PHẦN SỐ 30: SỰ MẶC KHẢI CỦA THIÊN THẦN TÂM LINH THỨ HAI

LỜI CHỨNG CỦA MOSES LUSHIKU

PHẦN SỐ 30:

SỰ MẶC KHẢI CỦA THIÊN THẦN TÂM LINH THỨ HAI

Trước đây tôi đã nói về chức năng của Thiên thần đầu tiên của tâm linh, người làm sắc nét chức năng tâm linh của tín đồ. Anh ấy làm việc trong trái tim và khả năng của con người. Anh ấy rèn giũa nghệ thuật diễn thuyết bằng sự khôn ngoan và trí tuệ hơn người. Vị thiên thần này mài giũa năm giác quan để chúng có thể hoạt động vượt quá giới hạn của con người mà chúng thường sử dụng. Con cái của Đức Chúa Trời được cho là có tầm nhìn và sự hiểu biết từ lĩnh vực tâm linh và từ quan điểm của thiên đàng. Họ nên vượt lên khỏi chiều không gian trần gian đến cõi thiên đàng để nhận thức những điều từ thiên đàng, nhờ đó họ sẽ đưa ra các bài giảng, giáo lý và bài phát biểu với chiều sâu hơn và sự thấu hiểu tâm linh chính xác.

Điều kiện để tham gia và hoạt động trong chức năng đầu tiên của tâm linh là sự thiêng liêng, đó là sự thánh hiến bằng cách tự đặt mình ra ngoài và từ chối sự sống tự tại. Sự tăng trưởng của một tín đồ được đo lường hoặc xác định một cách tỷ lệ thuận và tương quan với mức độ người đó tuân theo và sống với Chúa Giê-su trong Thánh Linh như được viết trong Ga-la-ti 5:25. Nếu chúng ta sống trong Thánh Linh, thì chúng ta cũng hãy bước đi trong Thánh Linh và Ga-la-ti. 5:16 Vậy thì tôi nói điều này: Hãy bước đi trong Thánh Linh, thì bạn sẽ không thỏa mãn sự ham muốn của xác thịt.

Đó cũng là theo chiều sâu của sự mất mát và hy sinh mạng sống của mình như Lu-ca 9: 23-24 “Ðoạn, Ngài phải cùng mọi người rằng: Nếu ai muốn theo ta, phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo ta.

24 Vì ai muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất, còn ai vì cớ ta mất sự sống, thì sẽ cứu.”

Sự dâng mình của một tín đồ được thể hiện qua việc tấm lòng của anh ta gắn bó với Chúa Giê-su như Mác 12:30 đã nói như thế nào, Và bạn sẽ yêu mến Chúa là Đức Chúa Trời của bạn hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức mình, sức mạnh: đây là điều răn thứ nhất.

Tận hiến cũng có nghĩa là sống bên ngoài lợi ích cá nhân của mình như Lu-ca 14:26 đã nói: “Nếu có ai đến theo ta mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh em, chị em mình, và chính sự sống mình nữa, thì không được làm môn đồ ta.”  Và Lu-ca 14:33 “Như vậy, nếu ai trong các ngươi không bỏ mọi sự mình có, thì không được làm môn đồ ta.”

Đời sống thánh hiến như thế sẽ biểu lộ những kết quả thiêng liêng qua các hoạt động đức tin, nhờ Thánh Linh chuyển cầu xuất phát từ sự hiện diện thường xuyên của Chúa Giêsu trong đời sống thánh hiến của Người, và được sanh bông trái Thánh Linh thấm nhuần.

Những Lời Kinh Thánh này sẽ bày tỏ trong đời sống thánh hiến của ngài: Ma-thi-ơ 5: 46-48 Nếu các ngươi yêu những kẻ yêu mình, thì có được thưởng gì đâu? Những kẻ thâu thuế há chẳng làm như vậy sao?

47 Lại nếu các ngươi tiếp đãi anh em mình mà thôi, thì có lạ gì hơn ai? Người ngoại há chẳng làm như vậy sao?

48 Thế thì các ngươi hãy nên trọn vẹn, như Cha các ngươi ở trên trời là trọn vẹn.

. Ga-la-ti 5: 22-24 “Nhưng trái của Thánh Linh, ấy là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhơn từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ:

23 không có luật pháp nào cấm các sự đó.

24 Vả, những kẻ thuộc về Ðức Chúa Jêsus Christ đã đóng đinh xác thịt với tình dục và dâm dục mình trên thập tự giá rồi.”

Tôi nhớ khi tôi được thiên thần đến thăm lần đầu tiên, họ nói với tôi, “Moses, chúng tôi đi trên đường của bạn, chúng tôi vào nhà bạn, nhưng bạn không nhìn thấy chúng tôi và cảm thấy sự hiện diện của chúng tôi vì sự nhạy cảm của bạn rất thấp. Bạn đang bận rộn với những công việc của cuộc sống trên đất. Bạn có đầy những lo lắng của cuộc sống này, do đó bạn mất khả năng linh hoạt của mình. ”

Bạn yêu dấu, chúng ta phải nhớ rằng sự dâng mình, sự cống hiến và sự thiêng liêng của chúng ta là nguyên nhân làm cho thiên thần tâm linh mài giũa và kích hoạt khả năng tâm linh của chúng ta. Sự cống hiến và phát triển là đủ để đưa chúng ta đến thiên đường. Thành kính dâng mình như của lễ sống lên bàn thờ của Chúa cũng đủ sức mở cổng thiên đàng. Sự chết của chúng ta trên bàn thờ và sự thờ phượng và sùng bái hy sinh bản thân là điều mà Sứ đồ Phao-lô gọi là sự thờ phượng hợp lý.

Rô-ma 12: “Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Ðức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Ðức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em.”

Đời sống của chúng ta phải tôn thờ và sùng bái hy sinh thân thể để duy trì một tâm linh thanh cao.

Thưa anh chị em, khi vị Thiên thần thứ hai của tâm linh bắt đầu nói, anh ta nói, “Lệnh được Chúa ban cho tôi để tiết lộ cho anh em một bí mật mà anh em phải hiểu và nó sẽ tốt cho anh em.”

Bạn yêu dấu, thiên sứ của Chúa hỏi tôi, “Môi-se, con có biết tại sao con người của con lại vượt trội hơn các thiên thần không?”

Khi thiên thần nói theo cách đó, đây là thông tin mới để tôi biết rằng bằng cách nào đó, con người chúng ta vượt trội hơn những thiên thần mà chúng ta ngưỡng mộ.

Sau đó, thiên thần bắt đầu giải thích cho tôi tại sao loài người vượt trội hơn thiên thần. Điều này rất thú vị.

Thiên thần của Chúa nói, “Rõ ràng, con người các bạn nghĩ rằng chúng tôi là các thiên thần vượt trội hơn các bạn, bởi vì chúng tôi bay và di chuyển với tốc độ cao như động cơ bay. Nhưng đó không phải là trường hợp. Vì các thiên thần được tạo ra là những linh hồn không có cơ thể vật lý, nên chúng ta không có nguyên tắc dâng hiến cơ thể. Thiên thần là những linh hồn không có cơ thể, vì vậy chúng ta không thể tôn thờ Đức Chúa Trời về việc hy sinh cơ thể.”

“Khi Chúa phán,“ Chúng ta hãy tạo dựng con người theo hình ảnh của Chúng ta, giống như hình ảnh của Chúa, ”Chúa đã tạo ra con người theo hình ảnh của Ngài, đó là thần tính. Vì vậy, con người là nhân loại trộn lẫn với thần tính, thứ mà các thiên thần chúng ta không có, và đây là điều còn thiếu trong chúng ta. Các khả năng của linh hồn bạn được kích hoạt khi bạn dâng hiến và đặt cơ thể mình ra ngoài. “

“Bạn nên lưu ý rằng trong quá trình tạo ra các thiên thần, các khả năng của linh hồn chúng ta đã được kích hoạt tự động. Chúng tôi không cần phải hy sinh để kích hoạt những khả năng thần thánh này. Không giống như những đứa con của Đức Chúa Trời, những người hiến dâng thân thể của mình để khởi xướng những khả năng này, chúng tôi chưa bao giờ thực hiện bất kỳ sự hy sinh thân thể nào theo yêu cầu của con người, vì bí mật của chúng tôi chỉ đơn giản là sự thánh thiện, nhưng con người có ảnh hưởng kép và tác động kép ”.

“Loại thứ nhất là xác thịt, tức là của lễ để dâng mình và sùng bái của lễ dâng thân thể. Hơn nữa, bạn có sự thánh thiện, dẫn bạn đến thần thánh. Đây là nơi có sự khác biệt giữa thiên thần và con người: cơ thể của bạn là để hy sinh và hiến dâng còn sự thánh thiện của bạn là thần tính. ”

Thiên thần nói với tôi, “Tôi muốn cho bạn xem bằng chứng về yêu sách của tôi. Trong luật pháp, tức là Kinh thánh, Đức Chúa Trời toàn năng đã lấy thịt và máu để trở thành xác thịt và tạo ra sự sùng bái của lễ hy sinh thân thể. Ngài đã dâng chính Ngài trên bàn thờ thập tự giá. Kết quả là, Ngài đã được nâng lên một cách toàn quyền như được chép trong 1 Ti-mô-thê 3:16:” Mọi người đều cho sự mầu nhiệm của sự tin kính là lớn lắm: Ðấng đã được tỏ ra trong xác thịt, Thì đã được Ðức Thánh Linh xưng là công bình, Ðược thiên sứ trông thấy, Ðược giảng ra cho dân ngoại, Ðược thiên hạ tin cậy, Ðược cất lên trong sự vinh hiển. “

Thiên sứ nói: “Đức Chúa Trời toàn năng đã lấy thịt và làm của lễ. Kết quả là, Ngài đã được tôn cao một cách có chủ quyền. Bây giờ tôi muốn hỏi bạn một câu hỏi, có phải Đấng toàn năng đã không đề cao trước sự hy sinh này không? Không phải lúc nào Ngài cũng được đề cao? Đây là một bí ẩn đối với tâm linh cao bắt đầu từ xác thịt. Nếu bạn có thể hiểu được điều này, để bị cám dỗ phạm tội, bạn cần phải có một thể xác. Vì vậy, tôi cầu xin anh em hãy vui vẻ bất cứ khi nào anh em bị cám dỗ vì nguyên tắc xác thịt được ứng nghiệm trong thử thách, thử thách và cám dỗ. “

“Đấng Toàn năng đã nhập thể trong xác thịt con người khi  Đấng Christ đến trong xác thịt. Nếu Ngài không bị cám dỗ trong xác thịt, thì Ngài đã không trải nghiệm và hoàn thành bài học thuộc linh này. Đức Chúa Trời Toàn năng là Đấng Christ phải trải qua cuộc hành xác. Chúng ta không bao giờ đói. Nhưng Đấng Toàn Năng cần một thân thể để trải qua cơn đói. Đây là ý nghĩa của 40 ngày đêm kiêng ăn và cầu nguyện trong đồng vắng để kẻ cám dỗ đến cám dỗ Ngài. “

“Đây là sự áp đặt mục đích tự làm khổ bản thân. Đức Chúa Trời đã chủ ý lấy xác thịt để áp đặt sự đau khổ cho chính Ngài. Đấng Toàn năng  đã mặc lấy xác thịt như Ngài đã  nói rằng sự cao cả được tìm thấy trong sự đau khổ trong xác thịt. Bạn có biết tại sao? Đó là bởi vì đau khổ là bằng chứng của sự hy sinh. Đấng Toàn Năng cần một thân thể vì quyền tể trị của danh Ngài. Vì vậy, vinh quang của Đền thờ sau này sẽ lớn hơn vinh quang của Đền thờ trước đây ”.

A-ghê 2: 9 Vinh quang sau rốt của nhà nầy sẽ lớn hơn vinh quang trước, Ðức Giê-hô-va vạn quân phán vậy; và ta sẽ ban sự bình an trong chốn nầy, Ðức Giê-hô-va vạn quân phán vậy. .

Thiên thần hỏi tôi, “Bạn nghĩ gì về Đền thờ mới này? Trong Giao ước Cũ, Đấng Toàn năng đang ở trong lều. Đây là vinh quang vô thức đối với đền thờ được tạo thành từ các yếu tố vật chất mà không nhận thức được là nơi cư ngụ của sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Đồ dùng của đền tạm bị vinh quang chiếm đoạt nhưng chúng chỉ là những vật vô tri vô giác. Đây là ngôi đền đầu tiên. ”

“Tuy nhiên, Ngôi đền thứ hai sẽ vinh quang hơn vì nó sẽ có ý thức và là một ngôi đền sống động. Ngôi đền đầu tiên được làm bằng vật liệu nhưng ngôi đền thứ hai là của con người. Như vậy, Đền thờ Thứ hai này là vật chất, trong thân thể của loài người. ” 

1 Cô-rinh-tô 6:19 Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Ðức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Ðấng mà anh em đã nhận bởi Ðức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao?

“Tiên tri Ê-sai nói Ngài là một người chịu đau khổ và quen với đau khổ.  Ê-sai 53: 3 Người đã bị người ta khinh dể và chán bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm, bị khinh như kẻ mà người ta che mặt chẳng thèm xem; chúng ta cũng chẳng coi người ra gì.

“Phước cho người bị cám dỗ; vì lúc đã chịu nổi sự thử thách rồi, thì sẽ lãnh mão triều thiên của sự sống mà Ðức Chúa Trời đã hứa cho kẻ kính mến Ngài. . (Gia-cơ 1:12)

Sau đó, thiên sứ của Chúa nói với tôi, “Môi-se, thiên sứ đầu tiên đã nói với bạn rằng ông ấy làm việc trên trái tim. Anh ấy đã mài giũa chức năng của loài người. Anh ấy đã rèn giũa khả năng và cơ quan giác quan của họ khi họ tự phân biệt mình trong sự dâng hiến. Đây là bước đầu tiên hướng tới tâm linh ”.

“Tuy nhiên, tôi làm việc trong lĩnh vực đầy cám dỗ. Tôi không cám dỗ ai, nhưng tôi quan sát phản ứng của con cái Đức Chúa Trời khi bị cám dỗ, bị thử thách và thử nghiệm. Tôi quan sát cách người tin Chúa chịu đựng sự cám dỗ, cách họ chống chọi với sự cám dỗ và cách họ vượt qua sự cám dỗ ”.

“Người tin Chúa phải quen với sự đau khổ của sự cám dỗ. Bất cứ khi nào con cái của Đức Chúa Trời bị cám dỗ, đó là một đau khổ mà họ phải gánh chịu. Đó là sự đau khổ về thể xác mà họ phải vượt qua ”.

Mục đích của vị Thiên thần thứ hai này là để quan sát chúng ta, và ngài đang chờ đợi phản ứng trong quá trình thử thách và thử nghiệm. Ngài quan sát mỗi khi chúng ta chịu cám dỗ. Ngài quan sát khi chúng ta vượt qua thử thách, và khi chúng ta không khuất phục trước sự cám dỗ hay khi người tin Chúa quen chịu đựng những cám dỗ, thử thách và thử nghiệm, thì người ấy đã đạt đến đỉnh cao trong tâm linh.

Thiên thần nói, “Đó là thời điểm tôi dành một vương miện cho anh ta. Đó là sau khi chịu đựng sự cám dỗ, một chiếc vương miện được dành riêng cho bạn. Vương miện được dành riêng cho con cái Đức Chúa Trời, những người đã quen với đau khổ và chịu đựng sự cám dỗ. Một chiếc vương miện chỉ dành cho những ai chịu đựng và chịu đựng được những sự cám dỗ ”.

“Bây giờ tôi muốn nói chuyện với các bạn về bí ẩn của chiếc vương miện có được sau khi chịu đau khổ và cám dỗ. Khi Đấng Toàn Năng đầy dẫy Thánh Linh, Ngài đi đến sa mạc để tìm kiếm kẻ cám dỗ. Ngài đến nơi sa mạc để gặp kẻ cám dỗ. Ngài phải đối mặt với sự cám dỗ vì điều này được cho là sẽ cho Ngài ưu thế hơn kẻ cám dỗ. Chúa Giê-su muốn bị cám dỗ một cách có chủ ý để chiến thắng sự cám dỗ và đau khổ liên quan và chiếm ưu thế hơn kẻ cám dỗ ”.

“Bất cứ khi nào bạn bị cám dỗ, nếu bạn chịu cám dỗ và đau khổ, cuối cùng, bạn sẽ trở nên vượt trội hơn so với kẻ cám dỗ. Chỉ khi bạn chịu thử thách, cám dỗ và đau khổ, bạn mới thống trị được kẻ thù. Bạn có thể tuyên bố thống trị ma quỷ và những người theo chủ nghĩa Satan nhưng sự thống trị này sẽ chỉ có sức mạnh khi bạn đã chống lại và vượt qua sự cám dỗ và đau khổ của chúng. Đó là nguồn gốc của sự vượt trội ”.

Trước sự cám dỗ trong đồng vắng, Chúa Giê-su “đầy dẫy Đức Thánh Linh” (Lu-ca 4: 1) nhưng sau khi chiến thắng kẻ cám dỗ thành công, Chúa Giê-su “trở lại trong quyền năng của Thánh Linh” (Lu-ca 4:14).

Lu-ca 4: 1 Và Chúa Giê-xu đầy dẫy Đức Thánh Linh trở về từ sông Giô-đanh, và được Đức Thánh Linh dẫn vào đồng vắng,

Lu-ca 4:14 Và Đức Chúa Jêsus đã trở lại trong quyền năng của Thánh Linh vào Ga-li-lê; và khắp vùng vang danh về Ngài.

“Đó là lý do tại sao tôi trao vương miện cuộc sống cho người đã chống lại sự cám dỗ và chịu đựng đau khổ một cách trung thành và thành công. Từ bây giờ, đừng xem cám dỗ là điều xấu. Hãy coi những cám dỗ và thử thách của bạn là phương tiện mà Đấng Toàn năng muốn đặt bạn lên trên kẻ thù của bạn, kẻ thống trị thế giới này ”.

“Số lần kiểm tra và thử thách trong cuộc đời của bạn là số bằng cấp mà bạn phải leo lên. Mỗi thử thách, thử thách và cám dỗ là một mức độ mà bạn được mời gọi để vươn lên. Đây là những chiều kích trong bước đi của người tin mà chúng ta gọi là tâm linh. Đây là sự sùng bái đau khổ và thiếu thốn mà bạn được kêu gọi để làm. ”

“Đức Chúa Trời không bắt bạn phải chịu đựng những thử thách và cám dỗ và bạn có quyền tự do để nhường nhịn và khuất phục trước chúng. Tuy nhiên, bất cứ khi nào xác thịt lôi kéo, dụ dỗ hoặc khiêu khích bạn đáp ứng ham muốn của nó, nó sẽ báo động tâm linh của bạn. Khi những ham muốn xác thịt được khơi dậy, tín đồ sẽ bị thử thách và tìm cách khuất phục và đàn áp họ. Họ sẽ vươn lên trong tâm linh nếu họ vượt qua thành công những ham muốn đó. Những người nhượng bộ xác thịt sẽ giảm sút tâm linh của họ. Sự khơi dậy những ham muốn và thèm muốn xác thịt bất chính làm dấy lên sự báo động và đe dọa đến tâm linh của một người. Những ai kiên định và không khuất phục trước những thử thách, thử thách và cám dỗ đó với tinh thần chịu đựng lâu dài và kiên nhẫn, đang dâng lên Đức Chúa Trời sự sùng bái của sự từ bỏ và tước đoạt bản thân ”.

“Khi bạn bảo vệ bản thân khỏi những gì bạn có thể làm nhân danh sự tước đoạt, bạn đang tôn thờ sự hy sinh bản thân cho Chúa. Bất cứ khi nào xác thịt thèm muốn được thỏa mãn, đây chính là sự báo động và là mối đe dọa đối với tâm linh của bạn. Và khi bạn chống lại xác thịt và những ham muốn bất hợp pháp của nó, bạn đã khởi xướng việc từ bỏ bản thân, hy sinh và đau khổ vì Chúa ”.

“Đây là nguyên tắc thứ hai của tâm linh. Đây là lý do tại sao nó được viết trong Giăng 1: 1 Ban đầu là Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời. 14 Và Ngôi Lời đã được làm nên xác phàm và ở giữa chúng ta, (và chúng ta nhìn thấy sự vinh hiển của Ngài, sự vinh hiển như con một của Cha,) đầy ân điển và lẽ thật. ”

“Người ta đã thấy sự vinh hiển của Đấng Toàn Năng khi Ngài lấy xác làm thịt với ý định chịu đau khổ và làm quen với đau khổ. Lời Chúa nói Ngài đã quen với đau khổ. Ê-sai 53: 3 Người đã bị người ta khinh dể và chán bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm, bị khinh như kẻ mà người ta che mặt chẳng thèm xem; chúng ta cũng chẳng coi người ra gì.

“Khi Đấng Toàn Năng mặc lấy xác thịt, Ngài đã hoàn thành luật pháp của loài người, luật xác thịt, vì tâm linh bắt đầu trong thân thể bằng cách đóng đinh xác thịt. Đức Chúa Trời toàn năng đã quen với đau khổ để chiến thắng sự cám dỗ và làm chủ được kẻ cám dỗ ”.

“Điều đó được ghi trong luật pháp mà chúng ta đã suy ngẫm về sự vinh hiển của Ngài, vì Ngài đã trở nên xác phàm và con người nhưng Đấng Toàn Năng đã hiển hiện bằng xác thịt và nhân loại sau khi trải qua đau khổ và cám dỗ đã được nâng lên trong vinh quang vì vinh quang ở trong loài người và xác thịt.”

“Khi bạn ở trong cơ thể mình, bạn sử dụng các yếu tố khiến bạn trở thành thầy tế lễ. Lưu ý rằng bạn phải cung cấp cho chính mình. Trong chức vụ tư tế mới, bạn là của lễ. Bạn là sự hy sinh của bạn. Xác thịt của bạn là của lễ. Khi bạn dâng mình cho Đức Chúa Trời như một của lễ, của lễ này làm cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời đến trên bạn và sử dụng bạn. Kẻ hành hạ thân mình thì không có lễ vật. Người thánh hóa, thanh tẩy, thiêu xác, dâng thân thể mình và sau đó dâng thân thể mình thánh cho Đức Chúa Trời làm của lễ sống, sẽ thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời ngự xuống và tiêu thụ lễ vật của mình. Vì Đức Chúa Trời là Lửa thiêu đốt (Hê-bơ-rơ 2:29), Đấng làm cho các thừa tác viên của Ngài trở thành ngọn lửa (Hê-bơ-rơ 1: 7) ”.

“Ngôi Lời đã được tạo thành xác thịt, nhưng các thiên thần chúng ta không có sự biểu lộ này bằng xác thịt. Chúng ta không thể biểu hiện bằng xác thịt để quen với đau khổ vì chúng ta không có xác thịt. Chúng tôi ghen tị với bạn trong khi bạn ghen tị với chúng tôi. Chính nhờ việc dâng hiến và thánh hóa xác thịt mà bạn được Chúa Thánh Linh xức dầu và do đó trở nên Đặc sủng. Chúng ta không có sức lôi cuốn, sức hút phải liên quan đến xác thịt. Vì chúng ta không phải là xác thịt nên chúng ta không có sức lôi cuốn. Sức lôi cuốn là thông qua sự cung cấp của cơ thể. Sự xức dầu của Đức Thánh Linh và Charisma đến khi bạn bị cám dỗ về xác thịt và bạn không phục tùng những đòi hỏi của xác thịt và chống lại xác thịt. Các thiên thần chúng ta không bằng xương bằng thịt và không thể dâng thân thể trong sự hy sinh quên mình và kháng cự lại sự cám dỗ, vì vậy chúng ta không thể tiếp cận với sự xức dầu và đặc sủng của Chúa Thánh Linh. Chúng tôi chỉ là thánh. ”

“Khái niệm tâm linh của bạn là gì? Khi Chúa ra lệnh cho chúng tôi làm việc trong bạn về mặt tâm linh, bạn đã nghĩ rằng tâm linh là bầu khí hiện diện của Chúa. Nhưng tâm linh không phải là bầu không khí của sự hiện diện của Đức Chúa Trời mà tâm linh là khi một người hiểu rằng mình là của lễ và của lễ. Nó không phải là đặt tay như bạn nghĩ. Khi bạn dựa vào các mục sư và nhà tiên tri được xức dầu đặt tay trên bạn để gia tăng sự thiêng liêng của bạn, bạn đang vô hiệu hóa sứ mệnh của các thiên thần thuộc linh có vai trò là mài dũa các khía cạnh thuộc linh của con người bên trong bạn trong thời gian dâng mình. “

“Tâm linh là bản chất được thánh hóa bên trong của con người mang lại bầu không khí có sự hiện diện của Đức Chúa Trời, chứ không phải ngược lại. Và bầu khí hiện diện của Đức Chúa Trời này có thể được cảm nhận bởi một người đang sống một đời sống dâng hiến và thánh hóa bị đóng đinh và thánh hóa, đồng thời chống lại sự cám dỗ. Không phải ai cũng sẽ cảm nhận được bầu khí của sự hiện diện của Chúa trong mình. Chỉ có những người tự dâng hiến, từ bỏ mình đi, tự hy sinh và từ bỏ thế gian mới làm được như vậy ”.

Đây là lời cuối cùng của thiên sứ của Chúa.

Hỡi anh em, bất cứ khi nào chúng ta bị cám dỗ, đó là một bài kiểm tra sẽ cho thấy chúng ta thực sự là ai và mức độ thiêng liêng của chúng ta là gì. Hoặc là chúng ta chống đối và chống lại xác thịt hoặc chúng ta nhượng bộ những đòi hỏi của xác thịt. Bất cứ khi nào chúng ta bị cám dỗ, thiên thần của tâm linh sẽ hiện diện để tham dự cuộc thử thách mà chúng ta phải chịu. Chính những người tôn sùng Chúa về sự chịu đựng trong xác thịt của họ có thể chịu đựng và chống lại những đòi hỏi của xác thịt.

Hỡi các bạn, thân thể của bạn là của lễ và của lễ có sẵn và trong sự tùy nghi của bạn, mà anh phải dâng như một của lễ và dâng lên Chúa. Vì bạn cần sự dâng hiến và hy sinh của mình để trở nên thánh thiện, bạn sẽ cần sự sùng bái bản thân và chịu đựng hàng ngày. Khi bạn làm ô uế thân thể, nó trở thành của lễ không thanh sạch và của lễ không thanh khiết. Tuy nhiên, cơ thể là của lễ duy nhất có thể tôn vinh bạn trong tâm linh cao cả.

Chúa đã lấy thịt và máu để áp đặt đau khổ trên thân xác của Ngài. Sau đó Ngài đã quen với việc chịu đựng những cám dỗ đa dạng mà Ngài phải chịu. Tiên tri Ê-sai cho biết Chúa là người chịu đau khổ, đã quen với đau khổ. Chúng ta phải làm quen với sự đau khổ vốn là những cám dỗ và thử thách đa dạng xảy ra trong cơ thể chúng ta để hành xác nó. Đây là cái giá mà chúng ta cần phải trả khi chúng ta chịu đựng và chống lại những thử thách này, chúng ta sẽ thừa hưởng vương miện vinh quang.

Roma 5: 3-5 Chúng ta cũng vui mừng trước những đau khổ của mình vì chúng ta biết rằng đau khổ tạo ra sự kiên trì, bền bỉ, tính cách và tính cách, hy vọng và hy vọng không làm chúng ta thất vọng, vì Chúa đã đổ tình yêu của Ngài vào lòng chúng ta qua Chúa Thánh Linh, người mà Ngài đã ban cho chúng ta.

Cơ thể của chúng ta là một của lễ và hy sinh. Chúng ta có trường hợp của Đức Chúa Trời toàn năng, người biết tầm quan trọng của thân thể là của lễ. Ngài lấy thịt và máu với ý định chịu đau khổ và hy sinh, và Ngài chịu đau đớn trong xác thịt để xác nhận sự tôn cao của Ngài.

Và được thấy với hình dáng là một người đàn ông, Ngài đã hạ mình xuống và vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên thập tự giá. Vì thế, Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên nơi cao nhất và đặt cho Ngài danh hiệu trên hết mọi danh xưng, đến nỗi nhân danh Chúa Jêsus mà mọi đầu gối phải cúi đầu, trên trời dưới đất và bên dưới đất. (Phi-líp 2: 6-11)

Sự cám dỗ là một điều tốt. Đó là một bài kiểm tra làm bệ phóng cho chúng ta trong sự tôn vinh. Chúa đã nêu gương khi chết trên thập tự giá để chứng tỏ rằng Ngài xứng đáng với vương miện của Ngài sau khi dự phần xác thịt và chịu đau khổ.

Chúng ta là một vương quốc của các thầy tế lễ và trung tâm lễ vật của chúng ta và sự tàn sát là cơ thể của chúng ta và lễ vật hàng ngày của chúng ta là sự sùng bái của việc dâng hiến thân thể. Sứ đồ Phao-lô nói: Đây là sự thờ phượng thật và đúng đắn của bạn. Vì vậy, tôi kêu gọi anh chị em, anh chị em, trước lòng thương xót của Đức Chúa Trời, hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống động, thánh khiết và đẹp lòng Đức Chúa Trời. (Rô 12: 1)

Khi Chúa đồng ý chịu khổ hình trên Núi Biến Hình, Ngài đã chiếu sáng muôn vàn ánh sáng. Khi Môi-se và Ê-li đến, họ mang đến cho Ngài thông điệp về sự đau khổ và cái chết của Chiên Con trên thập tự giá cho nhân loại và khi Ngài đồng ý làm của tế lễ, Ngài đã chiếu sáng cho vinh quang đến từ kết quả của sự hy sinh.

Thân xác có nghĩa là con người cao hơn các thiên thần vì anh ta có thể làm cho Đức Chúa Trời sự tôn kính và sùng bái sự dâng hiến của chính mình để đạt được vinh quang. Con cái Đức Chúa Trời nên sống trên bàn thờ của lễ bằng cách chết mỗi ngày. Đây là nghi lễ thờ phượng hợp lý được dâng lên Chúa. Như Thánh Paul đã nói, “Tôi chết hàng ngày.” (1 Cô-rinh-tô 15:31)

Các thiên thần không có xác thịt để hiến tế để có được sự thăng hoa và tôn cao như vậy. Họ chỉ là thánh. Đấng Toàn năng đã lấy xác của chính Ngài để chết trên bàn thờ và Ngài đã ở trên cao. Sự kính sợ Chúa ban cho chúng ta sự thánh khiết và sự dâng hiến chính mình mang lại cho chúng ta sự vinh hiển.

Gia-cơ 1:12 Phước cho người bị cám dỗ; vì lúc đã chịu nổi sự thử thách rồi, thì sẽ lãnh mão triều thiên của sự sống mà Ðức Chúa Trời đã hứa cho kẻ kính mến Ngài.

Rô-ma 8:37 Trái lại, trong mọi sự đó, chúng ta nhờ Ðấng yêu thương mình mà thắng hơn bội phần.

Hê-bơ-rơ 2:18 Vả, vì chính mình Ngài chịu khổ trong khi bị cám dỗ, nên có thể cứu những kẻ bị cám dỗ vậy.

Hê-bơ-rơ 4: 15-16 Vì chúng ta không có thầy tế lễ thượng phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối chúng ta, bèn có một thầy tế lễ bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội.

16 Vậy, chúng ta hãy vững lòng đến gần ngôi ơn phước, hầu cho được thương xót và tìm được ơn để giúp chúng ta trong thì giờ có cần dùng.

Gia-cơ 1: 2-3 Hỡi anh em, hãy coi sự thử thách trăm bề thoạt đến cho anh em như là điều vui mừng trọn vẹn,

3 vì biết rằng sự thử thách đức tin anh em sanh ra sự nhịn nhục.

1 Giăng 4: 4 Hỡi các con cái bé mọn, phần các con, là thuộc về Ðức Chúa Trời, đã thắng được họ rồi, vì Ðấng ở trong các con là lớn hơn kẻ ở trong thế gian.

Đa-ni-ên 11:32 Người dùng lời nịnh hót mà dỗ dành những kẻ làm sự dữ nghịch cùng giao ước; nhưng dân sự biết Ðức Chúa Trời mình sẽ mạnh mẽ mà làm.

Châm ngôn 2: 1-2 Hỡi con, nếu con tiếp nhận lời ta, Dành giữ mạng lịnh ta nơi lòng con,

2 Ðể lắng tai nghe sự khôn ngoan, Và chuyên lòng con về sự thông sáng;

Ma-thi-ơ 6:13 Xin chớ để chúng tôi bị cám dỗ, mà cứu chúng tôi khỏi điều ác! Vì nước, quyền, vinh hiển đều thuộc về Cha đời đời. A-men.

Lu-ca 11: 4 xin tha tội chúng tôi, vì chúng tôi cũng tha kẻ mích lòng mình; và xin chớ đem chúng tôi vào sự cám dỗ! .

1 Ti-mô-thê 6: 11-12 Nhưng, hỡi con, là người của Ðức Chúa Trời, hãy tránh những sự đó đi, mà tìm điều công bình, tôn kính, đức tin, yêu thương, nhịn nhục, mềm mại.

12 Hãy vì đức tin mà đánh trận tốt lành, bắt lấy sự sống đời đời, là sự mà con đã được gọi đến, và vì đó mà con đã làm chứng tốt lành trước mặt nhiều người chứng kiến.

Gia-cơ 4: 7 Vậy hãy phục Ðức Chúa Trời; hãy chống trả ma quỉ, thì nó sẽ lánh xa anh em.

Ma-thi-ơ 26:41  Hãy thức canh và cầu nguyện, kẻo các ngươi sa vào chước cám dỗ; tâm thần thì muốn lắm, mà xác thịt thì yếu đuối.

Mác 14:38 Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, để các ngươi khỏi sa vào chước cám dỗ; tâm thần thì muốn lắm, mà xác thịt thì yếu đuối.

Lu-ca 22:40  Khi đã đến nơi đó, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Hãy cầu nguyện, hầu cho các ngươi khỏi sa vào sự cám dỗ.

Ma-thi-ơ 18: 8-9 Nếu tay hay là chơn ngươi làm cho ngươi sa vào tội lỗi, hãy chặt và ném nó cho xa ngươi đi; vì thà ngươi què chơn hay là cụt tay mà vào nơi hằng sống, còn hơn là đủ cả hai tay hay là hai chơn mà bị quăng vào lửa đời đời.

9 Nếu con mắt ngươi làm cho ngươi sa vào tội lỗi, thì hãy móc mà ném cho xa ngươi đi; vì thà ngươi một mắt mà vào nơi hằng sống, còn hơn là đủ hai mắt mà bị quăng vào lửa địa ngục.

1 Cô-rinh-tô 7: 5  Ðừng từ chối nhau, trừ ra khi hai bên ưng thuận tạm thời, để chuyên việc cầu nguyện; rồi trở lại hiệp cùng nhau, kẻo quỉ Sa-tan thừa khi anh em không thìn mình mà cám dỗ chăng.

Hê-bơ-rơ 12: 4 Anh em chống trả với tội ác còn chưa đến mỗi đổ huyết;

2 Phi-e-rơ 3:17 Hỡi kẻ rất yêu dấu, vì anh em đã được biết trước, vậy hãy giữ cho cẩn thận, e anh em cũng bị sự mê hoặc của những người ác ấy dẫn dụ, mất sự vững vàng của mình chăng.

Ga-la-ti 6: 1  Hỡi anh em, vì bằng có người nào tình cờ phạm lỗi gì, anh em là kẻ có Ðức Chúa Trời, hãy lấy lòng mềm mại mà sửa họ lại; chính mình anh em lại phải giữ, e cũng bị dỗ dành chẳng.

1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:22 Bất cứ việc gì tựa như điều ác, thì phải tránh đi.

Châm ngôn 1: 10-15 10 Hỡi con, nếu kẻ tội nhơn kiếm thế quyến dụ con, Chớ khứng theo.

11 Nếu chúng nó nói: “Hãy đến cùng chúng ta, phục rình làm đổ huyết người, Núp đợi hại vô cớ kẻ chẳng tội;

12 Chúng ta sẽ nuốt sống chúng nó như âm phủ, Và còn nguyên vẹn như kẻ xuống mồ mả;

13 Chúng ta sẽ được các thứ của báu, Chất đầy nhà chúng ta những của cướp;

14 Hãy lấy phần ngươi với chúng ta, Chúng ta cả thảy sẽ có một túi bạc mà thôi.”

15 Hỡi con, đừng đi đường cùng chúng nó; Hãy cầm giữ chơn con, chớ vào lối của họ;

Rô-ma 6: 12-14 Vậy, chớ để tội lỗi cai trị trong xác hay chết của anh em, và chớ chiều theo tư dục nó.

13 Chớ nộp chi thể mình cho tội lỗi, như là đồ dùng gian ác, nhưng hãy phó chính mình anh em cho Ðức Chúa Trời, dường như đã chết mà nay trở nên sống, và dâng chi thể mình cho Ðức Chúa Trời như là đồ dùng về sự công bình.

14 Vì tội lỗi không cai trị trên anh em đâu; bởi anh em chẳng thuộc dưới luật pháp, mà thuộc dưới ân điển.

Gióp 1:22 Trong mọi sự ấy, Gióp không phạm tội, và chẳng nói phạm thượng cùng Ðức Chúa Trời.

Sáng thế ký 39: 7-10 Sau các việc nầy, vợ chủ đưa mắt cùng Giô-sép, mà nói rằng: Hãy lại nằm cùng ta.

8 Chàng từ chối và đáp rằng: Chủ đã giao nơi tay tôi mọi vật của người, và nầy, chủ chẳng lo biết đến việc chi trong nhà nữa;

9 trong nhà nầy chẳng ai lớn hơn tôi, và chủ cùng không cấm chi tôi, trừ ra một mình ngươi, vì là vợ của chủ tôi. Thế nào tôi dám làm điều đại ác dường ấy, mà phạm tội cùng Ðức Chúa Trời sao?

10 Thường ngày người dỗ dành mặc dầu, thì Giô-sép chẳng khấng nghe lời dụ dỗ nằm cùng hay là ở cùng người chút nào.

Gióp 2:10  Người đáp lại rằng: Ngươi nói như một người đờn bà ngu muội. Ủa sao! Sự phước mà tay Ðức Chúa Trời ban cho chúng ta, chúng ta lãnh lấy, còn sự tai họa mà tay Ngài giáng trên chúng ta, lại chẳng lãnh lấy sao? Trong mọi việc đó, Gióp không phạm tội bởi môi miệng mình.

Giê-rê-mi 35: 5-6 Tôi để những bình đầy rượu và chén trước mặt các con trai nhà người Rê-cáp và nói với họ rằng: Hãy uống rượu đi!

6 Nhưng họ đáp rằng: Chúng tôi không uống rượu nào; vì tổ chúng tôi là Giô-na-đáp, con trai Rê-cáp có truyền dạy chúng tôi rằng: Các ngươi cho đến con cháu các ngươi đời đời chớ khá uống rượu.

Đa-ni-ên 1: 8 Vả, Ða-ni-ên quyết định trong lòng rằng không chịu ô uế bởi đồ ngon vua ăn và rượu vua uống, nên cầu xin người làm đầu hoạn quan để đừng bắt mình phải tự làm ô uế.

Ma-thi-ơ 4: 4 Ðức Chúa Jêsus đáp: Có lời chép rằng: Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Ðức Chúa Trời.

Lu-ca 4: 4 Ðức Chúa Jêsus đáp: Có chép rằng: Loài người được sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi.

Ma-thi-ơ 4:10 Ðức Chúa Jêsus bèn phán cùng nó rằng: Hỡi quỉ Sa-tan, ngươi hãy lui ra! Vì có lời chép rằng: Ngươi phải thờ phượng Chúa là Ðức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi.

Lu-ca 4: 8  Ðức Chúa Jêsus đáp: Có chép rằng: Ngươi phải thờ phượng Chúa, là Ðức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi.

1 Cô-rinh-tô 10:13 Những sự cám dỗ đến cho anh em, chẳng có sự nào quá sức loài người. Ðức Chúa Trời là thành tín, Ngài chẳng hề cho anh em bị cám dỗ quá sức mình đâu; nhưng trong sự cám dỗ, Ngài cũng mở đàng cho ra khỏi, để anh em có thể chịu được.

Châm-ngôn 6:28  Há có ai đi trên than lửa hực, Mà chơn mình lại chẳng bị phồng chăng?

Mác 7: 20-23 Vậy, Ngài phán: Hễ sự gì từ người ra, đó là sự làm dơ dáy người!

21 Vì thật là tự trong, tự lòng người mà ra những ác tưởng, sự dâm dục, trộm cướp, giết người,

22 tà dâm, tham lam, hung ác, gian dối, hoang đàng, con mắt ganh đố, lộng ngôn, kiêu ngạo, điên cuồng.

23 Hết thảy những điều xấu ấy ra từ trong lòng thì làm cho dơ dáy người.

Gia-cơ 1:13  Chớ có ai đương bị cám dỗ mà nói rằng: Ấy là Ðức Chúa Trời cám dỗ tôi; vì Ðức Chúa Trời chẳng bị sự ác nào cám dỗ được, và chính Ngài cũng không cám dỗ ai.

Thi Thiên 38: 9 Chúa ôi! các sự ao ước tôi đều ở trước mặt Chúa, Sự rên siết tôi chẳng giấu Chúa.

Gia-cơ 1: 3 vì biết rằng sự thử thách đức tin anh em sanh ra sự nhịn nhục.

Lu-ca 4: 2 tại đó, Ngài bị ma quỉ cám dỗ trong bốn mươi ngày. Trong những ngày ấy, Ngài không ăn chi hết, kỳ đã mãn thì Ngài đói.

Hê-bơ-rơ 4:15 Vì chúng ta không có thầy tế lễ thượng phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối chúng ta, bèn có một thầy tế lễ bị thử thách trong mọi việc cũng như chúng ta, song chẳng phạm tội.

Ma-thi-ơ 13:22 Kẻ nào chịu lấy hột giống nơi bụi gai, tức là kẻ nghe đạo; mà sự lo lắng về đời nầy, và sự mê đắm và của cải, làm cho nghẹt ngòi đạo và thành ra không kết quả.

2 Phi-e-rơ 2: 9  thì Chúa biết cứu chữa những người tôn kính khỏi cơn cám dỗ, và hành phạt kẻ không công bình, cầm chúng nó lại để chờ ngày phán xét,

Hê-bơ-rơ 6:10 Ðức Chúa Trời không phải là không công bình mà bỏ quên công việc và lòng yêu thương của anh em đã tỏ ra vì danh Ngài, trong khi hầu việc các thánh đồ và hiện nay đương còn hầu việc nữa.

Lu-ca 11:43-44 Khốn cho các ngươi, người Pha-ra-si, vì các ngươi ưa ngôi cao nhứt trong nhà hội, và thích người ta chào mình giữa chợ!

44 Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như mả loạn, người ta bước lên trên mà không biết!

1 Cô-rinh-tô 7:22 Vì kẻ tôi mọi được Chúa gọi, ấy là kẻ Chúa đã buông tha; cũng một lẽ ấy, ai đương tự do mà được gọi, thì làm tôi mọi của Ðấng Christ. st .

Châm-ngôn 7: 25-27 Lòng con chớ xây vào con đường đờn bà ấy. Chớ đi lạc trong các lối nàng;

26 Vì nàng làm nhiều người bị thương tích sa ngã, Và kẻ bị nàng giết thật rất nhiều thay.

27 Nhà nàng là con đường của âm phủ, Dẫn xuống các phòng của sự chết.

Gia-cơ 4: 1- 4 1 Những điều chiến đấu tranh cạnh trong anh em bởi đâu mà đến? Há chẳng phải từ tình dục anh em vẫn hay tranh chiến trong quan thể mình sao?

2 Anh em tham muốn mà chẳng được chi; anh em giết người và ghen ghét mà chẳng được việc gì hết; anh em có sự tranh cạnh và chiến đấu; anh em chẳng được chi, vì không cầu xin.

3 Anh em cầu xin mà không nhận lãnh được, vì cầu xin trái lẽ, để dùng trong tư dục mình.

4 Hỡi bọn tà dâm kia, anh em há chẳng biết làm bạn với thế gian tức là thù nghịch với Ðức Chúa Trời sao? Cho nên, ai muốn làm bạn với thế gian, thì người ấy trở nên kẻ nghịch thù cùng Ðức Chúa Trời vậy.

Gia-cơ 4: 7 Vậy hãy phục Ðức Chúa Trời; hãy chống trả ma quỉ, thì nó sẽ lánh xa anh em.

Advertisement