
DÂN SỐ KÝ 33-34: DÂN Y SƠ RA ÊN CHIẾM XỨ, GIÀNH THÊM PHẦN ĐẤT BÊN NÀY SÔNG GIÔ ĐANH CHO 3 CHI PHÁI CỦA HỌ.
Dân-số Ký 33
Sự hành-trình và chỗ đóng trại của dân Y-sơ-ra-ên, từ khi ra khỏi Ê-díp-tô cho đến sông Giô-đanh
1Nầy là các nơi đóng trại của dân Y-sơ-ra-ên khi họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô tùy theo các đội-ngũ, có Môi-se và A-rôn quản-lý. 2Môi-se vâng mạng Đức Giê-hô-va chép sự hành-trình của dân-chúng, tùy theo các nơi đóng trại. Vậy, nầy là các nơi đóng trại tùy theo sự hành-trình của họ.
3Ngày rằm tháng giêng, tức ngày sau lễ Vượt-qua, dân Y-sơ-ra-ên ra đi từ Ram-se, cách dạn-dĩ, có mắt của hết thảy người Ê-díp-tô thấy. 4Người Ê-díp-tô chôn những kẻ mà Đức Giê-hô-va đã hành-hại giữa bọn mình, tức là hết thảy con đầu lòng: Đức Giê-hô-va đã đoán-xét các thần chúng nó.
5Dân Y-sơ-ra-ên đi từ Ram-se đến đóng trại tại Su-cốt; 6rồi đi từ Su-cốt đến đóng trại tại Ê-tam, ở cuối đồng vắng. 7Kế đó, đi từ Ê-tam vòng về hướng Phi-Ha-hi-rốt, đối ngang cùng Ba-anh-Sê-phôn, và đóng trại trước Mít-đôn. 8Dân Y-sơ-ra-ên bỏ Phi-Ha-hi-rốt, đi qua giữa biển về hướng đồng vắng, đi ba ngày đường ngang đồng vắng Ê-tam, rồi đóng trại tại Ma-ra.
9Đoạn, đi từ Ma-ra đến Ê-lim; vả, tại Ê-lim có mười hai cái suối và bảy chục cây chà-là, bèn đóng trại tại đó. 10Dân-sự đi từ Ê-lim và đóng trại gần Biển-đỏ. 11Đoạn, đi từ Biển-đỏ và đóng trại tại đồng vắng Sin. 12Đi từ đồng vắng Sin và đóng trại tại Đáp-ca. 13Đi từ Đáp-ca và đóng trại tại A-lúc. 14Đi từ A-lúc và đóng trại tại Rê-phi-đim, là nơi không có nước cho dân-sự uống.
15Dân Y-sơ-ra-ên đi từ Rê-phi-đim và đóng trại trong đồng vắng Si-na-i. 16Kế đó, đi từ đồng vắng Si-na-i và đóng trại tại Kíp-rốt-Ha-tha-va. 17Đi từ Kíp-rốt-Ha-tha-va và đóng trại tại Hát-sê-rốt. 18Đoạn, đi từ Hát-sê-rốt và đóng trại tại Rít-ma. 19Đi từ Rít-ma và đóng trại tại Ri-môn-Phê-rết. 20Đi từ Ri-môn-Phê-rết và đóng trại tại Líp-na. 21Đi từ Líp-na và đóng trại tại Ri-sa. 22Kế đó, đi từ Ri-sa và đóng trại tại Kê-hê-la-tha. 23Đi từ Kê-hê-la-tha đóng trại tại núi Sê-phe. 24Đi từ núi Sê-phe và đóng trại tại Ha-ra-đa. 25Đi từ Ha-ra-đa và đóng trại tại Mác-hê-lốt. 26Đoạn, đi từ Mác-hê-lốt và đóng trại tại Ta-hát. 27Đi từ Ta-hát và đóng trại tại Ta-rách. 28Đi từ Ta-rách và đóng trại tại Mít-ga. 29Đi từ Mít-ga và đóng trại tại Hách-mô-na. 30Đi từ Hách-mô-na và đóng trại tại Mô-sê-rốt. 31Đi từ Mô-sê-rốt và đóng trại tại Bê-ne-Gia-can. 32Đi từ Bê-ne-Gia-can và đóng trại tại Hô-Ghi-gát. 33Đi từ Hô-Ghi-gát và đóng trại tại Dốt-ba-tha. 34Đi từ Dốt-ba-tha và đóng trại tại Áp-rô-na. 35Đoạn, đi từ Áp-rô-na và đóng trại tại Ê-xi-ôn-Ghê-be. 36Đi từ Ê-xi-ôn-Ghê-be và đóng trại tại đồng vắng Xin, nghĩa là tại Ca-đe. 37Kế đó, đi từ Ca-đe và đóng trại tại núi Hô-rơ, ở chót đầu xứ Ê-đôm.
38A-rôn, thầy tế-lễ, theo mạng Đức Giê-hô-va lên trên núi Hô-rơ, rồi qua đời tại đó, nhằm ngày mồng một tháng năm, năm thứ bốn mươi sau khi dân Y-sơ-ra-ên đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 39Khi A-rôn qua đời trên núi Hô-rơ, người đã được một trăm hai mươi ba tuổi.
40Bấy giờ, vua A-rát, là người Ca-na-an, ở miền nam xứ Ca-na-an, hay rằng dân Y-sơ-ra-ên đến. 41Dân Y-sơ-ra-ên đi từ núi Hô-rơ và đóng trại tại Xa-mô-na. 42Đi từ Xa-mô-na và đóng trại tại Phu-nôn. 43Đi từ Phu-nôn và đóng trại tại Ô-bốt. 44Kế đó, đi từ Ô-bốt và đóng trại tại Y-giê-A-ba-rim, trên bờ-cõi Mô-áp. 45Đi từ Y-giê-A-ba-rim và đóng trại tại Đi-bôn-Gát. 46Đi từ Đi-bôn-Gát và đóng trại tại Anh-môn-Đíp-la-tha-im. 47Kế ấy, đi từ Anh-môn-Đíp-la-tha-im và đóng trại tại núi A-ba-rim trước Nê-bô. 48Đi từ núi A-ba-rim và đóng trại tại đồng bằng Mô-áp gần sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô. 49Dân Y-sơ-ra-ên đóng trại gần sông Giô-đanh, từ Bết-Giê-si-mốt chí A-bên-Si-tim trong đồng Mô-áp.
Đức Giê-hô-va buộc dân Y-sơ-ra-ên phải phá-hủy người Ca-na-an
50Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se trong đồng Mô-áp gần sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô, mà rằng: 51Hãy truyền cùng dân Y-sơ-ra-ên mà rằng: Khi nào các ngươi đã đi ngang qua sông Giô-đanh đặng vào xứ Ca-na-an rồi, 52thì phải đuổi hết thảy dân của xứ khỏi trước mặt các ngươi, phá-hủy hết thảy hình-tượng chạm và hình đúc, cùng đạp đổ các nơi cao của chúng nó. 53Các ngươi sẽ lãnh xứ làm sản-nghiệp và ở tại đó; vì ta đã ban xứ cho các ngươi đặng làm sản-nghiệp. 54Phải bắt thăm chia xứ ra tùy theo họ-hàng các ngươi. Hễ ai số đông, các ngươi phải cho một sản-nghiệp lớn hơn; còn hễ ai số ít, thì phải cho một sản-nghiệp nhỏ hơn. Mỗi người sẽ nhận-lãnh phần mình bắt thăm được; phải cứ những chi-phái tổ-phụ các ngươi mà chia xứ ra. 55Còn nếu các ngươi không đuổi dân của xứ khỏi trước mặt mình, thì những kẻ nào trong bọn họ mà các ngươi còn chừa lại, sẽ như gai trong con mắt, và như chông nơi hông các ngươi, chúng nó sẽ theo bắt giết các ngươi tại trong xứ các ngươi ở; 56rồi xảy đến ta sẽ hành-hại các ngươi khác nào ta đã toan hành-hại chúng nó vậy.
Dân-số Ký 34
Giới-hạn xứ Ca-na-an và tên các quan-trưởng của mỗi chi-phái đứng chia xứ
1Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 2Hãy truyền điều nầy cho dân Y-sơ-ra-ên mà rằng: Các ngươi sẽ vào xứ Ca-na-an đặng lãnh xứ làm sản-nghiệp, tức là xứ Ca-na-an khắp bốn bề: 3Miền nam sẽ thuộc về các ngươi, từ đồng vắng Xin chạy dài theo Ê-đôm. Ấy vậy, giới-hạn của các ngươi về phía nam sẽ chạy từ đầu Biển-mặn về bên hướng đông. 4Giới-hạn nầy chạy vòng phía nam của núi Ạc-ráp-bim, đi ngang về hướng Xin và giáp phía nam Ca-đe-Ba-nê-a; đoạn chạy qua Hát-sa-Át-đa, và đi ngang hướng Át-môn. 5Từ Át-môn giới-hạn chạy vòng về lối suối Ê-díp-tô và giáp biển.
6Còn về giới-hạn phía tây thì các ngươi sẽ có biển lớn dùng làm hạn, ấy sẽ là giới-hạn về phía tây.
7Nầy là giới-hạn của các ngươi về phía bắc: Từ biển lớn, các ngươi sẽ chấm núi Hô-rơ làm hạn; 8từ núi Hô-rơ, các ngươi sẽ chấm tại đầu Ha-mát làm hạn; rồi giới-hạn sẽ giáp tại Xê-đát. 9Giới-hạn sẽ chạy về hướng Xíp-rôn và ăn cuối Hát-sa-Ê-nan, đó là giới-hạn của các ngươi về phía bắc.
10Phía đông các ngươi sẽ chấm ranh mình từ Hát-sa-Ê-nan tới Sê-pham; 11rồi chạy từ Sê-pham xuống đến Ríp-la về hướng đông của A-in; đoạn chạy xuống và giáp gành biển Ki-nê-rết về phía đông. 12Rốt lại, giới-hạn sẽ chạy xuống về phía sông Giô-đanh và giáp Biển-mặn. Đó là xứ các ngươi sẽ có, cùng các giới-hạn nó xung-quanh vậy.
13Môi-se bèn truyền lịnh nầy cho dân Y-sơ-ra-ên mà rằng: Ấy đó là xứ các ngươi sẽ bắt thăm chia ra mà Đức Giê-hô-va đã phán dặn cho chín chi-phái và phân nửa của một chi-phái. 14Vì chi-phái con-cháu Ru-bên, tùy theo tông-tộc mình, và chi-phái con-cháu Gát, tùy theo tông-tộc mình, cùng phân nửa chi-phái Ma-na-se đã lãnh phần sản-nghiệp mình rồi. 15Hai chi-phái và nửa chi-phái nầy đã nhận-lãnh sản-nghiệp mình ở phía bên kia sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô về hướng đông, tức về phía mặt trời mọc.
16Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 17Đây là tên những người sẽ đứng chia xứ: Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, và Giô-suê, con trai Nun. 18Các ngươi cũng phải cứ mỗi chi-phái chọn một quan-trưởng đặng chia xứ ra.
19Đây là tên các người đó: Về chi-phái Giu-đa, Ca-lép, con trai Giê-phu-nê; 20về chi-phái con-cháu Si-mê-ôn, Sê-mu-ên, con trai A-mi-hút; 21về chi-phái Bên-gia-min, Ê-li-đát, con trai Kít-lon; 22về chi-phái con-cháu Đan, một quan-trưởng tên là Bu-ki, con trai Giốc-li; 23về con-cháu Giô-sép: về chi-phái con-cháu Ma-na-se, một quan-trưởng tên là Ha-ni-ên, con trai Ê-phát; 24và về chi-phái con-cháu Ép-ra-im, một quan-trưởng tên là Kê-mu-ên, con trai Síp-tan; 25về chi-phái con-cháu Sa-bu-lôn, một quan-trưởng tên là Ê-lít-sa-phan, con trai Phác-nát; 26về chi-phái con-cháu Y-sa-ca, một quan-trưởng tên là Pha-ti-ên, con trai A-xan; 27về chi-phái con-cháu A-se, một quan-trưởng tên là A-hi-hút, con trai Se-lu-mi; 28và về chi-phái con-cháu Nép-ta-li, một quan-trưởng tên là Phê-đa-ên, con trai A-mi-hút. 29Đó là những người mà Đức Giê-hô-va phán biểu đứng chia sản-nghiệp cho dân Y-sơ-ra-ên trong xứ Ca-na-an.
Amen!
Cảm ơn Chúa. Một cái lịch sử của Chúa ghi từ chi tiết để lại. Chúa không có muốn cho dân Y-sơ-ra-ên ở bên này sông Giô-đanh. Họ phải đi qua khỏi sông Giô-đanh là vào xứ Ca-na-an, đượm sữa và mật. Nhưng mà có ba cái chi phái, họ không muốn qua sông. Họ thấy cái chỗ này có cả những cái gì chiên bò nó ăn được, là có đồng cỏ tốt. Họ muốn dừng tại đây, họ không chịu đi qua sông Giô-đanh. Cái định ý của Chúa là muốn cho dân Y-sơ-ra-ên đi qua cái sông Giô-đanh để mà chiếm xứ ở bên đó là xứ Ca-na-an. Cho nên Môi-se nổi giận, tưởng đâu mấy người này bỏ cuộc, không chịu đi theo mấy người kia nữa. Tại vì gốc của họ là họ đã đi do thám xứ này trước rồi, ông bà tổ phụ của họ đã chết rồi vì họ đã về, không chịu tiếp tục đi, nói cái dân này nó là dân khổng lồ, chúng ta đi là sẽ chết hết. Cho nên ông nhắc lại, ông nói tại vì tổ phụ của bọn chúng bay đó mà Đức Chúa Trời mới cho đi 40 năm trong đồng vắng. Đáng lý ra có 40 ngày thôi mà phải trả giá 40 năm. Lịch sử cho chúng ta thấy là dân Y-sơ-ra-ên đi 40 năm không phải là một cái chuyện, một cái sự tích, nhưng mà họ đi từ thành phố này đến thành phố kia, có tên họ hết, ghi từng chi tiết. Kinh Thánh không phải là một cái chuyện sự tích, nhưng mà đó là một cái lịch sử thật sự. Dân Y-sơ-ra-ên đã đi ra khỏi làm nô lệ cho xứ Ê-díp-tô, và họ đi từng thành phố này đến thành phố kia, đến thành phố nọ. Đức Chúa Trời đã khiến Môi-se ghi hết từng chi tiết, không phải là một cái chuyện bịa đặt. Có người người ta nói: “Ôi, đọc cái chuyện, ai mà không viết ra được, ngồi đó đọc tiểu thuyết.” Kinh Thánh không phải là tiểu thuyết, nhưng mà là một cái lịch sử có thật.
Ngày hôm nay người ta đi từng thành phố này, tên thành phố khác, chúng ta thấy một cái bản đồ của dân Y-sơ-ra-ên đi 40 năm trong đồng vắng. Ngày hôm nay họ vẽ ra đúng y như những cái mà Kinh Thánh đã nói. Đáng lý ra là đi đường thẳng đó 40 ngày thôi. Đức Chúa Trời dự định là dẫn họ đi 40 ngày, nhưng mà vì họ lầm bầm, oán trách Chúa, họ không có biết yêu Chúa. Nhưng mà Chúa cũng vẫn còn thương họ, Ngài chỉ cho bầy con cái của họ trở đi được vào đất hứa. Còn những người lớn tuổi, cha mẹ, cái dòng lớn vào đất hứa. Môi-se và A-rôn, Chúa còn không cho vào đất hứa. Các bạn thấy mục đích của Đức Chúa Trời rất thánh sạch là như thế nào. Đáng lý ra Chúa xin xái, ân xá, tha thứ tội cho Môi se và A-rôn, không có kể tội cho họ. Ông đã làm bao nhiêu công việc của Chúa rồi thôi, tha cho ông đi chút xíu, cũng xín xái. Chúa là tình yêu thương. Thôi, Môi-se với A-rôn là những người quá công phu cả bao nhiêu 40 năm. Đạt trăm tuổi đó, các bạn. A-rôn chết là một trăm mấy, ông là một trăm hai mươi ba tuổi, mà ông còn khỏe mạnh đó. Mà Chúa không cho ông vào đất hứa, Chúa để ông chết đi. Môi-se cũng một trăm mấy chục tuổi, ông còn khỏe mạnh mà Chúa không cho vào đất hứa, chỉ đứng trên núi, dòm, thấy, không được vào. Các bạn thấy Đức Chúa Trời của chúng ta như thế đó. Ngài là Đấng Thánh Sạch, Ngài không phải là như là chúng ta tưởng. Ngày hôm nay bao nhiêu người giảng một cái đạo sai: “Ôi, Đức Chúa Trời là tình yêu thương, chúng ta sống phải yêu Chúa.” Phải yêu, cái miệng thì nói yêu, nhưng mà không hành động. Biểu hy sinh một chút, không dám hy sinh cho Chúa mà dám nói yêu Chúa. Phải yêu hết lòng: “Tôi yêu Chúa, tôi có chết tôi cũng mang theo Chúa.” Cái miệng thì nói Chúa, nhưng mà cái hành động của họ nó khác biệt, các bạn ơi.
Ở trong nhà thờ, người nào cũng nói yêu, yêu Chúa, yêu Chúa, nhưng mà không có qua cái hành động. Đức Chúa Trời chi tiết qua những cái hành động của con người. Ai nói rằng Môi-se và A-rôn không yêu Chúa? Chỉ một cái hành động nhỏ nhoi mà Đức Chúa Trời ghi đó. Đức Chúa Trời không tha cho A-rôn và Môi-se. Mình nhìn thấy là mình hết hồn. Dân Y-sơ-ra-ên nó lầm bầm, nhưng mà nếu mà Đức Chúa Trời là tình yêu thương thôi, cho hết mấy cái người họ đi, tội nghiệp quá, cho họ đi vào đất hứa này, không để cho họ chết hết trong đồng vắng, chỉ cho cái bọn trẻ đi vào thôi. Xuýt chút nữa là Môi-se nổi giận, và Chúa cũng hủy diệt một cái nhóm này. Nó ở bên sông, nó không có chịu đi qua sông Giô-đanh. Nó thấy cái nơi này đã đượm sữa và mật rồi, tại vì Chúa hứa dân Y-sơ-ra-ên là đi qua xứ Ca-na-an, phải đi qua khỏi cái sông Giô-đanh mới vào đất Ca-na-an, xứ đượm sữa và mật. Họ không muốn đi, nhưng mà Môi-se hiểu, nói cho họ biết thì họ phải sợ. Bắt đầu họ sợ rồi, biết kính sợ rồi. “Chúng tôi để con cái của chúng tôi, chúng tôi lãnh sản nghiệp ở đây thôi, không có vào bên kia, không có chia cái gì nữa. Chúng tôi và vợ con chúng tôi đóng đô tại đây, và xin cái đất này đã đánh trận rồi, đã chiếm được rồi, xin chia phần đất này cho chúng tôi.” Có ba cái dòng họ muốn chia sống ở bên này, nhưng họ sẽ, những người trai trẻ, đi đánh trận; họ sẽ đánh chung với anh em dòng họ của họ để đi chiếm xứ, để cho những người khác, khi mà chiếm xứ xong hết, chia đồng đều rồi, họ mới trở về cái nơi mà họ lãnh. Đây chỉ là cái nơi tạm trú cho vợ con và cái bầy súc vật. Bầy súc vật nhiều lắm, các bạn ơi. Họ đã chia rồi, một người bao nhiêu ngàn con chiên, con bò. Họ đã đánh dân Ma-đi-an và họ chiếm được rất là nhiều, nảy nở ra rất là nhiều. Cái dân này nó làm nảy nở nhiều hơn những cái dân khác. Thì họ dừng chân tại chỗ, ngay trước bên kia sông Giô-đanh. Họ không muốn đi qua bên kia, họ nói đúng. Thì Môi-se nói hứa cái gì là phải làm cái đó. Được thêm đất nữa thì cũng tốt rồi, tại vì thêm một cái phần đất rất là lớn cho dân Y-sơ-ra-ên, dân của Chúa. Bây giờ nhìn cái bản đồ, nó ở bên này sông.
Ở bên này sông và xứ của dân Y-sơ-ra-ên được chiếm là ở bên kia sông rất là lớn. Đó là xứ Ca-na-an, đượm sữa và mật. Bên này sông, nếu mà họ không xin ở lại thì cái đất của dân Y-sơ-ra-ên cũng nhỏ xíu. Nhưng mà bên này, các bạn nhìn bản đồ, bên này sông Giô-đanh và bên kia sông Giô-đanh, nó rất là to lớn. Chúa đã mang cho con cháu của dòng dõi của họ để mà đi vào đất hứa đó. Đây là một cái lịch sử để lại cho con cháu dân Y-sơ-ra-ên, nó nhìn nó biết, nó được chia của cải ra một cách đồng đều, không có bắt thăm. Các bạn chứ không phải là dành dựng. Bên mấy người mà họ đã chiếm đất ở bên này rồi thì họ xin cái vùng đó, còn qua bên kia là phải bắt thăm, chứ không phải người nào cũng muốn cái chỗ tốt và người nào cũng bỏ cái nơi đồng vắng. Thì bắt thăm ra, người nào gia đình nào đông thì được nhiều, gia đình nào ít thì được ít. Chúa rất là công bình. Nhưng mà có một điều Đức Chúa Trời dặn cho họ: phải đuổi hết thảy dân xứ ở trước mặt các ngươi, phá hủy hết hình tượng chạm và hình đúc, cùng đập đổ các nơi cao của chúng nó. Tại sao Chúa ban cái xứ này cho dân Y-sơ-ra-ên?
Tại vì cái dân này nó không thờ Đức Chúa Trời, và nó thờ thần tượng. Nó các nơi cao toàn là những cái hình tượng, những cái tượng chạm, những cái đồ nó thờ quỷ Sa-tan. Cho nên Đức Chúa Trời mới ban cái xứ này cho dân Y-sơ-ra-ên. Nhưng mà một cái điều kiện là đập đổ hết, đập bỏ hết, không có chừa một cái gì hết. Chúa đã nói với ông Môi-se rồi. Những cái tượng đúc mà nó bằng đồng, bằng vàng hay này kia đó, mình phải nấu nó lại cho nó thành cái nguyên chất của nó, không có giữ những cái đó. Nhưng mà cái chính của nó là có vàng, có bạc, có đồng. Nó làm tượng đúc bự lắm bằng vàng, bằng bạc, bằng đồng. Mà nếu mà mình dục hết cái đó thì cũng là phí. Nhưng mà Chúa biểu phải cho nó qua lửa đốt cho nó chảy hết, nó thành lại một cái tài sản của dân của Chúa, không để lại cái dấu vết của những cái tượng chạm đó. Các bạn thấy ngày hôm nay xứ Việt Nam của chúng ta bao nhiêu tượng chạm. Các bạn thấy ngày hôm nay xứ Việt Nam của chúng ta bao nhiêu tượng chạm họ thường đúc bằng đồng, bằng vàng, bằng bạc. Những cái tượng Phật, những cái tượng nó to lớn như vậy. Đức Chúa Trời nổi giận bởi vì xứ Việt Nam bị khổ nạn mà họ không biết thờ Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta trở về mà thờ Đức Chúa Trời thì Chúa sẽ ban phước cho chúng ta, tại Đức Chúa Trời ghét những cái thần tượng đó. Mười Điều Răn của Chúa đã ban cho mỗi người là phải không có thờ một cái thần nào khác ngoài Đức Chúa Trời. Thờ Đức Chúa Trời là lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ, chứ không có đúc tượng của Chúa ra mà thờ, cũng như những người Công giáo họ đúc cái tượng Chúa, họ đúc cái tượng bà Ma-ri để họ thờ.
Đó là một cái sự xỉ nhục đối với Đức Chúa Trời. Chúa không có ở trong cái thần tượng. Mà Chúa cũng không có ở trong những cái nhà thờ to lớn mà người ta cất, người ta xây, người ta làm cái nhà thờ đẹp đẻ. Tưởng đâu có Chúa trong đó. Chúa ngự trong lòng của mỗi người chúng ta. Thân thể của chúng ta là đền thờ của Chúa là tấm lòng của con người bằng xương, bằng thịt chứ không phải bằng đá, bằng gỗ. là Đức Chúa Trời của chúng ta. Chúng ta phải biết vâng lời Chúa và làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời để rồi chúng ta có một đời sống phước hạnh. Chúa đã nói với dân I-sơ-ra-ên nếu các ngươi không đuổi dân của xứ khỏi trước mặt mình thì những kẻ nào trong bọn họ mà các ngươi còn chừa lại sẽ như gai trong mắt và như chồng nơi hông các ngươi. Chúng nó sẽ theo bắt giết các ngươi tại trong xứ các ngươi ở rồi xảy đến ta sẽ hành hại các ngươi khác nào ta đã toàn hành hại chúng nó vậy. Nếu mà họ để là những người đó sống phần đông là họ lấy vợ Những người bản xứ họ để cho sống Cho nên dân I-sơ-ra-ên sau này trở nên giống hệt như những người bản xứ. Họ không biết vâng lời Chúa. Và họ thấy những cô gái đẹp, Họ không giết, Họ không nở lòng giết, Và họ lấy làm vợ Mình cũng thông cảm cho dân I-sơ-ra-ên Những cái người này đã đi trong đồng vắng, họ đang đến chiếm xứ và toàn là đàn ông không mà. Ít có đàn bà lắm. Dân của Chúa là người nào cũng đẻ ra con trai, con trai, con trai. Chúa làm như vậy các bạn. Không có nhiều con gái lắm. Thì họ lấy đâu mà làm vợ? Họ đi chiếm xứ, họ thấy gái đẹp thì họ… lấy làm vợ cho nên dân của chúa sau này bị hoạn nạn chúa mới nói nè các ngươi giết hết không có chừa cho người nào còn lại đi đó là thứ gai trong con mắt và như trong nơi hông các ngươi chúng nó sẽ theo bắt giết các ngươi ở tại trong sứ các ngươi ở rồi xảy đến ta sẽ hành hại các ngươi chắc nào ta đã hành hại chúng nó Chúa đã nói thì Chúa sẽ làm các bạn. Đức Chúa Trời nhớ lời của Ngài.
Chúng ta phải biết rằng Đức Chúa Trời là đấng thánh. Nếu chúng ta có lỡ làm gì tội thì chúng ta phải ăn năn. Chứ không có phải là Đức Chúa Trời là, xính xái, tha thứ, Ngài là đấng đầy dẫy tình yêu thương Ngài không có giận Ngài không bao giờ nổi giận với chúng ta đâu cha mẹ ruột đấy mà còn không có nổi giận với con mà đừng có nói là Đức Chúa Trời là cái đấng đầy tình yêu thương. Họ dạy một cái tín lý sai lạc cho nên chúng ta ngày hôm nay phải dẹp bỏ hết tất cả những cái tín lý sai lạc đó mà đi trở về một Đức Chúa Trời hằng sống. Ngài vẫn y nguyên Có tội thì phải ăn năn. Ngày hôm nay chúng ta tốt hơn dân I-sơ-ra-ên là chúng ta có huyết Chúa Jesus rửa sạch tội lỗi của chúng ta. Đức Chúa Trời nghe chúng ta nói rằng con chấp nhận tội và con ăn năn. Chấp nhận Chúa Jesus đã bị đóng đinh trên thập tự giá thế tội cho con rồi. Ngài nguôi cơn giận các bạn ơi. Khi chúng ta nói tới Chúa Jesus là Đức Chúa Cha nguôi cơn giận.
Cũng thương cho Môi-sê và A-rôn nếu mà kể như ngày hôm nay thì Chúa cũng không có giận Môi-sê và A-rôn vì không có Chúa Giê-xu cầu thay. Chúng ta có phước hơn dân I-sơ-ra-ên là chúng ta có Chúa Giê-xu cầu thay cho chúng ta. Ngày hôm nay Ngài ngồi bên hữu của Đức Chúa Cha Ngài cầu thay cho tội lỗi của chúng ta. Nếu chúng ta nói đến danh của Đức Chúa Giê-xu, tên của Đức Chúa Giê-xu thì Đức Chúa Cha nguôi cơn giận. Ngày xưa chỉ có môi-se là ngồi đó mà vuốt giận Chúa, Đức Chúa Trời. Nhưng mà đến ông có tội là không ai cầu thay cho ông. Cho nên không có một ai cầu thay giúp ông để làm cho Đức Chúa Trời nguôi cơn giận. Xin Chúa cho chúng ta biết Giữ con người của mình thánh sạch. Không có để một cái gì dơ bẩn. Những cái người bản xứ có hình bóng giống như chúng ta đó. Giống như gia đình của chúng ta đó. Giống như Cha mẹ ông bà của chúng ta đó. Họ để lại những cái di tích Thờ thần tượng dơ bẩn, những cái gì tội lỗi của họ để lại cho chúng ta đó. Nó là chông gai trước mặt Đức Chúa Trời. Cho nên nếu chúng ta trở về sống giống như dòng họ gia đình của chúng ta là như Đức Chúa Trời sẽ hành hại chúng ta khác nào Ngài đã hành hại chúng nó vậy. Chúng ta phải đề cao cảnh giác và đề phòng đừng có để chúng ta bị mắc cái tội tổ tông của chúng ta để lại.
Tôi xin kết thúc tại đây. Cảm ơn cha vì ngài đã yêu chúng con và ngài cho chúng con học bài học quý giá này. Đừng để cho chúng con phạm tội như dân I-sơ-ra-ên đã phạm tội với Ngài và họ sẽ không được Chúa ban phước trong những ngày họ đi chiếm xứ và trong tương lai xin cho chúng con biết nhìn xa hơn cái lỗ mũi của chúng con. Nhìn thấy Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời thánh sạch để chúng con dâng cả cuộc đời của chúng con và làm những cái gì theo ý muốn của Ngài. Đừng để chúng con làm theo ý muốn xác thịt của chúng con. Cảm tạ ơn Cha. Con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen!
