DÂN SỐ KÝ 23-24: BÀI HỌC VỀ SỰ RỦA XẢ VÀ SỰ CHÚC PHƯỚC

https://www.mediafire.com/file/6fylgcaxoiy9ei4/Da%25CC%2582n_so%25CC%2582%25CC%2581_ky%25CC%2581_23-24-.m4a.m4a/file

DÂN SỐ KÝ 23-24: BÀI HỌC VỀ SỰ RỦA XẢ VÀ SỰ CHÚC PHƯỚC

Dân-số Ký 23

Ba-la-am dâng của-lễ, và mặc dầu Ba-lác, chúc phước dân Y-sơ-ra-ên hai lần

1Ba-la-am nói cùng Ba-lác rằng: Hãy cất tại đây cho tôi bảy cái bàn-thờ, cùng sắm-sẵn cho tôi bảy con bò đực và bảy con chiên đực. 2Ba-lác làm như Ba-la-am đã nói; hai người dâng một con bò đực và một con chiên đực trên mỗi bàn-thờ. 3Đoạn, Ba-la-am nói cùng Ba-lác rằng: Vua hãy đứng gần của-lễ thiêu của vua, tôi sẽ đi; có lẽ Đức Giê-hô-va sẽ hiện ra cùng tôi chăng, tôi sẽ thuật lại cùng vua điều chi Ngài cho tôi thấy. Người đi lên một nơi cao trống-trải. 4Đức Chúa Trời hiện ra cùng Ba-la-am, và Ba-la-am thưa cùng Ngài rằng: Tôi có lập bảy cái bàn-thờ, và trên mỗi bàn-thờ tôi có dâng một con bò đực và một con chiên đực. 5Đức Giê-hô-va để lời trong miệng Ba-la-am và phán rằng: Hãy trở về cùng Ba-lác và nói như vậy… 6Ba-la-am bèn trở về cùng Ba-lác; nầy, người và các sứ-thần Mô-áp đứng gần của-lễ thiêu vua.

7Ba-la-am bèn nói lời ca mình mà rằng:

Ba-lác, vua Mô-áp, sai vời tôi từ A-ram,

Từ những núi Đông-phương, và nói:

— Hãy đến rủa-sả Gia-cốp cho ta!

Hãy đến, giận mắng Y-sơ-ra-ên! —

8Kẻ mà Đức Chúa Trời không rủa-sả, tôi sẽ rủa-sả làm sao?

Kẻ mà Đức Chúa Trời không giận mắng tôi sẽ giận mắng làm sao?

9Vì từ đỉnh các núi, tôi thấy người,

Từ đầu cao gò-đống, tôi nhìn người:

Kìa, là một dân ở riêng ra,

Sẽ không nhập số các nước.

10Ai đếm được bụi cát của Gia-cốp,

Ai tu-bộ được phần tư của Y-sơ-ra-ên?

Người công-chánh thác thể nào, tôi nguyện thác thể ấy;

Cuối-cùng người nghĩa làm sao, tôi nguyện cuối-cùng tôi làm vậy!

11Bấy giờ, Ba-lác nói cùng Ba-la-am rằng: Ngươi đã làm chi với ta? Ta thỉnh ngươi để rủa-sả những thù-nghịch ta, kìa ngươi lại chúc phước cho! 12Người đáp rằng: Tôi há không nên cẩn-thận nói điều Đức Giê-hô-va đặt vào miệng tôi sao? 13Ba-lác bèn nói: Vậy, hãy đến cùng ta trong một chỗ khác, là nơi ngươi sẽ thấy dân nầy, vì ngươi chỉ đã thấy ở đầu-cùng nó, chớ không thấy hết; ở đó hãy rủa-sả nó cho ta. 14Vậy, người dẫn Ba-la-am đến đồng Xô-phim, trên chót núi Phích-ga, lập bảy cái bàn-thờ, và trên mỗi cái dâng một con bò đực và một con chiên đực. 15Ba-la-am bèn nói cùng Ba-lác rằng: Hãy đứng đây gần của-lễ thiêu của vua, còn tôi sẽ đi lại đó, đón Đức Giê-hô-va. 16Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Ba-la-am, để những lời trong miệng người, mà rằng: Hãy trở về cùng Ba-lác và nói như vậy…

17Ba-la-am trở về cùng Ba-lác; người và các sứ-thần Mô-áp đứng gần của-lễ thiêu của vua. Ba-lác hỏi: Đức Giê-hô-va có phán chi? 18Ba-la-am bèn nói lời ca mình mà rằng:

Hỡi Ba-lác, hãy đứng dậy và nghe!

Hỡi con trai Xếp-bô, hãy lắng tai!

19Đức Chúa Trời chẳng phải là người để nói dối,

Cũng chẳng phải là con loài người đặng hối-cải.

Điều Ngài đã nói, Ngài há sẽ chẳng làm ư?

Điều Ngài đã phán, Ngài há sẽ chẳng làm ứng-nghiệm sao?

20Nầy, tôi đã lãnh mạng chúc phước;

Ngài đã ban phước, tôi chẳng cãi đâu.

21Ngài chẳng xem tội-ác nơi Gia-cốp,

Và không thấy tà-vạy trong Y-sơ-ra-ên;

Giê-hô-va, Đức Chúa Trời người, ở cùng người,

Trong Y-sơ-ra-ên có tiếng reo-mừng của vua.

22Ấy là Đức Chúa Trời đã rút dân đó ra khỏi xứ Ê-díp-tô;

Chúng có sức-mạnh như bò rừng vậy.

23Không có phù-chú nơi Gia-cốp,

Cũng chẳng có bói-khoa trong Y-sơ-ra-ên,

Vì đến kỳ định, sẽ nói về Gia-cốp và Y-sơ-ra-ên rằng:

Việc Đức Chúa Trời làm lạ là dường nào!

24Kìa, một thứ dân hưng lên như sư-tử cái,

Và vùng lên khác nào sư-tử đực;

Chỉ khi nào đã xé được mồi mới nằm xuống,

Và uống huyết những kẻ bị thương.

25Bấy giờ, Ba-lác nói cùng Ba-la-am rằng: Chớ rủa-sả họ, nhưng cũng đừng chúc phước cho nữa. 26Ba-la-am đáp cùng Ba-lác rằng: Tôi há chẳng có nói: Tôi phải làm mọi điều Đức Giê-hô-va sẽ phán dặn sao? 27Ba-lác lại nói cùng Ba-la-am rằng: Vậy, hãy lại, ta dẫn ngươi đến một chỗ khác; có lẽ Đức Chúa Trời sẽ ưng cho ngươi rủa-sả dân nầy tại đó chăng. 28Ba-lác bèn dẫn Ba-la-am đến chót núi Phê-ô, đối ngang đồng vắng. 29Ba-la-am nói cùng Ba-lác rằng: Tại đây, hãy lập cho tôi bảy cái bàn-thờ, và sắm-sẵn bảy con bò đực và bảy con chiên đực. 30Vậy, Ba-lác làm theo như Ba-la-am đã nói; trên mỗi bàn-thờ, người dâng một con bò đực và một con chiên đực.

Dân-số Ký 24

Ba-la-am lại chúc phước cho Y-sơ-ra-ên nữa

1Ba-la-am thấy rõ Đức Giê-hô-va ưng ban phước cho Y-sơ-ra-ên, thì không cậy đến phù-chú như những lần khác; nhưng người xây mặt về hướng đồng vắng, 2nhướng mắt lên thấy Y-sơ-ra-ên đóng trại từng chi-phái, và Thần Đức Chúa Trời cảm-động người, 3bèn nói lời ca mình mà rằng:

Lời ca của Ba-la-am, con trai Bê-ô,

Lời ca của người có mắt mở ra,

4Lời ca của người nghe lời Đức Chúa Trời,

Xem sự hiện-thấy của Đấng Toàn-năng,

Sấp mình xuống và mắt mở ra:

5Hỡi Gia-cốp! trại ngươi tốt dường bao!

Hỡi Y-sơ-ra-ên! nhà-tạm ngươi đẹp biết mấy!

6Nó trương ra như trũng núi,

Khác nào cánh vườn ở nơi mé sông,

Tợ cây trầm-hương mà Đức Giê-hô-va đã trồng,

Tỉ như cây hương-nam ở nơi mé nước.

7Nước chảy tràn ngoài thùng chứa,

Hột giống của người nhuần tưới dư-dật,

Vua người sẽ trổi cao hơn A-gát,

Nước người được cao lên.

8Đức Chúa Trời đã dẫn người ra khỏi xứ Ê-díp-tô,

Người có sức-mạnh như bò rừng,

Sẽ nuốt các nước, tức kẻ thù-nghịch mình,

Bẻ gãy xương chúng nó, đánh chúng nó bằng mũi tên mình.

9Người sụm xuống, nằm như sư-tử đực khác nào sư tử cái:

Ai dễ khiến ngồi lên?

Phước cho kẻ nào chúc phước ngươi,

Rủa-sả kẻ nào rủa-sả ngươi.

Ba-lác đuổi Ba-la-am

10Bấy giờ, Ba-lác nổi giận cùng Ba-la-am, vỗ tay mà nói cùng Ba-la-am rằng: Ta đã thỉnh ngươi đặng rủa-sả kẻ thù-nghịch ta; nầy, ngươi lại chúc phước cho chúng nó đã ba lần rồi! 11Vậy, bây giờ, khá chạy trở về xứ ngươi! Ta đã nói ta sẽ tôn ngươi vinh-hiển, nhưng nầy, Đức Giê-hô-va đã cản ngươi nhận-lãnh. 12Ba-la-am đáp cùng Ba-lác rằng: Tôi há chẳng có nói cùng các sứ-giả vua đã sai đến tôi rằng. 13Dầu Ba-lác cho tôi nhà người đầy bạc và vàng, tôi cũng chẳng được vượt qua mạng Đức Giê-hô-va để làm tự ý điều phải hay là điều quấy; tôi phải nói điều chi Đức Giê-hô-va sẽ phán! 14Nầy, bây giờ, tôi trở lại cùng dân tôi, hãy lại, tôi sẽ cáo cho vua biết điều dân nầy ngày sau-cùng sẽ làm cho dân-sự vua.

Ba-la-am lại nói tiên-tri về sự vinh-hiển của Y-sơ-ra-ên

15Người bèn nói lời ca mình mà rằng:

Lời ca của Ba-la-am, con trai của Bê-ô,

Lời ca của người có mắt mở ra;

16Lời ca của người nghe lời Đức Chúa Trời,

Biết sự tri-thức của Đấng Chí-cao,

Xem sự hiện-thấy của Đấng Toàn-năng,

Sấp mình xuống mà mắt tự mở ra:

17Tôi thấy Người, nhưng chẳng phải bây giờ;

Tôi xem Người, nhưng chẳng phải ở gần;

Một ngôi sao hiện ra từ Gia-cốp,

Một cây phủ-việt trồi lên từ Y-sơ-ra-ên;

Người sẽ đâm lủng Mô-áp từ đầu nầy tới đầu kia,

Hủy-diệt dân hay dấy giặc nầy.

18Người sẽ được Ê-đôm làm cơ-nghiệp;

Sẽ được Sê-i-rơ, là kẻ thù-nghịch mình, làm sản-nghiệp.

Y-sơ-ra-ên sẽ tỏ ra sự cường-thạnh mình.

19Đấng ra từ Gia-cốp sẽ cầm quyền,

Người sẽ diệt những dân sót của thành.

20Ba-la-am cũng thấy A-ma-léc, bèn nói lời ca mình rằng:

A-ma-léc đứng đầu các nước;

Nhưng sau-cùng người sẽ bị diệt-vong.

21Kế đó, Ba-la-am thấy người Kê-nít, bèn nói lời ca mình rằng:

Chỗ ở ngươi là bền-vững,

Ổ ngươi đóng trong hòn đá.

22Nhưng Ca-in sẽ bị hư-nát,

Cho đến khi A-su-rơ bắt dẫn tù ngươi.

23Người còn nói lời ca mình rằng:

Ôi! khi Đức Chúa Trời đã làm các điều nầy, ai sẽ còn sống?

24Nhưng sẽ có những tàu từ gành Kít-tim đến,

Hà-khắc A-su, hà-khắc Hê-be.

Rồi chính người cũng sẽ bị tuyệt-diệt.

25Đoạn, Ba-la-am đứng dậy đi về bổn-xứ. Ba-lác cũng lên đường.

Amen. Amen. Cảm ơn Chúa.

Chúng ta hôm nay học đến bài học là Ba-lác biểu Ba-la-am rủa xả dân Y-sơ-ra-ên, nhưng vì ông đã bị thiên sứ chặn lại và đòi giết ông. Con người nào cũng muốn được vinh hiển các bạn., Ông vua Mô-áp muốn mua chuộc, dụ dỗ ông Ba-la-am là người tiên tri để rủa xả, rủa xả, vì những lời rủa xả của ông thành sự thật. Cho nên ông là một người nổi tiếng từ lâu, vì những lời rủa xả của ông thực hiện được.

Ngày hôm nay, Đức Chúa Trời muốn chuyển Ba-la-am trở nên một người chúc phước. Cho nên ông phải biết sợ Chúa. Chúa đã chặn đứng ông để cho ông thấy thiên sứ của Đức Giê-hô-va. Khi một con người đã thấy được Đức Chúa Trời, Đức Giê-hô-va nói chuyện với ông, cho nên ông mới biết kính và sợ Chúa. Ngày hôm nay, chúng ta không có thấy, cho nên chúng ta không có sợ. Chúng ta phải tìm kiếm Chúa hết lòng để chúng ta thấy được Chúa bằng tấm lòng của chúng ta, và chúng ta phải biết kính sợ và biết vâng lời Chúa phán bảo. Chúa biểu gì thì phải làm điều đó, không được nghe lời loài người để mà nhận được sự vinh hiển cho mình.

Tôi rất thương cho những người ngày hôm nay vì ham mê sự vinh hiển cho mình, cho nên đời sống họ bị cắt ngắn. Họ không nghe và họ không vâng lời Đức Chúa Trời là Đấng sống và thánh. Ngài muốn mọi người đều phải vâng lời Ngài.

Ông vua Ba-lác là người sai Ba-la-am đến để rủa xả dân Y sơ-ra-ên, dân của Chúa, nhưng ông cứ đổi chỗ, đổi chỗ, đổi chỗ ba lần để dụ Ba-la-am nói những lời rủa xả. Nhưng ba lần Ba-la-am đều là chúc phước, chúc phước, chúc phước. Ông không sợ bị vua giết chết. Khi ông đã thấy Đức Chúa Trời rồi, thì ông không còn sợ chết nữa. Mỗi lần ông đều chúc phước. Có thể nếu vua nổi giận thì ông sẽ giết Ba-la-am, nhưng vua thấy người của Đức Chúa Trời thì phải sợ, vì có Chúa bảo vệ. Cho nên ông không sợ một vị vua đó, mà ông chúc phước vì kính sợ Đức Chúa Trời, của dân Y-sơ-ra-ên.

Ông nói: “Kẻ nào Đức Chúa Trời đã biểu tôi chúc phước, làm sao tôi dám rủa xả họ được.” Ông nói thẳng rằng: “Phước cho kẻ nào chúc phước ngươi, và rủa xả kẻ nào rủa xả ngươi.” Chúng ta là dân tuyển chọn của Chúa. Người nào rủa xả chúng ta thì người đó sẽ bị rủa xả lại. Vì chúng ta biết chắc con đường mình đi. Là rất đúng. Chúng ta làm công việc của Chúa thì phải biết vâng lời và kính sợ Đức Chúa Trời, không vâng phục loài người, nhưng vâng phục Đức Chúa Trời là Đấng hằng sống.

Muốn làm công việc của Chúa, chúng ta phải vững vàng, vững lòng tin, biết rằng Đức Chúa Trời binh vực chúng ta. Không ai có thể hại chúng ta được. Chúng ta là những người được phước. Đức Chúa Trời ban phước, Ngài chúc phước cho chúng ta. Không ai có thể rủa xả chúng ta được. Chúng ta là những người được chọn, được lãnh sứ mạng của Ngài để Ngài ban phước cho chúng ta.

Chúng ta từ từ sẽ thấy được con đường của Chúa trên đời sống mình. Khi chúng ta tìm kiếm mặt Chúa hết lòng, Chúa hứa đời sống của chúng ta sẽ được phước. Vì chúng ta vốn là những người có tội, nhưng ngày hôm nay chúng ta đã ăn năn và được trở về làm con của Đức Chúa Trời hằng sống. Ngài hứa rằng đời sống của chúng ta sẽ được phước, và ai rủa xả chúng ta sẽ bị Đức Chúa Trời rủa xả lại; ai chúc phước cho chúng ta thì người đó sẽ được phước lại.

Thật là tuyệt vời khi chúng ta thấy được một Đức Chúa Trời toàn năng, hằng sống, thì chúng ta kính sợ. Có một số người không biết kính sợ Đức Chúa Trời. Họ chỉ nghe và nhìn thấy sự vinh hiển của họ khi làm được công việc của Chúa. Một chút gì đó thì họ lấy sự vinh hiển của Chúa đem về cho mình, làm như mình là Đức Chúa Trời. Họ làm được những công việc của Chúa, cầu nguyện cho người đau thì người đau được lành, rồi họ tưởng rằng mình là Chúa.

Chúng ta làm được lần đầu, lần hai, lần ba thì biết rằng đó là Đức Chúa Trời làm. Nhưng sau một thời gian, con quỷ bịt mắt chúng ta, khiến chúng ta quên rằng Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta làm công cụ cho Ngài, chứ không phải để lấy vinh hiển về cho mình. Phải nhớ rằng nếu chúng ta làm ngược lại ý của Chúa, đời sống chúng ta sẽ bị cắt ngắn. Phải biết kính sợ Đức Giê-hô-va.

Chúng ta phải chúc phước cho những người kính sợ Đức Giê-hô-va, đừng rủa xả họ. Khi chúng ta rủa xả những người được Đức Chúa Trời chọn, là chúng ta đá vào gai nhọn. Có một số người quơ đũa cả nắm, thấy những người làm công việc của Chúa thì nói là thuộc về quỷ Sa-tan. Ngày nay có những kẻ bắt chước, nhưng đời sống họ dơ bẩn, họ làm công cụ cho quỷ Sa-tan. Cho nên đời sống của họ không phản ảnh đời sống của một Cơ Đốc nhân, không có trái của Thánh Linh. Vì vậy có người nói rằng những người ấy là lấy quỷ trừ quỷ.

Thật sự có một số người lấy quỷ trừ quỷ, nhưng không phải tất cả đều như vậy. Chúng ta phải sống đúng theo lời Chúa dạy, phải có trái của Thánh Linh, phải sống một đời sống thánh khiết. Có tội thì biết ăn năn để Đức Chúa Trời chọn chúng ta. Người nào rủa xả chúng ta, nói chúng ta là lấy quỷ trừ quỷ, thì người đó là đá vào gai nhọn của Đức Giê-hô-va.

Tôi nhìn quanh thấy những người chống tôi, phá tôi. Ngày hôm nay họ bị hoạn nạn, có người không còn sống trên đất này nữa. Cảm ơn Chúa, điều đó khiến chúng ta càng kính sợ Đức Giê-hô-va hơn, vì thấy Đức Chúa Trời binh vực chúng ta. Những người nói chúng ta lấy quỷ trừ quỷ, phá và chọc để chúng ta giận họ, hòng khiến chúng ta trở nên giống họ. Nhưng cảm ơn Chúa, chúng ta biết và chúng ta cầu thay cho họ.

Những người phá chúng ta là những người chúng ta phải cầu thay cho họ, để mạng sống của họ không bị cắt ngắn. Chúng ta không rủa xả lại. Những người rủa xả chúng ta, chúng ta phải cầu thay cho họ. Lời nói của chúng ta rất linh nghiệm, vì chúng ta là con của Đức Chúa Trời. Chúng ta có phản ảnh bản tính của Đức Chúa Trời. Ngài tạo dựng muôn vật bằng lời phán. Vì vậy miệng lưỡi của chúng ta rất nguy hiểm. Chúng ta không nên rủa xả ai, vì lời rủa xả có thể đem đến sự chết.

Vì tình yêu thương của Chúa, chúng ta phải cho họ cơ hội ăn năn, để linh hồn họ được sống đời đời, không đi vào hồ lửa địa ngục. Chúa Giê-xu thương xót những người ở trong địa ngục đời đời, vì họ không thấy, không biết, nên không kính sợ. Khi chúng ta biết hồ lửa địa ngục là thế nào, chúng ta không thể rủa cho một người nào đi vào đó. Chúng ta phải cứu vớt nhiều linh hồn ra khỏi hồ lửa địa ngục.

Con quỷ Sa-tan muốn tất cả mọi người đi địa ngục với nó. Kẻ thù của nó là loài người. Cho nên chúng ta phải cầu thay cho những người chống lại chúng ta. Chúa Giê-xu đã động lòng thương xót, khi bị đóng đinh trên thập tự giá, Ngài vẫn cầu xin: “Xin Cha tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì.” Vì Chúa Giê-xu đã thấy hồ lửa địa ngục và không muốn một ai đi vào đó.

Ngày hôm nay, chúng ta cũng phải cầu thay, phải thương những kẻ thù nghịch với mình, đừng rủa xả họ. Vì chúng ta được Chúa chọn, được dọn sạch lòng, trở nên thánh sạch. Lời nói, việc làm và hành động của chúng ta phải đi đôi với nhau. Không nói một đằng, làm một nẻo.

Chúng ta nhìn xung quanh sẽ thấy nhiều người nói họ tin Chúa nhưng không kính sợ Đức Giê-hô-va. Họ dạy một đường nhưng làm một ngã. Đời sống họ vẫn được phước, vì con quỷ dùng họ làm công cụ để khiến người khác chán nản, bỏ Chúa. Họ giảng về Nước Thiên Đàng nhưng chính họ không vào được, lại còn ngăn trở người khác.

Chúa Giê-xu đã cảnh báo người Pha-ri-si phải ăn năn, phải dọn sạch bề trong, đừng tô bề ngoài cho đẹp mà bên trong đầy dơ bẩn, ô uế. Chúa Giê-xu mở mắt chúng ta để thấy những kẻ giả hình đó, hầu cho chúng ta trở về sống thật lòng với Chúa.

Chúng ta học bài học của Ba-la-am: kính sợ Đức Giê-hô-va, không dám rủa xả dân Y-sơ-ra-ên, không ham sự vinh hiển của vua Mô-áp. Ba lần dụ dỗ, nhưng ông vẫn chúc phước. Ông được sự bảo vệ của Đức Chúa Trời. Ngày hôm nay cũng vậy, có người muốn hại chúng ta, nhưng thấy sự vinh hiển của Chúa trên đời sống chúng ta thì không dám làm gì. Đức Chúa Trời binh vực chúng ta, không ai có thể phá hoại chúng ta được.

Ngày nào chúng ta còn sống là ngày đó Chúa còn muốn chúng ta làm công việc Ngài. Khi làm xong, Chúa sẽ đem chúng ta đi cách bình an. Mắt chúng ta nhìn chăm vào Thiên Đàng. Chúng ta không sống theo xác thịt, không ham vinh hiển thế gian. Đời sống chúng ta phải phản ảnh đời sống của Đức Chúa Giê-xu.

Nếu chúng ta đặt Chúa là số một trong đời sống, chúng ta sẽ làm được những điều Đức Chúa Giê-xu đã làm. Hãy lấy đức tin, lòng yêu thương và lòng thương xót như Đức Chúa Giê-xu, thì chúng ta sẽ làm được những điều Ngài đã làm. Chúng ta hứa với Chúa rằng không lấy vinh hiển của Ngài cho mình, không nhìn xem thế gian, nhưng chỉ nhìn xem Đức Chúa Giê-xu mà bước đi.

Chúng ta cũng không nên rủa xả những kẻ thù nghịch với mình, vì Đức Chúa Trời vẫn cho họ cơ hội ăn năn. Tất cả loài người đều là con cái của Đức Chúa Trời. Ngày hôm nay họ có thể gian ác, nhưng khi ăn năn, họ trở về làm con của Ngài, được tha tội và trở nên thánh sạch.

Ngày xưa tôi không biết nên hay rủa xả, và những người tôi rủa xả đã chết hết. Ngày hôm nay tôi cầu nguyện cho họ, xin Chúa thương xót cho họ có cơ hội ăn năn, để họ trở về làm con cái của Đức Chúa Trời, không đi vào hồ lửa địa ngục đời đời. Đó là lòng thương xót của Đức Chúa Giê-xu đối với loài người.

Tôi xin kết thúc tại đây.

Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ.
Cảm tạ Cha vì Ngài đã mở miệng con nói những lời đến từ Thánh Linh của Ngài, để lời của chúng con là lời chúc phước, không phải lời rủa xả. Vì chúng con là con cái của Ngài, và những người xung quanh chúng con cũng là con cái của Chúa, chỉ khác là họ chưa biết tội lỗi, chưa biết ăn năn. Xin cho chúng con rao truyền lời ăn năn để họ được đụng chạm và trở về làm con cái của Đức Chúa Trời như chúng con. Cảm tạ ơn Cha. Con xin dâng lời cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.