
DÂN SỐ KÝ 21-22: DÂN Y-SƠ-RA-ÊN LẦM BẦM BỊ RẮN LỬA CẮN CHẾT, NHÌN RẮN BẰNG ĐỒNG TREO ĐƯỢC SỐNG. CÂU CHUYỆN CON LỪA BIẾT NÓI.
Dân-số Ký 21
Dân Y-sơ-ra-ên thắng vua A-rát
1Khi vua A-rát, người Ca-na-an, ở nơi Nam-phương, hay rằng Y-sơ-ra-ên theo đường do-thám đi đến, bèn hãm-đánh Y-sơ-ra-ên, và bắt mấy người cầm tù. 2Y-sơ-ra-ên bèn hứa-nguyện cùng Đức Giê-hô-va rằng: Nếu Chúa phó dân nầy vào tay tôi, tất tôi sẽ diệt các thành của nó. 3Đức Giê-hô-va nhậm lời dân Y-sơ-ra-ên và phó dân Ca-na-an cho. Người ta diệt hết dân đó và các thành của nó, đặt tên chỗ nầy là Họt-ma.
Con rắn lửa và con rắn đồng
4Đoạn, dân Y-sơ-ra-ên đi từ núi Hô-rơ về hướng Biển-đỏ, đặng đi vòng theo xứ Ê-đôm; giữa đường dân-sự ngã lòng. 5Vậy, dân-sự nói nghịch cùng Đức Chúa Trời và Môi-se mà rằng: Làm sao người khiến chúng tôi lên khỏi xứ Ê-díp-tô đặng chết trong đồng vắng? Vì đây không có bánh, cũng không có nước, và linh-hồn chúng tôi đã ghê-gớm thứ đồ-ăn đạm-bạc nầy. 6Đức Giê-hô-va sai con rắn lửa đến trong dân-sự, cắn dân đó đến đỗi người Y-sơ-ra-ên chết rất nhiều. 7Dân-sự bèn đến cùng Môi-se mà nói rằng: Chúng tôi có phạm tội, vì đã nói nghịch Đức Giê-hô-va và người. Hãy cầu-xin Đức Giê-hô-va, để Ngài khiến rắn lìa xa chúng tôi. Môi-se cầu-khẩn cho dân-sự. 8Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy làm lấy một con rắn lửa, rồi treo nó trên một cây sào. Nếu ai bị cắn và nhìn nó, thì sẽ được sống. 9Vậy, Môi-se làm một con rắn bằng đồng, rồi treo lên một cây sào; nếu người nào đã bị rắn cắn mà nhìn con rắn bằng đồng, thì được sống.
10Kế đó, dân Y-sơ-ra-ên đi và đóng trại tại Ô-bốt. 11Đoạn, đi từ Ô-bốt và đóng trại tại Y-giê-A-ba-rim, tại đồng vắng, đối ngang Mô-áp về hướng mặt trời mọc. 12Họ đi từ đó đóng trại tại đèo Xê-rết. 13Rồi từ đó đi và đóng trại phía bên kia Ạt-nôn, ở trong đồng vắng, vừa ra bờ-cõi dân A-mô-rít; vì Ạt-nôn là giáp-ranh của dân Mô-áp và dân A-mô-rít. 14Bởi cớ đó, trong sách chiến-trận của Đức Giê-hô-va có nói rằng:… Va-hép ở tại Su-pha, và trũng Ạt-nôn, 15cùng những triền trũng chạy xuống phía A-rơ, và đụng ranh Mô-áp…
16Từ đó dân Y-sơ-ra-ên đến Bê-re, ấy đó là cái giếng mà Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy nhóm-hiệp dân-sự, ta sẽ cho chúng nó nước. 17Y-sơ-ra-ên bèn hát bài nầy:
Hỡi giếng, hãy tuôn lên! hãy ca-hát cho nó!
18Giếng mà các vua-chúa đã khai,
Các tước-vị của dân-sự đã đào
Với phủ-việt cùng cây gậy mình!
19Kế đó, từ đồng vắng dân Y-sơ-ra-ên đến Ma-tha-na; rồi từ Ma-tha-na đến Na-ha-li-ên; từ Na-ha-li-ên đến Ba-mốt; 20và từ Ba-mốt đến trũng ở trong bờ-cõi Mô-áp, tại chót núi Phích-ga, là nơi người ta nhìn thấy đồng bằng của sa-mạc.
Thắng dân A-mô-rít và vua Ba-san
21Vả, Y-sơ-ra-ên sai sứ-giả đến Si-hôn, vua dân A-mô-rít, đặng nói rằng: 22Xin cho phép chúng tôi đi ngang qua xứ vua, chúng tôi sẽ không xây vào đồng ruộng, hay là vào vườn nho, và chúng tôi cũng sẽ không uống nước các giếng, cứ đi đường cái của vua cho đến chừng nào qua khỏi bờ-cõi vua. 23Nhưng Si-hôn không cho phép Y-sơ-ra-ên đi ngang qua bờ-cõi mình, bèn hiệp hết dân-sự mình đi ra đón Y-sơ-ra-ên về hướng đồng vắng; người đến Gia-hát, chiến-trận cùng Y-sơ-ra-ên. 24Song Y-sơ-ra-ên dùng lưỡi gươm đánh bại người, và chiếm xứ người từ Ạt-nôn đến Gia-bốc, đến dân Am-môn; vì bờ-cõi dân Am-môn bền-vững.
25Y-sơ-ra-ên chiếm hết các thành nầy, và ở trong các thành dân A-mô-rít, là ở tại Hết-bôn và trong các thành địa-hạt. 26Vì Hết-bôn là thành của Si-hôn, vua dân A-mô-rít, là vua đã giao-chiến cùng vua trước của Mô-áp, chiếm lấy khắp hết xứ người đến Ạt-nôn. 27Bởi cớ đó, những nhà văn-sĩ nói rằng:
Hãy đến Hết-bôn!
Thành Si-hôn phải xây-cất và lập vững!
28Vì có một đám lửa bởi thành Hết-bôn,
Một ngọn lửa bởi thành Si-hôn mà ra;
Nó thiêu đốt A-rơ của Mô-áp,
Các chúa của nơi cao Ạt-nôn.
29Hỡi Mô-áp, khốn thay cho ngươi!
Hỡi dân Kê-móc, ngươi đã diệt mất!
Người đã nộp con trai mình làm kẻ trốn-tránh,
Và con gái mình làm phu-tù cho Si-hôn, vua A-mô-rít.
30Chúng ta đã bắn tên nhằm chúng nó.
Hết-bôn đã bị hủy-diệt cho đến Đi-bôn.
Chúng ta đã làm tàn-hại đến Nô-phách.
Lửa đã lan đến Mê-đê-ba.
31Vậy, Y-sơ-ra-ên ở trong xứ dân A-mô-rít. 32Môi-se sai đi do-thám Gia-ê-xe, chiếm các thành bổn-hạt và đuổi dân A-mô-rít ở tại đó.
33Đoạn, dân Y-sơ-ra-ên trở lại đi lên về hướng Ba-san. Óc, vua Ba-san, và cả dân-sự người đi ra đón đặng chiến-trận tại Ết-rê-i. 34Nhưng Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Đừng sợ người, vì ta đã phó người, luôn dân-sự và xứ người vào tay ngươi; ngươi khá làm cho người như đã làm cho Si-hôn, vua dân A-mô-rít ở tại Hết-bôn. 35Vậy, dân Y-sơ-ra-ên đánh bại Óc, các con trai người và cả dân-sự người, cho đến chừng không còn người nào ở lại; dân Y-sơ-ra-ên chiếm lấy xứ người vậy.
Dân-số Ký 22
Thì kiều-ngụ trong đồng bằng Mô-áp
(Từ đoạn 22 đến đoạn 36)
Ba-lác và Ba-la-am
1Đoạn, dân Y-sơ-ra-ên đi, đến đóng trại trong đồng bằng Mô-áp, bên kia sông Giô-đanh, đối-diện Giê-ri-cô. 2Ba-lác, con trai Xếp-bô, thấy hết mọi điều Y-sơ-ra-ên đã làm cho dân A-mô-rít. 3Mô-áp lấy làm sợ-sệt lắm và kinh-khủng trước mặt dân Y-sơ-ra-ên, vì dân đó rất đông. 4Vậy, Mô-áp nói cùng các trưởng-lão Ma-đi-an rằng: Bây giờ, đoàn dân đông nầy sẽ nuốt hết thảy chung-quanh ta, khác nào con bò ăn cỏ trong đồng vậy.
Đương lúc đó, Ba-lác, con trai Xếp-bô, làm vua Mô-áp. 5Người sai sứ-giả đến cùng Ba-la-am, con trai Bê-ô, ở Phê-thô-rơ, tại trên mé sông, trong xứ của con cái dân-sự mình, đặng gọi người mà nói rằng: Nầy một dân đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô, phủ khắp mặt đất, và đóng lại đối ngang ta. 6Vậy, ta xin ngươi hãy đến bây giờ, rủa-sả dân nầy cho ta, vì nó mạnh hơn ta. Có lẽ ta sẽ đánh bại dân nầy và đuổi nó khỏi xứ được; vì ta biết rằng kẻ nào ngươi chúc phước cho, thì được phước; còn kẻ nào ngươi rủa-sả, thì bị rủa-sả.
7Vậy, các trưởng-lão Mô-áp đi cùng các trưởng-lão Ma-đi-an, trong tay có lễ-vật cho thầy bói, đến cùng Ba-la-am mà thuật lại những lời của Ba-lác. 8Người đáp rằng: hãy ở lại đây đêm nay thì ta sẽ trả lời theo như lời Đức Giê-hô-va sẽ phán cùng ta. Các trưởng-lão Mô-áp ở lại nhà Ba-la-am.
9Vả, Đức Chúa Trời đến cùng Ba-la-am và phán rằng: Những người ngươi có trong nhà là ai? 10Ba-la-am thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Ba-lác, con trai Xếp-bô, vua Mô-áp, đã sai đến tôi đặng nói rằng: 11Nầy, một dân đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô, phủ khắp mặt đất; hãy đến bây giờ, rủa-sả dân đó cho ta: có lẽ ta sẽ đánh bại dân nầy và đuổi nó được. 12Đức Chúa Trời phán cùng Ba-la-am rằng: Ngươi chớ đi với chúng nó, chớ rủa-sả dân nầy, vì dân nầy được ban phước. 13Sớm mai Ba-la-am dậy, nói cùng các sứ-thần của Ba-lác rằng: Hãy trở về xứ các ngươi, vì Đức Giê-hô-va không cho ta đi cùng các ngươi. 14Vậy, các sứ-thần Mô-áp dậy trở về Ba-lác mà tâu rằng: Ba-la-am từ-chối đến cùng chúng tôi.
15Ba-lác lại sai nhiều sứ-thần hơn và tôn-trọng hơn những người trước, 16đến cùng Ba-la-am mà rằng: Ba-lác, con trai Xếp-bô, có nói như vầy: Ta xin ngươi, chớ có chi ngăn-cản ngươi đến cùng ta, 17vì ta sẽ tôn ngươi rất vinh-hiển, và làm theo mọi điều ngươi sẽ nói cùng ta. Ta xin ngươi hãy đến rủa-sả dân nầy. 18Ba-la-am đáp cùng các sứ-thần của Ba-lác rằng: Dầu Ba-lác sẽ cho ta nhà người đầy vàng và bạc, ta cũng chẳng được vượt qua mạng của Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của ta, đặng làm một việc hoặc nhỏ hay lớn. 19Song ta xin các ngươi cũng ở lại đêm nay, đặng ta biết Đức Giê-hô-va sẽ phán điều chi cùng ta nữa. 20Trong lúc ban đêm, Đức Chúa Trời giáng đến Ba-la-am mà phán rằng: Nếu các người ấy đến đặng gọi ngươi, hãy đứng dậy đi với chúng nó; nhưng chỉ hãy làm theo lời ta sẽ phán. 21Vậy, sớm mai, Ba-la-am dậy thắng lừa cái mình và đi với các sứ-thần Mô-áp.
22Nhưng cơn thạnh-nộ của Đức Chúa Trời nổi phừng lên, vì người ra đi; thiên-sứ của Đức Giê-hô-va đứng trên đường đặng cản người. Vả, người đã cỡi lừa cái mình, và có hai đứa đầy-tớ đi theo. 23Lừa cái thấy thiên-sứ của Đức Giê-hô-va đứng trên đường có cây gươm trần nơi tay, bèn tẽ đường đi vào trong ruộng; Ba-la-am đánh nó đặng dẫn nó vào đường lại. 24Nhưng thiên-sứ của Đức Giê-hô-va đứng trong đường nhỏ của vườn nho có vách bên nầy và bên kia. 25Lừa thấy thiên-sứ của Đức Giê-hô-va thì nép vào vách và ép chân Ba-la-am; người đánh nó. 26Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va đi tới xa hơn, đứng trong một ngả rất hẹp không chỗ nào trở qua bên hữu hay là bên tả; 27lừa thấy thiên-sứ của Đức Giê-hô-va bèn nằm quị dưới Ba-la-am. Nhưng Ba-la-am nổi giận, đánh lừa bằng một cây gậy. 28Bấy giờ, Đức Giê-hô-va mở miệng lừa ra, nó nói cùng Ba-la-am rằng; Tôi có làm chi cho người, mà người đã đánh tôi ba lần? 29Ba-la-am đáp cùng lừa cái rằng: Ấy là tại mầy khinh-nhạo ta. Chớ chi ta có cây gươm trong tay, ta đã giết mầy rồi! 30Lừa nói cùng Ba-la-am rằng: Tôi há chẳng phải là lừa của người mà người đã cỡi luôn đến ngày nay sao? Tôi há có thói làm như vậy cùng người chăng? Người đáp: Không.
31Đức Giê-hô-va bèn mở mắt Ba-la-am ra, thấy thiên-sứ của Đức Giê-hô-va đứng trong đường tay cầm một cây gươm. Người cúi đầu và sấp mặt xuống đất. 32Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va nói: Sao ngươi đã đánh lừa cái ngươi ba lần? Nầy, ta đi ra đặng cản ngươi, vì ta thấy ngươi đi theo một con đường dẫn mình đến nơi hư-nát. 33Vả, con lừa cái có thấy ta, đi tẽ trước mặt ta ba lần, nếu nó không đi tẽ trước mặt ta, chắc ta đã giết ngươi rồi và để nó sống. 34Ba-la-am bèn thưa cùng thiên-sứ của Đức Giê-hô-va rằng: Tôi có phạm tội, vì chẳng biết người đã đứng trong đường đặng cản tôi, bây giờ, nếu người không bằng lòng tôi đi, tôi sẽ trở về. 35Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va nói cùng Ba-la-am rằng: Hãy đi cùng các người đó, nhưng ngươi chỉ hãy nói điều chi ta sẽ phán dặn ngươi. Ba-la-am bèn đi cùng các sứ-thần của Ba-lác.
36Khi Ba-lác hay rằng Ba-la-am đến, bèn đi ra tới thành Mô-áp ở gần khe Ạt-nôn, tức là ở tận bờ-cõi của xứ, mà nghinh-tiếp người. 37Ba-lác nói cùng Ba-la-am rằng: Ta há chẳng sai sứ vời ngươi sao? Sao ngươi không đến ta? Ta há không tôn vinh-hiển cho ngươi được sao? 38Ba-la-am đáp cùng Ba-lác rằng: Nầy tôi đã đến cùng vua, bây giờ tôi há có thể nói ra lời gì chăng? Tôi sẽ nói điều chi Đức Chúa Trời đặt trong miệng tôi vậy.
39Ba-la-am đi cùng Ba-lác, đến Ki-ri-át-Hút-sốt. 40Ba-lác giết những bò và chiên, sai dâng cho Ba-la-am và các sứ-thần đã đi với người. 41Khi đến sáng mai, Ba-lác đem Ba-la-am lên Ba-mốt-Ba-anh, là nơi người thấy đầu cùng trại-quân Y-sơ-ra-ên.
Amen, Amen.
Chúng ta học đến cái bài học rằng Đức Chúa Trời hiện diện ra để mà nói chuyện với tiên tri của Chúa, và Đức Chúa Trời đang nổi giận với dân Y-sơ-ra-ên, vì họ tiếp tục lầm bầm, lầm bầm, lầm bầm. Cái tội lầm bầm mà không bao giờ sửa. Chết không biết bao nhiêu người vẫn còn lầm bầm, lầm bầm, lầm bầm. Oán trách cứ nói bao nhiêu, cứ nói hoài. Dân Y-sơ-ra-ên mỗi lần họ lầm bầm là họ chết không biết bao nhiêu người, nhưng mà họ vẫn quên. Cái xác thịt nó đòi ăn, đòi uống, đòi những cái tiện nghi ở trong đồng vắng lâu ngày quá. Không có những cái tiện nghi cho nên họ vẫn lầm bầm, lầm bầm. Thấy đó rồi quên đó, thấy Đức Chúa Trời nổi giận rồi quên đó. Chúng ta ngày hôm nay cũng là những cái người giống như dân Y-sơ-ra-ên, tối ngày cứ lầm bầm, lầm bầm, oán trách Chúa. Cho nên bị hoạn nạn. Chúa sai con rắn lửa nó đến, nó cắn chết không biết bao nhiêu người. Rồi họ biết họ có tội. Mỗi lần họ có hoạn nạn là họ biết họ có tội, chứ họ không có quên cái sự mà họ làm tội lỗi, lầm bầm oán trách Chúa. Họ kêu Môi-se, cầu thay cho tôi, hãy cầu xin Đức Giê-hô-va cho chúng tôi, cầu khẩn cho dân sự, để cho Chúa đừng có nổi giận với họ.
Thì Môi-se vẫn đi kêu cầu, và Chúa có nghe. Mỗi lần Môi-se đi kêu cầu Đức Giê-hô-va thì Ngài có nghe. Ngài khiến ông làm một cái cây trụ và treo con rắn. Miễn là treo một con rắn trên đó, thì ai mà nhìn lên thì sẽ được sống. Đây là hình bóng về Chúa Giê-xu sẽ trong những ngày sắp đến sẽ bị treo lên thập tự giá, và ai nhìn vào, chấp nhận Chúa Giê-xu, thì sẽ được sống và được sự sống đời đời, được cứu rỗi linh hồn. Một cái hình bóng cho dân Y-sơ-ra-ên, bắt đầu cho họ thấy rằng Chúa có nghe lời họ, nhưng mà phải lấy đức tin mà tin. Người nào không tin thì cười, cho rằng mình bị rắn cắn mà không trị cái rắn cắn đây, mà ở đó mà nhìn, lấy con mắt mà nhìn con rắn thì làm sao mà sống được. Còn một số người cũng không tin, các bạn ơi. Họ thiếu đức tin. Nhưng mà có một số người tin thì được chữa lành và không có chết. Công việc của Đức Chúa Trời làm một cách lạ lùng. Phải có đức tin tuyệt đối mới được cứu sống, chứ không phải nhìn mà nghi ngờ mà vẫn được cứu sống. Con rắn nó cắn rồi mà còn không chịu nhìn nữa, vì không tin. Con người nó cứng lòng. Có một số người tin thì được chữa lành, thì họ mới tung tin ra. Ui, tôi tin, tôi tin thật. Được chữa lành rồi, mới từ từ họ mới nhiều người nhân lên được chữa lành. Nhưng mà những cái người đầu tiên là những cái người bị bắt bớ. Cảm ơn Chúa là Chúa vẫn còn thương con người của chúng ta.
Ngài nghe tiếng kêu cầu của loài người. Ngài luôn luôn lắng nghe nếu họ khóc lóc đắng cay ăn năn tội của mình. Họ đến với Môi-se và họ khóc. Chúng tôi có phạm tội với Đức Chúa Trời. Chúng tôi là những cái người nghịch cùng Đức Giê-hô-va, và hãy cầu xin Đức Giê-hô-va. Hãy cầu xin Đức Giê-hô-va để Ngài khiến rắn lìa xa chúng tôi. Họ kêu van, họ ăn năn. Chúng ta làm cái gì sai, có tội phải ăn năn. Loài người của chúng ta kiêu ngạo, không bao giờ ăn năn cho đến cái giờ cuối cùng, chịu hết nổi rồi, sắp chết rồi mới chịu ăn năn. Các bạn thấy chưa? Đó là con người xác thịt. Chúng ta phải đề cao cảnh giác và chúng ta phải luôn luôn hạ mình xuống. Có cái gì là phải ăn năn ngay, ăn năn ngay. Đừng để cho lương tâm của chúng ta cáo trách, và chúng ta lên mình kiêu ngạo có tội. Không biết ăn năn là chúng ta sẽ bị cái cây gậy của Chúa đập vào. Chúng ta sẽ bệnh hoạn cho đến gần chết. Phải ăn năn, ăn năn. Đừng có ỷ lại là Chúa thử thách tôi, tôi vác thập tự giá của Chúa để mà coi coi tôi có than vãn hay không. Tôi không bao giờ than vãn khi tôi vác thập tự giá của Chúa, không một cái tiếng kêu van, không một cái tiếng lầm bầm oán trách Chúa. Họ nhìn thấy cái công việc đó nhưng họ không có nhìn thấy cái tội lỗi của họ.
Tội lỗi nhiều người là lấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời mà họ không thấy. Cái tội này là một cái tội khó thấy hơn những cái tội khác. Chúng ta là những con cái của Chúa, chúng ta làm tội chúng ta biết. Nhưng mà có một số người họ không có biết họ có tội, vì họ lấy sự vinh hiển của Chúa. Làm gì? Phải nhìn lại. Chúa ơi, con có làm cái gì con lấy sự vinh hiển của Chúa hay không, để mà ăn năn cái tội kiêu ngạo, lấy sự vinh hiển của Chúa, mà mình bị hoạn nạn, bệnh tật. Bệnh mà nó dây dưa, không bác sĩ chạy đó, các bạn. Cho đến khi chết, đó là cái bệnh. Hiện nay tôi thấy rất là nhiều người lấy sự vinh hiển của Chúa mà bị bệnh tật mà không biết. Đường đó tôi đã đi qua. Ngày kia các bạn được danh tiếng, các bạn được làm công việc của Chúa mà danh tiếng, thì các bạn nhớ rằng Đức Chúa Trời ghen tương, không muốn một người nào lấy sự vinh hiển của Chúa.
Trên cái phần Ba-lác và Ba-la-am, các bạn thấy một cái người tiên tri. Ông đi rủa dân này thì dân này bị rủa sả. Một cái người Ba-la-am cũng rất là lạ lùng. Ngày xưa ông cũng có cái uy quyền, ông đi rủa người nào là người đó bị hoạn nạn, ông chúc phước cho người nào người đó được phước hạnh. Cho nên ông Ba-la-am là một người danh tiếng trong một vùng đó, và Ba-lác sợ dân Y-sơ-ra-ên đi qua chiếm xứ, muốn mua chuộc ông Ba-la-am rủa sả dân Y-sơ-ra-ên. Đức Chúa Trời phải đến và gặp Ba-la-am. Ba-la-am là người kính sợ Chúa, nhưng mà ông Ba-lác cứ dụ hoài, ta sẽ tôn ngươi rất vinh hiển và làm theo mọi điều ngươi sẽ nói cùng ta, mua chuộc bằng cái sự vinh hiển. Họ tìm những người tiên tri của Chúa để mà nói tôn người làm vinh hiển, tôn người làm vinh hiển. Nhiều người đã bị vướng vào cái sự tôn làm vinh hiển. Cho nên con quỷ nó khôn lắm, nó đem nó dụ để lấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Cho nên Đức Chúa Trời phải phán đến và ngăn trở Ba-la-am. Họ không cho ông đi đến gặp Ba-lác, nhưng mà ông cũng vẫn sợ, và cũng mời họ tới ở trong nhà, đi để coi Chúa có nói gì với tôi hay không, có cho tôi đi hay không.
Đức Chúa Trời đến gặp Ba-la-am mà phán rằng: nếu các người ấy đến đặng gọi ngươi, hãy đứng dậy đi với chúng nó, nhưng hãy làm theo những lời Ta sẽ phán. Chúa mở miệng ông là phải nói những cái gì Đức Chúa Trời phán, phải chúc phước chứ không có rủa sả dân Y-sơ-ra-ên của Chúa. Chúa dặn cái gì là ông phải làm theo. Nhưng mà mấy người kia phải đi theo và dẫn Ba-la-am đi theo con đường của họ. Họ hù dọa, họ muốn Ba-la-am phải làm theo ý của họ. Cho nên thiên sứ của Đức Giê-hô-va phải đi và chặn đường một lần nữa. Chặn ông mà ông không thấy thiên sứ của Chúa. Đi ra chặn con lừa ba lần mà con mắt của ông đui mù. Ông không thấy thiên sứ của Đức Giê-hô-va, tại vì cái lòng của ông muốn sự vinh hiển. Chúa đọc, Chúa biết. Đưa cái sự vinh hiển lên là người nào cũng mê, cũng ham. Thiên sứ của Đức Giê-hô-va đến và cầm cái gươm định giết Ba-la-am. Con lừa nó thấy mà ông không thấy. Các bạn thấy lạ chưa? Vì cái tội lỗi của ông nó bịt con mắt làm ông đui mù. Khi chúng ta có tội thì con mắt có bị đui. Con quỷ nó đâm con mắt của chúng ta để cho chúng ta không thấy thiên sứ của Đức Giê-hô-va. Nhưng con lừa là một cái con thú vật mà nó lại thấy thiên sứ của Đức Giê-hô-va, mà nó lép, nó sợ, nó tránh.
Cho nên thiên sứ của Đức Giê-hô-va không có nổi giận cùng Ba-lác, nhưng Ngài… Cái gì mà làm mà tới lần thứ ba là nó quá lố rồi, các bạn. Thứ nhất, thứ hai, thứ ba. Ba lần ông đánh con lừa. Cho nên Đức Chúa Trời mới mở miệng con lừa mà nói: tôi có làm gì cho người mà người phải đánh tôi tới ba lần? Và ông cũng không biết là con lừa mà tại sao nó nói chuyện được? Ông cũng không để ý luôn. Ông trả lời với nó: tại mày khinh nhạo tao, tao có cây gươm tao giết mày rồi. Ông quên rằng con lừa mà kỳ lạ nó mở miệng nó nói chuyện đây. Ông quên chuyện đó, trả lời với nó rồi nói chuyện với nó. Con lừa trả lời: tôi hả? Chẳng phải là lừa của người mà người đã cỡi luôn đến ngày hôm nay sao? Con lừa trả lời: tôi há chẳng phải là lừa của người mà người đó cỡi luôn đến ngày hôm nay sao? Tôi có làm như vậy cùng người chăng? Con lừa nó nói như vậy ông cũng không có để ý, không biết gì hết. Thiên sứ của Đức Giê-hô-va mở con mắt của ông mới thấy, ông hoảng hồn. Nhưng mà thiên sứ đã đi căn dặn rồi: ngươi hãy đi cùng người đó, nhưng hãy nói những cái điều Ta sẽ phán dặn ngươi, mà thôi, không có nói những cái lời gì mà những người kia biểu ngươi nói. Ông Ba la am sợ và phải vâng lời Chúa sau đó.
Xin Chúa cho chúng ta phải biết vâng lời Chúa và chỉ nói những cái gì Chúa muốn chúng ta nói mà thôi, không có mở miệng mà làm theo thế gian, không có nói những cái gì mà những người bạn thân của chúng ta, những người thân của chúng ta, những người theo chúng ta biểu chúng ta nói, làm cho chúng ta sự vinh hiển. Họ nói: nói theo chúng tôi đi, tôi sẽ cho ông sự vinh hiển. Họ cho những người đầy tớ của Chúa nói tình yêu thương đi, nói chúc phước cho chúng tôi đi. Đừng có nói ăn năn, giảng ân điển rẻ tiền đi. Chỉ cần tin là được cứu, đừng có nói ăn năn. Ông nào mà nói ăn năn là chúng tôi không có chịu. Người nào cũng tội hết trơn. Đừng có đụng tới cái tội lỗi của chúng tôi. Họ dụ dỗ để mà họ tăng bốc những cái người lãnh đạo. Bị vướng hết, các bạn ơi. Nếu ông giảng ăn năn hoài thì chúng tôi bỏ nhà thờ ông chúng tôi đi chỗ khác. Tối ngày ông giảng ăn năn tội, tội, tội, tội hoài là chúng tôi bỏ ông hết đó. Cho ông giảng cho những cái ghế đó. Đụng tới tội là họ nhảy tưng tưng, họ la om sòm lên, họ kéo mục sư ra rồi họ dạy ông mục sư.
Nhất là những cái người chấp sự trong nhà thờ, họ có quyền quyền lắm, các bạn ơi. Mỗi cái nơi nào nhóm họp là có mấy ông chấp sự. Mấy ông đó là nắm hết quyền với cái người đầy tớ của Chúa. Cho nên không làm đúng là họ tẩy chay, họ đuổi ra khỏi nơi đó. Và vì cái chén cơm manh áo mà phải làm theo những cái người chấp sự. Họ biểu gì phải làm đó. Đức Giê-hô-va nổi giận đó, các bạn. Nhìn xem công việc của Ba-la-am là bài học. Thiên sứ của Đức Giê-hô-va nói: ngươi suýt chút nữa là Ta đã giết ngươi rồi. Con lừa của ngươi mà nó không có phục với Ta là Ta đã giết ngươi rồi. Chúng ta phải biết kính và biết sợ Đức Giê-hô-va. Chúng ta phải nói những cái gì Đức Chúa Trời muốn chúng ta nói, chứ không phải nói những cái gì những người xung quanh chúng ta biểu chúng ta nói. Đây là một bài học cho những người đầy tớ, những người phục vụ Đức Chúa Trời. Nếu mà muốn đi hầu việc Đức Giê-hô-va là phải làm theo, vâng lời, và làm theo những gì Chúa muốn chúng ta nói. Không phải là họ không biết, các bạn, nhưng vì chén cơm manh áo cho đến cuối đời.
Ba của tôi là một người mục sư. Ông trối với tôi là có nhiều chuyện ba phải giấu, con ơi. Ba không dám nói. Họ không cho ba nói, cho nên ba phải giấu. Ba giảng những cái gì họ muốn ba giảng. Có một số chuyện nhỏ mà ba không dám nói. Đó là chúng ta phải nghĩ lại là những cái người lãnh đạo hầu việc Chúa, vì cái chén cơm manh áo của họ mà họ phải vâng lời những cái người tín hữu của họ, những cái người chấp sự của họ kềm kẹp. Còn phía trên là có giáo hội phong chức mục sư cho họ nữa. Cho nên chúng ta biết cái lẽ thật đó thì chúng ta đừng có đút đầu vào làm cái còng đó để mà chúng ta bị kẹt. Chúng ta phải làm công việc Chúa một cách tự nguyện, và chúng ta nói lẽ thật 100% để danh của Chúa được vinh hiển, đừng để danh của chúng ta được vinh hiển.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ, con cảm ơn Ngài vì Ngài đã mở miệng con, nói những lời dạy dổ của Ngài cho chúng con biết. Chúng con là những người muốn đi rao truyền danh của Ngài. Chúng con phải nói lẽ thật 100%, không che giấu lẽ thật của Chúa, mở miệng chúng con nói gì chúng con phải nói đó, mặc dù nó rất là đụng chạm, nó đi ngược lại với những cái người thân của chúng con, đi ngược lại với những cái người cấp trên. Xin Cha nhắc nhở chúng con để chúng con biết, quỳ gối xuống, ăn năn tội, để linh hồn của chúng con được cứu rỗi, và ngày kia chúng con gặp Cha trên nước thiên đàng. Cảm tạ Cha. Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
