
PHỤC TRUYỀN LUẬT LỆ KÝ 7-8: MÔI SE NHẮC LẠI CHO DÂN Y-SƠ-RA-ÊN PHẢI LUÔN NHỚ GÌN GIỮ ĐIỀU RĂN CHÚA
Phục-truyền Luật-lệ Ký 7-8
Chúa biểu hủy-diệt dân Ca-na-an hay thờ tà-thần
1Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã dẫn ngươi vào xứ mình sẽ nhận được, đuổi khỏi trước mặt ngươi nhiều dân-tộc, là dân Hê-tít, dân Ghi-rê-ga-sít, dân A-mô-rít, dân Ca-na-an, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít, và dân Giê-bu-sít, tức bảy dân-tộc lớn và mạnh hơn ngươi, 2khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phó các dân ấy cho, và ngươi đánh bại chúng, thì phải diệt hết chúng đi, chớ lập giao-ước cùng, và cũng đừng thương-xót lấy. 3Ngươi chớ làm sui-gia với chúng, chớ gả con gái mình cho con trai họ, cũng đừng cưới con gái họ cho con trai mình, 4vì các dân-tộc nầy sẽ dụ con trai ngươi lìa-bỏ ta mà phục-sự các thần khác, rồi cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va nổi lên cùng ngươi, diệt ngươi cách vội-vàng. 5Nhưng đối cùng các dân đó, các ngươi phải làm như vầy: phá những bàn-thờ, đập bể những pho tượng, đánh hạ các thần A-sê-ra và đốt những hình chạm của chúng nó. 6Vì ngươi là một dân thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; Ngài đã chọn ngươi trong muôn dân trên mặt đất, đặng làm một dân thuộc riêng về Ngài.
7Đức Giê-hô-va tríu-mến và chọn lấy các ngươi, chẳng phải vì các ngươi đông hơn mọi dân khác đâu; thật số các ngươi là ít hơn những dân khác. 8Nhưng ấy vì Đức Giê-hô-va thương-yêu các ngươi, và giữ lời thề mà Ngài đã lập cùng tổ-phụ các ngươi, nên Đức Giê-hô-va nhờ tay mạnh rút các ngươi ra, chuộc khỏi nhà nô-lệ, và cứu khỏi tay Pha-ra-ôn, vua xứ Ê-díp-tô. 9Vậy nên, phải nhận biết rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, ấy là Đức Chúa Trời, tức Đức Chúa Trời thành-tín, giữ sự giao-ước và nhân-từ đến ngàn đời cho những người yêu-mến Ngài và vâng-giữ các điều-răn Ngài; 10và Ngài báo-ứng nhãn-tiền cho những kẻ ghét Ngài, mà hủy-diệt chúng nó đi. Ngài không trì-hoãn cùng kẻ nào ghét Ngài đâu, sẽ báo-ứng nhãn-tiền cho kẻ đó. 11Vậy, khá cẩn-thận làm theo những điều-răn, luật-lệ, và mạng-lịnh mà ta truyền cho ngươi ngày nay.
12Nếu ngươi nghe các luật-lệ nầy, và gìn-giữ làm theo, thì đối cùng ngươi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ giữ lời giao-ước và sự thương-xót mà Ngài đã thề cùng tổ-phụ ngươi. 13Ngài sẽ yêu-mến ngươi, ban phước cho ngươi, gia-tăng ngươi, ban phước cho con-cái ngươi, cho thổ-sản ngươi, cho ngũ-cốc, rượu, và dầu của ngươi, cho lứa-đẻ của bò cái, chiên cái ngươi sai đông trên đất mà Ngài đã thề cùng tổ-phụ ngươi, để ban cho ngươi. 14Ngươi sẽ được phước hơn mọi dân: nơi ngươi sẽ chẳng có ai son-sẻ, hoặc nam hay nữ, hoặc con đực hay con cái trong bầy súc-vật của ngươi. 15Đức Giê-hô-va sẽ khiến các tật bịnh lìa xa ngươi; và những bịnh lây của xứ Ê-díp-tô kia, mà ngươi đã biết, thì Ngài sẽ chẳng giáng cho ngươi đâu, nhưng giáng cho những kẻ nào ghét ngươi.
16Vậy, phải diệt các dân-tộc mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời phó cho ngươi, mắt ngươi chớ đoái thương chúng nó, và đừng hầu-việc các thần họ; vì ấy sẽ là một cái bẫy cho ngươi. 17Nếu ngươi nói trong lòng rằng: Các dân-tộc nầy đông hơn ta, làm sao đuổi chúng nó ra được? 18thì chớ sợ, hãy nhớ lại điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã làm cho Pha-ra-ôn và cả xứ Ê-díp-tô, 19tức là những sự thử-thách lớn-lao mắt ngươi đã thấy, những dấu kỳ phép lạ, cánh tay quyền-năng giơ thẳng ra, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã cậy lấy, đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô: Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ đãi như vậy các dân-tộc mà ngươi sợ-hãi đó. 20Vả lại, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ sai những ong lỗ đến hại chúng nó, cho tới chừng nào những kẻ đã thoát khỏi và trốn núp, bị diệt hết trước mặt ngươi. 21Chớ vì cớ chúng nó mà sợ-hãi chi; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ngự tại giữa ngươi, là Đức Chúa Trời rất lớn và đáng sợ. 22Nhưng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ lần lần đuổi các dân-tộc nầy khỏi trước mặt ngươi; ngươi không thế diệt chúng nó mau, e những thú rừng thêm nhiều lên mà hại ngươi chăng; 23song Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ phó chúng nó cho ngươi, và khiến cho sa vào sự kinh-hoàng dữ-dội, cho đến chừng nào chúng nó bị diệt mất. 24Ngài sẽ phó các vua chúng nó vào tay ngươi, ngươi phải xóa danh các vua đó khỏi dưới trời, chẳng còn một ai chống-cự trước mặt ngươi, cho đến chừng nào ngươi đã diệt chúng nó.
25Các ngươi phải thiêu-đốt những tượng chạm về các thần chúng nó. Chớ tham-lam, cũng chớ lấy cho mình bạc hay vàng bọc các tượng ấy, e ngươi phải mắc bẫy chăng; vì vật ấy lấy làm gớm-ghiếc cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. 26Chớ đem vàng gớm-ghiếc nầy vào nhà mình, e ngươi cũng đáng bị diệt như nó. Khá gớm-ghê và hiềm nó đến điều, vì là một vật đáng diệt. Phục-truyền Luật-lệ Ký 8
Môi-se khuyên dân Y-sơ-ra-ên khá biết ơn Đức Chúa Trời, và ở trung-tín cùng Ngài trong đất hứa
1Hãy cẩn-thận làm theo hết thảy điều-răn mà ta truyền cho các ngươi ngày nay, để các ngươi được sống, được gia-thêm, và được vào nhận lấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề cùng-tổ-phụ các ngươi, để ban cho các ngươi.
2Hãy nhớ trọn con đường nơi đồng vắng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã dẫn ngươi đi trong bốn mươi năm nầy, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, đặng biết điều có ở trong lòng ngươi, hoặc ngươi có gìn-giữ những điều-răn của Ngài hay chăng. 3Vậy, Ngài có hạ ngươi xuống, làm cho ngươi bị đói, đoạn cho ăn ma-na mà ngươi và tổ-phụ ngươi chưa hề biết, để khiến ngươi biết rằng loài người sống chẳng phải nhờ bánh mà thôi, nhưng loài người sống nhờ mọi lời bởi miệng Đức Giê-hô-va mà ra. 4Trong bốn mươi năm nầy áo-xống ngươi không hư-mòn, chân ngươi chẳng phù lên. 5Vậy, khá nhận biết trong lòng rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sửa-phạt ngươi như một người sửa-phạt con mình vậy.
6Hãy kính-sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, gìn-giữ những điều-răn của Ngài, đi theo các đường-lối Ngài; 7vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ khiến ngươi vào xứ tốt-tươi, có nhiều khe, suối, nước sâu phun lên trong trũng và trên núi; 8xứ có lúa mì, lúa mạch, dây nho, cây vả, cây lựu; dầu ô-li-ve và mật; 9xứ đó ngươi sẽ ăn bánh đầy đủ, chẳng thiếu món chi; đá xứ đó là sắt, và từ trong núi ngươi lấy đồng ra. 10Vậy, ngươi sẽ ăn no-nê, và ngợi-khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì cớ xứ tốt-tươi mà Ngài đã ban cho.
11Ngươi khá cẩn-thận, e quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, không giữ-gìn những điều-răn, mạng-lịnh, và luật-lệ của Ngài, mà ngày nay ta truyền cho ngươi chăng; 12lại e sau khi đã ăn no-nê, cất nhà tốt đặng ở, 13thấy bò chiên của mình thêm nhiều lên, bạc, vàng, và mọi tài-sản mình dư-dật rồi, 14thì bấy giờ lòng ngươi tự-cao, quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, tức khỏi nhà nô-lệ chăng. 15Ấy là Ngài đã dẫn ngươi đi ngang qua đồng vắng mênh-mông gớm-ghiếc nầy, đầy những rắn lửa, bò cạp, đất khô-khan chẳng có nước; Ngài khiến nước từ hòn đá rất cứng phun ra cho ngươi; 16lại trong đồng vắng, Ngài ban cho ngươi ăn ma-na mà tổ-phụ ngươi chưa hề biết, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, hầu về sau làm ơn cho ngươi. 17Vậy khá coi chừng, chớ nói trong lòng rằng: Ấy nhờ quyền-năng ta và sức-lực của tay ta mà đoạt được những sản-nghiệp nầy. 18Hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức-lực đoạt được những sản-nghiệp, để làm trọn sự giao-ước Ngài đã thề cùng tổ-phụ ngươi, y như Ngài đã làm ngày nay.
19Nếu ngươi quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mà theo các thần khác, hầu-việc và quì-lạy trước các thần ấy, thì ngày nay ta cáo quyết rằng: Các ngươi hẳn sẽ bị diệt-mất! 20Các ngươi sẽ bị diệt-mất như những dân-tộc kia mà Đức Giê-hô-va tuyệt-diệt trước mặt các ngươi, bởi vì không nghe theo tiếng Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.
Amen!
Hai đoạn này rất là rõ ràng. Ông Môi-se dặn trước khi vào đất hứa là nơi đượm sữa và mật, là phải nhớ và ghi những hình ảnh là mình đã đi theo, đi qua đồng vắng như thế nào, đã đói khổ như thế nào, hoạn nạn, không thiếu tất cả những cái gì mà xứ này sẽ ban cho họ. Phải nhớ, phải nhớ, phải nhớ. Đừng có ỷ lại khi mà mình có tiền giàu có rồi mình quên tất cả những cái gì mình đã trải qua 40 năm trong đồng vắng. Chúng ta đi vào đồng vắng là chúng ta thấy thiếu đủ thứ hết, các bạn ơi. Nước là số 1. Đồng vắng nó không có, mà Chúa cho ông Môi-se, ông phải đập cái hòn đá ra để mà nó chảy nước ra cho dân sự uống. Không phải là dễ mà hòn đá mà ra nước.
Rồi ông nhắc lại dân Y-sơ-ra-ên: các người đi bao 40 năm mà cái chiếc giày nó cũng không có mòn, chân nó không có bị sưng lên. Trong lúc mình đi một chút xíu, đồng vắng nó nắng như vậy là chân nó đau mà nó sưng lên nữa. Mà đôi giày của họ cũng không có mòn. Mà áo sống của họ cũng không có mòn, không có cũ. Lạ lùng. Đây là một công việc lạ lùng. Ông cứ nhắc đi nhắc lại: phải nhớ. Nhớ rằng Đức Chúa Trời là Đấng làm công việc đó. Đừng có quên. Nếu mà ngươi quên thì ngươi cũng giống như những cái dân kia bị Đức Chúa Trời hủy diệt họ để cho ngươi chiếm xứ đó.
Phải nhớ Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời kỵ tà. Ngài không có bao giờ mà chấp nhận những người nào mà thờ thần tượng. Thần tượng trong người mình không phải là thần tượng bằng đá, bằng gỗ. Nhưng mà hiện nay bao nhiêu người chúng ta, con cái của Chúa, đang thờ cái thần tượng của thế gian cho chúng ta. Thần tượng nó vô hình, nhưng mà nó vào trong tư tưởng của chúng ta. Thần tiền, thần xe, đủ thứ thần trong người của chúng ta. Ngày hôm nay lại thêm một cái là sửa sắc đẹp. Bao nhiêu người mê. Có tiền bao nhiêu cứ đi sửa sắc đẹp, sửa hoài không xong. Đó là thần tượng. Thần mình. Thần tượng mình. Mình thấy mình là con người xấu xa quá.
Ngày hôm nay mình sửa sắc đẹp ra, wow, không nhìn ra mình nữa. Có nhiều người họ nói: tôi không nhìn ra tôi nữa. Quá đẹp, quá tuyệt vời.
Cho nên son phấn lên là con người nó quá đẹp. Chúa ghét, không có cho chúng ta thần tượng ai. Thần tượng mình cũng không được, mà thần tượng cha mẹ anh em, thần tượng tiền bạc. Bỏ hết, phải bỏ hết mà theo Chúa, các bạn ơi. Thà mình nghèo nhưng mà mình biết kính sợ Đức Giê-hô-va hơn là mình giàu có mà mình bán linh hồn mình cho quỷ Sa-tan và mình đi địa ngục đời đời.
Ông Môi-se nhắc: cẩn thận nghe, cẩn thận, cẩn thận. Ông dặn dò đừng có tự cao. Những người giàu có là những người tự cao. Kinh khủng lắm các bạn ơi. Những người nghèo, có một số người nghèo cũng tự cao, nhưng mà ít hơn người giàu tự cao. Đi tới đâu là lên mình kiêu ngạo, coi những người nghèo không có ra chi hết.
Có một số người nghèo họ cũng tự trọng chứ không phải là tự cao. Tự trọng cũng là một cái bẫy của quỷ Sa-tan. Là tự cao nhưng mà có cái tự trọng. Bởi vì hai cái chữ tự cao, tự trọng nó đi đôi với nhau mà chúng ta không có biết tại sao mà có cái chữ tự trọng và cái chữ tự cao. Cũng là cái tội tự cao, cái tội lên mình kiêu ngạo. Mình tự trọng mình, mặc dù mình nghèo khổ, mình không có tiền bạc, nhưng mà mình tự trọng. Cũng đó là một cái cách tự cao. Sợ người ta khinh khi mình. Có nghĩa là mình tự cao đó, các bạn ơi. Nhưng mà một cái hình thức khác của con quỷ nó làm cho người ta không thấy mình lên mình kiêu ngạo.
Sợ người ta khinh khi mình, phải nói láo. Những cái người lớn tuổi, những cái người già ngày hôm nay, họ không còn cái gì hết. Họ đã già rồi. Họ ở trong một cái phòng, không đi được. Nhưng mà họ tự trọng. Có nghĩa là họ lên mình kiêu ngạo một cách khác. Một cách mà con mắt thường không có thấy được. Nhưng đó cũng là một cái tội kiêu ngạo.
Sợ con mình nói mình điếc, chối leo lẽo. Người ta nói gì, trả lời người ta nói một đường, trả lời một ngả. Ngon lành lắm, các bạn ơi. Tôi đã từng sống với người lớn tuổi, mình mới thấy một cái tội mới của con người kiêu ngạo, một cái hình thức khác. Đã họ không còn gì hết, còn lên mình kiêu ngạo cái gì thì nó phải chuyển qua một cái tự trọng cho mình là còn ngon lành lắm. Nói ra thì chối leo lẻo. Làm cái gì sai, chối leo lẻo. Phải giấu, giấu, giấu, giấu, để cho người ta đừng có khinh khi mình.
Đó là một cái tội trước mặt Đức Chúa Trời. Tôi nhìn thấy. Ngày xưa tôi không thấy, nhưng hôm nay tôi thấy. Làm cái gì là chối leo lẻo. Có làm. Tiểu són trong quần. Hỏi má làm gì không. Đâu có gì đâu, đâu có gì đâu. Giấu hết. Đó là một cái sự lên mình kiêu ngạo. Phải chấp nhận và mình nhờ người khác giúp cho mình.
Con làm giúp cho má được không? Má làm được rồi, không cần ai giúp hết. Má làm một mình được rồi. Ngồi đó mà cứ cặm, cặm, cặm. Làm cho sạch. Tự làm cho sạch để giấu. Là mình vẫn còn ngon lành lắm. Làm gì một mình không muốn ai phụ giúp. Ông làm đó được không, để em làm phụ cho. Bộ tôi làm không được sao mà để nhờ tới bà phụ? Tự trọng, tự cao là kiêu ngạo đó các bạn.
Đó là một cái lời nói mà tôi thường nghe, tôi rợn tóc gáy, các bạn ơi. Nhưng mà họ làm, họ không biết. Họ coi đó là bình thường. Dưới con mắt con người xác thịt họ thấy đó là bình thường. Nhưng mà đối với những người tâm linh mình thấy đó là một sự kiêu ngạo. Làm không được, mệt mỏi, người khác muốn giúp cho mình mà cãi lại nữa. Nghịch lại mà còn không mang ơn.
Khi người ta muốn giúp cho mình, thì mình cứ chấp nhận đi. Mình mệt mỏi, mình bệnh hoạn, người khác muốn giúp thì cứ để cho người ta giúp mình đi. Không chịu, các bạn. Đó là một sự lên mình kiêu ngạo mà mình không thấy. Bởi vậy mình mới bệnh tật, mình mới bệnh hoạn. Hạ mình xuống đi. Chấp nhận con người mình là không có ra chi trước mặt Đức Chúa Trời.
Ai phụ giúp mình thì mình cảm ơn. Một tiếng cảm ơn là đâu có cái gì đâu mà phải không cần cảm ơn ai hết. Không muốn người nào giúp mình hết. Ai làm cái gì cho mình, phủi ơn một cái cho nhanh. Con người đâm sau lưng người khác, phủi ơn người khác, không muốn ai giúp mình hết là những người lên mình kiêu ngạo. Một cách gián tiếp mà mình không thấy.
Con quỷ hiện nay nó làm cho bao nhiêu người mắc cái tội lên mình kiêu ngạo, tự tôn, tự trọng, tự phủi bỏ hết những cái ơn của người khác, đâm sau lưng chiến sĩ, ăn cháo đá bát. Đó là một cái tội rất lớn trước mặt Đức Giê-hô-va.
Họ nhận được ơn phước của Đức Chúa Trời rồi họ phủi ơn Chúa. Nói: tôi nhờ tôi mạnh, tôi mới đánh được mấy cái dân mạnh đó, chứ Đức Chúa Trời nào mà làm. Các bạn nhìn thấy từ ngàn xưa cho đến nay dân Y-sơ-ra-ên nó như thế nào thì chúng ta cũng như thế đó. Đừng có nói là tại cái dân Y-sơ-ra-ên nó cứng đầu cứng cổ. Chúng ta là cái bản sao của dân Y-sơ-ra-ên.
Đức Chúa Trời chọn dân Y-sơ-ra-ên. Ngài bỏ dân Y-sơ-ra-ên thế nào thì Ngài cũng sẽ bỏ chúng ta thế ấy, vì chúng ta là những người dân ngoại được ghép vào. Dân Y-sơ-ra-ên là dân tuyển chọn của Chúa. Ngày hôm nay Chúa cũng tuyển chọn chúng ta vì dân Y-sơ-ra-ên đã không chấp nhận Đức Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của họ, cho nên chúng ta được tuyển chọn vào rồi. Ngài cũng sẽ bỏ chúng ta y hệt như Ngài bỏ dân Y-sơ-ra-ên.
Đừng có ỷ lại và nói rằng ngày hôm nay tôi nhận tin, nhận Chúa Giê-xu làm chủ đời mình rồi là tôi được lên thiên đàng. Tôi được hưởng tất cả những cái gì mà Chúa Giê-xu đã dành cho tôi. Tôi không cần làm công việc vì tôi sống dưới thời kỳ ân điển. Công việc là vô ích, chỉ có đức tin mới là được hưởng nước thiên đàng mà thôi.
Họ dạy một cái Tin Lành mới, một cái Tin Lành không thuộc về Đức Chúa Giê-xu và không thuộc về Kinh Thánh. Họ chỉ nói bằng miệng lưỡi và họ giảng. Và họ nhận lãnh Thánh Linh. Họ có cái ân tứ ở đâu ra? Họ giúp cho người ta nhận lãnh Thánh Linh. Thánh Linh giả, các bạn.
Đặt tay tới đâu là chữa lành được, làm cho nhiều người té nhào nhào xuống rồi. Có những cái kinh nghiệm. Họ dạy bây giờ phải kinh nghiệm Thánh Linh đi, các bạn à. Có Chúa thời bây giờ, thời kỳ Tân Ước rồi. Chỉ cần tin Chúa Giê-xu là nhận lãnh Thánh Linh. Mở lòng ra với Chúa đi. Miệng nói tin Chúa Giê-xu là sẽ nhận lãnh Thánh Linh. Trong lúc mình tội lỗi đầy đầu hết, không chịu ăn năn thì cũng nhận lãnh Thánh Linh, nhưng mà Thánh Linh giả.
Nó làm cho cảm nhận được một cái sự lạ lùng. Tay chân thì rung rẩy, bò càng, bò niểng, rồi té nhào xuống đất. Rồi họ nói là họ nhận lãnh Thánh Linh. Họ lạ lùng, họ có một cái đời sống khác hơn ngày trước. Nó làm giả tạo, các bạn ơi. Nó làm cho họ có một cái sự nhẹ nhàng thật sự, chứ không phải là không có, để cho nó gạt người ta. Nhưng mà cái tội lỗi nó đầy đầu để cuối cùng đi địa ngục của chúng nó.
Ngày hôm nay rất là nguy hiểm nếu mà mỗi người chúng ta không chịu nhìn lại cái đời sống của mình, ăn năn tội lỗi, trở về con đường của Chúa, sống đời sống thánh sạch. Vì Chúa nói: Đức Chúa Trời là một đám lửa hừng. Ngài sẽ tiêu diệt và hạ các dân này trước mặt ngươi. Sẽ đuổi cách nào thì các ngươi cũng sẽ bị như vậy nếu các ngươi không vâng lời Ta.
Các ngươi sẽ bị y như vậy. Vì Đức Chúa Trời vẫn y nguyên. Ngài là Đức Chúa Trời thánh sạch. Ngài kỵ tà. Ngài không có phải là: ôi, ngày hôm nay tôi là con của Đức Chúa Trời rồi, tôi khác hơn ngày xưa. Chúa thương tôi, Chúa sẽ yêu tôi. Cha mẹ mình thương con thế nào thì Đức Chúa Trời sẽ yêu thương con của Ngài như vậy. Đừng có sợ.
Chúa rất là thành tín. Chúa giữ lời giao ước của Chúa cho đến ngàn đời cho những người yêu mến Ngài. Nhưng mà không phải là yêu mến giả hình rồi muốn làm gì làm. Yêu mến Ngài có nghĩa là phải vâng giữ luật pháp. Nếu mà chúng ta phạm điều răn của Chúa, phải hạ mình xuống mà kêu xin, khóc lóc với Chúa, ăn năn tội lỗi của mình.
Ăn năn không phải ăn năn bằng cái miệng. Khi mà chúng ta phạm tội rồi, con quỷ nó nhảy vào chúng ta mà con mắt thường của chúng ta không thấy. Cho nên khi mà chúng ta phạm tội, chúng ta phải hạ mình xuống và ăn năn theo cái cách mà Chúa đã dạy chúng ta.
Chúa ơi, con là một người tội nhân đáng bị đóng đinh trên thập tự giá. Con có cái tội này, con chấp nhận Chúa. Con có cái tội này, con chấp nhận Chúa Giê-xu đã chết thế cho cái tội này của con. Cái tội lên mình kiêu ngạo, nói dối, nói hành người này người kia. Con lên mình kiêu ngạo, con đáng chết. Nhưng con lấy đức tin, con tin rằng Đức Chúa Cha đã tha thứ tội lỗi cho con rồi. Và con muốn quay đầu 80 độ, con không muốn đi con đường cũ nữa. Xin Cha thương xót, tha tội cho con.
Và cắt đứt mọi liên lạc với cái linh lừa dối mình. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, ta không có chơi với mày nữa. Tao đã ngu dại, tao đã theo mày đi làm những cái linh kiêu ngạo. Hãy lui ra khỏi ta trong danh Đức Chúa Giê-xu. Ta cắt đứt mọi liên lạc với chúng mày mà là những cái linh kiêu ngạo đó.
Phải làm hoài cho đến khi mình nghe được cái linh nó đi ra khỏi mình, mình mới được Chúa nhậm lời, các bạn.
Chứ không phải là nói bằng cái miệng. Chúa ơi, con có tội, xin Chúa tha tội cho con. Con không giống như mấy người kia đâu. Bây giờ con muốn ăn năn, con trở về Chúa. Xin Chúa tha tội cho con. Họ nói như vậy là họ nói họ ăn năn rồi. Đó là một cái sự sai lầm. Không có gồm tất cả những cái Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh. Và con người của mình, rồi con quỷ, mình phải có gồm hết tất cả đó mới ra khỏi một cái tội lỗi. Chúng ta thờ Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh, chúng ta phạm tội với ba ngôi Đức Chúa Trời. Phạm tội với Đức Chúa Cha: không vâng lời, đi nghịch lại điều răn của Đức Chúa Trời. Phạm tội với Đức Chúa Giê-xu: Ngài đóng đinh trên thập tự giá vì tội của chúng ta mà chúng ta không chấp nhận. Chúng ta phạm tội bôi nhọ huyết Chiên Con của Đức Chúa Trời. Chúng ta phạm tội với Thánh Linh là vì Thánh Linh có nhắc nhở chúng ta đừng có lên mình kiêu ngạo, đừng có phạm tội đó mà chúng ta phớt lờ, chúng ta không chịu nghe tiếng Thánh Linh để rồi chúng ta mới phạm tội. Chúng ta phạm tội với ba ngôi của Đức Chúa Trời chứ không phải phạm tội mà nói cái miệng được. Rồi chúng ta phải để cho con quỷ nó nhảy vào thân thể của chúng ta, chúng ta phạm tội với thân thể của chúng ta, cho nên chúng ta mới bị tội lỗi nó làm cho thân thể chúng ta bị bệnh tật, cho nên chúng ta mới khám phá ra rằng chúng ta có tội với Chúa. Cho nên bệnh tật nó nhảy vào cơ thể của chúng ta để rồi chúng ta ăn năn, quay đầu 180 độ để thân thể của chúng ta được khỏe mạnh, được nhẹ nhàng, tươi mới và bệnh tật nó ra khỏi chúng ta.
Chúng ta phải cắt đứt mọi liên lạc với thế gian, với những cái gì mà nó phá chúng ta, nó nhảy vào chúng ta, nó kéo chúng ta phạm tội để rồi chúng ta sẽ bị hư mất linh hồn nếu chúng ta không ăn năn trước mặt Đức Chúa Trời. Cách năm ngón tay này là Thánh Linh của Chúa chỉ dạy cho tôi để mà biết ăn năn một tội lỗi, và đã bao nhiêu người đã thực hành và đã được thoát ra khỏi cái linh đã trói buộc họ. Con quỷ Sa-tan nó trói. Nhưng mà ngày hôm nay chúng ta làm xong rồi nó sợ. Nó nhúc nhích, nó chạy ra khỏi chúng ta một cách lạ lùng. Nếu mà chúng ta làm thật lòng, thật sự thì con quỷ nó chạy ra. Rất là tuyệt vời, các bạn ơi. Chúng ta là con người xác thịt. Người nào cũng giống nhau hết. Không có ai mà tội khác hơn ai hết. Ôi bà làm được chớ tôi làm không được, tại vì bà có tội nhiều quá mà làm được, còn tôi tội ít tôi làm không được. Họ cũng tự an ủi lấy mình, các bạn. Bà phạm tội nhiều quá mà mới đuổi con quỷ chúng chạy ra, tôi đâu có tội gì đâu, tôi không có quỷ nào. Họ còn cãi tội lại ngược lại với mình đó, các bạn. Mình biểu họ ăn năn, họ tự kêu lên mình kiêu ngạo, tự tôn mình lên, tự cho mình là thánh sạch.
Tôi không có quỷ nào cả, tôi đuổi hoài không có quỷ nào cả. Còn bà nhiều quỷ quá rồi bà mới đuổi bà mới thấy vậy đó. Nói ngon lành lắm, các bạn. Nhưng cảm ơn Chúa. Chúng ta là những người hạ mình xuống và cảm nhận được. Chúng ta ăn năn có con quỷ chạy ra là chúng ta ăn năn thật sự, cho nên con quỷ nó mới thoát ra được và chúng ta được tự do hoàn toàn trong Chúa. Chúng ta vẫn còn ăn năn hoài cho đến ngày nào chúng ta gặp Chúa mới là chúng ta không còn nữa. Chứ tội nó bám lấy chúng ta như là bụi bặm. Nó không thế nào mà nó bỏ chúng ta yên đâu, các bạn ơi. Cho nên phải nhớ, phải nhớ khi mà Chúa đem chúng ta vào đất hứa là chúng ta cũng phải nhớ rằng chúng ta đến từ đâu và chúng ta nhận ân điển của Chúa như thế nào, để chúng ta biết cách ăn năn trở về với Chúa, để tội lỗi chúng ta được tha và linh hồn của chúng ta được cứu, và tài sản của chúng ta được Chúa giữ, không có mất.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, con tạ ơn Cha vì Ngài đã mở miệng con nói những cái lời đến từ Thánh Linh của Ngài. Chúa ơi, cho chúng con biết hạ mình xuống, luôn luôn đề cao cảnh giác, có tội thì biết ăn năn, không phạm tội với Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh, để chúng con được giữ cái sự trong sạch cho chúng con cho đến ngày chúng con gặp được Cha trên nước thiên đàng. Chúng con cảm tạ ơn Cha. Con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
