TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ CỦA TIẾN SỈ MAURICE RAWLINGS -TỪ HỎA NGỤC TRỞ VỀ

TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ CỦA TIẾN SỈ MAURICE RAWLINGS -TỪ HỎA NGỤC TRỞ VỀ (PHẦN 1)
http://www.eternityrace.com/…/to-hell-and-back-by-dr-mauric…

Bác sĩ Maurice Rawlings, M.D, một bác sĩ phẫu thuật tim, đã viết một số cuốn sách trải nghiệm về cái chết và cho thấy rõ từ thực tiễn của chính ông và từ kinh nghiệm của nhiều bệnh nhân của ông. Ông nói rằng không phải ai cũng ra đi trong ánh sáng khi họ chết, ở đó là tình yêu trọn vẹn. Nhiều bệnh nhân của ông, sau khi được cấp cứu trên bàn mổ, đã nói về hỏa ngục.

Ma-thi-ơ 7: 13-14 “Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít.”

TÁI LIỆU VỀ KINH NGHIỆM CẬN TỬ

[Nhân chứng thứ nhất] Có những người nói về ánh sáng, có những người nói về bay bổng lên trên không, có những người nói về sự ấm áp và tình yêu, tôi không cảm thấy điều đó, tôi không cảm thấy điều đó. Tôi cảm thấy khiếp sợ không thể kể xiết. Rất dễ trở thành người vô thần khi bạn thành công, nhưng rất khó trở thành người vô thần khi bạn đang nằm trên giường sắp chết.

[Nhân chứng thứ 2] Khi tôi đến đó, Tiến sĩ Rawlings nói rằng tóc của tôi thực sự dựng đứng lên trên đầu.

[Nhân chứng thứ 3] Đó là một trải nghiệm đáng kinh ngạc khi thấy rằng có sự sống khác sau cuộc sống trên đất này

[Nhân chứng thứ 4] Vì vậy, tôi đã la lớn lên trong bóng tối:”Chúa Giêsu ôi, xin hãy cứu tôi!” Bởi vì tôi sẽ lên Thiên đàng hoặc Hỏa ngục, không có gì khác.

[Nhân chứng thứ 5] Tôi nghe giọng nói của một người đã nghe nhiều tiếng la hét.

[Phát ngôn viên].
Mổi ngày, có người như bạn và tôi đang trong cuộc sống của họ nhưng một phút sau và tiếp theo đó họ đang nằm đó chờ chết. Họ chưa bao giờ biết hoặc tin vào thông điệp cứu rỗi của Chúa Giê-su. Họ đã đi từ thế giới này đến một nơi xa hơn, nhưng những gì họ tìm thấy thật là một sự ghê rợn thuần túy. Họ trở về lại đây và kể lại những câu chuyện có thật của họ. Bác sĩ tim mạch nổi tiếng và là tác giả, Tiến sĩ Maurice Rawlings sẽ đưa bạn vào một cuộc hành trình mà ít ai từng nói đến. Đây có thể là cơ hội duy nhất của bạn để đi đến hỏa ngục và trở về lại một cách an toàn.

[Tiến sĩ Rawlings]

Đây là một nghiên cứu về cuộc sống sau khi chết. Tất cả thông qua lịch sử con người đã dự đoán cuộc sống sau khi chết. Tất cả các kinh thánh đều dựa trên cuộc sống sau khi chết, tất cả các tôn giáo. Nhưng những thứ này ở đâu? Ai đã trở lại để cho chúng ta thấy rằng có cuộc sống sau khi chết?

Hiện nay, thông qua các phương pháp hồi sinh hiện đại, làm cho trái tim đã ngừng đập sống trở lại, mang lại hơi thở cho người đã ngưng thở, giờ đây chúng ta có thể đưa cả một nhóm người trở lại để nói chuyện với chúng ta về những gì ở phía bên kia của cái chết. Xem những gì bạn nghĩ về một số trong những trường hợp mà chúng tôi sẽ trình bày dưới đây. Những người tốt này là khoảng chục người, bởi vì mọi người thích kể về sự trải nghiệm tuyệt vời mà họ có sau khi họ đã chết và được cứu sống trở lại.

Những trải nghiệm của họ về hỏa ngục có phần xấu hổ. Đó như là nhận được một chữ F trên thẻ báo cáo, một cái tát vào mặt từ Đức Chúa Trời. Chúng tôi có một số trường hợp những người sẽ kể cho bạn về những trải nghiệm về địa ngục của chính họ, để bạn sẽ không phải đi đến nơi mà họ đã đến. Chúng tôi chủ yếu muốn dạy bạn làm thế nào để khởi động lại trái tim và giúp họ bắt đầu lại nhịp thở, trên người vừa mới chết để nói về Chúa Giê-su cho họ và cho họ chấp nhận sự cứu rổi trước khi họ chết. Lưu ý rằng cái chết của con người là có thể đảo ngược lại. Bạn có 4 phút thời gian khả thi cho một người vừa mới tắt thở trước khi các tế bào não bắt đầu chết vì thiếu lưu lượng máu và trước khi sự chết thật sự xuất hiện trên thên thể họ.

Tôi đã chứng kiến 2 cái chết, trong đó họ cần phải hồi sinh, điều mà con người KHÔNG thể làm được. Chúng ta chỉ có thể làm hồi sức, một cái gì đó Chúa đã cho phép chúng ta làm. Có bao nhiêu người đã trải nghiệm hỏa ngục có sự chuyển hướng và nhận được sự cứu rỗi của một người khi họ ở trên sàn nhà đang chết, và người đó chỉ nhớ những trải nghiệm tốt? Đây không phải là trường hợp của Ronald Reagan (việc không liên quan đến cưu tổng thống Ronald Reagan) Anh này đã có cậu con trai nhỏ của mình khi đi đến cửa hàng 7-11, anh ấy đã cãi nhau, và có một cái chai bị vỡ, và anh ấy đã bị đâm nhiều lần bởi kẻ tấn công mình.

A-BÀI LÀM CHỨNG SỐ MỘT: RONALD REAGAN:

Năm 1972 cuộc đời tôi tan vỡ. Tôi là một người nghiện ma túy. Tôi là một tên tội phạm. Gia đình tôi tan vỡ. Vợ tôi đã đệ đơn ly hôn một vài lần. Các con tôi rất sợ tôi. Tôi thực sự không thể giữ một công việc, trạng thái tinh thần của tôi là khủng khiếp. Chính trong khung đời này, tôi đã đưa đứa con trai 6 tuổi của mình đến một khu chợ nhỏ để mua một số thức ăn.

Trên đường vào, tôi gặp một người đàn ông bước ra khỏi cửa. Một cuộc cãi vã nổ ra và trước khi tôi biết điều đó, tôi đã đánh anh ta và hạ gục anh ta. Anh rơi vào một đống chai. Một số chai bị vỡ và ngay lập tức anh ta nhảy lên lấy một mảnh chai vỡ và bắt đầu đâm vào tôi. Tôi nâng cánh tay trái của mình để cố gắng ngăn chặn những cú đánh, và cái chai làm đứt cơ bắp tay và các động mạch chính trong cánh tay của tôi. Tôi đã chảy máu đến chết chỉ trong vài giây. Nhưng đầy giận dữ, hận thù và giận dữ, tôi tiếp tục chiến đấu và nó tiếp tục chảy máu. Con trai nhỏ của tôi đang la hét, nó cuồng loạn.

Chủ cửa hàng 7-11 đã đến và nói rằng nếu tôi không đến bệnh viện, tôi sẽ bị chảy máu đến chết chỉ sau vài phút. Thế là anh đưa tôi lên xe riêng đến bệnh viện. Khi chúng tôi vào phòng cấp cứu, tôi gần như không còn ý thức. Khi các nhân viên y tế bắt đầu làm việc với tôi, tôi có thể nghe thấy giọng nói của họ, họ đang nói, chúng tôi không thể giúp anh ta. Anh ta sẽ phải được chuyển đến một bệnh viện khác. Có lẽ chúng ta sẽ mất cánh tay. Vào lúc họ đưa tôi lên xe cứu thương, vợ tôi đã đến và đi cùng chúng tôi trong xe cứu thương.

Nhưng khi họ rời khỏi bãi đậu xe của bệnh viện đó, một nhân viên y tế trẻ nhìn xuống mặt tôi và tôi hầu như không thể thấy mình quá yếu. Anh ấy nói rằng ông ơi, ông ơi, bạn cần Jesus Christ , Nhưng tôi không biết Jesus, tôi không biết anh ấy đang nói gì, vì vậy phản ứng của tôi với điều đó là bắt đầu nguyền rủa. Và một lần nữa, ông tuyên bố với tôi, bạn cần Chúa Giêsu!

Khi anh ấy đang nói chuyện với tôi, tôi thấy có vẻ như xe cứu thương thực sự đã bốc cháy. Tôi nghĩ rằng nó đã thực sự nổ tung. Nó đầy khói và ngay lập tức tôi đang di chuyển qua làn khói đó, như thể qua một đường hầm. Sau một khoảng thời gian, thoát ra khỏi làn khói và ra khỏi bóng tối, tôi bắt đầu nghe thấy giọng nói của vô số người. Họ đã la hét, rên rỉ và khóc. Nhưng khi tôi nhìn xuống, nó trông giống như một ngọn núi lửa. Tôi thấy lửa, khói và nhiều người bên trong nơi đang cháy này. Họ la hét và khóc lóc, họ đang cháy, nhưng họ không bị cháy thật sự, họ không bị thiêu đốt. Sau đó tôi bắt đầu di chuyển xuống phía dưới đi vào nơi này.

[Lời chứng của vợ anh: Elaine Reagan]

Anh ta đang đập mạnh, chỉ biết đập mạnh, rên rỉ và rên rỉ. Nó giống như một trận chiến đang diễn ra. Lúc đó tôi không phải là người theo đạo Chúa Giê-su và tôi không biết gì về những trận chiến thuộc linh. Nhưng nó thật đáng sợ với tôi vì tôi có thể cảm nhận được nó. Nó giống như ánh sáng và bóng tối. Giống như anh ta đang chiến đấu chống lại thứ gì đó. Tôi không biết những gì, nhưng bây giờ tôi biết, anh ta đang nhìn thấy tầm nhìn của hỏa ngục.

[Lời chứng của Ronald Reagan]

Nhưng điều khủng khiếp là tôi bắt đầu nhận ra nhiều người ở trong ngọn lửa này. Nó giống như một ống kính máy ảnh đang cho tôi thấy khuôn mặt của họ, nhìn lên. Tôi có thể thấy các đặc điểm của họ, tôi có thể thấy sự đau đớn, đớn đau và thất vọng của họ. Một số người trong số họ bắt đầu gọi tên tôi, và nói rằng Ronny, đừng đến nơi này, không có lối thoát. Không có lối thoát nếu bạn đến đây, không có lối thoát.

Tôi nhìn vào khuôn mặt của một người đàn ông đã chết trong một vụ cướp, anh ta đã bị bắn và chết trên vỉa hè. Tôi nhìn vào mặt hai người khác đã chết say trong một tai nạn ô tô. Tôi nhìn vào khuôn mặt của những người khác đã chết vì quá liều ma túy, mà tôi đã từng chia tay. Họ tỏ ra đau đớn và đau đớn, nhưng tôi tin rằng phần đau đớn nhất là sự cô đơn hoàn toàn. Sự chán nản quá nặng nề, đến nỗi không còn hy vọng, không lối thoát, không có cách nào thoát khỏi nơi này. Mùi hôi giống như lưu huỳnh, giống như một thợ hàn điện, mùi hôi thối thật kinh khủng.

Trong cuộc đời tôi, tôi đã thấy người ta bị giết, tôi đã tham gia vào những trận đánh mà người ta bị giết. Tôi đã từng ở tù vì tội ngộ sát. Tôi lớn lên trong một trường cải tạo, và trong một phòng giam. Tôi đã bị đánh đập một cách tàn nhẫn khi còn nhỏ bởi một người cha có vấn đề về tính khí và rượu. Tôi là một kẻ trốn chạy lúc 12 tuổi và tôi cảm thấy rằng không có gì trên thế giới này có thể làm tôi sợ hãi. Cuộc sống của tôi đã bị hủy hoại, cuộc hôn nhân của tôi bị phá hủy, sức khỏe của tôi bị phá hủy. Nhưng bây giờ tôi đã nhìn thấy thứ gì đó làm tôi sợ đến chết, vì tôi không hiểu nó.

Và khi tôi nhìn vào cái hố này, nơi này của lửa, tôi la hét và dằn vặt, và tự nhiên tôi dường như bị mất trí nhớ. Khi tôi mở mắt ra, tôi đang nằm ở trong phòng bệnh viện ở Knoxville, Tennessee tôi thấy vợ tôi đang ngồi đó. Đã có nhiều mũi khâu đưa vào cơ thể tôi, cánh tay tôi bị thương. Tôi đã có gần 100 mũi khâu. Tôi nhìn vào mặt vợ tôi. Tôi không quan tâm đến việc tôi đang ở đâu, hoặc bất cứ điều gì xung quanh tôi. Tất cả những gì tôi có thể hình dung là những gì tôi vừa thấy.

[Lời chứng của vợ anh: Elaine Reagan]

Anh ta có vẻ mặt buồn cười này, và đó là một cái nhìn đáng sợ. Và anh ấy nói, tôi không thực sự biết chuyện gì đang xảy ra với mình, nhưng tôi đã ở một nơi rất là tồi tệ. Tôi đã nói với anh ấy rằng anh đã ở trong bệnh viện, anh đã ở trong bệnh viện suốt thời gian này. Và anh ấy cứ nói, không, tôi đã ở một nơi khác. Tôi không biết chính xác đó là gì, nhưng đó là một nơi tồi tệ, tồi tệ.

[Lời chứng của Ronald Reagan]

Tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng hét. Tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi kinh khủng. Tôi vẫn có thể cảm thấy sức nóng, và tôi vẫn có thể nghe thấy giọng nói của những người mà tôi đã biết hét lên bảo tôi hãy quay trở về lại đi. Trong những ngày tới, tôi đã cố gắng tìm mọi cách để thoát khỏi tâm trí mình. Tôi đã cố gắng để say, tôi không thể say. Tôi đã cố gắng để bị ném đá, tôi không thể bị ném đá, tôi đã thử mọi cách mà tôi có thể để điều này ra khỏi tâm trí của tôi và tôi không thể.

Một buổi sáng, vài tháng sau, tôi về nhà vợ. Tôi đã cố gắng để say, nhưng tôi không thể. Khi tôi bước vào nhà và trở về phòng ngủ, đèn vẫn sáng. Vợ tôi đang ngồi trên giường, và cô ấy có một cuốn sách lớn mở trên đùi. Cô ấy ngước nhìn tôi và khuôn mặt cô ấy thật sáng ngời. Và cô ấy nói:” Ronny, tối nay tôi đã chấp nhận Chúa Jesus Christ là vị cứu tinh của tôi.”

Cô ấy không cần phải nói nhiều với tôi, cuộc sống của chúng tôi đầy đau đớn. Cô lớn lên ở Chicago; Cha cô là một nhân viên pha chế trong quán rựu ở phía Nam Chicago. Cô không biết gì về Chúa, hay nhà thờ hay tôn giáo. Nỗi đau hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy, những nếp nhăn mà tôi đã cho cô ấy từ sự lạm dụng, bạo lực, nghiện rượu và nghiện ma túy. Đôi khi tôi bỏ nhà đi hàng tháng trời và cô ấy và bọn trẻ sẽ không biết tôi đang ở đâu.

Nhưng bây giờ khuôn mặt cô đã thay đổi. Các nếp nhăn đã biến mất theo nghĩa đen, một nụ cười đã thay thế cho nỗi buồn và đau đớn. Cô ấy nhìn tôi và nói, Chúa Jesus đã cứu tôi tối nay. Anh sẽ đi với tôi và nghe về người đàn ông được gọi là Jesus. Tôi nghĩ rằng bản thân mình, tôi đã thử mọi thứ khác trong cuộc sống, không có gì giúp được tôi cả. Những người tôi yêu nhất, vợ tôi, các con tôi, tôi thật kinh khủng với họ. ” Vì vậy, tôi đã đồng ý đi cùng cô ấy.

Một vài tuần sau vào một sáng Chủ nhật, ngày 2 tháng 11 năm 1972, ngay trước 12 giờ sáng, một vị mục sư đứng ra đọc từ cuốn kinh thánh. Tôi đang ngồi ở phía hàng ghế phía sau của tòa nhà, tôi không biết gì về kinh thánh. Tôi không biết làm thế nào để hành động tại nhà thờ. Nhưng mục sư đứng để đọc từ kinh thánh, và ông đọc từ Tin Mừng của Giăng. Ông ta bắt đầu đọc những lời này, “Hãy nhìn thấy Chiên Con của Đức Chúa Trời đã cất lấy tội lỗi của thế gian. Khi ông ấy nói đến tiếng “Chiên con” thì ông ấy đã làm tôi chú ý. Bất kỳ đoạn nào khác sẽ không có ý nghĩa gì với tôi, nhưng khi ông ấy nhắc đến “Chiên con”, ông ấy đã có sự chú ý của người tội nhân khó tính này.

Bởi vì khi tôi 9 tuổi, một đứa trẻ rất nghèo ở vùng núi phía đông Tennessee, với một người cha chỉ biết giận dữ, lạm dụng và uống rượu, một người hàng xóm đã cho tôi một con cừu con. Và tôi đã phải đi bộ hai dặm để bắt xe buýt đi học. Một ngày nọ khi đi qua sân của cô ấy, cô ấy ngăn tôi lại và nói, Con trai, tôi có một món quà dành cho bạn và cô ấy đã cho tôi một chú cừu con này.

Tôi mang con cừu đó về nhà, đó là bạn của tôi, người bạn duy nhất tôi cảm thấy như mình có. Đó là một người bạn như vậy, trong những ngày và tuần tới nó đã theo tôi, và nó sẽ gặp tôi khi tôi xuống xe buýt. Nó đi qua khu rừng và cánh đồng để gặp tôi.

Một buổi tối khi tôi về nhà, con cừu bị mất tích. Tôi nghe cha tôi chửi bới và la hét, ông đang làm việc thay một lốp bánh xe cho chiếc xe củ của ông, thay lốp bằng tay theo cách xưa. Tôi đã cố gắng đi bộ xung quanh ông vì tôi không muốn bị nguyền rủa. Tôi đã cố gắng bỏ qua ông, nhưng khi tôi thấy ở phía bên kia của chiếc xe, tôi nhìn xuống và có con cừu của tôi dính đầy máu trên lông trắng của nó. Có một thanh vỏ xe dính trong cơ thể của nó.

Con cừu đã đi xung quanh chỉ muốn tò mò, và trong cơn giận dữ say xỉn, cha tôi đã cán con cừu đó bằng chiếc lốp sắt. Khi tôi nhìn thấy con cừu của tôi, bạn của tôi, đã chết, tôi bắt đầu la hét. Tôi chạy vào rừng la hét, ông ấy giết con cừu của tôi, ông ấy giết con cừu của tôi!

Năm 9 tuổi, hận thù và bạo lực chiếm lấy cuộc sống của tôi, bám lấy cuộc sống của tôi. Từ thời điểm đó, tôi chưa bao giờ giống như vậy. Năm 12 tuổi tôi là một kẻ bỏ nhà ra đi. Tôi đã ở bị giam trong hệ thống vị thành niên, hết lần này đến lần khác. Tôi đã không tôn trọng chính quyền. Tôi ghét bất cứ ai đại diện cho chính quyền đối với tôi. Khi tôi 15 tuổi, tôi đã ở tù vì tội trộm xe, vì tội ăn cắp. Năm 15 tuổi tôi bị kết án ngộ sát; có liên quan đến một vụ tai nạn xe hơi đã giết chết một số người và khiến những người khác bị tê liệt. Lúc đó tôi tự hỏi liệu cuộc sống có giữ được gì cho tôi không.

Nhưng khi ông mục sư đó đề cập đến “Chiên Con”, anh ấy đã làm cho tôi chú ý đến. Ông nói rằng Chúa Giêsu Christ là Chiên con của Đức Chúa Trời, và Ngài đã chết trên cây thập tự giá và đổ máu để bất cứ ai muốn có thể có một khởi đầu mới. Họ có thể được tha thứ mọi tội lỗi và bắt đầu lại. Sáng hôm đó, khi tôi đứng lên thử để rời khỏi nhà thờ, tôi nghĩ, tôi không muốn ai thấy mình khóc. Tôi đã không khóc từ khi 9 tuổi. Tôi không sợ bất kỳ sinh vật nào sống trên Trái đất này, và không ai sẽ thấy tôi khóc. “

Tôi quay lại muốn ra đi, nhưng lạ thay, tôi bắt đầu đi xuống lối đi về phía trước tòa giảng đó. Tôi không biết cầu nguyện ăn năn tội lỗi, tôi không biết con đường cứu rỗi của người La Mã. Nhưng lời cầu nguyện của tôi là thế này:” Đức Chúa Trời ôi, nếu Ngài tồn tại và Chúa Giêsu, nếu Ngài là Chiên con của Đức Chúa Trời, xin vui lòng giết tôi hoặc chữa lành cho tôi. Tôi không muốn sống nữa, tôi không phải là một người chồng, tôi không phải là một người cha, tôi không tốt.” Và ngay giờ phút đó, có cái gì đó giống như bóng tối và bóng tối đó rời khỏi cuộc đời tôi.

Rồi nước mắt bắt đầu chảy và lần đầu tiên kể từ khi tôi 9 tuổi, nước mắt tôi đã chảy. Cảm giác tội lỗi rời khỏi cuộc đời tôi, bạo lực, giận dữ và hận thù rời khỏi cuộc đời tôi. Và Chúa Giêsu Christ đã trở thành cứu Chúa và vị cứu tinh của cuộc đời tôi sáng hôm đó. Sau buổi sáng tuyệt vời đó khi tôi trao cuộc đời mình cho Jesus Christ, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Chúa chữa lành tâm trí tôi, trí nhớ của tôi, nghiện ma túy; chứng nghiện rượu ngay lập tức biến mất. Và từ lúc đó tôi biết mình phải kể lại câu chuyện về những gì đã xảy ra với tôi. Cuộc sống của tôi chỉ được tha thứ để nói với những người khác về nơi mà tôi đã thấy, và hy vọng mà Chúa Giêsu Christ đã làm để cứu nhân loại ra khỏi số phận khủng khiếp này.

PHẦN 1B OBE VÀ NDE:

[Tiến sĩ Rawlings]

Ở đây chúng ta lại tự hỏi liệu địa ngục dành cho kẻ xấu hay kẻ tốt. Tôi muốn giới thiệu chủ đề OBE (out of body experience =Trải nghiệm ngoài cơ thể và NDE (near death experience =Trải nghiệm cận tử). Bạn biết cái chết lâm sàng là gì không? Nơi mà tim ngừng đập, nhịp thở ngừng lại, nhưng ngay sau đó người đó được cứu sống, khởi động lại hơi thở và tim đập trở lại, và người đó đã trở về từ cõi chết. Một tình huống có thể đảo ngược trước khi sự chết thật sự xãy đến.

Nhưng trải nghiệm ngoài cơ thể và trải nghiệm cận tử hoàn toàn khác nhau. 

-Trải nghiệm cận tử giống như khi tôi cầm súng bắn vào bạn và nói rằng:”Hãy cho tôi tiền của bạn.”. Bạn có thể sợ khiếp chết (một trải nghiệm cận tử), nhưng bạn không được đến bất cứ nơi nào gần chết. Hầu như gần tai nạn tai nạn xe hơi, là trải nghiệm gần chết, nhưng không có gì liên quan đến việc ngừng tim đập hoặc ngừng thở.

Chưa hết, hầu hết các tác giả viết sách về chủ đề này đều bao gồm OBE và NDE mà không chết lâm sàng. Chúng tôi chỉ đang điều tra cái chết lâm sàng, nơi mọi người thực sự chết và được cứu sống lại. 

-Trải nghiệm ngoài cơ thể (Out of Body Experience) là một cách để đến đó mà không chết. Làm thế nào bạn muốn tìm hiểu cái chết cảm thấy như thế nào, mà không chết? Dưới đây là những kinh nghiệm nhân tạo được nói đến:

  • Thôi miên sâu có thể đưa bạn đến đó. 
  • Bạn có thể đi gặp một đạo sư ở Ấn Độ, học các kỹ thuật thiền định với một câu thần chú. 
  • Bạn có thể bị thôi miên hóa học. 
  • Bạn có thể đi Skrying với một quả cầu pha lê. 
  • Bạn có thể bị kích thích điện trên não bộ. 
  • [Xin bạn đừng tham gia với bất kỳ kinh nghiệm nào được nói đến trên phần trên này]

Có nhiều cách để thoát ra khỏi cơ thể, để trải nghiệm cuộc sống ngoài cơ thể, tách tinh thần ra khỏi cơ thể. Đây là định nghĩa trong Kinh Thánh, khi tinh thần tách khỏi cơ thể. Nhưng chúng ta đang nói về một cuộc chia ly vĩnh viễn, không phải là một cuộc chia ly nhân tạo. Và chúng ta không nói về NDE hay OBE, chúng ta đang nói về cái chết lâm sàng . Đây là nơi mà phần lớn mọi người có kinh nghiệm thực sự.

B-BÀI LÀM CHỨNG THỨ 2: CHARLES MCKAIG:

Một trong những trường hợp là Charles McKaig, một người vận chuyển thư 57 tuổi. Anh ta bị đau ngực. Chúng tôi đưa anh đến văn phòng; Đặt anh ta vào máy chạy bộ, cho đến khi anh ta bị đau ngực một lần nữa. Ông đã được gắn liền với một EKG. (Điện tâm đồ / theo dõi nhịp tim), EKG của anh đánh lộn xộn. Chúng tôi biết anh ta bị đau ngực, nhưng trước khi chúng tôi có thể dừng máy, anh ta đã chết.

Nhưng khi anh ta chết, anh ta có một tình huống rất kỳ dị. Anh ta co giật như hầu hết mọi người khi họ chết lần đầu và trái tim ngừng cung cấp máu cho não. Mắt anh trợn lên, anh biến thành màu xanh, anh tắt thở. Y tá bắt đầu truyền nước biển IV và tôi bắt đầu mát xa tim bên ngoài. Điều kỳ lạ nhất đã xảy ra, khi tôi ngừng hồi sức cho anh để đưa vào người anh một máy tạo tim đập (pace maker).


Khi tôi đến, Tiến sĩ Rawlings nói rằng tóc của tôi thực sự dựng đứng lên, và đôi mắt của tôi đã bắt đầu giãn ra. Tôi hoàn toàn sợ hãi đến chết, tôi rất kinh hoàng. Cuộc sống của tôi rất bình thường, tôi đã tiệc tùng rất nhiều. Tôi đã tham gia một nhà thờ từ nhỏ, vì đi theo cha mẹ tôi. Tôi thực sự không nhận ra nhà thờ nói về cái gì, hay chấp nhận Chúa Giê-su là gì.

Một buổi sáng sớm tôi đi làm tôi đã đi bộ đến phòng khám địa phương ở quê nhà. Lúc đó tôi nghĩ mình có thể bị đau tim. Vì vậy, sau đó tôi đã gặp Tiến sĩ Rawlings. Ông giữ tôi khoảng 3 hoặc 4 ngày. Và sau đó ông ấy cho tôi một cuộc thí nghiệm kiểm soát tim tôi gọi là stress test. Tôi nhớ trong khi ấy, tôi cảm thấy như mình thực sự muốn thoát ra ngoài cơ thể, và đó là điều cuối cùng tôi nhớ về điều đó. 

Khi tôi đến, Tiến sĩ Rawlings đưa cho tôi CPR, và anh ấy hỏi tôi bị gì vậy?, Vì tôi trông rất sợ hãi. Tôi nói với ông rằng tôi đã đến địa ngục và tôi cần sự giúp đỡ! Ông ấy nói với tôi rằng, hãy giữ địa ngục cho chính mình bạn, tôi là bác sĩ và tôi đang cố gắng cứu mạng bạn, bạn cần một mục sư cho việc đó. Khi ông ấy đưa cho tôi CPR, ông đang cố gắng cài đặt máy tạo nhịp tim nhân tạo cho tôi (pace maker). Và tôi bị bất tỉnh thường xuyên, vì vậy sau đó ông ta sẽ tập trung CPR một lần nữa và đưa tôi trở lại.

Tôi đã sớm lơ lửng trong không trung, quan sát những gì đang diễn ra, và nhìn xuống. Bất cứ khi nào tôi trở lại với cơ thể của mình, tôi cứ hỏi, Xin hãy giúp tôi, xin hãy giúp tôi, tôi không muốn quay trở lại hỏa ngục. Ngay sau đó, một y tá tên là Pam nói, anh ấy cần giúp đỡ, làm gì đó đi! Vào thời điểm đó, Tiến sĩ Rawlings bảo tôi lặp lại lời cầu nguyện ngắn này. “ Tôi tin rằng Chúa Giêsu Christ là Con của Đức Chúa Trời. Chúa ơi, hãy cứu lấy linh hồn tôi. Giữ cho tôi sống. Nếu tôi chết, xin vui lòng giữ tôi ra khỏi hỏa ngục! 

Sau đó, những trải nghiệm ra khỏi thân thể tôi rất dễ chịu. Tôi thấy người mẹ kế và mẹ tôi. Mẹ tôi qua đời khi tôi khoảng 5 tháng tuổi. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một bức ảnh của cô ấy. Mẹ kế của tôi đã qua đời khoảng 10 năm trước. Tôi không có bất kỳ liên lạc với họ. Tất cả những gì tôi có thể nhớ là họ đưa tay ra nắm lấy tôi.  Tôi đã nghe nói rằng bạn không thể mang theo tiền bên mình, và khi tôi ở với mẹ và mẹ kế, tôi thấy họ không có túi. Tôi biết điều đó nghe có vẻ kỳ lạ nhưng tôi đã cố nhớ mọi thứ tôi thấy. 

Sau đó, tôi nhớ đi bộ xuống một con đường có màu sắc ở cả hai bên, màu sắc rực rỡ. Tôi đã có một chút kinh nghiệm về Nghệ thuật, nhưng không ai, chưa bao giờ Rembrandt có thể tái tạo những màu sắc đó, chúng rất sáng. Có ánh sáng này bao quanh tôi, tôi tin đó là Chúa Thánh Linh.  Ánh sáng này bao quanh tôi và chăm sóc tôi. Tôi chưa bao giờ cảm thấy tốt và an toàn như vậy trong cả cuộc đời.

[Tiến sĩ Rawlings ]

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, tôi nhận ra chuyện gì đã thực sự xảy ra. Đó là một sự chuyển cho hai người. Lời cầu nguyện giả tạo này không chỉ chuyển đổi người vô thần này trên sàn nhà, mà còn chuyển đổi vị bác sĩ vô thần đang làm việc với anh ta. (Tiến sĩ Rawlings chỉ về phía ông)   Đó là lý do duy nhất tôi có thể xuất hiện với bạn bây giờ, để nói với bạn rằng có một cuộc sống sau khi chết. Và nó KHÔNG phải là tất cả đều tốt.

Hầu hết các bạn có thể nói sự khác biệt giữa mờ dần đơn giản, chết lâm sàng và chết sinh học. Hãy xem trường hợp của Charles McKaig. Anh ấy đang ở trên máy chạy bộ và tôi có thể nói rằng anh ấy đã chết lâm sàng. Anh ta có một câu hỏi giật mình trên khuôn mặt, anh ta định đặt câu hỏi và đang sững sờ nhìn tôi. 

Khi anh đang đi trên máy chạy bộ, tôi nhận thấy trái tim anh đã ngừng đập và hơi thở của anh đã ngừng lại.  Nhưng anh ta vẫn đi lại và nói chuyện trong một hoặc hai phút trước khi thiếu máu lên não khiến anh ta chết. Ông đã chết và thậm chí không biết điều đó. Tôi nên nói với anh ta về điều đó.

Ngay sau đó chúng tôi bắt đầu điều trị tử vong lâm sàng, CPR. Chúng tôi bắt đầu làm cho trái tim đập trở lại, chúng tôi bắt đầu làm cho anh thở lại và anh ấy sống trở lại. Đây rõ ràng là cái chết lâm sàng. Bây giờ cái chết sinh học sẽ xảy ra nếu thời gian 4 – 6 phút trôi qua sau khi chết lâm sàng.

Do thiếu oxy lên não, các tế bào não sẽ chết; chúng là những tế bào nhạy cảm nhất trong cơ thể. Sau đó, sự chết nghiêm ngặt đặt vào và người đó trở nên cứng như một tấm ván. Và bây giờ chúng ta cần phục sinh (resurection), chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể ban sự phục sinh. Chúng tôi chỉ có thể làm hồi sức. Một cái gì đó chúng tôi được phép làm.

C-BÀI LÀM CHỨNG THỨ 3: HOWARD STORM:

Howard Storm là một giáo sư văn học nghệ thuật ở Paris với học trò của anh ta, khi anh ta đột nhiên bị vỡ dạ dày, vỡ loét, viêm phúc mạc, sốc, chết đột ngột, chết lâm sàng, hồi sức và trải nghiệm hỏa ngục. 

Tôi là một giáo sư đại học 38 tuổi, giảng dạy nghệ thuật. Tôi đã đưa các sinh viên của tôi cùng với vợ tôi đi khắp châu Âu. Chúng tôi vừa mới thực hiện một tour du lịch 3 tuần, và đây là chuyến đi tiếp theo vào ngày cuối cùng. Khi chúng tôi ở Paris, lúc 11:00 sáng, tôi bị thủng bao tử. Khi điều này xảy ra, đó là cơn đau cấp tính nhất mà tôi từng trải qua trong đời, và nó khiến tôi ngã ngay xuống đất. Vì vậy, tôi đã vặn vẹo, la hét, rên rỉ, đá và la hét trên sàn nhà, và vợ tôi đã gọi dịch vụ khẩn cấp.

Một bác sĩ đã đến và lấy xe cứu thương vì anh ta biết chuyện gì đã xảy ra. Các xe cứu thương đưa tôi 8 dặm ngang qua thị trấn đến một bệnh viện công. Sau đó tôi được đưa vào phòng cấp cứu và được kiểm tra bởi 2 bác sĩ nữa, họ biết chính xác điều gì đã xảy ra với tôi. Sau đó tôi đi phẫu thuật. Nhưng vì không có bác sĩ phẫu thuật, tôi chỉ đậu ở đó để chờ đợi. Vì vậy, tôi nằm đó 8 đến 10 giờ trong bệnh viện đó mà không cần dùng thuốc, không khám, không ai chú ý gì cả đến tôi, chờ đợi một bác sĩ phẫu thuật đến và đưa tôi đi phẫu thuật.

Bây giờ là 8:30 tối và một y tá bước vào và nói với tôi rằng họ rất xin lỗi vì không thể có bác sĩ cho tôi và họ sẽ có được ngày hôm sau. Khi cô ấy nói điều đó, tôi biết rằng nó đã kết thúc với tôi, tôi biết tôi sẽ chết. Điều duy nhất giữ tôi sống là tôi không muốn chết. Tôi biết tôi là một người vô thần, một người không tin, một người sống vì sự hài lòng của riêng họ. 

Bên cạnh nỗi đau, chết là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với tôi vì đó là sự kết thúc của cuộc sống, và không còn nữa, không có gì khác. Nhưng khi cô ấy nói với tôi rằng không có bác sĩ phẫu thuật nào có sẵn cho đến ngày hôm sau, ý tưởng cố gắng tồn tại thêm một phút hoặc một giờ với nỗi đau này không còn giá trị nữa. Tôi đã tiếp tục hy vọng rằng họ sẽ có được một bác sĩ và làm phẫu thuật, mở ra cho tôi và khắc phục vấn đề. 

Nhưng khi họ nói rằng họ không thể có được một bác sĩ, tôi đã nói với vợ tôi rằng đã đến lúc chúng tôi phải nói lời tạm biệt bởi vì tôi sẽ chết bây giờ.  Vì vậy, cô ấy đứng dậy và vòng tay ôm lấy tôi, cô ấy nói với tôi rằng cô ấy yêu tôi nhiều như thế nào và tôi nói với cô ấy rằng tôi yêu cô ấy nhiều như thế nào, điều đó thực sự rất buồn. Chúng tôi đã noia những lời tạm biệt tốt của chúng tôi. Chúng tôi đã nói những điều bạn nói sau khi bạn ở bên nhau 20 năm.

Cuối cùng cô ấy ngồi xuống vì cô ấy biết rằng nó đã kết thúc, và tôi biết. Thật khó khăn khi nhìn cô ấy khóc như vậy, nên tôi nhắm mắt lại và buông tay. Tôi bất tỉnh. Tôi có lẽ đã bất tỉnh chỉ trong một thời gian ngắn, một vài phút có lẽ.  Sau đó tôi đã tỉnh táo trở lại. Tôi mở mắt ra và nhìn và tôi đang đứng cạnh giường. Tôi biết chính xác mình đang ở đâu, và tình hình là gì, không có sự nhầm lẫn trong tâm trí tôi. Tôi cảm thấy tôi đang sống động, chân thực hơn tôi từng cảm thấy trong đời. Mọi người hỏi tôi, bạn có phải là ma không? Tôi đã ngược lại, tôi rất sống.

Khi tôi đang nhìn quanh phòng, tôi nhận thấy có một thứ gì đó bên dưới tấm trải giường trên giường, một cơ thể. Vì vậy, tôi cúi xuống giường để nhìn vào khuôn mặt và nó trông giống tôi. Nhưng điều đó là không thể, tôi còn sống, tôi tuyệt vời, tôi còn hơn cả còn sống. Vì vậy, tôi đã cố gắng nói chuyện với vợ, nhưng cô ấy không thể nghe hay nhìn thấy tôi. Tôi nghĩ rằng cô ấy chỉ đang phớt lờ tôi. Vì vậy, tôi đã rất tức giận với cô ấy, vì đã bỏ qua tôi.

Vì vậy, tôi đang la hét và la hét với cô ấy, Tại sao lại có cái xác này trên giường giống tôi? Bạn đã đến đó bằng cách nào? Tôi đã có một nghi ngờ lén lút rằng cơ thể là tôi, nhưng điều đó quá đáng sợ để nghĩ về nó. Vì vậy, tôi đang rất kích động và buồn bã, bởi vì điều này quá kỳ lạ. Điều này không thể xảy ra, nó không thể xảy ra; Tôi mặc áo choàng bệnh viện và mọi thứ rất thật.

Tôi nghe thấy mọi người gọi tôi ngoài phòng, nói bằng giọng dịu dàng. “ Howard, bạn cần phải đến với chúng tôi ngay bây giờ. Hãy nhanh lên, ra đây. Vì vậy, tôi đã đi đến ngưỡng cửa của căn phòng. Có những người ở ngoài hành lang. Hành lang ẩm ướt, màu xám, không sáng hay tối, chỉ là màu xám. Tất cả những người đàn ông và phụ nữ mặc đồ màu xám, trong những gì có thể được coi là đồng phục bệnh viện. Tôi hỏi họ có phải từ bác sĩ đưa tôi vào phòng phẫu thuật không. Tôi nói với họ tất cả về tình hình của tôi và cách tôi đã chờ đợi. Họ cứ nói, chúng tôi biết, chúng tôi biết, chúng tôi hiểu. Howard hãy đến đây thật nhanh, hãy đến với chúng tôi, chúng tôi đã chờ đợi bạn. 

Tôi rời khỏi căn phòng thực sự rõ ràng và sáng sủa, và tôi đi vào hành lang ẩm ướt và u ám. Tôi đi theo những người này; chúng tôi đã có một hành trình rất dài. Không có thời gian, và khi tôi tham khảo thời gian, đó chỉ là ảo ảnh vì không có thời gian ở nơi này. Nhưng nơi này, nếu tôi là để tái tạo nó, tôi sẽ phải đi bộ từ Nashville đến Louisville (175 dặm, 281 km) để tái tạo đi bộ với những người này.

Khi chúng tôi đi, họ ở quanh tôi, tiếp tục di chuyển tôi và nó càng ngày càng tối hơn. Họ ngày càng trở nên thù địch với tôi. Lúc đầu, họ rất ngọt ngào để đưa tôi đi cùng. Sau đó, khi tôi đi với họ, họ nói những câu như, Nhanh lên, tiếp tục di chuyển, im lặng, ngừng đặt câu hỏi . Nó trở nên xấu xí hơn.

Vì vậy, chúng tôi rơi vào bóng tối hoàn toàn và tôi hoàn toàn sợ hãi. Những người này rất thù địch và tôi không biết mình đang ở đâu. Tôi đã nói, tôi sẽ không đi với bạn nữa. Họ nói rằng, bạn đang ở gần đó. Chúng tôi bắt đầu chiến đấu và tôi đang cố tránh xa họ. Họ đang đẩy và kéo tôi. Bây giờ đã có rất nhiều trong số họ. Ban đầu nó chỉ là một số ít, bây giờ với bóng tối có thể là 100 hay 1000, tôi không biết.

Họ đang chơi với tôi. Họ có thể đã hủy hoại tôi nếu họ muốn, nhưng họ không muốn. Họ muốn gây ra nỗi đau cho tôi, vì họ có được sự hài lòng từ nỗi đau mà tôi trải qua. Thật sự rất khó để tôi nói về nó, và tôi sẽ không kể cho bạn nhiều về nó; nó trở nên quá xấu xí Ban đầu tôi bị chúng xé rách da thịt tôi bằng móng tay, gãi, gặm, xé và cắn. Tôi đã cố gắng tự vệ, cố gắng chống lại chúng và tránh xa chúng nhưng nó giống như ở trong một tổ ong, có hàng trăm người trên khắp tôi.

Chẳng mấy chốc tôi đã nằm trên mặt đất; tất cả xé toạc với nỗi đau ở khắp mọi nơi, bên trong và bên ngoài. Khó khăn hơn để chịu đựng nỗi đau thể xác là nỗi đau cảm xúc, với sự xuống cấp hoàn toàn. Tôi chưa bao giờ cảm thấy rằng đó là bất công hay sai trái.

Tôi nghe thấy giọng nói của tôi, không phải giọng nói của ai đó hay giọng nói của Chúa, đó là giọng nói của tôi, nhưng tôi đã không nói ra. Có thể đó là ý thức của tôi, tôi không biết, nhưng tôi nghe rõ điều đó, hãy cầu nguyện với Đức Chúa TrờiVì vậy, tôi nghĩ rằng bản thân mình, tôi không tin vào Chúa. Tôi đã suy nghĩ, ngay cả khi tôi có thể cầu nguyện, tôi không biết cầu nguyện như thế nào nữa. ”  Lúc đó, tôi đã không cầu nguyện cho khoảng 23 năm. Khi tôi còn là một đứa trẻ, chúng tôi đã nói những lời cầu nguyện ở trường Chúa nhật và Nhà thờ. Tôi đã cố nhớ họ. Đối với tôi, cầu nguyện chỉ là đọc một cái gì đó mà tôi học được.

Chúa là Đấng chăn chiên của tôi, xin cho chúng tôi hôm nay lương thực hằng ngày.” Đợi đã, đó không phải là một lời cầu nguyện. “Phải, tôi đi bộ qua trủng bóng chết, để ghi điểm và bảy năm trước, tổ tiên của chúng tôi…..” Tôi đã nhớ lộn xộn, tôi không thể nhớ cách cầu nguyện. Mỗi lần tôi nhắc đến Đức Chúa Trời với những người làm tôi đau, nó giống như tôi đang ném nước sôi vào họ. Họ sẽ hét lên, hét lên và la hét. Họ sẽ sử dụng những lời tục tĩu tồi tệ nhất tôi từng nghe trên thế giới này. Họ không thể chịu được khi xung quanh tôi nói về Đức Chúa Trời. Thật đau đớn cho họ khi nghe về Đức Chúa Trời đến nỗi họ cứ lùi bước. Vì vậy, tôi có cảm giác rằng tôi có thể đẩy họ ra bằng cách nói về Đức Chúa Trời. Vì vậy, tôi đang cố gắng để nhớ những lời cầu nguyện, nhưng tôi đã bị lẫn lộn và trộn lẫn.

Cuối cùng tôi nhận ra rằng họ đã biến mất và bỏ tôi một mình. Tôi đã ở đó một mình mãi mãi, điều tôi muốn nói là tôi không có cảm giác về thời gian. Nhưng tôi nghĩ về cuộc sống của mình, tôi nghĩ về những gì tôi đã làm và những gì tôi đã không làm. Tôi đã nghĩ về tình huống này. Tôi đã kết luận rằng, toàn bộ cuộc sống trưởng thành của tôi là ích kỷ, và vị thần duy nhất của tôi là chính tôi. Tôi nhận ra rằng có điều gì đó không ổn với cuộc sống của tôi, và những người tấn công tôi cũng chính là những người như tôi.

Họ không phải là quái vật, cũng không phải quỷ; họ là những người đã bỏ lỡ nó. Điểm sống trong thế giới này, họ đã bỏ lỡ nó, họ đã sống cuộc sống ích kỷ và tàn nhẫn. Và bây giờ tôi đã ở trong một thế giới không có gì khác; không có gì ngoài sự ích kỷ và tàn nhẫn. Họ đã cam chịu gây ra điều đó cho nhau và chính họ mãi mãi, không có kết thúc. Và bây giờ tôi là một phần của nó.

Mặc dù tôi không muốn ở đó, nhưng dường như đó là nơi phù hợp với tôi. Tôi cảm thấy rằng đây là những gì tôi mong muốn, bởi vì đây là cách tôi sống. Bạn không thể tưởng tượng được cảm xúc đó đau đớn như thế nào. Tôi nằm đó không có thời gian, nghĩ về số phận của mình.

Trong tâm trí tôi xuất hiện một hình ảnh của chính mình khi còn là một đứa trẻ, ngồi trong một lớp học trong Trường Chúa nhật, hát Jesus Loves Me. “ Chúa Giêsu yêu tôi, la la la, Chúa Giêsu đã yêu tôi, la la la. Tôi có thể nghe thấy mình như một đứa trẻ hát nó. Quan trọng hơn bất cứ điều gì khác là tôi có thể cảm thấy nó trong trái tim tôi. Có một khoảng thời gian trong cuộc đời tôi khi tôi còn trẻ và ngây thơ và tôi tin vào điều gì đó tốt đẹp, tôi tin vào một người khác hơn chính mình tôi.

Tôi tin vào một người hoàn toàn tốt, tất cả đều mạnh mẽ, người thực sự quan tâm đến tôi và tôi muốn điều đó trở lại. Cái mà tôi đã mất, tôi đã vứt bỏ, tôi đã phản bội, tôi muốn điều đó trở lại. Tôi không biết Chúa Giêsu, nhưng tôi muốn biết Chúa Giêsu. Tôi không biết tình yêu của Ngài, nhưng tôi muốn biết tình yêu của Ngài. Tôi không biết Ngài có thật không, nhưng tôi muốn Ngài là có thật. Có một khoảng thời gian trong cuộc đời tôi đã tin vào điều gì đó, và tôi muốn tin rằng đó là sự thật.


Vì vậy, tôi gọi từ trong bóng tối:” Chúa Jesus ôi, xin hãy cứu tôi! Và Ngài đến. Đầu tiên, có một chút ánh sáng nhỏ trong bóng tối, thay đổi nhanh chóng. Ánh sáng trở nên mạnh đến nỗi trong thế giới vật chất nó sẽ nuốt tiêu tôi. Nó sẽ chiên tôi đến giòn. Nhưng nó không nóng hoặc nguy hiểm ở đó. Người ở trong ánh sáng này đưa tay xuống và nhẹ nhàng bắt đầu đón tôi. Trong ánh sáng của Ngài, tôi có thể thấy rằng tôi là tất cả đẫm máu, bẩn thỉu và có vết thương khắp nơi. 

Tôi trông giống như người bị giết trên đường. Chúa nhẹ nhàng đặt tay Ngài bên dưới tôi và dịu dàng bế tôi lên. Khi Ngài chạm vào tôi, tất cả các vết thương, đau đớn và bụi bẩn đều biến mất. Nó chỉ bốc hơi đi, và tôi đã hoàn toàn bình phục. Và bên trong, tràn ngập tình yêu của Ngài. Tôi ước tôi có thể giải thích nó. Thật là bực bội khi không thể nói với mọi người về điều đó bởi vì đó là điều tốt nhất từng xảy ra với tôi trong cuộc sống, đó là tất cả.

Đó là TẤT CẢ cuộc sống để biết tình yêu đó và tôi không thể tiết lộ điều đó với bạn.  Vì vậy, Chúa ấy ôm tôi, ôm tôi, xoa lưng tôi, như một người cha làm cho con trai của mình vậy, giống như một người mẹ sẽ làm cho con gái của bà, chỉ nhẹ nhàng xoa lưng tôi. Tôi đang được bồng như một đứa bé trong hạnh phúc; Như người bị mất và bây giờ được tìm thấy, như người đã chết và bây giờ được sống lại. Ngài bế tôi ra khỏi đó, và chúng tôi vừa bay ra.

Chúng tôi đang tiến đến một thế giới ánh sáng, và tôi bắt đầu có những suy nghĩ về sự xấu hổ to lớn. Tôi đã rất tệ, tôi nghĩ mình là đồ bẩn thỉu, rác rưởi và bẩn thỉu. Tôi tự nghĩ, Chúa đã phạm sai lầm, tôi không thuộc về nơi này, Ngài không muốn tôi. Làm thế nào Ngài có thể quan tâm đến tôi, tại sao tôi, tôi xấu.  Rồi chúng tôi dừng lại, chúng tôi không ở hỏa ngục, chúng tôi không ở trên thiên đường, chúng tôi ở giữa. Chúa nói, chúng tôi không phạm sai lầm, bạn thuộc về nơi này. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện và Ngài nói với tôi mọi thứ. 

Chúa đã mang đến một số thiên thần đã đi qua cuộc đời tôi từ đầu đến cuối. Họ chỉ cho tôi những gì tôi đã làm đúng và những gì tôi đã làm sai. Và nó thực sự đơn giản. Khi tôi là một người tốt bụng, ân cần với người khác, điều đó đã làm cho các thiên thần hạnh phúc, nó đã làm cho Chúa Giêsu hạnh phúc, và họ cho tôi biết rằng điều đó làm cho Chúa hạnh phúc.

Khi tôi ích kỷ và thao túng nó đã làm cho các thiên thần không vui, điều đó làm cho Chúa Giêsu không vui, và họ cho tôi biết điều đó làm cho Chúa không vui. Tóm lại, những gì họ đang cố gắng truyền đạt cho tôi, tóm lại, đó là toàn bộ mục đích tồn tại của tôi là yêu Chúa và yêu người lân cận như chính tôi. Đó là lý do tại sao tôi đã được tạo ra, đó là những gì tôi đã ở thế giới này để làm và học hỏi. Nhưng tôi đã thất bại.

Họ nói với tôi rằng tôi cần phải trở lại thế giới này, và tôi thực sự buồn vì tôi muốn lên thiên đàng. Những gì họ nói với tôi về Thiên đường là đó là nơi thú vị nhất, thú vị nhất và tuyệt vời nhất. Mọi người đều muốn lên thiên đàng và tôi muốn đến đó. Họ nói rằng tôi chưa sẵn sàng, rằng tôi không phù hợp, đó không phải là lúc tôi lên thiên đường.

Đó là thời gian của tôi để trở lại thế giới này và cố gắng sống theo cách mà Chúa muốn tôi sống, cách mà Ngài tạo ra tôi để sống.  Tôi nói với Jesus và các thiên thần rằng tôi không thể sống ở thế giới này mà không có chúng. Tôi nói rằng trái tim tôi sẽ tan vỡ nếu họ đưa tôi trở lại thế giới này. Họ sẽ ở đó và tôi sẽ ở đây. Họ nói với tôi, bạn không hiểu sao? Vấn đề là gì? Chúng tôi đang cho bạn thấy tất cả điều này. Chúng tôi đã luôn ở đó. Chúng tôi đã ở bên bạn tất cả thời gian này. Và bạn chưa bao giờ một mình ở dưới đó. ”  Tôi nói,“ Bạn phải nói cho tôi biết rằng bạn có mặt chung quanh tôi lâu lâu một lần nhé..

Vì vậy, họ nói rằng nếu tôi cầu nguyện và thú nhận tội lỗi của mình với Chúa, nếu tôi trao những gì tôi có cho Chúa, nghĩa là trao đi những lo lắng, quan tâm, hy vọng và ước mơ của tôi, hãy trao hết cho Chúa, rồi sẽ có lúc Tôi sẽ biết trong trái tim mình rằng họ đang ở đó. Không nhất thiết phải nhìn thấy họ, nhưng tôi sẽ cảm thấy tình yêu như tôi đã cảm thấy sau đó. Tôi nói với họ rằng nếu họ sẽ đảm bảo với tôi rằng có những lúc tôi có thể biết tình yêu đó, thì tôi có thể sống trong thế giới này. Họ nói rằng họ sẽ làm điều đó, sau đó họ gửi tôi trở lại thế gian. 

Sau khi trải nghiệm, cô y tá nói rằng họ không thể tìm thấy bác sĩ, cô chạy lại phòng và nói rằng một bác sĩ đã đến. ở bệnh viện giống như thế này là một thứ khá kỳ diệu bởi vì nó giống như khoảng 9 hoặc 9:30 tối. Cô ấy nói rằng bác sĩ đã đến bệnh viện và chúng tôi sẽ phẫu thuật cho bạn ngay lập tức.

Và một số người khác bước vào và họ thông qua vợ tôi ra khỏi phòng. Điều đó rất đáng lo ngại vì tôi đã cố nói với họ rằng tôi muốn nói với vợ tôi những gì đã xảy ra với tôi. Vì vậy, khi tôi được di chuyển ngang qua vợ tôi trên hành lang để phẫu thuật, tôi đã nói với bà mọi thứ sẽ trở nên tuyệt vời. Và cô ấy chỉ bắt im lặng, nhìn tôi giống như một người đàn ông sắp chết.  

Điều kỳ lạ về trải nghiệm này là bộ nhớ của tôi không hề quên điều gì hết. Nó thực sự căng thẳng và tôi không biết nó vẫn căng thẳng. Tôi tin rằng một trong những lý do mà Chúa cho tôi trải nghiệm này là tôi sẽ có cơ hội chia sẻ nó với ai đó. Tôi không biết ai và tôi không bao giờ biết ai. Nhưng tôi sẽ có cơ hội để chia sẻ với ai đó để họ có thể nhận được sự giúp đỡ. 

PHẦN 2:

=== CUỘC PHỎNG VẤN TRÊN ĐƯỜNG PHỐ: ===

Giăng 14: 6 ” Tôi là Đường Lẽ Thật và Sự Sống, chẳng bởi Ta thì không ai có thể đến bới Cha.

[Người ngẫu nhiên trên phố số 1 (Người đàn ông)]  Tôi không tin có Địa ngục. Tôi tin rằng có một Thiên đường. Bằng cách nào đó phải có nhiều sự tồn tại này hơn là chỉ một khoảng thời gian ngắn trên Trái đất, phải có một cái gì đó theo sau nó.

[Người ngẫu nhiên trên phố số 2 (Người đàn ông)]  Tôi tin rằng mọi người sẽ trả giá cho những gì họ làm trong cuộc sống. Tôi không nhất thiết tin vào những gì Kinh thánh nói về Địa ngục là một địa ngục rực lửa, tôi tin rằng Địa ngục chỉ là nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của bạn và mọi thứ có thể là xấu xa trong nhận thức của chính bạn, bạn phải trả giá – vĩnh viễn. Và Thiên đàng chỉ là nơi bạn sống phần còn lại của cuộc đời trong hòa bình miễn là bạn yêu Chúa và sống cho Chúa và sống theo Lời của Ngài. 

[Người ngẫu nhiên trên phố số 3 (Phụ nữ)]  Tôi tin rằng có Thiên đường, chắc chắn có Thiên đường. Tôi không chắc lắm về Địa ngục. Làm thế nào để bạn giải thích địa ngục. Tuy nhiên, có thiên đàng.

Người ngẫu nhiên trên phố số 4 (Người đàn ông)]  Tôi không nghĩ rằng bạn cần phải đến nhà thờ để lên thiên đàng, hoặc bạn tin vào kinh thánh, nhưng chỉ cần sống một cuộc sống tốt. Địa ngục chỉ dành riêng cho một vài người thực sự xấu, có thể ai đó có thể cố ý giết người. Giết người có lẽ là điều duy nhất mà bạn sẽ ở dưới địa ngục. 

[Người ngẫu nhiên trên phố số 5 (Phụ nữ)]  Tôi không thực sự chắc chắn điều gì sẽ dẫn bạn đến địa ngục, hoặc tại sao bạn sẽ lên thiên đàng. Tôi sẽ không biết.

[Người ngẫu nhiên trên phố số 6 (Người đàn ông)] Tôi nghĩ rằng thực sự không có Thiên đường hay Địa ngục, chỉ là thế giới bên kia. Tôi không biết chính xác nó là gì. Tôi không chắc chắn những gì có, nhưng tôi nghĩ rằng có một số loại trung gian, hoặc limbo, hoặc luyện ngục nơi mọi người đi. Nó không thực sự thoải mái hoặc thực sự làm chấn thương.

[Người ngẫu nhiên trên đường số 8 (Người phụ nữ)] Tôi tin vào loại niềm tin của chính mình, đó là niềm tin siêu hình. Tôi tin tuy nhiên bạn cảm thấy trên Trái đất, cách bạn nhìn Thiên đường, nó là gì, đó là quan niệm của riêng bạn. Vì vậy, nó trở thành như vậy khi bạn chết. Vì vậy, nếu bạn tin rằng có một nguồn thần trong bạn, và bạn là một người tốt, và bạn là một người hạnh phúc, đó là những gì xảy ra với bạn sau khi bạn chết. 

Nhưng tôi không tin rằng bạn bị phạt và bạn đi đến một nơi đầy lửa, bởi vì bạn đã không sống theo cách mà tôn giáo có tổ chức nghĩ rằng bạn nên làm.  Một cuộc khảo sát ngẫu nhiên cho thấy nhiều người không tin vào Thiên đường và Địa ngục thực sự. Nhiều người tin rằng những nơi này tồn tại, có những ý tưởng khác nhau về cách một người đến nơi này hay nơi khác.

[Kết thúc phỏng vấn]

[DR. RAWLINGS ]

Nhiều người đang cố gắng làm loãng thông điệp của địa ngục và thiên đường nói rằng cả hai nơi này đều không tồn tại. Tại sao không ăn, uống và vui vẻ? Nếu không có trách nhiệm, thì không có tội lỗi. Và nếu không có tội lỗi, Chúa Giê-su đã chết là vô nghỉa. Và nếu Chúa Giê-su chết vô ích, chúng ta cần Chúa để làm gì? Đây là triết lý mới của Thời đại mới, rằng KHÔNG CÓ HỎA NGỤC HAY ĐỊA NGỤC. Đó là một hy vọng của hầu hết mọi người rằng không có địa ngục.  Nhiều người tình nguyện đang đi vào bệnh viện, để thăm những người thân yêu của chúng tôi, với thông điệp giảng đạo Thời Đại Mới như thế.

Nó được gọi là tôn giáo của Thời đại cuối cùng, tôn giáo của những trải nghiệm cận tử. “ Hãy nhìn xem, tôi đã đi đến thiên đường ”, họ nói với bệnh nhân đang hấp hối rằng, “ Tôi nhìn thấy ánh sáng và tôi trở lại. Tất cả đều tốt. Không có trách nhiệm, không có địa ngục. Cổng thiên đàng đang mở rộng cho tất cả những người chết. Hãy nhìn tôi Tôi là một người vô thần và tôi ở đây. Bạn không cần phải lo lắng. 

Cái chết không có gì đáng sợ. Tôi sẽ ở lại với bạn. Gia đình bạn quá sợ hãi khi ở bên bạn trong khi bạn sắp chết, nhưng tôi thì không. Hãy để tôi nắm tay bạn. Hãy để tôi nói với bạn về điều tuyệt vời này sẽ đến với bạn, ánh sáng tuyệt đẹp này ở cuối đường hầm, nơi không có lo lắng, không mất mát, chỉ có được. Bạn được chấp nhận như bạn là. Không có thiên đường, không có địa ngục. Nó là nơi vĩnh cửu cho tất cả mọi người.”

Đây là triết lý thời đại mới gọi là Tín ngưỡng Omega, nơi mọi người được lên thiên đàng. Có một nhóm những người này đến bệnh viện của chúng tôi, tư vấn cho người sắp chết, thay vì các nhóm nhà thờ của chúng tôi tư vấn cho người sắp chết.  Hội thánh giúp cho người sắp chế là hội bị bỏ quên nhất trong tất cả các hội thánh. Không ai muốn nó làm điều đó. Mọi người đều sợ một bệnh nhân sắp chết.

Và bệnh nhân hấp hối muốn biết tất cả về cái chết là gì. Có đau đớn không? Có một cuộc sống sau khi chết không? Có Thiên đường và Địa ngục hay không  Làm thế nào tôi có thể chắc chắn rằng tôi sẽ được lên thiên đàng? Và bạn có thể nói với họ đó là một món quà miễn phí. Bạn có thể nói với họ làm thế nào để có được nó. Nhưng nếu chúng ta không tự bảo vệ mình trước đức tin Omega, những người đang xâm nhập vào các bệnh viện với một đức tin chết người, thì chúng ta sẽ đánh mất Cơ đốc giáo của chính mình. Bệnh nhân sẽ chết trần truồng mà không có niềm tin nào cả.


=== LỜI CHỨNG CỦA TIẾN SĨ DONALD WHITAKER ===

Trường hợp tiếp theo của chúng tôi là của Tiến sĩ Whitaker vẫn còn trong thực tế, nhưng là người vô thần tại thời điểm xảy ra vụ việc. Anh ta không liên quan gì đến Chúa, nhưng có một tình huống đã thay đổi cuộc đời anh ta. Chúng tôi muốn bạn trải nghiệm nó với anh ta.

[Tiến sĩ Donald Whitaker]

Đó là tháng hai năm 1975, lúc đó tôi là người nghiện rượu ngoài tầm kiểm soát. Tôi cũng đang sử dụng thuốc giải trí. Nhưng chủ yếu, rượu là loại thuốc tôi chọn. Tôi hoàn toàn mất kiểm soát. Tôi đã có rất nhiều bạn bè trong ngành kinh doanh giải trí; Ringo Star và một nhóm người khác. Họ đã có một chương trình truyền hình đặc biệt ở bờ biển phía tây. Hoight  (một người bạn)  đã gọi cho tôi và hỏi tôi có muốn đi không. Tôi nói với anh ấy rằng tôi sẽ thích, bởi vì tôi biết sẽ có rất nhiều tiếng la ó, và tiệc tùng. Trong khi họ đang làm điều đặc biệt của họ, tôi đã làm việc của tôi.

Sau khoảng ba hoặc bốn ngày ở ngoài đó, tôi bị bệnh. Tôi bị đau dữ dội ở bụng. Tôi bay vào thành phố Oklahoma, gọi một người bạn thượng nghị sĩ của tôi và yêu cầu anh ta gửi xe cho tôi vì tôi bị bệnh. Họ đã gửi một chiếc xe hơi và đưa tôi về nhà. Và tôi đã được kiểm tra tại bệnh viện Whatley ở Texarkana, Texax vào tháng 2 năm 1975. Tôi đã được kiểm tra xem tất cả các muối trong cơ thể, điều đó có nghĩa là các hóa chất trong cơ thể tôi bị mất cân bằng đến mức họ phải cho tôi nước biển IV để chỉnh sửa lại tôi. 

Lúc đó, tôi là người vô thần. Tôi là người vô thần cốt lõi cứng và đang sống cho chính mình. Những người vô thần là trung tâm, họ sống cho chính mình. Đây là nơi tôi tìm thấy chính mình vào năm 1975 trong bệnh viện của tôi.  Sau 3 ngày họ phẫu thuật cho tôi. Sau đó, tôi thấy mình được chăm sóc đặc biệt trên mặt nạ phòng độc, điều đó có nghĩa là nó đang thở cho tôi. Tôi không thể nói được. Tôi đã ở đó trong một dấu phẩy. Tôi nghe những người này nói về việc tôi bị bệnh và tôi sẽ chết như thế nào và tôi sẽ không ra khỏi bệnh viện như thế nào. Lúc đó tóc tôi rất dài vì tôi chỉ để tóc dài.

Và tôi nghe một anh chàng nói, tóc của tôi, tóc anh ta dài. Một người khác nói rằng, không lâu nữa, trước khi anh ta rời khỏi đây. Và giọng nói thứ ba nói, anh ấy sẽ không ra khỏi đây. Anh ấy sẽ chết. ”  Và sau 3 ngày, tôi có thể thở một mình. Tôi nhớ bác sĩ của tôi, bác sĩ phẫu thuật của tôi, Tiến sĩ Donald Dunkon đã nói với tôi, Don, nếu bạn có bất cứ điều gì để làm đúng, nếu bạn có bất cứ điều gì để được ký, bạn hãy hoàn thành nó đi vì chúng tôi không chắc bạn có nhiều thời gian để sống.

Tôi biết tôi có một tình trạng được gọi là viêm tụy cấp xuất huyết cấp tính. Bạn không sống với căn bệnh này. Bạn có thể sống với viêm tụy. Bạn thậm chí có thể sống với viêm tụy cấp, nhưng bạn không sống với viêm tụy cấp xuất huyết cấp tính. Dunkon đã nói với hai đứa con trai của tôi rằng tôi sẽ chết trước khi trời sáng. Họ không mong tôi sống sót. 

Tôi đang nằm đó, như một người vô thần được tuyên xưng. Tôi đã không tin vào Chúa. Tôi tin vào sức mạnh của vũ trụ bởi vì tôi đã nhìn thấy nó. Là một bác sĩ, tôi đã đối phó với sự sống và cái chết. Tôi tin vào điều gì đó, nhưng đừng nói với tôi về Chúa. Và chắc chắn đừng nói chuyện với tôi về sự hồi sinh, sinh đồng trinh hay những kiểu này bởi vì tôi đang nghiên cứu và khoa học.

Đa số PHD trong nghiên cứu và khoa học không tin vào Chúa. Họ không tin một đấng tối cao. Họ bắt đầu tin rằng có một trật tự trong vũ trụ bởi vì càng đi xa, chúng ta càng thấy trật tự. Rất dễ trở thành người vô thần khi bạn thành công.

Bạn đã làm việc theo cách của mình từ phúc lợi Oklahoma để trở thành một trong những người đàn ông quyền lực nhất ở nước bạn – một trong những người đàn ông quyền lực nhất ở bang Oklahoma, về mặt chính trị. Rất dễ trở thành người vô thần khi bạn đã làm tất cả những điều đó. Một người đàn ông có thể ngồi lại và nói ” Tôi không cần Chúa. Chúa là gì? 

Nhưng rất khó trở thành người vô thần khi bạn nằm trên giường chết, bởi vì bạn bắt đầu nghĩ ” nếu những người này đúng thì sao? ” Có một người tên Ron Short, đứng giữa tôi và cánh cổng địa ngục. Một người đàn ông đã làm chứng cho tôi về tình yêu của Chúa Giêsu trong 5 năm, trước khi tôi bị bệnh. Tôi sẽ tranh luận về anh ấy và tôi thích anh ấy, bởi vì anh ấy đã làm những gì anh ấy nói anh ấy sẽ làm. Anh ấy là người duy nhất mà tôi thấy rằng xưng là Cơ đốc nhân và sống theo những gì anh ấy nói anh ấy sẽ làm. Tôi thực sự tôn trọng anh ấy. Tôi không tin những gì anh nói nhưng tôi tôn trọng anh. 

Khi tôi đang nằm trên giường chết và biết rằng mình sắp chết, hãy đoán xem tôi nghĩ về ai? Tôi nghĩ, ” nếu Ron đúng thì sao? Nếu có Thiên đường và Địa ngục. ” Gần như ngay lập tức suy nghĩ cấp bách nhất trong đầu tôi là làm thế nào để tôi được cứu. Những gì được lưu? Làm thế nào để tôi được cứu?

Vì vậy, tôi đã cử người ra để đi tìm Ron Short. Tôi muốn anh ấy xuống vì tôi muốn anh ấy làm bất cứ điều gì anh ấy phải làm. Tôi không biết làm thế nào một người đàn ông treo trên cây ở Israel 2000 năm trước có thể cứu tôi. Điều đó với tôi là gì? Nhưng tôi biết anh ta có thứ gì đó mà tôi phải có. Đêm đó Ron không ở nhà, anh ở Alabama. Vì vậy, tôi đã có người đi và tìm Ron.

Đêm đó là đêm dài nhất mà tôi có trong cả cuộc đời, trước đó hay kể từ đó. Khi tôi nằm trên giường, tôi bắt đầu chìm vào bóng tối. Trời đã tối, thật tối. Nó giống như bóng tối xâm nhập vào chính bản thể bạn. Tôi có thể nói với bạn rằng tôi rời khỏi cơ thể của tôi vì tôi nhớ trở lại vào cơ thể của tôi. Tôi không biết mình đã ra khỏi cơ thể ở đâu. 

Có những người nói về một ánh sáng, hoặc nổi bên trên, một cảm giác ấm áp hoặc tình yêu. Tôi không cảm thấy điều đó. Tôi không cảm thấy điều đó. Tôi cảm thấy nỗi kinh hoàng chưa từng thấy, nỗi kinh hoàng chưa được kể. Tôi biết rằng nếu tôi đi hết con đường, nếu tôi trượt hết con đường, tôi sẽ không bao giờ quay trở lại. Trong bản thể của chúng sinh tôi biết điều đó. Vì vậy, tôi đã chiến đấu suốt đêm dài.  Sau đó họ nói với tôi rằng tôi không chỉ kéo tấm nệm ra khỏi nệm, tôi đặt nệm lên người tôi. Tôi phải ở lại, tôi phải đợi đến khi Ron đến đó. Dù anh phải làm gì, tôi cũng phải chờ. 

Nhưng một lần nữa khi tôi rời khỏi cơ thể mình, tôi sẽ chìm vào nỗi kinh hoàng tăm tối. Da tôi bắt đầu lạnh. Không phải là loại cảm lạnh mà bạn cảm thấy khi bạn bước ra ngoài không khí, không, đây là cái lạnh thấu xương. Và tôi có thể cảm thấy sự lạnh lẽo bắt đầu dâng lên.  Một lần nữa tôi sẽ bắt đầu rời khỏi cơ thể mình và sẽ chìm trong bóng tối, trong khoảng trống đó. Tôi nhớ một lần trở lại cơ thể mình, tôi cảm thấy cơ thể mình trống vắng, cơ thể vật lý của tôi trống vắng. Tin tôi đi, tin tôi đi, đó là trải nghiệm kinh hoàng khủng khiếp nhất mà tôi từng gặp phải. 

Tôi đã chiến đấu suốt đêm dài. Sáng hôm sau, khoảng 9:30 hoặc 10 giờ, Ron bước vào. Ông nói, Tiến sĩ Whitaker, họ nói cơ hội sống của bạn ra saoTôi đã nói rằng, Ron, họ nói với tôi rằng tôi không có gì hết. Ông nói, giờ là đến lúc rồiTôi đã nói, tôi nói đúng. Trước đây, tôi đã nguyền rủa anh ta, tôi đã nhổ vào anh ta, nhưng bây giờ là lúc vì tôi phải có bất cứ thứ gì anh ta có. Tôi đã có một khoảng thời gian ngắn còn lại trên trái đất và tôi không biết khi nào tôi có thể thực hiện chuyến đi đó và đi hết con đường. 

Lúc đó Ron chỉ đơn giản là dẫn dắt tôi trong lời cầu nguyện của tội nhân. Tôi không biết lời cầu nguyện của tội nhân là gì, nhưng tôi tin tưởng Ron. Ông dẫn tôi qua lời cầu nguyện của tội nhân và nói với tôi rằng Chúa Giêsu đã chết vì tội lỗi của tôi. Ngài đã chết vì tội lỗi của thế giới. Tôi đã không hiểu điều đó. Ông chỉ cho tôi trong lời của Chúa, nơi đã được viết. 

Bạn phải hiểu rằng tôi là một người đàn ông của sách vở. Tôi đã dành phần lớn cuộc đời mình, 25 hoặc 26 năm cuộc đời trong những cuốn sách, tất cả các loại sách khoa học. Tôi có bằng về Hóa học, tất cả các cách để bác sĩ y khoa đến y học thực tế. Anh ấy nói với tôi và tôi tin anh ấy vì nó đã nói như vậy trong cuốn sách này. Đó là một cuốn sách mới với tôi, nó được gọi là Kinh thánh. Tôi đã có Ron dẫn dắt tôi và tôi nói lời cầu nguyện của tội nhân. Tôi có thể nói với bạn một điều, có một sự bình an đã đến với tôi như tôi chưa từng biết.

Tôi đã tìm kiếm sự bình an trong chai, rượu, kim tiêm, ma túy và phụ nữ. Tôi đã tìm kiếm nó ở tất cả các nơi. Nhưng không có sự bình an trong cuộc sống của tôi. Nhưng một khi tôi đã chấp nhận Chúa Giêsu Christ là Chúa và là vị cứu tinh của tôi, tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi vẫn tin rằng mình sẽ chết vì tôi biết tình trạng của mình và bạn không sống sót. Tôi biết rằng, tôi là một bác sĩ. Tôi biết những gì tôi có bạn đã không tồn tại. 

Ron chỉ cho tôi trong lời của Chúa nơi nó nói, Những dấu hiệu này sẽ theo những người tin. Họ sẽ đặt tay lên người bệnh và họ sẽ bình phục. ”  (Mác 16:18 ) Tôi đi bộ xung quanh trên trái đất ngày nay, không cần chích insulin, lấy uống thuốc có men, ăn uống bất cứ điều gì tôi muốn, và hàng ngày Đức Chúa Trời tạo ra trong cơ thể của tôi các tài liệu chính xác cho tôi chức năng mà không cần phải uống thuốc. Khi bạn nhìn thấy đôi mắt mù mở ra, bạn nhìn thấy những người tàn tật bước đi, bạn thấy những người phong cùi được tẩy sạch, và bạn nhìn thấy họ bằng chính đôi mắt của mình, thì không cần phải có một khoa học tên lửa nào để hiểu rằng Kinh Thánh là sự thật.

PHẦN 2B:

=== LỜI CHỨNG CỦA TIẾN SI GEORGE RODONAIA ===

[Tiến sĩ Rawlings]

Làm thế nào các giai đoạn khác nhau của Địa ngục có thể có các khía cạnh khác nhau đối với con người? Kinh thánh không nói tất cả là lửa. Nếu bạn nhìn vào những nơi khác nhau, nó nói

  • “quăng ra ngoài”
  • Tách biệt với Đức Chúa Trời”
  • “màn đêm bao trùm”
  •  “Những con giun không thể chết”

Hầu hết là ngọn lửa. Chúng ta có thể bị đánh lừa trong nhiều trường hợp khi nhìn thấy các thiên thần ánh sáng. Chẳng hạn,  2 Cô-rinh-tô 11:14 ,  nó cho chúng ta biết rằng ngay cả Sa-tan cũng có thể biến mình thành thiên thần ánh sáng và lừa dối nhiều người.  Những người này đã nhìn thấy ánh sáng nào ở cuối đường hầm, đặc biệt nếu đó là người không nghĩ rằng họ xứng đáng ở trên Thiên đường? Những điều đó có thể xảy ra. 

Thật kỳ lạ, điều ngược lại không xảy ra. Những người nhìn thấy mình trong Địa ngục biết chính xác nơi họ thuộc về nơi đó. Và không có câu hỏi tại sao họ được đặt ở đó. Trên thực tế, Chúa Giê-su Christ đã nói về chính Ngài trong  Matji-ơ 25.   Chúa Giêsu cũng nói rằng nếu Sa-tan đuổi Satan, vương quốc của Ngài sẽ đứng vững như thế nào? ( Mathi-ơ 12:26 ) Có nghĩa là, tại sao Satan sẽ cho mọi người thấy rằng có một Địa ngục, nó sẽ hoạt động chống lại vương quốc của Đức Chúa Trời và sự lừa dối trá của chúng nó. Không, không thể được.

Là một thiên thần ánh sáng, Satan có thể lừa dối nhiều người. Nhưng biến thể này mà họ nhìn thấy trong Địa ngục, cho dù đó là bóng tối hoàn toàn hay là lửa, cả hai đều là nơi họ không bao giờ muốn ghé thăm nữa. Điều này đưa chúng ta đến trường hợp của Tiến sĩ George Rodonaia, một người đồng hương trẻ tuổi người Nga, rất thông minh. Anh ta có bằng tiến sĩ và bằng MD, nhưng gặp rắc rối với KGB. Anh không thể ra khỏi Nga. Trong thực tế khi anh ta cố gắng rời khỏi Nga, anh ta đã cố tình chạy xuống bởi một đặc vụ KGB, người đã lái xe trên vỉa hè để chạy qua anh ta. Đây là cách anh ta chết và nơi câu chuyện của anh ta bắt đầu.

[LỜI CHỨNG CỦA TIẾN SĨ GEORGE RODONAIA].

Là một bác sĩ tâm thần và một nhà thần kinh học, đối với tôi, Thiên Chúa không bao giờ tồn tại. Tôi không bao giờ tin vào Chúa. Tôi không bao giờ tin vào Kinh thánh. Tôi chưa bao giờ nghĩ về Chúa, Kinh thánh hay thần thánh. Năm 1976, tôi 20 tuổi, tôi đã là một bác sĩ làm việc tại Georgia, Nga. 

Tôi đã gặp một người phụ nữ từ Texas. Tôi đã cố gắng rời khỏi đất nước nhiều lần. Nhưng tôi không có nhiều sự giúp đỡ. Người phụ nữ này đã cố gắng giúp tôi và tôi gặp rắc rối lớn với KGB. Tôi đã làm việc trên các idenotintriphosper, đó là một chất dẫn truyền thần kinh trong não của chúng ta. Với sự kết hợp của “Oxitocin”, tôi đã khám phá ra một số điều. 

Tôi là một nhà khoa học quan trọng và KGB không muốn tôi đi nên họ quyết định giết tôi. Đó là cách tôi đi vào một chiều không gian khác của cuộc đời tôi. 

Tôi đang đứng trên vỉa hè, sẵn sàng khởi hành đến NY, đợi taxi, thì một chiếc ô tô trên vỉa hè đâm vào tôi. Tôi bay trong không trung 10 mét, và rồi chiếc xe chạy qua tôi. Bạn bè và người thân của tôi đã đưa tôi đến bệnh viện. Nhân viên bệnh viện, bạn bè của tôi và 2 giáo sư khác tuyên bố tôi đã chết. Vào tối thứ Sáu, họ đưa tôi vào nhà xác, trong tủ đá. 

Ba ngày sau, họ đưa tôi ra ngoài. Vì vậy, vào sáng thứ Hai họ bắt đầu khám nghiệm tử thi của tôi. 3 ngày sau khi ra khỏi cơ thể tôi, nhìn thấy mọi thứ đang diễn ra xung quanh, nhìn thấy chính tôi, cơ thể tôi, nhìn thấy sự ra đời của tôi, bố mẹ tôi, vợ tôi, con tôi và bạn bè của tôi. Tôi thấy suy nghĩ của họ. Tôi thấy những gì họ đang nghĩ, cách suy nghĩ của họ chuyển từ chiều này sang chiều khác. 

Đó là kinh nghiệm đáng kinh ngạc. Tôi đã ở trong bóng tối, bóng tối hoàn toàn. Bóng tối bức xúc. Bóng tối này tồn tại không vượt ra ngoài, nhưng nó tồn tại bên trong. Điều tôi muốn nói là bóng tối đang bức xúc. Và tôi đã ở giữa nỗi sợ hãi này và tôi không hiểu tại sao và làm thế nào bóng tối này tồn tại. Tôi đã ở đâu?.

Tôi hiểu rằng tôi không có cơ thể vì tôi không cảm thấy nó. Rồi tôi thấy một ánh sáng. Tôi đã đi qua một lỗ nhỏ vào ánh sáng đó. Nhưng ánh sáng thật mạnh mẽ, thật rực cháy. Bạn không thể so sánh nó với bất cứ điều gì. Không có từ nào có thể giải thích nó. Ánh sáng thật rực cháy, xuyên qua da thịt. Tôi đã không có một cơ thể. Đó là phần thú vị nhất. 

Và tôi rất sợ ánh sáng, tôi muốn đi vào bóng râm để tự cứu mình khỏi ánh sáng này. Ánh sáng đó là gì? Tôi không biết. Nó có thể được gọi là ánh sáng của Thiên Chúa, nó có thể được gọi là ánh sáng của Sự sống. Nhưng ánh sáng là ánh sáng và bóng tối là bóng tối. Là một bác sĩ tâm lý và nhà khoa học, tôi đã không nghĩ về điều đó. Điều duy nhất là tôi ở trong ánh sáng. 

Chúng ta không được nuôi dưỡng theo cách của Chúa. Bạn biết về Liên Xô, chúng tôi đã không đến nhà thờ. Có những người đã đi. Nhưng họ là một số người hạn chế. Chúng tôi nghĩ rằng họ không biết gì hơn rằng không có Chúa. Nhưng 3 ngày ở trong nhà xác, tủ đông, đã thay đổi cả cuộc đời tôi.

Họ bắt đầu khám nghiệm tử thi và bắt đầu cắt bỏ ngực tôi. Đó là vết mổ đầu tiên, sau đó tôi mở mắt ra và họ thấy rằng đồng tử (pupils) của tôi đang co giật, ngày càng nhỏ đi. Khi họ thấy mắt tôi đang phản ứng với ánh sáng, họ biết tôi còn sống. Họ đưa tôi trở lại bệnh viện và bắt đầu hồi sức. 

Phổi của tôi bị xẹp trong một thời gian dài vì vậy tôi đã được đeo mặt nạ phòng độc trong 90 ngày. Sự phục hồi của tôi đã không xảy ra nhanh chóng, nhưng cuộc sống đã trở lại. Họ phát hiện ra rằng cuộc sống đã ở đó trong quá trình khám nghiệm tử thi, nhưng không phải tất cả các cơ quan của tôi đều hoạt động. Đó là công việc khó khăn trong chín tháng được phục hồi, nó đã không xảy ra ngay lập tức, nhưng cuộc sống vẫn còn đó. Nhưng các bác sĩ đã phải giúp tôi sống sót và giúp tôi tái tạo sức khỏe và các cơ quan. 

Khi tôi trở lại cuộc sống, rất nhiều trải nghiệm khác nhau đã xảy ra. Tôi đã trải qua rất nhiều sự từ chối, rất nhiều cuộc chiến với người khác. Nhưng không có gì có thể thay đổi suy nghĩ của tôi, tôi biết đích đến của mình, tôi biết con đường của mình. Tôi quyết định rời khỏi đất nước, và người phụ nữ từ Longview Texas này đã giúp tôi chuyển đến Hoa Kỳ. Chúng tôi đã đến Texas và tiếp tục sống ở đó ngày hôm nay.

Đôi khi mọi thứ nằm ngoài tầm nắm bắt của chúng tôi. Nhưng tôi không cố gắng giải thích tất cả vì tôi biết và tôi tin rằng Đức Chúa Trời biết rõ hơn. Tôi tin rằng tôi không cần phải giải thích mọi thứ. Nhưng tại sao nó lại được hiển thị cho tôi và tại sao tôi lại được chọn? Đó là một câu hỏi mà tôi thực sự không quan tâm. Tôi quan tâm rằng tôi tin tưởng sâu sắc vào một Đức Chúa Trời của tình yêu và Ngài là tình yêu. Và tôi tin rằng Chúa đã tạo ra mọi thứ tốt đẹp hơn và cho một tương lai đáng kinh ngạc nếu chúng ta không phá hỏng nó.

HƯỚNG DẨN LÀM CPR:

Và bây giờ tôi muốn cho bạn thấy CPR. Chúng tôi nói rằng chúng tôi sẽ chỉ cho bạn cách bắt đầu giúp cho trái tim của ai đó đập trở lại và phổi bắt đầu thở lại. Bạn làm điều đó với đôi tay trần của bạn. Vì vậy, trước tiên bạn xem nếu người đó là ổn. Có lẽ cô ấy đang say. Cô ấy sẽ nói chuyện với bạn chứ? Có lẽ cô ấy chỉ bị va đầu. Bạn ngay lập tức nhìn, cảm nhận và lắng nghe nếu cô ấy đang thở. Là ngực đang di chuyển, lỗ mũi di chuyển? Có bất kỳ trao đổi không khí cảm thấy? Nếu không, ngay lập tức đi vào đường thở, quên đi trái tim, chỉ làm việc trên đó trên đường thở.

Bạn không cản trở đường thở bằng cách nâng cằm, kéo cằm chỉ lên trần nhà. Điều này làm thẳng ra khí quản. Sau đó, bạn đóng lỗ mũi của cô ấy để không khí trong miệng cô ấy sẽ phồng lên phổi cô ấy. Bạn cho cô ấy 2 hơi thở nhanh. Và xem nếu cơ hoành (diaphragm) của cô tăng lên. Và nếu nó tăng lên, đó là một đường thở của cô không bị cản trở. Nhưng nếu nó vẫn bị tắc nghẽn, bạn quay trở lại để thở thêm 2 lần nữa và thò tay xuống miệng xét nghiệm trong miệng có gì cản trở không để đường thở không bị cản trở.

Nếu trái tim cô ấy không đập, bạn xác định rằng bằng cách không nghe bằng lổ tai mà chỉ cảm nhận được mạch động mạch cảnh ở hai bên trái táo của Adam (Adam’s apples), bom, bom, bom   Nếu bạn không cảm thấy điều đó, thì sau 2 nhịp thở nhanh, bạn đặt phần cuối của một tay bạn cao hơn 2 inch so với xiphoid, nơi có hai phần của xương ức gặp nhau, nơi cơ hoành (diaphragm), phần dưới của xương ức. Bạn đặt phần cuối của một bàn tay bạn vào đó, bổ sung bằng phần cuối bàn tay kia phía trên nó, và đẩy trọng lượng của thân bạn xuống trên cô ấy. 

Đây là thời điểm quan trọng trong cuộc sống. Nếu bạn có thể bắt người trước khi họ chết và cho họ lựa chọn chấp nhận Chúa Jesus Christ làm vị cứu tinh cá nhân của họ, thì họ không thể bị hư mất dù cho họ có còn sống hay chết. Nơi đó là nơi họ sẽ ở mãi mãi. Và khi họ chết như thế này, chúng ta không cần phải hỏi họ đã đi đâu. Và người giảng đạo sẽ đúng khi nói họ ở trên Thiên đường. Cô lên thiên đàng để ở với Chúa. Nhưng đối với những người chết trên đường phố, họ đi đâu? Đó là lỗi của mục sư, lỗi của bạn và của tôi bởi vì chúng tôi đã không tiếp cận họ với Tin Mừng của Đức Chúa Trời, đó là món quà miễn phí cho bất cứ ai muốn nó. 

=== KẾT LUẬN ===

Tất cả những trải nghiệm về địa ngục này đều có một điểm chung. Sự ngạc nhiên! Họ không biết có một nơi như vậy. Bạn sẽ thấy nó là bất ngờ? Tôi sẽ thấy nó là bất ngờ? Hay chúng ta sẽ chuẩn bị? Địa ngục không có gì mới. Nó đã luôn ở đó. Những người này chỉ phát hiện ra rằng khi họ chết và quay trở lại thế giới của chúng ta, họ muốn nói với bạn về nó.

[Tiến sĩ Rodonaia]  Và tôi đã trải nghiệm thế nào là tình yêu, đâu là niềm tin, đâu là hy vọng . Và cả 3 điều này là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Đừng xuống hỏa ngục. Xin vui lòng. Tôi xin bạn. Đừng xuống hỏa ngục. Nó không được chuẩn bị cho bạn. Đó không phải là ý muốn của Chúa mà bất kỳ người nào cũng nên diệt vong. Tôi không biết điều này. Tôi không biết tình yêu của Chúa. Tất cả những gì tôi biết là hận thù, bạo lực và lạm dụng. Nhưng có một người yêu bạn.  Tên của anh ấy là Jesus. 

[Tiến sĩ Whitaker]  Lời cầu nguyện của đức tin, lời cầu nguyện của sự cứu rỗi, không phải là một lời cầu nguyện nhỏ, là cách duy nhất để đến với Đức Chúa Cha. Và đó là cách duy nhất. Bây giờ tất cả những người này trong phong trào Thời đại mới tin rằng mọi người sẽ lên thiên đàng, rằng bạn có thể tôn thờ bất cứ điều gì, bạn có thể tôn thờ một thần tượng, bạn có thể thờ một cái cây, bạn có thể thờ một viên pha lê, bạn có thể thờ một ngôi sao.

Tôi nhận được tin tức từ họ, họ sẽ không đi vào thiên đàng trừ khi họ chấp nhận Chúa Giêsu Christ là Chúa và là Cứu Chúa của họ, vì lời Kinh Thánh nói là chỉ có cách duy nhất đến với Đức Chúa Cha là qua Đức Chúa Con. Và Chúa Con là ai? Ngài là Ngôi Lời trở thành xác thịt và đến và sống giữa những người trong chúng ta. Lời là con đường đến với Cha.

[Charles McKay]  Nếu bạn được cứu, bạn được cứu, nếu bạn đã chấp nhận Chúa Jesus. Đó là điều tốt nhất từng xảy ra trong cuộc sống của tôi. Nếu bạn muốn có một cuộc sống vỉnh cửu sau cuộc sống này, tốt hơn bạn nên chấp nhận Chúa Jesus làm cứu Chúa của bạn.

[Howard Storm]  Đừng chờ đợi đến ngày mai, vì bất kỳ lý do gì, bởi vì bạn có thể chết ngay lúc này. Bạn có thể cảm thấy sự hiện diện của Chúa Giêsu với bạn, hôm nay, ở nơi này trong thời gian này. Lựa chọn. Không phải ngày mai, không phải tối nay. Hãy lựa chọn ngay bây giờ. Bạn có muốn trao trái tim của bạn cho Chúa Giêsu hay không? Khải huyền 3:20 Nầy, Ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng Ta mà mở cửa cho, thì Ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với Ta”

[Tiến sĩ Rawlings]  Bạn ơi, bạn đã nghe những lời chứng thật này xong. Đây là lần gần nhất mà bạn sẽ đưa ra quyết định. Có một cuộc sống sau khi chết? Có phải những người làm chứng này khiến cuộc sống của họ bị đảo lộn không vì không có lý do gì ? Hay là bởi vì có một thiên đường và hỏa ngục?

Bạn đã đưa ra quyết định trong cuộc sống của riêng bạn chưa? Bạn có biết nếu bạn chết đêm nay rằng bạn sẽ ở với Chúa trên thiên đường vào ngày mai không? Và nhớ trích dẫn từ. Đoạn Kinh Thánh trong Khải huyền 3:20, “ Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta.”

Nó có nghĩa là bạn đến với Chúa với đời sống dơ bẩn, giống như bạn.  Chúa Giê-su sẽ thông công với bạn và cho bạn biết làm thế nào để làm sạch cuộc sống của bạn. Và trong khi trao đổi, Ngài tặng cho bạn món quà miễn phí về cuộc sống vĩnh cửu với Chúa Giê Su Christ vì bạn là một trong những người con Ngài. Bây giờ bạn là một Cơ đốc nhân. Giăng 11: 25-26  Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống mà tin ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?”