CÔNG VỤ CÁC SỨ ĐỒ 27-28: PHAO LÔ CỨU ĐƯỢC 276 NGƯỜI SỐNG XÓT TRỞ VỀ VỚI CHÚA. PHÉP LẠ XẢY RA TẠI ĐẢO MAN-TƠ.

https://www.mediafire.com/file/vtfzqjos3ytmytm/Co%25CC%2582ng_vu%25CC%25A3_ca%25CC%2581c_su%25CC%259B%25CC%2581_27-28.mp3/file

CÔNG VỤ CÁC SỨ ĐỒ 27-28: PHAO LÔ CỨU ĐƯỢC 276 NGƯỜI SỐNG XÓT TRỞ VỀ VỚI CHÚA. PHÉP LẠ XẢY RA TẠI ĐẢO MAN-TƠ.

Công-vụ 27

Phao-lô đi đến thành Rô-ma

1Khi đã định rằng chúng ta phải đi đàng biển qua nước Y-ta-li, họ bèn giao Phao-lô và mấy tên phạm khác cho một thầy đội tên là Giu-lơ, về đội quân Âu-gu-ta. 2Chúng ta xuống một chiếc tàu ở A-tra-mít phải trẩy đi dọc bờ biển A-si, đoạn thì ra đi. A-ri-tạc, là người Ma-xê-đoan, về thành Tê-sa-lô-ni-ca, cùng đi với chúng ta. 3Đến ngày sau, chúng ta tới thành Si-đôn, thì Giu-lơ đãi Phao-lô cách nhân-từ, cho phép người đi thăm bạn-hữu mình, và được họ lo việc mình. 4Đoạn, từ nơi đó, chúng ta theo mé bờ đảo Chíp-rơ, vì bấy giờ ngược gió. 5Sau khi vượt qua biển Si-li-si và Bam-phi-ly, thì chúng ta đến thành My-ra, trong xứ Ly-si. 6Ở đó, thầy đội thấy có một chiếc tàu ở A-léc-xan-tri sẽ đi qua Y-ta-li, bèn cho chúng ta xuống tàu đó. 7Tàu chạy chậm lắm, mất nhiều ngày khó-nhọc mới tới ngang thành Cơ-nít. Vì gió quá, tàu không thể ghé bến được, nên chúng ta lại theo mé bờ đảo Cơ-rết, qua Sa-môn. 8Khi đã chịu khó đi dọc theo nơi đó, chúng ta mới đến một nơi gọi là Mỹ-cảng, gần thành La-sê.

9Trải lâu ngày, tàu chạy phải nguy-hiểm (vì kỳ Kiêng-ăn đã qua rồi), Phao-lô bảo trước cho những người trong tàu, 10rằng: Tôi thấy sự vượt biển nầy chắc sẽ phải nguy-hiểm và hư-hại, chẳng những cho hàng-hóa và chiếc tàu mà thôi, lại đến thân chúng ta nữa. 11Nhưng thầy đội tin lời người lái tàu và chủ tàu hơn là lời Phao-lô nói. 12Vì cảng đó không tiện cho tàu đậu lúc mùa đông, nên phần nhiều người đều bàn rằng phải lìa khỏi đó và ráng sức đến cảng Phê-nít, là cảng của đảo Cơ-rết, hướng phía tây-nam và phía tây-bắc, đặng qua mùa đông ở đó. 13Vừa có gió nam non bắt đầu thổi, họ tưởng rằng có thể tới nơi mình đã định, thì kéo neo mà đi dọc theo gần đảo Cơ-rết.

Bị bão và chìm tàu

14Nhưng cách ít lâu có trận gió dữ-tợn gọi là gió Ơ-ra-qui-lôn thổi lên vật vào đảo. 15Tàu đã phải bạt đi, chống lại gió chẳng nổi, nên chúng ta để mặc cho theo chiều gió. 16Tàu bị bạt đến dưới một hòn đảo nhỏ kia gọi là Cơ-lô-đa, chúng ta khó-nhọc lắm mới cầm được chiếc thuyền. 17Sau khi trục lên, họ dùng phương-thế làm cho chắc-chắn: Lấy dây ràng phía dưới chiếc tàu lại; đoạn lại sợ mắc cạn trên bãi Si-rơ-tơ, thì hạ buồm xuống, để mặc gió đưa trôi đi. 18Đến ngày mai, vì bão cứ thổi cũng mạnh như vậy luôn, họ bèn quăng hàng-hóa xuống biển. 19Ngày thứ ba, chúng ta dùng chính tay mình quăng đồ-đạc trong tàu xuống biển. 20Trong mấy ngày, mặt trời chẳng có, ngôi sao cũng không, mà bão thì vẫn thổi ào-ào luôn, đến nỗi chúng ta chẳng còn trông-cậy được cứu nữa.

21Vì họ không ăn đã lâu, nên Phao-lô đứng dậy giữa đám họ, mà nói rằng: Hỡi bạn-hữu ta, chớ chi bữa trước tin lời ta mà chẳng dời khỏi đảo Cơ-rết, thì chúng ta đã chẳng mắc cơn nguy-hiểm và tổn-hại nầy. 22Nhưng bây giờ, ta khuyên các ngươi hãy vững lòng; trong các ngươi chẳng mất ai hết, chỉ mất chiếc tàu mà thôi. 23Vì đêm nay, một thiên-sứ của Đức Chúa Trời, là Đấng ta thuộc về và hầu việc, có hiện đến cùng ta mà phán rằng: 24Hỡi Phao-lô, đừng sợ chi hết; ngươi phải ứng-hầu trước mặt Sê-sa; và nầy, Đức Chúa Trời đã ban cho ngươi hết thảy những kẻ cùng đi biển với ngươi. 25Vậy, hỡi các ông, hãy vững lòng, vì ta có lòng tin-cậy Đức Chúa Trời rằng sẽ xảy ra như lời Ngài đã phán vậy; 26nhưng chúng ta chắc sẽ bị tấp lên một hòn đảo nào.

27Đã đến đêm thứ mười bốn mà chúng ta cứ trôi nổi trên biển A-đờ-ria-tích, lúc nửa đêm, các bạn tàu ngờ đang đến gần một đất nào. 28Họ thả trái dò xuống, thì thấy sâu hai chục sải; hơi xa một ít, lại thả nữa, thì thấy mười lăm sải. 29Bấy giờ, sợ đụng rạn, họ bèn từ trên đầu lái tàu quăng bốn neo xuống, và ước-ao đến sáng. 30Nhưng vì bạn tàu tìm phương lánh khỏi chiếc tàu và thả chiếc tam-bản xuống biển, giả đò đi thả neo đằng trước mũi, 31thì Phao-lô nói với thầy đội và lính rằng: Nếu những người nầy chẳng cứ ở trong tàu, thì các ông chẳng được cứu. 32Bọn lính bèn cắt dây buộc tam-bản, làm cho rớt xuống. 33Đoạn, trong khi đợi trời sáng, Phao-lô khuyên ai nấy hãy ăn. Người nói: Hôm nay là ngày thứ mười bốn mà các ngươi đang trông-đợi, nhịn đói chẳng ăn chút nào. 34Vậy, ta khuyên các ngươi hãy ăn, vì thật là rất cần cho sự cứu của các ngươi và chẳng ai trong vòng các ngươi sẽ mất một sợi tóc trên đầu mình. 35Nói như vậy rồi, người bèn lấy bánh, đứng trước mặt mọi người, tạ ơn Đức Chúa Trời rồi, thì bẻ ra và ăn. 36Bấy giờ ai nấy đều giục lòng, và ăn. 37Vả, số chúng ta hết thảy ở trong tàu được hai trăm bảy mươi sáu người. 38Họ đã ăn vừa no-nê, bèn quăng đồ lương-thực xuống biển, làm cho nhẹ tàu đi.

39Đến sáng ngày, họ chẳng nhận biết là đất nào, nhưng thấy có cái vịnh và bờ, bèn định đỗ tàu đó mà núp, xem có thể được chăng. 40Vậy, họ dứt dây bỏ neo xuống biển, tháo dây bánh lái; đoạn, xổ buồm sau lái thuận theo gió, tìm lối chạy vào bờ. 41Song chạy nhầm chỗ hai ngọn nước biển xáp nhau, thì họ làm cho tàu bị cạn tại đó; đầu mũi cắm xuống không động-đậy được, còn đầu lái bị sóng đánh dữ lắm nên nát hết. 42Bấy giờ quân-lính bàn-định giết các tù-phạm, e có người nào trong bọn họ lội thoát khỏi chăng. 43Nhưng thầy đội muốn cứu Phao-lô, nên ngăn-trở nghị-định đó. Người truyền cho ai biết lội thì nhảy xuống nước trước đi mà lội vào bờ, 44và truyền cho những kẻ còn lại, người thì cỡi trên ván, kẻ thì cỡi trên miếng vách nát của chiếc tàu. Thế là ai nấy đều được lên bờ vô-sự vậy.

Công-vụ 28

Phao-lô tại cù-lao Man-tơ

1Đã được cứu như vậy rồi, chúng ta mới biết cù-lao đó tên là Man-tơ. 2Thổ-nhân đãi chúng ta một cách nhân-từ hiếm có, tiếp-rước chúng ta thay thảy gần kề đống lửa lớn đã đốt, vì đang mưa và trời lạnh-lẽo. 3Phao-lô lượm được một bó củi khô quăng vào trong lửa xảy có một con rắn lục từ trong bó củi bị nóng bò ra, quấn trên tay người. 4Thổ-nhân thấy con vật đeo thòng-lòng trên tay người bèn nói với nhau rằng: Thật người nầy là tay giết người; nên dầu được cứu khỏi biển rồi, nhưng lẽ công-bình chẳng khứng cho sống! 5Nhưng Phao-lô rảy rắn lục vào lửa, chẳng thấy hề chi hết. 6Họ ngờ người sẽ bị sưng lên, hoặc ngã xuống chết tức thì; nhưng đã đợi lâu rồi, chẳng thấy hại chi cho người, bèn đổi ý mà nói rằng thật là một vì thần.

7Trong chỗ đó, có mấy đám ruộng thuộc về người tù-trưởng của đảo ấy, tên là Búp-li-u; người nầy đãi-đằng chúng ta cách mến khách lắm trong ba ngày. 8Vả, cha của Búp-li-u nầy đương nằm trên giường đau bịnh nóng-lạnh và bịnh lỵ. Phao-lô đi thăm người, cầu-nguyện xong, đặt tay lên và chữa lành cho. 9Nhân đó, ai nấy trong đảo có bịnh, đều đến cùng Phao-lô, và được chữa lành cả. 10Họ cũng tôn-trọng chúng ta lắm, và lúc chúng ta đi, thì sửa-soạn mọi đồ cần-dùng cho chúng ta.

Phao-lô tại thành Rô-ma

11Sau đó ba tháng, chúng ta xuống tàu ở A-léc-xan-tri mà đi, là tàu đã qua mùa đông tại đảo đó, và có hiệu là Đi-ốt-cua. 12Tới thành Sy-ra-cu-sơ rồi, chúng ta ở lại đây ba ngày. 13Từ nơi đó, chạy theo mé biển Si-si-lơ, tới thành Rê-ghi-um. Đến ngày mai, vì gió nam nổi lên, nên sau hai ngày nữa chúng ta tới thành Bu-xô-lơ. 14Ở đó gặp anh em mời chúng ta ở lại với bảy ngày; rồi thì đi đến thành Rô-ma. 15Anh em trong thành nầy nghe nói về chúng ta, bèn ra đến Phô-rum Áp-bi-u và chỗ Ba-Quán mà đón-rước chúng ta. Phao-lô thấy anh em, thì cảm-tạ Đức Chúa Trời và vững chí.

16Khi chúng ta đã đến thành Rô-ma, Phao-lô được phép ở riêng với một người lính canh-giữ. 17Sau ba ngày, người mời các trưởng-lão trong dân Giu-đa nhóm lại; đến rồi, người nói rằng: Hỡi anh em ta, dẫu tôi chẳng từng làm điều gì nghịch cùng dân-chúng hoặc cùng thói-tục tổ-phụ chúng ta, mà tôi còn bị bắt tại thành Giê-ru-sa-lem và nộp trong tay người Rô-ma. 18Những người nầy đã xét việc tôi rồi, thì muốn tha ra, vì tôi chẳng hề làm điều gì đáng chết. 19Song người Giu-đa chống-cự điều đó, nên buộc tôi kêu-nài đến Sê-sa, nhưng chẳng phải có ý kiện bổn-quốc ta đâu. 20Ấy vì cớ đó mà tôi đã xin gặp anh em và nói chuyện với, vì là bởi sự trông-cậy của dân Y-sơ-ra-ên nên tôi mang lấy xiềng nầy. 21Các người ấy trả lời rằng: Chúng tôi chẳng tiếp thơ-từ xứ Giu-đê nói về việc anh, và chẳng ai trong anh em đã đến mách cho chúng tôi hay là nói xấu về anh nữa. 22Dầu vậy, chúng tôi muốn biết anh nghĩ làm sao; vì về phần đạo nầy, chúng tôi biết người ta hay chống-nghịch khắp mọi nơi.

23Họ đã hẹn ngày với người, bèn đến thăm tại nơi nhà trọ rất đông; từ buổi sáng đến chiều, người cứ làm chứng và giảng-giải với họ về nước Đức Chúa Trời, lấy luật-pháp Môi-se và các đấng tiên-tri mà gắng sức khuyên-bảo họ về Đức Chúa Jêsus. 24Có người chịu tin lời người nói, có kẻ chẳng tin. 25Bởi chưng họ không đồng-ý với nhau và ra về, nên Phao-lô chỉ nói thêm một lời nầy: Đức Thánh-Linh đã phán phải lắm, khi Ngài dùng đấng tiên-tri Ê-sai mà phán cùng tổ-phụ các ngươi rằng: 26Hãy đến nơi dân nầy và nói rằng:

Các ngươi lấy lỗ tai nghe mà chẳng hiểu chi;

Lấy mắt xem mà không thấy gì.

27Vì lòng dân nầy đã nặng-nề;

Họ bịt lỗ tai,

Nhắm mắt lại.

E rằng mắt mình tự thấy,

Tai mình tự nghe,

Lòng mình tự hiểu,

Và họ trở lại

Mà ta chữa cho lành được chăng.

28Vậy, hãy biết sự cứu-rỗi của Đức Chúa Trời nầy đã sai đến cho người ngoại; những người đó sẽ nghe theo vậy.

30Phao-lô ở trọn hai năm tại một nhà trọ đã thuê. Người tiếp-rước mọi người đến thăm mình, 31giảng về nước Đức Chúa Trời, và dạy-dỗ về Đức Chúa Jêsus-Christ cách tự-do trọn-vẹn, chẳng ai ngăn-cấm người hết.

Amen.

Chúng ta thấy cuối cuộc đời của Phao-lô, cảm ơn Chúa là ông vâng lời Chúa mà đi. Ông nghĩ là ông sẽ bị cầm tù và ông sẽ bị đánh đập này kia, nhưng ông lấy đức tin và ông đi. Chúa biểu ông đi phải đến Xê-xa thì ông xin, nhưng mà Chúa khiến như vậy để cho ông cứu được 276 người ở trên chiếc tàu — đông lắm các bạn, 276 người, rất là đông.

Nhờ họ không có tin lời Phao-lô cho nên họ vẫn mở neo và đi, để mà gặp biển như vậy. Khi hoạn nạn đến, sắp chết, họ mới tin Chúa. Đó là một công việc của Đức Chúa Trời. Làm con người sung sướng, giàu có, họ tin Chúa giả hình, không bao giờ tin thật sự các bạn. Nhưng đụng tới cái hoạn nạn, đụng tới những cái bệnh tật, đụng tới cái thời kỳ sắp chết, đụng tới ăn cám heo, không còn cái gì nữa, họ nghĩ là mất hết, mạng sống cũng không còn, là họ mới bắt đầu trở về với Đức Chúa Trời thật sự.

Cái đó là một cái sự thật. Họ trở về một cách hết lòng và cái tâm linh của họ mới mở ra để mà họ gặp Chúa. Còn không thì con người chỉ lửng lơ, lơ là, miệng nói mà cái lòng không có tin Đức Chúa Trời, cái tâm linh của họ đã đóng lại. Có người sung sướng thì tâm linh họ đóng lại, và họ giả hình. Họ là người Pha-ri-si, họ bắt bớ những người thật của Chúa.

Tôi đã từng bị hoạn nạn, chết không biết bao nhiêu lần. Tôi kêu Chúa, nhưng mà Chúa chữa lành xong rồi lại cứng lòng trở lại, mà cũng không biết bao nhiêu lần. Con người thật sự nó là như vậy các bạn. Khi mà mình hoạn nạn mình đến với Chúa, bệnh hoạn đến với Chúa, xong Chúa chữa lành cho, cái quên. Cứ như vậy mà vẫn tiếp tục làm. Nhưng mà Đức Chúa Trời vẫn thương chúng ta. Con thật thì bị đòn.

Con giả muốn làm gì làm. Con mồ côi muốn làm gì làm. Nhưng mà con thật sự là bị đánh đòn, tơi bời hoa lá hết. Đánh tài chánh trước mà không chịu ăn năn, đánh tới những cái bộ phận trong thân thể mình không có nguy hiểm, đánh tới bởi cái bộ phận đó vẫn không ăn năn, rồi nó đánh tới cái bộ phận trong người mình là nguy hiểm hơn. Để chi? Để cho mình ăn năn, để linh hồn của mình được cứu rỗi ở đời đời thiên đàng.

Nếu không là bị đời đời ở dưới địa ngục, còn khổ hơn gấp mấy ngàn lần. “Đời đời và đời đời” — cái tiếng “đời đời” đó không bao giờ hết, không bao giờ chấm dứt. Đó là sự thương xót, lòng thương xót của Đức Chúa Trời. Chúng ta thấy những cái người mà đi chiếc tàu chung với Phao-lô, ông đã nói rồi, họ không nghe. Nhưng mà Chúa khiến chiếc tàu nó bị nạn, là tất cả đều đổ mất hết.

Ông nói: thiên sứ của Chúa đến với ông, và ông nói rằng: chúng ta mất hết tất cả, mất chiếc tàu luôn, nhưng mà không có một người trong chiếc tàu này bị mất. Rồi cảm ơn Chúa là mọi sự xảy ra đúng như lời, và họ đã trở về với Chúa — được 276 người trở về.

Họ bắt đầu họ thấy Phao-lô, họ nói đây là một vị thần, là một người lạ lùng. Họ bắt đầu họ tin, và họ thấy những cái gì Phao-lô nói đâu ra đúng đó, thì họ bắt đầu họ tin Chúa của Phao-lô.

Cảm ơn Đức Chúa Trời vì sự cứu rỗi nó đến trong con người hoạn nạn — sự cứu rỗi thật sự chứ không phải tin Chúa giả hình như người Pha-ri-si. Con người mở lòng ra và chấp nhận, khóc lóc đắng cay: “Cảm ơn Chúa, tôi trở về. Con là đứa con hoang đàng đã được trở về. Con không đi theo thế gian nữa. Đời sống của con là nguy hiểm. Con đi con đường nguy hiểm. Con đi tới địa ngục mà con tưởng con đi thiên đàng.”

Đó là con người của chúng ta — kiêu ngạo, tưởng mình đi đúng, nhưng mà đi đến đâu sai đến đó, bị hoạn nạn đến đó, vẫn tiếp tục đi nữa, đi nữa, đi nữa. Lần thứ ba mà chúng ta thấy hoạn nạn là chúng ta phải biết rằng chúng ta đã đi sai đường.

Con của Chúa không bao giờ mà Chúa để bị con quỷ nó đánh tơi bời hoa lá. Ngược lại trong nhà thờ họ nói: “Cảm ơn Chúa, Chúa thử thách tôi. Cảm ơn Chúa, bị hoạn nạn. Cảm ơn Chúa, Chúa thử thách tôi.” Cứ cảm ơn Chúa trong nhà thờ. Họ cứ dạy như vậy đó, các bạn ơi. Mở miệng ra là “Cảm ơn Chúa, tôi được Chúa thử thách, tôi được vác thập tự giá của mình mà đi theo Chúa.” Con đường theo Chúa phải bị hoạn nạn và phải vác thập tự giá mình mà đi mới là đi đúng đường. Mà cứ cảm ơn Chúa, cảm ơn Chúa cho đến khi nó đánh tơi bời, mà còn mạng sống. Nếu sắp lìa đời rồi mà không ăn năn nữa là sẽ chết và đi địa ngục đời đời.

Nguy hiểm cho con người của chúng ta. Khi chúng ta thấy một cái gì đó chúng ta làm sai, bị đòn hai lần, lần thứ ba là chúng ta phải hỏi: “Chúa ơi, con làm gì sai?” là quay đầu 180 độ, ăn năn, kêu gào thống thiết. Thánh Linh sẽ nói: “Con đi sai con đường nào. Con đã đi theo ý riêng của con mà tưởng đâu mình theo ý Chúa.”

Chúa ơi, ý Chúa được nên trên đời sống của con. Ý Chúa không muốn cho chúng ta đau khổ. Phục Truyền Luật Lệ Ký có nói rằng: “Con đi tới đâu là phước theo đó, cái giỏ của con luôn luôn đầy, và con sẽ luôn luôn được phước.” Mà mình nói: “Chúa ơi, con vác thập tự giá, con đi theo Chúa, con đi con đường hẹp, con phải bị hoạn nạn như vậy.”

Dân Y-sơ-ra-ên đi qua đồng vắng nhưng nhìn thấy đất hứa. Sáu triệu người, chỉ có hai người được qua đất hứa. Các bạn thấy con người chưa? Kiêu ngạo, lằm bằm, oán trách, không chịu ăn năn tội của mình để mà linh hồn của mình được cứu rỗi đời đời ở thiên đàng.

Vì cớ đó, vì linh hồn của chúng ta hư mất, Chúa mới thương chúng ta, mới cho chúng ta bị hoạn nạn trong cái thời gian còn sống trên đất này, để mà chúng ta được hưởng nước thiên đàng đời đời và đời đời với Chúa.

Quay đầu 180 độ. Tôi là con người đã bị hoạn nạn đổ trên đầu bao nhiêu lần, chứ không phải một lần — bốn, năm lần mà bệnh hoạn đến. Trong cái lúc mà tôi bỏ Chúa thật sự là tôi làm đụng tới đâu là tiền tới đó, đụng tới đâu là tiền tới đó, giàu có mà quên mất tiêu Chúa, không còn có đức tin trên đất nữa.

Lúc nhỏ tôi đã theo Chúa, và tôi bị đòn, tôi bị đánh tơi bời hết. Nhưng mà tôi vẫn là con người có Chúa. Xong tôi bỏ Chúa, tôi theo quỷ Sa-tan. Nó cho tôi giàu có, không còn bệnh hoạn gì hết, tôi quên Chúa mất đất rồi, các bạn ơi.

Nhưng mà khi lúc đó linh hồn của mình nó nguy hiểm, mình tưởng mình đi đúng đường, mình tưởng mình đi tìm được cái lý tưởng. Tôi đã tìm được sự giàu có, được phước hạnh, không có bệnh hoạn. Nhưng Chúa Giê-xu đến, đi tìm tôi.

Nếu mà Chúa Giê-xu không tìm tôi, là tôi đã đi luôn rồi. Cuối cuộc đời là tôi chết và đi địa ngục đời đời với quỷ Sa-tan. Không ai có thể giúp tôi được. Rất là kiêu ngạo, tại vì rất là giàu có mà không có bệnh hoạn. Tự nhiên một cái, Chúa Giê-xu đến và kêu tôi. Tôi mới trở về với Chúa. Chúa nhân từ, các bạn ơi! Nếu Chúa Giê-xu không đến mà kêu tôi, thì không một người nào kéo tôi về được. Tại vì tôi đã từng qua những hoạn nạn, bệnh tật. Tôi còn thật, nhưng tôi đã đi hoang, bỏ Chúa, quên Chúa luôn. Đi hoang đàng chi địa.

Nhưng mà con quỷ nó rất là vui mừng. Nó cười ha ha ha, rất là vui mừng. Nó chiếm được cái linh hồn của tôi, nó ban cho tôi sự giàu có. Hồi xưa là tôi làm tới đâu là không có giàu có. Nhưng mà cái lúc mà tôi bỏ Chúa, nó làm cho tôi giàu có mà không có thấy bệnh hoạn gì hết. Làm tới đâu, đụng tới đâu là giàu tới đó, là thành công tới đó. Mình rất là kiêu ngạo, các bạn! Được tất cả những cái việc của thế gian. Con quỷ nó nói: “Mày bỏ Chúa đi, tao sẽ cho mày tất cả thế gian.” Mình bị ngu dại, mà Đức Chúa Trời vẫn còn thương. Xin Chúa cho chúng ta biết rằng: nhìn Chúa mà bước đi, không có nhìn sự kiêu ngạo của mình.

Phao-lô vừa lên đến đảo là người ta muốn cho Phao-lô thành Chúa ngay. Người ta muốn tôn thờ Phao-lô là một vị thần, nên quỷ dùng đủ mưu kế để mà nó kéo một cái linh hồn đi về ngục đời đời với nó. Nó đến, mới rồi đến cái đảo là nó làm cho người ta tôn thờ Phao-lô là một vị thần. Nhưng cảm ơn Chúa là ông đi làm công việc Chúa, ông đụng tới người nào là chữa bệnh, ai cũng được chữa lành, mà không có thấy là ông lên mình kiêu ngạo ở tại cái đảo này.

Ông đã biết cuộc đời như thế nào rồi. Khi mà một con người biết Chúa thật sự rồi, người ta tôn thờ mình, mình cũng không chấp nhận. Cảm ơn Chúa là đời sống cuối cuộc đời của Phao-lô, ông ở trên đảo, không có một cái sự bắt bớ nào nữa. Nhưng mà dân chúng ở trên cái đảo này rất là thương ông, và họ ngày nào cũng hẹn đến gặp ông buổi sáng cho đến chiều. Ông cứ làm chứng và giảng dạy với họ, với lời của Đức Chúa Trời. Rất là tuyệt vời!

Ông bước vào tuổi về già của ông. Ông ở đó, và người ta đến tìm ông để ông giảng dạy cho họ. Ông đã đi suốt cuộc đời rồi, ông đi quá rồi, bây giờ ông đã già rồi. Thì bây giờ Chúa cho ông yên nghỉ ở một cái nơi yên tịnh, không có ai quấy phá ông nữa. Ông không có đi giảng đạo, thành ra không có ai mà cấm ông được. Người ta đến tìm ông.

Đó là cái công việc của Đức Chúa Trời. Ngài muốn mỗi người chúng ta được cái sự tín nhiệm của loài người. Người ta đến tìm ông, và ông cứ làm chứng và giảng dạy với họ về nước Đức Chúa Trời, lấy luật pháp Môi-se và các đấng tiên tri mà gắng sức khuyên bảo họ về Đức Chúa Giê-xu. Các bạn thấy không?

Những cái người sống trong thời kỳ ân điển không cần luật pháp Môi-se nữa. Bỏ luật pháp Môi-se. Họ nói người ngu dại mới lấy luật pháp Môi-se mà tròng vào cổ chúng ta. Sống trong thời kỳ ân điển chỉ cần tin Chúa Giê-xu là được cứu. Một người tin, cả nhà được cứu kia. Nó giảng một cái thần học sai, và cái thần học của quỷ Sa-tan. Các bạn đọc kỹ trong Kinh Thánh là các bạn thấy rõ và biết rõ con đường chúng ta đi là đúng.

Mỗi ngày ông lấy luật pháp Môi-se và các đấng tiên tri mà gắng sức khuyên bảo họ về Đức Chúa Giê-xu. Nhờ Đức Chúa Giê-xu, huyết của Ngài đổ ra mà chúng ta ngày hôm nay được trở về. Không có Chúa Giê-xu là chúng ta hư mất linh hồn. Cái luật pháp Môi-se không có đủ, nhưng phải có Chúa Giê-xu. Huyết Chúa Giê-xu mới tẩy sạch những cái tội lỗi của chúng ta.

Ông đọc cái lời tiên tri là cái lời: “Hãy đến với dân này và nói rằng: Các ngươi lấy lỗ tai nghe mà chẳng hiểu chi, lấy mắt xem mà không thấy gì, vì họ bịt lỗ tai, nhắm mắt lại, e rằng mắt mình tự thấy, tai mình tự nghe, lòng mình tự hiểu, và họ trở lại mà Ta chữa lành cho họ chăng?”

Ngày hôm nay, người Pha-ri-si ở trong nhà thờ họ như vậy đó, các bạn. Họ rất là hãnh diện về cái sự bệnh tật của họ. Họ bịt lỗ tai, nhắm mắt lại, e rằng mắt mình tự thấy, tai mình tự nghe, lòng mình tự hiểu, và họ trở lại mà Ta chữa lành cho họ chăng. Họ muốn có bệnh tật, họ muốn gánh thập tự giá của Chúa Giê-xu. Họ hãnh diện về cái điều đó cho đến chết, các bạn ơi!

Nếu mà chúng ta mở cái lỗ tai ra nghe, mở con mắt ra và tự thấy, các bạn ngược lại, các bạn đọc lại: mở lỗ tai ra, mở con mắt ra, thấy đi, nghe đi, hiểu đi, trở về với Chúa thì Chúa sẽ chữa lành cho chúng ta. Rất tuyệt vời không các bạn? Lòng dân này nặng nề, bây giờ lòng chúng ta nhẹ nhàng. Chúng ta đi ngược về những cái lời tiên tri đi. Lòng của chúng ta nhẹ nhàng, vì chúng ta đã mở lỗ tai ra, chúng ta mở con mắt ra và chúng ta tự thấy, để chúng ta nghe và chúng ta hiểu, chúng ta trở về với Chúa.

Thật sự, đừng có như người Pha-ri-si, là Chúa sẽ chữa lành cho chúng ta tất cả mọi bệnh tật. Rất là tuyệt vời! Cái lời hứa của Chúa vẫn còn y nguyên. Rất là lạ lùng. Khi chúng ta trở về với Chúa thì không còn bệnh tật nữa. Ngày xưa không có người nào bệnh như tôi, các bạn ơi! Lúc mà tôi là con thật của Chúa là tôi bệnh hoài mà tôi không hiểu tại sao.

Tại sao mà bao nhiêu người sống sung sướng, không bệnh tật, mà con còn trẻ mà con bệnh hoài. Có mới có hai ba chục tuổi hà mà bệnh hoài. Tôi cũng không ngờ. Tôi có một đứa con mà tôi cũng không ngờ. Tôi chắc tôi không sống được tới sáu mươi tuổi để tôi thấy đứa con của tôi có gia đình. Tôi sanh đứa con là ba mươi tám tuổi. Tôi nghĩ là tôi không thể nào nhìn thấy đứa con của tôi mà nó có vợ. Bệnh hoài, bệnh hoài.

Các bạn nghe những cái bài làm chứng của tôi đó. Nhưng ngày hôm nay, tôi trở về, đi đúng đường, và Chúa tôi cho tôi bảy mấy tuổi mà tôi trẻ như là một người ba chục tuổi. Không bệnh, không gì hết. Ở trong nhà thờ, tất cả những người nào cũng có ba cao và một thấp — cao máu, cao mỡ, cao đường và thấp khớp. Người nào cũng bị chừng đó. Ai mà già cũng bị ba cao, một thấp.

Ba cao, một thấp là gì? Cao máu, cao mỡ, cao đường, thấp khớp. Tôi không có cái nào hết. Tôi cảm ơn Chúa, rất là tuyệt vời! Tại vì tôi đi theo Đức Chúa Trời, và Chúa Giê-xu đã chữa lành cho tôi tất cả mọi bệnh tật. Chỉ có một cái là ăn năn, và ăn năn. Có tội phải biết ăn năn, để chi? Để mình được sạch tội, và cái thân xác của mình không bệnh hoạn. Rồi cuối cuộc đời mình được hưởng nước Thiên Đàng. Bao nhiêu mà nói ăn năn, bao nhiêu người chống đối.

Hồi chửi tôi là tà giáo. Tối ngày cứ biểu ăn năn, ăn năn hoài. Tôi có tội đâu mà ăn năn? Chúa tha cho tôi một lần đủ cả rồi, mà biểu ăn năn cái gì?

Luật pháp của Môi-se bây giờ là bỏ rồi. Đã sống trong thời kỳ ân điển mà cứ biểu ăn năn, ăn năn, ăn năn. Chúa tha tội dĩ vãng, hiện tại và tương lai Chúa đã tha hết rồi, mà cứ ngu cứ đút cái đầu vô cái còng mà ăn năn, ăn năn cái giống gì.

Nghe cô á, phải tránh, tránh á. Cô là cái tà giáo nha. Tránh cô ấy như là tránh dịch, tránh tà nha. Họ nói như vậy đó các bạn ơi.

Họ gặp mặt tôi, họ trốn. Họ sợ lắm. Tại vì có cái linh tôn giáo, có cái linh tà giáo trong Hội Thánh của Chúa, là họ theo tà giáo đó mà họ nói là họ là đúng, còn mình là sai.

Cái tà giáo đạo của quỷ Sa-tan nó chống lại luật pháp của Môi-se. Xin Chúa cho chúng ta biết mở con mắt ra, mở lỗ tai ra để nghe và hiểu, để được Chúa chữa lành, và Chúa sẽ ban phước cho chúng ta. Con đường phước hạnh sẽ đến, các bạn ơi.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu.

Cha ơi, xin Cha cho chúng con biết mở con mắt ra và mở lỗ tai ra để nghe Thánh Linh của Ngài phán. Đừng để chúng con đi theo ý riêng của chúng con mà chúng con hư mất linh hồn.

Chúng con đi đến từ hoạn nạn, bệnh tật, và chúng con hư mất linh hồn đời đời nơi địa ngục. Cha ơi, xin Cha thương xót và đánh thức mỗi người chúng con.

Bài học hôm nay — cuối cuộc đời của Phao-lô — là một bài học rất là to lớn với mọi người. Chúng con xin Thánh Linh của Chúa đụng chạm đến mỗi lòng của chúng con, nhắc chúng con luôn luôn nhớ rằng chúng con là con cái của Ngài.

Đừng để con mắt của chúng con nhìn theo thế gian, nhìn xem những cái gì ngoài Chúa ra mà chúng con bị hư mất linh hồn. Chúng con cảm tạ Ngài.

Chúng con chỉ mong cuối cuộc đời được gặp Cha trên nước Thiên Đàng, và được hưởng nước Thiên Đàng — đó là ý nguyện của chúng con.

Đừng để chúng con nhìn xem thế gian mà chúng con hư mất linh hồn. Đừng để chúng con nhìn xem tiền bạc mà chúng con bị ma quỷ nó bịt mắt chúng con, và nó dẫn chúng con đi theo xiềng xích của tội lỗi và bệnh tật.

Con cảm tạ Cha. Con dâng những lời cầu xin cho Cha, mà cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ.
A-men.