SÁNG THẾ KÝ 21-22: ĐỨC CHÚA TRỜI THỬ THÁCH ĐỨC TIN CỦA ÁP-RA-HAM BẮT ÔNG DÂNG Y SÁC LÀM CỦA LỂ

https://www.mediafire.com/file/linm2tgaj9iuf38/Sa%25CC%2581ng_the%25CC%2582%25CC%2581_ky%25CC%2581_21-22.m4a/file

SÁNG THẾ KÝ 21-22: ĐỨC CHÚA TRỜI THỬ THÁCH ĐỨC TIN CỦA ÁP-RA-HAM BẮT ÔNG DÂNG Y SÁC LÀM CỦA LỂ

Sáng thế ký 21:


Y-sác ra đời
1Đức Giê-hô-va đến viếng Sa-ra, theo như lời Ngài đã phán, và làm cho nàng như lời Ngài đã nói. 2Sa-ra thọ-thai, sanh một con trai cho Áp-ra-ham trong khi tuổi đã già, đúng kỳ Đức Chúa Trời đã định. 3Áp-ra-ham đặt tên đứa trai mà Sa-ra đã sanh cho mình là Y-sác. 4Đúng tám ngày, Áp-ra-ham làm phép cắt-bì cho Y-sác theo như lời Đức Chúa Trời đã phán dặn. 5Vả, khi Y-sác ra đời, thì Áp-ra-ham đã được một trăm tuổi. 6Sa-ra nói rằng: Đức Chúa Trời làm cho tôi một việc vui cười; hết thảy ai hay được cũng sẽ vui cười về sự của tôi. 7Lại nói rằng: Há ai dám nói với Áp-ra-ham rằng Sa-ra sẽ cho con bú ư? Vì tôi đã sanh một đứa trai trong lúc người già yếu rồi.


A-ga và Ích-ma-ên bị đuổi, nhờ Đức Chúa Trời phù-hộ


8Đứa trẻ lớn lên, thì thôi bú. Chánh ngày Y-sác thôi bú, Áp-ra-ham bày một tiệc lớn ăn mừng. 9Sa-ra thấy đứa trai của A-ga, người Ê-díp-tô, đã sanh cho Áp-ra-ham, cười-cợt, 10thì người nói với Áp-ra-ham rằng: Hãy đuổi con đòi với con nó đi đi, vì đứa trai của con đòi nầy sẽ chẳng được kế-nghiệp cùng con trai tôi là Y-sác đâu. 11Lời nầy lấy làm buồn lòng Áp-ra-ham lắm, vì cớ con trai mình. 12Nhưng Đức Chúa Trời phán cùng Áp-ra-ham rằng: Ngươi chớ buồn-bực vì con trai và con đòi ngươi. Sa-ra nói thể nào, hãy nghe theo tiếng người nói; vì do nơi Y-sác sẽ sanh ra dòng-dõi lưu danh ngươi. 13Ta cũng sẽ làm cho đứa trai của con đòi trở nên một dân, vì nó cũng do nơi ngươi mà ra.
14Áp-ra-ham dậy sớm, lấy bánh và một bầu nước, đưa cho A-ga; để các món đó trên vai nàng, và giao đứa trai cho nàng, rồi đuổi đi. Nàng ra đi, đi dông-dài trong đồng-vắng Bê-e-Sê-ba. 15Khi nước trong bầu đã hết, nàng để đứa trẻ dưới một cội cây nhỏ kia, 16đi ngồi đối-diện cách xa xa dài chừng một khoảng tên bắn; vì nói rằng: Ôi! tôi nỡ nào thấy đứa trẻ phải chết! Nàng ngồi đối-diện đó, cất tiếng la khóc.
17Đức Chúa Trời nghe tiếng đứa trẻ khóc, thì thiên-sứ của Đức Chúa Trời từ trên trời kêu nàng A-ga mà phán rằng: Hỡi A-ga! Ngươi có điều gì vậy? Chớ sợ chi, vì Đức Chúa Trời đã nghe tiếng đứa trẻ ở đâu đó rồi. 18Hãy đứng dậy đỡ lấy đứa trẻ và giơ tay nắm nó, vì ta sẽ làm cho nó nên một dân lớn. 19Đoạn, Đức Chúa Trời mở mắt nàng ra; nàng bèn thấy một cái giếng nước, và đi lại múc đầy bầu cho đứa trẻ uống. 20Đức Chúa Trời vùa-giúp đứa trẻ; nó lớn lên, ở trong đồng-vắng, có tài bắn cung. 21Nó ở tại trong đồng-vắng Pha-ran; mẹ cưới cho nó một người vợ quê ở xứ Ê-díp-tô.
Áp-ra-ham kết ước cùng A-bi-mê-léc tại Bê-e-Sê-ba
22Về thuở đó, vua A-bi-mê-léc và Phi-côn, quan tổng-binh mình, nói cùng Áp-ra-ham rằng: Đức Chúa Trời vùa-giúp ngươi trong mọi việc ngươi làm. 23Vậy bây giờ, hãy chỉ danh Đức Chúa Trời mà thề rằng: Ngươi sẽ chẳng gạt ta, con ta cùng dòng-giống ta. Nhưng ngươi sẽ đãi ta và xứ ngươi đương trú-ngụ, một lòng tử-tế như ta đã đãi ngươi vậy. 24Áp-ra-ham đáp rằng: Tôi xin thề.
25Áp-ra-ham phàn-nàn cùng vua A-bi-mê-léc về vụ một giếng kia bị đầy-tớ người chiếm đoạt. 26Vua A-bi-mê-léc bèn nói rằng: Ta chẳng hay ai đã làm nên nông-nỗi đó; chính ngươi chẳng cho ta hay trước; ngày nay ta mới rõ đây mà thôi. 27Đoạn, Áp-ra-ham bắt chiên và bò, dâng cho vua A-bi-mê-léc; rồi, hai người kết ước cùng nhau. 28Áp-ra-ham lựa để riêng ra bảy con chiên tơ trong bầy; 29thì vua A-bi-mê-léc hỏi rằng: Làm chi để bảy con chiên tơ đó riêng ra vậy? 30Đáp rằng: Xin vua hãy nhận lấy bảy con chiên tơ nầy mà chánh tay tôi dâng cho, đặng làm chứng rằng tôi đã đào cái giếng nầy. 31Bởi cớ ấy, nên họ đặt tên chỗ nầy là Bê-e-Sê-ba; vì tại đó hai người đều đã thề-nguyện cùng nhau. 32Vậy, hai người kết ước cùng nhau tại Bê-e-Sê-ba. Đoạn, vua A-bi-mê-léc cùng quan tổng-binh Phi-côn đứng dậy, trở về xứ Phi-li-tin. 33Áp-ra-ham trồng một cây me tại Bê-e-Sê-ba, và ở đó người cầu-khẩn danh Đức Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời hằng-hữu. 34Áp-ra-ham trú-ngụ lâu ngày tại xứ Phi-li-tin.

Sáng-thế Ký 22


Đức Chúa Trời thử đức-tin của Áp-ra-ham, truyền dâng Y-sác làm của-lễ thiêu


1Khi mọi việc kia đã xong, thì Đức Chúa Trời thử Áp-ra-ham; Ngài phán rằng: Hỡi Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây. 2Đức Chúa Trời phán rằng: Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y-sác, và đi đến xứ Mô-ri-a, nơi đó dâng đứa con làm của-lễ thiêu ở trên một hòn núi kia mà ta sẽ chỉ cho.
3Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa, đem hai đầy-tớ và con mình là Y-sác, cùng đi; người cũng chặt củi để dùng về của-lễ thiêu, rồi đi đến nơi mà Đức Chúa Trời đã truyền dạy.
4Qua đến ngày thứ ba, Áp-ra-ham nhướng mắt lên thấy nơi đó ở lối đằng xa, 5thì nói cùng hai kẻ đầy-tớ rằng: Hãy ở lại đây với con lừa; ta cùng đứa trẻ sẽ đi đến chốn kia đặng thờ-phượng, rồi sẽ trở lại với hai ngươi. 6Áp-ra-ham lấy củi về của-lễ thiêu, chất trên Y-sác, con mình; rồi người cầm lửa và dao trong tay, và cả hai cha con đồng đi.
7Y-sác bèn nói cùng Áp-ra-ham, cha mình, rằng: Hỡi cha! Người đáp: Con ơi! Cha đây. Y-sác nói: Củi đây, lửa đây, nhưng chiên con đâu có đặng làm của-lễ thiêu? 8Áp-ra-ham rằng: Con ơi! Chính Đức Chúa Trời sẽ sắm-sẵn lấy chiên con đặng dùng làm của-lễ thiêu; rồi cả hai cha con cứ đồng đi.
9Họ đến chốn Đức Chúa Trời đã phán dạy; tại đó, Áp-ra-ham lập bàn-thờ, chất củi lên, trói Y-sác con mình lại, để lên đống củi trên bàn-thờ. 10Áp-ra-ham bèn giơ tay ra cầm lấy dao đặng giết con mình. 11Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va từ trên trời kêu xuống mà rằng: Hỡi Áp-ra-ham, Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây. 12Thiên-sứ phán rằng: Đừng tra tay vào mình con trẻ và chớ làm chi hại đến nó; vì bây giờ ta biết rằng ngươi thật kính-sợ Đức Chúa Trời, bởi cớ không tiếc với ta con ngươi, tức con một ngươi. 13Áp-ra-ham nhướng mắt lên, xem thấy sau lưng một con chiên đực, sừng mắc trong bụi cây, bèn bắt con chiên đực đó dâng làm của-lễ thiêu thay cho con mình. 14Áp-ra-ham gọi chỗ đó là Giê-hô-va Di-rê. Bởi cớ ấy, ngày nay có tục-ngữ rằng: Trên núi của Đức Giê-hô-va sẽ có sắm-sẵn.
15Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va từ trên trời kêu Áp-ra-ham lần thứ nhì mà rằng: 16Đức Giê-hô-va phán rằng: Vì ngươi đã làm điều đó, không tiếc con ngươi, tức con một ngươi thì ta lấy chánh mình ta mà thề rằng 17sẽ ban phước cho ngươi, thêm dòng-dõi ngươi nhiều như sao trên trời, đông như cát bờ biển, và dòng-dõi đó sẽ chiếm được cửa thành quân nghịch. 18Bởi vì ngươi đã vâng theo lời dặn ta, nên các dân thế-gian đều sẽ nhờ dòng-dõi ngươi mà được phước.
19Đoạn, Áp-ra-ham trở về nơi hai người đầy-tớ; họ đứng dậy, đồng nhau đi về Bê-e-Sê-ba. Áp-ra-ham cứ ở tại Bê-e-Sê-ba.


Dòng-dõi của Na-cô. – Nàng Rê-bê-ca sanh ra


20Sau các việc đó, người ta thuật lại với Áp-ra-ham tin nầy rằng: Nầy, nàng Minh-ca cũng sanh con cho em ngươi, là Na-cô. 21Con trưởng nam là Út-xơ, em trai là Bu-xơ, Kê-mu-ên, cha của A-ram; 22Kê-sết, Ha-xô, Phin-đát, Dít-láp và Bê-tu-ên; 23Bê-tu-ên là người sanh Rê-bê-ca. Minh-ca sanh tám người con trai đó cho Na-cô, em của Áp-ra-ham. 24Còn người vợ nhỏ, tên là Rê-u-ma, cũng sanh con, là Tê-ba, Ga-ham, Ta-hách và Ma-a-ca.

Amen.

Cảm ơn Chúa. Chúng ta hôm nay, chúng ta học bài học Y-sác ra đời và đức tin của Áp-ra-ham với Chúa như thế nào. Ông đã một trăm tuổi mới sanh được một đứa con. Đứa con một mà đứa con trai nữa. Chúng ta thấy khi mà một người son sẻ từ lâu mà được một đứa con trong lúc tuổi già thì họ cưng đứa con như thế nào. Đây còn quý hơn là cục vàng, cục ngọc của ông nữa. Đức Chúa Trời nhìn thấy cái lòng của ông đó. Bắt đầu ông đặt tất cả những cái sự thương của mình, cái lòng thương quá tuyệt vời với đứa con của mình đó. Hai ông bà bây giờ bắt đầu có một đứa con rồi để hết tấm lòng vào đứa con và xua đuổi một đứa con của con đòi. Lúc này là Ishmael đã 13 tuổi, là một cậu con trai bắt đầu cũng lớn rồi.

Thì nó thấy thằng bé nó nhạo nhạo, nó cười, nó khinh khi đó. Bà mới tức, nói với ông chồng đuổi nó đi. Tôi không muốn nó ở gần đây nó sẽ chiếm gia tài của chúng ta, tôi không muốn nó chia của cải. Vì gia đình giàu lắm, Áp-bra-ham bây giờ là giàu lắm. Thì ông cũng rất là buồn nhưng mà ông hỏi Chúa. Chuyến này thì Áp-bra-ham bắt đầu hỏi Chúa và Chúa biểu ông phải làm để cho nó đi xa cái dòng của Y-sác. Hai cái dòng này sẽ thành hai cái dòng dân rất lớn, thành ra không có thể nào mà sống gần với nhau được.

Cho nên ông vâng lời Chúa mà đành lòng đuổi bà Aga với đứa con trai lớn của mình đi. Bà đi và chỉ có một bình nước và một miếng bánh thôi rồi đi ra đói nhưng mà Đức Chúa Trời vẫn nuôi và cho đứa trẻ sống để mà nó lớn lên là làm một dân rất là mạnh. Chúa hứa thì Chúa sẽ làm nhưng mà nó đi xa cái dòng con của bà Sarah là Y-sác.

Hai cái dòng Ishmael và cái dòng Y-sác nó vẫn thù nghịch với nhau, nó biết cái lịch sử này từ ngàn xưa để lại. Kinh Thánh viết lại cái lịch sử dân Israel và dân Ả Rập nó thù với nhau cũng một cha khác mẹ nhưng mà nó thù cho đến ngày hôm nay, giặc giã vẫn còn đánh nhau không bao giờ nó hiệp một lại với nhau cho đến ngày hôm nay. Đó là cái lịch sử của hai cái dòng Ishmael và cái dòng Y-sác.

Cảm ơn Chúa là chúng ta thấy đức tin của Áp-bra-ham như thế nào. Đức Chúa Trời nhìn thấu cái tấm lòng của hai ông bà nhưng mà Chúa không có nói cho bà Sarah biết. Ông Áp-bra-ham nghe tiếng của Chúa biểu dâng đứa con của mình cho Đức Chúa Trời làm của lễ dâng lên. Ông không có hỏi Chúa tại sao, ông không có đánh dấu hỏi. Cái lòng của ông cứ nghĩ là Đức Chúa Trời sẽ cho ông có một đứa con khác hay là Đức Chúa Trời sẽ làm cái gì đó. Đức tin của Áp-bra-ham mạnh như vậy đó bởi vì chúng ta là con của Chúa, chúng ta được chấp nhận. Chúng ta phải có đức tin như Áp-bra-ham tin 100%. Không có hỏi, Chúa biểu ông làm. Ông không có đánh dấu hỏi mà ông cũng không nói với vợ ông nữa. Ông làm với sự yên lặng mà đứa con ông cũng không nói với đứa con luôn.

Ông đem củi đem này kia đi mà dẫn đứa trẻ đi mà bà Sarah cũng không có hỏi là ông dẫn con tôi đi đâu? Bà tin tưởng 100% nơi người chồng của mình. Có một đứa con bà quý như vàng như ngọc, hai ông bà quý như vàng như ngọc. Đứa con của người già mà là đứa con một nữa. Ông dẫn đứa con trai mình đem củi đem lửa để làm của lễ dâng cho Đức Giê-hô-va. Ông dẫn đi một đoạn đường rất là xa rồi. Thắng lừa mà đi đem hai đầy tớ của mình đi theo nữa. Ông để hai người đầy tớ ở xa xa đó không có cho đến lại gần. Nhưng mà ông dẫn đứa trẻ đi, đứa trẻ hỏi cha ơi, củi ở đây, lửa ở đây nhưng chiên con đâu có để mà làm của lễ thiêu? Áp-ra-ham nói, chính Đức Chúa Trời đã sắm sẵn lấy chiên con để dùng làm của lễ thiêu. Rồi cả hai cha con đồng đi. Cái lòng của ông, ông nghĩ là Đức Chúa Trời sẽ sắm sẵn cái gì đó. Nếu mà không có gì Chúa sắm sẵn thì ông bằng lòng dâng đứa con của mình. Nhưng ông nghĩ rằng Đức Chúa Trời sẽ làm một cái chuyện lạ lùng cho ông là đứa trẻ sống lại. Hay là Đức Chúa Trời cho ông một đứa trẻ khác. Hay là gì, ông chỉ biết vâng lời và vâng lời không đánh dấu hỏi. Ông đi, ông chất củi lên rồi ông trói con của ông để trên đống củi ở trên bàn thờ nữa.

Các bạn nhìn thấy đứa trẻ này, nó cũng là vâng lời Đức Chúa Trời. Nó cũng có đức tin rất là lớn. Nó không có nhảy xuống bàn thờ mà nó cũng không khóc, không la, không có nhảy xuống mà không có hỏi cái tiếng gì hết. Ông trói nó, ông để trên bàn thờ đó mà nó cũng không nhảy xuống mà nó cũng lớn rồi, có sự hiểu biết. Nó không phải là đứa trẻ nhỏ xíu đâu, nó biết rồi nó hỏi. Củi ở đây, lửa ở đây nhưng chiên con ở đâu? Rồi bây giờ ông trói nó làm như con chiên dâng cho Chúa. Nó cũng bằng lòng. Các bạn thấy lạ lùng chưa? Một đứa trẻ cũng có đức tin. Cho nên đây là một cái sự thử của Chúa rất là lớn cho hai cha con Áp-ra-ham và Y-sác. Và Đức Chúa Trời nhìn thấy cái tấm lòng của ông và đứa con của ông.

Thiên sứ của Chúa ra tay khi mà ông lấy cái tay, ông cầm cái dao, ông giơ tay lên, định giết con của ông. Đức Chúa Trời mới ra tay. Chúa coi coi ông có dám giết đứa con của mình để dâng cho Chúa hay không. Khi mà ông cầm cái dao lên là Thiên sứ của Chúa mới chặn đứng ngay cái lúc đó. Để cho tới giờ cuối cùng đó các bạn thấy chưa? Đức Chúa Trời vẫn thử thách đức tin của chúng ta cũng như là Chúa thử thách đức tin của Áp-ra-ham ngày xưa. Đức Chúa Trời vẫn y nguyên. Coi chúng ta có dám hy sinh cả cái gì của chúng ta cho Chúa hay không.

Đứa con một của Áp-ra-ham là Y-sác đó mình. Áp-ra-ham dám hy sinh cho Chúa mà ngày hôm nay chúng ta không dám hy sinh của cải, tài vật của chúng ta, mạng sống của chúng ta, tất cả những gì chúng ta thích. Chúng ta có dám dâng hết cho Chúa hay không. Vàng vòng hột xoàn đó, áo quần đó, của cải của ngươi đó mà có dám dâng hết cho Chúa hay không. Chúa biểu chúng ta bỏ hết cái này, bỏ hết cái kia, bỏ hết những gì thuộc về thế gian mà đi theo ta. Hãy quăng hết tất cả những gì ngươi vấn vương để mà đi theo ta. Mà một số người không dám làm các bạn ơi.

Tôi nhìn thấy người nào cũng ôm tiền. Coi cái nhà nó to lắm, coi đồng tiền nó lớn lắm. Đụng tới đồng tiền là nhảy tưng tưng tưng tưng lên la lối om sòm vì tiếc của. Người nào cũng coi cái đồng tiền nó rất là quá lớn. Không có nhìn thấy rằng Đức Chúa Trời đang thử mình có một chút xíu mà không có dám làm. Nhất là có đội một chút cái khăn thôi mà cũng mắc cỡ. Chúa biểu người đàn bà phải đội cái khăn lên đầu để mà cầu nguyện. Mắc cỡ quá, không ai làm hết. Con làm, người ta cười con. Các bạn nhìn thấy tấm lòng của Áp-ra-ham như thế nào. Còn nhìn lại chúng ta, chúng ta phải mắc cỡ. Vậy Chúa đã nhìn thấy chúng ta rồi. Mà chúng ta đòi hưởng nước thiên đàng mà chúng ta không dám hy sinh một cái gì nhỏ nhoi cho Chúa. Chúng ta không dám hy sinh một cái gì nhỏ nhoi cho Chúa. Mà chúng ta đòi Chúa cho chúng ta cái nước thiên đàng. Làm sao mà Chúa cho được các bạn. Chúng ta không biết vâng lời là ngày kia chúng ta sẽ bị đi vào bóng tối bên ngoài. Nơi có khóc lóc và nghiến răng vì ngươi là đầy tớ không biết vâng lời. Ngươi phải lui ra khỏi ta. Đi vào bóng tối bên ngoài là nơi có khóc lóc và nghiến răng.

Chúng ta phải nhìn lại. Chúng ta có làm điều gì vâng lời Chúa 100% hay không? Ngày hôm nay nếu mà chúng ta tìm được Thánh Linh của Chúa rồi chúng ta sẽ thấy Chúa nói với chúng ta rất là nhiều điều. Mà chúng ta không có thấy được. Tại vì chúng ta bắt chước những người xung quanh chúng ta đó. Chúng ta làm theo những người xung quanh chúng ta. Chứ chúng ta không làm theo những lời Kinh Thánh của Chúa dạy. Kinh Thánh của Chúa nói từ ngàn xưa cho đến bây giờ. Đức Chúa Trời vẫn y nguyên mà con người thì nói Đức Chúa Trời đã thay đổi khi chúng ta sống trong thời kỳ ân điển, không còn luật pháp nữa. Và chúng ta bây giờ làm theo những cái gì chúng ta thích.

Nhiều đạo Chúa mới dạy rằng Chúa không bắt tội ai. Chúa chỉ nhìn thấy cái lòng của chúng ta có nói xưng nhận Chúa Giê-xu là Cứu Chúa của mình hay không? Nếu mà chúng ta dám xưng với mọi người chúng ta tin Chúa Giê-xu là chúng ta được cứu và được hưởng nước thiên đàng. Họ giảng một cái thần học của quỷ Satan. Cái trường nó dạy ra, nó đúc ra con người sống thoải mái, không có sợ tội nữa các bạn. Rất là nguy hiểm cho linh hồn của chúng ta khi chúng ta ỷ lại. Tới hồi chúng ta nhắm mắt, tắt hơi, không còn cơ hội nữa. Nó hỏi, Chúa ơi tại sao con làm có bao nhiêu công việc cho Chúa mà tại sao con không được hưởng nước thiên đàng? Chúa nói, ngươi đã làm theo ý riêng của ngươi, xác thịt của ngươi chứ không có làm theo ý của ta. Chúa ơi, những người khác xung quanh con, mục sư cũng làm như vậy, con cũng làm như vậy. Tại sao, tại sao?

Không có thể nào mà biện luận với Chúa được nữa? Ta đã sai tiên tri của ta nói cho các ngươi mà các ngươi không nghe. Trễ rồi. Họ xin Chúa, Chúa ơi cho con một cơ hội nữa. Chúa nói không. Không còn cơ hội khi chúng ta nhắm mắt lìa đời là không còn cơ hội nữa. Ngày hôm nay là ngày thuận tiện, ngày hôm nay là ngày cứu rỗi. Chúng ta phải bắt đầu dọn sạch lòng đi, làm theo những cái gì Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm để rồi đời sống của chúng ta được Chúa đẹp lòng và Chúa ban Thánh Linh cho chúng ta dạy dỗ chúng ta.

Chúng ta không có Thánh Linh. Chúng ta là con người xác thịt. Thánh Linh không có ở trong chúng ta và con quỷ nó nói rất là nhiều mà chúng ta tưởng đâu chúng ta nghe Thánh Linh đó. Quỷ nó nói hay lắm các bạn ơi. Nó nói nịnh hót chúng ta, làm cho chúng ta mê mụôi thế gian này. Nó nói không sao đâu, sống thời kỳ ân điển mà miễn sao mình ăn được ngủ được thôi. Còn nghe cái bà này bà tối ngày bà cứ nói tội tội tội đó rồi mình sợ mình ăn không được, mình ngủ không được làm sao mình sống yên được. Đừng có nghe bà. Bây giờ là thời kỳ luật pháp đã qua rồi. Bà ngu dại bà đem cái gông tròng vô mình đó. Đừng có nghe lời bà.

Trường thần học, chúng tôi học không có cái đó. Chúng tôi học là thời kỳ ân điển. Đức Chúa Giê-xu đã chết. Những gì chúng ta làm không được thì Đức Chúa Giê-xu đã làm xong hết rồi. Chúng ta chỉ chấp nhận tin Chúa Giê-xu là chúng ta có tất cả những gì mà Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm. Đức Chúa Giê-xu đã làm xong rồi. Chúng ta không cần làm cái gì nữa. Chúng ta không phải được cứu bởi việc làm. Họ giảng nói rất là hay các bạn ơi. Họ giảng nói chắc chắn nó là như vậy. Nhưng mà chúng ta có sự lựa chọn. Chúng ta vâng lời Chúa hay chúng ta vâng lời loài người. Nếu chúng ta biết vâng lời Đức Chúa Trời thì chúng ta có Thánh Linh của Chúa và Chúa Thánh Linh sẽ nói cho chúng ta biết. Chúng ta có đi đúng hay đi sai là Chúa Thánh Linh sẽ nói cho chúng ta chứ không phải là tôi nói.

Các bạn đi con đường tự nguyện đi theo Chúa và Thánh Linh của Chúa là Thầy của các bạn dạy các bạn chứ không phải là tôi dạy các bạn. Mỗi người được trách nhiệm với linh hồn của mình trước mặt Đức Chúa Trời. Ngày kia trước mặt Đức Chúa Trời chúng ta phải tự chứng kiến sự phán xét. Không có ông nào làm người biện luận cho chúng ta hết. Chúa Giê-xu là cái Đấng mà đoán xét chúng ta đó chứ không phải Ngài là cái Đấng mà làm luật sư cho chúng ta đâu. Chúng ta không biết vâng lời.

Bây giờ họ nói Chúa Giê-xu là cái người sẽ là luật sư biện luận cho chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời là chúng ta tin Chúa Giê-xu và huyết Chúa Giê-xu bảo vệ chúng ta. Chúng ta sống trong thời kỳ ân điển là Chúa Giê-xu sẽ là luật sư cho chúng ta. Đức Chúa Giê-xu là cái Đấng thánh sạch. Chúa nói ngươi ăn ở dơ bẩn làm theo ý xác thịt mà biểu ta làm luật sư cho ngươi sao? Chúa Giê-xu nói hãy đi ra khỏi ta. Hỡi người gian ác. Chúa ơi con từng lấy danh Chúa mà con đuổi quỷ. Con từng lấy danh Chúa mà chữa bệnh cho người ta. Con từng lấy danh Chúa mà cứu bao nhiêu người trở về với Chúa. Chúa nói ta không cần biết ngươi là ai. Hãy lui ra khỏi ta. Hỡi người gian ác. Các bạn có nhìn thấy chưa? Rất là nguy hiểm cho linh hồn chúng ta.

Cuối cùng trong đây là có một cái lời cuối nói về Rê-bê-ca. Tại sao? Tại vì nàng Rê-bê-ca sẽ là người vợ của Y-sác. Mà đó là người trong vòng bà con của Áp-bra-ham. Em của Áp-bra-ham là người tên là Nahor. Có một đứa con gái. Ông nghe phong phanh vậy. À đứa em mình có một đứa con gái tên là Rê-bê-ca. Áp-bra-ham mới nhớ và để ý để chờ cô này lớn lên. Ông sẽ làm sui với đứa em của mình. Tại vì Áp-bra-ham bây giờ đang ở xứ ngoại bang. Không có muốn con mình lấy một người vợ dân ngoại. Cho nên ông muốn trở về quê của ông. Và cưới Rê-be-ca cho đứa con trai của mình. Vậy ông lấy bà Sarah cũng là anh em bà con với nhau. Cho nên ông mới để ý là trong Kinh Thánh cái đoạn cuối này có nói về Rê-bê-ca. Bà này lớn lên sẽ là ông sẽ chọn cho con trai của mình là Y-sác. Vợ của Y-sác là Rê-bê-ca.

Chúng ta tìm hiểu lịch sử để mà chúng ta biết ngày hôm nay. Đức tin của chúng ta đến từ đâu. Và chúng ta cứ áp dụng và nói với Chúa rằng. Chúa ơi Chúa hứa với Áp-bra-ham thể nào thì xin Đức Chúa Trời áp dụng cho con vì con cũng thuộc về dòng dỏi của Chúa. Con được ráp vào. Tổ phụ của con là Áp-bra-ham. Để mà Đức Chúa Trời nhớ lại cái lời hứa với Áp-bra-ham mà Ngài ban phước cho chúng ta. Tại sao chúng ta phải nhắc đến với Chúa như vậy để chúng ta được phước.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu con cảm ơn Cha vì Ngài đã dạy dỗ chúng con bài học hôm nay. Cho chúng con có đức tin như Ap-ra ham. Chúng con cảm tạ ơn Cha.

Con dâng những lời cầu xin của chúng con cho Cha trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.