DÂN SỐ KÝ 35-36: THÀNH CHO NGƯỜI LÊ VI VÀ 6 THÀNH ẨN NÁU

https://www.mediafire.com/file/tjg64854ppmn2ho/DA%25CC%2582N_SO%25CC%2582%25CC%2581_KY%25CC%2581_35-36-.m4a.m4a/file

DÂN SỐ KÝ 35-36: THÀNH CHO NGƯỜI LÊ VI VÀ THÀNH ẨN NÁU

Dân-số Ký 35

Các thành của người Lê-vi, và thành ẩn-náu. – Kẻ báo thù huyết

1Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se trong đồng Mô-áp, gần sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô, mà rằng: 2Hãy biểu dân Y-sơ-ra-ên do trong phần sản-nghiệp mình đã có, nhường những thành cho người Lê-vi đặng ở; cho luôn một miếng đất ở chung-quanh các thành đó. 3Người Lê-vi sẽ có những thành đặng ở; còn đất chung-quanh các thành nầy sẽ dùng cho súc-vật, cho sản-vật, và cho hết thảy thú-vật của họ. 4Đất chung-quanh thành mà các ngươi nhường cho người Lê-vi sẽ là một ngàn thước châu-vi, kể từ vách thành và ở ngoài. 5Vậy các ngươi phải đo, phía ngoài thành về hướng đông hai ngàn thước, về hướng nam hai ngàn thước, về hướng tây hai ngàn thước, và về hướng bắc hai ngàn thước; cái thành sẽ ở chính giữa. Đó sẽ là đất của những thành người Lê-vi.

6Trong số thành các ngươi sẽ nhường cho người Lê-vi, sẽ có sáu cái thành ẩn-náu mà các ngươi phải chỉ cho, để kẻ sát-nhân trốn-tránh tại đó; ngoài sáu thành đó, các ngươi phải nhường cho người Lê-vi bốn mươi hai cái thành. 7Hết thảy thành các ngươi sẽ nhường cho người Lê-vi luôn với đất, số là bốn mươi tám cái. 8Về những thành do trong sản-nghiệp của dân Y-sơ-ra-ên mà các ngươi sẽ nhường cho người Lê-vi phải lấy bớt nhiều hơn của chi-phái có nhiều, và lấy bớt ít hơn của chi-phái có ít; mỗi chi-phái nhường cho người Lê-vi những thành cân-phân theo sản-nghiệp của mình sẽ được.

9Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 10Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Khi nào các ngươi đã đi qua sông Giô-đanh đặng vào xứ Ca-na-an, 11thì phải lựa những thành dùng làm thành ẩn-náu cho mình, là nơi kẻ sát-nhân, vì vô-ý đánh chết ai, chạy ẩn-náu mình được. 12Những thành đó sẽ dùng làm thành ẩn-náu để trốn khỏi kẻ báo thù huyết, hầu cho kẻ sát-nhân không chết cho đến chừng nào ứng hầu trước mặt hội-chúng đặng chịu xét-đoán. 13Vậy, trong những thành các ngươi nhường cho, sẽ có sáu thành ẩn-náu cho các ngươi. 14Các ngươi phải chỉ ba thành phía bên kia sông Giô-đanh và lập ba thành khác trong xứ Ca-na-an; ấy sẽ là những thành ẩn-náu. 15Sáu thành nầy sẽ dùng làm chỗ ẩn-náu cho dân Y-sơ-ra-ên, luôn cho khách ngoại-bang và kẻ nào kiều-ngụ ở trong dân đó, để ai vì vô-ý đánh chết một người có thế chạy ẩn mình tại đó.

16Nhưng nếu người ấy đánh bằng đồ sắt, và người bị đánh chết đi, ấy là một kẻ sát-nhân; kẻ sát-nhân hẳn phải bị xử-tử. 17Nếu người đánh bằng một cục đá cầm nơi tay có thế làm chết, và người bị đánh chết đi, ấy là một kẻ sát-nhân; kẻ sát-nhân hẳn phải bị xử-tử. 18Cũng vậy, nếu người đánh bằng đồ cây cầm nơi tay có thế làm chết, và người bị đánh chết đi, ấy là một kẻ sát-nhân; kẻ sát-nhân hẳn phải bị xử-tử. 19Ấy là kẻ báo thù huyết sẽ làm cho kẻ sát-nhân phải chết; khi nào kẻ báo thù huyết gặp kẻ sát-nhân thì phải làm cho nó chết đi. 20Nếu một người nào vì lòng ganh-ghét xô-lấn một người khác, hay là cố-ý liệng vật chi trên mình nó, và vì cớ đó nó bị chết; 21hoặc vì sự thù đánh bằng bàn tay, và vì cớ đó nó bị chết, thì người nào đánh đó hẳn phải bị xử-tử. Ấy là một kẻ sát-nhân; người báo thù huyết khi nào gặp kẻ sát-nhân phải làm cho nó chết đi.

22Nếu vì tình-cờ, vẫn hòa-thuận nhau, mà người có lấn-xô, hoặc liệng vật chi trên mình người kia, 23hoặc nếu không phải thù-nghịch chẳng có ý làm hại, lại không thấy mà làm rớt một cục đá trên mình người kia, có thế làm chết được, và nếu người chết đi, 24thì cứ theo luật-lệ nầy, hội-chúng phải xử-đoán cho kẻ đã đánh và kẻ báo thù huyết: 25hội-chúng sẽ giải-cứu kẻ sát-nhân khỏi tay người báo thù huyết, và biểu người trở về thành ẩn-náu, là nơi người đã chạy ẩn mình; và người phải ở đó cho đến chừng nào thầy tế-lễ thượng-phẩm đã được xức dầu thánh qua đời. 26Nhưng nếu kẻ sát-nhân đi ra ngoài giới-hạn của thành ẩn-náu, là nơi người đã chạy ẩn mình, 27và nếu kẻ báo thù huyết gặp, giết người ở ngoài giới-hạn thành ẩn-náu, thì kẻ báo thù huyết sẽ không mắc tội sát-nhân. 28Vì kẻ sát-nhân phải ở trong thành ẩn-náu cho đến chừng nào thầy tế-lễ thượng-phẩm qua đời; nhưng sau khi thầy tế-lễ thượng-phẩm qua đời, kẻ sát-nhân sẽ được trở về trong sản-nghiệp mình.

29Bất-luận các ngươi ở nơi nào, điều nầy phải dùng làm một luật-lệ xét-đoán cho các ngươi trải qua các đời.

30Nếu ai giết một người nào, người ta sẽ cứ theo lời khai của những người chứng mà giết kẻ sát-nhân; nhưng một người chứng không đủ cớ đặng giết ai.

31Các ngươi chớ lãnh tiền chuộc mạng của một người sát-nhân đã có tội và đáng chết, vì nó hẳn phải bị xử-tử. 32Các ngươi đừng lãnh tiền chuộc kẻ đã chạy ẩn mình trong thành ẩn-náu, hầu cho nó trở về ở trong xứ sau khi thầy tế-lễ qua đời. 33Các ngươi chớ làm ô-uế xứ mà các ngươi sẽ ở; vì huyết làm ô-uế xứ. Nhược bằng có kẻ làm đổ huyết ra trong xứ, nếu không làm đổ huyết nó lại, thì không thế chuộc tội cho xứ được. 34Vậy, các ngươi chớ làm ô-uế xứ, là nơi các ngươi sẽ ở, và chánh giữa đó là nơi ta sẽ ngự; vì ta là Đức Giê-hô-va ngự giữa dân Y-sơ-ra-ên.

Dân-số Ký 36

Cấm con gái nào hưởng sản-nghiệp lấy chồng ngoài chi-phái mình

1Vả, những trưởng-tộc Ga-la-át, là con trai Ma-ki, cháu Ma-na-se, trong dòng con-cháu Giô-sép, đến gần và nói trước mặt Môi-se cùng trước mặt các tổng-trưởng của những chi-phái Y-sơ-ra-ên, 2mà rằng: Đức Giê-hô-va có phán cùng chúa tôi bắt thăm chia xứ cho dân Y-sơ-ra-ên làm sản-nghiệp, và chúa tôi có lãnh mạng Đức Giê-hô-va giao sản-nghiệp của Xê-lô-phát, anh chúng tôi, cho các con gái người. 3Nếu các con gái kết-hôn với một trong những con trai về các chi-phái khác của dân Y-sơ-ra-ên, sản-nghiệp chúng nó sẽ truất khỏi sản-nghiệp của tổ-phụ chúng tôi mà thêm vào sản-nghiệp của chi-phái nào chúng nó sẽ thuộc về; như vậy phần đó phải truất khỏi sản-nghiệp đã bắt thăm về chúng tôi. 4Khi đến năm hân-hỉ cho dân Y-sơ-ra-ên, sản-nghiệp chúng nó sẽ thêm vào sản-nghiệp của chi-phái nào chúng nó sẽ thuộc về; như vậy, sản-nghiệp chúng nó sẽ truất khỏi sản-nghiệp của chi-phái tổ-phụ chúng tôi.

5Môi-se bèn truyền các lịnh nầy của Đức Giê-hô-va cho dân Y-sơ-ra-ên mà rằng: Chi-phái con-cháu Giô-sép nói có lý. 6Nầy là điều Đức Giê-hô-va có phán về phần các con gái Xê-lô-phát: Chúng nó muốn kết-thân với ai thì muốn, nhưng chỉ hãy kết-thân với một trong những nhà của chi-phái tổ-phụ mình. 7Như vậy, trong dân Y-sơ-ra-ên, một sản-nghiệp nào chẳng được từ chi-phái nầy đem qua chi-phái khác, vì mỗi người trong dân Y-sơ-ra-ên sẽ ở đeo theo sản-nghiệp về chi-phái tổ-phụ mình. 8Phàm người con gái nào được một phần sản-nghiệp trong một của các chi-phái Y-sơ-ra-ên, thì phải kết-thân cùng một người của một nhà nào về chi-phái tổ-phụ mình, hầu cho mỗi người trong dân Y-sơ-ra-ên hưởng phần sản-nghiệp của tổ-phụ mình. 9Vậy, một phần sản-nghiệp nào chẳng được từ chi-phái nầy đem qua chi-phái kia; nhưng mỗi chi-phái Y-sơ-ra-ên sẽ giữ sản-nghiệp mình vậy.

10Các con gái Xê-lô-phát làm như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se. 11Mách-la, Thiệt-sa, Hốt-la, Minh-ca, và Nô-a, các con gái của Xê-lô-phát, đều kết-thân cùng các con trai của cậu mình. 12Chúng nó kết-thân trong những nhà của con-cháu Ma-na-se, là con trai Giô-sép, và phần sản-nghiệp họ còn lại trong chi-phái tổ-phụ mình.

13Đó là các mạng-lịnh và luật-lệ mà Đức Giê-hô-va đã cậy Môi-se truyền cho dân Y-sơ-ra-ên, tại trong đồng bằng Mô-áp, gần sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô.

Amen!

Cảm ơn Chúa. Chúng ta học tới cái thành… thành của người Lê-vi và các thành ẩn náu. Người Lê-vi là cái người được cái dòng dõi của người thầy tế lễ. 12 chi phái Y-sơ-ra-ên có cái dòng của người Lê-vi được Chúa chọn làm thầy tế lễ, thành ra không có hưởng xứ như những người kia, nhưng mà Chúa biểu mỗi chi phái phải nhường đất cho cái dân người Lê-vi. Họ xây cất thành của họ ở giữa dân Y-sơ-ra-ên để mà cũng như là để dân sự đến cầu thay, rồi ai có tội thì đến đó dâng của lễ họ làm. Tất cả những cái gì thuộc về Đức Giê-hô-va, Ngài sức dầu cho dân người Lê-vi, cái một cái dòng người Lê-vi để mà làm công việc của Đức Giê-hô-va. Cái thành của họ là một ngàn thước vuông, các bạn, rất là lớn. Cái thành của họ ở trong đó và một một ngàn thước bên này, bốn bên hết 1.000 thước để mà họ trưng bày súc vật của họ, rất là lớn. Cái đó là cái phần Chúa chia cho cái người Lê-vi. Trong số thành cho người Lê-vi sẽ có sáu cái thành ẩn náu nữa để kẻ sát nhân trốn tránh tại đó. Hồi xưa đó là dân Y-sơ-ra-ên lấy mắt đền mắt, răng đền răng. Cái luật của người Do Thái là mày móc tao một con mắt, tao móc mày lại một con mắt. Mày đánh tao gãy cái răng, tao đánh mày gãy cái răng. Mày giết tao, tao giết lại mày. Thì họ có cái luật đó, xứ dân nó nó làm như vậy đó các bạn, về luật của Chúa mắt đền mắt, răng đền răng. Lúc mà thời kỳ Cựu Ước thì cái luật của Chúa ra như vậy để cho xứ nó yên ổn, không có người nào mà mày cắp tao một con con bò, tao cắp mày lại, tao lấy mày là một con bò. Họ rất là công bằng như vậy, cái luật rất là tốt các bạn. Nhưng mà một số người nó có lỡ, nó lỡ giết người chứ không phải là nó cố tình giết người thì cũng bị đánh chết. Mình lỡ nhưng mà bị chết.

Vì cớ đó Chúa mới đặt ra một cái luật là có cái thành ẩn náu. Khi mà một người mà lỡ làm chết ai thì phải chạy vào trong đó ngay, chạy để mà nấp ở trong đó thì không có người nào mà chạy vô mà giết mình chết được. Nếu mà người đó mà cố tình giết chết chạy trong đó, người ta cũng kéo ra mà người ta giết, tại vì cái tội cố tình là cái tội không có thể tha thứ được. Còn cái tội lỡ thì còn có thể tha thứ. Và người đó ở trong đó nhưng mà được xét xử là người đó vô tình làm thì phải ở trong đó hoài cho đến khi người thầy tế lễ chết, cái người đó chết mình mới được đi ra, chứ không phải là tự nhiên mà đi ra. Người nào mà ở trong đó thấy lâu quá, ông thầy tế lễ này ông không chết, ông ở hoài đó, cái lén lén đi ra là người mà báo thù đó nó chạy lại là giết chết. Thành ra họ cũng chờ đó, phải chờ ông thầy tế lễ không biết bao nhiêu năm. Nếu mà ông già rồi, ông chết sớm thì mình được tự do sớm, nhưng mà ông chết trễ thì mình ở trong đó rất là lâu. Cho nên có một số người bỏ đi ra và bị giết chết. Thì cái người mà giết cái người đó là không có bị tội sát nhân, tại vì báo thù huyết cho người thân của mình bị giết chết. Đây cũng là một cái hình bóng cho ngày chúng ta trong thời kỳ Tân Ước ngày hôm nay. Chúa Giê-xu nói, Ngài là cái thành ẩn náu cho chúng ta. Nếu chúng ta có phạm tội bao nhiêu đi nữa, chúng ta chạy lại nấp với bóng của máu huyết Chúa Giê-xu thì chúng ta cũng sẽ được tha tội. Đức Chúa Trời nổi giận chúng ta nếu chúng ta có phạm tội thì Đức Chúa Trời nổi giận với chúng ta, vì chúng ta nấp vào huyết của Chúa Giê-xu thì Đức Chúa Trời cũng tha thứ tội cho chúng ta. Xin Chúa cho chúng ta biết rằng ngày hôm nay chúng ta có cái thành ẩn náu trong huyết của Chúa Giê-xu. Hình bóng tất cả Cựu Ước được hình bóng về thời kỳ Tân Ước. Chúng ta làm điều gì thì chúng ta phải nhớ rằng có Chúa Giê-xu cầu thay cho chúng ta ngày hôm nay. Chúa Giê-xu hôm qua, hôm nay và cho đến đời đời Ngài không hề thay đổi.

Và chúng ta, Đức Chúa Trời nổi giận vào chúng ta. Chúng ta kêu cầu Chúa Giê-xu ơi, con có tội. Xin Chúa Giê-xu, huyết Chúa Giê-xu đổ ra vì tội của con. Con đã chết rồi, Chúa Giê-xu đã chết vì thế tội cho con. Cho nên xin Đức Chúa Trời tha thứ tội cho con. Ngài đã không có nổi giận với chúng ta. Đức Chúa Cha là Đức Chúa Trời rất là thánh thiện. Ngài thánh cho nên Ngài không có thể chấp nhận cái người có tội là vô tội được. Phải ăn năn và nhờ chúng ta nhảy và chạy vào cái thành ẩn náu của Chúa Giê-xu ngay, vì cái tâm của chúng ta mà chúng ta chạy, chứ không phải chúng ta chạy như ngày xưa mà chạy bộ cho đến cái thành ẩn náu. Cái tâm của chúng ta lỡ có tội rồi, chúng ta cái tâm của chúng ta hướng về Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời không có nổi giận với chúng ta. Chúng ta có thể bị chết thì Đức Chúa Trời nổi giận với chúng ta. Xin Chúa thương xót. Chúng ta nhớ luôn luôn luôn luôn đừng có cố tình phạm tội. Chúa nói cố tình, ngày xưa là cố tình, cố tình, ngày xưa là cố tình, tội không có được tha. Nhưng cảm ơn Chúa, thời kỳ này có một số người đã lỡ giết người. Họ chưa có biết Chúa Giê-xu là ai, họ vẫn cố tình, họ giết người, họ làm đủ thứ hết. Nhưng mà khi họ nghe đến danh Chúa Giê-xu, họ ăn năn thì họ cũng được tha tội. Nhưng thời kỳ Tân Ước thì có một cái tội không được tha thứ, đó là cái tội chống lại Thánh Linh của Đức Chúa Trời.

Nhưng mà họ có thể họ ngưng không còn chống lại Thánh Linh của Chúa nữa. Trong lúc họ còn sống trên đất này mà họ ăn năn thì Chúa chắc cũng tha thứ cho họ. Nhưng mà nếu mà họ lỡ họ chống Thánh Linh của Đức Chúa Trời mà họ chết đi thì đời này và đời sau không được tha thứ. Đó là một cái tội Đức Chúa Trời ghê tởm, chống lại Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Có người đi làm công việc của Thánh Linh mà họ nói cái này là lấy quỷ trừ quỷ. Có một số người thật sự lấy quỷ trừ quỷ, nhưng có một số người họ làm công việc của Thánh Linh thật sự mà kết tội họ và chống lại họ thì cái tội đó không được tha thứ. Phải nhìn lại coi mình có làm những cái tội chống lại Thánh Linh của Đức Chúa Trời hay không. Trong mỗi cái chi phái, mỗi chi phái thì Chúa cho có một thành ẩn náu để chạy lại cho gần.

Chứ mà nếu mà cái thành ẩn náu ở xa quá, họ chạy là không được. Thành ra mỗi cái chi phái phải nhường đất họ chia ra rồi phải có một cái thành cất, một cái thành ẩn náu trong cái chi phái của mình để cho những người phạm tội chạy đến mà ẩn náu được. Vì Cớ đó, phải có 42 cái thành. 42 cái thành ẩn náu luôn, các người phải nhường cho người Lê-vi 42 cái thành, hết thảy các thành các người sẽ nhường cho người Lê-vi luôn với đất số là 48 cái thành ẩn náu. Thành ra trong cái dân Y-sơ-ra-ên có rất là nhiều thành ẩn náu để mỗi người chạy đến, chạy đến và họ được bảo vệ khỏi có những cái người báo thù huyết. Nếu không chạy đến đó thì ở ngoài thì chết ráng chịu. Chúa đã để cái luật cho mọi người như vậy.

Còn cái vụ chia đất đai cho những người con gái, ngày xưa là Chúa cũng cấm không có cho những người bà con dòng họ lấy vợ, lấy chồng, lấy anh em bà con dòng họ thì Chúa cấm. Nhưng mà khi mà bắt đầu chia đất đai rồi, có một số con gái nó được gia đình nào mà không có con trai thì được chia đất, con gái được hưởng đất đai. Nếu mà dân này mà lấy vợ, lấy chồng qua cái dân khác thì con gái nó sẽ mất cái đất đó. Nó không có được hưởng cái đất đó, tại vì nó hưởng cái đất của người chồng. Người đàn bà người xưa lệ thuộc vào người chồng, cho nên họ bị mất cái đất. Cho nên họ than phiền với ông Môi-se. Thì Chúa cho phép dân Y-sơ-ra-ên được lấy chồng trong cái dòng họ của họ. Cho nên có một số người con gái họ đi kiếm những cái người con của cậu, con trai của cậu để họ làm đám cưới, họ ở với nhau để đất của họ vẫn còn giữ đó, không có mất cái đất của mình, sản nghiệp của cha ông để lại. Cái dòng nào nó theo cái dòng đó. Đức Chúa Trời khiến cho họ chiếm đất của người Ca-na-an và trở nên cái sản nghiệp của họ. Và ý định của Chúa là ở bên kia sông Giô-đanh mới là thuộc về dân Y-sơ-ra-ên.

Nhưng mà có ba cái nhóm người đã ở bên này sông Giô-đanh nữa. Thành ra Chúa phải làm ba cái thành ẩn náu ở bên này sông Giô-đanh và ba cái thành ẩn náu ở bên kia sông Giô-đanh.

Để cho người ta chạy, để cho nó nhanh. Chứ bên này… Thành ra cái phần đất của dân Ô-san bây giờ chúng ta thấy nó rất là lớn. Ba cái thành ẩn náu bên này và ba cái thành ẩn náu ở bên kia sông Giô-đanh. Ý định của một số người làm cho dân của Chúa được đất nhiều hơn. Họ đã chiếm bên này sông Giô-đanh và bên kia sông Giô-đanh. Các bạn nhìn thấy cái bản đồ tôi đã đưa lên thì thấy đất của dân của Chúa đượm sữa và mật và rất là lớn. Bên này sông Giô-đanh cũng đã đượm sữa và mật rồi, cho nên họ chiếm và Chúa rất là đẹp lòng. Nó không phải là cái đồng vắng, nó là một cái nơi đượm sữa và mật. Thì đây là một cái hình bóng của Chúa cho chúng ta. Chúa dẫn con cái của Chúa đi vào nơi đất hứa đượm sữa và mật, chứ không còn ở trong đồng vắng nữa. Ngày hôm nay chúng ta đã đi theo Chúa một đoạn đường rất là xa. Dân con cái của Chúa đã đi trong đồng vắng 40 năm. Người Việt Nam đã ở dưới cái chế độ vô thần 40 năm rồi. Một số người nói, người Việt Nam cần phải được giải phóng. Họ đã ở trong đồng vắng 40 năm rồi. Họ đã kêu cầu, kêu cầu với Chúa để mà được Chúa cho vào đất hứa. Thì tôi thấy Chúa rất là đẹp lòng các bạn. Các bạn cứ cầu xin đi. Chúa ơi, chúng con đã ở 40 năm trong đồng vắng rồi. Đất khô hạn, cằn cỗi, tất cả những cái gì toàn là gai chông.

Ngày hôm nay, xin Chúa giải phóng cho chúng con đi vào nơi đượm sữa và mật đổ tràn xuống cho người Việt Nam của chúng con, để chúng con được sự sống sung mãn, được có đầy đủ tất cả. Con cái Chúa sẽ được, các bạn ơi. Còn những người không có tin Chúa Giê-xu sẽ vẫn y nguyên, còn tệ hơn nữa. Cho nên đây là một lời hứa của Chúa rằng sau 40 năm trong đồng vắng thì chúng ta sẽ đi vào đất hứa, nơi đượm sữa và mật Đức Chúa Trời sẽ dành sẵn cho chúng ta, không cày, không cấy, nhưng mà được hưởng hoa lợi. Dân Y-sơ-ra-ên ở trong 40 năm trong đồng vắng, họ không có chăn bò, chăn chiên, họ không có xây nhà xây cửa, họ không có trồng cây ăn trái. Họ không có xây thành kiên cố. Nhưng mà họ đến, họ chiếm xứ và họ hưởng được tất cả những gì tài sản của dân bản xứ để lại cho họ. Đất Chúa Trời dành sẵn cho con cái của họ. Chỉ vì cớ họ làm bầm cho nên họ bị trật khỏi phần thưởng đó, con cái của họ được hưởng. Ngày hôm nay chúng ta, kể như tôi đã già, tôi không còn sống bao nhiêu năm nữa, nhưng khi tôi hưởng sản nghiệp của Chúa để lại, con cái của tôi nó được hưởng.

Cảm ơn Đức Chúa Trời là Đấng hay thương xót chúng ta. Ngài sẽ nghe nhậm lời của chúng ta. Con cháu của chúng ta sẽ được hưởng phước của chúng ta để lại cho nó. Cái di sản của ông bà, cha mẹ chúng ta tin Chúa Giê-xu là sẽ hưởng được những sản nghiệp mà ông bà chúng ta để lại. Cảm ơn Chúa là ba tôi, ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại của tôi đã tin Chúa Giê-xu, và ngày hôm nay tôi là cháu của họ, cũng được hưởng di sản của ông bà để lại là có đức tin nơi Chúa Giê-xu. Chúa kêu tôi trong lúc tôi không biết Chúa là ai, tôi cũng đi như những người khác. Nhưng Chúa Giê-xu đi theo tôi và Ngài kêu tôi trở về để mà Ngài sẽ ban phần thưởng cho tôi và cho các bạn. Xin Chúa gìn giữ chúng ta. Chúa Giê-xu nói Ngài sẽ gìn giữ, không có một con chiên nào của Chúa bị lạc mất. Ngài gìn giữ. Nếu mà Ngài không gìn giữ thì tôi không có được như ngày hôm nay.

Tôi đã đi lang thang hoang đàng. Nhưng Chúa Giê-xu đến và kêu gọi tôi được trở về, để rồi tôi trở về và tôi sẽ gọi nhiều người khác được trở về như chính tôi vậy. Các bạn là những người được Chúa kêu gọi được trở về. Chắc bạn không xứng đáng, nhưng Chúa vì lòng yêu thương của Ngài, đó là ân điển đó. Ân điển, Ngài kêu gọi chúng ta để chúng ta biết ăn năn và chúng ta thật lòng trở về để chúng ta được hưởng tất cả những sản nghiệp mà Ngài sẽ để lại cho chúng ta. Một thời gian ngắn thôi để chúng ta làm công việc cho Chúa một cách tốt đẹp. Đồng ruộng thì chín, nhưng thiếu con gặt. Chúng ta là những người con gặt trong thời kỳ cuối cùng, càng gặt nhiều chừng nào tốt chừng nấy, vì Chúa Giê-xu sắp trở lại.

Thế giới sẽ bị con thú 666 nó lên và nó đã cho sắp bắt mọi người phải đóng ấn trên trán và trên tay. Nếu không có thì sẽ bị giết chết. Không chịu nhận dấu ấn của con thú thì sẽ bị giết chết. Nhưng chúng ta là những người phải đi thông báo cho mọi người: thà chết hơn là sống với quỷ Sa-tan rồi sẽ đi địa ngục hồ lửa đời đời và đời đời. Cái tiếng đời đời không bao giờ dứt, các bạn ơi. Hồ lửa địa ngục đi theo quỷ Sa-tan, chịu chấp nhận dấu ấn của con thú 666 là sẽ đi địa ngục đời đời với quỷ Sa-tan. Cho nên thà chúng ta chịu chết để được hưởng nước thiên đàng, tại vì đời sống của chúng ta trên đất này chỉ là tạm bợ. Cho nên chúng ta không còn có cơ hội để mà ăn năn khi chúng ta theo đóng dấu của con quỷ Sa-tan. Không có cơ hội ăn năn nữa. Chúng ta phải chờ đợi ngày Chúa Giê-xu rước chúng ta về trời. Một tiếng kèn vang dội trên không trung là mỗi người con cái của Chúa được bay bổng đi về thiên đàng.

Trước khi Chúa giao trái đất này cho con quỷ Sa-tan, nó hoành hành và nó sẽ giết tất cả những người theo Chúa Giê-xu. Những người theo nó thì nó cho sống, nhưng mà nó không phải là sống một cách vui vẽ, sung mãn đâu, các bạn ơi. Nó bắt làm nô lệ. Những người theo quỷ Sa-tan là nô lệ cho quỷ Sa-tan ở trên đất này. Nó hành hạ, nó cho sống nhưng mà nó hành hạ rất là khổ sở, chứ không phải là nó cho đời sống tự do như hiện nay. Vì chúng ta có phước là chúng ta có Chúa Giê-xu để chúng ta làm được công việc của Ngài trước thời kỳ cuối cùng, để chúng ta được nhiều phần thưởng trên nước thiên đàng. Xin Chúa cho chúng ta biết nhớ rằng chúng ta đang sống thời kỳ cuối cùng, không còn bao lâu nữa. Đừng có ham mê những sản nghiệp của Chúa ban cho rồi ở đó mà cứ thụ hưởng như ngày xưa nữa, rồi Chúa cũng sẽ lấy lại. Chúng ta không thể nào thụ hưởng những tài sản mà Ngài cho chúng ta đâu. Chúng ta sống một đời sống thỏa mãn, vui vẻ, nhưng chúng ta nhớ rằng công việc của chúng ta làm rất là cần thiết, rất là cần nhiều con gặt cho Chúa Jesus để cứu nhiều linh hồn ra khỏi hồ lửa địa ngục đời đời. Đó là trách nhiệm của chúng ta đó. Cảm ơn Chúa.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu. Cảm ơn Cha vì Ngài nhắc nhở chúng con để chúng con biết thời kỳ cuối cùng của muôn vật đã gần, Xin Ngài cho chúng con biết luôn luôn đề cao cảnh giác, và chúng con nhớ ơn Chúa. Ngài cho chúng con vào đất hứa để chúng con có thể làm những công việc lớn lao mà Ngài sai chúng con đi ra. Đó là đi gặt hái nhiều linh hồn được trở về cho Cha. Cảm tạ ơn Cha. Con xin dâng những lời cầu xin này trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.