
https://www.mediafire.com/file/1c6d69qtjgwqzvy/1_C%25C3%2594_RIN_T%25C3%2594_9.mp3/file
1 CÔ RIN TÔ 9: PHAOLO DẠY PHẢI ĐÃI THÂN THỂ CHÚNG TA CÁCH NGHIÊM KHẮC ĐỂ CỨU MÌNH VÀ CỨU NGƯỜI KHÁC
Quyền-lợi của chức sứ-đồ
1Tôi chẳng được tự-do sao? Tôi chẳng phải là sứ-đồ sao? Tôi há chẳng từng thấy Đức Chúa Jêsus là Chúa chúng ta sao? Anh em há chẳng phải là công-việc tôi trong Chúa sao? 2Nếu tôi không phải là sứ-đồ cho kẻ khác, ít nữa cũng là sứ-đồ cho anh em; vì chính anh em là ấn-tín của chức sứ-đồ tôi trong Chúa. 3Ấy là lẽ binh-vực của tôi đối với kẻ kiện-cáo mình. 4Chúng tôi há không có phép ăn uống sao? 5Há không có phép dắt một người chị em làm vợ đi khắp nơi với chúng tôi như các sứ-đồ khác cùng các anh em Chúa và Sê-pha đã làm, hay sao? 6Hay là chỉ một tôi với Ba-na-ba không có phép được khỏi làm việc? 7Vậy thì có ai ăn lương nhà mà đi đánh giặc? Có ai trồng vườn nho mà không ăn trái? Hay là có ai chăn bầy vật mà không dùng sữa nó để nuôi mình? 8Tôi nói vậy, nào phải chỉ theo thói người ta quen nói đâu? Luật-pháp há chẳng nói như vậy sao? 9Vì chưng có chép trong luật-pháp Môi-se rằng: Ngươi chớ khớp miệng con bò đang đạp lúa. Há phải Đức Chúa Trời lo cho bò sao? 10Quả thật Ngài nói câu đó về chúng ta phải không? Phải, ấy là về chúng ta mà có chép rằng ai cày ruộng phải trông-cậy mà cày, ai đạp lúa phải trông-cậy mình sẽ có phần mà đạp lúa.
11Nếu chúng tôi đã gieo của thiêng-liêng cho anh em, mà muốn thâu lại của vật-chất của anh em, thì nào có phải một việc quá lẽ đâu? 12Người khác còn có quyền ấy trên anh em, huống chi là chúng tôi? Dầu vậy, chúng tôi chẳng từng dùng quyền ấy; nhưng chúng tôi chịu mọi sự, hầu cho khỏi làm ngăn-trở Tin-lành của Đấng Christ chút nào. 13Anh em há chẳng biết rằng ai hầu việc thánh thì ăn của dâng trong đền-thờ, còn ai hầu việc nơi bàn-thờ thì có phần nơi bàn-thờ sao? 14Cũng vậy, Chúa có truyền rằng ai rao-giảng Tin-lành thì được nuôi mình bởi Tin-lành.
Các điều Phao-lô liều-bỏ
15Phần tôi thì chẳng từng dùng quyền ấy chút nào, và viết thơ nầy chẳng phải để đòi quyền ấy lại; vì tôi đành thà chết còn hơn là chịu ai cất lấy cớ khoe mình nầy đi. 16Ví bằng tôi rao-truyền Tin-lành, tôi chẳng có cớ gì khoe mình, vì có lẽ cần buộc tôi; còn không rao-truyền Tin-lành, thì khốn-khó cho tôi thay. 17Nếu tôi vui lòng làm việc đó, thì được thưởng; lại nếu tôi không vui lòng mà làm, thì cái chức-vụ cũng vẫn phó-thác cho tôi. 18Thế thì phần thưởng của tôi là gì? Ấy là khi giảng Tin-lành, thì giảng nhưng-không, chẳng dùng quyền tôi có như người giảng Tin-lành.
19Vả, tôi đối với ai vẫn cũng là được tự-do, mà tôi đành phục mọi người, hầu cho tôi được nhiều người hơn. 20Với người Giu-đa, tôi ở như một người Giu-đa, hầu được những người Giu-đa; với những người dưới quyền luật-pháp, (dầu chính tôi chẳng ở dưới quyền luật-pháp), tôi cũng ở như kẻ dưới quyền luật-pháp, hầu được những người dưới quyền luật-pháp; 21với những người không luật-pháp, (dầu đối với Đức Chúa Trời tôi không phải là không luật-pháp, vì tôi ở dưới luật-pháp của Đấng Christ), song tôi cũng ở như người không luật-pháp, hầu được những người không luật-pháp. 22Tôi ở yếu-đuối với những người yếu-đuối, hầu được những người yếu-đuối; tôi đã trở nên mọi cách cho mọi người, để cứu-chuộc được một vài người không cứ-cách nào. 23Mọi điều tôi làm, thì làm vì cớ Tin-lành, hầu cho tôi cũng có phần trong đó.
24Anh em há chẳng biết rằng trong cuộc chạy thi nơi trường đua, hết thảy đều chạy, nhưng chỉ một người được thưởng sao? Vậy, anh em hãy chạy cách nào cho được thưởng. 25Hết thảy những người đua-tranh, tự mình chịu lấy mọi sự kiêng-kỵ, họ chịu vậy để được mão triều-thiên hay hư-nát. Nhưng chúng ta chịu vậy để được mão triền-thiên không hay hư-nát. 26Vậy thì, tôi chạy, chẳng phải là chạy bá-vơ; tôi đánh, chẳng phải là đánh gió; 27song tôi đãi thân-thể tôi cách nghiêm-khắc, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã giảng-dạy kẻ khác, mà chính mình phải bị bỏ chăng.
Amen!
Cảm ơn Chúa, chúng ta học bài học về quyền lợi của những người sứ đồ của Đấng Christ. Ngày xưa, Phao-lô tự nguyện đi giảng Tin Lành, không ăn lương ai hết. Ông có một cái nghề làm việc không ăn lương để ông đi giảng Tin Lành. Chỉ mà bao nhiêu người nói xấu ông. Bởi vậy, ông mới nói rằng mình có quyền làm, nhưng mình không làm vì cớ Tin Lành của Đấng Christ. Ai rao giảng Tin Lành thì được nuôi bởi Tin Lành. Bao nhiêu người người ta tự nguyện để nuôi những người đầy tớ của Đức Chúa Trời. Chứ chúng ta không ép buộc ai. Và nếu chúng ta có quyền giảng Tin Lành cách nhưng không, đi làm công việc của Chúa thì rất là được mọi người mến chuộng vì người ta thấy tình yêu thương của Đức Chúa Trời ở trong đó.
Hiện nay chúng ta thấy những người đầy tớ của Đức Chúa Trời là những người làm mướn. Họ đi làm vì ăn lương. Họ làm cái chức vụ mục sư vì cái nghề, chứ không phải là vì yêu Chúa mà làm. Nếu chúng ta là những người yêu Chúa, đi làm việc, tình nguyện, đi giảng Tin Lành, thì bao nhiêu người nhìn thấy cái tình yêu thương của chúng ta và họ không có bị ngăn trở. Bởi vì chúng ta làm không có ăn lương ai và cũng không có bắt buộc ai. Chúng ta tình nguyện rao giảng Tin Lành và chúng ta được nuôi bởi Tin Lành, Tin Lành của Chúa.
Ngày hôm nay Chúa có thể nuôi chúng ta bằng tài chính từ ở trên trời rớt xuống, không cần xin tiền ai hết. Ai rao giảng Tin Lành thì được nuôi bởi Tin Lành. Một ngày sắp tới Chúa sẽ nuôi chúng ta và để chúng ta rao giảng Tin Lành một cách nhưng không, không cần tiền bạc của những người tín đồ của chúng ta, mà chúng ta còn có dư thừa để đỡ cho những người nghèo khổ xung quanh chúng ta nữa. Đó là Tin Lành thật của nước Đức Chúa Trời, là một cái Tin Lành quyền phép, không phải là một cái tin lành như cái đạo nào khác trên thế gian.
Đạo Tin Lành là tin tức tốt lành của Đức Chúa Trời. Ban Tin Lành là tin tức tốt lành của Đức Chúa Trời ban cho mọi kẻ tin để được cứu rỗi linh hồn, chứ không phải là một cái đạo. Vì cớ đó chúng ta đi giảng cái tin tức tốt lành cho mọi người, chứ chúng ta không đi giảng một cái đạo của Chúa. Nó không phải là một cái đạo như là nhiều người tưởng ngày từ trước tới nay. Họ nói: “Ông đạo gì vậy?” “Tôi theo đạo Tin Lành, tôi theo đạo Phật, tôi theo đạo Công giáo, tôi theo đạo Hồi giáo.” Hỏi tôi đạo gì? Tôi không có đạo, tôi có Chúa. Nói gì kỳ vậy? Tôi có Chúa chứ tôi không có đạo.
Mình phải nói một cái tin tức tốt lành cho mọi người là tôi có một cái tin tức tốt lành, chứ tôi không có một cái đạo. Tôi đã nhận cái tin tức tốt lành của Chúa, là Chúa, Đức Chúa Trời đã sai Con Một của Ngài đến thế gian để chết cho tội của chúng ta. Và nếu chúng ta chấp nhận Chúa Giê-xu thì chúng ta được cứu rỗi linh hồn, được từ một người tội nhân trở nên một cái người con của Đức Chúa Trời, là công dân của thiên đàng. Đó là một cái tin tức tốt lành mà chúng ta phải đi rao giảng, chứ chúng ta không rao giảng một tôn giáo hay đạo giáo.
Chúng ta là những người được Chúa lựa chọn để đi làm những công việc khác hơn những người thế gian. Chúng ta là những cái người cũng giống như con cá đi ngược dòng nước. Tất cả mọi người đi theo giống nhau, giống như một bầy cá đi xuống xuống xuống, nhưng chúng ta là những cái người đi ngược dòng, đi một mình, không giống. Chúng ta làm những cái việc mà loài người cho là chúng ta là ngu dại. Loài người cho chúng ta là theo tà giáo, làm những cái chuyện không giống những người khác, những người khùng điên, những người dại dột. Nhưng đó là chúng ta đi theo tiếng gọi của Thánh Linh của Đức Chúa Trời.
Chúng ta áp dụng những cái lẽ thật của Đức Chúa Trời bày tỏ cho chúng ta trong Lời Chúa, trong Kinh Thánh. Chúng ta học thẳng từ Kinh Thánh. Chúng ta không học từ cái thần học của loài người. Những cái sách vở, những cái tài liệu ở trong trường thần học đều được viết bởi những con người. Nhưng chúng ta học thẳng từ Thánh Linh và Kinh Thánh. Chúng ta đọc để mà chúng ta biết Lời của Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm gì và chúng ta phải vâng lời của Đức Chúa Trời. Chúng ta nghe tiếng của Chúa, những lời hằng sống của Chúa nói cho chúng ta biết.
Lời Chúa là cái gươm hai lưỡi. Nó đâm thấu vào hồn linh cốt tủy của chúng ta để chúng ta nghe và chúng ta làm theo, để chúng ta cứu chính mình được trước hết và chúng ta mới cứu được những người khác.
Những người đi truyền giáo là những người phải biết Chúa trước và nghe được tiếng Chúa, rồi mới đi cứu những người khác, chỉ đường cho những người khác đi con đường của Chúa. Chúng ta là những người không cứu được ai. Chỉ có Chúa mới cứu được họ. Nhưng mà chúng ta là những người chỉ đường, không ép uổng ai. Chúng ta rao cái Tin Mừng. Ai muốn chấp nhận Tin Mừng thì chúng ta chỉ con đường cho họ và làm phép báp-têm cho họ. Chứ chúng ta không có một quyền cứu ai và chúng ta cũng không ép buộc ai theo Tin Lành của nước Đức Chúa Trời.
Một cái tin tức: ai nghe mà tin thì người đó có phước, ai không tin thì người đó vô phước. Rất là ít người nghe cái tin tức gì nó lạ lẫm mà họ tin các bạn ơi, nhất là ngày hôm nay. Tin tức, tin giả, tin thật tin đủ thứ nó đưa vào chúng ta. Chúng ta nghi ngờ đủ thứ, không biết cái nào đúng cái nào sai, cả đều là sự lừa dối. Bởi vậy chúng ta phải đi tìm kiếm nước Đức Chúa Trời. Chúng ta tìm kiếm Thánh Linh của Ngài để Ngài chỉ cho chúng ta biết cái gì đúng, cái gì sai.
Chúng ta là những con người mò mẫm đi trong bóng đêm. Nếu chúng ta không có Chúa trong lòng thì chúng ta là những người mù. Người mù dắt người mù, cả hai đều té xuống hố. Vì cớ đó, chúng ta là con người xác thịt. Chúng ta không thể nào mà nghe tiếng Chúa được nếu chúng ta không mở cái tâm linh của chúng ta ra để đi tìm kiếm nước Đức Chúa Trời. Chúng ta muốn tìm kiếm Chúa phải hạ mình xuống trước mặt Chúa để mà ăn năn thống hối những cái tội lỗi của mình làm. Chúng ta thật lòng với Chúa thì Chúa thật lòng với chúng ta.
Cái cách ăn năn teo cách năm ngón tay là Chúa chỉ cho chúng ta để chúng ta đến với Chúa trước tiên. Những người sứ đồ đi rao giảng Tin Lành là những người phải biết ăn năn dọn sạch lòng trước mặt Đức Chúa Trời và làm rao giảng Tin Lành cách nhưng không, vì tình yêu thương không ăn tiền một người nào hết và cũng không lấy tiền ai. Chúng ta có bàn tay chữa lành đuổi quỷ thì chúng ta cũng giúp người, nhưng chúng ta không nhận tiền thù lao của một người nào hết. Như thế người ta mới thấy được Chúa của chúng ta các bạn ơi.
Chúng tôi chạy để mà lãnh phần thưởng ở trên nước thiên đàng. Chúng ta không thể nào lãnh phần thưởng ở trên đất này được. Phần thưởng trên đất này chỉ là tạm bợ mà người ta còn chạy đua để tranh giành theo thói hư đời này. Những cái cuộc chạy đua để mà lãnh được cái cúp ở trên trần gian này là những cái nó hay hư nát, nó không có tồn tại được lâu dài mà người ta còn ham mê để mà chạy đua để mà lãnh được những cái mão triều thiên đó. Chúng ta, nếu chúng ta được loài người khen, được lãnh mão triều thiên trên đất này rồi, thì cái phần thưởng ở trên thiên đàng của chúng ta sẽ không còn nữa. Chỉ có một phần thưởng mà thôi, chúng ta lãnh phần thưởng trên thiên đàng hoặc là chúng ta lãnh phần thưởng ở dưới đất.
Nếu chúng ta hầu việc Chúa mà chúng ta nhận lời khen của người khác, chúng ta lấy tiền của những người khác, chúng ta làm vì danh tiếng, vì danh vọng gì? Được lời khen, được phần thưởng, được tài chánh, được tiền bạc. Được lời khen, được phần thưởng, được tài chánh, được tiền bạc thì chúng ta không có phần thưởng trên nước thiên đàng. Chúng ta phải lựa chọn một trong hai. Tôi thà tôi ở dưới thế gian này tôi không lãnh phần thưởng nào hết để tôi được có phần thưởng đời đời trên nước thiên đàng. Có bao nhiêu người không có chỉ cho chúng ta một cái đường chính đáng như vậy. Đọc Kinh Thánh mà không hiểu một cái gì hết. Đọc như con két. Không chịu áp dụng và không chịu làm theo. Chưa có một người truyền giáo nào mà không chịu lãnh phần thưởng trên thế gian này, các bạn. Tôi đã từng đi gặp rất là nhiều người. Họ ai mà nhét tiền trong túi thì rất là vui mừng. Ai cho cái quà gì, ôi, con mắt sáng rỡ lên. Ai làm gì cho họ mà khen thưởng họ, mà đăng quang lên, mà đưa cái bằng cấp, đưa cái giấy cảm ơn, đưa cái tên họ lên trên cái bằng cấp cảm ơn là họ vui mừng. Họ đem về họ đăng. Họ đăng để trong nhà chưng. Và rất là hãnh diện vì được cái phần thưởng của loài người trao tặng cho họ. Xin Chúa thương xót cho chúng ta. Phải khước từ những cái lời khen của người khác.
Tôi làm được mọi sự vì Đấng ban thêm sức cho tôi. Tôi không có gì hết. Tôi chỉ là một con số 0, zero. Không có Chúa thì tôi còn tệ hơn các bạn nữa. Các bạn đừng có đề cao tôi. Tôi là một con người tầm thường, nhưng với một cái công việc làm không bình thường, có nghĩa là Chúa làm việc cho tôi. Tôi chỉ là một cái công cụ cho Chúa, không hơn không kém. Nếu tôi không có Chúa thì tôi còn tệ hơn các bạn nữa kìa. Các bạn đừng có đề cao tôi lên. Tôi không có chi hết. Có một người đầy tớ nào của Chúa mà dám nói như vậy trước mặt công chúng không, các bạn? Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết dạn dĩ mà nói như thế để cho mọi người thấy mọi vinh hiển đều thuộc về Đức Chúa Trời của chúng ta. Chúng ta không phải là chạy bá vơ. Chúng ta phải đải thân thể của chúng ta cách nghiêm khắc, bắt nó phải phục. Ý là khi chúng ta giảng dạy cứu người khác mà chính chúng ta phải bị bỏ chăng. Con quỷ nó đưa những người đến để mà tâng bốc chúng ta, thổi phồng chúng ta, cho tiền chúng ta, làm đủ mọi cách để mà cái tôi của chúng ta càng ngày càng phình, càng to, càng to, càng to lên. Để chi? Để mà chúng ta trở nên một con người kiêu ngạo. Đức Chúa Trời ghét kẻ kiêu ngạo mà ban ơn cho người khiêm nhường.
Nếu chúng ta kiêu ngạo là chúng ta biến dạng thành công cụ của quỷ Satan, các bạn ơi. Con đường theo Chúa nó là như vậy. Nó rất là nguy hiểm. Nhất là những cái người nhận cái chức sứ đồ của Đức Chúa Trời. Chúa sức dầu cho họ. Chúa ban cho họ cái bàn tay chữa lành đủổi quỷ. Họ càng ngày càng nhiều người biết danh tiếng của họ. Nhiều người khen tặng họ, chữa lành giúp cho người nào hết bệnh. Người đó, họ cảm ơn, họ đi đồn danh tiếng của mình ra cho những người khác. “Chèn ơi, mày bệnh hả? Lại cái người đó đó. Cầu nguyện cái là hết bệnh hả?” Người đó đặt tay một cái là bệnh tình mình tan biến hết rồi. Rồi họ đi đồn, họ đi kiếm người này, người kia, người nọ, bao nhiêu người chạy lại để mà tìm kiếm mình. Càng ngày càng đông, càng ngày càng đông, càng ngày càng đông. Khi mà các bạn chấp nhận những cái lời khen của người khác, “À, tôi bây giờ danh tiếng dữ ha. Bây giờ tôi có thể lấy tiền được rồi, người ta cho tiền đây nè, phải lấy chứ.”
Mình… Truyền giảng tinh lành thì mình được nuôi bởi tinh lành thì người ta cho tiền mình thì mình lấy. Cái lòng tham bắt đầu nổi dậy, cái tôi bắt đầu nổi dậy, kiêu ngạo cho mình là thánh thiện, cho mình là Chúa. Đó là tại sao mình giảng mình cứu được người khác mà mình không cứu được chính mình. Ngày kia Chúa Giê-xu quở chúng ta: “Ta không biết ngươi là ai. Hãy lui ra khỏi ta, hỡi kẻ gian ác.” Kẻ gian ác lấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời làm sự vinh hiển của mình. Mọi sự Chúa làm mà chúng ta nói là chúng ta làm. Đó là đầy tớ gian ác, bắt đầu chiếm những cái địa vị của người chủ của mình vì mình làm được như là người chủ rồi. Người chủ ra dạy mình hết tất cả, cho mình hết những cái bí quyết của người chủ để làm được giống như người chủ. Chúng ta phải biết luôn luôn là chúng ta không hơn chủ. Chủ của chúng ta nắm cái quyền trên chúng ta, chúng ta phải hạ mình xuống. Tất cả mọi công việc của chúng ta làm đều có thiên sứ của Đức Chúa Trời và con quỷ quay phim hết tất cả. Chúng ta không có chạy thoát được cái cuồn phim của họ quay cho chúng ta. Luôn luôn chúng ta phải đề cao cảnh giác, nhìn lại chính mình, coi mình có làm cái điều gì sai hay không.
Chúng ta cầm quyền, chúng ta phạm quyền là chúng ta bị tội nặng hơn những cái người không có cầm quyền. Rất nguy hiểm cho linh hồn của chúng ta. Mà con quỷ thì nó đang ghìm chúng ta để nó chờ chúng ta lên, mình kiêu ngạo giống nó. Nó làm tất cả mọi công việc để đánh ngã chúng ta bằng cái tôi kiêu ngạo, bằng cái tánh tham tiền, bằng những cái sự ham danh, bằng cái tánh kiêu ngạo. Chúng ta phải chạy đua, chạy đua mà được giật cái giải. Không phải là chạy bá vơ. Bao nhiêu người họ đi làm công việc của Chúa mà họ chạy bá vơ. Họ chạy theo đồng tiền, có nghĩa là họ chạy bá vơ. Họ chạy cho cái sự vinh hiển của họ, danh tiếng của họ. Họ không thể ngồi yên được. Họ chạy lung tung, lung tung, lung tung. Họ đi làm công việc bá vơ cho chính họ. Họ làm để họ được thưởng ở trên trần gian này, các bạn ơi.
Ngày xưa con đường đó tôi đã đi qua. Tôi bắt đầu làm được chữa lành đủổi quỷ, dắt chiên lạc về nhà Cha. Tôi làm không ăn, không ngủ. Tôi rất là ham mê. Ui, ngày hôm nay Chúa dùng mình quá tuyệt vời. Một phút của mình, mình có thể đi cứu người này được, mình đi cứu người kia được, mình có thể chữa lành người này kia được. Tôi chạy ra ngoài cái siêu thị, tôi đặt tay, tôi cầu nguyện chữa lành cho những người trong cái siêu thị. Tôi đi ngoài đường, tôi đi tới đâu, tôi đặt tay, tôi chữa lành cho cái người đó. Tôi hăng sai đi làm việc cho Chúa. Tôi nghĩ là tôi làm việc cho Chúa, nhưng mà khi Chúa chặn tôi lại, tôi làm việc cho cái tôi của tôi. Tôi cần làm được kết quả tốt đẹp là tôi vui mừng, tôi rất là vui mừng. Chúa không có sai tôi đi, đi vòng vòng các cái siêu thị, đi ngoài đường, đi ngày này ngày kia. Chúa không có sai tôi đi làm chuyện đó, nhưng chính tôi tự nguyện, tôi rất là ham đi làm những công việc đó. Cảm ơn Chúa lắm, tôi đụng tới đâu, người nào là người đó được chữa lành. Tôi đến, tôi cầu nguyện, tôi đặt tay trong danh Chúa Giê-xu, người này được chữa lành, là người này được chữa lành. Tôi đi vòng vòng, tôi đi thấy mấy cái nơi nào có đám đông, tôi à vào ra, tôi chữa lành.
Các bạn đọc những cái bài chữa lành của tôi, các bạn thấy, nhưng mà cái công việc chữa lành đó, nó không có ích lợi gì. Tôi không có cứu được những cái linh hồn của những người đó. Không có dạy họ ăn năn đầu phục Chúa. Không có dạy họ đọc Kinh Thánh. Không có dạy họ cầu nguyện. Chỉ là đặt tay chữa lành cho họ, họ vui mừng. “Chúa chữa lành cho bạn rồi đó. Chúa chữa lành cho bạn rồi đó.” Mà cứ đi như vậy mà rất là đam mê. Nhưng mà những cái người mà tôi đã đặt tay chữa lành cho họ, ngày hôm nay không biết có người nào mai mốt tôi gặp lại trên nước thiên đàng hay không. Đó là tôi làm việc bá vơ, tôi đánh gió. Nhưng mà Chúa bảo tôi phải ngừng lại. Chúa bắt tôi phải ngừng lại, phải đải thân thể của con cách nghiêm khắc. Chúa bảo tôi phải kiên ăn, cầu nguyện 40 ngày, quỳ xuống, mọp xuống sát đất để mà tìm kiếm nước Đức Chúa Trời, để dẫn cho người khác biết tìm kiếm nước Đức Chúa Trời. Chứ không phải là đi đặt tay chữa lành bá vơ, đi ngoài đường chữa lành đủổi quỷ bao nhiêu người. Mà tôi làm được, tôi rất là vui mừng, hăng sai mà làm công việc Chúa là làm việc bá vơ. Cảm ơn Chúa, Chúa đã dừng tôi lại. Tôi không thấy được, nhưng mà Chúa sai tiên tri của Chúa đến và dừng tôi lại, nói: “Con làm vì cái danh tiếng của con, cái tên của con.”
Con không phải làm vì Ta. Con làm để cho người ta tôn thờ con, chứ không phải người ta tôn thờ Ta. Ôi, nếu mà bây giờ hiện nay lấy cái tên tôi ra khỏi cái Facebook, lấy cái tên ra khỏi blog của con làm thì con có chịu không? Ôi, tôi phải đứng trước ngã ba đường tôi nói, Chúa ơi, nếu mà thật sự con đi sai, con quay đầu 180 độ, con bỏ hết, con dục hết vô thùng rác để con làm lại một con đường đi đúng với Chúa. Cảm ơn Chúa là tôi vứt hết vào trong thùng rác rồi tôi phải mất hết một năm rưỡi, một cái năm hân hĩ của tôi. Kiêng ăn cầu nguyện 40 ngày để mà tìm kiếm mặt Chúa, để nghe tiếng Chúa và Chúa dạy tôi: con đi trước Ta. Con làm sai. Con đi địa ngục. Vì cái tôi của con. Con đi trước Ta. Ta phải đi trước con. Con làm gì con phải hỏi Ta. Con không phải là muốn làm cái gì là con không có hỏi Ta mà con đi làm. Con làm việc bá vơ. Con chạy bá vơ. Để rồi con giảng dạy kẻ khác mà chính mình con bị bỏ. Nguy hiểm cho linh hồn tôi. Ôi, xin Chúa thương xót. Chúa đã chặn đứng tôi để mà dạy tôi đi đúng con đường của Chúa. Không có một người nào mà chặn các bạn đâu các bạn ơi. Con đường theo Chúa là các bạn phải đi một mình với Chúa và nghe được tiếng Chúa, và khi Chúa phán là chúng ta phải vâng lời. Không có cãi lại các bạn ơi. Không có biện luận với Chúa. Các bạn càng biện luận với Chúa là tội của các bạn đầy thêm. Cái tội của chúng ta nó làm cho chúng ta biện luận, biện luận, biện luận. Càng biện luận là tội chúng ta càng nặng thêm. Đối với Chúa, khi các bạn nghe Chúa nói thì chúng ta phải biết vâng lời. Cảm ơn Chúa đã chỉ dạy con. Cảm ơn Chúa.
Chúa nói con để cho con biết ăn năn. Con đầu phục Chúa để con đi đúng con đường để linh hồn của con được cứu. Và những người xung quanh con cũng được cứu rỗi. Con có thể chỉ con đường cho những người khác đi giống như con đi. Xin Chúa cho chúng ta lấy bài học của những người khác làm bài học cho mình. Bài học của Phao-lô học, chúng ta phải noi gương theo và chúng ta phải học. Đừng để cho chúng ta làm gương xấu cho những người xung quanh mà chúng ta phải bị đời sống của chúng ta bị cắt ngắn. Nhìn quanh nhìn quất, bao nhiêu người có đời sống đi theo Chúa là một người truyền giáo mà bị đời sống bị cắt ngắn. Xin Chúa tha thứ cho chúng ta, cho chúng ta mở con mắt tâm linh ra. Để Chúa đi trước chúng ta, đừng để chúng ta đi trước Chúa. Nguy hiểm cho linh hồn của chúng ta.
Tôi xin kết thúc tại đây. Tôi xin cầu nguyện trong danh Đức Chúa Jesus Christ, con cảm ơn Ngài vì Ngài đã mở miệng con để cho con nói những cái bài học cho những cái người hậu vị Đức Chúa Trời. Cha ơi, mỗi người chúng con chạy bá vơ, chúng con đi trước Chúa, chúng con không hay biết gì. Cha ơi, xin Thánh Linh của Ngài dùng cái roi của Ngài quất chúng con nếu chúng con đi sai đường. Thì xin Ngài dùng cái roi của Ngài quất chúng con để chúng con thức tỉnh, để chúng con quay trở về, để chúng con đi theo Chúa một cách trọn vẹn, ngày kia chúng con gặp được Cha trên nước thiên đàng và phần thưởng của chúng con ở trên nước thiên đàng. Đừng để chúng con ham những phần thưởng ở trên thế gian này mà chúng con phải bị bỏ lại. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, xin Cha thương xót chúng con và xin Ngài gìn giữ chúng con cho đến ngày chúng con gặp được Cha trên nước thiên đàng. Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
