DÂN SỐ KÝ 30-31: LUẬT VỀ SỰ HỨA NGUYỆN VÀ TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG CỦA MÔI SE TRƯỚC KHI ÔNG QUA ĐỜI.

https://www.mediafire.com/file/qhl7dthxpg4218f/DA%25CC%2582N_SO%25CC%2582%25CC%2581_KY%25CC%2581_30-31-.m4a.m4a/file

DÂN SỐ KÝ 30-31: LUẬT VỀ SỰ HỨA NGUYỆN VÀ TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG CỦA MÔI SE TRƯỚC KHI ÔNG QUA ĐỜI.

Luật-pháp về sự hứa-nguyện

1Môi-se nói cùng dân Y-sơ-ra-ên mọi điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn người.

2Môi-se cũng nói cùng những quan-trưởng của các chi-phái Y-sơ-ra-ên rằng: Nầy là điều mà Đức Giê-hô-va đã phán: 3Khi một người nào có hứa-nguyện cùng Đức Giê-hô-va, hoặc phát thề buộc lấy lòng mình phải giữ một sự gì, thì chớ nên thất-tín. Mọi lời ra khỏi miệng người, người phải làm theo.

4Khi một người nữ, trong buổi còn thơ-ấu, ở nhà cha mình, có hứa-nguyện cùng Đức Giê-hô-va, và buộc lấy lòng mình phải giữ một điều chi, 5nếu người cha đã biết lời hứa-nguyện nàng, và sự buộc lòng nàng tự chịu lấy, mà đối với nàng vẫn làm thinh, thì nàng phải làm y lời hứa-nguyện, và giữ mọi sự buộc lòng mình mà nàng tự chịu lấy. 6Còn nhược bằng ngày nào cha nàng biết mà cấm đi, thì nàng sẽ không mắc lời hứa-nguyện mình hay là các sự buộc lòng giữ mà nàng đã tự chịu lấy; Đức Giê-hô-va sẽ tha tội cho nàng, vì cha nàng cấm nàng vậy.

7Nếu người nữ ấy đã kết-hôn, hoặc vì hứa-nguyện, hoặc vì lời chi lỡ ra khỏi môi mà nàng đã chịu lấy một sự buộc mình, — 8nhược bằng ngày nào chồng nàng hay mà đối cùng nàng vẫn làm thinh, thì nàng phải làm y lời hứa-nguyện, và giữ những sự buộc lòng mình mà nàng tự chịu lấy. 9Còn nếu ngày nào chồng đã biết, cấm nàng đi, hủy lời hứa-nguyện mà nàng mắc đó và lời gì lỡ ra khỏi môi, mà vì cớ đó nàng đã buộc lấy mình, thì Đức Giê-hô-va sẽ tha tội cho nàng.

10Lời hứa-nguyện của một người đàn-bà góa hoặc một người đàn-bà bị để, mọi điều chi người đã buộc mình, thì phải giữ lấy.

11Nếu một người đàn-bà đã hứa-nguyện trong nhà chồng mình, hoặc phát thề buộc lấy lòng mình phải giữ một sự gì, 12và nếu chồng đã hay, vẫn làm thinh cùng nàng, không cấm, thì nàng phải làm y lời hứa-nguyện và giữ mọi sự buộc lòng mà nàng đã tự chịu lấy. 13Nhưng nhược bằng ngày nào chồng nàng hay biết, hủy đi, thì mọi lời đã ra khỏi môi về những sự hứa-nguyện, và về sự buộc lòng mình sẽ bị hủy đi; chồng nàng đã hủy các lời đó, thì Đức Giê-hô-va sẽ tha tội cho nàng. 14Chồng nàng có thế ưng hay hủy mọi sự hứa-nguyện, và mọi lời thề mà nàng sẽ buộc mình đặng ép linh-hồn mình. 15Nhược bằng chồng vẫn làm thinh cùng nàng ngày nay qua ngày mai, như vậy chồng ưng các sự hứa-nguyện của nàng; chồng ưng, vì không nói chi ngày mà người đã hay biết. 16Còn nếu chồng hủy các sự hứa-nguyện một ít lâu sau khi đã hay biết, thì chồng sẽ mang sự hình-phạt về tội-lỗi của vợ mình.

17Đó là các lệ-định mà Đức Giê-hô-va truyền cho Môi-se về một người chồng và vợ mình, một người cha và con gái mình, buổi thơ-ấu khi còn ở nhà cha.

Dân-số Ký 31

Dân Ma-đi-an bị thất-trận

1Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 2Hãy báo thù dân Ma-đi-an cho dân Y-sơ-ra-ên; rồi ngươi sẽ được về cùng tổ-phụ. 3Vậy, Môi-se truyền cho dân-sự rằng: Trong các ngươi hãy sắm-sửa binh-khí mà ra trận hãm đánh dân Ma-đi-an đặng báo thù dân đó cho Đức Giê-hô-va. 4Về mỗi chi-phái Y-sơ-ra-ên, các ngươi phải sai một ngàn lính ra trận.

5Vậy, trong dân Y-sơ-ra-ên người ta cứ mỗi chi-phái chọn một ngàn lính, là mười hai ngàn người sắm-sửa binh-khí đặng ra trận. 6Môi-se sai mười hai ngàn người đó ra trận, tức là sai một ngàn người về mỗi chi-phái, với Phi-nê-a, con trai của Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, đem đi theo mình những khí-giới thánh cùng kèn có tiếng vang. 7Vậy, chúng giao-chiến cùng dân Ma-đi-an, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se, và giết hết thảy nam-đinh. 8Trong các người bị giết chúng cũng giết năm vua Ma-đi-an, là: Ê-vi, Rê-kem, Xu-rơ, Hu-rơ, và Rê-ba; cũng lấy gươm giết Ba-la-am, con trai của Bê-ô. 9Dân Y-sơ-ra-ên bắt đàn-bà và con nít Ma-đi-an dẫn theo, cướp hết thảy súc-vật, bầy chiên và của-cải họ, 10đốt hết những thành, nhà ở, và hương-thôn chúng nó, 11cũng lấy đem theo hết thảy của đoạt được, bất-kỳ người hay vật. 12Chúng dẫn những kẻ bị bắt và những của đoạt được đến cho Môi-se, cho Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, và cho hội dân Y-sơ-ra-ên đương đóng trại tại đồng bằng Mô-áp, gần sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô.

13Bấy giờ, Môi-se, Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, và hết thảy hội-trưởng đi ra đón-rước chúng-binh ngoài trại-quân. 14Môi-se nổi giận cùng các quân-trưởng, tức là quan-tướng một ngàn quân và quan-tướng một trăm quân đi đánh giặc nầy trở về. 15Môi-se nói cùng họ rằng: Các ngươi để hết thảy người nữ còn sống sao? 16Kìa, ấy là chúng nó theo mưu-kế của Ba-la-am mà dụ-dỗ dân Y-sơ-ra-ên cúng-thờ Phê-ô, và phạm một tội trọng cùng Đức Giê-hô-va; và tội đó xui cho hội-chúng của Đức Giê-hô-va bị tai-vạ. 17Vậy bây giờ, hãy giết hết thảy nam-đinh trong bọn con trẻ, và giết người nữ nào đã kết bạn cùng một người nam; 18nhưng hãy để sống cho các ngươi hết thảy con gái chưa hề kết bạn cùng người nam. 19Còn về phần các ngươi, hãy đóng trại ngoài trại-quân trong bảy ngày. Ai có giết một người và có đụng đến một xác chết, thì ai đó cùng kẻ bị bắt, phải dọn cho mình được sạch ngày thứ ba và ngày thứ bảy. 20Cũng phải làm cho sạch hết thảy áo-xống, mọi vật bằng da, mọi vật bằng lông dê, và mọi đồ-đạc bằng cây.

21Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, nói cùng những lính đi trận về, mà rằng: Nầy là điều luật-pháp dạy mà Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se: 22vàng, bạc, đồng, sắt, thiếc, chì, 23tức là mọi vật đưa vào lửa được, thì các ngươi phải đưa ngang qua lửa đặng luyện nó; nhưng người ta cũng phải dùng nước tẩy-uế mà làm cho nó được sạch nữa. Còn mọi vật chi không đưa qua lửa được, thì phải ngâm nó trong nước. 24Ngày thứ bảy các ngươi phải giặt áo-xống mình, thì sẽ được sạch; đoạn mới được vào trại-quân.

25Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 26Ngươi, Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, và các quan-trưởng của những tông-tộc, hãy dựng sổ về của giặc mà người ta đã đoạt được, nào người, nào vật, 27rồi chia của đó cho các người đã ra trận và cho cả hội-chúng. 28Trong phần thuộc về quân-binh đã ra trận, hoặc người, hoặc bò, hoặc lừa hay chiên, ngươi phải cứ thâu một phần trong năm trăm mà đóng thuế cho Đức Giê-hô-va, 29tức phải thâu thuế đó trong phân nửa thuộc về quân-binh và giao cho Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, làm lễ-vật dâng cho Đức Giê-hô-va. 30Còn trong phân nửa kia thuộc về dân Y-sơ-ra-ên, hoặc người, hoặc bò, hoặc lừa hay chiên, tức các súc-vật, ngươi phải cứ mỗi năm chục mà để riêng ra một, và giao cho người Lê-vi có chức-phận coi-sóc đền-tạm của Đức Giê-hô-va.

31Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, làm y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se. 32Vả, của giặc còn lại mà quân-binh cướp lấy được là sáu trăm bảy mươi lăm ngàn con chiên cái; 33bảy mươi hai ngàn con bò, 34sáu mươi mốt ngàn con lừa đực. 35Người nữ chưa kết bạn cùng người nam nào, hết thảy được ba mươi hai ngàn người. 36Phân nửa thuộc về kẻ đã đi trận, là ba trăm ba mươi bảy ngàn năm trăm con chiên cái, 37đóng thuế cho Đức Giê-hô-va là sáu trăm bảy mươi lăm con; 38ba mươi sáu ngàn con bò, đóng thuế cho Đức Giê-hô-va là bảy mươi hai con; 39ba ngàn năm trăm con lừa đực, và đóng thuế cho Đức Giê-hô-va sáu mươi mốt con; 40mười sáu ngàn người, và đóng thuế cho Đức Giê-hô-va là ba mươi hai người. 41Môi-se giao cho Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, của thuế làm lễ-vật dâng cho Đức Giê-hô-va, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se.

42Phân nửa kia thuộc về dân Y-sơ-ra-ên, tức là phân nửa mà Môi-se chia ra với phân nửa của quân-binh đã đi trận, — 43phân nửa nầy thuộc về hội-chúng, số là ba trăm ba mươi bảy ngàn năm trăm con chiên cái, 44ba mươi sáu ngàn con bò, 45ba mươi ngàn năm trăm con lừa, 46và mười sáu ngàn người. 47Trong phân nửa nầy thuộc về dân Y-sơ-ra-ên, Môi-se cứ mỗi năm chục thì để riêng ra một, bất-luận người hay vật, và giao cho người Lê-vi có chức-phận coi-sóc đền-tạm của Đức Giê-hô-va, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn mình.

48Những quan-trưởng, tức là quan-tướng một ngàn quân và quan-tướng một trăm quân, đến gần Môi-se 49mà rằng: Những kẻ tôi-tớ ông đã dựng sổ chiến-sĩ, là người ở dưới quyền chúng tôi, và không thiếu một tên. 50Mỗi người trong chúng tôi có đem đến đồ bằng vàng mình đã được, hoặc dây chuyền, hoặc vòng, hoặc cà-rá, hoặc hoa-tai, hoặc kiềng, làm lễ-vật dâng cho Đức Giê-hô-va đặng chuộc tội cho mình trước mặt Ngài. 51Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, bèn nhận-lãnh vàng, và hết thảy đồ trang-sức làm công-kỹ. 52Hết thảy vàng về lễ-vật mà những quan-tướng một ngàn quân và quan-tướng một trăm quân dâng cho Đức Giê-hô-va, cọng là mười sáu ngàn bảy trăm năm mươi siếc-lơ. 53Vả, mỗi người trong quân-binh đều có cướp lấy vật cho mình. 54Vậy, Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, nhận-lãnh vàng của quan-tướng ngàn quân và trăm quân, rồi đem vào hội-mạc làm kỷ-niệm về dân Y-sơ-ra-ên trước mặt Đức Giê-hô-va.

Amen!

Cảm ơn Chúa, chúng ta hôm nay học bài học về luật pháp, về sự hứa nguyện. Mỗi người chúng ta có, lúc còn nhỏ, từ trước tới giờ, từ khi còn nhỏ cho đến bây giờ, chúng ta phải nhớ lại chúng ta có hứa nguyện những điều gì cho Đức Chúa Trời và hay là cho loài người; chúng ta cũng phải nhớ lại và làm cho thành những sự hứa nguyện đó. Nếu vì lẽ nào chúng ta đã hứa dâng một phần mười cho Chúa mà chúng ta nuốt lời và chúng ta không có dâng, thì chúng ta phải ngồi đếm lại và chúng ta phơi ra hết những cái lời mà chúng ta đã nuốt lời đó, và chúng ta ăn năn, xin Chúa tha tội cho chúng ta, và chúng ta dâng một cái của lễ tượng trưng, tổng quát lại những cái gì mà chúng ta đã thất hứa với Ngài. Chúng ta có hứa với loài người cái điều chi thì chúng ta cũng sẽ làm thành cái sự đó. Và nếu chúng ta có lỡ có thất hứa, thì chúng ta phải hoàn lại, và chúng ta ăn năn những cái tội lỗi của mình, để những cái lời hứa của chúng ta không có bị ma quỷ nó đoán xét và nó kiện cáo chúng ta. Có nhiều người hứa những cái gì đó rồi họ quên đi, nhưng Đức Chúa Trời vẫn không có quên, và những con quỷ nó cũng kiện cáo chúng ta, nó ghi vào sổ. Cho nên chúng ta ngồi lại, chúng ta nhớ tất cả những cái gì mà chúng ta làm sai, hứa nguyện cái điều gì mà chúng ta nuốt lời, chúng ta không có làm thành cái lời hứa nguyện đó, thì chúng ta ăn năn tội và chúng ta hoàn lại những cái lời hứa đó để Chúa đẹp lòng, và Chúa nâng cấp chúng ta lên làm những công việc cho Chúa.

Khi đến sách Dân-số Ký đoạn 31, khi chúng ta thấy dân Y-sơ-ra-ên đã đi đến ngưỡng cửa của đất hứa đượm sữa và mật, dân Y-sơ-ra-ên đã đi bốn mươi năm trong đồng vắng, và ngày hôm nay Chúa cho Môi-se thấy được cái đất sữa đượm sữa và mật. Chúa dẫn Môi-se lên núi, và Chúa nói ông không được quyền vào đất hứa vì ông đã phạm tội với Chúa. Nhưng Chúa nói, trước khi Chúa cất Môi-se về với Chúa, thì Chúa khiến ông phải dẫn dân Y-sơ-ra-ên đánh trận hãm đánh dân Ma-đi-an, đặng báo thù cho được Đức Giê-hô-va. Vì cái dân này, hôm trước chúng ta đã học, là Ba-la-am đã dẫn dụ con cáiChúa phạm tội. Con gái của dân Ma-đi-an đến và dụ dỗ dân Y-sơ-ra-ên phạm tội tà dâm mà đã bị giết. Đức Chúa Trời nổi giận và giết mấy chục ngàn người. Bây giờ Chúa lại phán cho Môi-se phải dẫn dân đi đánh trận và giết hết, chiếm xứ của họ, lấy hết tất cả những tài vật, sản nghiệp, trâu bò, chiên dê, tất cả những cái đồ vật vàng, bạc, trâu bò của họ để mà dân Y-sơ-ra-ên được một cái kho báu quý giá, đầu tiên sau khi họ ở bốn mươi năm trong đồng vắng. Đây là cái trận đánh đầu tiên để chiếm xứ.

Và Đức Giê-hô-va chỉ cần một ngàn người trong mỗi chi phái Y-sơ-ra-ên. Mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên, mỗi chi phái chọn một ngàn người dũng sĩ để mà đi ra đánh trận, giết hết dân Ma-đi-an. Chúa biểu giết hết, không có giữ những người nữ nữa; giết hết, chiếm tài sản của họ, trâu bò, lạc đà, vàng bạc, cái gì là chiếm hết để mà chia của cải đó cho dân của Chúa, tại vì họ làm một điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va. Họ khiến cho dân của Chúa phải cúng thờ thần tượng và phạm một tội trọng, âm mưu muốn phá hoại dân của Chúa, chọc giận Đức Giê-hô-va.

Mỗi người chỉ cần khi Chúa kêu họ đi thì họ đem theo khí giới thánh, khí giới thánh cùng cồng, tiếng kèn thánh cùng cồng có tiếng vang. Vậy, họ giao chiến cùng dân Ma-đi-an y như là Đức Giê-hô-va đã phán, giết hết thảy nam đinh. Các bạn thấy trong thành phố có năm người vua; dân chúng người ta rất là đông, nhưng mà Chúa cho một cái trận chiến rất là dễ dàng, vì Đức Giê-hô-va đã phó họ cho dân Y-sơ-ra-ên. Giết được năm người vua Ma-đi-an, xứ nó lớn như vậy đó. Vua tên là Ê-vi, Rê-kem, Xu-rơ, Hu-rê và Rê-ba, và cũng giết Ba-la-am, cái người tiên tri mà đến để mà nghe lời ông vua Ma-đi-an đưa con gái đến để dụ dỗ dân Y-sơ-ra-ên phạm tội. Cướp hết thảy những súc vật, bầy chiên của cải, đốt hết thành của họ và nhà ở. Tất cả đều đoạt được hết, và họ đem tất cả những người nữ đi về.

Họ thấy họ rất là thương hại những người nữ và những đứa con của những người nữ này, không có nỡ lòng nào mà giết, cho nên họ dẫn về quá nhiều. Môi-se nhìn thấy một cái là Môi-se nổi giận lên, thấy họ không có vâng lời Chúa, dẫn những người nữ này, mà có những người nữ đã dụ dỗ dân Y-sơ-ra-ên lúc trước đó cũng gồm trong đó. Nhưng mà Đức Chúa Trời thương xót, cũng nói cho Môi-se biết bây giờ phải giết hết những người nào mà đã có ăn ở với người nam rồi thì giết hết, giết sạch hết; nhưng để cho những người con gái chưa hề kết bạn cùng người nam sống, để họ có thể lấy làm vợ và sinh nở. Khi dân Y-sơ-ra-ên nhiều người nam lắm mà ít có người nữ, Chúa cho dân Y-sơ-ra-ên sinh nở rất là nhiều người nam, cho nên Chúa cũng để cho họ những người con gái chưa có chồng để mà họ kết bạn, sinh nở, dân của Chúa được sinh nở một cách nhanh chóng.

Chúng ta thấy của cải đem về đó: sáu trăm bảy mươi lăm ngàn con chiên cái; họ không có chiên đực, họ để chiên cái để mà cho sinh nở, còn chiên đực thì họ làm thịt hết. Bảy mươi hai ngàn con bò, sáu mươi mốt ngàn con lừa đực; những người nữ chưa kết bạn cùng người nam thì được ba mươi hai ngàn người, một cái số rất là khổng lồ. Rồi Chúa về chia cho dân của Chúa; Chúa muốn lấy một phần năm trăm là thuộc về Đức Giê-hô-va. Tại của cải quá to lớn, khi chúng ta thấy, họ chia ra cho những người đi đánh trận và cho dân sự, tất cả đều chia ra đồng đều hết. Chúa muốn cho tất cả mọi người làm cái gì đều cũng được hưởng đồng đều với nhau.

Có một cái điều mà Chúa muốn: họ lấy hết những của cải vàng, bạc, đồng, sắt, thiếc, chì phải đưa vào lửa để mà luyện nó cho nó thánh sạch. Những cái thứ này, vàng, bạc, đồng, sắt, là người dân ngoại họ đem dâng cho thần tượng của họ; tất cả những cái đồ vàng, bạc, đồng, sắt này là dơ bẩn. Đức Giê-hô-va coi đó là dơ bẩn, cho nên phải đưa vào lửa, và nó thành ra một cái dạng khác. Chúa không muốn cho những cái đó còn tồn tại lại, vì nó là những cái thần tượng, những cái đồ mà người dân bản xứ thờ; cho nên Chúa muốn đưa nó vào lửa để cho nó chảy ra, để lấy lại những cái tinh luyện thôi, không còn những cái gì mà của người ta đúc ra được. Vàng đúc vào lửa thì nó chảy ra, nó thành một cục; tất cả những cái đồng, sắt, thiếc, chì này kia nó biến dạng.

Nó vẫn còn đó nhưng đã biến dạng. Cho nên Chúa không muốn dân Y-sơ-ra-ên phải dùng những cái đó để mà thờ nửa, tại vì đó là những cái thần tượng của dân ngoại họ thờ. Cho nên Chúa muốn quỷ phá hết những cái công việc của người dân ngoại họ thờ đó. Rồi các người đi đánh trận đó, vì họ đụng tới những cái xác chết, những cái máu me của người dân, họ đi đánh trận mấy ngày, người của họ dơ bẩn, họ phải giặt hết áo sống của mình mới được đi vào trong trại quân, tại vì không có muốn thân thể của họ bị dính vào những cái xác chết, những cái dơ bẩn mà đem lây cho dân chúng ở trong trại. Chúa muốn mỗi người chúng ta đều phải là những người thánh. Chúng ta sống va chạm với thế gian, với những cái gì thuộc về thế gian, thì chúng ta cũng phải luyện chúng ta để chúng ta trở nên thánh sạch trước mặt Đức Giê-hô-va.

Vàng bạc mà chúng ta đã mang vào người chúng ta là thuộc về thế gian, thuộc về ma quỷ. Cho nên chúng ta cũng không có mang đeo trên người những cái vàng vòng của thế giới tối tăm. Chúng ta có thể giữ đó để làm của, và có cần thì chúng ta đem bán để lấy tiền mà xài. Chúa không cấm chúng ta giữ vàng, bạc, đồng, sắt, chì đó, nhưng đó là cái của cải, chứ không phải là những cái gì mà chúng ta đem mang trên người của chúng ta. Vì thân thể của chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời. Chúng ta chấp nhận Chúa Giê-xu thì Thánh Linh ngự vào lòng của chúng ta, biến chúng ta là đền thờ của Ngài. Cho nên thân thể của chúng ta phải biệt riêng ra thánh, không có mang những cái đồ dơ bẩn của thế gian chọc giận Đức Giê-hô-va. Chúng ta biết cái điều này thì chúng ta phải gỡ ra hết, không có mang trong người những cái đồ thuộc về thế gian. Chúa không có muốn chúng ta đeo những cái thứ đó vào đền thờ của Đức Chúa Trời là thân thể của chúng ta hiện nay đã thành đền thờ của Chúa, và chúng ta phải giữ nó trong sạch, bề trong và bề ngoài.

Nếu chúng ta nhìn lại thì chúng ta tẩy uế tâm linh của chúng ta bằng những cái gì tội lỗi; chúng ta ăn năn, dọn sạch lòng ở bề trong và bề ngoài, để rồi chúng ta được đổi mới, được tái sanh và được trở nên con cái của Đức Chúa Trời. Và Chúa ban cho chúng ta những cái bàn tay chữa lành, những cái bàn tay đuổi quỷ, giống như Chúa Giê-xu đã làm.

Vì chúng ta mang cái hình bóng của Đức Chúa Giê-xu, cho nên Chúa nhìn chúng ta. Nếu chúng ta thánh sạch thì lời công bố của chúng ta được uy quyền của Chúa ban cho. Còn nếu chúng ta không chịu vâng lời Chúa, đời sống của chúng ta dơ bẩn, thì lời nói, lời công bố của chúng ta không có được Ngài nghe; Chúa Giê-xu không có nghe được, và chúng ta cũng không có làm công việc Chúa kết quả tốt đẹp cho Ngài. Xin Chúa cho chúng ta biết chúng ta là gì, chúng ta là ai, và chúng ta làm gì cho Chúa để sống một cái đời sống còn lại trên đất này, biết làm vinh hiển danh của Ngài. Đừng để chúng ta làm vinh hiển danh của chúng ta. Chúng ta phải dẹp hết tất cả những cái tôi của chúng ta; những cái gì mà chúng ta làm vinh hiển danh của chúng ta thì phải dẹp bỏ hết. Không có làm vì danh của chúng ta, vì cái tên tuổi của chúng ta, mà chúng ta mọi sự làm công việc đều dâng vinh hiển cho Đức Giê-hô-va, và không nên lấy sự vinh hiển của Ngài. Vì những người nào mà lấy sự vinh hiển của Chúa thì đời sống của họ sẽ bị cắt ngắn, và ma quỷ nó kiện cáo chúng ta, nó đánh phá chúng ta, bệnh hoạn, nó làm cho chúng ta bị ngặt nghèo, đời sống không có được phước hạnh như Chúa đã hứa cho con cái của Ngài. Xin Chúa cho chúng ta biết nhìn lại, cả những gì chúng ta làm đều làm vinh hiển danh của Chúa, chứ không phải vì danh của chúng ta.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, con cảm ơn Cha vì Ngài đã cho chúng con bài học hôm nay, để chúng con biết tất cả những gì thuộc về thế gian, thuộc về thế giới tối tăm, thuộc về những cái gì xung quanh chúng con đều không có thuộc về Chúa. Chúng con phải gìn giữ, đừng để chúng con bị tất cả những cái gì thuộc về thế gian nó làm cho chúng con phạm tội và mất sự vinh hiển của Ngài. Xin Thánh Linh của Chúa nhắc nhở chúng con, để cho chúng con có một cái tấm lòng hướng về Chúa luôn luôn, và dọn sạch lòng, và nhớ lại những cái điều mình đã hứa để mà làm trọn những cái lời hứa nguyện của mình với Chúa và với loài người. Xin Thánh Linh của Chúa nhắc nhở và gìn giữ, bảo vệ, dạy dỗ chúng con trong đường lối của Chúa, để chúng con ngày kia chúng con gặp được Chúa trên nước thiên đàng, và đời sống của chúng con làm những điều gì kết quả cho công việc Chúa, mở mang bờ cõi vương quốc của Chúa cho đến ngày chúng con gặp được Cha trên nước thiên đàng. Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.