
PHỤC TRUYỀN LUẬT LỆ KÝ: 9-10: MÔI SE NHẮC DÂN CHÚA HÃY NHỚ GÌN GIỮ 10 ĐIỀU RĂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TRÊN BẢN ĐÁ TRONG HÒM GIAO ƯỚC.
Phục-truyền Luật-lệ Ký 9
Môi-se nhắc lại tại cớ sao Đức Chúa Trời ban xứ Ca-na-an cho dân Y-sơ-ra-ên
1Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nghe! ngày nay ngươi sẽ đi ngang qua sông Giô-đanh, đặng chiếm lấy các dân-tộc lớn và mạnh hơn ngươi, những thành lớn và tường cao đến trời, 2một dân to-lớn và tác cao, là con-cháu A-na-kim, mà ngươi đã biết, và có nghe nói rằng: “Ai sẽ đương-địch nổi trước mặt con-cháu A-nác?” 3Vậy, ngày nay phải biết rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đi trước ngươi, như một đám lửa hừng, sẽ tiêu-diệt và hạ xuống các dân nầy trước mặt ngươi; ngươi sẽ đuổi ra và diệt chúng nó cách mau, y như Đức Giê-hô-va đã phán cùng ngươi. 4Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã đuổi chúng nó khỏi trước mặt ngươi, chớ nói trong lòng rằng: Ấy vì cớ sự công-bình tôi mà Đức Giê-hô-va khiến tôi vào nhận lấy xứ nầy; thật là bởi gian-ác của các dân-tộc đó, nên Đức Giê-hô-va mới đuổi chúng nó ra khỏi trước mặt ngươi. 5Ngươi vào nhận lấy xứ của các dân-tộc ấy, chẳng phải vì cớ sự công-bình ngươi, hay là lòng chánh-trực của ngươi đâu nhưng vì cớ sự gian-ác của chúng nó, nên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ đuổi chúng nó ra khỏi trước mặt ngươi, để làm cho ứng-nghiệm lời hứa Ngài đã thề cùng các tổ-phụ ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp. 6Vậy, khá biết rằng chẳng phải vì cớ sự công-bình ngươi mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi cho ngươi nhận lấy xứ tốt-tươi nầy đâu; bởi ngươi vẫn là một dân cứng cổ.
7Hãy nhớ lại, chớ quên rằng, trong đồng vắng ngươi đã chọc giận Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. Từ ngày ra khỏi xứ Ê-díp-tô cho đến chốn nầy, ngươi thường phản-nghịch cùng Đức Giê-hô-va. 8Tại Hô-rếp, các ngươi cũng đã chọc giận Đức Giê-hô-va; nên Ngài nổi thạnh-nộ toan diệt các ngươi. 9Khi ta đi lên núi đặng lãnh hai bảng đá, tức là hai bảng về sự giao-ước mà Đức Giê-hô-va đã lập cùng các ngươi, ta ở trên núi bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, không ăn bánh, chẳng uống nước; 10và Đức Giê-hô-va trao cho ta hai bảng đá, bởi ngón tay Đức Chúa Trời viết ra, có đủ những lời mà Đức Giê-hô-va từ giữa lửa, tại trên núi, có phán ra cùng các ngươi, trong ngày nhóm-hiệp. 11Xảy khi bốn mươi ngày và bốn mươi đêm mãn rồi, Đức Giê-hô-va ban cho ta hai bảng đá, tức là hai bảng về sự giao-ước. 12Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy đứng dậy, mau mau xuống khỏi đây, vì dân mà ngươi đem ra khỏi xứ Ê-díp-tô đã tự bại-hoại, vội bỏ đạo của ta đã truyền cho, mà chế cho mình một tượng đúc.
13Đức Giê-hô-va lại phán cùng ta rằng: Ta nhìn xem dân nầy, kìa là một dân cứng cổ. 14Hãy để mặc ta diệt chúng nó, và xóa tên chúng nó khỏi dưới trời, rồi ta sẽ làm cho ngươi thành một dân-tộc mạnh và lớn hơn dân ấy. 15Vậy, ta bèn xây lại đi xuống núi, cả núi vẫn có lửa cháy: hai tay ta cầm hai bảng đá về sự giao-ước. 16Bấy giờ, ta nhìn-xem, kìa các ngươi đã phạm tội cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, rất vội bỏ đạo Ngài đã truyền cho, mà làm cho mình một con bò con đúc. 17Ta bèn nắm hai bảng đá, liệng ra khỏi tay, đập bể trước mặt các ngươi.
18Đoạn, vì cớ các ngươi làm dữ, phạm tội trọng trước mặt Đức Giê-hô-va, chọc cho Ngài giận, nên ta lại sấp mình xuống trước mặt Đức Giê-hô-va, trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm như lần trước, không ăn bánh và chẳng uống nước. 19Vì ta sợ cơn thạnh-nộ và tức giận của Đức Giê-hô-va đã nổi phừng lên, đặng diệt các ngươi; nhưng Đức Giê-hô-va còn nhậm lời ta lần nầy nữa. 20Đức Giê-hô-va cũng nổi nóng phừng cùng A-rôn, đến đỗi muốn giết người; song ta cũng cầu-nguyện cho A-rôn trong lúc đó. 21Đoạn, ta lấy vật tội-lỗi của các ngươi, tức là con bò con mà các ngươi đã làm, đem đốt trong lửa, đập bể ra từng miếng, nghiền cho đến đỗi nó tan ra bụi, rồi đổ bụi ấy nơi khe ở trên núi chảy xuống.
22Các ngươi cũng có chọc giận Đức Giê-hô-va tại Tha-bê-ra, tại Ma-sa, và tại Kíp-rốt-Ha-tha-va. 23Khi Đức Giê-hô-va sai các ngươi đi từ Ca-đe-Ba-nê-a, có dặn rằng: Hãy đi lên nhận lấy xứ ta ban cho các ngươi, thì các ngươi đã bội-nghịch mạng của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, không tin Ngài và không nghe theo tiếng Ngài. 24Từ ngày ta biết các ngươi cho đến bây giờ, các ngươi thường phản-nghịch cùng Đức Giê-hô-va.
25Vậy, vì cớ Đức Giê-hô-va có phán rằng Ngài toan diệt các ngươi, nên ta cứ sấp mình xuống trước mặt Đức Giê-hô-va trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, 26cầu-khẩn Ngài mà rằng: Chúa Giê-hô-va ôi! xin chớ diệt dân-sự của Chúa, là cơ-nghiệp của Chúa, mà Chúa, đã lấy sự oai-nghiêm Ngài chuộc lại, và nhờ tay quyền-năng rút ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 27Xin hãy nhớ đến những tôi-tớ của Chúa, là Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp, chớ chấp sự cứng lòng, hung-dữ, và tội-ác của dân nầy, 28e dân của xứ mà Chúa đã đem chúng tôi ra khỏi đó, nói rằng: Bởi vì Đức Giê-hô-va không thế đem dân ấy vào xứ Ngài đã hứa, và vì Ngài ghét chúng nó, nên dẫn chúng nó ra khỏi xứ đặng giết đi trong đồng vắng. 29Song chúng vốn là dân-sự và cơ-nghiệp của Chúa, mà Chúa đã dùng quyền-năng lớn và cánh tay giơ thẳng ra, rút ra khỏi xứ Ê-díp-tô.
Phục-truyền Luật-lệ Ký 10
Môi-se giảng tiếp: hai bảng đá mới và hòm bảng-chứng
1Trong lúc đó, Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy đục hai bảng đá như hai bảng trước, và hãy lên đến ta trên núi; ngươi cũng phải đóng một cái hòm bằng cây. 2Ta sẽ viết trên hai bảng nầy những lời đã có trên hai bảng trước mà ngươi đã đập bể, rồi để hai bảng nầy trong hòm. 3Vậy, ta đóng một cái hòm bằng cây si-tim, đục hai bảng đá, y như hai bảng trước, rồi đi lên trên núi, cầm hai bảng đó trong tay. 4Ngài viết trên hai bảng nầy lời Ngài đã viết lần trước, tức là mười điều-răn mà Đức Giê-hô-va từ giữa lửa tại trên núi, có phán cùng các ngươi, trong ngày nhóm-hiệp; rồi Đức Giê-hô-va trao cho ta. 5Ta trở đi xuống núi, để hai bảng vào hòm mà ta đã đóng, và hai bảng ấy còn ở tại đó, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn ta vậy.
6Vả, dân Y-sơ-ra-ên đi từ Bê-rốt Bê-nê-Gia-can đến Mô-sê-ra. A-rôn qua đời và được chôn tại đó; Ê-lê-a-sa, con trai người, làm chức tế-lễ thế cho người.
7Từ đó, dân Y-sơ-ra-ên đi đến Gút-gô-đa, rồi từ Gút-gô-đa đến Dốt-ba-tha, là xứ có nhiều sông rạch. 8Trong lúc ấy, Đức Giê-hô-va biệt chi-phái Lê-vi riêng ra, đặng khiêng hòm giao-ước của Đức Giê-hô-va, chầu-chực trước mặt Đức Giê-hô-va, phục-sự Ngài, và nhân danh Ngài chúc phước, cho đến ngày nay. 9Bởi cớ đó, Lê-vi không phần, không nghiệp với anh em mình; Đức Giê-hô-va là cơ-nghiệp của người y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phán cùng người.
10Vậy, ta ở trên núi trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm như lần đầu, và lần nầy Đức Giê-hô-va lại nhậm lời ta, bằng lòng không diệt ngươi. 11Nhưng Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy đứng dậy, đi đầu dân-sự, đặng chúng nó vào nhận lấy xứ mà ta đã thề cùng tổ-phụ chúng nó, để ban cho chúng nó.
12Vậy, hỡi Y-sơ-ra-ên, bây giờ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đòi ngươi điều chi? há chẳng phải đòi ngươi kính-sợ Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi, đi theo các đạo Ngài, hết lòng hết ý kính-mến và phục-sự Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi, 13giữ các điều-răn và luật-lệ của Đức Giê-hô-va, mà ta truyền cho ngươi ngày nay, để ngươi được phước? 14Kìa, trời và các từng trời cao hơn trời, đất và mọi vật ở nơi đất đều thuộc về Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. 15Chỉn Đức Giê-hô-va ưa-đẹp các tổ-phụ ngươi và yêu-mến; rồi trong muôn dân, Ngài đã chọn dòng-dõi họ, tức là các ngươi, y như các ngươi thấy ngày nay. 16Vậy, hãy trừ sự ô-uế của lòng mình đi, chớ cứng cổ nữa; 17vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi là Đức Chúa Trời của các thần, và Chúa của các chúa, tức là Đức Chúa Trời rất lớn, có quyền-năng và đáng sợ, không thiên-vị ai, chẳng nhận của hối-lộ, 18bào-chữa công-bình cho kẻ mồ-côi và người góa-bụa, thương người khách lạ, ban đồ-ăn và áo-xống cho người. 19Vậy, các ngươi phải thương người khách lạ, vì các ngươi đã làm khách trong xứ Ê-díp-tô. 20Ngươi phải kính-sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, phục-sự Ngài, tríu-mến Ngài, và chỉ danh Ngài mà thề. 21Ấy chính Ngài là sự vinh-quang ngươi và là Đức Chúa Trời ngươi, Đấng đã làm những việc lớn-lao và đáng kinh nầy, mà mắt ngươi đã thấy. 22Khi tổ-phụ ngươi xuống xứ Ê-díp-tô, số có bảy mươi người; còn bây giờ, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã làm cho ngươi nhiều bằng số sao trên trời vậy.
Amen!
Cảm ơn Chúa. Bài học hôm nay, chúng ta thấy Môi-se nói lại cái lịch sử, nhắc lại cho dân Y-sơ-ra-ên biết nguồn gốc của mình như thế nào, đánh trận và chiến thắng cái dân giềnh giàng. Các bạn thấy một cái dân nó bự, nó cao. Cái nhà, cái vách tường của nó mà nó lên tới tận trời là các bạn biết cái con người nó lớn cao như thế nào? Cái giường của nó chín thước. Chúng ta học những bài học kỳ trước. Không có người nào mà có thể đánh trận như những dân chiếm xứ được. Họ nắm cổ người chúng ta đó kéo lên dể dàng. Họ nắm cổ kéo lên như là chúng ta nắm cổ đứa con nít. Nhưng mà Đức Giê-hô-va làm lửa. Ngài đi như một ngọn lửa… Đức Chúa Trời đi trước ngươi, một đám lửa hừng sẽ tiêu diệt và hạ xuống các dân này trước mặt ngươi. Sẽ đuổi ra và diệt chúng nó cách mau, y như Đức Giê-hô-va đã phán cùng ngươi. Khi Đức Chúa Trời nổi giận là không có một cái gì mà đứng nổi trước mặt Ngài.
Kinh khủng như vậy đó, các bạn. Bởi vì khi chúng ta làm điều gì dường như là ác, chúng ta phải ăn năn. Một cái suy nghĩ nhỏ nhặt trong đầu chúng ta, làm một cái chuyện ác là chúng ta có tội với Chúa. Chúng ta phải nhớ rằng Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời kỵ tà, Ngài thánh sạch. Ngày hôm nay, cả những nhà thờ người ta không có giảng sự thánh sạch của Chúa. Người ta lạm dụng ân điển của Chúa, lạm dụng tình yêu thương của Chúa Giê-xu. Cái gì Chúa Giê-xu cũng làm được hết rồi. Chúng ta, Chúa Giê-xu đã làm trọn. Chúa Giê-xu lên thập tự giá, Ngài nói: “Mọi sự đã được trọn.” Chúng ta không cần làm gì hết. Tất cả đều Chúa Giê-xu làm trọn. Tại vì xác thịt của chúng ta không làm nổi, cho nên Chúa Giê-xu mới đến để làm giúp chúng ta. Cho nên chúng ta cứ phạm tội, không sao hết. Tin Chúa Giê-xu là được cứu rỗi linh hồn và được hưởng nước thiên đàng. Thôi, đó là một cái đạo của quỷ Sa-tan mà ngày hôm nay bao nhiêu cái thần học tin lành ân điển rẽ tiền nó dạy như vậy. Nó không có nhắc đến một cái sự thánh sạch của Đức Chúa Trời. Đạo thật của Chúa là: hãy trừ sự ô uế của lòng mình đi, đừng có cứng cổ nữa. Khi nghe luật pháp của Đức Giê-hô-va, mình làm sai là mình đừng có cứng cổ, phải ăn năn. Thánh Linh của Chúa ở trong chúng ta nhắc nhở chúng ta đừng làm buồn lòng Chúa Thánh Linh. Đó là công việc của chúng ta.
Chúng ta không cần làm nhiều sự công bình trước mặt mọi người để cho người ta thấy. Chúa cần chúng ta hạ mình xuống, ăn năn khóc lóc đắng cay khi chúng ta có tội. Thánh Linh của Chúa nhắc chúng ta là chúng ta phải ăn năn ngay, đừng có cứng cổ, sẽ bị cái roi nó quất đó, các bạn. Ngày hôm nay, bao nhiêu người bị bệnh: ung thư, bệnh tiểu đường, bệnh tim, bệnh đủ thứ bệnh, vẫn còn kiêu ngạo. Họ cứ nhớ lại những cái chuyện ngày xưa không, mà chuyện bây giờ họ không có nói tới. Ôi, ngày xưa tôi đuổi quỷ được, ngày xưa tôi làm nhiều việc công cho Chúa lắm á, tôi dẫn bao nhiêu người tin Chúa đó. Ngày xưa, ngày xưa, ngày xưa, cứ kể lại chuyện ngày xưa. Ngày xưa tôi là một mục sư có ơn tứ dữ lắm đó. Tôi bị tù tội vì danh của Chúa đó. Ngày xưa tôi bị bắt bớ dữ lắm mà tôi không bao giờ mà chối Chúa. Kể chuyện ngày xưa. Ngày hôm nay, lòng mình kiêu ngạo, lấy sự vinh hiển của Chúa mà không thấy. Mấy người khác cũng vậy, tôi cũng vậy, đâu sao. Ai mà nói tới họ là họ nói: bây giờ là Chúa Giê-xu đã làm xong rồi, chúng ta không cần làm nữa. Bà đừng có giảng đạo Cựu Ước nữa. Bà giảng, bà sống trong thời kỳ Tân Ước mà bà cứ nói về Cựu Ước hoài à. Bà là đạo Cựu Ước hả? Rồi họ tự biện luận cho mình. Họ để cho họ cảm thấy được một cái sự bình an ở trong tâm hồn. Họ nói bà sống không có sự bình an. Tôi sống bình an. Tôi giàu có. Tôi có đủ thứ hết trơn. Đức Chúa Trời ban phước cho tôi. Còn bà đó là bà nói, nói hoài.
Nhưng mà bà nghèo. Họ đem cái sự giàu có để mà họ chống lại Đức Chúa Trời. Xin Chúa thương xót, tại vì linh hồn của chúng ta ở đời đời nơi địa ngục hay là thiên đàng của Chúa sẵn sàng cho con cái của Chúa. Chúng ta đừng cứng cổ. Một cái sự ăn năn không có lỗ lã gì, các bạn ơi, mà con quỷ nó không cho ăn năn. Thời kỳ này, con người cứng cổ, cứng lòng, không chịu ăn năn. Đụng tới nữa: bà đừng có nghĩ là bà thánh, còn người ta là người phàm. Chuyện đó để Đức Chúa Trời đoán xét, bà đừng có đoán xét tôi. Tôi làm là tội với Chúa, chứ có tội với bà đâu mà bà đoán xét tôi. Bà tưởng là bà thánh dữ lắm hả? Mình thương cái linh hồn của họ, mình thấy họ bệnh hoạn, mình động lòng thương xót. Chỉ cần ăn năn là ra khỏi hết tội lỗi, tất cả những tội lỗi. Con quỷ nó gieo vào lòng chúng ta sự lo lắng, buồn phiền, những cái sự thất vọng buồn bã, làm lo sợ. Nó tối ngày, nó chỉ có buồn bã, làm lo sợ. Nó tối ngày, nó chỉ có một cái cách quấy phá đền thờ của Đức Chúa Trời là tấm lòng của chúng ta, bằng một cái cách duy nhất là chọc cho chúng ta giận. Là một cái cách. Thứ hai là lo lắng. Thứ ba là lo sợ. Thứ tư, lấy sự vinh hiển của Chúa để cho người ta tâng bốc mình, tôn thờ mình, đội mình trên đầu. Rồi chúng ta không chịu ăn năn.
Ai nói là giận, đụng tới là cái là… cái cục u, cục nhọt, các bạn biết là đụng nó đau lắm. Nó có mủ ở phía trong á, mà rờ tới cái cục mủ, cục nhọt của chúng ta là chúng ta nhảy tưng tưng. Nhưng mà khi mà chúng ta nhảy tưng tưng là chúng ta nhớ lại rằng chúng ta có một u nhọt. Nếu mà da chúng ta bình thường, không có một cái mụn, u nhọt gì, cho người ta rờ, người ta đạp, người ta kéo, không có đau, các bạn ơi. Nhưng mà khi có một cái mụn, u nhọt gì nhỏ nhỏ, rờ tới là nó đau, nó đau kinh khủng. Tôi đã bị rồi, tôi nói: sao da của mình bình thường, nó bị cái gì mà nó u nhọt, đụng tới cái cục u là nó đau, nó đau, mình sống mình khó chịu vậy đó. Đó là những mụn tội của chúng ta, cái cục tội đó, người ta vừa nói tới là mình nhảy tưng tưng lên, mình giận người ta, mình không chịu ăn năn. Đó là cái tà linh nó đã nhảy vào chúng ta rồi. Nói ngược với ý muốn của chúng ta là chúng ta tự biện luận, nhảy tưng tưng lên. Cho nên chúng ta phải bắt mạch, bắt bệnh chúng ta, tự bắt bệnh mình. Đừng có để cho người khác bắt bệnh mình. Mình tự mình bắt bệnh mình đi. Mình coi khi mà mình bị bệnh hoạn: Chúa ơi, con làm gì sai?
Chúa nói là ăn năn ngay. Đức Chúa Trời ngươi là Đức Chúa Trời của các thần. Ở dưới đất này không có thần nào khác hết trơn. Đức Chúa Trời của chúng ta là Đức Chúa Trời của các thần và Chúa của các chúa, tức là Đức Chúa Trời rất lớn, có quyền năng và đáng sợ, không thiên vị ai, chẳng nhận của hối lộ. Ngài bào chữa công bình cho kẻ mồ côi và người quá bụa. Ngài thương người khách lạ và ban đồ ăn, áo sống cho người. Các bạn có làm đúng theo điều răn của Chúa hay không? Đức Chúa Trời của người mồ côi và người quá bụa mà Đức Chúa Trời dặn mình phải thương, quý trọng những người mồ côi và người quá bụa. Mà các bạn lại đạp những người mồ côi, người quá bụa xuống, tại vì họ không có tiền để cho các bạn. Họ đi không có đồng xu dính túi. Họ đi tìm Chúa. Họ là những con chiên lạc đang ăn cám heo. Họ muốn trở về nhà Cha mà bạn xua đuổi họ đi. Ngày kia, Đức Chúa Trời sẽ sỉ nhục bạn, không có gặp được Đức Chúa Trời của các bạn đâu. Ta giả ra thành những người mồ côi, người quá bụa đến các ngươi, các ngươi xô đuổi ta. Ta đói, các ngươi không cho ta ăn. Ta khát, các ngươi không cho ta uống, mà các ngươi đòi giảng đạo của ta là cái nghĩa gì? Đức Chúa Trời nổi giận, các bạn ơi. Đức Chúa Trời là Đấng không thiên vị ai và chẳng nhận của hối lộ. Chúng ta giảng đạo Chúa mà chúng ta ăn của hối lộ. Người giàu đến đút tiền cho chúng ta là chúng ta thương họ.
Còn người nghèo không có tiền hối lộ chúng ta là chúng ta xô đuổi họ. Vô nhà thờ, thấy mấy người ăn mặc sang trọng, mời vô ngồi cái băng ghế đầu đó, các bạn. Còn những người ăn mặc hôi hám, bẩn thỉu, gọi là người vô gia cư, không cho ngồi trong nhà thờ, biểu vô ngồi, ngồi dưới kia gần cái cửa đó cho nó đừng có hôi hám. Các bạn thử đi, các bạn bận áo quần hôi hám, bẩn thỉu, đừng có giặt, làm bộ như những người vô gia cư, các bạn đi vào nhà thờ thử coi, 100 nhà thờ có phải 100 nhà thờ giống như vậy hay không ngày hôm nay. Tôi bảo đảm với các bạn là như vậy. Tại vì tôi có một ông mục sư, ông giả làm một cái người vô gia cư. Ông ngồi trước cửa nhà thờ, nhà thờ của ổng.
Ông ngồi trước cửa đó, mấy người đi qua đi lại phun nước bọt ổng đó, các bạn. Ông quay video hết. Ông đem cho hội thánh của ổng coi để ông thay đổi những cái nhìn của những người con cái của Chúa ở trong cái nhà thờ của ông. Thấy, tôi thấy rất là đúng. Phải làm như vậy thì họ mới tỉnh thức, phải quay video và đưa lên trước hội thánh. Những người chấp sự trong hội thánh là những cái người khinh khi, những cái người đó, họ dẫn những cái người nghèo vô ngồi tít ở sau lưng đó. Những người nào ăn mặc sạch sẽ thì họ dẫn lên ngồi trước, phía trước, để cho người ta nhìn: nhà thờ của tôi có nhiều người giàu lắm đó nha. Lạ lùng như vậy đó, các bạn. Con người chúng ta là nhìn bề ngoài, chứ Đức Chúa Trời nhìn trong lòng. Nhiều khi đó là thiên sứ của Đức Giê-hô-va giả dạng để mà làm những công việc đó, để mà xem cái lòng con người như thế nào. Rồi Ngài quay phim, Ngài để trên nước thiên đàng.
Các bạn ơi. Có một cuốn sổ. Quay hết tất cả những cuộn phim của cuộc đời. Mỗi người có một. Rất là nhiều cuốn sổ. Cả triệu triệu triệu, cả tỷ tỷ cuốn sổ. Ở trên nước thiên đàng. Mỗi người có một cuốn sổ. Quay cả cuộc đời của các bạn. Ngày kia, các bạn sẽ nhìn thấy. Nhưng mà nếu các bạn ăn năn thì cả những cái trong đó là trắng hết. Ăn năn tội lỗi thì được trắng. Trắng án có nghĩa là xóa hết. Cũng giống ngày hôm nay chúng ta có quay phim rồi chúng ta xóa phim. Chúng ta không xóa nó thì nó còn đó hoài. Chúng ta xóa thì nó không còn thấy nữa. Ai mở ra là nó không còn thấy nữa. Đó là cách của Đức Chúa Trời làm công việc của Ngài như vậy. Mà ngày hôm nay bao nhiêu người cứ nhắm mắt mà coi Đức Chúa Trời đã chết rồi, Đức Chúa Giê-xu chết 2000 năm nay rồi, không có thấy công việc này đâu. Họ nghĩ họ tin một cái Đức Chúa Trời không có phải là Đức Chúa Trời quyền năng và đáng sợ, không thiên vị ai. Đấng mà đáng sợ, không thiên vị ai, bào chữa cho người công bình, cho kẻ mồ côi và người quá bụa. Ngài thương những người khách lạ và ban đồ ăn áo sống cho người. Chúng ta đọc Cựu Ước, chúng ta thấy một cá tính của Ngài. Ngày hôm nay bao nhiêu người họ giảng Tân Ước. Họ không dám giảng Cựu Ước. Họ nói, có người giảng: tôi đọc Cựu Ước, tôi thấy Đức Chúa Trời, tôi sợ quá, tôi không dám giảng. Ngày hôm nay là cái thời kỳ của tình yêu thương.
Chúa Giê-xu là tình yêu thương. Cho nên chúng ta sống trong cái thời kỳ ân điển, là sống bởi tình yêu thương. Chúng ta chỉ cần thương là chúng ta được hưởng nước thiên đàng, thương Chúa, thương người, không có còn cái 10 điều răn nữa. Họ nói Chúa Giê-xu đã bỏ 10 điều răn rồi, Chúa chỉ nói là kính Chúa và yêu người. Chỉ có yêu thôi là chúng ta được vào nước thiên đàng. Họ giảng một cái đạo yêu thương. Các bạn nghe thử, mở tất cả những người mục sư ở trong nhà thờ, các bạn nghe thử, nghe thử coi có bao nhiêu người giảng về luật pháp, về ân điển, hay là bao nhiêu người giảng về sự ăn năn. Các bạn không có ai giảng về sự ăn năn. Có thể một trong cả ngàn người nói về sự ăn năn, nhưng mà họ không có dạy cái cách ăn năn. Họ nói ăn năn là quay đầu trở lại, nói vậy thôi. Thay đổi, đừng làm nữa. Nhưng mà họ nói tôi làm, tôi không làm nữa, nhưng mà tôi cứ làm hoài. Phao-lô cũng nói xác thịt thì yếu đuối, tâm linh thì mạnh, nhưng mà xác thịt yếu đuối cứ làm hoài rồi sao giờ? Họ không có biết rằng con quỷ nó đã chiếm hữu họ ở trong người của họ. Ăn năn theo đúng cách là chúng ta đuổi được cái con quỷ nó đã nhập vào chúng ta và nó kéo chúng ta làm cái tội lỗi đó. Chúa dạy chúng ta ăn năn là phải hạ mình xuống, chấp nhận mình có cái tội đó là cái tội đáng chết. Thí dụ như bây giờ thấy tiền là mê, gom tiền gút hoài, không có dám đưa ra một đồng nào cho một cái người nghèo khổ hết.
Chúa ơi, con có cái tội, sao mà con tham tiền, con gom tiền hoài, con không có dám thả đồng tiền ra. Tội này của con là cái tội đáng chết. Nhưng con… chấp nhận Chúa Giê-xu đã chết thế cho cái tội tham tiền của con rồi trên thập tự giá rồi. Và con lấy đức tin, con tin rằng Đức Chúa Cha đã tha thứ tội lỗi cho con và không nhìn thấy cái tội tham tiền của con nữa. Kể từ ngày hôm nay, con hứa với Chúa, con cố gắng, con không có tham tiền nữa. Xin Chúa giúp đỡ cho con. Và trong danh Đức Chúa Giê-xu, hỡi cái linh tham tiền, mày hãy đi ra khỏi ta, ta không chơi với mày nữa, tao thả đồng tiền ra. Ngày hôm nay ta không có coi đồng tiền là chúa của ta nữa. Hãy lui ra và đi ra khỏi ta trong danh Đức Chúa Giê-xu. Các bạn làm vậy, rợn tóc gáy lên, nó làm các bạn lạnh xương sống, các bạn lạ lùng, nó chạy ra đi. Mà mình mà nghe những cái cảm giác là: mày đi ra khỏi ta, ta không chơi với mày nữa, ta cắt đứt mọi liên lạc với chúng mày, là nó sẽ đi. Cái linh lo lắng, buồn phiền, cái linh nóng tánh, linh sợ hãi, cái linh nóng tánh. Nó đưa tin tức cho chúng ta. Nó đưa bác sĩ, đưa lab cho chúng ta: mày đang bệnh ung thư rồi đây, mày phải đi hóa trị đi (chemotherepy). Sợ quá, cái là phải đi. Nghe là bác sĩ, đi theo bác sĩ ngay. Quên rằng mình có Chúa. Quên rằng mình phải bám lấy Chúa là cái neo của mình, và mình thoát ra khỏi tất cả những cái bệnh tật, nan đề gì. Mình thoát khỏi ra hết, mà mình quên, tại vì mình sợ quá.
Mình nghe cái tin tức nó đưa vô cái lỗ tai mình. Con quỷ nó đã nhảy vào lỗ tai của mình. Nó làm cho mình lạnh xương sống, người của mình nó lạnh rung lên. Nghe một cái, sợ cái là nó rung lập cập, lập cập. Là con quỷ nó đã nhảy vô rồi đó, các bạn. Phải đề cao cảnh giác và biết rằng ta sống đây không phải là ta sống nữa mà Chúa sống trong ta. Mày phải đi ra khỏi ta. Mày đã đi vào cái thân thể của ta bằng đường mắt và đường tai. Tao bắt chặt mày rồi, mày phải đi ra khỏi ta. Ăn năn: Chúa ơi, con có tội với Chúa vì con để cho linh sợ hãi, lo lắng, buồn phiền nó nhảy vào con. Con có tội đáng chết trước mặt Đức Chúa Trời của chúng con. Xin Chúa Giê-xu gánh lấy hết những cái tội lo lắng, buồn phiền của con, và con lấy đức tin, tin rằng Đức Chúa Trời sẽ tha thứ tội lỗi cho con. Và kể từ ngày hôm nay, con cố gắng. Xin Chúa nhắc nhở con đừng có để cho con để cái tấm lòng của con nơi những cái thần tượng cũ của con. Thần tượng cũ của con là con để tôi là số một. Con lên mình kiêu ngạo trước mặt Chúa, cho nên con dễ bị vấp ngã. Ngày hôm nay, xin con dâng cả cuộc đời của con cho Chúa. Chúa sống trong con và con đã kể như chết rồi, con không còn sống nữa. Xin Chúa sống trong con và làm một công việc lớn lao để cho con được có sự bình an trong tâm hồn, và tất cả mọi bệnh tật đều tan biến ngay giờ này. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, là chúng ta có sự bình an ngay trở lại. Thật tạ ơn Chúa.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, cảm tạ Cha vì Ngài mở miệng con nói những cái lời đến từ Thánh Linh của Ngài cho chúng con biết để cao cảnh giác. Ma quỷ nó như sư tử rống, nó rình mò xung quanh chúng con. Nó tìm kiếm người nào nó có thể nuốt được. Đừng để cho chúng con làm mồi cho quỷ Sa-tan và nó nuốt chửng chúng con mà chúng con không hay biết. Cha ơi, chúng con… có tội thì chúng con biết ăn năn, Ngài vẫn tha thứ tội chúng con, cũng như là Ngài tha tội với dân Y-sơ-ra-ên. Ngài bao nhiêu lần Ngài muốn hủy diệt dân Y-sơ-ra-ên, nhưng vì lời cầu thay của Môi-se mà Ngài đã nhậm lời, và Ngài thương xót, và Ngài cho dân Y-sơ-ra-ên còn sống cho đến ngày hôm nay. Thế nào thì Ngài cũng vẫn thương xót chúng con thế ấy. Dù chúng con có phạm tội 70 lần 7, mà chúng con biết hạ mình xuống ăn năn, Ngài vẫn tha thứ tội cho chúng con. Chúng con cảm tạ ơn Cha. Con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
