“Tôi Đã Thấy Chúa Giê-xu Hai Lần Trong Một Đêm… Và Những Lời Ngài Khiến Tôi Khóc Suốt Đêm”

Tôi Đã Thấy Chúa Giê-xu Hai Lần Trong Một Đêm… Và Những Lời Ngài Khiến Tôi Khóc Suốt Đêm”

Tôi cần nói với bạn điều đã làm tôi rung động đến tận sâu thẳm trong lòng đêm đó, khi Chúa Giê-xu hiện ra với tôi hai lần.
Thông điệp thứ hai của Ngài là về nước Mỹ. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng Ngài sẽ phán trực tiếp về dân tộc này như thế, nhưng Ngài đã làm. Ngài cho tôi thấy một khải tượng khác hẳn bất cứ điều gì tôi từng thấy trước đây.

Tôi thấy những thành phố đầy ánh sáng, nhưng cũng đầy hỗn loạn. Người ta chạy ngày càng nhanh hơn, nhưng không biết mình đi đâu. Tôi thấy những gia đình chia rẽ, những tấm lòng trở nên nguội lạnh, và cả một thế hệ đang tuyệt vọng tìm kiếm câu trả lời.

Tôi bật khóc vì tôi nhận ra đó là sự thật. Quá nhiều người trong chúng ta ở nước Mỹ đang lấp đầy cuộc sống bằng mọi thứ, ngoại trừ điều duy nhất thật sự quan trọng.

Chúa Giê-xu nhìn tôi và phán:
“Nước Mỹ đã được ban phước, nhưng nó đang trôi dạt. Nếu dân Ta quay trở lại với Ta, Ta sẽ chữa lành xứ họ.”

Lời Ngài đâm thấu lòng tôi. Tôi nhận ra rằng không có kế hoạch chính trị nào, không có công nghệ nào, không có sự giàu có nào có thể chữa lành linh hồn của một dân tộc. Chỉ có tình yêu mới làm được. Chỉ có Ngài mới làm được.

Và ngay lúc đó, nước mắt tôi tuôn rơi, bởi vì tôi biết Ngài không cho tôi thấy điều này để kết án, nhưng để kêu gọi nước Mỹ trở lại với tình yêu ban đầu. Để kêu gọi mỗi người chúng ta nhớ rằng: tự do mà không có đức tin thì trở nên trống rỗng; tiến bộ mà không có tình yêu thì trở thành hủy hoại; thành công mà không có Đức Chúa Trời thì trở nên vô nghĩa.

Tôi không thể ngừng khóc vì tôi thấy chúng ta gần như đánh mất điều quan trọng nhất—nhưng đồng thời, hy vọng vẫn gần ngay đó, nếu chúng ta mở lòng ra.

Chúa Giê-xu chưa bao giờ từ bỏ nước Mỹ. Tình yêu Ngài vẫn ở đây, vẫn dang tay, vẫn chờ đợi.

Khi Chúa Giê-xu hiện ra lần thứ hai, sự hiện diện của Ngài thật choáng ngợp. Nhưng thông điệp Ngài ban còn nặng nề hơn nữa.

Ngài lại chỉ cho tôi nhìn về nước Mỹ, và điều tôi thấy đã khiến tôi tan nát.
Tôi thấy các nhà thờ khắp nơi, nhưng nhiều nơi đã thiếu ngọn lửa thật. Tôi thấy những người giảng đạo có bục giảng lớn, nhưng tấm lòng nhỏ bé, đuổi theo sự ảnh hưởng thay vì sự mật thiết với Ngài.

Tôi thấy những người trẻ chìm ngập trong sự sao lãng, lướt điện thoại vô tận, tìm kiếm ý nghĩa trong màn hình mà không bao giờ làm thỏa mãn linh hồn họ. Và rồi tôi thấy những gia đình—rất nhiều gia đình—tan vỡ bởi giận dữ, bị xé nát bởi cay đắng, sống chung dưới một mái nhà nhưng không thật sự kết nối.

Nước mắt tôi không ngừng rơi.
Chúa Giê-xu phán với tôi:
“Dân tộc này có Lời Ta, nhưng đã quên tiếng Ta.”

Câu đó đâm thấu lòng tôi. Chúng ta có Kinh Thánh trong nhà, có câu gốc trên tường, nhưng lòng chúng ta thì xa cách.

Tôi khóc vì tôi nhận ra nước Mỹ đã được ban cho quá nhiều, và đi kèm với phước hạnh ấy là trách nhiệm to lớn: tự do, cơ hội, sự sung túc. Tất cả đều là ân tứ, nhưng chưa bao giờ được ban để thay thế Đức Chúa Trời. Chúng được ban để dẫn chúng ta trở lại với Ngài.

Và rồi, như Ngài cho tôi thấy, nhiều người đang chạy theo ân tứ mà quên mất Đấng ban cho.

Tôi cảm nhận nỗi buồn của Ngài, nhưng tôi cũng cảm nhận hy vọng nơi Ngài. Ngài không cho tôi thấy vết thương của nước Mỹ để khiến tôi hổ thẹn, nhưng để nhắc nhở rằng Ngài vẫn là Đấng chữa lành. Ngài chưa từng bỏ rơi xứ này. Ngài đang kêu gọi nó trở lại—từng tấm lòng, từng gia đình, từng lời cầu nguyện.

Khi tôi ngồi đó, ngập tràn cảm xúc, Chúa Giê-xu lại hướng mắt tôi một lần nữa về nước Mỹ. Và lần này, những gì tôi thấy giống như một tấm gương được giơ lên phản chiếu linh hồn của dân tộc.

Tôi thấy những tượng đài lớn và những tòa nhà chọc trời—biểu tượng của quyền lực và thành tựu—nhưng nền móng của chúng lại nứt nẻ.
Tôi thấy các nhà lãnh đạo chính trị đang la hét vào nhau, mỗi người đều chắc chắn rằng mình nắm giữ chân lý, trong khi dân chúng thì mệt mỏi và hoang mang.

Tôi thấy những gia đình bị chia rẽ không chỉ bởi khoảng cách, mà còn bởi cơn giận dữ—anh em chống lại anh em, cha mẹ chống lại con cái, tình bạn bị xé nát bởi ý thức hệ. Như thể chính trái tim của nước Mỹ đang rỉ máu.

Nước mắt tôi lại tuôn trào, vì tôi nhận ra bao nhiêu nỗi đau đang ẩn sau nụ cười, bao nhiêu sự trống rỗng đang ẩn sau tiếng ồn ào.

Chúa Giê-xu dịu dàng phán:
“Hỡi nước Mỹ, ngươi đã được kêu gọi để trở thành ánh sáng, nhưng ánh sáng của ngươi đang chập chờn. Ngươi đã được ban phước để trở thành phước hạnh, nhưng ngươi đang quên mất nguồn của phước hạnh mình.”

Những lời đó đâm vào lòng tôi như lửa.
Tôi thấy những hội thánh từng cháy lửa sốt sắng nay bị xao lãng bởi sự giải trí. Tôi thấy giới trẻ đi tìm bản sắc khắp mọi nơi ngoại trừ trong Ngài.

Nhưng rồi, giữa bóng tối dày đặc ấy, tôi thấy những tia sáng. Tôi thấy những nhóm nhỏ tụ họp trong nhà, cầu nguyện cách chân thành. Tôi thấy những tiếng hát dâng lên trong thờ phượng từ những nơi ẩn giấu. Tôi thấy những giọt nước mắt ăn năn rơi trên bàn thờ, không phải trong sân vận động, mà ngay trong phòng khách gia đình.

Và tôi hiểu: Chúa Giê-xu chưa từ bỏ nước Mỹ. Sự phục hưng không khởi đầu từ chính phủ hay định chế. Nó bắt đầu từ một con người, một gia đình, một tấm lòng sẵn sàng thưa “Vâng” với Ngài.

Và ngay lúc ấy, tôi cảm thấy hy vọng mạnh mẽ hơn tuyệt vọng. Bởi vì dù những vết nứt là thật, nền móng vẫn có thể được chữa lành.

Khi bình minh bắt đầu ló dạng, tôi ngồi lặng im, vẫn run rẩy vì tất cả những gì tôi đã thấy. Đôi mắt tôi sưng lên vì khóc, trái tim tôi còn thô ráp bởi sức nặng của những lời Ngài.

Thế nhưng, bên dưới những giọt lệ ấy, lại có một sự bình an mà tôi chưa từng biết trước đó. Tôi cứ nghe đi nghe lại tiếng Ngài trong tâm trí, từng câu vang vọng vừa như lửa, vừa như niềm an ủi.

Hoa Kỳ, Ta vẫn còn ở đây.”

Chân lý đơn sơ ấy mang nhiều hy vọng hơn bất cứ bài diễn văn, lời hứa hay thành tựu nào mà tôi từng chứng kiến.

Tôi nhận ra rằng tương lai của đất nước này không chỉ được viết nên bởi chính sách hay chính trị, mà còn bởi sự chọn lựa của từng tấm lòng—liệu có mở ra với Ngài hay quay lưng lại.

Tôi nghĩ đến những gia đình tôi đã thấy, những đứa trẻ đang khao khát tình yêu, những nhà lãnh đạo bị che mắt bởi kiêu ngạo, và những lời cầu nguyện lặng lẽ đang dâng lên từ những nơi ẩn kín.

Tôi hiểu ra rằng cuộc phục hưng vĩ đại nhất không phải là điều gì xa xôi. Nó có thể bắt đầu ngay bây giờ—trong sự đầu phục thầm lặng của một tâm hồn duy nhất.

Suy ngẫm của tôi thật đơn giản: chúng ta không cần chờ đợi thời khắc hoàn hảo, người lãnh đạo hoàn hảo, hay một kế hoạch hoàn hảo. Chúng ta chỉ cần nói “vâng” với Đấng chưa bao giờ ngừng nói “vâng” với chúng ta.

Khi mặt trời lên ngoài cửa sổ, tôi biết cuộc đời mình sẽ chẳng bao giờ còn như cũ nữa.

Khải tượng đó không phải là một lời cảnh cáo để nghiền nát tôi, nhưng là một sự nhắc nhở rằng ngay trong yếu đuối, ngay trong gãy đổ, tình yêu của Ngài vẫn mạnh mẽ hơn.

Và tôi hiểu: nếu Ngài chưa bỏ rơi nước Mỹ, thì chúng ta cũng đừng bỏ rơi nước Mỹ.