
DÂN SỐ KÝ 13-14: LỜI CHỨNG GIAN CỦA 10 THÁM TỬ KHIẾN DÂN Y Ơ RA ÊN TIN, PHÀN NÀN, CHỌC GIẬN ĐỨC CHÚA TRỜI.
Dân-số Ký 13
Mười hai thám-tử sai đến đất Ca-na-an
1Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 2hãy sai những người đi do-thám xứ Ca-na-an, là xứ ta ban cho dân Y-sơ-ra-ên. Về mỗi một chi-phái, các ngươi phải sai một người đi; mỗi người làm quan-trưởng của chi-phái mình. 3Tùy theo mạng Đức Giê-hô-va, Môi-se từ đồng vắng Pha-ran sai các người nầy đi; hết thảy là quan-trưởng của dân Y-sơ-ra-ên.
4Đây là tên của các người ấy: Về chi-phái Ru-bên, Sam-mua, con trai Xa-cu; 5về chi-phái Si-mê-ôn, Sa-phát, con trai của Hô-ri; 6về chi-phái Giu-đa, Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê; 7về chi-phái Y-sa-ca, Di-ganh, con trai của Giô-sép; 8về chi-phái Ép-ra-im, Hô-sê, con trai của Nun; 9về chi-phái Bên-gia-min, Phan-thi, con trai của Ra-phu; 10về chi-phái Sa-bu-lôn, Gát-đi-ên, con trai của Sô-đi; 11về chi-phái Giô-sép, nghĩa là về chi-phái Ma-na-se, Ga-đi, con trai của Su-si; 12về chi-phái Đan, A-mi-ên, con trai của Ghê-ma-li; 13về chi-phái A-se, Sê-thu, con trai của Mi-ca-ên; 14về chi-phái Nép-ta-li, Nách-bi, con trai của Vấp-si; 15về chi-phái Gát, Gu-ên, con trai của Ma-ki.
16Đó là tên những người mà Môi-se sai đi do-thám xứ. Vả, Môi-se đặt tên cho Hô-sê, con trai Nun, là Giô-suê.
17Vậy, Môi-se sai đi do-thám xứ Ca-na-an, và dặn rằng: Từ đây hãy lên Nam-phương, và vào miền núi; 18rồi sẽ thấy xứ ra sao, dân-sự ở đó nếu mạnh yếu thể nào, nếu số ít hay nhiều; 19xứ dân đó ở thể nào, nếu tốt hay xấu; các thành dân đó ở làm sao, hoặc chỉ những nơi đóng trại hay là đồn-lũy; 20đất ra làm sao, nếu màu-mỡ hay là xấu, có cây-cối hay là không. Hãy can-đảm và hái lấy trái cây xứ đó. Bấy giờ nhằm mùa nho sớm.
21Vậy các người đó đi lên do-thám xứ, từ đồng vắng Xin cho đến Rê-hốp, đi về Ha-mát. 22Họ bắt từ hướng Nam đi lên, đến thành Hếp-rôn, là nơi có A-hi-man, Sê-sai và Thanh-mai, con-cái của A-nác. Vả, thành Hếp-rôn đã xây từ bảy năm trước Xô-an, là thành của xứ Ê-díp-tô. 23Các người đến khe Ếch-côn, cắt tại đó một nhành nho có một chùm nho; và hai người khiêng lấy bằng cây sào, luôn những trái lựu và trái vả. 24Người ta gọi chỗ nầy là khe Ếch-côn, vì có chùm nho mà dân Y-sơ-ra-ên đã cắt tại đó.
25Các người đi do-thám xứ trong bốn mươi ngày trở về. 26Tới rồi, bèn đến cùng Môi-se, A-rôn và cả hội dân Y-sơ-ra-ên, trong đồng vắng Pha-ran, tại Ca-đe, mà thuật lại mọi sự cho hai người và cả hội-chúng nghe, cùng đưa cho xem hoa-quả của xứ.
27Vậy, các người ấy thuật cho Môi-se rằng: Chúng tôi đi đến xứ mà người đã sai chúng tôi đi; ấy quả thật một xứ đượm sữa và mật, nầy hoa-quả xứ đó đây. 28Mà, dân-sự ở trong xứ nầy vốn mạnh-dạn, thành-trì thật vững-vàng và rất lớn; chúng tôi cũng có thấy con-cái của A-nác ở đó. 29Dân A-ma-léc ở miền Nam, dân Hê-tít, dân Giê-bu-sít, và dân A-mô-rít ở trong núi; dân Ca-na-an ở gần biển và dọc dài theo mé Giô-đanh.
30Ca-lép bèn làm cho dân-sự, đương lằm-bằm cùng Môi-se nín-lặng đi, mà nói rằng: Chúng ta hãy đi lên và chiếm xứ đi, vì chúng ta thắng hơn được. 31Nhưng những người đi cùng Ca-lép nói rằng: Chúng ta không đi lên cự dân nầy được, vì chúng nó mạnh hơn chúng ta. 32Trước mặt dân Y-sơ-ra-ên, các người đó phao-phản xứ mình đã do-thám mà rằng: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do-thám, là một xứ nuốt dân-sự mình; hết thảy những người chúng tôi đã thấy tại đó, đều là kẻ hình-vóc cao-lớn. 33Chúng tôi có thấy kẻ cao-lớn, tức là con-cháu của A-nác, thuộc về giống giềnh-giàng; chúng tôi thấy mình khác nào con cào-cào, và họ thấy chúng tôi cũng như vậy.
Dân-số Ký 14
Sự lằm-bằm khác; dân-sự dấy loạn bị án phải chết trong đồng vắng
1Cả hội-chúng bèn cất tiếng la lên, và dân-sự khóc-lóc trong đêm đó. 2Hết thảy dân Y-sơ-ra-ên lằm-bằm cùng Môi-se và A-rôn; cả hội-chúng nói cùng hai người rằng: Chớ chi chúng tôi đã chết trong xứ Ê-díp-tô, hay là đã chết trong đồng vắng nầy! 3Vì cớ nào Đức Giê-hô-va dẫn chúng tôi vào xứ nầy đặng bị gươm mà ngã? Vợ và con nhỏ chúng tôi sẽ bị làm một miếng mồi. Về phần chúng tôi, há chẳng khá trở về xứ Ê-díp-tô hơn sao? 4Rồi dân-sự nói với nhau rằng: Chúng ta hãy lập lên một quan-trưởng, và trở về xứ Ê-díp-tô đi.
5Môi-se và A-rôn bèn sấp mình xuống trước mặt cả hội dân Y-sơ-ra-ên. 6Giô-suê, con trai của Nun, và Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, là hai người trong bọn đi do-thám xứ, bèn xé quần-áo mình. 7Hai người nói cùng cả hội dân Y-sơ-ra-ên rằng: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do-thám thật là một xứ rất tốt; 8nếu Đức Giê-hô-va đẹp lòng cùng chúng ta, ắt sẽ đem chúng ta vào xứ nầy mà ban cho; ấy là một xứ đượm sữa và mật. 9Chỉ các ngươi chớ dấy loạn cùng Đức Giê-hô-va, và đừng sợ dân của xứ, vì dân đó sẽ là đồ nuôi chúng ta, bóng che-chở họ đã rút đi khỏi họ rồi, và Đức Giê-hô-va ở cùng ta. Chớ sợ chi.
10Bấy giờ cả hội-chúng nói ném đá hai người nầy, nhưng sự vinh-quang của Đức Giê-hô-va hiện ra trên hội-mạc, trước mặt dân Y-sơ-ra-ên. 11Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Dân nầy khinh ta và không tin ta cho đến chừng nào, mặc dầu các phép lạ ta làm giữa chúng nó? 12Ta sẽ giáng cho dân-sự nầy dịch-lệ và tiêu-diệt phần cơ-nghiệp của nó đi; nhưng ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn hơn và mạnh hơn nó.
13Môi-se thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Dân Ê-díp-tô có hay rằng Chúa cậy quyền-năng Chúa đem dân nầy ra khỏi họ; 14và có thuật điều đó cho dân xứ nầy. Ôi Đức Giê-hô-va! người ta biết rằng Chúa ngự giữa dân nầy, Chúa hiện ra cho mắt chúng thấy, trụ mây Chúa ở trên dân nầy, và Chúa đi trước, ban ngày trong một trụ mây, ban đêm trong một trụ lửa. 15Nếu Chúa giết hết dân nầy như thể giết một người, thì các nước đã nghe nói về Chúa sẽ nói rằng: 16Đức Giê-hô-va không thể dẫn dân nầy vào xứ mà Ngài đã thề ban cho; bởi cớ đó, Ngài giết chết chúng nó trong đồng vắng. 17Vả, bây giờ, tôi xin quyền-năng của Chúa hiện ra cách oai-nghiêm như Chúa đã nói rằng: 18Đức Giê-hô-va vốn chậm nóng-giận và đầy ơn; hay xá điều gian-ác và tội-lỗi; nhưng không kể kẻ có tội là vô tội, và nhân tội tổ-phụ phạt con-cháu trải ba bốn đời. 19Tôi xin Chúa tha tội gian-ác của dân nầy tùy theo ơn lớn của Chúa, như Chúa đã tha từ xứ Ê-díp-tô đến đây.
20Đức Giê-hô-va đáp rằng: Ta đã tha như lời ngươi xin. 21Nhưng ta chỉ sự hằng sống ta mà quả-quyết rằng, sự vinh-quang của Đức Giê-hô-va sẽ đầy-dẫy khắp trái đất! 22Trong mọi người đã thấy sự vinh-quang ta, phép lạ ta đã làm tại xứ Ê-díp-tô và nơi đồng vắng, là các người đã thử ta mười lần và đã không nghe lời ta, 23thì chẳng một ai sẽ thấy xứ mà ta thề hứa cho tổ-phụ chúng nó. Chẳng ai mà đã khinh ta sẽ thấy xứ đó đâu! 24Nhưng vì kẻ tôi-tớ Ca-lép ta không đồng lòng cùng chúng nó, theo ta một cách trung-tín, thì ta sẽ đem người vào xứ mà người đã có đi, và dòng-dõi người sẽ được xứ làm sản-nghiệp. 25Dân A-ma-léc và dân Ca-na-an ở trong trũng; ngày mai các ngươi hãy trở lui lại sau, đi đến đồng vắng về hướng Biển-đỏ.
26Đức Giê-hô-va cũng phán cùng Môi-se và A-rôn, mà rằng: 27Ta sẽ chịu hội-chúng hung-dữ nầy hay lằm-bằm cùng ta cho đến chừng nào? Ta đã nghe lời lằm-bằm của dân Y-sơ-ra-ên oán-trách ta. 28Hãy nói với dân-chúng: Đức Giê-hô-va nói rằng: Ta chỉ sự hằng sống ta mà thề, ta sẽ đãi các ngươi tùy theo lời ta đã nghe các ngươi nói; 29những thây các ngươi sẽ ngã nằm trong đồng vắng nầy. Các ngươi mà người ta đã tu-bộ, hết thảy bao nhiêu cũng vậy, từ hai mươi tuổi sắp lên, là những kẻ đã lằm-bằm cùng ta, 30thì chẳng hề được vào xứ mà ta đã thề cho các ngươi ở, ngoại trừ Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, và Giô-suê, con trai của Nun. 31Nhưng ta sẽ đem vào xứ những con trẻ của các ngươi mà các ngươi có nói rằng: Chúng nó sẽ bị làm một miếng mồi; rồi chúng nó sẽ biết xứ các ngươi đã chê-bai. 32Còn những thây các ngươi sẽ ngã nằm trong đồng vắng nầy. 33Con-cái các ngươi sẽ chăn chiên nơi đồng vắng trong bốn mươi năm, và sẽ mang hình-phạt vì tội thông-dâm của các ngươi, cho đến chừng nào thây của các ngươi đã ngã rạp hết trong đồng vắng. 34Các ngươi đi do-thám xứ bao nhiêu ngày, nghĩa là bốn mươi ngày, thì các ngươi cũng sẽ mang hình-phạt vì tội gian-ác mình bấy nhiêu năm, nghĩa là bốn mươi năm, một năm đền cho một ngày; bấy giờ các ngươi sẽ biết ta đã xây khỏi các ngươi. 35Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán: Ta sẽ làm điều nầy cho cả hội-chúng hung-dữ nầy đã hiệp lại nghịch cùng ta; chúng nó sẽ bị hao-mòn và chết tại trong đồng vắng nầy.
36Những người mà Môi-se đã sai đi do-thám xứ, khi trở về có xui cho cả hội-chúng lằm-bằm cùng Môi-se, 37và có phao-phản xứ, những người nầy đều bị một tai-vạ hành chết trước mặt Đức Giê-hô-va. 38Nhưng trong bọn người đi do-thám xứ, chỉ có Giô-suê, con trai của Nun, và Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, còn sống được,
39Môi-se thuật lại những lời nầy cho cả dân Y-sơ-ra-ên; rồi có một sự thảm-sầu rất lớn trong dân-sự. 40Đoạn, dân-sự dậy sớm đi lên chót núi mà nói rằng: Chúng tôi đây sẽ đi lên tới chỗ Đức Giê-hô-va đã phán-hứa, vì chúng tôi có phạm tội. 41Song Môi-se nói rằng: Sao các ngươi trái mạng Đức Giê-hô-va? Sự đó sẽ chẳng may-mắn đâu. 42Chớ đi lên đó, e các ngươi bị quân nghịch đánh bại chăng; vì Đức Giê-hô-va không còn ở giữa các ngươi nữa. 43Kìa, dân A-ma-léc và dân Ca-na-an ở đằng trước các ngươi, các ngươi sẽ bị gươm ngã rạp, bởi vì đã bội-nghịch cùng Đức Giê-hô-va, Đức Giê-hô-va sẽ không ở cùng các ngươi. 44Nhưng dân-sự cố-ý đi lên chót núi; còn hòm giao-ước của Đức Giê-hô-va và Môi-se không đi ra khỏi trại-quân. 45Dân A-ma-léc và dân Ca-na-an ở trong núi nầy đổ xuống, đánh bại và phân thây dân Y-sơ-ra-ên cho đến Họt-ma.
Amen!
Cảm ơn Chúa. Chúng ta thấy Một Đức Chúa Trời hằng sống và Đức Chúa Trời của chúng ta rất thánh sạch. Không có một người nào mà chống nghịch lại Chúa mà vẫn còn sống. Chúng ta phải biết kính và biết sợ Đức Giê-hô-va của chúng ta. Cảm ơn Chúa là chúng ta thấy Đức Chúa Trời phạt. Ngày xưa là Chúa nói Luật của Chúa là mắt đền mắt, răng đền răng. Cho nên họ đã đi thám, do thám cái xứ đượm sữa và mật mà về làm chứng gian. Họ thấy những cái người khổng lồ là cái người đó là những cái người lai quỷ đó các bạn ơi. Nó cao, nó cao quá chừng đi. Dân Y-sơ-ra-ên thấy hoảng hốt. Tại vì những người đó là những người con của quỷ Sa-tan, con lai giữa thiên sứ của Chúa phạm tội và loài người, đẻ ra một cái dòng giống cao, khổng lồ mà ngày hôm nay vẫn còn đó các bạn, mà nó giấu. Báo chí giấu hết. Cho nên Chúa mới cho dân Y-sơ-ra-ên chiếm cái xứ đó. Đức Chúa Trời sẽ làm những cái công việc lớn lao và ban xứ của nó cho dân Y-sơ-ra-ên, xứ của nó giàu có, đượm sữa và mật đó. Các bạn nhìn thấy không? Tại vì nó có sự khôn ngoan. Nó là thiên sứ lai, đẻ ra một cái giống người lai. Nó gọi là như là quỷ Sa-tan vậy. Nó khôn lắm. Thành ra nó trồng cây cối gì cũng đơm trái. Gánh là một cái nhánh nho, một cái chùm nho mà phải hai người khiêng. Tất cả cây trái gì nó cũng to. Tại vì cái số người của nó là người to lớn, khổng lồ. Họ phải ăn như một chùm nho như vậy họ mới đủ sống.
Thành ra… lạ lùng! Mình nghe mình thấy: “Ủa, sao mà nho gì mà một chùm gì mà to dữ vậy?” Tại vì để nuôi những cái người to tướng, to bằng gấp ba mình về bề cao của họ gọi là cái người khổng lồ đó các bạn. Ngày hôm nay chúng ta thấy bộ xương của họ còn đó, mà có người thì giấu, nói là do AI đó làm, giả bộ gạt. Cái bọn nó giống vậy, nó không có nói cho chúng ta biết. Nhưng mà Chúa soi sáng cho chúng ta biết: Những cái bọn này là thiên sứ sa ngã. Chúa quăng nó xuống như thế này. Nó ăn ngủ với gái, con cái của loài người. Nó đẻ ra một cái dòng giống bị rủa sả. Bởi vậy Chúa mới sai dân Y-sơ-ra-ên đến để mà chiếm xứ của nó. Dẫn 12 người đi mà có 10 người làm chứng gian. Các bạn thấy ghê gớm chưa? Thành ra dân chúng họ mới sợ. Chứ mà chừng một hai người nói, người ta đâu có tin. Ngày hôm nay cái bọn quỷ hay nhập với loài người, nó làm cho cái số đông làm chứng gian. Chúng ta ngày hôm nay chúng ta cũng thấy báo chí láo, làm chứng gian, nói láo, nói tùm lum hết. Mà chúng ta không có theo… Hỏi Chúa thì chúng ta chỉ nghe những cái lời dối gạt. Chúng ta mất đức tin và chúng ta theo quỷ Sa-tan. Và quỷ nó chiếm nhiều người lắm các bạn ơi. Cảm ơn Chúa là chúng ta được biệt riêng ra và chúng ta biết phân biệt các thần. Thần nào nói láo, nói dối, thần nào nói thật. Các bạn tin tôi nói thật, là tại vì có Chúa ở trong các bạn, cùng một Thánh Linh. Biết rằng tôi nói thật cho các bạn. Bao nhiêu người nói tôi là khùng, điên, nó nói bậy, nói bạ. Những người trong gia đình của tôi cũng cười, họ nói: “Miệng của bà nói gì mà không hiểu gì hết! Nó nói toàn chuyện tầm bậy, tầm bạ không à! Giống như mình là cái người khùng vậy đó các bạn.”
Người trong gia đình tôi mà còn không tin. Nhưng mà các bạn, cảm ơn Chúa là các bạn tin những cái gì tôi nói. Và các bạn đọc Kinh Thánh, các bạn thấy Đức Chúa Trời của chúng ta là Đấng như thế nào. Họ không có tin rằng Đức Chúa Trời mà phạt. Họ nói Đức Chúa Trời là tình yêu thương. “Bà này tối ngày bà cứ nói người ta sợ, sợ hù doạ, hù doạ người ta.” Các bạn thấy không? Đi 40 ngày, đi do thám xứ 40 ngày, là Chúa sẽ dắt dân Y-sơ-ra-ên đi 40 ngày là tới cái xứ đó, xứ Ca-na-an đượm sữa và mật, nhưng mà bị phạt 40 năm để cho những người dân này chết hết. Không đi 40 năm thì họ không có chết. Đức Chúa Trời vẫn cho họ cơ hội ăn năn mà không thấy người nào ăn năn. Tại vì ngày xưa chưa có Thánh Linh làm việc. Công việc của Đức Chúa Trời không có Thánh Linh cáo trách tội lỗi cho họ biết ăn năn. Cho nên họ cứng lòng cho đến chết. Chỉ có hai người trên 12 người dám đứng lên mà nói sự thật, mà bị ném đá. Họ đòi ném đá hai người đó các bạn. Chúng ta là những cái người ngày hôm nay chúng ta cũng bị ném đá, tại vì cái số của chúng ta rất là nhỏ. Nhưng mà Đức Chúa Trời bênh vực chúng ta. Không có sợ. Khi chúng ta dám nói sự thật là có Đức Chúa Trời bênh vực chúng ta, vì Ngài biết tấm lòng của chúng ta can đảm, không có sợ người ta ném đá mình. Ca-lép và Giô-suê là chỉ có còn hai người dám đứng lên để mà nói sự thật cho cả đoàn dân sáu triệu người dân Y-sơ-ra-ên. Môi-se, chúng ta thấy Môi-se cũng là một cái người kêu van. Đức Chúa Trời muốn giết hết dân Y-sơ-ra-ên rồi đó các bạn. Chỉ chừa có Môi-se, gia đình của Môi-se, A-rôn và Giô-suê và Ca-lép, mấy người lớn. Còn mấy đứa con nít thì Chúa vẫn thương, những đứa con trẻ vô tội.
Nhưng mà những cái người mà chống nghịch, mà đòi ném đá Giô-suê và Ca-lép là Đức Chúa Trời muốn hủy diệt họ chết ngay tại trong đồng vắng. Nhưng chúng ta thấy cái tài cầu thay của Môi-se, mà chúng ta ngày hôm nay chúng ta phải học hỏi cái cách Môi-se cầu thay cho Chúa. Vuốt giận Chúa, nhắc lại Chúa những cái lời hứa của Chúa. “Chúa ơi, Chúa hứa rằng Chúa sẽ đem dân của Chúa đi ra tới xứ đượm sữa và mật. Xin Chúa là Đấng Đức Chúa Trời chậm nóng giận. Ngài chậm giận, đầy dẫy tình yêu thương.” Ông vuốt giận, vuốt giận Chúa cho đến Chúa hạ xuống không có nổi giận. Nhưng mà Ngài chẳng kể những cái người nào mà có tội là vô tội. Họ không biết ăn năn tại vì lúc đó là chưa có Chúa Giê-xu trong đồng vắng. Nếu mà họ ăn năn cũng được, nhưng mà họ theo cái số đông. Phần đông là khi mà một cái số đông nó nổi lên là có nhiều người đi theo cái số đông. Chúng ta phải là những cái người dám đứng một mình, tự đứng trên đôi chân mình và biết lẽ thật, lẽ phải mà đi theo. Đừng có đi theo số đông là chết. Ngày hôm nay nhiều người đi theo số đông mà đi theo xuống hồ lửa địa ngục đời đời. Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết đừng có ngủ mê, đừng có nhắm mắt mà đi theo những người lãnh đạo, những người số đông đó không có nghĩa là họ đi đúng đường.
Khi chúng ta nhìn lại, chúng ta hỏi: “Chúa ơi, lẽ thật của Chúa ở đâu?” Chúng ta tìm kiếm Chúa hết lòng, Chúa sẽ bày tỏ cho chúng ta người nào nói về lẽ thật, người nào nói sai, người nào đúng, người nào sai. Thánh Linh là cái người thầy sẽ dẫn dắt chúng ta đi đúng đường, chứ không phải là những cái người xác thịt, những cái người lãnh đạo tôn giáo là họ dẫn chúng ta đi đúng đâu, các bạn ơi. Tôi cũng nói: Các bạn đừng có nghe lời tôi. Tôi chỉ là cái tiếng nói trong đồng vắng. Tôi chỉ là tiếng nói và tôi không có muốn cho bao nhiêu người theo tôi. Đừng theo tôi. Nhưng mà nghe, hỏi Chúa và phải tìm kiếm Chúa để mà nghe tiếng Chúa Thánh Linh được. Dọn sạch lòng để mà nghe được tiếng Chúa, để mà hỏi Chúa, chứ không có hỏi tôi. Các bạn thấy mà họ, cả nguyên một cái đoàn dân Y-sơ-ra-ên mà họ chỉ có biết nghe 10 người làm chứng gian là họ suýt chút nữa là bỏ mạng hết trong đồng vắng. Nhưng mà Chúa cho họ chậm chậm từ từ để họ chết già, để cho dân nghịch (dân Pha-ra-ôn) đừng có cười. Đừng có cười Chúa dắt họ ra đi đồng vắng để Chúa giết họ chết. Đức Chúa Trời có sự khôn ngoan các bạn, cho họ đi 40 năm để họ chết già, để danh của Chúa được vinh hiển, vì Môi-se đã nhắc đến Đức Chúa Trời là tình yêu thương. Ngài hứa với dân của Chúa là Ngài đem họ đi ra để mà đi vào xứ đượm sữa và mật. Ngài thương dân của Ngài, Ngài chọn dân của Ngài. Chẳng lẽ Ngài đem họ vào đồng vắng rồi Ngài giết họ chết hay sao? Chúa đẹp lòng nhưng mà Chúa chẳng kể những người có tội là vô tội, không được vào xứ Ca-na-an, nhưng phải chết già trong đồng vắng hiu quạnh. Nhưng mà những cái người mà phản nghịch đó là sẽ chết ngay tại chỗ. Các bạn thấy chưa? Những cái người mà đi thám tử rồi về làm chứng gian, chết ngay tại chỗ. Đức Chúa Trời không có để họ sống lâu, để cho cả dân Y-sơ-ra-ên thấy rằng chỉ có Ca-lép và Giô-suê là người nói thật và sẽ được vào xứ Ca-na-an. Cả những đứa trẻ con đều được vào xứ Ca-na-an. Còn chúng bay là cái dân ngỗ nghịch, cái dân tối ngày chỉ lầm bầm.
Nguy hiểm cho chúng ta! Chúng ta có một Đức Chúa Trời hằng sống. Chúng ta có hoạn nạn, chúng ta phải kêu van xin Chúa. Và chúng ta đừng có oán trách, phàn nàn. Đó là một cái tội rất là lớn trước mặt Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ghét những cái người lầm bầm, oán trách. Mà Đức Chúa Trời yêu thương những cái người nhu mì, khiêm nhường, kêu van, van xin Chúa để mà được Chúa tha thứ. Các bạn phải nhớ cái câu Dân Số Ký đoạn 14 câu số 28: “Hãy nói với dân chúng, dân Y-sơ-ra-ên nói rằng: Ta chỉ sự hằng sống Ta mà thề, Ta sẽ đãi các ngươi tùy theo lời Ta đã nghe các ngươi nói.” Các bạn thấy không? Chúng ta đừng nói những cái lời vô ích, đừng nói những cái lời lầm bầm, những cái lời tiêu cực. Ngày xưa tối ngày tôi cứ mở miệng nói tiêu cực không, các bạn ơi! Ngày hôm nay tôi phải kính và sợ. Mình muốn nói mình ngậm miệng lại. Muốn rủa người nào chết cũng ngậm lại. Ngậm miệng lại, không nói. Tại vì cái lời rủa của mình nó có hiệu nghiệm. Thà mình nói một cái lời cho người ta sống, hơn là mình nói cho người ta chết, để cho người ta có cơ hội ăn năn. Ngày xưa tôi rủa nhiều người chết xung quanh tôi, các bạn.
Tôi không biết, vì dân Ta bị tiêu diệt vì thiếu sự hiểu biết. Tôi đi làm ở xứ Mỹ mà những người nào phá phách tôi, tôi nói: “Đồ cái thứ sống chật đất, không ích lợi cho ai. Sống chật đất để làm cái gì đây? Hại người lành.” Tôi nói như vậy một năm sau người đó chết, mà xung quanh tôi là cũng rất là nhiều người chết các bạn ơi. Lúc sau này khi tôi được Chúa kêu gọi tôi rồi, tôi nói: “Thôi, thà mình phán một lời để cho họ biết ăn năn. Xin Chúa thương xót cho họ ăn năn.” Phán cho một cái cây sắp chết, mình kêu cho cái cây đó sống lại. Tất cả những điều đó mình đừng có nghĩ những cái lời tiêu cực, vì Đức Giê-hô-va nói: “Ta thấy, Ta nghe, Ta đãi các ngươi tùy theo lời các ngươi nói.” Cái miệng của mình nó giống như Đức Chúa Trời, các bạn ơi. Ngài phán thì có sự sống, Ngài phán thì có sự chết. Ngài phán cây vả là cây vả nó chết. Chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời của chúng ta có một cái miệng là nói cái gì là ra cái đó. Ngày hôm nay chúng ta mang hình ảnh của Đức Chúa Trời.
Chúng ta có cái miệng nói ra cái gì là nó ra cái đó. Cho nên chúng ta nói, các bạn thử đi ra mà thấy người nào đau bệnh, đặt tay “Trong danh Đức Chúa Giê-xu, người này được chữa lành!” thì cái người đó được chữa lành. Các bạn thử thì các bạn sẽ thấy khi các bạn là một con người ăn năn thật lòng với Chúa và con người của các bạn có Thánh Linh của Chúa thì các bạn làm được những cái gì Chúa làm. Vì chúng ta là hình ảnh của Đức Chúa Trời, cho nên chúng ta phải biết chúng ta là ai và những cái gì Chúa hứa với chúng ta thì nó đúng y như vậy. Mà cái này không có ai dạy các bạn đâu. Đây là một cái sự khám phá của tôi và tôi viết lên, và tôi đã nói trên bài cho nhiều người mà họ nói tôi, họ không có tin. Họ nói Đức Chúa Trời ngày nay không có còn làm phép lạ. “Cái đó là quỷ á!” nói như vậy đó. Tối ngày kết tội tôi là quỷ. Nhưng mà tôi khi tôi nói cái gì là quỷ là họ cười tôi. Họ nói tôi là cái gì cũng nói là quỷ, quỷ, quỷ. “Bà ấy là quỷ. Bà ấy mới nói cái gì cũng là quỷ!” Họ đem gậy ông mà đập lưng ông.
Họ không hiểu cái thế giới của mình là cái thế giới linh, còn cái thế giới xác thịt nói ra nó trớt quớt, các bạn ơi. Mình nói trên này, cái người kia ở dưới này… Nhưng mà cảm ơn Chúa là các bạn trong phòng này đã hiểu được, vì các bạn đã có đi vào thế giới linh và các bạn hiểu được hai cái thế giới không thể nào mà hiệp một với nhau được. Cảm ơn Chúa. Nhưng mà nếu mà nói như vậy thì không có ai vào cái thế giới linh được, tại vì người nào cũng xác thịt, xác thịt đầy dẫy hết rồi, hiệp lại với nhau giống như là 10 người đi hiệp một lại là nói gian. Họ có cái xác thịt, họ sợ hãi, họ sợ đi vào rồi quỷ nó giết mình chết đi, cho nên họ rất là sợ. Chúng ta là những người tin Chúa, theo Chúa và chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời chúng ta là Đấng sống và chúng ta áp dụng để mà làm cho cuộc đời của chúng ta tốt đẹp hơn và môi miệng của chúng ta có những quyền năng của Chúa ban cho.
Tôi xin kết thúc tại đây. Cảm ơn Chúa. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, xin cảm ơn Ngài vì Ngài đã mở miệng con nói những cái lời đến từ Thánh Linh của Chúa. Cho chúng con áp dụng vào đời sống của chúng con. Và chúng con biết kính sợ Đức Giê-hô-va. Có làm tội lỗi gì biết ăn năn thống hối trước mặt Đức Chúa Trời, biết kêu van với Ngài, giống như Môi-se kêu van với Chúa. Và được Ngài nghe và Ngài nhậm lời chúng con. Đừng để chúng con cứng lòng, chúng con lầm bầm oán trách Chúa, mà đời sống của chúng con bị cắt ngắn. Cảm ơn Cha. Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
