
XUẤT Ê DÍP TÔ KÝ 35-36: LUẬT VỀ NGÀY SA BÁT; CÁC LỂ VẬT DỤNG ĐỀN TẠM VÀ ĐỨC CHÚA TRỜI BAN NĂNG KHIẾU CHO NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN
Xuất Ê-díp-tô Ký 35
Luật ngày Sa-bát
1Môi-se nhóm hết hội-chúng Y-sơ-ra-ên lại mà nói rằng: Đây là các việc của Đức Giê-hô-va đã phán dạy làm: 2Người ta sẽ làm công-việc trong sáu ngày, nhưng đến ngày thứ bảy sẽ là một lễ thánh, tức là ngày sa-bát biệt riêng ra thánh cho Đức Giê-hô-va. Ai làm công-việc trong ngày đó sẽ bị xử-tử. 3Nhằm ngày sa-bát chớ nổi lửa trong nhà nào của các ngươi hết.
Các lễ-vật dùng để dựng đền-tạm
4Môi-se nói cùng cả hội-chúng Y-sơ-ra-ên rằng: Đây là các lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn: 5Hãy lấy một lễ-vật chi ở nhà các ngươi mà dâng cho Đức Giê-hô-va. Hễ người nào có lòng thành dâng cho, hãy đem lễ-vật cho Đức Giê-hô-va: vàng, bạc, và đồng; 6chỉ tím, đỏ điều, đỏ sặm, vải gai mịn, lông dê, 7da chiên đực nhuộm đỏ, da cá nược, cây si-tim, 8dầu thắp, các thứ hương-liệu đặng chế dầu-xức và hương-thơm, 9bích-ngọc, và các thứ ngọc khác để dùng khảm cho ê-phót và bảng đeo ngực. 10Trong vòng các ngươi mấy người khôn-ngoan hơn hết hãy đến làm mọi điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn; 11đền-tạm, trại và bong của đền-tạm, móc, ván, xà-ngang, trụ và lỗ trụ; 12hòm bảng-chứng và đòn khiêng; nắp thi-ân cùng màn che nơi chí-thánh; 13cái bàn và đòn khiêng, các đồ phụ-tùng của bàn cùng bánh trần-thiết; 14chân-đèn, đồ phụ-tùng, các đèn và dầu thắp đèn; 15bàn-thờ xông hương cùng đòn khiêng; dầu-xức, hương-liệu, và bức màn cửa đền-tạm; 16bàn-thờ dâng của-lễ thiêu và rá đồng; đòn khiêng và các đồ phụ-tùng của bàn-thờ; cái thùng và chân thùng; 17bố-vi che hành-lang, trụ, lỗ trụ, và bức màn của cửa hành-lang; 18các nọc của đền-tạm, cùng nọc và dây của hành-lang; 19bộ áo lễ dùng về công-việc trong nơi thánh; bộ áo thánh cho A-rôn, thầy tế-lễ cả, và bộ áo cho các con trai người đặng làm chức tế-lễ.
20Cả hội-chúng Y-sơ-ra-ên bèn lui ra khỏi mặt Môi-se. 21Mọi người có lòng cảm-động, và mọi người có lòng thành, đều đem lễ-vật đến dâng cho Đức Giê-hô-va, để làm công-việc hội-mạc, các đồ phụ-tùng và bộ áo thánh. 22Phàm người nam cùng nữ, tức mọi kẻ có lòng thành, đều đến đem những hoa-tai, nhẫn, khâu, kiềng, các thứ trang-sức bằng vàng, và hết thảy đều dâng lễ-vật bằng vàng cho Đức Giê-hô-va. 23Kẻ nào ở nhà mình có chỉ tím, đỏ điều, đỏ sậm, vải gai mịn, lông dê, da chiên đực nhuộm đỏ, và da cá nược đều đem đến. 24Hễ ai có chi làm lễ-vật bằng bạc hay bằng đồng, đều đem dâng cho Đức Giê-hô-va, và hễ ai có cây si-tim nơi nhà mình dùng hiệp về các công-việc tế-lễ, đều đem đến. 25Phàm người đàn-bà khéo thì chánh tay mình kéo chỉ lấy và đem đến món chi họ đã kéo rồi, chỉ tím, đỏ điều, đỏ sặm, và chỉ gai mịn. 26Còn mấy người đàn-bà có cảm-động và tài khéo thì kéo chỉ lông dê. 27Các bực tôn-trưởng trong dân-sự đem bích-ngọc và các thứ ngọc khác để khảm cho ê-phót và bảng đeo ngực; 28dầu thắp đèn, các hương-liệu để chế dầu-xức và dầu thơm. 29Cả dân Y-sơ-ra-ên, nam hay nữ, phàm ai có lòng cảm-động xui cho mình tình-nguyện quyên vào các công-việc Đức Giê-hô-va đã phán dặn nơi Môi-se, đều đem dâng cho Đức Giê-hô-va các lễ tình-nguyện vậy.
Bết-sa-lê-ên và Ô-hô-li-áp
30Môi-se nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nầy Đức Giê-hô-va đã kêu danh Bết-sa-lê-ên, con trai của U-ri, cháu của Hu-rơ, trong chi-phái Giu-đa. 31Ngài phú cho người đầy-dẫy Thần của Đức Chúa Trời, sự khôn-ngoan, sự thông-sáng, và sự hiểu-biết, để làm mọi thứ nghề thợ, 32đặng bày ra và làm đồ vàng, bạc, và đồng, 33đặng khắc và khảm các thứ ngọc, đặng chạm cây làm các đồ khéo-léo. 34Ngài lại phú cho người tài dạy-dỗ, và cũng đồng ban cho Ô-hô-li-áp, con của A-hi-sa-mạc, trong chi-phái Đan nữa; 35Ngài phú cho hai người đó đầy sự khôn-ngoan đặng làm các công-nghệ về thợ thêu, thợ dệt nhiều màu, tức là màu tím, đỏ điều, đỏ sặm, và vải gai mịn; để bày ra và làm các thứ công-nghệ khéo.
Xuất Ê-díp-tô Ký 36
Dân-sự có lòng tốt dâng lễ-vật bội-phần
1Bết-sa-lê-ên, Ô-hô-li-áp và các người khôn-khéo, tức là người Đức Giê-hô-va đã phú cho sự khôn-ngoan và sự thông-sáng đặng làm các công-việc định dụng về việc tế-lễ nơi thánh, đều làm mọi việc mà Đức Giê-hô-va đã phán dặn. 2Vậy, Môi-se bèn gọi Bết-sa-lê-ên, Ô-hô-li-áp, và các người khôn-khéo mà trong lòng họ Đức Giê-hô-va phú sự thông-sáng, cùng các người có lòng cảm-động xui mình đến gần, đặng làm công-việc. 3Trước mặt Môi-se, họ thâu các lễ-vật của dân Y-sơ-ra-ên đã đem đến, để làm các công-việc định dùng về sự tế-lễ nơi thánh. Nhưng mỗi buổi sớm mai, dân-sự lại đem đến lễ-vật tình-nguyện nữa. 4Thế thì, các người khôn-khéo làm mọi công-việc của nơi thánh, đều tạm đình, 5đến nói cùng Môi-se rằng: Dân-sự đem đến dư bội-phần đặng làm các công-việc mà Đức Giê-hô-va đã phán dặn. 6Theo lịnh-truyền của Môi-se, họ bèn đi rao từ trại-quân rằng: Bất kỳ người nam hay nữ, chớ làm công-việc về lễ-vật của nơi thánh nữa! Vậy họ cấm dân-sự không cho đem đến chi thêm nữa hết. 7Vì đã đủ các vật-liệu đặng làm hết thảy công-việc, cho đến đỗi còn dư lại nữa.
Dựng đền-tạm
8Các người khôn-khéo trong vòng những người làm công-việc, dùng mười bức màn bằng vải gai đậu mịn, chỉ tím, đỏ điều, đỏ sặm, thêu hình chê-ru-bim cực-xảo, mà dựng đền-tạm. 9Mỗi bức màn đều dài hai mươi tám thước, rộng bốn thước; các bức đều đồng cỡ nhau. 10Họ kết mỗi năm bức màn dính lại nhau; 11thắt vòng bằng chỉ tím nơi triêng của bức màn thứ nhứt, ở đầu bức nguyên; và cũng làm như vậy cho triêng của bức màn ở nơi chót trong bức nguyên thứ nhì. 12Họ thắt năm chục vòng theo triêng của bức màn ở đầu của bức nguyên thứ nhứt, và năm chục vòng theo triêng bức màn ở chót của bức nguyên thứ nhì; các vòng đối nhau. 13Đoạn chế năm chục cái móc bằng vàng, móc bức nầy với bức kia, để cho đền-tạm kết lại thành một.
14Kế đó, họ dùng lông dê kết mười một bức màn, để làm bong trên đền-tạm. 15Bề dài mỗi bức màn ba mươi thước, bề rộng bốn thước: mười một bức màn đều đồng cỡ nhau. 16Họ kết năm bức màn riêng ra; và sáu bức màn khác riêng ra; 17thắt năm chục cái vòng nơi triêng bức chót của bức nguyên thứ nhứt, và năm chục vòng nơi triêng bức ở đầu của bức nguyên thứ nhì; 18làm năm chục cái móc bằng đồng, móc bức bong hiệp lại thành một.
19Họ cũng làm cho đền-tạm một tấm lá phủ bằng da chiên đực nhuộm đỏ, và một tấm lá phủ bằng da cá nược đắp lên trên.
20Họ dùng ván bằng cây si-tim làm vách cho đền-tạm. 21Mỗi tấm ván mười thước bề dài, một thước rưỡi bề ngang. 22Mỗi tấm có hai cái mộng liền nhau: cả ván đền-tạm đều làm một cách.
23Vậy, họ làm ván cho đền-tạm: hai chục tấm về phía nam; 24dưới hai chục tấm làm bốn chục lỗ mộng bằng bạc: dưới mỗi tấm có hai lỗ mộng, để chịu hai cái mộng. 25Họ cũng làm hai chục tấm ván ở phía bắc đền-tạm, 26và bốn chục lỗ mộng bằng bạc; dưới mỗi tấm có hai lỗ mộng. 27Về phía đằng sau của đền-tạm, tức là phía tây, họ làm sáu tấm ván, 28và về hai góc sau thì làm hai tấm ván. 29Hai tấm ván góc ra khít với nhau từ dưới chí trên bởi một cái khoen ở nơi đầu; hai góc hai bên đều làm như vậy. 30Thế thì, có tám tấm ván và mười sáu lỗ mộng bằng bạc, dưới mỗi tấm có hai lỗ mộng. 31Họ làm năm cây xà-ngang bằng gỗ si-tim cặp mấy tấm ván về phía bên nầy của đền-tạm, 32năm cây xà-ngang khác về phía bên kia, và năm cây xà-ngang khác nữa về phía sau đền-tạm, tức là phía tây. 33Họ làm cây xà-ngang giữa, đặng lòn qua thân giữa các tấm ván từ đầu nầy đến đầu kia, 34và bọc vàng mấy tấm ván. Họ làm các khoen của ván bằng vàng, đặng xỏ xà-ngang qua, và bọc vàng các cây xà-ngang.
35Họ lại chế một bức màn bằng chỉ tím, đỏ điều, đỏ sặm, và vải gai đậu mịn, thêu hình chê-ru-bim cực-xảo, 36rồi làm bốn cây trụ bằng gỗ si-tim, bọc vàng, cùng đinh bằng vàng; đúc bốn lỗ trụ bằng bạc cho mấy cây trụ đó.
37Họ cũng chế cho cửa vào Trại một tấm màn bằng chỉ tím, đỏ điều, đỏ sặm, và vải gai đậu mịn: ấy là một công-việc thêu-thùa. 38Họ cũng làm năm cây trụ cùng đinh, rồi bọc vàng trên đầu trụ, và các cây nuông; còn năm lỗ trụ thì bằng đồng.
Amen. Amen.
Hôm nay chúng ta học tới bài học về luật của Ngày Sa-bát và xây cất cái đền tạm như thế nào. Đền tạm của Chúa ngày xưa thì nơi đó có Đức Chúa Trời ngự. Vào ngày xưa chưa có Thánh Linh thì Chúa chỉ cho môn đồ phải cất cái đền tạm để trong nơi Chí Thánh Chúa ngự vào đó, để nói chuyện với loài người. Ngày Sa-bát thì Chúa tạo ra để cho phục vụ cho loài người. Ngày hôm nay, dân Y-sơ-ra-ên cũng vẫn còn giữ cái ngày Sa-bát cho đến ngày hôm nay. Khi Chúa Giê-xu đến và chịu chết, bị đóng đinh trên cây thập tự, thì Chúa giải phóng con người. Không còn làm nô lệ cho cái gì hết. Chỉ có làm nô lệ cho Chúa mà thôi. Ngày Sa-bát, dân Y-sơ-ra-ên cũng vẫn giữ. Chúng ta là những người được ghép vào, chúng ta cũng nên giữ cái ngày Sa-bát, tại vì chúng ta theo Chúa Giê-xu.
Bởi huyết Chúa Giê-xu, chúng ta được ráp vào dân Y-sơ-ra-ên, thì chúng ta cũng là cùng dân Y-sơ-ra-ên. Chúng ta cũng phải giữ ngày Sa-bát. Nhưng mà cái ngày Sa-bát Chúa tạo ra để cho chúng ta, nó phục vụ chúng ta. Chúng ta làm việc 6 ngày, ngày thứ 7 chúng ta nghỉ, để làm công việc giúp cho tâm linh của mình được nảy nở và lớn lên. Giữ ngày Chúa Nhật cũng là giữ ngày Sa-bát. Giữ ngày thứ Bảy cũng là giữ ngày Sa-bát. Tại vì sáu ngày, bảy ngày trong tuần thì có một ngày được nghỉ ngơi. Dân Y-sơ-ra-ên họ nghỉ giữ ngày Sa-bát. Một số gốc tin Chúa Giê-xu nhưng mà gốc dân Y-sơ-ra-ên họ giữ ngày Sa-bát. Họ nhóm ngày thứ Bảy. Chúng ta nhóm ngày Chủ Nhật cũng là một ngày trong bảy ngày, là cái ngày nghỉ của chúng ta. Đó là không có tranh cãi với nhau là ngày Sa-bát mới là đúng, ngày Chúa Nhật mới là đúng. Rồi gây lộn tranh cãi với nhau tối ngày. Người này người kia tranh cãi vì cái ngày thứ Bảy và ngày Chúa Nhật. Ngày hôm nay chúng ta có thấy một cái nơi nhóm ngày thứ Bảy.
Cũng có một số người nhóm ngày Chủ Nhật thì… Một số người Việt Nam chúng ta chưa có nhà thờ thì đi đến những cái nơi đạo Sa-bát, gọi là đạo Sa-bát. Thì họ nhóm ngày thứ Bảy, còn Chúa Nhật họ để nhà thờ trống. Một số người Tin Lành Việt Nam họ đến họ mướn cái nhà thờ đó, và họ nhóm ngày Chủ Nhật thoải mái, vui vẻ. Một số người Tin Lành Việt Nam ngày hôm nay ở xứ Mỹ lại họ mướn mấy cái nhà thờ của đạo Sa-bát. Còn có một số người trước đó mướn những cái nhà thờ của mấy người Tin Lành thì phải nhóm buổi chiều 3 giờ. Nhà thờ Mỹ người ta nhóm xong rồi họ mới đến, họ mới nhóm buổi chiều. Hoặc là 8 giờ sáng họ nhóm, khi nhà thờ Mỹ 10 giờ, 11 giờ ta mở cửa thì họ nhóm 8 giờ sáng. Cứ tranh đấu, tranh đấu trên Facebook. Mấy người Tin Lành cứ tranh đấu nhau vì cái ngày Sa-bát.
Rồi chúng ta học đến thì chúng ta thấy Chúa gọi hai người Bết-sa-len và Ô-li-át, để Ngài ban cho cái gì? Sự khôn ngoan, sự thông sáng và sự hiểu biết để làm công việc cho Chúa. Chúng ta ngày hôm nay muốn Chúa chọn chúng ta thì chúng ta phải cầu xin Chúa, “Chúa ơi, cầu xin nhận lãnh Thánh Linh của Chúa.” Ngày hôm nay, Chúa ban cho chúng ta Thánh Linh, thần của sự thông sáng và sự khôn ngoan. Nếu chúng ta có Chúa Thánh Linh là chúng ta có đầy đủ hết tất cả các bạn ơi. Ngày xưa tôi không biết, nhưng mà khi mà tôi kiêng ăn, cầu nguyện và tìm kiếm mặt Chúa mà nhận lãnh Thánh Linh, con người của mình từ một cái người khù khờ, ngu ngốc, có sự khôn ngoan, có sự thông sáng, có sự hiểu biết và có tài dạy dỗ.
Lạ lùng chưa? Đến từ Đức Chúa Trời các bạn ơi. Không có đến từ trường thần học, không có đến từ sự kiến thức của mình. Rất là lạ lùng. Ngày hôm nay tôi chia sẻ cho các bạn để các bạn tìm kiếm Thánh Linh của Chúa, thì Chúa sẽ ban cho chúng ta tất cả. Chúa nói có Chúa là có tất cả, nhưng mà không hiểu khi chúng ta nghe chúng. Khi chúng ta nghe, chúng ta không hiểu gì hết. Có Chúa là có tất cả, có Chúa là có tất cả cái gì. Nhưng chúng ta áp dụng vào khi chúng ta dọn sạch lòng của chúng ta cho sạch sẽ. Tại vì mỗi người đều có những sự trói buộc của Quỷ Satan trong người mình. Nó làm cho mình u mê, ngu mụôi. Đó mà không thấy. Đi tìm cái gì nó nằm ngay trước mặt đó mà cũng không thấy. Nó lạ như vậy. Con mắt tâm linh nó đui mù. Rồi con mắt xác thịt nó cũng đui mù luôn. Khi con mắt tâm linh của chúng ta mở ra, con mắt xác thịt của chúng ta mở to ra, cái gì cũng thấy hết trơn các bạn ơi. Rất là lạ lùng. Khi tôi đi làm á, mấy người sở làm, mỗi lần tôi bước vô là đứa nào nó nói rụt rụt, im hết trơn. Tôi không biết tại sao. Sau này nó nói, “Mày có con mắt ó.” Tôi nói, “Con mắt ó?” Nó gọi tôi là con mắt ó. Tại vì… Các bạn biết con ó nhìn từ trên trời bao nhiêu. Nó nhìn thấy, nó bay túc ở trên trời cao mà nhìn thấy cái con gì… Con diều hâu, cái con ó đó, Eagle đó là người Mỹ, người ta để biểu tượng Mỹ là con ó đó, đại diện là con ó đó. Nó có con mắt rất tinh vi, nó nhìn xa, thật là xa. Nó ở trên trời cao mà thấy một cái mồi ở dưới này, là nó bay đâm xuống như này. Nó đâm xuống mà hớt một cái, hai cái chân nó hớt rồi đi. Con mắt ó đó, Chúa ban cho chúng ta sự khôn ngoan, sự thông sáng, sự hiểu biết và tài dạy dỗ, đó là thần của Chúa cho mới được. Chứ không phải chúng ta vô trường thần học để học rồi dạy dỗ, trở nên một người nói như con két mà không có sự thông sáng.
Chắc bạn nhìn thử, các bạn biết, những người nào càng học thần học cao chừng nào, họ là không có sự thông biết. Họ biểu tính hữu của mình, đi chích ngừa, đi chích ngừa Covid, đi chích ngừa dẫn người ta đi nữa. Người nào, ông nào cũng đi dẫn người ta đi chích ngừa vaccine Covid. Còn tôi thì nói, “No, no, no.” Họ nói tôi nói, “Bậy bạ” cái bà cái gì cũng không biết hết trơn. Khi mình tới ngày hôm nay, họ ước gì họ không có chích ngừa Covid ngày hôm nay. Rất lạ lùng. Mình nói, mình xin, mình năn nỉ, đừng chích ngừa Cô vít. Người trong nhà mình nói, “Đi con đường chết, không chích ngừa bị bệnh chết” mình năng nỉ, mình xin, mà cười mình, nói mình không biết gì hết. Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết con đường nào là con đường thuộc về Chúa, con đường nào thuộc về thế gian. Chúng ta tưởng rằng chúng ta khôn ngoan lắm, chúng ta học thức, chúng ta giỏi, Kinh Thánh, chúng ta học trường thần học để mà được có bằng mục sư, nhưng mà không có sự thông sáng, không có tài dạy dỗ đúng theo Lẽ Thật của Chúa.
Họ dạy theo sách, chứ không có một cái tài mà đến từ Thánh Linh của Chúa. Khi chúng ta có cái tài đến từ Thánh Linh của Chúa, chúng ta nói cái gì? Một số người họ sợ chúng ta, tại vì họ nói chúng ta nghe bà là mê đó, đừng có nghe bà, bà là tà giáo, bà là tà đạo. Nói vậy, nói bà đừng có nghe, nghe đó, mê rồi cái theo, rồi cái là đi, đi là đi địa ngục đời đời đó. Họ đồn kinh khủng lắm các bạn ơi. Xin Chúa thương xót cho những người nào chống lại tôi, vì tôi thấy họ đá vào gai nhọn của Đức Chúa Trời. Chúng ta thấy rằng Môi-se chọn hai người Chúa chọn và những cái lễ vật để họ đem đến, họ xây đền tạm cho Chúa. Toàn là những cái đồ quý giá các bạn ơi. Ngày hôm nay, chúng ta dâng những cái gì quý giá cho Chúa? Vì Ngài cần những gì quý nhất, chứ Ngài không cần những cái đồ mà chúng ta vạt ra bỏ. Chúng ta có dám dâng những gì quý nhất cho Chúa của chúng ta hay không? Tất cả những gì đem đến đều bội phần và còn dư thừa. Các bạn thấy dân Y-sơ-ra-ên họ được Chúa cảm động, khi tất cả những gì họ có, họ quý nhất là họ đem dâng cho Chúa trong đồng vắng, mà các bạn họ chưa vào xứ Ca-na-an. Những tài vật này họ đã lấy của những người lối xóm, những người hàng xóm mà họ được ơn. Họ lấy quá nhiều để đem đến cho Chúa mà dư thừa, để không có thiếu. Đủ rồi, đủ rồi, không đem chi thêm nữa hết, vì đã đủ các vật liệu, làm hết thể công việc. Cho nên dư còn dư lại, đừng đem nữa, đừng đem nữa, không có chỗ mà chứa cho Chúa hay không?
Ngày hôm nay, Chúa đòi hỏi chúng ta cái gì để dâng cho Ngài? Công của chúng ta đó. Chúng ta bỏ công sức của chúng ta ra để đọc lời Chúa, học hỏi lời Chúa. Đó là những gì quý giá trước mặt Đức Chúa Trời. Những giờ của chúng ta ngồi lại, kiêng ăn, cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, để nhiều giờ cho Chúa. Chúng ta làm việc 24 tiếng đồng hồ, chúng ta ngủ 8 tiếng, chúng ta có để một phần mười của chúng ta cho Chúa, dâng cho Chúa, để đọc Kinh Thánh, cầu nguyện đến với Chúa hay không? Chúng ta cứ lo làm cái này làm cái kia, tài và tiền bạc của chúng ta, chúng ta có thấy những người nghèo khổ xung quanh chúng ta, chúng ta có cho họ tiền để họ sống hay không? Ngày hôm nay, xung quanh chúng ta, người nào cũng đau khổ. Nước ngập hết, không có làm việc mà cũng không có cơm ăn, cũng không có nhà ở. Chúng ta có dám bỏ chút đỉnh tiền ra để giúp những người nghèo khổ, những người đói kém xung quanh chúng ta hay không? Đó là một cái sự thử nghiệm. Có đi đến để giúp, để cho họ chút đỉnh để họ sống hay không? Ngày hôm nay, sự thử thách đến để Chúa xem chúng ta, coi chúng ta có cái lòng như thế nào. Chúng ta thấy người đau khổ, mệt lòng, chúng ta không có động lòng thương xót. Chúng ta còn có nhà ở, bao nhiêu người xung quanh chúng ta không có nhà ở? Ước hết, ngập lên tới trên nóc nhà. Chúng ta có giúp họ được hay không? Hãy chúng ta tỉnh, nhìn mà thấy, không có động lòng.
Chúa cho chúng ta có một cái tấm lòng để Ngài thử chúng ta, coi chúng ta có biết yêu Chúa, kính Chúa và yêu người hay không. Giúp cho họ, giúp cho họ để cho họ sống còn và dẫn họ trở về với Chúa. Bao nhiêu người ăn cám heo, họ đi trở về rất là dễ dàng hơn ngày trước rất là nhiều. Xin Chúa cho chúng ta có sự khôn ngoan, có tài dạy dỗ để đi làm chứng và cứu được nhiều linh hồn được trở về với Chúa, đó là ưu tiên hàng đầu của chúng ta trong ngày hôm nay. Nguyện xin Ngài tha thứ tội lỗi cho chúng ta khi chúng ta nhìn mà chúng ta không có động lòng thương xót. Chúa ơi, con có tội với Chúa. Con không có biết thương người, con không có tình yêu thương, không có lòng thương xót như Chúa Giê-xu, Ngài đã có lòng thương xót mỗi người chúng con. Chúng ta phải ăn năn những tội lỗi của chúng ta, để rồi Ngài mới ban lại cho chúng ta những phước hạnh. Ngài sẽ đổ cho chúng ta được phước khi chúng ta sống như là Chúa Giê-xu trên mặt đất này.
Ngày hôm nay, Chúa nhìn thấu hết tấm lòng của mỗi người. Xung quanh chúng ta nhiều người khổ chừng nào thì chúng ta phải càng có lòng thương xót nhiều chừng đó. Đừng có dửng dưng, đừng có như ngày trước. Chúng ta có tài chánh thì chúng ta giúp xung quanh chúng ta. Chúng ta không có ở xứ ngoài thì chúng ta cũng hỏi bà con dòng họ chúng ta đó có đi nơi nào giúp được những người đó mua gạo, mua gạo phân phát cho người ta. Cho tiền thì bao nhiêu nó cũng mất hết trơn, nhưng chúng ta cho thức ăn thì nó còn đó, không có ai bán được vì nó nặng nề. Chúng ta nên làm những công việc phước thiện. Xin Chúa thương xót cho chúng ta, chỉ dẫn chúng ta cách làm để chúng ta làm đẹp lòng Chúa và làm đẹp lòng những người xung quanh chúng ta. Họ nhìn thấy chúng ta là những người tốt, để rồi họ sẽ trở về với Chúa như chúng ta.
Ngày xưa chúng ta là những người ích kỷ, xấu xa. Ngày hôm nay, wow, sao hồi xưa cái bà này không có tình yêu thương như ngày hôm nay bà có cái lòng thương xót, bà cái túi tiền của bà không có kẹo như ngày xưa nữa. Họ thấy sự thay đổi của chúng ta mà họ nhìn thấy Chúa của chúng ta.
Tôi xin kết thúc tại đây, trong danh Đức Chúa Giê-xu cảm tạ ơn Cha, vì Ngài đã ban cho chúng con được có sự khôn ngoan, sự thông sáng, sự hiểu biết và tài dạy dỗ đến từ Đức Chúa Trời hằng sống của chúng con. Xin Ngài gìn giữ chúng con và cho chúng con biết nhu mì, khiêm nhường để làm những công việc lớn lao mà Ngài sẽ dạy dỗ chúng con. Ngài sẽ sử dụng chúng con trong những ngày sắp đến để danh của Chúa được vinh hiển. Đừng để cho chúng con làm vì danh của chúng con, nhưng chúng con làm vì danh của Chúa Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời hằng sống của chúng con. Chúng con cảm tạ Cha, con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
