
Phục-truyền Luật-lệ Ký 1
Ba bài giảng của Môi-se
(Từ đoạn 1 đến đoạn 30)
Bài giảng thứ nhứt của Môi-se nhắc lại các ơn Chúa đã làm trong đồng vắng
1Nầy là lời Môi-se nói cho cả Y-sơ-ra-ên, bên kia sông Giô-đanh, tại đồng vắng, trong đồng bằng, đối ngang Su-phơ, giữa khoảng Pha-ran và Tô-phên, La-ban, Hát-sê-rốt, và Đi-xa-háp. 2Từ Hô-rếp tới Ca-đe-Ba-nê-a, bởi đường núi Sê-i-rơ, đi mười một ngày đường. 3Nhằm năm bốn mươi, ngày mồng một tháng mười một, Môi-se nói cùng dân Y-sơ-ra-ên mọi điều mà Đức Giê-hô-va đã biểu người phải nói cùng họ. 4Ấy là sau khi người đã đánh giết Si-hôn, vua dân A-mô-rít ở tại Hết-bôn, và Óc, vua Ba-san, ở tại Ách-ta-rốt và Ết-rê-i.
5Tại bên kia sông Giô-đanh, trong xứ Mô-áp, Môi-se khởi giảng-giải luật-pháp nầy mà rằng: 6Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta có phán cùng chúng ta tại Hô-rếp mà rằng: Các ngươi kiều-ngụ trong núi nầy đã lâu quá; 7hãy vòng lại và đi đến núi dân A-mô-rít, cùng đến các miền ở gần bên, tức là đến nơi đồng bằng, lên núi, vào xứ thấp, đến miền nam, lên mé biển, vào xứ dân Ca-na-an và Li-ban, cho đến sông lớn, là sông Ơ-phơ-rát. 8Kìa, ta phó xứ nầy cho các ngươi! Hãy vào và chiếm lấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề ban cho tổ-phụ các ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp, cùng cho con-cháu của họ.
9Trong lúc đó ta có nói cùng các ngươi rằng: Một mình ta không sức đủ cai-trị các ngươi. 10Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã gia-thêm các ngươi, kìa ngày nay, các ngươi đông như sao trên trời. 11Nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ các ngươi khiến các ngươi thêm lên gấp ngàn lần và ban phước cho, y như Ngài đã phán cùng các ngươi. 12Một mình ta làm thế nào mang lấy trách-nhiệm và gánh nặng về điều tranh-tụng của các ngươi? 13Hãy chọn trong mỗi chi-phái các ngươi những người khôn-ngoan, thông-sáng, có tiếng, và ta sẽ lập họ lên làm quan-trưởng các ngươi. 14Các ngươi có đáp rằng: Việc người toan làm thật tốt thay. 15Bấy giờ, ta chọn lấy những người quan-trưởng của các chi-phái, là những người khôn-ngoan, có tiếng, lập lên làm quan-tướng các ngươi, hoặc cai ngàn người, hoặc cai trăm người, hoặc cai năm mươi người, hoặc cai mười người, và làm quản-lý trong những chi-phái của các ngươi.
16Trong lúc đó, ta ra lịnh cho những quan xét các ngươi rằng: Hãy nghe anh em các ngươi, và lấy công-bình mà xét-đoán sự tranh-tụng của mỗi người với anh em mình, hay là với khách ngoại-bang ở cùng người. 17Trong việc xét-đoán, các ngươi chớ tư-vị ai; hãy nghe người hèn như nghe người sang, đừng có sợ ai, vì sự xét-đoán thuộc về Đức Chúa Trời. Phàm việc nào lấy làm rất khó cho các ngươi, hãy đem đến trước mặt ta thì ta sẽ nghe cho. 18Vậy, trong lúc đó, ta có truyền cho các ngươi mọi điều mình phải làm.
19Đoạn, bỏ Hô-rếp, chúng ta trải ngang qua đồng vắng minh-mông và gớm-ghê mà chúng ta thấy kia, hướng về núi dân A-mô-rít, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta đã phán dặn; rồi chúng ta đến Ca-đe-Ba-nê-a.
20Bấy giờ, ta nói cùng các ngươi rằng: Các ngươi đã đến núi của dân A-mô-rít mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta ban cho chúng ta. 21Kìa, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi phó xứ nầy cho ngươi; hãy đi lên, chiếm làm sản-nghiệp, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ ngươi đã phán cùng ngươi; chớ ái-ngại, chớ kinh-khủng. 22Các ngươi hết thảy bèn lại gần ta và nói rằng: Hãy sai những người đi trước chúng tôi, đặng do-thám xứ và chỉ-bảo về đường-sá nào chúng tôi phải lên, và các thành chúng tôi phải vào. 23Lời nầy đẹp lòng ta; ta chọn mười hai người trong các ngươi, tức mỗi chi-phái một người. 24Mười hai người đó ra đi, lên núi, đi đến khe Ếch-côn và do-thám xứ. 25Họ hái cầm trong tay mình những trái cây xứ đó, đem về cho chúng ta; thuật lại cùng chúng ta rằng: Xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta ban cho thật là tốt. 26Nhưng các ngươi không muốn lên đó, và đã bội-nghịch mạng của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, 27lằm-bằm trong trại mình mà rằng: Ấy bởi Đức Giê-hô-va ghét chúng ta, nên khiến chúng ta ra xứ Ê-díp-tô, đặng phó chúng ta vào tay dân A-mô-rít, để tiêu-diệt đi. 28Chúng ta sẽ đi lên đâu? Anh em chúng ta làm cho chúng ta tiêu gan vì nói rằng: Ấy là một dân đông hơn và cao lớn hơn chúng ta; ấy là những thành lớn và kiên-cố đến tận trời; vả lại, tại đó, chúng tôi có thấy những con-cháu của dân A-na-kim.
29Nhưng ta nói cùng các ngươi rằng: Chớ ái-ngại và chớ sợ-sệt gì. 30Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đi trước, chánh Ngài sẽ chiến-cự cho các ngươi, như Ngài đã thường làm trước mắt các ngươi tại xứ Ê-díp-tô, 31và trong đồng vắng — là nơi ngươi thấy rằng trọn dọc đường ngươi đi, cho đến khi tới chốn nầy, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã bồng ngươi như một người bồng con trai mình. 32Dầu vậy, các ngươi vẫn không tin Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, 33là Đấng đi trước dẫn các ngươi trên đường, để tìm cho các ngươi một nơi đóng trại; ban đêm trong đám lửa, ban ngày trong đám mây, đặng chỉ con đường các ngươi phải đi.
34Bấy giờ, Đức Giê-hô-va nghe tiếng của lời nói các ngươi, bèn nổi giận và thề rằng: 35Chẳng một ai của dòng-dõi gian-ác nầy sẽ thấy xứ tốt-đẹp mà ta đã thề ban cho tổ-phụ các ngươi, 36ngoại trừ Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê. Người sẽ thấy xứ đó; và ta sẽ ban cho người cùng con-cháu người xứ mà người đã trải qua, bởi vì người có theo Đức Giê-hô-va cách trung-tín trọn-vẹn. 37Lại, Đức Giê-hô-va vì cớ các ngươi cũng nổi giận cùng ta, mà rằng: Ngươi cũng vậy, sẽ không vào đó đâu. 38Giô-suê, con trai Nun, là đầy-tớ ngươi, sẽ được vào đó. Hãy làm cho người vững lòng, vì ấy là người sẽ khiến dân Y-sơ-ra-ên nhận lấy xứ nầy làm sản-nghiệp. 39Những con trẻ của các ngươi mà các ngươi đã nói rằng sẽ thành một miếng mồi, và những con trai các ngươi hiện bây giờ chưa biết điều thiện hay là điều ác, sẽ vào xứ đó. Ta sẽ ban cho chúng nó xứ nầy làm sản-nghiệp; 40nhưng các ngươi hãy trở về, đi đến đồng vắng về hướng Biển-đỏ.
41Lúc đó, các ngươi bèn đáp cùng ta mà rằng: Chúng tôi đã phạm tội cùng Đức Giê-hô-va; chúng tôi sẽ đi lên chiến-trận và làm mọi điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi đã phán dặn. Mỗi người trong các ngươi nịt binh-khí và toan dại-dột đi lên núi. 42Đức Giê-hô-va bèn phán cùng ta rằng: Hãy nói cùng dân-sự: Chớ đi lên và chớ chiến-trận, vì ta không ngự giữa các ngươi; e các ngươi bị quân thù-nghịch đánh bại.
43Ta có thuật lại những lời nầy, nhưng các ngươi không nghe ta, nghịch mạng của Đức Giê-hô-va, đầy sự kiêu-ngạo, kéo đi lên núi. 44Bấy giờ, người A-mô-rít ở trong núi nầy, đi ra đón và đuổi các ngươi như thể đoàn ong, đánh bại các ngươi tại Sê-i-rơ cho đến Họt-ma. 45Khi trở về, các ngươi có khóc-lóc trước mặt Đức Giê-hô-va, nhưng Đức Giê-hô-va không lắng tai và chẳng khứng nghe tiếng của các ngươi. 46Ấy vì thế nên các ngươi ở tại Ca-đe lâu ngày, nhiều ngày biết dường bao!
Phục-truyền Luật-lệ Ký 2
Môi-se cứ giảng: Dân-sự ra khỏi đồng vắng và chiếm xứ Si-hôn, vua Hết-bôn
1Đoạn, chúng ta trở lại đi vào đồng vắng về hướng Biển-đỏ, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn ta, và chúng ta đi vòng lâu ngày quanh núi Sê-i-rơ.
2Đức Giê-hô-va có phán cùng ta mà rằng: 3Các ngươi đi vòng núi nầy cũng đã lâu rồi, hãy trở lên hướng bắc. 4Hãy truyền lịnh nầy cho dân-sự: Các ngươi sẽ trải qua địa-phận của anh em mình, tức là con-cháu Ê-sau, ở tại Sê-i-rơ, và chúng nó sẽ sợ các ngươi. Nhưng hãy giữ lấy mình, 5chớ có tranh cùng chúng nó, vì ta sẽ không cho các ngươi xứ của chúng nó đâu, dầu đến đỗi một thẻo đất bằng bàn chân cũng không cho. Ta đã ban cho Ê-sau núi Sê-i-rơ làm sản-nghiệp. 6Các ngươi sẽ dùng bạc-tiền mà mua lương-thực của chúng nó mà ăn, nước mà uống. 7Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban phước cho mọi công-việc làm của tay ngươi; Ngài đã biết cuộc đi đường ngươi ngang qua đồng vắng lớn-lao nầy. Trong bốn mươi năm nầy, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi; ngươi không thiếu chi hết.
8Vậy, chúng ta có đi ngang qua cách xa anh em ta, là con-cháu Ê-sau, ở tại Sê-i-rơ, và bắt đi về hướng đồng vắng Mô-áp, đặng tránh con đường đồng bằng, cùng Ê-lát và Ê-xi-ôn-Ghê-be.
9Đức Giê-hô-va bèn phán cùng ta rằng: Chớ đương-địch và chớ chiến-trận với dân Mô-áp; vì ta không cho ngươi chi trong xứ dân ấy làm sản-nghiệp đâu, bởi ta đã ban A-rơ cho con-cháu Lót làm sản-nghiệp. 10(Lúc trước, dân Ê-mim ở tại đó. Ấy là một dân lớn, đông, hình giềnh-giàng như dân A-na-kim vậy. 11Người ta cũng cho dân nầy là dân giềnh-giàng như dân A-na-kim; nhưng dân Mô-áp gọi họ là Ê-mim. 12Dân Hô-rít lúc trước cũng ở tại Sê-i-rơ; song con-cháu Ê-sau diệt dân ấy, đoạt lấy xứ họ và ở thế cho, y như Y-sơ-ra-ên làm trong xứ mà Đức Giê-hô-va đã ban cho người làm sản-nghiệp.) 13Bây giờ, hãy đứng dậy, đi ngang qua khe Xê-rết. Vậy, chúng ta có đi ngang khe Xê-rết.
14Vả, thì-giờ về các cuộc đi đường của chúng ta, từ khi lìa khỏi Ca-đe-Ba-nê-a, tới lúc đi ngang qua khe Xê-rết, cộng là ba mươi tám năm, cho đến chừng các người chiến-sĩ về đời ấy đã diệt mất khỏi trại-quân, y như Đức Giê-hô-va đã thề cùng các người đó. 15Vả lại, tay Đức Giê-hô-va cũng tra vào họ đặng diệt họ khỏi trại-quân, cho đến chừng nào họ đều tiêu-diệt hết.
16Xảy khi các người chiến-sĩ đã bị tiêu-diệt và chết mất khỏi dân-sự, 17thì Đức Giê-hô-va phán cùng ta mà rằng: 18Ngày nay ngươi sẽ đi ngang qua A-rơ, bờ-cõi của Mô-áp, 19và đến gần con-cháu Am-môn. Chớ đương-địch và chớ chiến-trận cùng chúng nó; vì ta không cho ngươi chi hết của xứ con-cháu Am-môn làm sản-nghiệp, bởi ta đã ban xứ đó cho con-cháu của Lót làm sản-nghiệp. 20(Nguyên xứ nầy gọi là xứ Rê-pha-im. Xưa kia dân Rê-pha-im ở đó, dân Am-môn gọi là Xam-xu-mim; 21ấy là một dân lớn, đông, hình giềnh-giàng như dân A-na-kim. Nhưng Đức Giê-hô-va diệt dân Rê-pha-im trước mặt dân Am-môn; dân Am-môn đoạt lấy xứ của họ và ở thế cho. 22Ấy Ngài đã làm cho con-cháu Ê-sau, ở tại Sê-i-rơ, là như vậy, khi Ngài hủy-diệt dân Hô-rít trước mặt con-cháu Ê-sau; họ chiếm lấy xứ dân ấy và ở thế vào chỗ cho đến ngày nay. 23Còn dân A-vim, ở trong những làng cho đến Ga-xa, dân Cáp-tô-rim ở từ Cáp-tô ra hủy-diệt họ, và ở thế vào cho.) 24Hãy đứng dậy đi ngang qua khe Ạt-nôn. Kìa, ta đã phó Si-hôn, vua Hết-bôn, là người A-mô-rít, cùng xứ người vào tay ngươi; hãy khởi chiếm lấy và giao-chiến cùng người. 25Ngày nay, ta khởi rải trên các dân-tộc trong thiên-hạ sự sợ-hãi và kinh-khủng về danh ngươi, đến đỗi khi nghe nói về ngươi, các dân-tộc đó sẽ run-rẩy và bị sự kinh-khủng áp-hãm trước mặt ngươi.
26Bấy giờ, từ đồng vắng Kê-đê-mốt, ta sai sứ-giả đến Si-hôn, vua Hết-bôn, lấy lời hòa-hảo đặng nói cùng người rằng: 27Xin cho phép tôi đi ngang qua xứ vua; tôi đi theo đường cái luôn luôn, không xây qua bên hữu hay bên tả. 28Vua sẽ nhận lấy bạc bán lương-thực cho, để tôi có mà ăn; sẽ nhận lấy bạc bán nước, để tôi có mà uống. Chỉ hãy để cho tôi đi ngang qua luôn, 29cũng như con-cháu Ê-sau ở tại Sê-i-rơ, và dân Mô-áp ở tại A-rơ đã cho phép vậy, — cho đến chừng nào tôi đi qua Giô-đanh, đặng vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi ban cho tôi. 30Nhưng Si-hôn, vua Hết-bôn, không khứng chúng ta đi ngang qua địa-phận người; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã khiến cho tánh người ngoan-ngạnh, lòng người cứng-cỏi, để phó người vào tay ngươi, y như điều đã xảy đến ngày nay.
31Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Kìa, từ bây giờ, ta phó Si-hôn và xứ người cho ngươi. Hãy khởi chiếm lấy xứ người đặng làm cơ-nghiệp. 32Vậy, Si-hôn và cả dân-sự người ra đón chúng ta, đặng giao-chiến tại Gia-hát. 33Nhưng Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta phó người cho chúng ta, và chúng ta đánh bại người, các con trai cùng cả dân-sự của người. 34Trong lúc đó, ta chiếm hết các thành người, khấn-vái diệt hết các thành, cả người nam, người nữ, và các con trẻ, không chừa lại một ai. 35Chúng ta chỉ có cướp lấy cho phần mình súc-vật và hóa-tài của các thành mình đã thắng được. 36Từ A-rô-e, ở trên mé khe Ạt-nôn, và cái thành ở trong trũng, cho đến Ga-la-át, chẳng có một thành nào lấy làm kiên-cố quá cho chúng ta; Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta đã phó các thành đó cho chúng ta hết. 37Chỉn ngươi không có lại gần xứ của con-cháu Am-môn, ở dọc khắp mé khe Gia-bốc, hoặc các thành trên núi hay là chỗ nào Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta cấm không cho chúng ta chiếm lấy.
Amen!
Đó là sách Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 1 và đoạn 2. Chúng ta thấy Môi-se kể lại cho dân Y-sơ-ra-ên để họ nhớ những cái gì họ đã đi qua. Chúa đã dặn các dân của Chúa đừng có đánh, đừng có chiếm xứ của ông Lót, con cháu của ông Lót và con cháu của Ê-sau. Chúa đã sai ông Lót đã đi ra khỏi thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ. Chúa cho họ một cái nơi đánh với cái dân khổng lồ. Cái dân A-na-kim là cái dân đó là cái người khổng lồ. Họ cao hơn ba thước, không phải là người bình thường. Cho nên Đức Chúa Trời quỷ diệt cái dân này cho con cháu của Ê-sau và cho con cháu của ông Lót chiếm hữu. Dân A-na-kim là những người con lai giữa thiên sứ phạm tội ở trên trời xuống và con cái của loài người. Họ đẻ ra một cái dòng giống rất là cao to và dềnh dàng. Cho đến ngày nay chúng ta tìm thấy xương của những người đó là quá kinh khủng luôn. Bởi vậy 12 người do thám đi vào xứ để mà đi do thám, họ thấy cái người đó họ sợ. Rồi chúng tôi là cào cào đối với những người đó và họ sẽ ăn nuốt chúng tôi. Cho nên họ sợ, họ không dám chiếm xứ. Vì cớ đó Đức Chúa Trời mới nổi giận và cho họ đi vào đồng vắng. Đáng lẽ tới cái ranh giới rồi mà không vào được, chỉ đi có 40 ngày là tới cái ranh giới để mà vào chiếm xứ mà họ không chịu, họ sợ quá.
Cho nên Đức Chúa Trời nổi giận và bắt họ phải đi ngược về, trở về cái Biển Đỏ là nơi mà họ đã bắt đầu đi ra xứ Ê-díp tô đó. Họ đi vòng vòng trong đồng vắng cho đến 40 năm để cho tất cả những cái người mà lớn tuổi đó chết hết trơn, chỉ còn con cháu họ vào xứ. Và ông Môi-se cũng nhắc nhở lại là vì các ngươi làm như vậy cho nên Đức Chúa Trời nổi giận, và Đức Chúa Trời cũng nổi giận cùng tôi nữa, tại vì ông không có vâng lời Chúa. Cho nên khi Chúa biểu chúng ta là phải vâng lời 100%, Chúa biểu cái gì là phải nghe cái đó. Ông bị Chúa quở, không được vào xứ mà Đức Chúa Trời đã hứa ban phước cho. Ngài hứa là Ngài sẽ ban xứ nào cho dân Y-sơ-ra-ên là Ngài sẽ ban xứ đó. Chỉ còn có Ca-lép và Giô-suê là hai người đã đi về và nói chúng ta sẽ đi chiếm xứ, xứ này đượm sữa và mật, chúng ta phải vào xứ đó. Các bạn biết một cái nhánh nho mà phải hai người khiêng, nhánh nho to đùng dùng cho những người dân cao lớn ở trong xứ ăn mới no. Tại vì cho những cái người dềnh dàng to lớn trong thành phố, họ ở trong những cái nhà nó cao, thiệt là cao, và to lớn.
Họ thấy họ sợ quá. Cây, cỏ, bông, trái, nho, một chùm nho mà hai người gánh khiêng đi. Dân này nó rất là khôn ngoan, cho nên nó để lại một cái sản nghiệp rất là lớn. Nhưng Đức Chúa Trời không có cho nó sống trên đất này. Chúa đã khiến cho con cháu của Ê-sau, con cháu của Lót đã đi chiếm xứ rồi. Bây giờ tới dân Y-sơ-ra-ên thì Chúa cấm họ không có chiếm những cái xứ mà con cháu của Lót và con cháu của Ê-sau đã ở đó thì không được quyền chiếm, nhưng mà đi qua, đi qua thôi thì Chúa khiến cho họ không có phá. Họ chịu đi qua. Dân Y-sơ-ra-ên đi qua cái xứ của họ và mua nước, mua lương thực, mua đồ ăn. Nhưng mà khi cái dân nào mà Chúa muốn cho dân Y-sơ-ra-ên chiếm xứ thì Chúa sẽ khiến ông vua đó cứng lòng không cho dân Y-sơ-ra-ên đi ngang để mà dân Y-sơ-ra-ên mới đánh để mà đi qua được. Nơi nào mà Đức Chúa Trời khiến họ cứng lòng không cho đi thì cái dân đó bị huỷ diệt và bị chiếm xứ hết. Rất là tuyệt vời.
Chúa làm cách nào mà để cho dân Y-sơ-ra-ên chiếm xứ được. Đức Chúa Trời đánh trận giùm cho chúng ta, đánh trận giùm cho dân Y-sơ-ra-ên. Chứ dân Y-sơ-ra-ên một con số nhỏ mà dân ở xứ đó nó hung dữ lắm, làm sao mà nó dềnh dàng, nó hung dữ, làm sao mà đánh được. Nhưng mà Đức Chúa Trời đi trước, Ngài rải trên các dân tộc sự sợ hãi và sự kinh khủng về danh ngươi, đến đổi khi nghe nói về ngươi, các dân tộc đó sẽ run rẩy và bị sự kinh khủng hãm trước mặt các ngươi. Các bạn thấy chưa? Khi mà sợ rồi làm sao đánh được? Chúa khiến cho họ nghe cái tên dân Y-sơ-ra-ên là phải sợ, họ run. Khi mà một con người mà không còn can đảm để đánh giặc, các bạn. Khi chúng ta run sợ và kinh khủng nghe cái dân tộc đó là họ bỏ, họ chạy hết. Bởi vì cái đức tin của chúng ta thiếu đức tin nơi Đức Chúa Trời thì chúng ta không thể đánh trận được với ma quỷ. Cho nên bài học của dân nghịch với dân Y-sơ-ra-ên tại sao nó thua trận chiến của con cái của Đức Chúa Trời? Tại vì nó sợ hãi, nó lo sợ. Chưa chi nó đã sợ, thua rồi. Nó không còn có cái sự bình an. Cho nên nó bị thua là tại vì nó không có đức tin nơi những cái người lính của nó nữa. Dân sự và người vua xứ đó bắt đầu hốt hoảng và cả lính chiến của họ sợ trước khi mà đã đánh trận.
Cho nên chúng ta ngày hôm nay chúng ta phải học cái bài học này. Chúa dạy chúng ta đánh trận là phải có sự bình an. Chúng ta đang trận chiến với quỷ Sa-tan. Nếu lòng của chúng ta bất an, hồi hộp, lo sợ, sợ hãi thì chúng ta đang có những cái linh của ma quỷ nó tới với chúng ta. Có cái tội nhìn lại là lo lắng, sợ hãi, nghe cái gì đó rồi cái là lo sợ, tại vì cái lỗ tai nó bắt đầu nó nghe trước, con quỷ nó đi vào chúng ta vào cái đường lỗ tai của chúng ta, nghe một cái tin. Khi chúng ta nghe những cái tin tức thì chúng ta mất đức tin. Dân nghịch của Đức Giê-hô-va, dân nghịch của dân Y-sơ-ra-ên, họ rất là sợ. Họ nghe cái tin đồn rằng cái dân này là dân của Chúa, nó đi đến đâu là nó thắng trận tới đó. Mặc dù chúng ta là những người dềnh dàng cao hơn nó gấp ba lần. Nhưng mà nó có Đức Giê-hô-va đánh trận tiếp cho nó. Ngài sai ong lửa đi trước đánh và chiếm xứ. Cái dân này là cái dân nó nhỏ nhưng mà nó có Đức Giê-hô-va đi đánh trận cho chúng nó. Họ nghe, họ mặc dù họ là cái người dềnh dàng, họ to lớn, họ có đầy đủ khí giới, nhưng mà vì cái lỗ tai họ nghe, họ sợ, rồi họ thua trận. Khi chúng ta nghe những cái gì mà chúng ta lo lắng, sợ hãi thì chúng ta biết rằng con quỷ nó đi vào chúng ta rồi, nó đi bằng cái đường lỗ tai rồi nó vào cái tâm của chúng ta. Chúng ta phải ăn năn, quỳ gối, xuống khóc lóc với Chúa. Chúa ơi, con có phạm tội với Chúa, con có để cho con quỷ nó chiếm hữu con bằng cái lời nghe của con. Con quá lo lắng, con quá sợ hãi, con sợ chết, con sợ không có cơm ăn, con sợ bệnh hoạn, con sợ kẻ thù của con, con sợ tất cả. Khi mà nó đưa vào chúng ta rồi, nó có một trăm chuyện nảy nở ra, nó nhân lên, nhân lên rất là nhanh, các bạn ơi. Chúa ơi, con có phạm tội với Chúa và con có để những cái lời xấu của con quỷ nó nhảy vào con. Con tội đáng chết trước mặt Đức Chúa Trời. Nhưng Chúa Giê-xu đã chết thế cho tất cả những tội lỗi lo lắng, sợ hãi, buồn phiền của con rồi. Cho nên con bắt đầu không có sự bình an nữa.
Xin huyết của Chúa Giê-xu đổ ra chuộc tội cho con, và con lấy đức tin. Con tin rằng Đức Chúa Cha sẽ tha thứ hết những tội lỗi này của con. Con hứa với Chúa, con quay đầu 180 độ, con không, con bịt lỗ tai, con bịt mắt lại, con không nghe những tin tức xấu xa của quỷ Sa-tan nó đưa ra nữa. Con sẽ quay đầu 180 độ, con hứa với Chúa, xin Chúa giúp đỡ cho con, để cho con không có bị vướng vào những bẫy dò của quỷ Sa-tan nữa. Và trong danh Đức Chúa Giê-xu, hỡi những linh lo lắng buồn phiền, mày đã nhảy vào ta, ta đã thấy mày rồi. Ngày hôm nay mày phải đi ra khỏi ta. Ta cắt đứt mọi liên lạc với chúng bay. Ta không chơi với chúng bay nữa. Chúng bay phải lui ra khỏi ta và đi xuống nơi vực sâu, trả lại sự bình an cho ta. Vì ta thuộc về Chúa Giê-xu, Ngài cho ta sự bình an. Ngươi đã chiếm hữu mất sự bình an của ta rồi, cho nên ta mới bị thua trận. Ta biết rồi. Ta biết mặt chúng bay rồi. Ngày hôm nay mày phải lui ra khỏi ta và đi xuống nơi vực sâu. Chúng ta làm như vậy thì chúng ta sẽ có sự bình an. Mà nếu chúng ta làm một lần mà chúng ta không có sự bình an là chúng ta đã làm bằng miệng lưỡi, không có làm bằng cái tâm của chúng ta. Chúng ta phải nhớ rằng chúng ta ngậm miệng lại và chúng ta cứ nói hoài, nói hoài, nói hoài cho đến khi chúng ta đuổi được những linh sợ hãi đó.
Giống hệt như những người dân Y-sơ-ra-ên là con cào cào, họ ví họ như con cào cào trước mặt những dân này. Nhưng người dền dàng lại bị thua trận là tại vì linh sợ hãi, cái linh… nghe những tin đồn, nó chiếm hữu họ. Họ đã chết. Họ đã thua trận trước khi đi ra đánh trận. Chúng ta là con cái của Chúa. Chúng ta phải biết mình và biết người. Chúng ta nhỏ nhoi nhưng có Đức Giê-hô-va đi trước chúng ta, và Ngài đánh trận với chúng ta. Chúng ta nấp sau lưng bóng của Đức Chúa Giê-xu, chứ chúng ta là ai mà dám đánh trận với những con quỷ Sa-tan. Nó là những con người, nó cao, nó dềnh dàng, nó kinh khủng lắm. Ngày hôm nay, dân của Chúa bị thua trận trước khi đi đánh giặc. Họ bịt mắt, bịt tai với quỷ Sa-tan. Họ nói kệ, để cho con quỷ nó yên đi, đừng có đụng đậy tới nó, đừng có đụng vào ổ kiến lửa rồi nó sẽ cắn chúng ta. Rất là nguy hiểm, các bạn ơi. Nó đã chiếm hữu hết tất cả những nơi thờ phượng Đức Chúa Trời rồi. Cho nên nó biểu dân của Chúa bịt mắt, bịt tai không thấy. Những người dền dàng đó là quỷ Sa-tan. Các bạn, ngày hôm qua Chúa đã mở mắt cho tôi thấy rồi. Các bạn nhìn thử những nhà thờ thờ phượng Đức Chúa Trời mà họ làm tất cả những cánh cửa ngõ nó cao tới ba thước, cao hơn ba thước luôn. Tại chi vậy? Đó là họ nghe, họ bị thua cuộc. Những người dềnh dàng ngày xưa, ngày hôm nay nó vẫn còn, nhưng mà nó với hình dạng tàng hình, chúng ta không thấy được. Nếu mà chúng ta còn thấy được, nó trốn. Nó trốn, không có cho mắt chúng ta thấy. Nhưng nó vẫn vào nơi thờ phượng Chúa của chúng ta để nó phá hoại.
Nó đi mà con mắt của loài người không thấy. Nó không muốn chui vào những cửa nhỏ nhỏ, mà nó đi thẳng hàng những cửa cao. Cửa đền thờ mà cao hơn ba thước là nơi những con quỷ nó đi ra đi vô dễ dàng để nó làm công việc của nó mà con mắt bình thường của chúng ta không thấy. Người dền dàng ngày xưa bây giờ nó trả thù dân của Chúa, tại vì dân của Chúa đánh giết nó. Ngày hôm nay, nó trả thù. Nó vào những nơi mà chúng ta thờ phượng, đi ra, đi vô như chỗ không người, tại vì nó không cho mắt chúng ta thấy. Chúa đã mở mắt cho tôi để tôi thấy được những công việc này của quỷ Sa-tan. Cho nên ngày hôm nay chúng ta phải đề cao cảnh giác và phải biết rằng chúng ta phải có sự bình an và đánh trận với những người dềnh dàng là quỷ Sa-tan đó. Chúng ta nhờ Chúa, chúng ta nhờ huyết Chúa Giê-xu và chúng ta thắng trận. Nếu chúng ta không để huyết Chúa Giê-xu bao phủ chúng ta là chúng ta thua, thua ngay. Và khi mà chúng ta thua trận rồi là chúng ta bị bệnh hoạn, nó làm cho chúng ta đầu óc rối beng, ăn không được, ngủ không được, bệnh hoạn, chết trước giờ chết thật của chúng ta. Cái đầu, cái tâm của chúng ta đã chết trước khi cái xác của chúng ta chết. Đó là bài học của Chúa dạy cho chúng ta hôm nay.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong Danh Đức Chúa Jesus Christ xin Cha thương xót đánh tan âm mưu của quỷ sa tan vì chúng nó làm cho chúng con sợ, để rồi nó sẽ chiếm hữu chúng con. Tâm linh của chúng con chết, và xác thịt của chúng con chết sau. Chúng con sẽ ăn năn tội lỗi của chúng con, và chúng con sẽ chiếm xứ lại Ngài đã ban cho chúng con, cái thân xác khỏe mạnh, không bệnh hoạn và có sự bình an. Chúng con phải chiếm lại, và chúng con sẽ thắng trận với quỷ Sa-tan trong danh được Chúa Giê-xu Christ. A-men.
