
DÂN SỐ KÝ 25-26: ĐỨC GIÊ HÔ VA NỔI GIẬN MỔI KHI DÂN Y SƠ RA ÊN PHẠM TỘI VÀ NGÀI HỦY DIỆT HỌ
Dân-số Ký 25
Dân Y-sơ-ra-ên thông-dâm cùng con gái Mô-áp
1Dân Y-sơ-ra-ên ở tại Si-tim, khởi thông-dâm cùng những con gái Mô-áp. 2Con gái mời dân-sự ăn sinh-lễ cúng các thần mình; dân-sự ăn và quì lạy trước các thần chúng nó. 3Y-sơ-ra-ên cúng-thờ thần Ba-anh-Phê-ô; cơn giận của Đức Giê-hô-va bèn nổi lên cùng Y-sơ-ra-ên. 4Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy bắt các đầu-trưởng của dân-sự, và treo lên trước mặt Đức Giê-hô-va, đối cùng mặt trời, để cơn giận của Đức Giê-hô-va xây khỏi Y-sơ-ra-ên. 5Vậy, Môi-se nói cùng các quan án Y-sơ-ra-ên rằng: mỗi người trong các ngươi phải giết những kẻ nào thuộc về bọn cúng-thờ Ba-anh-Phê-ô.
6Nầy, một người trong dân Y-sơ-ra-ên dẫn một người nữ Ma-đi-an đến giữa anh em mình, hiện trước mắt Môi-se và cả hội dân Y-sơ-ra-ên, đương khi hội-chúng khóc tại cửa hội-mạc. 7Phi-nê-a, con trai Ê-lê-a-sa, cháu A-rôn, thầy tế-lễ, thấy sự nầy, bèn đứng dậy giữa hội-chúng, cầm một cây giáo, 8đi theo người Y-sơ-ra-ên vào trong trại đâm ngang dạ dưới của người Y-sơ-ra-ên và người nữ; tai-vạ giữa dân Y-sơ-ra-ên bèn ngừng lại. 9Vả, có hai mươi bốn ngàn người chết về tai-vạ nầy.
10Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 11Phi-nê-a, con trai Ê-lê-a-sa, cháu A-rôn, thầy tế-lễ, đã xây dân Y-sơ-ra-ên khỏi cơn giận ta, vì lòng kỵ-tà ta thúc-giục lòng người; vậy, ta không có diệt dân Y-sơ-ra-ên trong cơn kỵ-tà của ta. 12Bởi cớ đó, hãy cáo cùng người rằng: Ta ưng cho người sự giao-ước bình-yên ta; 13ấy về phần người và dòng-dõi người sẽ là sự giao-ước về một chức tế-lễ đời đời, bởi vì người có lòng sốt-sắng về Đức Chúa Trời mình, và có chuộc tội cho dân Y-sơ-ra-ên.
14Vả, người Y-sơ-ra-ên bị giết chung với người nữ Ma-đi-an, tên là Xim-ri con trai Sa-lu, quan-trưởng của một tông-tộc người Si-mê-ôn. 15Tên người nữ Ma-đi-an bị giết là Cốt-bi, con gái Xu-rơ, đầu-trưởng của một tông-tộc Ma-đi an.
16Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 17Hãy khuấy-rối người Ma-đi-an và hãm đánh chúng nó; 18vì chúng nó đã lấy mưu-chước mình mà khuấy-rối các ngươi, dỗ-dành các ngươi về việc cúng-thờ Phê-ô, và trong việc của Cốt-bi, con gái quan-trưởng Ma-đi-an, là chị chúng nó đã bị giết trong ngày tai-vạ, vì cớ việc cúng-thờ Phê-ô.
Dân-số Ký 26
Tu bộ dân Y-sơ-ra-ên lại
1Xảy sau tai-vạ nầy, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và Ê-lê-a-sa, con trai A-rôn, thầy tế-lễ, mà rằng: 2Hãy dựng sổ cả hội-chúng Y-sơ-ra-ên, từ hai mươi tuổi sắp lên, tùy theo tông-tộc của họ, tức là hết thảy người trong Y-sơ-ra-ên đi ra trận được. 3Vậy, Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, nói cùng dân Y-sơ-ra-ên trong đồng Mô-áp gần sông Giô-đanh đối ngang Giê-ri-cô, mà rằng: 4Hãy tu bộ dân-sự từ hai mươi tuổi sắp lên, như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên, mà đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô.
5Ru-bên, con trưởng-nam của Y-sơ-ra-ên. Con trai Ru-bên là Hê-nóc; do nơi người sanh ra họ Hê-nóc; do nơi Pha-lu sanh họ Pha-lu; 6do nơi Hết-rôn sanh ra họ Hết-rôn; do nơi Cạt-mi sanh ra họ Cạt-mi. 7Đó là các họ của Ru-bên, và những tên người mà người ta tu bộ, cọng được bốn mươi ba ngàn bảy trăm ba mươi. 8Con trai Pha-lu là Ê-li-áp. 9Các con trai của Ê-li-áp là Nê-mu-ên, Đa-than, và A-bi-ram. Ấy là Đa-than và A-bi-ram nầy, trưởng của hội-chúng dấy loạn cùng Môi-se và A-rôn, tại phe-đảng Cô-rê, khi họ dấy loạn cùng Đức Giê-hô-va. 10Ấy, khi đất hả miệng ra nuốt hai người và Cô-rê cùng những kẻ đã hiệp đảng chết luôn, lúc lửa thiêu nuốt hai trăm rưởi người; họ làm gương như vậy. 11Nhưng các con trai Cô-rê không chết.
12Các con trai Si-mê-ôn, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Nê-mu-ên sanh ra họ Nê-mu-ên; do nơi Gia-min sanh ra họ Gia-min; do nơi Gia-kin sanh ra họ Gia-kin; 13do nơi Xê-rách sanh ra họ Xê-rách; do nơi Sau-lơ sanh ra họ Sau-lơ. 14Đó là các họ của Si-mê-ôn: số là hai mươi hai ngàn hai trăm người.
15Các con trai của Gát, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Xê-phôn sanh ra họ Xê-phôn; do nơi Ha-ghi sanh ra họ Ha-ghi; do nơi Su-ni sanh ra họ Su-ni; 16do nơi Óc-ni sanh ra họ Óc-ni; do nơi Ê-ri sanh ra họ Ê-ri; 17do nơi A-rốt sanh ra họ A-rốt; do nơi A-rê-li sanh ra họ A-rê-li. 18Đó là các họ của những con trai Gát, tùy theo tu bộ: số là bốn mươi ngàn năm trăm người.
19Các con trai Giu-đa: Ê-rơ và Ô-nan; nhưng Ê-rơ và Ô-nan đã qua đời tại xứ Ca-na-an. 20Các con trai Giu-đa, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Sê-la sanh ra họ Sê-la; do nơi Phê-rết sanh ra họ Phê-rết; do nơi Xê-rách sanh ra họ Xê-rách. 21Các con trai của Pha-rết: do nơi Hết-rôn sanh ra họ Hết-rôn; do nơi Ha-mun sanh ra họ Ha-mun. 22Đó là các họ của Giu-đa, tùy theo tu bộ: số là bảy mươi sáu ngàn năm trăm người.
23Các con trai Y-sa-ca, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Thô-la sanh ra họ Thô-la; do nơi Phu-va sanh ra họ Phu-va; 24do nơi Gia-súp sanh ra họ Gia-súp; do nơi Sim-rôn sanh ra họ Sim-rôn. 25Đó là các họ Y-sa-ca, tùy theo tu bộ: số là sáu mươi bốn ngàn ba trăm người.
26Các con trai Sa-bu-lôn, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Sê-rết sanh ra họ Sê-rết; do nơi Ê-lôn sanh ra họ Ê-lôn; do nơi Gia-lê-ên sanh ra họ Gia-lê-ên. 27Đó là các họ của Sa-bu-lôn tùy theo tu bộ: số là sáu mươi ngàn năm trăm người.
28Các con trai Giô-sép, tùy theo họ-hàng mình: là Ma-na-se và Ép-ra-im.
29Các con trai Ma-na-se: do nơi Ma-ki sanh ra họ Ma-ki. Ma-ki sanh Ga-la-át: do nơi Ga-la-át sanh ra họ Ga-la-át. 30Nầy là các con trai Ga-la-át: do nơi Giê-xe sanh ra họ Giê-xe; do nơi Hê-léc sanh ra họ Hê-léc; 31do nơi Ách-ri-ên sanh ra họ Ách-ri-ên; do nơi Si-chem sanh ra họ Si-chem; 32do nơi Sê-mi-đa sanh ra họ Sê-mi-đa; do nơi Hê-phe sanh ra họ Hê-phe. 33Vả, Xê-lô-phát, con trai Hê-phe, không có con trai, nhưng có con gái. Tên các con gái Xê-lô-phát là Mách-la, Nô-a, Hốt-la, Minh-ca, và Thiệt-sa. 34Đó là các họ của Ma-na-se, tùy theo tu bộ: số là năm mươi hai ngàn bảy trăm người.
35Nầy là các con trai Ép-ra-im: tùy theo họ-hàng mình: do nơi Su-thê-lách sanh ra họ Su-thê-lách; do nơi Bê-ke sanh ra họ Bê-ke; do nơi Tha-chan sanh ra họ Tha-chan. 36Nầy là con trai của Su-thê-lách: do nơi Ê-ran sanh ra họ Ê-ran. 37Đó là họ của các con trai Ép-ra-im, tùy theo tu bộ: số là ba mươi hai ngàn năm trăm người. Ấy là các con trai Giô-sép, tùy theo họ-hàng mình vậy.
38Các con trai Bên-gia-min, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Bê-la sanh ra họ Bê-la; do nơi Ách-bên sanh ra họ Ách-bên; do nơi A-chi-ram sanh ra họ A-chi-ram; 39do nơi Sê-phu-pham sanh ra họ Sê-phu-pham; do nơi Hu-pham sanh ra họ Hu-pham. 40Các con trai Bê-la là A-rết và Na-a-man; do nơi A-rết sanh ra họ A-rết; do nơi Na-a-man sanh ra họ Na-a-man. 41Đó là các con trai Bên-gia-min, tùy theo họ-hàng và tùy theo tu bộ: số là bốn mươi lăm ngàn sáu trăm người.
42Nầy là các con trai của Đan, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Su-cham sanh ra họ Su-cham. Đó là họ của Đan; 43họ Su-cham, tùy theo tu bộ: số là sáu mươi bốn ngàn bốn trăm người.
44Các con trai A-se, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Di-ma sanh ra họ Di-ma; do nơi Dích-vi sanh ra họ Dích-vi; do nơi Bê-ri-a sanh ra họ Bê-ri-a. 45Các con trai Bê-ri-a: do nơi Hê-be sanh ra họ Hê-be; do nơi Manh-ki-ên sanh ra họ Manh-ki-ên. 46Tên của con gái A-se là Sê-rách. 47Đó là những họ của các con trai A-se, tùy theo tu bộ: số là năm mươi ba ngàn bốn trăm người.
48Các con trai Nép-ta-li, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Giát-sê-ên sanh ra họ Giát-sê-ên; do nơi Gu-ni sanh ra họ Gu-ni; 49do nơi Dít-se sanh ra họ Dít-se; do nơi Si-lem sanh ra họ Si-lem. 50Đó là các họ của Nép-ta-li, tùy theo họ-hàng và tu bộ mình: số là bốn mươi lăm ngàn bốn trăm người.
51Đó là những người trong dân Y-sơ-ra-ên mà người ta tu bộ lại: số là sáu trăm một ngàn bảy trăm ba mươi người.
52Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 53Phải tùy theo số các danh mà chia xứ ra cho những người nầy làm sản-nghiệp; 54chi-phái nào số dân đông thì ngươi phải cho một sản-nghiệp lớn hơn, chi-phái nào số dân ít, thì phải cho một sản-nghiệp nhỏ hơn, tức là phải cho mỗi chi-phái sản-nghiệp mình cân-phân cùng số tu bộ. 55Nhưng phải bắt thăm mà chia xứ ra; dân Y-sơ-ra-ên sẽ lãnh phần sản-nghiệp mình theo tên của các chi-phái tổ-tông. 56Phải tùy sự bắt thăm mà chia sản-nghiệp ra cho mỗi chi-phái, hoặc số dân đông hay ít.
57Nầy là người Lê-vi mà người ta tu bộ lại, tùy theo họ-hàng mình: do nơi Ghẹt-sôn sanh ra họ Ghẹt-sôn; do nơi Kê-hát sanh ra họ Kê-hát; do nơi Mê-ra-ri sanh ra họ Mê-ra-ri. 58Nầy là các họ Lê-vi: họ Líp-ni, họ Hếp-rôn, họ Mách-li, họ Mu-si, họ Cô-rê. Vả, Kê-hát sanh Am-ram. 59Tên vợ Am-ram là Giô-kê-bết, con gái của Lê-vi sanh trong xứ Ê-díp-tô; nàng sanh cho Am-ram, A-rôn, Môi-se, và chị của hai người là Mi-ri-am. 60Còn A-rôn sanh Na-đáp và A-bi-hu, Ê-lê-a-sa và Y-tha-ma. 61Nhưng Na-đáp và A-bi-hu chết trong khi dâng một thứ lửa lạ trước mặt Đức Giê-hô-va. 62Những nam-đinh mà người ta tu bộ từ một tháng sắp lên, cọng được hai mươi ba ngàn; vì người Lê-vi không được kể vào số tu bộ của dân Y-sơ-ra-ên, bởi người Lê-vi không được phần sản-nghiệp giữa dân Y-sơ-ra-ên.
63Đó là sự tu bộ mà Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, làm về dân Y-sơ-ra-ên trong đồng bằng Mô-áp gần Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô. 64Trong các người nầy không có một ai thuộc về bọn mà Môi-se và A-rôn, thầy tế-lễ, đã kiểm-soát khi hai người tu bộ dân Y-sơ-ra-ên tại đồng vắng Si-na-i. 65Vì Đức Giê-hô-va có phán về bọn đó rằng: Chúng nó hẳn sẽ chết trong đồng vắng! Vậy, chẳng còn lại một tên, trừ ra Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, và Giô-suê, con trai Nun.
Amen.
Chúng ta học đến bài học là dân Y-sơ-ra-ên đứng ngay trước cửa rồi, sắp vào xứ Ca-na-an rồi. Cho nên họ thấy cuối đường rồi, họ ỷ lại. Đức Chúa Trời muốn tu bộ hết tất cả con người, mỗi chi phái, mười hai gia tộc sẽ được chia đất ra như thế nào, và Ngài nói cho Môi-se biết công việc của Đức Chúa Trời như thế nào khi chiếm xứ.
Trong dân Y-sơ-ra-ên có một cái tên tộc trưởng dân Ma-đi-an. Ông đem con gái của ông để dụ dổ dân Chúa thờ cúng thần tượng, rồi múa, rồi nhảy, rồi dụ dỗ con cái của dân Y-sơ-ra-ên để mà phạm tội.
Nhưng cảm ơn Chúa, có một người anh hùng chạy ra. Đức Chúa Trời định hủy diệt hết dân Y-sơ-ra-ên. Có hai mươi bốn ngàn người chết. Mỗi lần Đức Chúa Trời nổi giận là mấy chục ngàn người chết, mà họ không học bài học.
Đó là con người xác thịt. Biểu đừng có làm thì cũng cứ làm. Thấy người ta chết đó mà vẫn làm. Họ làm thông dâm trong dân ngoại, và bao nhiêu người phải chết.
Nhưng có một người là Phi-nê-a, con trai Ê-lê-a-sa, cháu của A-rôn, thầy tế lễ. Thấy sự này, ông lấy một cây giáo đi vào ngay trong trại, đâm hai người đang thông dâm với nhau, và họ chết ngay trong trại.
Đức Giê-hô-va thấy điều đó, và Đức Giê-hô-va giảm cơn thạnh nộ của Ngài, và tha cho dân Y-sơ-ra-ên. Chứ nếu không, Ngài giết chết hết đông lắm các bạn ơi, nhiều người lắm.
Nhưng chỉ có một hành động đó, Chúa giảm cơn thạnh nộ để làm gương cho những người kia. Chúa mới thấy dân Y-sơ-ra-ên nó quá cứng lòng, cứng cổ, tối ngày cứ phản nghịch, không biết vâng lời.
Cho nên bây giờ Chúa phải sai dựng sổ sách lại. Từ hai mươi tuổi trở lên mới đếm tên, giống như bắt lính bây giờ đó, để đi vào quân đội đánh trận. Nhưng Chúa đã nói trước rồi: thế hệ đó sẽ chết hết, không được vào chiếm xứ.
Khi chiếm xứ thì những người đó không còn sống nữa. Chỉ còn có hai người được sống vào đất hứa, đó là Ca-lép và Giô-suê.
Chúa đã nói trước điều đó cho Môi-se và A-rôn, biết công việc của Đức Chúa Trời, vì dân này cứng cổ. Chỉ có con cháu của họ được vào đất hứa mà thôi. Còn những người già đã đi trong đồng vắng từ ngày ra khỏi Ai Cập cho tới bây giờ, bốn mươi năm, thì đều chết hết.
Hồi đi ra hai mươi tuổi, bây giờ là sáu mươi tuổi. Nhưng những người già còn được vào đất hứa chỉ có hai người. Chúa nói trước rồi: Ca-lép và Giô-suê.
Môi-se cũng không được. A-rôn cũng không được. A-rôn đã chết rồi, không được vào đất hứa.
Tuyển ra thì họ đi trong bốn mươi năm, cộng lại tổng số là sáu trăm lẻ một ngàn bảy trăm ba mươi người. Trong đó có hơn sáu trăm ngàn người từ hai mươi tuổi trở lên để đi đánh trận.
Các bạn thấy họ nảy nở toàn là con trai, không đếm con gái. Để ra đánh trận và chiếm xứ, một con số rất là lớn. Hơn sáu trăm ngàn người, mười hai chi phái, quá tuyệt vời.
Những người này sẽ vào đất hứa, và Chúa sẽ chia đất cách công bằng. Dân nào đông thì đất lớn hơn. Nhưng Chúa cũng cho họ bắt thăm, chứ không phải giành giật với nhau. Không phải ai cũng muốn đất gần sông, đất tốt, vườn đẹp, còn chỗ đồng vắng thì không ai chịu.
Chúa chia ra đồng đều. Họ vào chiếm xứ, thành phố đã được xây dựng bao nhiêu năm, nhà cửa to đẹp, cây trái dồi dào. Họ không trồng mà có trái ăn, không xây mà có nhà ở.
Vì dân kia không thờ Đức Giê-hô-va, họ thờ thần tượng, thờ các thần của Sa-tan. Đức Giê-hô-va không kể những người đó là con cái Ngài.
Ngày xưa Ngài nổi giận, Ngài cho phép tiêu diệt những dân không thuộc về con cái của Ngài, vì họ làm nhiều điều gian ác trước mặt Đức Giê-hô-va. Cho nên Ngài chọn dân Y-sơ-ra-ên để hưởng sản nghiệp đó.
Ngày hôm nay cái đồng hồ quả lắc bắt đầu quay ngược lại rồi các bạn ơi. Nó qua lại, tới điểm tột cùng rồi quay ngược lại. Ngày nay, những kẻ gian ác xây dựng, để dành, nhưng đến thời điểm Đức Chúa Trời sẽ hủy diệt, rồi ban cho con cái của Ngài hưởng.
Giống như dân Y-sơ-ra-ên ngày xưa, không đổ mồ hôi mà hưởng phước. Đức Chúa Trời làm việc rất lạ lùng. Nhiều tiên tri đã nói rồi: con cái Chúa sẽ trở nên giàu có để làm công việc Chúa trước ngày Chúa Giê-xu tái lâm.
Chúa cũng đã nói với tôi nhiều lần. Chúa nói: “Ta sẽ dùng ngươi dẫn dân Ta đi chiếm xứ.” Tôi nói: “Chúa ơi, xứ đâu mà chiếm?” Chúa nói: “Không còn xứ, nhưng có tiền thì mua được xứ.”
Các bạn phải tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài. Ngài sẽ ban thưởng cho mỗi người tùy theo công việc họ làm.
Tôi chỉ chỉ đường. Bạn đi hay không là quyền của bạn. Con đường theo Chúa là con đường hẹp. Hai vợ chồng còn không đi chung được, huống chi dẫn cả trăm, cả ngàn người.
Ngày kia hai người ngủ chung giường, một người được đem đi, một người bị bỏ lại. Con đường theo Chúa là con đường hẹp, chỉ một mình mình với Chúa mà thôi.
Đó là con đường tâm linh, không phải là đạo giáo.
Đó là con đường theo Chúa, một mình với Chúa. Mỗi người đi theo Chúa một cách riêng tư khác nhau, nhưng người nào có Đức Thánh Linh, có Chúa thật sự, cũng đi con đường hẹp thì nói chuyện hạp với nhau. Mặc dù chúng ta không cùng máu mủ, không cùng màu da, thứ tiếng, nhưng nếu cùng Đức Thánh Linh thì nói chuyện hạp với nhau 100%. Rất là lạ lùng.
Tôi khám phá ra điều đó như là một sự bứt phá. Tôi lấy làm lạ. Con đường đó ngày xưa tôi rất là hạp. Tôi đi chung với bao nhiêu anh em, vui vẻ, cùng một Chúa như vậy. Nhưng đó là những người Pha-ri-si và kẻ giả hình, nói một đường làm một ngả. Thì điều đó rất là dễ. Ai cũng muốn đi con đường rộng rãi, thênh thang, nói một đường làm một ngả.
Nhưng ngày nay, biểu đi đúng con đường, theo Chúa thật sự, đúng theo Kinh Thánh, không thêm, không bớt, và đúng theo những điều Chúa chỉ dạy, thì họ sợ, họ không muốn theo. Họ nói khó quá. Họ đâu có biết rằng con người tâm linh thì rất là dễ dàng, nó không có khó. Người ta tưởng đâu là khó.
Nhưng khi mình còn là con người xác thịt, mình làm không được. Mình đi theo thì rất là nặng nề. Bữa nay làm được, ngày mai làm không được nữa. Bắt chước là không được, các bạn. Chúa biểu mình làm, mà mình làm được một ngày, ngày sau làm không được nữa.
Nhưng khi là con người tâm linh, họ làm hoài, họ rất là vui, họ không nản chí. Ngộ lắm. Khi các bạn chưa phải là con người tâm linh, biểu các bạn đi vô nhóm đúng giờ, làm không được. Nó có sự ngăn trở hoài: hôm nay bị ngăn trở cái này, ngày mai bị ngăn trở cái kia, ngày mốt lại bị ngăn trở cái khác. Tại, vì, bị, tại, vì, bị, không. Thì các bạn là con người xác thịt, chưa có biến thành con người tâm linh.
Con sâu nó vẫn là con sâu, nó chưa có vào cái tổ, nó chưa có biến thành con bướm. Không thể nào làm việc tâm linh được. Chỉ cần một chút thôi là mình nhìn thấy được cái tâm linh của con người như thế nào rồi. Vào nhóm đúng giờ, không bỏ một bữa nào. Cái thước đo đó đo được tấm lòng, đo được tâm linh của con người.
Nói một đường làm một ngả, nói muốn lắm nhưng mà không cho phép. Tâm linh của họ chưa có, còn ngủ mê. Con quỷ nó không cho. Muốn nhưng mà không làm được. “Tâm thần thì muốn lắm, nhưng xác thịt thì yếu đuối.” Dùng câu đó để biện luận với Chúa.
Ông Phao-lô cũng nói: “Tâm thần thì muốn lắm, nhưng xác thịt tôi còn yếu đuối. Chúa ơi, Chúa phải thông cảm cho tôi, Chúa phải thương xót tôi.” Nhưng đến ngày kia, Chúa trở lại đột ngột, thì các bạn không còn cơ hội nữa.
Cho nên hôm nay, chúng ta phải tập tành và phải huấn luyện. Chúng ta phải tìm kiếm Chúa trước tiên, có Đức Thánh Linh của Chúa thì mới làm được những công việc của Đức Chúa Trời. Còn nếu không, chúng ta theo Chúa là vô ích. Trước sau gì chúng ta cũng đi vào hồ lửa hoặc đi vào bóng tối bên ngoài, không vào Nước Thiên Đàng được.
Cảm ơn các bạn đã lắng nghe. Tôi xin kết thúc tại đây.
Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ, xin Cha cho chúng con biết yêu mến Chúa, để Chúa là số một. Xin cho chúng con tìm kiếm Chúa hết lòng, để trở nên một con người tâm linh. Đừng để chúng con kéo dài tấm lòng xác thịt của mình. Nó đã bao nhiêu năm nay nặng nề, không thể làm công việc của Chúa được.
Xin Đức Thánh Linh của Chúa cáo trách tội lỗi mỗi người, để con biết ăn năn, khóc lóc đắng cay, để trở nên một con người biết dọn sạch lòng, đẹp lòng Chúa, và được nhận lãnh Thánh Linh, trở nên một con người tâm linh. Tất cả chúng con đều muốn, nhưng Đức Thánh Linh của Chúa sẽ giúp chúng con làm được công việc này.
Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.
