BÀI SỐ 47: EM BÉ XÁC THỊT VÀ EM BÉ TÂM LINH

MỘT PHÚT SUY TƯ (47)

EM BÉ XÁC THỊT VÀ EM BÉ TÂM LINH

Cơ đốc nhân được ví như em bé mới được sanh ra cần phải có người chăm sóc nuôi dưỡng và bú sữa mới chóng lớn và khi bú sữa được 1 năm thì đứng được và bắt đầu đi từng bước một. Biết nói chuyện và bắt đầu tập tành đi đứng vững vàng hơn. Bé ăn được đồ cứng và có thân thể lớn dần, khỏe mạnh ăn ngủ được như người lớn và bắt đầu đi học khoảng 6 tuổi. Một em bé bình thường là như thế. Nếu bé 6 tuổi mà vẫn còn chưa tự đi đứng, ăn uống, đi vệ sinh một mình được là bé bị bệnh cần phải đi bác sĩ khám nghiệm và cho uống thuốc.

Con người tâm linh giống như vậy. Khi được sanh lại bằng Đức Thánh Linh phải biết ham ăn nuốt lời Chúa trong Kinh Thánh cho chóng lớn. Em bé nào không chịu ăn nuốt thức ăn tâm linh thì sẽ bị đèo đẹt, không trưởng thành nhanh như những em bé khác. Có bé ốm yếu phần tâm linh, bệnh hoạn, không thể lớn lên được và chết sớm.

Những em bé được nhanh chóng lớn lên trưởng thành và trở nên tự đứng được trên đôi chân mình, không cần ai giúp đở, còn có thể giúp nhiều người khác được nữa. Khi trưởng thành đâm bông kết trái cho nhà Cha của mình. Cha em rất hài lòng và thương yêu những em bé ngoan ngoãn biết vâng lời Cha và làm công việc phụ giúp Cha mình trong nhiều mặt: tài chánh, cứu người, làm việc phước thiện, làm việc nào Cha sai cũng như việc Cha không sai. Những công việc làm tự nguyện mới có giá trị trước mặt Cha của mình vì họ biết trách nhiệm trong công việc Cha mình cần phải làm và tự làm, không cần ai sai bảo.

Mong rằng các bạn Face Book của tôi là những em bé tâm linh của Cha mình biết ham thích đọc Kinh Thánh, sửa thiêng liêng của đạo, hầu chóng lớn sanh bông kết trái giúp vào công việc cho Cha mình. Vì đồng ruộng đã vàng nhưng thiếu con gặt. Muốn thật hết lòng. Amen!