BÀI SỐ 32: HÃY HỌC TỪ BỎ BẢN NGÃ.

NHỮNG BÀI TĂNG TRƯỞNG TÂM LINH NGƯỜI LÃNH ĐẠO

BÀI SỐ 32: HÃY HỌC TỪ BỎ BẢN NGÃ.

(sưu tầm)

Điều kiện cơ bản thứ hai của một uy quyền đại diện là học tập chối bỏ chính mình, hạ gục ” Cái Tôi ” là cái đáng ghét. Trước khi được sáng tỏ ý chỉ của Chúa, một người không nên mở miệng và không nên thi hành uy quyền. Một uy quyền đại diện của Đức Chúa Trời phải tự sát bản ngã, giết chết cái tôi của mình, mới có thể làm tôi tớ của Đức Chúa Trời. Tôi sợ hãi rằng người duy nhất trên thế giới quý trọng ý kiến của tôi là chính tôi. Cũng vậy, người duy nhất quý trọng ý kiến của anh em là chính anh em. Nếu anh chị em nghĩ rằng ý kiến của mình là tốt nhất ,Đức Chúa Trời và mọi người quý trọng ý kiến của anh chị em thì anh chị em đang sống trong mộng, mơ giữa ban ngày. Vậy đừng quá đơn phương áp đặt ý kiến của mình lên người khác. Tôi sợ những người hay ý kiến ý cò, tôi sợ những người quá chủ quan.

Ngày nay có nhiều người thích làm cố vấn cho Đức Chúa Trời, họ hay đặt câu hỏi vặn vẹo Chúa , tại sao thế này ? Tại sao thế kia , tại sao Chúa để sự việc xảy ra như vậy ? Đức Chúa Trời không bao giờ ủy thác uy quyền của Ngài cho bất cứ ai còn sống theo bản ngã xác thịt. Bản ngã xác thịt thường có ý muốn riêng, nó là kẻ thù của Thánh Linh. Trước hết, Chúa phải hạ gục bản ngã của chúng ta rồi mới trao uy quyền của Ngài cho chúng ta. Bất cứ ai chưa té ngã tại “Đa-mách” để xác thịt bị mù lòa và phủ phục trước ánh sáng của Chúa Jesus thì không thể làm tôi tớ của Chúa mang vác uy quyền và trách nhiệm.

Một người phải nhận được sự xử lý của Đức Chúa Trời và sự phá vỡ con người bề ngoài để con người tâm linh bề trong hoàn toàn thuận phục Chúa. Người ấy phải bị Chúa sửa trị roi vọt, và vết thương không bao giờ lành hẳn, sự khôn ngoan riêng, ý kiến riêng, ý tưởng riêng của người ấy phải bị đập tan và phá vỡ. Một người như vậy tự phát sẽ được phóng thích khỏi ý riêng và quan niệm riêng của mình. Ai đã trải qua sự sửa trị của Đức Chúa Trời sẽ là người sống trong sự kính sợ trước mặt Chúa. Người đó sẽ không còn dám phát biểu hay hành động bất cẩn nữa và luôn sợ phạm lỗi lầm. Hễ vết thương của Đức Chúa Trời còn lưu lại trên người ấy, thì người ấy sẽ cảm thấy đau đớn ngay khi tự ý chuyển động và nói năng tự phát, và không cần ai nhắc nhở người ấy về vết thương của mình. Khi một người bị thương tích thì người khác không cần khuyên người ấy đi chậm, tự nhiên người ấy sẽ bước chậm lại. Chúng ta không cần gì hơn là sự chết bản ngã của mình bằng quyền năng của Đức Chúa Trời. Đôi khi Chúa cho phép vài điều xảy ra để người ta theo ý riêng, tự đâm đầu vào tường cho đến khi nứt sọ và xương cốt rã rời và bản ngã xác thịt chết đi rồi Chúa mới giải cứu. Đức Chúa Trời để cho chúng ta bị thương tích do ý riêng để ngay khi chúng ta tự ý chuyển động đều sẽ bị cảm thấy đau đớn. Đó là cách để giải cứu chúng ta khỏi bản ngã xác thịt của mình.

Những người lãnh đạo làm uy quyền đại diện của Chúa phải học tập đừng nêu ý kiến riêng của mình. Họ không được có thói quen tự ý can thiệp vào công việc của người khác. Kinh thánh nói rằng :” Nếu ngươi ngừa giữ chân mình trong ngày Sa-bát , không làm vừa ý mình trong ngày thánh của ta….nếu ngươi tôn trọng ngày đó, không đi đường riêng mình, không theo ý riêng mình và không nói lời riêng mình, bấy giờ ngươi sẽ lấy Đức Giê -hô-va làm vui thích, ta sẽ làm cho ngươi cỡi lên các nơi cao trên đất và lấy sản nghiệp của Gia-cốp,tổ phụ ngươi mà nuôi ngươi vì miệng Đức Giê hô va đã phán vậy ” ( Ê sai 58:13-14).