PHỤC TRUYỀN 3-4: BÀI GIẢNG CỦA MÔI SE NHẮC NHỞ DÂN CHÚA TRƯỚC KHI VÀO ĐẤT HỨA.

https://www.mediafire.com/file/w88rsnu8gqj56ki/PHU%25CC%25A3C_TRUYE%25CC%2582%25CC%2580N_3-4-.m4a.m4a/file

PHỤC TRUYỀN 3-4: BÀI GIẢNG CỦA MÔI SE NHẮC NHỞ DÂN CHÚA TRƯỚC KHI VÀO ĐẤT HỨA:

Phục-truyền Luật-lệ Ký 3

Môi-se diễn-tiếp: Óc, vua Ba-san thất-trận; chia xứ lấy được cho Ru-bên, Gát và phân nửa chi-phái Ma-na-se

1Bấy giờ, chúng ta trở lại bắt đường Ba-san đi lên. Óc, vua Ba-san, và cả dân-sự người ra đón chúng ta, đặng giao-chiến tại Ếch-rê-i. 2Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: ngươi chớ sợ, vì ta đã phó người, cả dân-sự và xứ người vào tay ngươi; ngươi sẽ làm cho người như ngươi đã làm cho Si-hôn, vua A-mô-rít, ở tại Hết-bôn. 3Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta cũng có phó vào tay chúng ta Óc, vua Ba-san, và cả dân-sự người; chúng ta có đánh bại người đến chừng không còn lại một ai. 4Trong lúc đó chúng ta chiếm lấy các thành của người, không có thành nào mà mình không chiếm lấy; tức là sáu mươi cái thành và toàn miền Ạt-gốp, là nước của Óc trong xứ Ba-san. 5Các thành nầy vốn là đồn-lũy có vách cao, cửa và cây gài; cũng có lấy những thành không có vách rất nhiều. 6Chúng ta khấn-vái tận diệt các thành nầy, như chúng ta đã làm cho Si-hôn, vua Hết-bôn, tức là khấn-vái diệt hết các thành, các người nam, người nữ, và con trẻ. 7Nhưng chúng ta chiếm lấy về phần mình hết thảy súc-vật và hóa-tài của các thành ấy.

8Vậy, trong lúc đó, chúng ta chiếm lấy của hai vua A-mô-rít, xứ bên kia sông Giô-đanh, từ khe Ạt-nôn đến núi Hẹt-môn 9(dân Si-đôn gọi núi Hẹt-môn là Si-ri-ôn; còn dân A-mô-rít đặt tên là Sê-ni-rơ); 10các thành của đồng bằng, toàn Ga-la-át và toàn Ba-san, cho đến Sanh-ca và Ết-rê-i, là hai thành của nước Óc trong Ba-san. 11(Vì về dân-tộc Rê-pha-im, chỉ có một mình Óc, vua Ba-san, còn lại. Nầy, cái giường bằng sắt của người, há chẳng còn tại Ráp-ba, thành của con-cháu Am-môn sao? Bề dài giường là chín thước, bề ngang bốn thước, theo thước tay người nam.)

12Vậy, trong lúc đó, chúng ta chiếm lấy xứ nầy. Ta cho người Ru-bên và người Gát từ xứ A-rô-e, ở trên khe Ạt-nôn và phân nửa núi Ga-la-át, cùng các thành của nó. 13Ta cho phân nửa chi-phái Ma-na-se phần còn lại của núi Ga-la-át, và toàn Ba-san, nước của Óc, tức là cả miền Ạt-gốp cùng toàn Ba-san vậy. — Miền ấy gọi là xứ Rê-pha-im. 14Giai-rơ, con trai Ma-na-se, chiếm lấy cả miền Ạt-gốp cho đến giới-hạn dân Ghê-su-rít và Ma-ca-thít, đặt tên mình cho các thôn xứ Ba-san, là thôn Giai-rơ, đến ngày nay hãy còn. — 15Ta cũng cho Ma-ki xứ Ga-la-át. 16Về người Ru-bên và người Gát, ta cho phần Ga-la-át có ranh ở giữa khe Ạt-nôn cho đến khe Gia-bốt, là giới-hạn của con-cháu Am-môn, 17luôn với đồng bằng Giô-đanh, từ Ki-nê-rết tới biển của đồng bằng, tức là Biển-mặn, dưới triền núi Phích-ga, về phía đông.

18Vả, trong lúc đó, ta truyền lịnh nầy cho các ngươi, mà rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi có phó xứ nầy cho các ngươi đặng nhận lấy làm sản-nghiệp; hết thảy những chiến-sĩ trong các ngươi phải cầm binh-khí đi qua trước anh em mình, là dân Y-sơ-ra-ên. 19Chỉ những vợ, con trẻ, và súc-vật các ngươi — ta biết rằng các ngươi có nhiều súc-vật — sẽ ở lại trong những thành mà ta đã cho các ngươi, 20đến chừng nào Đức Giê-hô-va cho anh em các ngươi sự an-nghỉ như mình, và anh em cũng nhận được xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho họ tại phía bên kia sông Giô-đanh; đoạn mọi người trong các ngươi sẽ trở về sản-nghiệp mình mà ta đã ban cho các ngươi.

21Đương lúc ấy, ta cũng truyền lịnh nầy cho Giô-suê mà rằng: Mắt ngươi có thấy mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã làm cho hai vua nầy; Đức Giê-hô-va sẽ làm như vậy cho các nước nào mà ngươi sẽ đi qua. 22Đừng sợ các nước đó, vì chính Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi tranh-chiến cho các ngươi.

23Trong lúc nầy, ta cầu-khẩn cùng Đức Giê-hô-va mà rằng: 24Lạy Chúa Giê-hô-va, Chúa đã khởi tỏ cho kẻ tôi-tớ Chúa sự oai-nghiêm lớn, và cánh tay quyền-năng của Chúa; vì trên trời dưới đất há có thần nào làm được việc và công-sự quyền-năng giống như của Chúa chăng? 25Tôi xin Chúa cho phép tôi đi qua xem xứ tốt-tươi, núi đẹp-đẽ nầy, và Li-ban ở bên kia sông Giô-đanh. 26Nhưng Đức Giê-hô-va, bởi cớ các ngươi, nổi giận cùng ta, không nhận lời ta, bèn phán rằng: Thôi; chớ còn nói về việc nầy cùng ta nữa. 27Hãy đi lên chót Phích-ga, ngước mắt ngươi lên về hướng tây, hướng bắc, hướng nam, và hướng đông mà nhìn xứ ấy, vì ngươi sẽ không đi ngang qua sông Giô-đanh nầy đâu. 28Song hãy truyền mạng-lịnh cho Giô-suê, làm cho người vững lòng bền chí; vì ấy là người phải đi qua trước mặt dân nầy, khiến chúng nhận lấy xứ mà ngươi sẽ thấy,

29Ấy vậy, chúng ta có ở trong trũng, đối ngang Bết-Phê-o.

Phục-truyền Luật-lệ Ký 4

Môi-se khuyên dân Y-sơ-ra-ên giữ các điều-răn của Đức Chúa Trời

1Hỡi Y-sơ-ra-ên, bây giờ hãy nghe những mạng-lịnh và luật-lệ mà ta dạy các ngươi; hãy làm theo, để các ngươi được sống và vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ các ngươi ban cho các ngươi nhận được. 2Các ngươi chớ thêm chi và đừng bớt chi về điều ta truyền cho, để giữ theo các điều-răn của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi mà ta đã truyền.

3Nhân dịp của Ba-anh-Phê-o, mắt các ngươi đã thấy điều Đức Giê-hô-va đã làm; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi có diệt khỏi giữa ngươi mọi kẻ tin theo Ba-anh-Phê-o. 4Còn các ngươi, là những kẻ vẫn theo Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, ngày nay hết thảy còn sống. 5Nầy đây, ta đã dạy các ngươi những mạng-lịnh và luật-lệ y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ta đã phán dặn ta, để các ngươi làm theo ở giữa xứ mình sẽ vào đặng nhận lấy. 6Vậy, các ngươi phải giữ làm theo các mạng-lịnh và luật-lệ nầy; vì ấy là sự khôn-ngoan và sự thông-sáng của các ngươi trước mặt các dân-tộc; họ nghe nói về các luật-lệ nầy, sẽ nói rằng: Dân nầy là một dân khôn-ngoan và thông-sáng không hai! 7Vả chăng, há có dân lớn nào mà có các thần mình gần như chúng ta có Giê-hô-va Đức Chúa Trời gần chúng ta, mọi khi chúng ta cầu-khẩn Ngài chăng? 8Lại, há có nước lớn nào có những mạng-lịnh và luật-lệ công-bình như cả luật-pháp nầy, mà ngày nay ta đặt trước mặt các ngươi chăng?

9Chỉ hãy giữ lấy ngươi, lo canh cẩn-thận linh-hồn mình, e ngươi quên những điều mà mắt mình đã thấy, hầu cho chẳng một ngày nào của đời ngươi những điều đó lìa khỏi lòng ngươi: phải dạy cho các con và cháu ngươi. 10Hãy nhớ ngày ngươi chầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi tại Hô-rếp, khi Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy nhóm-hiệp dân-sự để ta khiến chúng nghe lời ta, hầu cho tập kính-sợ ta đương lúc họ còn sống nơi thế-thượng, và dạy lời đó cho con-cái mình. 11Vậy, các ngươi lại gần và đứng dưới núi. — Vả, núi cả lửa cháy cho đến tận trời; có sự tối-tăm, mây mịt-mịt và đen kịt. — 12Từ trong lửa, Đức Giê-hô-va phán cùng các ngươi; các ngươi nghe một tiếng nói, nhưng không thấy một hình-trạng nào; chỉ nghe một tiếng mà thôi. 13Ngài rao truyền cho các ngươi biết sự giao-ước của Ngài, tức là mười điều-răn, khiến các ngươi gìn-giữ lấy, và Ngài chép mười điều-răn ấy trên hai bảng đá.

14Trong lúc đó, Đức Giê-hô-va cũng phán dặn ta dạy các ngươi những mạng-lịnh và luật-lệ, để các ngươi làm theo tại trong xứ mà mình sẽ đi vào nhận lấy.

15Vậy, các ngươi hãy cẩn-thận giữ lấy linh-hồn mình cho lắm, vì các ngươi không có thấy một hình-trạng nào trong ngày Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, từ nơi giữa lửa phán cùng các ngươi, tại Hô-rếp; 16e các ngươi phải làm hư-hoại cho mình chăng, và làm một tượng chạm nào, tạo hình-trạng của tà-thần nào, hoặc hình của người nam hay người nữ, 17hoặc hình của con thú nào đi trên đất, hoặc hình của vật nào có cánh bay trên trời, 18hoặc hình của loài côn-trùng nào bò trên đất, hay là hình của con cá nào ở trong nước dưới đất; 19lại, e khi ngươi ngước mắt lên trời thấy mặt trời, mặt trăng, các ngôi sao, tức là toàn cả thiên-binh, thì ngươi bị quyến-dụ quì xuống trước các vì đó, và thờ-lạy các tinh-tú nầy mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chia-phân cho muôn dân dưới trời chăng. 20Còn các ngươi, Đức Giê-hô-va đã chọn và rút các ngươi khỏi lò lửa bằng sắt kia, là xứ Ê-díp-tô, để các ngươi thành một dân riêng của Ngài, y như các ngươi đã là điều đó ngày nay. 21Đoạn, Đức Giê-hô-va, vì cớ các ngươi, nổi giận cùng ta, có thề rằng ta không được đi ngang qua sông Giô-đanh, và chẳng đặng vào xứ tốt-đẹp mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản-nghiệp. 22Vì ta phải chết trong xứ nầy, không đi ngang qua sông Giô-đanh được; nhưng các ngươi sẽ đi qua và nhận lấy xứ tốt-đẹp ấy. 23Khá cẩn-thận giữ lấy mình, chớ quên sự giao-ước của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã lập cùng các ngươi, và chớ làm tượng chạm nào, hình của vật nào mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã cấm; 24vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi như một đám lửa tiêu cháy, là Đức Chúa Trời hay kỵ-tà.

25Khi các ngươi sẽ có con cùng cháu, và khi đã ở lâu trong xứ rồi, nếu các ngươi làm bại-hoại mình, làm tượng chạm nào, hình của vật chi mặc dầu, mà hành-ác trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi để chọc Ngài nổi giận, 26thì ngày nay ta bắt trời và đất làm chứng quyết cho các ngươi rằng các ngươi sẽ chết vội, và khuất-mất khỏi xứ mà mình sẽ đi nhận lấy tại bên kia sông Giô-đanh. Các ngươi chẳng ở đó lâu dài đâu, nhưng sẽ bị tận-diệt. 27Đức Giê-hô-va sẽ tản-lạc các ngươi trong các nước, chỉ còn lại số nhỏ trong các nước mà Đức Giê-hô-va sẽ dẫn các ngươi vào; 28ở đó các ngươi sẽ cúng-thờ những thần bằng cây và bằng đá, là công-việc của tay loài người làm nên, chẳng thấy, chẳng nghe, chẳng ăn, cũng chẳng ngửi. 29Ở đó ngươi sẽ tìm cầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và khi nào hết lòng hết ý tìm cầu Ngài thì mới gặp. 30Khi ngươi bị gian-nan, và các việc nầy xảy đến cho ngươi, bấy giờ trong ngày cuối-cùng, ngươi sẽ trở về cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và vâng theo tiếng Ngài. 31Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi là Đức Chúa Trời hay thương-xót sẽ không bỏ ngươi và không hủy-diệt ngươi đâu; cũng chẳng quên sự giao-ước mà Ngài đã thề cùng các tổ-phụ ngươi.

32Vậy, ngươi hãy hỏi học về thời-kỳ có trước ngươi, từ ngày Đức Chúa Trời dựng nên loài người trên đất, tự góc trời nầy đến góc trời kia, nếu bao giờ có xảy ra việc nào lớn dường ấy, hay là người ta có nghe sự chi giống như vậy chăng? 33tức là: há có một dân-tộc nào nghe tiếng Đức Chúa Trời từ trong lửa phán ra như ngươi đã nghe, mà vẫn còn sống chăng? 34hay là Đức Chúa Trời há có cậy lấy sự thử-thách, dấu kỳ, điềm lạ, chiến-tranh, cánh tay quyền-năng giơ thẳng ra, cùng cậy công-sự to-tát và gớm-ghê, đặng thử đi chiếm một dân-tộc cho mình ở giữa một dân-tộc khác, như mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã làm cho các ngươi tại xứ Ê-díp-tô, dưới mắt mình chăng? 35Ngươi đã chứng-kiến mọi điều đó, để nhìn biết rằng Giê-hô-va, ấy là Đức Chúa Trời, chớ không ai khác hơn Ngài. 36Ngài từ trên trời khiến cho ngươi nghe tiếng Ngài để dạy ngươi; trên đất Ngài khiến cho ngươi thấy đám lửa lớn Ngài, và từ trong lửa ngươi có nghe lời Ngài phán ra. 37Bởi vì Ngài yêu-mến các tổ-phụ ngươi, nên chọn lấy dòng-dõi các người ấy, và chánh Ngài nhờ quyền-năng lớn mình rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, 38đặng đuổi khỏi trước mặt ngươi những dân-tộc lớn hơn và mạnh hơn ngươi, đặng đưa ngươi vào xứ của dân đó, và ban cho làm sản-nghiệp, y như điều ấy xảy đến ngày nay. 39Vậy, ngày nay hãy biết và ghi-tạc trong lòng ngươi rằng Giê-hô-va, ấy là Đức Chúa Trời trên trời cao kia và dưới đất thấp nầy: chẳng có ai khác.

40Hãy giữ những luật-lệ và điều-răn của Ngài, mà ngày nay ta truyền cho ngươi, hầu cho ngươi và con-cháu ngươi đều có phước, ở lâu dài trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi mãi mãi.

Ba thành ẩn-náu ở bên kia sông Giô-đanh

41Môi-se bèn biệt ra ba cái thành ở bên kia sông Giô-đanh, về hướng mặt trời mọc, 42để kẻ sát-nhân vô-ý giết người lân-cận mình, mà không có ghét trước, được thế trốn tránh và ẩn-núp trong một của các thành nầy, và được sống. 43Ấy là Bết-se nơi rừng vắng, trong xứ đồng bằng, để cho người Ru-bên; Ra-mốt nơi Ga-la-át, để cho người Gát, và Gô-lan nơi Ba-san, để cho người Ma-na-se.

Bài giảng thứ nhì: Môi-se truyền luật-pháp cho dân Y-sơ-ra-ên

44Nầy là luật-pháp mà Môi-se đặt trước mặt dân Y-sơ-ra-ên. 45Nầy là chứng-cớ, mạng-lịnh, và luật-lệ mà Môi-se truyền cho dân Y-sơ-ra-ên khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, 46ở bên kia sông Giô-đanh, trong trũng đối ngang Bết-Phê-o, tại xứ Si-hôn, vua dân A-mô-rít, ở Hết-bôn, mà Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên đánh bại khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 47Dân Y-sơ-ra-ên chiếm xứ người luôn với xứ Óc, vua Ba-san, là hai vua dân A-mô-rít, ở tại bên kia sông Giô-đanh, về hướng mặt trời mọc, từ A-rô-e 48trên bờ khe Ạt-nôn, cho đến núi Si-ri-ôn, nghĩa là Hẹt-môn, 49và toàn đồng bằng bên kia sông Giô-đanh, về phía đông cho đến biển của đồng bằng, dưới triền núi Phích-ga.

Amen!

Chúng ta học cái đoạn này rất là dài nhưng mà nó rất là hay. Tại vì Môi-se nhắc lại hết những cái gì mà Đức Chúa Trời đã bày tỏ cho dân Y-sơ-ra-ên. Chúng ta nghe như là một cái cuộc lịch sử. Ông kể lại hết những cái gì mà dân Y-sơ-ra-ên đã trải qua để mà họ phải nhớ, ghi nhớ suốt cả cuộc đời. Không bao giờ quên luật lệ, luật pháp của Đức Giê-hô-va. Chúng ta phải biết rằng Đức Chúa Trời là Ngài muốn chúng ta phải theo luật lệ của Chúa một cách nghiêm túc, chứ không phải là bữa nay làm, bữa kia không làm, phải đi theo suốt cả cuộc đời của chúng ta. Nếu chúng ta không làm theo và quên những cái điều răn luật lệ của Chúa thì ổng nói là chúng ta sẽ không có sống lâu trên đất mà sẽ không được phước, bệnh hoạn. Ở trong thời kỳ Cựu Ước Chúa nói cùng dân Y-sơ-ra-ên nếu mà họ đi theo những cái thần tượng, thờ tà thần thì họ sẽ bị chiếm xứ hết, bị đuổi ra. Thờ tà thần thì nó sẽ bị chiếm xứ hết, bị đuổi ra và không còn sống trong cái xứ mà Đức Chúa Trời ban cho nó. Còn chúng ta ngày hôm nay, thời kỳ Tân Ước, nếu chúng ta không có bỏ theo luật pháp của Đức Chúa Trời, làm theo những điều răn của Chúa thì chúng ta cũng bị hoạn nạn, cũng bị tài chánh thiếu hụt, chúng ta thân thể bị bệnh hoạn, cho đến ngày chúng ta ăn năn, trở về, đi đúng theo đường lối của Chúa. Chứ đừng có ỷ lại là ngày hôm nay chúng ta sống trong thời kỳ ân điển, chúng ta không cần giữ luật pháp nữa. Bởi vậy xung quanh chúng ta, chúng ta nhìn bao nhiêu người họ giảng dạy không cần giữ luật pháp, không cần giữ luật pháp.

Cho nên đời sống của họ bị thiếu thốn, nghẹt ngòi, bệnh hoạn. Các bạn thấy những người nào mà bệnh hoạn, thiếu thốn, các bạn chỉnh họ đi đúng luật lệ của Đức Giê-hô-va và đừng có nghe những cái người giảng dạy cho mình nói là luật lệ của Chúa về ngày hôm nay không còn nữa. Đó là những lời lừa dối của quỷ Sa-tan. Chúng ta trở về đi, chúng ta bỏ hết, chúng ta lấy Kinh Thánh, chúng ta đọc và chúng ta trở về đúng đường lối của Đức Giê-hô-va dạy dỗ chúng ta. Sống đúng theo mười điều răn của Chúa và có chín trái Thánh Linh của Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ thấy đời sống của chúng ta khác hẳn. Chúng ta được phước hạnh và bệnh tật tan biến. Đó là chính tôi đã khám phá ra và tôi nói mà không có ai tin. Bây giờ họ bệnh, họ đi bác sĩ. Họ không đi tìm kiếm mặt Đức Chúa Trời và họ không có ăn năn tội lỗi của mình. Họ không biết tội nào mà ăn năn. Tôi đâu có làm gì sai đâu. Tôi đâu có ăn cắp, ăn trộm của ai đâu. Tôi đâu có tội gì đâu.

Nhưng mà phỏng theo luật của Đức Chúa Trời thì cái tội lo lắng, buồn phiền, cái tội giận hờn, không tha thứ, cái tội tham tiền, cái tội thờ thần tiền, thần nhà, thần cửa, thần xe cộ, thần điện thoại. Nó có nhiều thần mà con quỷ nó đặt ra mà họ không có biết là họ đang thờ thần tượng khác hơn thần là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời hằng sống của chúng ta. Ngày hôm nay, rất là nhiều người bị vướng vào quỷ Sa-tan, thờ thần đẹp của mình, đàn bà thì vướng vào sửa mắt, sửa môi, xăm mắt, xăm môi. Nếu chúng ta có lỡ xăm mắt, xăm môi làm đẹp thì chúng ta phải ăn năn và ngừng tại chỗ, không tiếp tục làm nữa và ăn năn theo cách 5 ngón tay để mà đuổi cái linh xăm mắt, xăm môi ra khỏi mình. Người đàn ông thì họ thờ nhà cửa của họ. Họ mua được một cái nhà rồi họ mê, họ mê. Họ mua một chiếc xe đẹp, họ mê, họ cứ o bế, cứ đi rửa xe, hoài đi rửa. Rửa rồi mà không có một vết nhơ mà cái xe mà nó chạy ngoài đường mà nó dính dơ một chút là cái là đi rửa.

Cái thần tượng của họ là chiếc xe đẹp của họ, các bạn ơi. Rất là nhiều chúng ta mới nhìn lại cuộc đời của chúng ta. Đeo mua một chút vàng, một chút hộp son là mê mệt cái đó á. Và con quỷ nó làm cho con mắt của chúng ta nhìn thấy và chúng ta mê cái đó là thần tượng của chúng ta, làm cho chúng ta bệnh hoạn. Nó đánh tới tài sản chúng ta, nó đánh công việc làm ăn của chúng ta, nó đánh tới cái thân thể của chúng ta bệnh hoạn, đau đớn. Chúng ta làm sai, chúng ta không ăn năn thì nó xô cho chúng ta té ngã. Có nhiều người té ngã, quỷ nó xô các bạn. Chứ không phải là tự nhiên mà chúng ta té đâu. Nhìn lại, thì mình nhìn lại mình thấy, ủa tại sao mình đi mình bị té? Nhớ lại, à mình có làm cái này sai, con quỷ nó nhìn thấy hành động của mình và nó đập, nó xô cho mình té. Bao nhiêu người bị té mà gãy xương, 5-6 tháng bó băng bột, đau đớn thân xác lắm các bạn ơi. Khi mà nghe mà nói mà tới mà gãy xương là những người nó kinh khủng lắm. Người nào chưa có từng gãy xương trong cuộc đời là chưa có hiểu được. Gãy xương nó đau, nó đau kinh khủng lắm các bạn ơi. Bởi vậy tôi nói cảm ơn Chúa, xin Chúa bảo vệ tôi. Đừng có cho tôi bị té nào mà gãy cái xương. Nó đau kinh khủng lắm, nó đau thấu trời nữa các bạn. Xin Chúa cho chúng ta biết ăn năn, gìn giữ luật pháp của Đức Giê-hô-va để chúng ta không có bị hoạn nạn. Chúng ta không ăn năn, cố tình làm cái tội đó mà không ăn năn thì thân thể chúng ta sẽ bị bệnh hoạn. Bác sĩ nó làm chúng ta đau đớn thân xác, mổ xẻ.

Chúa ơi, xin Chúa dạy cho con. Con nghe cái tội gì là con ăn năn ngay. Con rất là sợ tội, để cho con đừng có cứng lòng, để ngày hôm nay Chúa ban phước cho con. Và Đức Chúa Trời thấu nghe lời cầu xin của con. Ông Môi-se nói rằng khi các ngươi mà quên Đức Giê-hô-va, các ngươi ở nơi xứ nào cũng vậy, nhớ lại mà ăn năn, tìm cầu Đức Giê-hô-va, hết lòng tìm cầu Ngài, phải hết lòng thì gặp lại. Khi ngươi bị gian nan và các việc này xảy ra cho ngươi, trong ngày cuối cùng ngươi sẽ trở về cùng Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ngươi và vâng theo tiếng Ngài. Vì Đức Giê-hô-va ngươi là Đức Chúa Trời hay thương xót, sẽ không bỏ ngươi và không hủy diệt ngươi đâu.

Cũng chẳng quên sự giao ước mà Đức Chúa Trời đã thề cùng các tổ phụ các ngươi. Tổ phụ chúng ta ngày hôm nay là chúng ta đã được tháp vào dân Israel. Chúng ta tin Chúa Giê-xu là chúng ta được ráp vào dân Israel. Chúng ta bây giờ là dân của Chúa, dân tuyển chọn, dân Israel. Đức Chúa Trời nhìn chúng ta là nhìn thấy dân Israel của Chúa. Cho nên khi chúng ta kêu cầu tìm kiếm hết lòng thì Ngài có nghe lời của chúng ta và Ngài nhậm lời, vì Ngài là Đức Chúa Trời hay thương xót và không hủy diệt chúng ta. Phải nhớ điều đó. Chúng ta kêu đến Chúa Giê-xu. Ngày nay, hồi xưa thì dân sự nó chạy tới Môi-se. Ngày hôm nay chúng ta chạy đến Chúa Giê-xu. Chúa Giê-xu đang ngồi bên hữu của Đức Chúa Trời, đang cầu thay cho chúng ta. Chúng ta ăn năn, thì Đức Chúa Trời nghe chúng ta, có Đấng cầu thay. Chúa Giê-xu cầu thay cho chúng ta. Hãy giữ luật lệ và điều răn của Ngài, hầu cho ngươi và con cháu các ngươi đều có phước ở lâu dài trong xứ mà Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời ban cho ngươi mãi mãi. Giê-hô-va Đức Chúa Trời ban cho ngươi mãi mãi. Khi mà Chúa thương chúng ta rồi là Chúa sẽ ban phước cho chúng ta và con cháu của chúng ta đều được phước.

Các bạn có nhớ rằng chúng ta người nào cũng muốn con cháu của chúng ta được phước mà chúng ta không vâng giữ điều răn của Đức Giê-hô-va thì con cháu của chúng ta nó không có phước. Sống theo cái ân điển rẻ tiền, muốn làm gì làm, muốn bỏ luật pháp của Đức Giê-hô-va, lên mình kiêu ngạo, cho nên con cháu nó điêu tàn, nó bệnh tâm thần, nó không còn có đầu óc sáng suốt. Đó là lỗi tại chúng ta, chứ không phải lỗi tại con của chúng ta. Ba tôi ông cứ nói: Dạy các con phải đi theo đúng luật lệ của Đức Giê-hô-va nha. Đừng có làm điều gì ác đức. Để các con sẽ có sự khôn ngoan của Chúa cho và các con sẽ thành công trên xứ lạ quê người.

Đi nơi nào thì Đức Chúa Trời vẫn ở theo các con. Mà nhớ suốt đời của các con, con của các con và cháu của các con cũng sẽ được phước. Ba tôi thì ổng đọc Kinh Thánh và ổng áp dụng từng chi tiết, các bạn. Cho nên ổng tối ngày cứ nói hoài với các con: Các con phải nhớ. Đừng có bắt chước những người thế gian. Đi tới nơi nào phải nghe. dạy cho con mình cái tiếng người Việt Nam cho nó giữ được cái gốc nguồn của mình, đừng có để nó nói cái tiếng người bản xứ rồi nó quên cái nguồn gốc của nó. Cho nên chúng tôi là anh em, chúng tôi là những người không có ở xứ Việt Nam, từ Việt Nam đi qua tới Campuchia ở, rồi qua Pháp, qua Mỹ, đứa nào cũng nói tiếng Việt Nam. Cho nên ngày hôm nay con của tôi cũng vẫn nói được tiếng Việt Nam. Tôi nói tiếng Việt Nam với nó và nó vẫn nói tiếng Việt Nam với tôi, để mình dễ dạy nó, các bạn. Còn bao nhiêu người mà nói cái tiếng bản xứ rồi là nó mất gốc, nói dạy nó không được nữa. Mình nói cái tiếng ngoại quốc làm sao mà nó nghe được. Nói tiếng Việt Nam của chúng ta để cho con của chúng ta nó nhớ cái nguồn gốc của nó, để nó dễ dạy hơn và nó biết rằng đó là con cháu của người Việt Nam. Chúng ta có những cái di sản rất là tốt, còn những người bản xứ họ cũng có cái di sản của họ, không có đẹp lòng Chúa. Những cái nào tốt thì mình theo, những cái nào xấu thì mình bỏ. Cho nên chúng ta phải nhớ. Và nguồn gốc của người Israel, ông Môi-se giảng phải nhớ, phải nhớ, phải nhớ. Đừng có bỏ cái nguồn gốc của mình mà theo người bản xứ rồi thờ thần tượng của người bản xứ, để rồi Đức Giê-hô-va sẽ nổi giận cùng ngươi và đuổi ngươi ra khỏi xứ. Các bạn nhớ thấy Chúa ban cho dân Israel cái xứ của những người dân cao lớn. Họ là người khổng lồ đó, mà tại vì gốc của họ là người gian ác. Họ không phải là con người, họ là con lai.

Cho nên Đức Chúa Trời muốn diệt họ, hủy diệt họ lên khỏi trái đất này. Bây giờ họ phải trốn chui, trốn nhủi. Họ không còn xứ nữa. Chứ ngày xưa đó, họ có rất là nhiều xứ. Và họ, các bạn nhìn thấy, họ rất là giàu có. Các bạn biết rằng cái giường bằng sắt của người đó, bề dài giường là chín thước. Người cỡ nào phải ngủ cái giường cho nó đủ bề dài của họ. Các bạn thấy ghê tởm chưa? Bề dài của giường là 9 thước. Bề ngang là 4 thước, theo thước tay của chúng ta đó. Một con người mà cao 9 thước. Người nào mà cao hơn 3 thước là những người dân cao lớn. Mà ngày nay những người chín thước là không còn nữa. Nhưng mà chúng ta vẫn còn thấy người 3 thước mấy còn. Họ trốn. Nhưng mà họ có ra mắt. Mấy người trên 3 thước bên Việt Nam bây giờ cũng bắt đầu ra mắt rồi, các bạn ơi. Để mà mai mốt nó sẽ cai trị chúng ta đó. Còn thú 666 nó sẽ đưa những người này ra để cai trị những người nhỏ nhỏ chúng ta. Chúng ta nhìn là chúng ta sợ, là chúng ta phải vâng lời nó ngay. Nó bẻ cổ chúng ta một cái. Nó nắm đầu chúng ta, nó kéo lên là chúng ta không làm gì được. Giống như chúng ta nắm đầu những em bé 2 tuổi vậy đó. Chúng ta như em bé 2 tuổi nhìn. Em bé 2 tuổi nhìn chúng ta thế nào thì chúng ta ngày nay nhìn những người khổng lồ, nó còn lớn hơn như vậy nữa. Làm sao mà chúng ta sống được với nó? Chỉ cần sợ không là đã chết rồi. Nhưng mà Đức Giê-hô-va đã làm cho họ sợ dân Israel. Họ chạy, họ bỏ xứ để cho dân Chúa chiếm xứ. Thành kiên cố và nhà nó là nhà to đông mà cửa thì to lớn. Tôi có để hình trên cái Facebook, người ta đã để đó. Không phải là như ngày hôm nay chúng ta nhìn thấy những người đó đâu.

Cái này là người khổng lồ, chín thước bề cao, làm sao mà dân Israel đánh lại chúng nó mà thắng được? Ngày hôm nay chúng ta đánh trận với quỷ Sa-tan, nó cao như vậy đó. Nó tàng hình, các bạn ơi. Chúng ta không có mắt, chúng ta không thấy. Tại vì nếu chúng ta thấy là chúng ta sẽ khùng điên. Cho nên Đức Chúa Trời không cho con quỷ nó cho chúng ta nhìn thấy con quỷ. Quỷ nó cao như vậy. Nó cao hút khỏi cái nóc nhà đền thờ đó. Mà nó cao, nó đứng như vậy đó. Kinh khủng lắm. Chúa đã cho tôi đi xuống địa ngục và nhìn thấy con quỷ, nó đứng cao hơn cái nóc nhà, nó chặn cửa. Tôi nhìn, tôi hết hồn luôn, các bạn ơi, nó đen thùi lùi, mặt nó xấu xí lắm mà nó đứng cao hơn cái nóc nhà nữa. Kinh khủng như vậy, con mắt tôi đã thấy rồi cho nên tôi rất là sợ. Người nào chưa thấy thì chưa sợ. Còn những người nào đã thấy rồi là sợ kinh hoàng. Nhưng mà cảm ơn Chúa vì chúng ta là những người con cái của Chúa, thắng hơn quỷ Sa-tan. Chúng ta không nhìn thấy nó nhưng nó nhìn thấy chúng ta có Chúa của chúng ta. Nó sợ chúng ta. Cho nên nó ngược lại thì chúng ta phải bám lấy Chúa để cho con quỷ nó sợ chúng ta, để nó chạy trốn khỏi chúng ta. Giống như ngày xưa dân Israel đi chiếm xứ thể nào thì chúng ta sẽ chiếm lấy cái xứ của quỷ Sa-tan thể ấy.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, cảm ơn Cha vì Ngài đã mở miệng con nói những cái lời đến từ Thánh Linh của Ngài. Để chúng con học hỏi chung với nhau và chúng con nhớ luật lệ của Đức Giê-hô-va và luật pháp của Ngài là làm theo để chúng con có đời sống được phước hạnh và tương lai của chúng con không bị bệnh hoạn. Con cảm tạ Cha trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.