
PHỤC TRUYỀN LUẬT LỆ KÝ 11-12: MÔI SE NÓI VỀ LỜI HỨA VÀ LỜI HĂM DỌA DÂN Y-SƠ-RA-ÊN VỀ LUẬT LỆ CỦA ĐỨC GIÊ-HÔ-VA.
Phục-truyền Luật-lệ Ký 11
Lời hứa và lời hăm-dọa. – Sự phước-lành và sự rủa-sả đặt trước mặt dân-sự
1Ngươi phải kính-mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và hằng gìn-giữ điều Ngài truyền ngươi phải gìn-giữ, tức là luật-lệ, mạng-lịnh, và điều-răn của Ngài. 2Ngày nay, các ngươi hãy nhìn biết — vì ta không nói cùng con trẻ các ngươi, bởi chúng nó chẳng biết chi, và cũng chẳng thấy chi — những lời răn-dạy của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, sự oai-nghiêm Ngài, cánh tay quyền-năng giơ thẳng ra của Ngài, 3những phép lạ và công-việc Ngài làm ra giữa xứ Ê-díp-tô mà hại Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, và toàn xứ người. 4Hãy nhận biết điều Ngài làm cho đạo binh Ê-díp-tô, ngựa và xe Ê-díp-tô, trong khi chúng đuổi theo các ngươi, bị Đức Giê-hô-va lấp nước Biển-đỏ lại, và hủy-diệt chúng nó đến ngày nay; 5việc Ngài đã làm cho các ngươi trong đồng vắng cho đến khi tới chốn nầy; 6và cũng hãy nhận biết điều Ngài làm cho Đa-than, A-bi-ram, con trai Ê-li-áp, cháu Ru-bên, khi đất tại giữa cả Y-sơ-ra-ên hả miệng nuốt hai người, gia-quyến, luôn với trại và mọi vật chi theo họ. 7Vì tận mắt các ngươi đã thấy hết thảy những việc lớn mà Đức Giê-hô-va đã làm. 8Vậy, phải gìn-giữ hết thảy điều-răn mà ta truyền cho các ngươi ngày nay, để các ngươi được mạnh-mẽ, vào nhận lấy xứ mà mình sẽ chiếm được, 9hầu cho các ngươi sống lâu ngày trên đất mà Đức Giê-hô-va đã thề ban cho tổ-phụ các ngươi, và cho dòng-dõi của họ, tức là xứ đượm sữa và mật. 10Vì, xứ ngươi sẽ vào nhận lấy chẳng phải như xứ Ê-díp-tô, là nơi mình đã ra khỏi; tại nơi ấy ngươi gieo mạ và phải nhờ lấy chân mình mà tưới, như một vườn rau-cỏ; 11nhưng xứ các ngươi sẽ đi vào nhận lấy đó, là một xứ có núi và trũng, nhờ mưa trời mà được thấm tưới. 12Ấy là một xứ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi săn-sóc, mắt Ngài hằng đoái-xem nó từ đầu năm đến cuối.
13Vậy, nếu các ngươi chăm-chỉ nghe các điều-răn ta truyền cho các ngươi ngày nay, hết lòng hết ý kính-mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và phục-sự Ngài, 14thì ta sẽ cho mưa mùa thu và mưa mùa xuân xuống thuận thì tại trong xứ các ngươi; ngươi sẽ thâu góp ngũ-cốc, rượu, và dầu của ngươi. 15Ta cũng sẽ khiến đồng ruộng ngươi sanh cỏ cho súc-vật ngươi; ngươi sẽ ăn và được no-nê. 16Các ngươi khá cẩn-thận, kẻo lòng mình bị dụ-dỗ, xây bỏ Chúa, mà hầu-việc các thần khác, và quì-lạy trước mặt chúng nó chăng; 17e cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va sẽ phừng lên cùng các ngươi, Ngài đóng các từng trời lại, nên nỗi chẳng có mưa nữa, đất không sanh-sản: như vậy, các ngươi sẽ vội chết mất trong xứ tốt-tươi nầy, là xứ mà Đức Giê-hô-va ban cho các ngươi.
18Vậy, hãy cất để trong lòng và trong trí mình những lời ta nói cùng các ngươi, đeo nó như một dấu nơi tay, như một ấn-chí giữa hai con mắt. 19Hãy dạy nó lại cho con-cái mình, nói đến hoặc khi ngươi ngồi ở trong nhà hay là đi đường, hoặc khi ngươi nằm hay là chỗi dậy. 20Cũng phải ghi các lời ấy trên cột nhà và trên cửa mình, 21hầu cho những ngày của các ngươi và của con-cái các ngươi được nhiều thêm trong xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề ban cho tổ-phụ các ngươi, y như những ngày của trời ở trên đất. 22Vì nhược bằng các ngươi cẩn-thận gìn-giữ hết thảy điều-răn nầy mà ta truyền cho các ngươi phải làm lấy, kính-mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, đi theo các đạo Ngài, và tríu-mến Ngài, 23thì Đức Giê-hô-va sẽ đuổi những dân-tộc nầy ra khỏi trước mặt các ngươi, khiến các ngươi thắng được dân-tộc lớn và mạnh hơn mình. 24Phàm nơi nào bàn chân các ngươi sẽ đạp đến, đều thuộc về các ngươi. Giới-hạn các ngươi sẽ chạy từ đồng vắng tới Li-ban, từ sông Ơ-phơ-rát đến biển tây. 25Chẳng ai đứng nổi được trước mặt các ngươi; Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi sẽ rải sự kinh-khủng và sợ-hãi trong khắp xứ các ngươi sẽ đạp chân lên, y như Ngài đã phán.
26Kìa, ngày nay ta đặt trước mặt các ngươi sự phước-lành và sự rủa-sả: 27sự phước-lành, nếu các ngươi nghe theo các điều-răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, mà ta truyền cho ngày nay; 28sự rủa-sả, nếu các ngươi không nghe theo các điều-răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, nhưng xây bỏ đường ta chỉ cho ngày nay, đặng đi theo các thần khác mà các ngươi không hề biết.
29Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi khiến ngươi vào xứ đặng nhận lấy, thì phải rao sự chúc lành trên núi Ga-ri-xim, và sự chúc dữ trên núi Ê-banh. 30Hai núi nầy há chẳng phải ở bên kia sông Giô-đanh, qua khỏi đường tây, tại đất dân Ca-na-an ở trong đồng ruộng, đối ngang Ghinh-ganh, gần những cây dẻ-bộp của Mô-rê sao? 31Vì các ngươi sẽ đi ngang qua sông Giô-đanh, đặng vào nhận lấy xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho; các ngươi sẽ lấy xứ làm sản-nghiệp và ở tại đó. 32Vậy, phải cẩn-thận làm theo hết thảy những luật-lệ và mạng-lịnh mà ngày nay ta đặt trước mặt các ngươi.
Phục-truyền Luật-lệ Ký 12
Răn phải phục-sự Đức Giê-hô-va trong nơi Ngài chọn
1Nầy là những luật-lệ và mạng-lịnh mà trọn đời mình sống trên đất các ngươi phải gìn-giữ làm theo trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ ngươi đã ban cho ngươi nhận lấy.
2Phàm nơi nào những dân-tộc, mà các ngươi sẽ đuổi đi, đã hầu việc các thần chúng nó, hoặc trên núi cao, hoặc trên nổng hay là dưới cây xanh, thì các ngươi phải hủy-diệt sạch hết đi. 3Phải phá đổ bàn-thờ, đập bể pho tượng, và thiêu những trụ A-sê-ra của chúng nó trong lửa; lại làm tan-nát những tượng chạm về các thần chúng nó, và xóa tên các thần ấy cho khỏi chỗ đó.
4Chớ tùy tục chúng nó mà phục-sự Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; 5song nơi nào trong những chi-phái các ngươi, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi sẽ chọn, đặng đặt danh Ngài, tức là nơi ngự của Ngài, thì các ngươi phải tìm đi đến đó, 6đem dâng tại đó những của-lễ thiêu, các hi-sinh, thuế một phần mười, lễ-vật dâng giơ lên, của-lễ hoàn-nguyện, của-lễ lạc-ý, và các con đầu lòng của bầy bò và chiên; 7rồi các ngươi sẽ ăn tại đó, trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, vui-vẻ cùng gia-quyến mình, vì mọi việc tay mình làm đã được Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban phước cho.
8Chớ làm như chúng ta làm ngày nay đây, là mỗi người làm tùy ý mình tưởng là phải; 9vì các ngươi chưa vào nơi an-nghỉ, và chưa hưởng lấy cơ-nghiệp mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi. 10Vậy, các ngươi sẽ đi ngang qua sông Giô-đanh, ở trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho làm sản-nghiệp. Ngài sẽ ban sự bình-an cho các ngươi, không để kẻ thù-nghịch xung-quanh hãm-áp, và khiến cho các ngươi được ở yên-ổn. 11Bấy giờ, sẽ có một chỗ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi chọn, đặng cho danh Ngài ở; ấy là nơi các ngươi sẽ đem dâng mọi điều ta dặn các ngươi, tức là những của-lễ thiêu, các hi-sinh, thuế một phần mười, lễ-vật dâng giơ lên, và mọi của-lễ tốt nhứt, mà các ngươi hứa-nguyện dâng cho Đức Giê-hô-va. 12Các ngươi, con trai, con gái, tôi trai, và tớ gái của các ngươi sẽ vui-vẻ trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, luôn với người Lê-vi ở trong thành các ngươi, vì người không có phần, cũng không hưởng nghiệp chung với các ngươi. 13Khá coi chừng, chớ dâng của-lễ thiêu mình trong những nơi nào ngươi thấy; 14nhưng phải dâng tại nơi Đức Giê-hô-va sẽ chọn trong một của các chi-phái ngươi, và tại đó ngươi phải làm mọi điều ta truyền-dặn.
15Song trong các thành mình, ngươi được mặc ý giết những thú-vật và ăn thịt nó, tùy theo sự phước-lành mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ ban cho ngươi; vô-luận người bị ô-uế hay là người được tinh-sạch sẽ đều ăn thịt nó như ăn con hoàng-dương và con nai đực. 16Chỉ các ngươi chớ ăn huyết; phải đổ huyết trên đất như nước vậy.
17Của thuế một phần mười về ngũ-cốc, về rượu hay là dầu, cùng những con đầu lòng của bầy bò hay chiên, vật chi ngươi hứa-nguyện dâng lên, các của-lễ lạc-ý, hay là lễ-vật dâng giơ lên, thì các ngươi chẳng nên ăn tại trong các thành mình. 18Nhưng ngươi, các con trai, con gái, tôi trai, và tớ gái ngươi, cùng người Lê-vi ở trong thành ngươi, phải ăn những vật ấy trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi tại chỗ Ngài sẽ chọn; ngươi sẽ vui-vẻ trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, về mọi việc tay ngươi đã làm. 19Trọn đời ngươi ở trong xứ, khá giữ mình, chớ bỏ-bê người Lê-vi.
20Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã mở rộng bờ-cõi ngươi, y như Ngài đã phán, và vì ngươi ước-ao ăn thịt nên nói: Tôi muốn ăn thịt! thì khá tùy ý ăn lấy. 21Nếu chỗ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chọn đặng đặt danh Ngài, cách xa ngươi, ngươi được giết bò hay chiên mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi, y như ta dặn; rồi tùy ý ngươi muốn ăn lấy nó trong thành mình. 22Phải ăn thịt ấy như ăn con hoàng-dương và con nai đực; vô-luận người bị ô-uế hay là người tinh-sạch cũng đều ăn cả. 23Song phải giữ mình, chớ ăn huyết; vì huyết là sự sống, nên chớ ăn thịt luôn với sự sống. 24Ngươi chớ ăn huyết; phải đổ nó trên đất như nước. 25Đừng ăn huyết, hầu ngươi và con-cháu ngươi được phước, bởi vì có làm điều ngay thẳng trước mặt Đức Giê-hô-va.
26Còn về thú-vật ngươi biệt riêng ra thánh, hay là hứa-nguyện dâng lên, thì phải đem nó theo mình đến nơi Đức Giê-hô-va đã chọn, 27dâng thịt và huyết nó làm của-lễ thiêu trên bàn-thờ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; còn huyết các con sinh khác, thì phải đổ trên bàn-thờ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đoạn mới ăn thịt nó. 28Hãy giữ và nghe các điều nầy mà ta dặn biểu ngươi, để ngươi và con-cháu ngươi được phước đời đời, bởi vì làm điều tốt lành và ngay thẳng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.
29Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã diệt khỏi trước mặt ngươi những dân-tộc mà ngươi đi đến đặng đuổi đi đó, khi ngươi đã đuổi chúng nó rồi, và được ở trong xứ chúng nó, 30thì hãy giữ lấy mình, kẻo sau khi chúng nó đã bị diệt khỏi trước mặt ngươi, ngươi sa vào bẫy, bắt chước chúng nó, cầu các thần chúng nó, mà hỏi rằng: Các dân-tộc nầy phục-sự các thần mình thế nào? Ta cũng muốn làm theo vậy nữa. 31Ngươi chớ phục-sự Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi như vậy, vì mọi điều Đức Giê-hô-va lấy làm gớm-ghiếc và ghét, thì chúng nó đã làm cho các thần mình; đến đỗi chúng nó thiêu con trai và con gái mình trong lửa, để cúng-thờ các thần mình.
32Các ngươi khá cẩn-thận làm theo mọi điều ta dặn biểu các ngươi: chớ thêm hay là bớt chi hết.
Amen!
Cảm ơn Chúa, chúng ta học cái bài học ngày xưa đúng với thời điểm chúng ta đang sống ngày hôm nay. Không biết vì lẽ nào Chúa cho chúng ta học từ từ, từ từ, và chúng ta thấy những cái thời điểm của ngày hôm nay nó đang ăn khớp, trùng khớp với những cái thời điểm mà dân Israel đã đi chiếm xứ dân ngoại và đã chiếm được vì Đức Giê-hô-va đi trước và làm những công việc này. Ngày hôm nay, thời kỳ của chúng ta, có những người trong chánh quyền, họ là những người lãnh đạo. Trong chánh quyền ngày hôm nay có những người họ thờ thần tượng, họ giết những con trai con gái của mình dâng cho thần của họ. Họ làm giống như những thời kỳ xưa. Cho nên Đức Chúa và Đức Chúa Trời đang nổi giận và đang phá những công việc của họ làm. Cảm ơn Chúa, vì Đức Chúa Trời của chúng ta là Đấng sống và Ngài nhìn thấu hết. Ngài đang nổi giận và Ngài đang kêu gọi một người đứng lên để làm những công việc đó, và có thiên binh thiên sứ của Đức Chúa Trời đánh trận giúp, để họ sẽ không còn ở trên trái đất này nữa. Giống như ngày xưa, Đức Giê-hô-va đã hủy diệt những dân dơ bẩn để cho dân Israel đến và chiếm xứ của họ như thế nào, thì ngày hôm nay Đức Giê-hô-va cũng đã làm công việc đó để cho những con cái của Chúa được hưởng.
Ai có đức tin thật sự thì đến mà nhận lãnh. Còn ai không tin thì vẫn có hai cái, nó đi song song với nhau, các bạn. Hai cái chế độ vẫn còn đi song song với nhau. Con cái của Chúa đi đường bên này, những người thế gian đi đường bên này, những người tỉnh thức đi đường bên này, có đời sống phước hạnh và sự sung mãn, có tài chánh dư thừa để giúp những người đi bên này. Chúa mở mắt cho tôi thấy rằng sẽ còn có hai cái hệ thống đi song song với nhau, còn bên này nó không có giúp được, tại một số người nó đang ngủ mê, nó vẫn còn theo cái thế hệ đó mà họ sẽ nghèo khổ, nó sẽ nghèo đói. Cho nên chúng ta ở bên cái hệ thống bên này, chúng ta có tài chánh dư dật, chúng ta mới cứu những người bên này, cho họ thức dậy, thức tỉnh dậy, để họ trở về với Chúa và họ được hưởng nước thiên đàng, vì thế giới sắp bị hủy diệt. Quỷ Sa-tan sẽ đến và con thú 666 sẽ lên. Và chúng ta là những người được kêu gọi, được chọn, giống như dân Israel ngày xưa đi chiếm xứ thế nào thì chúng ta ngày hôm nay nó giống y hệt, giống như vậy.
Cái thế hệ của chúng ta đang sống sẽ thấy sự trở lại của Đức Chúa Giê-xu. Bao nhiêu người tiên tri của Chúa mở con mắt lên, họ nói chúng ta sẽ nhìn thấy được, nhìn thấy tận mắt sự trở lại của Đức Chúa Giê-xu. Chúa Giê-xu đã dạy dân Israel không biết bao nhiêu năm nay. Họ đang chờ đợi, chờ đợi mấy ngàn năm nay, 2026 năm. Họ tưởng đâu Chúa Giê-xu sẽ trở lại rất là nhanh. Thì Chúa nói: Ta đi về nhà Cha Ta, Ta sẽ trở lại rước các ngươi đi với Ta, hầu cho Ta ở đâu các ngươi ở đó. Chúa Giê-xu sẽ trở lại đón rước những người đi về nước thiên đàng của Chúa. Nhưng mà họ chờ hoài không có, họ chờ hoài không có rồi họ đi theo những thần tượng của dân ngoại cho đến ngày hôm nay, thờ tà thần, họ quên Chúa đó đi. Ngày hôm nay, Chúa Giê-xu nói nếu mà Chúa Giê-xu trở lại thì không còn có ai có đức tin trên đất, không có cứu được nhiều người nữa, thế thì máu của Chúa Giê-xu đổ ra uổng công. Cho nên chương trình của Đức Chúa Trời quá tuyệt vời, mình không thể tưởng tượng được, mà bao nhiêu người đang ngủ mê không thấy được cái chương trình của Đức Chúa Trời.
Chúa mới kêu tôi, tôi tìm kiếm Chúa. Nếu Chúa Giê-xu không đi tìm tôi, tôi cũng không biết Ngài là ai. Ai cũng ngủ hết, các bạn ơi. Nhưng là những người tiên tri là những người được thức tỉnh, được sự kêu gọi, sự đánh thức của Chúa. Chúa kéo tôi đi xuống địa ngục để cho tôi thức tỉnh. Tôi nói tôi đâu có làm gì mà tôi đi địa ngục đây. Rồi mình mới thấy tội lỗi của mình đầy đầu hết trơn. Tưởng đâu mình đi thiên đàng, ai dè đâu. Mình nhắm mắt, tắt hơi là mình đi địa ngục đời đời, đó là một cái ân huệ của Ngài, đã kêu gọi chúng ta. Ngài chọn để chúng ta đi làm công việc của Chúa, thời kỳ cuối cùng.
Con quỷ 666 sắp lên cai trị thế gian, nó sắp bị Đức Chúa Trời hủy diệt hết trơn bọn gian ác trên toàn thế giới, cho nên nó còn quậy, quậy, quậy, quậy. Cái đầu đã bị chặt, còn cái đuôi nó quậy kinh khủng, nhưng mà không có để yên. Sẽ có 10 ngày đen tối, và họ sẽ đi lùng hết tất cả những cái đuôi nữa. 10 ngày đen tối, trong 4 tiếng đồng hồ, ai nấy phải ở trong nhà, cho 4 tiếng đồng hồ phải vào nhà và đóng cửa lại, ở trong đó, không đi ra ngoài đường, thì tất cả những quân đội ở ngoài đó, ai đi ra là bị bắt, ai chạy trốn là bắt. Họ sẽ đến tận nhà và tận địa chỉ, và họ gõ cửa, và họ bắt những cái người ăn thịt uống máu người ngày hôm nay còn trên toàn thế giới sẽ bị lùng bắt hết. Họ làm kín đáo, không ai thấy, nhưng Đức Chúa Trời thấy, và họ sẽ bị trả giá. Bắt cóc trẻ em, ăn thịt uống máu người, họ làm trong nơi kín đáo. Đức Chúa Trời nhìn thấu hết, cho nên Chúa sẽ hủy diệt để mà họ bị án tử hình đó, các bạn.
Có một cái tòa án quân đội để mà xét xử những người đó. Họ có video quay hết bằng cớ, là cái video, không phải là nói bằng miệng nhưng mà có video thâu hết. Bọn quỷ Sa-tan nó tìm người nào, nó bắt người nào, nó phải có thâu video để có bằng cớ là mày không có chạy khỏi tao. Cho nên những cái video đó ngày hôm nay sẽ là những cái bằng cớ rõ ràng, không chạy trốn được. Nói lại là chúng ta không phải là chúng ta được chọn rồi chúng ta được suốt đời làm công việc như vậy đâu. Nếu chúng ta trở mặt lại với Đức Chúa Trời thì chúng ta cũng bị phạt giống như vậy. Chúa nói ngày nay các ngươi nhớ ghi vào trong lòng, trong trí mình lời Ta nói cùng các ngươi. Đeo nó như một dấu nơi tay, như một ấn trí giữa hai con mắt. Phải nhớ rằng Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời, là Đấng Thánh Sạch. Chúng ta, cái tư tưởng xấu là Chúa đã biết hết, chứ đừng có nói là cái hành động xấu. Hành động của chúng ta, Ngài biết hết. Cho nên chúng ta là những người dân thánh, những người được chọn, thì chúng ta phải cẩn thận. Đi theo đường lối của Đức Giê-hô-va và làm theo y như những gì Ngài đã dạy chúng ta. Tất cả những cái của lễ thiêu, của lễ này kia, ngày hôm nay Chúa Giê-xu đã làm xong về cái phần của lễ, dâng con chiên và con bò. Những của lễ đó đã được thay đổi, vì Chúa Giê-xu là Chiên Con của Đức Chúa Trời đã thay thế những cái của lễ của chúng ta dâng lên. Ngoài cái đó ra thì chúng ta phải vâng lời những cái luật của Chúa vẫn còn y nguyên.
Chúa Giê-xu nói: “Mọi sự đã được trọn”, có nghĩa là chúng ta… thừa nhận Chúa Giê-xu là Chiên Con của Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta có tội, chúng ta không còn dâng của lễ như ngày xưa nữa. Ngày xưa, khi dân Y-sơ-ra-ên có tội thì họ đi tìm thầy tế lễ, và họ đến, họ đem con chiên mà không tì không vít. Họ đến trước mặt thầy tế lễ, họ đặt cái tay trên đầu cái con chiên đó, và họ đem tội của họ đổ trên đầu của con chiên. Thí dụ như thầy tế lễ đứng đó và chứng kiến tôi có cái tội tà dâm, tôi ăn ngủ ngoại tình. Ngày hôm nay tôi xin con chiên này nó nhận tội cho tôi, tôi đặt hết tội của tôi trên đầu con chiên. Đức Chúa Trời nhìn thấy sự ăn năn tội của tôi và chấp nhận tội của tôi đã được con chiên này nó nhận lãnh, và nó lấy hết tội của tôi, cho nên tôi được trắng án và tôi không còn tội nữa. Thì ông thầy tế lễ chấp nhận cái con chiên đó và đem đi cắt cổ, lấy máu đổ ra rồi dâng, đốt nó trên cái bàn thờ để thế tội cho cái người có tội này. Đức Chúa Giê-xu là Chiên Con, Ngài đã nhận tội của chúng ta một lần. Chúng ta có tội thì chúng ta nói: “Chúa ơi, con có tội. Đức Chúa Giê-xu, xin chấp nhận con, gánh lấy tội của con.” Chúa Giê-xu gánh lấy tội của con, cho nên con được trong sạch, trắng án trước mặt Đức Chúa Trời, và hứa con không có làm tội này nữa, để rồi Đức Chúa Trời chấp nhận tội chúng ta và tha thứ tội cho chúng ta. Đó là cái công việc của Tân Ước. Chúa Giê-xu đã làm xong cái việc đó.
Còn những cái luật pháp khác thì cũng vẫn còn y nguyên. Nhưng ngày hôm nay họ giảng cái đạo mới, họ giảng cái đạo Tin Lành ân điển rẻ tiền. Đức Chúa Giê-xu đã làm xong hết tất cả những cái tội, chúng ta vẫn sống trong sự ô uế, sống trong cái tà dâm, sống trong những cái… thờ thần tượng này kia không sao hết, bởi vì mấy người trong nhà thờ, mấy người có một cái bàn thờ ông bà họ để trong cái nhà của họ, giấu, họ vẫn làm. Họ nói Chúa Giê-xu làm xong rồi, tôi không cần làm gì nữa hết. Họ làm một cái đạo Đức Chúa Trời ghê tởm, các bạn. Cho nên chúng ta đọc Cựu Ước, chúng ta học qua, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời vẫn y nguyên. Ngày hôm nay có một số người vẫn ăn máu, ăn huyết, nhưng mà Đức Chúa Trời không cho ăn huyết. Cho nên chúng ta cũng tránh không có ăn huyết heo, huyết bò, huyết vịt, tiết canh này kia. Đó là một sự ghê tởm trước mặt Đức Giê-hô-va. Nếu mà chúng ta có lỡ ăn thì chúng ta phải ăn năn tội về Chúa để cho tội lỗi của chúng ta được tha, và không làm nữa. Tôi thấy cũng vẫn có một số người tin Chúa nhưng mà họ ngồi họ ăn bún ăn này kia, họ cũng ăn huyết heo.
Mình nói đừng có ăn huyết, họ nói: Chúa đâu cấm đâu. Không có đọc Kinh Thánh. Chúa mới nói chúng ta được quyền ăn, nhưng đừng có ăn huyết của nó, vì huyết là sự sống. Chúa cấm thì chúng ta không có nên ăn. Đừng có chọc giận Đức Chúa Trời. Câu 23 đoạn 12: phải giữ mình, chớ ăn huyết. Huyết là sự sống nên chớ ăn thịt luôn với huyết, với sự sống. Phải đổ nó trên đất như nước. Đừng ăn huyết, hầu cho ngươi và con cháu ngươi được phước bởi việc có làm điều ngay thẳng trước mặt Đức Giê-hô-va. Xin Chúa cho chúng ta có sự khôn ngoan để chúng ta nghe, nhớ và làm theo, treo nó trên cổ của chúng ta, treo điều răn của Chúa giữa hai con mắt của chúng ta. Các bạn biết giữa hai con mắt là cái gì không? Cái tâm của chúng ta nó nằm ở đây. Chúng ta không phải treo vào cổ thôi, nhưng mà chúng ta phải giữ trong cái tâm của chúng ta, có nghĩa là đề cao cảnh giác, phải hỏi Chúa: con có làm cái gì sai? Nếu mà con làm cái gì sai thì xin Chúa cho chúng ta nhớ lại, Chúa nhắc chúng ta thì chúng ta phải ăn năn thống hối trước mặt Ngài. Thì Ngài sẽ hoàn lại cho chúng ta những sự phước hạnh mà Ngài sẽ đổ trên đầu của chúng ta và con cháu của chúng ta. Nhớ và làm theo, chứ không phải nhớ rồi để đó, rồi không làm theo, rồi đổ thừa rằng Đức Chúa Giê-xu đã làm xong rồi, tôi không cần làm nữa hết. Họ nói hay lắm các bạn ơi. Khi các bạn nhìn xung quanh các bạn, nói với họ là họ nói, mình rất là lạ lùng. Nói được ngon lành vậy đó, mình rợn tóc gáy luôn các bạn. Họ trả lời cho mình mà mình nói không vô đầu của họ đó. Kêu họ ăn năn, họ không nghe mà họ cứng lòng cứng cỏi.
Họ muốn mình nghe họ nhưng họ không muốn nghe mình. Phải tránh thôi các bạn, bởi vậy Đức Chúa Trời rất là buồn. Nhiều người Pha-ri-si, họ là những người Pha-ri-si, đi đường, đi hàng hai, vừa theo Chúa vừa theo thế gian. Tránh họ thôi, không có thể nào mà tranh luận với những người đó. Rồi họ tranh cãi, tranh cãi. Bởi vì cho nên chúng ta nên tránh họ. Tốt nhất là không ngồi cùng bàn với họ. Khi mà chúng ta ngồi cùng bàn là chúng ta phải nghe theo họ, và trước sau gì chúng ta cũng phải bị họ lây bệnh cho chúng ta. Đó là cái bệnh tự cho mình là người của Đức Chúa Trời, còn chúng ta là người của tà giáo. Rất là nguy hiểm khi chúng ta ngồi chung bàn với họ, trước sau chúng ta cũng bị lây bệnh, tại vì họ là số đông, chúng ta là số ít. Cho nên chúng ta nên đề cao cảnh giác về chớ đứng, chớ ngồi, chớ sống cùng cái cộng đồng của họ, vì rất là nguy hiểm. Chúng ta là một số người thiểu số, chúng ta đi gần với số người đông thì bị áp lực, và trước sau gì chúng ta cũng sẽ trở nên giống như họ. Cho nên chúng ta phải biết riêng chúng ta là thánh. Họ nói: bà là thánh hả? Con tôi là phàm hả? Bà đừng có đoán xét tôi. Trên trần gian này không có người nào thánh, chừng chỉ có Chúa Giê-xu là thánh thôi à. Họ nói riết rồi mình cũng phải nghe và mình cũng phải bắt chước họ và trở nên giống như họ. Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết chúng ta là ai và chúng ta làm gì trên trần gian này để chúng ta được hưởng phước của Đức Chúa Trời hằng sống.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, cảm ơn Cha vì Ngài đã nghe và mở miệng con nói những cái lời đến từ Thánh Linh của Chúa, mặc dù nó rất là đụng chạm, nhưng chúng con đồng một lòng một dạ đến với Chúa, và chúng con muốn nhận lãnh những ơn phước mà Ngài sẽ ban cho chúng con, để rồi chúng con sẽ là những nguồn phước cho những người xung quanh chúng con. Chúng con cảm tạ Cha. Con dâng tất cả những lời cầu xin của con cho Cha, mà cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
