
PHỤC TRUYỀN 5-6: MÔI SE NHẮC LẠI 10 ĐIỀU RĂN CỦA CHÚA DẶN DÒ DÂN Y-SƠ-RA-ÊN PHẢI CẨN THẬN LÀM THEO.
Phục-truyền Luật-lệ Ký 5
Truyền lại mười điều-răn: khuyên dân-sự phải vâng lời
1Vậy, Môi-se gọi cả Y-sơ-ra-ên mà nói rằng: Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nghe những luật-lệ và mạng-lịnh mà ngày nay ta rao-truyền nơi lỗ tai các ngươi; các ngươi phải học-tập và cẩn-thận làm theo những điều đó. 2Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta có lập giao-ước cùng chúng ta tại Hô-rếp. 3Chẳng phải cùng tổ-phụ chúng ta mà Đức Giê-hô-va đã lập giao-ước nầy đâu, nhưng cùng hết thảy chúng ta hiện ngày nay còn sống đây. 4Đức Giê-hô-va tại trên núi từ giữa lửa, đã đối-diện phán cùng các ngươi. 5Đương lúc đó, ta đứng giữa Đức Giê-hô-va và các ngươi, đặng truyền lại lời của Ngài cho các ngươi; vì các ngươi sợ lửa, không lên trên núi. Ngài phán rằng:
6Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, tức là khỏi nhà nô-lệ.
7Trước mặt ta ngươi chớ có các thần khác.
8Ngươi chớ làm tượng chạm cho mình, cũng chớ làm tượng nào giống như những vật trên trời cao kia, hoặc ở nơi đất thấp nầy, hoặc trong nước dưới đất. 9Ngươi chớ quì-lạy trước các hình-tượng đó, và cũng đừng hầu-việc chúng nó; vì ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, tức là Đức Chúa Trời kỵ-tà, hễ ai ghét ta, ta sẽ nhân tội tổ-phụ phạt lại con-cháu đến ba bốn đời, 10và sẽ làm ơn đến ngàn đời cho những kẻ yêu-mến ta và giữ các điều-răn ta.
11Ngươi chớ lấy danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mà làm chơi; vì Đức Giê-hô-va không cầm bằng vô-tội kẻ nào lấy danh Ngài mà làm chơi.
12Hãy giữ ngày nghỉ đặng làm nên thánh, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phán dặn ngươi. 13Ngươi hãy làm hết công-việc mình trong sáu ngày; 14nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: chớ làm một công-việc nào hết, hoặc ngươi, con trai con gái, tôi trai tớ gái của ngươi, hoặc bò, lừa, hoặc một trong các súc-vật của ngươi, hay là khách ở trong nhà ngươi, hầu cho tôi trai và tớ gái ngươi cũng được nghỉ như ngươi. 15Khá nhớ rằng ngươi đã làm tôi-mọi nơi xứ Ê-díp-tô, và Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi dùng tay quyền-năng giơ thẳng ra đem ngươi ra khỏi đó; bởi cớ ấy cho nên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi có dặn biểu ngươi phải giữ ngày nghỉ.
16Hãy hiếu-kính cha mẹ ngươi, như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi có phán dặn, hầu cho ngươi được sống lâu và có phước trên đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho.
17Ngươi chớ giết người.
18Ngươi chớ phạm tội tà-dâm.
19Ngươi chớ trộm cướp.
20Ngươi chớ làm chứng dối cho kẻ lân-cận mình.
21Ngươi chớ tham vợ của kẻ lân-cận mình; chớ tham nhà của người, hoặc ruộng, tôi trai tớ gái, bò, lừa hay là vật chi thuộc về kẻ lân-cận ngươi.
22Tại trên núi, giữa lửa, mây và sự tối-tăm, Đức Giê-hô-va có dùng tiếng lớn phán những lời nầy cho cả hội các ngươi, Ngài không thêm chi hết; đoạn Ngài ghi các lời đó trên hai bảng đá, và trao cho ta.
23Vả, trong khi cả núi phát lửa, các ngươi vừa nghe tiếng từ giữa nơi tối-tăm phán ra, thì những quan-trưởng của các chi-phái, và những trưởng-lão các ngươi đến gần ta mà nói rằng: 24Kìa, Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi đã tỏ ra sự vinh-hiển và sự oai-nghiêm Ngài cho chúng tôi, và chúng tôi có nghe tiếng Ngài từ giữa lửa phán ra; ngày nay chúng tôi thấy rằng Đức Chúa Trời có phán cùng loài người và loài người vẫn còn sống. 25Nhưng bây giờ, cớ sao chúng tôi phải chết? vì đám lửa lớn nầy sẽ tiêu-diệt chúng tôi hết. Ví bằng chúng tôi còn có nghe tiếng của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, thì chúng tôi phải chết. 26Vì trong loài người, có ai đã nghe tiếng của Đức Chúa Trời sanh-hoạt từ giữa lửa phán ra, như chúng tôi, mà vẫn còn sống? 27Vậy, ông hãy đi đến gần, nghe mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi sẽ phán, rồi hãy truyền lại cho chúng tôi mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi sẽ phán cho ông; thì chúng tôi sẽ nghe và làm theo.
28Đương khi các ngươi bàn cùng ta, Đức Giê-hô-va nghe những lời của các ngươi, nên phán cùng ta rằng: Ta có nghe những lời dân nầy bàn cùng ngươi; chúng nó nói như vậy lấy làm thậm phải. 29Ồ! chớ chi dân nầy thường có một lòng kính-sợ ta, hằng giữ theo các điều-răn ta như thế, để chúng nó và con-cháu chúng nó được phước đời đời! 30Hãy đi nói cùng dân-sự rằng: Khá trở về trại mình; 31còn ngươi, hãy ở lại đây với ta, ta sẽ truyền các điều-răn, luật-lệ, và mạng-lịnh mà ngươi sẽ dạy lại cho, để chúng nó làm theo các điều đó trong xứ ta sẽ ban cho họ nhận lấy. 32Vậy, các ngươi khá cẩn-thận làm theo, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã phán dặn các ngươi; chớ xây qua bên hữu, hoặc qua bên tả. 33Các ngươi khá đi theo trọn đường mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã chỉ cho, để các ngươi được sống, hưởng phước, và ở lâu dài trong xứ mà mình sẽ nhận được.
Phục-truyền Luật-lệ Ký 6
Môi-se khuyên dân Y-sơ-ra-ên yêu-mến Chúa, chớ hề quên răn-giới, và ơn của Ngài
1Vả, nầy là điều-răn, luật-lệ và mạng-lịnh mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã phán dặn ta dạy lại cho, để các ngươi làm theo nó trong xứ mà các ngươi sẽ đi vào nhận lấy; 2hầu cho ngươi kính-sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, trọn đời, ngươi và con-cháu ngươi vâng-giữ các luật-lệ và điều-răn của Ngài mà ta truyền cho ngươi, để ngươi được sống lâu ngày. 3Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi hãy nghe lấy và cẩn-thận làm theo, hầu cho ngươi được phước và thêm lên nhiều trong xứ đượm sữa và mật, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ ngươi đã phán hứa cùng ngươi.
4Hỡi Y-sơ-ra-ên! hãy nghe: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va có một không hai.
5Ngươi phải hết lòng, hết ý, hết sức kính-mến Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. 6Các lời mà ta truyền cho ngươi ngày nay sẽ ở tại trong lòng ngươi; 7khá ân-cần dạy-dỗ điều đó cho con-cái ngươi, và phải nói đến, hoặc khi ngươi ngồi trong nhà, hoặc khi đi ngoài đường, hoặc lúc ngươi nằm, hay là khi chỗi dậy. 8Khá buộc nó trên tay mình như một dấu, và nó sẽ ở giữa hai con mắt ngươi như ấn-chỉ; 9cũng phải viết các lời đó trên cột nhà, và trên cửa ngươi.
10Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã dẫn ngươi vào xứ mà Ngài thề cùng tổ-phụ ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp, đặng ban cho ngươi, khiến ngươi lấy được những thành lớn và tốt mà ngươi không có xây cất; 11những nhà đầy đủ các thứ của mà ngươi không có chất-chứa; các giếng mà ngươi không có đào; cây nho và cây ô-li-ve mà ngươi không có trồng; khi ngươi ăn và được no-nê, 12khá giữ lấy mình, kẻo ngươi quên Đức Giê-hô-va, là Đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, tức là khỏi nhà nô-lệ.
13Ngươi phải kính-sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, phục-sự Ngài, và lấy danh Ngài mà thề. 14Chớ theo các thần khác trong những thần của các dân-tộc ở xung-quanh các ngươi, 15vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ngự ở giữa ngươi, là Đức Chúa Trời kỵ-tà, e cơn thạnh-nộ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi nổi lên cùng ngươi và Ngài diệt ngươi khỏi mặt đất chăng. 16Các ngươi chớ thử Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, như đã thử Ngài tại Ma-sa. 17Khá cẩn-thận giữ lấy những điều-răn, chứng-cớ, và luật-lệ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã truyền cho ngươi. 18Vậy, ngươi phải làm điều ngay-thẳng và tốt-lành trước mặt Đức Giê-hô-va, để ngươi được phước và vào nhận lấy xứ tốt-đẹp mà Đức Giê-hô-va đã thề hứa cùng tổ-phụ ngươi, để ban cho ngươi; 19và Đức Giê-hô-va sẽ đuổi hết những kẻ thù-nghịch ra khỏi trước mặt ngươi, y như Ngài đã phán vậy.
20Về ngày sau, khi con ngươi hỏi ngươi rằng: Các chứng-cớ, luật-lệ, và mạng-lịnh nầy là chi, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi đã truyền cho cha? 21thì hãy đáp rằng: Chúng ta đã bị làm tôi-mọi cho Pha-ra-ôn tại xứ Ê-díp-tô, và Đức Giê-hô-va có dùng tay mạnh đem chúng ta ra khỏi xứ ấy. 22Đức Giê-hô-va có làm trước mặt chúng ta những dấu kỳ và phép lạ rất lớn-lao đáng sợ, mà hại xứ Ê-díp-tô, Pha-ra-ôn, và cả nhà người; 23Ngài đã đem chúng ta ra khỏi xứ ấy, để dẫn vào xứ Ngài đã thề cùng tổ-phụ chúng ta; để ban cho chúng ta. 24Đức Giê-hô-va có phán cùng chúng ta khá làm theo các luật-lệ nầy, kính-sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, hầu cho chúng ta được phước luôn luôn, và được Ngài bảo-tồn sự sống cho chúng ta y như Ngài đã làm đến ngày nay. 25Vả, chúng ta sẽ được xưng là công-bình nếu chúng ta cẩn-thận làm theo các điều-răn nầy trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, y như Ngài đã phán dặn vậy.
Amen!
Cảm tạ ơn Chúa. Chúng ta là những người ngày hôm nay là dân ngoại, nhưng mà được ghép vào dân Y-sơ-ra-ên, thì những cái luật nào mà Chúa phán cho dân Y-sơ-ra-ên áp dụng cho chúng ta chứ không phải chỉ cho dân Y-sơ-ra-ên mà thôi.
Ngày xưa họ không có biết được rằng trong tương lai, sẽ có một số người rất là đông, người ngoại quốc được trở về làm dân Y-sơ-ra-ên. Vì họ không có chấp nhận Chúa Giê-xu là Cứu Chúa của cuộc đời họ, cho nên chúng ta mới được ghép vào. Nếu mà họ chấp nhận Chúa Giê-xu là chúng ta không có được như ngày hôm nay. Chúng ta… là ân huệ của Đức Chúa Trời, ân điển. Bởi ân điển mà chúng ta được ghép vào và trở nên dân Y-sơ-ra-ên của Chúa. Nhưng nếu chúng ta không cẩn thận làm theo điều răn của Đức Chúa Trời thì những cái sự phán xét, những cái lời gì Chúa phán cho dân Y-sơ-ra-ên, nó áp dụng cho chúng ta ngay. Chúng ta phải giữ mười điều răn của Đức Chúa Trời. Ngày hôm nay bao nhiêu người họ nói luật pháp không cần nữa, luật pháp không cần nữa. Đó là cái đạo của quỷ Sa-tan. Các bạn phải biết rằng cái nào là đúng, cái nào là sai, cái nào bị nhồi sọ bởi quỷ Sa-tan, cái nào là chúng ta… theo Chúa một cách thật sự. Chúng ta phải đọc quyển Kinh Thánh Cựu Ước và Tân Ước áp dụng hết cho chúng ta, chứ không phải là bỏ luật pháp mà đi theo ân điển của Đức Chúa Giê-xu. Một cái là dân Y-sơ-ra-ên đã chứng kiến Đức Chúa Trời nói chuyện bằng cái lửa. Mặc dù họ không thấy, nhưng mà họ đã kinh nghiệm được, nhìn thấy một Đức Chúa Trời quá tuyệt vời. Ngài nói chuyện với chúng ta. Bây giờ là Ngài không có nói bằng cái lửa nữa. Chúng ta là những người tội lỗi, tội nhân. Đức Chúa Trời phán qua Đức Chúa Giê-xu và Thánh Linh, chứ Đức Chúa Trời không có phán bằng cái lửa như ngày xưa nữa. Chúa đã làm và người ta sợ Chúa. Đức Chúa Trời, người ta sợ. Nhìn thấy là quá sợ, tại vì Đức Chúa Trời là Đấng tối cao, Đấng phán một tiếng thì có mặt trời, phán một tiếng thì có mặt trăng, v.v. Thành ra Ngài muốn nói chuyện với chúng ta mà chúng ta rất là sợ. Dân của Chúa đó, họ từng ăn ma-na của Chúa. Họ từng ăn chim cút từ trên trời rớt xuống. Họ từng thấy tất cả phép lạ mà họ cũng vẫn sợ.
Ngày nay Đức Chúa Trời phán với chúng ta qua Thánh Linh của Ngài. Ngài là những cái tiếng phán nhỏ nhẹ ở trong tấm lòng của chúng ta, chứ Ngài không phán qua những cái lời bằng lửa mà làm cho chúng ta sợ hãi, nhưng người ta lại ỷ lại, ỷ lại những cái sự nghe cái lời nói nhỏ nhẹ của Thánh Linh ở trong lòng của họ mà họ phớt lờ đi, vì họ không có sợ. Con người mà sợ thì mới làm, đó là những cái người xác thịt. Cũng giống như những đứa trẻ, biểu nó làm cái gì nó không làm, xách cây roi mà đánh nó thì nó mới chịu làm. Đó là những cái người con người xác thịt, những cái người trẻ con. Chúng ta là những người tâm linh, những người con cái của Chúa, chỉ cần nghe tiếng nhỏ nhẹ của Thánh Linh phán. Ngài dạy chúng ta, Ngài nói với chúng ta bằng những lời nhỏ nhẹ mà nó ngược lại với ý của chúng ta. Ý của chúng ta muốn làm những điều sai lầm, nhưng mà Thánh Linh của Chúa nói một cách nhỏ nhẹ, chúng ta có vâng lời hay không? Nếu chúng ta cãi lại thì sẽ bị đánh đòn. Bệnh tật, đau ốm, cái thân xác chúng ta nó bị đau đó, là đó là những đòn roi của Thánh Linh. Nhưng mà Chúa không có làm nhưng con quỷ nó kiện cáo, nó đánh phá chúng ta. Chúa để cho con quỷ nó kiện cáo, nó đánh phá chúng ta. Chúa không có để cho chúng ta bị đau lâu ngày nếu chúng ta biết tội và ăn năn ngay tức khắc thì cái bệnh tật nó tan biến. Nhưng mà ngày nay có một số người họ vẫn cứng lòng, họ không chịu ăn năn, lên mình kiêu ngạo, để cho nó kéo dài cái sự đau đớn.
Cái sự đau đớn nó kéo dài thân xác cho đến khi nào mà họ chịu không nổi nữa, họ mới suy nghĩ lại. Mà họ còn kiêu ngạo là họ nói: Tôi vác thập tự giá của Chúa Giê-xu, tôi bằng lòng nhận tất cả những sự đau đớn giống như Chúa Giê-xu chấp nhận sự đau đớn, mà tôi không có than phiền trách móc Chúa. Họ càng nói ra những cái lời lên mình kiêu ngạo, chứ không chịu chấp nhận: Con là người có tội, Chúa ơi. Con mới bị cái hoạn nạn này, Chúa ơi. Chấp nhận tội và ăn năn tội thì chúng ta mới thoát ra khỏi những cái bệnh tật. Đó là con đường tôi đã đi qua, tôi đã kinh nghiệm. Mà mỗi lần tôi bị bệnh hay bị cái gì, tôi hỏi: Chúa ơi, con có làm gì sai? Thì Thánh Linh của Chúa sẽ cắt nghĩa cho chúng ta biết rằng: Con làm cái tội đó, con không ăn năn nên bị đòn. Thành ra Đức Chúa Trời có cái cách của Ngài. Ngày hôm nay Ngài phán với chúng ta những cái lời nhỏ nhẹ, nhưng mà chúng ta không vâng lời. Thì nhiều khi Ngài phán một lần rồi không nghe, hai lần rồi, ba lần rồi, nếu không chịu ăn năn thì sẽ bị hết bệnh này tới bệnh kia, tới bệnh nọ, cho đến ngày chúng ta chịu ăn năn tội đó để được Chúa hoàn lại sức khỏe cho chúng ta. Nhưng mà nếu chúng ta cố gắng đi con đường đó hoài thì chúng ta sẽ đi đến sự chết.
Chưa có đến cái ngày chết của chúng ta mà chúng ta phải bị ra khỏi mặt đất. Chúa Giê-xu nói: Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngự ở giữa ngươi là Đức Chúa Trời kỵ tà, e cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi dậy cùng ngươi và giết ngươi khỏi mặt đất chăng. Đó là Đức Chúa Trời của chúng ta đó. Ngài vẫn y nguyên, các bạn ơi. Các ngươi chớ thử Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi. Bây giờ người ta cứ thử, thử làm cái gì cũng thử. Ăn năn cho Chúa cũng thử. Mình biểu bạn có tội, bạn ăn năn đi thì bạn sẽ hết bệnh. Thử, tôi thử, tôi thử rồi, tôi ăn năn rồi tôi vẫn còn bệnh như vậy đó, mà đừng có giảng cái đạo tà giáo. Tôi nói ăn năn hết lòng, hạ mình xuống, giống như ông vua Đa-vít là một người tội nhân. Ông biết ông tội. Ông hạ mình xuống. Ông mặc cái áo bằng gai. Nó đau đớn lắm, nó ngứa. Đất cát dính cả mình. Một ông vua mà phải hạ mình xuống. Chúa ơi, con xứng đáng là một người tội nhân. Ngày hôm nay chúng ta biết rằng chúng ta có tội, chúng ta có Chúa Giê-xu đổ máu ra trên thập tự giá. Chỉ cần chấp nhận huyết Chúa Giê-xu đổ ra chuộc tội của chúng ta mà nó dễ hơn ông vua Đa-vít ngày xưa. Ông mặc cái áo bằng gai, cái vải gai như là gai, tất cả nó gai, nó đâm vào. Ông nằm xuống đất, ông lấy tro, ông rải trên đầu, ông bò, ông đi, ông nằm dưới đất mà trước mặt mọi người, để cho người ta thấy rằng tôi là một con người có tội biết ăn năn, không biết sự nhục nhã của mình nữa. Ngày hôm nay người ta ăn năn, người ta sợ nhục nhã. Biểu người ta ăn năn, người ta nói: Để tôi nói với Chúa được rồi, tôi không nói với cô. Bạn có làm cái gì sai không? Bạn nói đi mà tôi giúp bạn. Thôi thôi thôi.
Để tôi nói với Chúa được rồi, tôi không nói với cô được không? Thì bạn cứ giấu đi. Vì cái tôi của bạn, bạn cứ giấu đi. Thì coi tội của bạn mà bạn mắc cỡ, bạn không có dám nói ra. Thì đó là giữa bạn với Chúa. Chúa biểu bạn nói ra thì bạn nói. Mà bạn mắc cỡ vì cái tôi của bạn nó to lớn quá. Bạn giấu để bạn nói với Chúa thì bạn cứ làm đi. Thì coi bệnh của bạn nó có thuyên giảm hay không. Cái tôi của mình nó làm cho mình rất là đau khổ, các bạn ơi. Cứ có cái tội gì thì cứ nói hoạch toẹt ra đi. Người ta cười mình cũng không sao. Cái áo của mình mặc có bề mặt và bề trái. Mình cứ mặc cái áo bề trái ra cho người ta dòm đi. Không sao hết, đừng có mắc cỡ. Con người là có cái tôi của mình nó làm cho mình khổ sở và mắc cỡ khi mình làm một cái gì sai trước mặt mọi người. Cứ mình mắc cỡ mà mắc cỡ quá chừng. Cả tháng trường vẫn còn nhớ hoài, mình sợ có ai cười mình không. Ngày xưa tôi là như vậy đó, các bạn. Khi tôi đi ra tôi mặc cái áo trái, ai mà nói tôi mặc áo trái tôi mắc cỡ kinh khủng luôn. Ngày hôm nay tôi mặc áo trái tôi đi ra ngoài chợ luôn. Má tôi bà hỏi: Tại sao con mặc áo trái vậy? Con có lộn không? Không, con cố tình mặc áo trái, tại vì cái da của con nó già rồi, bận áo trái nó không có bị ngứa, mà bận áo mặt nó ngứa. Mấy cái đường may nó làm cho con ngứa khó chịu quá, thì con mặc cái áo trái nghe nó thoải mái. Đi ngoài đường đâu có sao đâu, người ta có cười đâu có sao đâu. Bà già bà cũng lạ lùng. Nếu mà ngày trước thì tôi rất là mắc cỡ, các bạn. Mình làm cái gì, dẹp cái tôi mình đi thì mình sống một đời sống tự do, thoải mái, không sợ người ta cười và không lệ thuộc vào ai.
Mình làm, mình biết mình làm cái đó đúng thì mình cứ làm, không có sợ mắc cỡ mặt. Còn bao nhiêu người họ có tội mà họ mắc cỡ mặt. Họ không dám làm vì họ sợ người ta cười. Đó mới là cái tội Đức Chúa Trời quở trách. Những cái tội đó là họ biết họ đi sai mà vì cái số đông họ vẫn đi theo. Ngày hôm nay bao nhiêu người họ nói là phải giữ cái ngày Sa-bát là ngày thánh, ngày lễ của Chúa. Chúa dạy trong luật pháp là phải giữ ngày Sa-bát. Rồi họ nói là mấy cái người đạo Sa-bát là mấy cái người làm sai.
Chúng tôi là đi nhà thờ ngày Chúa Nhật là chúng tôi đi đúng. Họ tranh cãi với nhau về những điều nhỏ nhặt như vậy. Thì tôi hỏi: Chúa ơi, ngày nào đúng? Ngày thứ Bảy hay là ngày Chúa Nhật? Chúa nói: ngày thứ Bảy cũng là đúng, mà ngày Chúa Nhật cũng là đúng. Họ đã bỏ ra 6 ngày đi làm. Một ngày là thờ phượng Chúa, đó là ngày Sa-bát. Ngày Sa-bát của họ là ngày thứ Bảy trong những ngày công việc của họ. Ngày Chúa Nhật của những người tín đồ Tin Lành là ngày thứ Bảy, ngày Sa-bát của những người đạo Sa-bát. Họ làm 6 ngày, họ nghỉ 1 ngày. Cả 2 bên đều đúng, chứ không có ai mà làm sai. Nếu mà chúng ta nghĩ lại thì cả thế giới nó quay vòng. Ngày Chủ nhật của tôi ở bên Mỹ là ngày thứ Hai của các bạn ở bên Việt Nam. Ngày thứ Bảy của các bạn là ngày Chúa Nhật của tôi. Hình ra tranh cãi với nhau là tôi đi nhóm ngày, tôi phải nghỉ một ngày thứ Bảy. Mà nhìn lại thì các bạn, ngày thứ Bảy của tôi là ngày Chúa Nhật ở bên này. Rồi tranh cãi, rồi tranh cãi, rồi tranh cãi. Chúa cần cái tấm lòng vâng lời. Chúa không muốn chúng ta tranh cãi. Chúng ta đừng có nên tranh cãi với nhau vì một chuyện nhỏ nhoi như vậy. Chúng ta phải biết rằng con người của chúng ta là có nhiều cái sai lầm. Mình có tội với Thánh Linh của Chúa. Làm gì sai, Thánh Linh của Chúa nhắc nhở chúng ta là chúng ta phải ăn năn ngay.
Mỗi người có Thánh Linh ở trong lòng nhắc nhở chúng ta để chúng ta đi đúng theo con đường của Chúa, để mà chúng ta được phước. Giữ điều răn của Đức Chúa Trời là được phước khi đi ra, được phước khi đi vào và được sống lâu trên đất. Đó là bổn phận của chúng ta.
Nếu chúng ta làm theo y như điều răn của Ngài thì chúng ta sẽ được xưng công bình ở trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta là những người con có Cha, sẽ được phước, và Ngài sẽ chô chúng ta chiếm lấy những của cải tài sản của những người gian ác. Ngài sẽ ban cho chúng ta giống như dân Y-sơ-ra-ên. Chúa nói Chúa lấy của cải của những người có lòng gian ác, Chúa ban cho chúng ta. Họ đã làm, chúng ta đến và hưởng. Chúng ta hưởng những đất mà chúng ta không có trồng. Chúng ta hưởng những giếng mà chúng ta không có đào. Những cây nho và những cây ô-li-ve mà chúng ta không có trồng. Nhưng chúng ta được ăn và no nê. Nếu mà trong lúc chúng ta được ăn và no nê, phải giữ kẻo mình quên Đức Giê-hô-va, Đấng đem mình ra khỏi sự nô lệ của thế gian. Ngày xưa dân Y-sơ-ra-ên đi ra khỏi nô lệ cho vua Pha-ra-ôn thế nào, thì chúng ta ngày hôm nay là những người đi ra khỏi làm nô lệ cho thế gian, cho tội lỗi. Chúng ta được giải phóng hoàn toàn và được tự do 100% khi chúng ta trở về với Chúa Giê-xu, chấp nhận tội lỗi của mình trên cây thập tự giá Chúa Giê-xu đã gánh hết rồi. Cho nên chúng ta được trở nên những người công bình và chúng ta được hưởng những sản nghiệp mà Cha của chúng ta để lại cho chúng ta.
Điều trước tiên, sản nghiệp đó là được sự tự do hoàn toàn, được mở trói ra bởi những sự trói buộc của thế gian. Chúng ta cảm nhận được một sự tươi mới, một sự nhẹ nhàng, thoát ra khỏi những xiềng xích, những tội lỗi mà con quỷ nó trói chúng ta. Bằng con mắt bình thường chúng ta không thấy, nhưng con mắt tâm linh của chúng ta cảm nhận được rằng: wow, chúng ta được tự do. Gánh nặng trên vai của chúng ta nó đã rớt xuống. Chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa. Chúng ta muốn làm những điều gian ác nhưng ngày hôm nay chúng ta lại ghét nó. Ngày xưa chúng ta muốn coi những phim dơ bẩn, ngày hôm nay chúng ta không còn muốn xem những phim dơ bẩn nữa. Ngày xưa chúng ta làm nô lệ cho những nhạc trữ tình, tình yêu dơ bẩn. Tình yêu dơ bẩn như tình yêu thất vọng, thất tình. Đó là những nhạc trữ tình của loài người. Ngày hôm nay chúng ta muốn ca ngợi danh Chúa, chúng ta muốn hát nhạc Chúa, chúng ta muốn vui trong lòng. Chúng ta không còn có sự buồn bực của ngày trước nữa. Đó là chúng ta cảm nhận được ngay một sự giải phóng hoàn toàn của Đức Chúa Giê-xu. Ân huệ của Chúa cho chúng ta trong ân điển của Chúa Giê-xu. Khi chúng ta được nhận lãnh Thánh Linh vào lòng thì con người của chúng ta như con sâu nó biến thành con bướm. Một sự cảm nhận hoàn toàn như thế, đó là một tin tức tốt lành của Chúa Giê-xu đã đem đến cho mỗi người chúng ta. Chúng ta cần phải đi rao báo một tin tức tốt lành, chứ chúng ta không rao giảng đạo của Chúa. Cái đạo nó khác với sự tương giao mật thiết giữa Đức Chúa Trời với con người.
Chúng ta đem tin tức tốt lành ra để rao truyền cho thế giới rằng ngày hôm nay chúng ta có một tình yêu tuyệt diệu giữa Chúa Giê-xu và con người, một tình yêu vô điều kiện. Con người được yêu và được đáp lại tình yêu. Chúa Giê-xu vẫn yêu chúng ta đó mà chúng ta không có đáp lại tình yêu của Ngài, cho nên chúng ta sống trong sự cô đơn, buồn bã, thất vọng, bệnh tật. Tất cả đều vì chúng ta chạy trốn một tình yêu tuyệt vời của Chúa Giê-xu. Nếu chúng ta bây giờ quay lại và chúng ta đáp, chỉ cần đáp lại tình yêu của Chúa Giê-xu là con người của chúng ta có một sự tuyệt vời, lạ lùng xảy ra như hai người yêu nhau. Tình yêu giữa con người với Chúa nó tốt hơn tình yêu giữa con người với con người. Khi một người đàn ông đi đến và cầu hỏi một người con gái, họ yêu cô ta nhưng mà cô ta không đáp lại tình yêu của họ, cả hai bên đều buồn hết. Các bạn có từng trải qua những con đường tình yêu như vậy không? Để tôi suy nghĩ lại, để tôi suy nghĩ lại. Rồi người đó họ đi yêu một người khác. Rồi khi mà cô ta muốn nghe nói là người đó quá tuyệt vời, ông đó giàu có lắm, học giỏi mà đẹp trai, mà quá tuyệt vời đó. Khi mà đến thời điểm cô ta muốn nói đáp nhận tình yêu đó rồi thì người đó đã yêu một người khác rồi, làm cho cô ta ta tuyệt vọng. Nhưng Đức Chúa Trời, Đức Chúa Giê-xu vẫn yêu chúng ta. Đời đời tình yêu của Ngài vẫn không hề thay đổi. Ngài không có đi tìm một người khác để mà bỏ chúng ta đâu. Chúng ta không đáp lại tình yêu của Chúa, nhưng Chúa vẫn còn đó và Chúa đợi chờ chúng ta, cho đến ngày chúng ta được trở về và yêu Ngài, để mà chúng ta được có một sự tươi mới trong tâm hồn.
Đó là tình yêu của Chúa Giê-xu. Ngài không thay đổi. Ngài không phải như loài người mà thay đổi. Chúng ta không đáp lời, Ngài không đi tìm một người yêu khác. Tình yêu của Chúa Giê-xu quá tuyệt vời đối với chúng ta. Chúng ta phải đáp lại tình yêu đó. Chúa Giê-xu và chúng ta, hai tình yêu nó hiệp lại là nó có một sự rung động làm cho con người như bay bổng lên trên, như là bay bổng lên trời đó các bạn. Hai tình yêu mà nó chạm lại với nhau là nó bùng lên. Một tình yêu tuyệt vời đó là tin tức tốt lành của Đức Chúa Trời, chứ không phải là một đạo giáo và một tôn giáo để đi kéo người ta đến thờ một Đấng mà họ coi là Đấng chết. Chúng ta thờ một Đấng sống. Đấng sống và tình yêu của Ngài vẫn không thay đổi với chúng ta. Và khi chúng ta đáp lại tình yêu thì chúng ta cảm nhận được như hai người yêu nhau, nó vui vẻ, nó mừng rỡ. Lòng của chúng ta luôn luôn vui vẻ và mừng rỡ vì chúng ta yêu và chúng ta đã được yêu. Hai người yêu nhau, họ rất là tuyệt vời. Không thể nào mà giấu với người thế gian được. Hai người yêu nhau rồi có một tình yêu, người đó rất vui vẻ, mừng rỡ, như bay bổng lên thiên đàng.
Tất cả những người xung quanh đều thấy người này đã lạ lùng. Hỏi: tại sao mày thay đổi lạ? Mày vui vẻ quá nha. Tôi đã tìm được tình yêu, tình yêu vô điều kiện của Chúa Giê-xu. Ngài yêu tôi và tôi đã đáp lại tình yêu của Ngài. Và tôi đã nhận được, tôi đã được sự vui vẻ bình an trong tâm hồn mà tôi đã đi tìm bao nhiêu năm nay. Tôi đã nhận được và tôi đã tìm được tình yêu đó. Phải đi báo tin cho tất cả những người xung quanh để họ biết được như chúng ta. Các bạn thấy người đàn bà Sa-ma-ri bên giếng nước đó. Bà đi bà gặp Chúa Giê-xu. Bà đã đi tìm, bà đã gặp được Chúa Giê-xu, bà chạy về báo tin cho cả dân làng biết. Bao nhiêu dân làng chạy ra tìm Chúa Giê-xu ngồi bên giếng nước để Ngài cắt nghĩa Tin Lành của Cha của mình, tình yêu của Cha mình cho những người đó.
Đó là họ gặp gỡ Chúa Giê-xu. Chúng ta ngày hôm nay cũng gặp Chúa Giê-xu. Y như vậy, chúng ta có dám đi báo tin Tức tốt lành cho những người khác không? Nếu mà các bạn chưa có nhận được giống như tôi nhận được, các bạn đã đi sai, và các bạn chưa có đáp lại tình yêu của Chúa Giê-xu cách thật lòng. Các bạn chỉ yêu bằng cái miệng mà không có bằng cái tấm lòng. Các bạn mới yêu thật sự thì các bạn sẽ thấy được một cái tình yêu tuyệt diệu mà Chúa Giê-xu đã giải phóng chúng ta ra khỏi tất cả những cái gì nô lệ cho thế gian. Trong đó có tiền bạc, trong đó có tài chánh, trong đó có bệnh tật. Ngài giải phóng chúng ta ra khỏi tất cả những điều đó. Chúng ta không nhận được vì chúng ta đáp lại tình yêu của Chúa Giê-xu một cách giả hình. Chúng ta làm bằng cái miệng mà chúng ta không làm bằng cái lòng, cho nên chúng ta chưa có nhận được. Con đường đó tôi đã đi qua, và tôi nói với các bạn với cái tấm lòng thành thật: các bạn chưa nhận lãnh được. Các bạn phải đi tìm đi. Và các bạn mở lòng ra với Chúa Giê-xu một cách thành thật đi. Phải đừng có nghi ngờ chi hết là các bạn sẽ nhận lãnh được một cái tình yêu vô điều kiện. Đáp lại cái tình yêu đó, các bạn sẽ thấy các bạn bay bổng lên, như là… đi nhẹ nhàng, không còn bước đi với những vết chân nặng nề trên đất. Rồi sau đó các bạn sẽ muốn đi ra nói về tình yêu của Chúa Giê-xu cho tất cả mọi người như chính mình tôi vậy.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, cảm tạ Cha vì Ngài đã mở miệng con, nói những cái lời đến từ Thánh Linh của Ngài. Xin Ngài thay đổi những cái người mà đang thất vọng, đang buồn chán. Họ có môi miệng nói Chúa Giê-xu nhưng họ chưa có đáp lại tình yêu của Chúa Giê-xu thật sự từ tận đáy lòng của họ, Trong danh Đức Chúa Giê-xu, xin Cha mở trói tất cả những người con cái của Đức Chúa Trời. Họ nói rằng họ làm con nhưng mà họ chưa thật sự chấp nhận làm con của Cha. Họ nói rằng họ yêu Chúa Giê-xu nhưng họ yêu một cách giả hình. Họ chưa mở lòng ra với tình yêu vô điều kiện với Chúa Giê-xu. Xin Cha thương xót và mở trói những linh hồn này để cho họ được gặp Chúa Giê-xu như con đã gặp Ngài. Cảm tạ Cha trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
