
DÂN SỐ KÝ 27-28: GIÔ SUÊ ĐƯƠC CHỌN THAY THẾ MÔI-SE
Dân-số Ký 27
Luật-pháp về sản-nghiệp
1Các con gái của Xê-lô-phát, là con trai Hê-phe, cháu của Ga-la-át, chắt của Ma-ki, chít của Ma-na-se, thuộc về họ-hàng Ma-na-se, là con trai của Giô-sép, đến gần; đây là tên của các con gái người: Mách-la, Nô-a, Hốt-la, Minh-ca, và Thiệt-sa. 2Các con gái đó đến ra mắt Môi-se, Ê-lê-a-sa thầy tế-lễ, các quan-trưởng, và cả hội-chúng tại cửa hội-mạc, mà nói rằng: 3Cha chúng tôi đã chết trong đồng vắng; người chẳng phải về phe-đảng của kẻ hiệp lại nghịch cùng Đức Giê-hô-va, tức là phe-đảng Cô-rê; nhưng người chết vì tội-lỗi mình, và không có con trai. 4Cớ sao danh cha chúng tôi bị trừ ra khỏi giữa họ người, bởi không có con trai? Hãy cho chúng tôi một phần sản-nghiệp giữa anh em của cha chúng tôi.
5Môi-se bèn đem cớ-sự của các con gái ấy đến trước mặt Đức Giê-hô-va. 6Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 7Các con gái Xê-lô-phát nói có lý; ngươi phải cho chúng nó một phần sản-nghiệp giữa anh em của cha chúng nó, tức là phải giao cho chúng nó sản-nghiệp của cha chúng nó. 8Ngươi cũng phải nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Khi một người nào chết không có con trai, thì các ngươi phải giao sản-nghiệp của người lại cho con gái người. 9Nhược bằng không có con gái, thì phải giao sản-nghiệp cho anh em người. 10Ví bằng người không có anh em, thì phải giao sản-nghiệp cho chú bác người. 11Nếu không có chú bác, thì phải giao sản-nghiệp người cho bà-con gần hơn hết; và người ấy sẽ được lấy làm của. Ấy sẽ là một luật-lệ để định cho dân Y-sơ-ra-ên, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se.
Chọn Giô-suê làm người kế-vị Môi-se
12Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy lên trên núi A-ba-rim nầy và nhìn xem xứ mà ta đã ban cho dân Y-sơ-ra-ên. 13Ngươi sẽ nhìn xem xứ đó, rồi ngươi cũng sẽ được về cùng tổ-phụ, như A-rôn, anh ngươi, đã được về vậy; 14bởi vì, tại đồng vắng Xin, các ngươi có bội-nghịch mạng-lịnh ta, trong lúc hội-chúng cãi-cọ, và vì trước mặt chúng nó, các ngươi không tôn ta nên thánh về việc nước. Ấy là nước về sự cãi-cọ tại Ca-đe, trong đồng vắng Xin.
15Môi-se thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: 16Lạy Giê-hô-va là Đức Chúa Trời của thần-linh mọi xác-thịt, xin Ngài lập trên hội-chúng một người 17để vào ra trước mặt chúng nó, khiến chúng nó ra vào, hầu cho hội-chúng của Đức Giê-hô-va chớ như con chiên không người chăn.
18Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy chọn lấy Giô-suê con trai của Nun, người có Thần cảm-động; phải đặt tay trên mình người; 19rồi đem người ra mắt Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, và cả hội-chúng truyền lịnh cho người trước mặt họ, 20và trao phần vinh-hiển ngươi lại cho người, hầu cho hội-chúng Y-sơ-ra-ên nghe người. 21Người phải ra mắt Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, rồi người sẽ vì Giô-suê cầu hỏi sự xét-đoán của u-rim trước mặt Đức Giê-hô-va; theo lịnh Ê-lê-a-sa, người và cả hội-chúng Y-sơ-ra-ên sẽ đi ra và đi vào.
22Vậy, Môi-se làm y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn mình, chọn lấy Giô-suê để trước mặt Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, và trước mặt cả hội-chúng, 23đặt tay trên mình người, và truyền lịnh cho, y như Đức Giê-hô-va đã cậy Môi-se phán dặn vậy.
Dân-số Ký 28
Kỳ định về sự dâng các của-lễ
1Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 2Hãy truyền lịnh nầy cho dân Y-sơ-ra-ên mà rằng: Các ngươi phải lo dâng cho ta trong kỳ định lễ-vật và vật-thực của ta, cùng các của-lễ dùng lửa dâng lên có mùi thơm cho ta.
3Vậy, ngươi phải nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nầy là của-lễ dùng lửa đốt mà các ngươi sẽ dâng cho Đức Giê-hô-va: Mỗi ngày, hai con chiên con đực giáp năm, không tì-vít, làm của-lễ thiêu hằng-hiến. 4Ngươi phải dâng con nầy vào buổi sớm-mai và con kia vào buổi chiều tối; 5còn về của-lễ chay, thì phải dâng một phần mười ê-pha bột lọc nhồi với một phần tư hin dầu ô-li-ve ép. 6Ấy là của-lễ thiêu hằng-hiến đã lập tại núi Si-na-i, là một của-lễ dùng lửa dâng lên có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va. 7Lễ quán sẽ bằng một phần tư hin rượu cho mỗi một chiên con. Ngươi phải dâng lễ quán bằng rượu cho Đức Giê-hô-va trong nơi thánh. 8Ngươi phải dâng chiên con kia vào buổi chiều tối, và làm một của-lễ chay và một lễ quán như buổi sớm-mai; ấy là một của-lễ dùng lửa dâng lên có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va.
9Ngày sa-bát, ngươi phải dâng hai chiên con đực giáp năm, không tì-vít, và hai phần mười ê-pha bột lọc nhồi dầu làm của-lễ chay với lễ quán cặp theo 10Ấy là của-lễ thiêu về mỗi ngày sa-bát, ngoại trừ của-lễ thiêu hằng-hiến và lễ quán cặp theo.
11Mỗi đầu tháng, các ngươi phải dâng cho Đức Giê-hô-va hai con bò đực tơ, một con chiên đực, và bảy chiên con đực giáp năm, không tì-vít, làm của-lễ thiêu, 12ba phần mười ê-pha bột lọc nhồi dầu dùng làm của-lễ chay về mỗi con bò đực; hai phần mười ê-pha bột lọc nhồi dầu dùng làm của-lễ chay về con chiên đực; 13một phần mười ê-pha bột lọc nhồi dầu dùng làm của-lễ chay về mỗi con chiên con. Ấy là một của-lễ thiêu có mùi thơm, tức một của-lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va. 14Lễ quán sẽ bằng phân nửa hin rượu nho về mỗi con bò đực, một phần ba hin về con chiên đực, và một phần tư hin về mỗi con chiên con. Ấy là của-lễ thiêu về các đầu tháng trong năm. 15Ngoại trừ của-lễ thiêu hằng-hiến và lễ quán cặp theo, cũng phải dâng cho Đức Giê-hô-va một con dê đực làm của-lễ chuộc tội.
16Ngày mười bốn tháng giêng, phải giữ lễ Vượt-qua cho Đức Giê-hô-va. 17Qua ngày mười lăm sẽ là ngày lễ; phải ăn bánh không men trong bảy ngày. 18Ngày thứ nhứt các ngươi sẽ có sự hội-hiệp thánh: chớ nên làm một công-việc xác-thịt nào. 19Các ngươi phải dâng cho Đức Giê-hô-va hai con bò đực tơ, một con chiên đực và bảy chiên con đực giáp năm, đều không tì-vít, làm của-lễ thiêu. 20Của-lễ chay sẽ bằng bột lọc nhồi dầu; các ngươi phải dâng ba phần mười ê-pha về một con bò đực, hai phần mười ê-pha về con chiên đực, 21và một phần mười ê-pha về mỗi chiên con, 22luôn một con dê đực làm của-lễ chuộc tội, đặng làm lễ chuộc tội cho các ngươi. 23Các ngươi phải dâng các lễ-vật nầy, ngoài của-lễ thiêu buổi sớm-mai, là một của-lễ thiêu hằng-hiến. 24Mỗi bữa trong bảy ngày, các ngươi phải dâng những lễ-vật ngần ấy, như vật-thực về của-lễ dùng lửa dâng lên có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va. Người ta phải dâng lễ-vật đó ngoài của-lễ thiêu hằng-hiến và lễ quán cặp theo. 25Ngày thứ bảy các ngươi sẽ có sự hội-hiệp thánh, chớ nên làm một công-việc xác-thịt nào.
26Trong kỳ lễ của các tuần, nhằm ngày hoa-quả đầu mùa, khi các ngươi dâng cho Đức Giê-hô-va của-lễ chay mới, thì phải có sự hội-hiệp thánh; chớ nên làm một công-việc xác-thịt nào. 27Các ngươi sẽ dùng hai con bò đực tơ, một con chiên đực, và bảy chiên con đực giáp năm, đặng làm của-lễ thiêu có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va; 28của-lễ chay sẽ bằng bột lọc nhồi dầu, ba phần mười ê-pha về mỗi con bò đực, hai phần mười ê-pha về con chiên đực, 29một phần mười ê-pha về mỗi con chiên con; 30cũng phải dâng một con dê đực, để làm lễ chuộc tội cho mình. 31Ngoài của-lễ thiêu hằng-hiến và của-lễ chay cặp theo, các ngươi cũng phải dâng mấy lễ-vật đó, không tì-vít, và thêm những lễ quán cặp theo.
Amen.
Chúng ta học bài học là dân Israel bắt đầu vào xứ Ca-na-an, chiếm xứ rồi thì Chúa phải đặt ra tất cả những luật lệ mà dân Israel phải vâng theo, và tất cả những luật lệ mà dân Israel phải vâng theo và giữ các điều răn, điều luật của Chúa. Cảm ơn Chúa là điều luật rất là nhiều. Nhưng mà để tượng trưng, hình bóng cho Đức Chúa Giê-xu ngày nay, Ngài là Chiên Con, Ngài cũng là con bò đực, Ngài cũng là tất cả những cái gì mà dân Israel đã để trên cái bàn thờ dâng hiến cho Đức Giê-hô-va, là Chúa Giê-xu đã làm những cái việc đó. Đó là cái hình bóng tượng trưng cho ngày Chúa Giê-xu sẽ trở lại trên thế gian lần thứ nhất, để mà là Con Chiên, Ngài làm cái của lễ, có mùi hương cho Đức Chúa Trời là Cha của mình. Thay vì những con chiên, những con bò, những con đó phải đốt lên, Chúa Giê-xu đến thế gian để chịu chết và bị treo trên cây thập tự giá. Đức Chúa Trời nhìn thấy Đức Chúa Giê-xu rất là đẹp lòng. Để cho chúng ta ngày hôm nay, chúng ta có Chúa Giê-xu là cái của lễ cho mỗi người chúng ta. Chúng ta phạm tội gì với Chúa thì chúng ta đem tất cả những tội lỗi của chúng ta chồng chất lên cái thân thể của Đức Chúa Giê-xu, Ngài gánh chịu hết tất cả. Nhưng mà chúng ta phải chấp nhận, và chúng ta phải ăn năn thống hối, khóc lóc đắng cay trước mặt Đức Chúa Trời. Và Ngài nhìn thấu hết tấm lòng của chúng ta, chứ không phải chúng ta nói bằng miệng lưỡi. Chúng ta làm cho có lệ. Chúng ta ỷ lại rằng Chúa Giê-xu đã gánh lấy hết rồi, chúng ta không còn làm cái gì nữa. Một cái thần học sai nó đã dạy như vậy, cho nên chúng ta phải chú ý và đọc Kinh Thánh và hiểu, để rồi chúng ta không có bị vấp phạm.
Dân Israel cứ nghĩ là dâng của lễ đó hoài hoài. Khi Chúa Giê-xu đến, họ không có chịu chấp nhận Chúa Giê-xu. Họ nói đó là một cái đạo mới. Họ bắt bớ những người tin Chúa Giê-xu. Họ không có nhìn nguyên một cái bức ảnh Chúa Giê-xu là Chiên Con của Đức Chúa Trời, đến để thay thế những cái của lễ mà họ đã làm từ ngàn xưa cho đến bây giờ. Khi họ được chiếm xứ, Chúa muốn cho họ nhớ những cái cảnh ở trong đồng vắng. Họ đi bốn mươi năm, họ không có dâng của lễ này. Nhưng mà khi họ đưa bước vào trong xứ đượm sữa và mật, họ phải nhớ lại, để mà họ phải dâng những cái của lễ, ngày nào, tháng nào, dâng làm sao, phải làm cho đúng. Làm không đúng là bị chết. Thế nên những cái luật lệ của Chúa, để cho dân Israel để nhớ lại Đức Chúa Trời là Đấng như thế nào. Đừng có thờ đấng nào khác, đừng có thờ tà thần, đừng có thờ cái thần nào khác. Khi mà họ đã có đầy đủ nhà cửa, đầy đủ tất cả rồi, thì họ cũng quên Chúa. Và họ theo những cái thói quen, cưới những con gái của người bản xứ. Họ không có chịu vâng lời Chúa. Chúa biểu đi vào là phải giết hết, giết hết. Nhưng mà họ không vâng lời Chúa, cho nên họ phạm tội với Chúa. Họ cũng quên dâng giữ hết những điều răn của Chúa. Và Chúa Giê-xu đến, họ không có chấp nhận Chúa Giê-xu là Chiên Con của Đức Chúa Trời để chuộc tội thế cho họ. Cho đến ngày hôm nay, họ cũng vẫn còn đui mù, để rồi họ chối bỏ Chiên Con của Đức Chúa Trời là Chúa Giê-xu. Vì vậy Chúa cho chúng ta là những người ngoại được ghép vào, là vì dân Israel đã bỏ Chúa Giê-xu, cho nên Ngài đi ra cứu dân ngoại. Và chúng ta là những người dân ngoại được ghép vào, là chúng ta cũng được hưởng những cái gì dân Israel được hưởng. Đó là chúng ta có phước, khi chúng ta không phải là dân Israel, chúng ta không phải là người mà Chúa chọn; những cái dân tộc Chúa chọn là dân Israel. Ngày xưa, Chúa không có nhìn thấy những dân ngoại. Nhưng người Việt Nam của chúng ta là người dân ngoại. Nhưng chúng ta tin Chúa Giê-xu thật lòng, chúng ta được ghép vào và được hưởng tất cả những gì dân Israel được hưởng. Mà dân Israel, họ không tin Chúa Giê-xu, thì họ cũng không được hưởng những cái gì Chúa hứa cho họ. Xin Chúa thương xót cho chúng ta thấy chúng ta là những người có phước được ghép vào, nhờ dân Israel họ không có tin Chúa Giê-xu.
Trước khi họ đi vào đất hứa, thì Chúa cũng phải nhắc lại cho Môi-se. Ngài cấm Môi-se vào xứ. Ngài nói một lời là Ngài giữ lời đó. Chúa tính kêu Môi-se lên trên núi, rồi Chúa chỉ cho hết cả những cái xứ mà dân sẽ đi vào đó. Ông Môi-se được thấy thôi, nhưng mà không được vào. Ông không có phàn nàn, ông không có xin phép, ông không có xin lỗi Chúa. Ông biết tội của ông. Chúa cho ông thấy được, tại vì trong đồng vắng, các ngươi có bội nghịch mạng lịnh Ta, không có tôn Ta nên thánh. Hai ông tự tôn mình nên thánh. Một ông anh đã chết rồi, bây giờ một ông em, Chúa cũng cất đi. Ông cũng lớn tuổi rồi, nhưng mà còn khỏe mạnh lắm, các bạn, ông không có bệnh hoạn gì hết. Chúa đem đi là Chúa đem đi. Ông mới xin Chúa ơi, xin Chúa cho một người nào khác, để cho như là những người chiên đó, không có người chăn, là không có thế nào sống được, nó đi lang thang. Xin Chúa cho một người chăn cho dân Israel.
Lời xin của ông rất là đẹp lòng Chúa. Chúa chọn con trai của Nun tên Giô-suê, người có thần cảm động, hãy đặt tay lên mình người, rồi đem ra mắt dân Y-sơ-ra-ên. Hãy trao phần vinh hiển của ngươi lại cho người, hầu cho hội chúng Israel nghe. Là một cái lễ ra mắt Giô-suê, con trai của Nun. Giô-suê và Ca-lép là hai người Chúa nói sẽ được vào xứ, là những người lớn tuổi đó, các bạn. Còn mấy đứa kia là những đứa con nít, đứa trẻ trẻ thôi. Những người lớn tuổi như Giô-suê và Ca-lép chỉ có hai người thôi, tại vì họ làm sai, họ đi xem xét xứ mà về nói láo. Mà Giô-suê và Ca-lép nói thật, bị người ta hành hạ vì nói sự thật. Cái xứ quá nhiều cây trái, xứ đượm sữa và mật mà Chúa nói Ta sẽ đem Giô-suê vào cái nơi đượm sữa và mật. Trong cái xứ đó, thật là có những người giềnh giàng, cao lớn, kinh khủng lắm. Ngày hôm nay, chúng ta thấy những cái bộ xương của họ là chúng ta hoảng hồn rồi. Tại sao Chúa mới cho dân Israel chiếm xứ của họ? Tại vì họ là những dân con lai, nửa quỷ, nửa người, đẻ ra một cái giống dân giềnh giàng, nó cao lớn, nhưng mà nó khôn, nó có sự khôn ngoan kinh khủng lắm. Cho nên nhà cửa của nó đồ sộ, cây trái của nó, đó là một cái nhánh nho, đó là phải hai người khiêng. Có một cái chùm nho như vậy là cái giống người giềnh giàng nó mới ăn no được. Chúng ta là những người nhỏ xíu, nó nhìn chúng ta như là con cào cào. Họ rất cao, cao bằng cái nóc nhà luôn. Họ cao như vậy đó. Mà ngày nay cũng có những cái nhà của nó để lại, là cửa cao, thiệt là cao. Cái cửa to là cao, thiệt là cao. Họ mới đi vào cái cửa đó được. Mà bây giờ họ giấu hết, họ sợ, họ sợ. Những người cao ráo đó, họ trốn, họ ở cái chỗ riêng biệt, họ không có đến gần chúng ta. Tại vì Kinh Thánh đã nói rồi, họ là cái giống người con lai, nửa quỷ, nửa người. Thiên sứ phạm tội, xuống nơi này, rồi nó ăn ngủ với những con gái loài người, đẻ ra một cái dòng giống khổng lồ. Cho nên dân Israel đi chiếm xứ, nó lên nó dò thám, nó sợ quá. Mười người đi mà hết tám người nói láo rồi, sợ quá. Nó sẽ nuốt chửng chúng ta. Nhưng mà Giô-suê và Ca-lép lấy đức tin, không sợ. Chúng ta sẽ đi chiếm đó, vì cái xứ đó đượm sữa và mật. Đức Chúa Trời sẽ giao cho chúng ta. Ngài hứa, Ngài sẽ giao phó cho chúng ta, thì chúng ta không có sợ.
Ngày hôm nay, chúng ta cũng vậy. Chúng ta có đức tin, chúng ta cũng đi chiếm xứ, chúng ta không sợ hãi. Chúa nói: Ta sẽ cho ngươi đi chiếm xứ. Rồi nói: Chúa ơi, chiếm xứ gì? Chiếm xứ tài chánh, tiền bạc. Các bạn có tin hay không? Nếu chúng ta tin là chúng ta sẽ nhận lãnh. Có tiền thì có xứ. Muốn mua cái gì cũng mua, nguyên một cái hòn đảo, nguyên một cái xứ được hết. Khi Chúa cho tài chánh của chúng ta, chúng ta có dám lấy đức tin mà nhận lãnh hay không? Hay chúng ta nghi ngờ và nói: Ôi, chuyện ảo không mà, nói chuyện gì trên trời với đất, chuyện đời nay mà, thời thế kỷ thứ hai mươi mà, chứ mà ở đó mà đòi đi chiếm xứ. Tài chánh, tiền bạc ngày hôm nay là rất là hiếm. Không có ai mà bỏ tiền ra mà cho ai hết, chỉ có gom cất, cất, cất, cất. Mà nói là một số tiền khổng lồ Chúa sẽ đổ xuống cho chúng ta trong tương lai. Những người con cái của Chúa sẽ giàu có. Ông Biggs là ông tiên tri của Chúa, ông cũng nói hoài. Mà có nhiều người mục sư, tiên tri của Chúa sẽ nói: con cái của Chúa sẽ giàu, giàu có. Ông thấy tiền nó đổ xuống cho con cái của Chúa. Chúng ta sẽ nhận lãnh, chúng ta có lấy đức tin nhận lãnh hay không? Chúng ta sẽ vào đất hứa, và chúng ta đang đi trước ngõ cửa. Dân Israel cũng giống như Môi-se ngày hôm nay, đứng mà nhìn, mà thấy cái xứ đượm sữa và mật đó.
Chúng ta vào được hay không vào được là tùy theo cái đức tin của chúng ta đó. Môi-se, Chúa cấm không cho vào; ông biết, ông không có năn nỉ mà xin. Có thể nếu mà ông khóc lóc van xin với Chúa: “Chúa ơi, con khổ quá, xin Chúa cho con vào cái đất đó; con chỉ có phạm tội có một lần thôi; xin Chúa thương xót con và cho con vào.” Ông có thể năn nỉ cầu nguyện xin Chúa và Chúa cũng tha tội cho ông. Nhưng ông đã mệt mỏi rồi. Ông cũng cần nghỉ ngơi. Ông cũng già rồi, lớn tuổi rồi. Cho nên ông vui lòng cho một người trẻ thay thế ông. Bao nhiêu lần Đức Chúa Trời nổi giận với dân Y-sơ-ra-ên, ông năn nỉ xin là Chúa cho hết. Nhưng ngày hôm nay ông không xin. Ông mệt mỏi với cái dân cứng cổ rồi. Ông muốn an nghỉ.
Thì chúng ta ngày hôm nay, chúng ta là những người trẻ đi chiếm xứ và sẽ làm những công việc lớn lao cho Chúa. Chúng ta có giống như Giô-sép và Ca-lép hay không? Chúng ta, các bạn nào còn trẻ, “Chúa ơi, xin Chúa chọn con để con đi chiếm xứ, để con làm những công việc lớn lao cho Chúa.” Các bạn hứa với Chúa, dâng mình cho Chúa, thì các bạn, Chúa sẽ chọn các bạn. Các bạn làm được những gì Chúa giao cho các bạn. Tôi là một người Môi-se già. Tôi biết cái gì thì tôi giúp cho các bạn.
Tôi chỉ nói; còn các bạn có đức tin hay không, đức tin là quyền của các bạn. Đức tin là của riêng tư của mỗi người; không có ai mà cho người khác một cái đức tin, dầu một cái hạt cải cũng không cho được các bạn. Đức tin là một cái sự riêng tư của con người giữa Chúa và người có tin rằng Đức Chúa Trời hứa và Đức Chúa Trời sẽ làm cho mình, hay là mình không tin. Đó là cái quyền riêng tư của mỗi người. Tôi có miệng tôi nói, nhưng mà cái ước lượng đức tin của mỗi người là Chúa biết, chớ tôi không biết. Không có thể mà đo lường được. Đức tin là cái sự tương giao giữa con người với Chúa, giữa con người với người. Mình có tin người bạn mình nói thật hay không? Các bạn có tin cô nói thật hay là nói láo đây? Nếu mà các bạn đặt cái lòng tin nơi tôi là nói sự thật thì các bạn tin tưởng, và các bạn xin Chúa: “Cho con có đức tin để con đi chiếm xứ.”
Chiếm xứ ngày hôm nay là tài chánh; tiền bạc, vàng bạc nó sẽ đổ xuống. Lần cuối cùng để chúng ta đi truyền giáo, giảng đạo cho Chúa, giúp nhiều người tin Chúa trước ngày Chúa Giê-xu tái lâm. Không còn bao lâu nữa, cho nên Chúa dấy lên một số người, không phải nhóm của chúng ta đâu. Người Mỹ rất là nhiều. Người Mỹ hiện nay và cả thế giới, nhiều người đang chờ đón cái sự chiếm xứ để mà nhận lãnh cái tài chánh, để mà họ đi ra, họ làm công việc riêng của họ. Có một số người họ không biết Chúa, nhưng mà họ biết rằng sẽ có một cái sự thay đổi trên cả thế giới. Tài chánh nó sẽ—hiện nay thì người nào cũng đang đói khát, nhưng mà sẽ có một cái cuộc cách mạng tài chánh. Các bạn nghe tin tức ở đâu cũng nói như vậy hết trơn. Họ biết, nhưng mà cái ngày, cái giờ không biết chừng nào. Nhưng mà cái ngày đó nó sẽ đến, không phải là nó không đến. Họ biết; họ đang chờ đó. Mà chúng ta là những người con cái của Chúa rồi, chúng ta biết rằng cái ngày sẽ đến. Tất cả thế giới của quỷ Sa-tan nó sẽ sụp đổ, không còn nữa.
Những người gian ác không còn nữa trên trái đất này. Cái bàn tay nó đã trở ngược, nó trở ngược lại. Ngày xưa, những cái người gian ác là những cái người nó cầm quyền hết trên những con cái của Chúa. Nhưng Chúa sẽ làm một cuộc cách mạng để cho những người gian ác chết đi, để những người con cái của Chúa được một cái sự bứt phá và đi ra rao giảng lời của Chúa một cách tự do hoàn toàn trong vòng một thời gian rất là ngắn. Chúa đã khiến rất là nhiều tiên tri của Chúa đã nói rồi, và Chúa cũng đã nói cho tôi biết cái chương trình của Chúa là sắp đến rồi.
Năm 2026 này là cái năm hân hĩ của Chúa, và nó sẽ đến; mới là chúng ta mới có bắt đầu đầu năm, nhưng mà còn trận chiến khi cái bọn Sa-tan nó chết hết đi. Các bạn nhìn thấy người này chết, người kia chết rồi; chết, chết, chết, chết khi họ bị giết chết. Nhưng mà vì cớ dân sợ dân chúng nổi loạn, họ nói người này chết ung thư, người chết ung thư, người chết ung thư. Cứ nói cái bệnh ung thư lên, nhưng mà không phải cái bệnh ung thư. Họ che giấu sự thật để cho dân chúng, những cái người đang ngủ mê, không hay biết. Có một số người đang ngủ mê không biết gì hết, cho nên họ phải dùng cái kỹ thuật là nói người đó chết vì ung thư. Trẻ măng nè các bạn ơi: 30 tuổi, 40 tuổi. Người này cũng 30 tuổi chết ung thư, 30 tuổi chết ung thư, đứng tim chết. Những cái người lãnh đạo cao cấp đó, các bạn, mà Đức Chúa Trời đang quỷ diệt hết họ.
Để rồi chúng ta được có sự bảo vệ của Chúa, những con cái của Chúa được sự bảo vệ, để chúng ta là những cái người đi chiếm xứ cho Chúa; chiếm xứ vừa tài chánh vừa linh hồn. Chiếm linh hồn cũng là chiếm xứ cho Chúa. Chúng ta có cơ hội để làm công việc cho Đức Chúa Trời giao cho chúng ta, và chúng ta phải sẵn sàng ra trận chiến, để mà khi mà Chúa sai thì chúng ta đi. Hiện nay thì Chúa chưa có sai thì chúng ta chưa có đi, và chúng ta phải tập trận và dọn sạch lòng, để khi mà Chúa gọi chúng ta thì chúng ta được sự bảo vệ của Chúa. Nếu không, không được sự bảo vệ của Thánh Linh thì chúng ta ra trận là chết ngay tại chỗ, quỷ nó cướp chúng ta ngay. Phải chuẩn bị sẵn sàng, cho nên Đức Chúa Trời còn kéo dài để cho chúng ta sẵn sàng. Chúng ta có sẵn sàng hay chưa là tùy theo cái tấm lòng của chúng ta. Phải dọn sạch lòng mới được sẵn sàng.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, cảm ơn Cha vì Ngài đã mở miệng con nói những cái lời đến từ Thánh Linh của Ngài. Cha ơi, chúng con cho chúng con biết dọn sạch lòng, sẵn sàng để ra trận chiến. Khi Chúa gọi chúng con thì chúng con hứa: “Có chúng con đây, xin hãy sai chúng con.” Cảm tạ ơn Cha. Con xin dâng những lời cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.
