
DÂN SỐ KÝ 11-12: CHỚ LẦM BẦM OÁN TRÁCH CHÚA, CHỚ HAM ĂN, CHỚ NHẠO BÁNG AI.
Dân-số Ký 11
Dân-sự lằm-bằm. – Chọn bảy mươi người trưởng-lão
1Vả, dân-sự bèn lằm-bằm, và điều đó chẳng đẹp tai Đức Giê-hô-va. Đức Giê-hô-va nghe, cơn thạnh-nộ Ngài nổi lên, lửa của Đức Giê-hô-va cháy phừng-phừng giữa dân-sự và thiêu-hóa đầu cùng trại-quân. 2Dân-sự bèn kêu la cùng Môi-se; Môi-se cầu-xin Đức Giê-hô-va, thì lửa ngừng lại. 3Người ta đặt tên chỗ nầy là Tha-bê-ra, vì lửa của Đức Giê-hô-va đã cháy giữa dân-sự.
4Bọn dân tạp ở trong dân Y-sơ-ra-ên sanh lòng tham-muốn, đến đỗi dân Y-sơ-ra-ên lại khóc nữa mà rằng: Ai sẽ cho chúng tôi ăn thịt? 5Chúng tôi nhớ những cá chúng tôi ăn nhưng-không tại xứ Ê-díp-tô, những dưa chuột, dưa gang, củ kiệu, hành, và tỏi. 6Bây giờ, linh-hồn chúng tôi bị khô-héo, không có chi hết! Mắt chỉ thấy ma-na mà thôi.
7Vả, ma-na hình như hột ngò, sắc như trân-châu. 8Dân-sự đi tản ra và hốt lấy, rồi nghiền bằng cối xay, hay là giã bằng cối giã, nấu trong một cái nồi và làm bánh; nếm giống như bánh nhỏ có pha dầu. 9Khi ban tối mù sương xuống trên trại-quân, thì ma-na cũng xuống nữa. 10Vậy, Môi-se nghe dân-sự khóc, mỗi người ở trong nhà mình tại nơi cửa trại mình; cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va nổi lên phừng-phừng, 11và Môi-se lấy làm buồn-bực về điều đó. Môi-se bèn thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Sao Ngài làm cho tôi-tớ Ngài buồn? Sao tôi chẳng được ơn trước mặt Ngài, và sao Ngài lại chất gánh nặng của hết thảy dân-sự nầy trên mình tôi? 12Tôi há có thọ-thai dân nầy sao? há có sanh-đẻ nó sao? mà Ngài lại phán biểu tôi rằng: Hãy ẵm dân nầy trong lòng ngươi, như người cha nuôi bồng đứa trẻ bú, cho đến xứ mà Ngài có thề hứa ban cho tổ-phụ của chúng nó. 13Tôi sẽ có thịt ở đâu đặng phát cho cả dân-sự nầy? bởi vì họ khóc về tôi mà rằng: Hãy cho chúng tôi thịt ăn. 14Tôi không thế một mình gánh hết dân-sự nầy, vì thật là rất nặng-nề cho tôi quá! 15Nếu Chúa đãi tôi như vậy và nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin thà giết tôi đi, để tôi không thấy sự khốn-nạn tôi!
16Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy nhóm-hiệp cho ta bảy mươi người trong bực trưởng-lão Y-sơ-ra-ên, tức là những kẻ ngươi biết là trưởng-lão và cai-quản dân-sự; hãy dẫn các người ấy đến hội-mạc, đứng tại đó với ngươi. 17Đoạn, ta sẽ ngự xuống, nói chuyện tại đó với ngươi; ta sẽ lấy Thần cảm ngươi mà ban cho những người đó, để họ chịu gánh nặng về dân-sự với ngươi, và ngươi không phải gánh một mình. 18Ngươi phải truyền cho dân-sự rằng: Ngày mai phải dọn mình ra thánh, thì các ngươi sẽ ăn thịt. Vì chưng lỗ tai Đức Giê-hô-va có nghe các ngươi khóc mà rằng: Ai sẽ cho chúng tôi ăn thịt, vì chúng tôi lấy làm sung-sướng tại xứ Ê-díp-tô, — bởi cớ đó, Đức Giê-hô-va sẽ ban thịt cho các ngươi, thì các ngươi sẽ ăn. 19Chẳng phải các ngươi sẽ ăn thịt một ngày, hai ngày, năm ngày, mười ngày hay là hai mươi ngày đâu; 20nhưng cho đến một tháng trọn, cho đến chừng nào thịt tràn ra lỗ mũi, và các ngươi ngán đi, vì các ngươi đã bỏ Đức Giê-hô-va ở giữa mình, và khóc trước mặt Ngài, mà rằng: Vì sao chúng tôi đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô?
21Môi-se thưa rằng: Trong dân-sự tôi đương ở đây, có sáu trăm ngàn người đàn-ông, mà Ngài có phán rằng: Ta sẽ phát thịt cho dân nầy ăn trong một tháng trọn. 22Người ta há sẽ giết chiên và bò đến đỗi được đủ cho họ sao? hay là người ta há sẽ gom hết thảy cá dưới biển đến đỗi được đủ cho họ sao? 23Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Tay của Đức Giê-hô-va đã vắn lại sao? Ngươi sẽ xem thử điều ta đã phán cùng ngươi có xảy đến hay chăng.
24Môi-se bèn đi ra, thuật lại các lời Đức Giê-hô-va cho dân-sự, rồi nhóm-hiệp bảy mươi người trong bực trưởng-lão của dân-sự, đặt để xung-quanh Trại. 25Đức Giê-hô-va bèn ngự xuống trong mây, phán cùng Môi-se; Ngài lấy Thần cảm người và ban cho bảy mươi người trưởng-lão. Vừa khi Thần ở trên bảy mươi người trưởng-lão, bèn được cảm-động nói tiên-tri, nhưng không cứ nói mãi.
26Có hai người ở lại trong trại-quân; một người tên là Ên-đát, một người tên là Mê-đát, được Thần cảm-động, nói tiên-tri tại trại-quân. Hai người nầy thuộc về bọn được biên tên, nhưng không có đến hội-mạc. 27Một đứa trai trẻ chạy thuật lại cùng Môi-se rằng: Ên-đát và Mê-đát nói tiên-tri trong trại-quân. 28Giô-suê, con trai của Nun, là người hầu việc Môi-se, đáp lại mà rằng: Hỡi Môi-se, chúa tôi, hãy cấm chúng nó! 29Môi-se đáp rằng: Ngươi ganh cho ta chăng? Ôi! chớ chi cả dân-sự của Đức Giê-hô-va đều là người tiên-tri, và chớ chi Đức Giê-hô-va ban Thần của Ngài cho họ! 30Môi-se và mấy người trưởng-lão đều lui vào trại-quân.
Những chim cút
31Đức Giê-hô-va bèn khiến một trận gió nổi từ biển, dẫn những chim cút đến vải trên trại-quân và xung-quanh, bên nầy trải ra dài chừng một ngày đường đi, và bên kia trải ra dài chừng một ngày đường đi, khỏi mặt đất chừng hai thước bề cao. 32Dân-sự đứng dậy lượm những cút trong ngày đó, đêm đó và trọn ngày sau; ai lượm ít hơn hết có mười ô-me; người ta căng nó ra khắp chung-quanh trại-quân. 33Thịt vẫn còn nơi răng, chưa nhai, thì cơn giận của Đức Giê-hô-va nổi lên cùng dân-sự, hành dân-sự một tai-vạ rất nặng. 34Người ta đặt tên chỗ đó là Kíp-rốt-Ha-tha-va; vì tại đó người ta chôn dân-sự sanh lòng tham-muốn.
35Từ Kíp-rốt-Ha-tha-va dân-sự đi đến Hát-sê-rốt, rồi ngừng lại tại đó.
Dân-số Ký 12
A-rôn và Mi-ri-am lằm-bằm cùng Môi-se. – Mi-ri-am bị bịnh phung
1Mi-ri-am và A-rôn nói hành Môi-se về việc người nữ Ê-thi-ô-bi mà người đã lấy; vì người có lấy một người nữ Ê-thi-ô-bi làm vợ. 2Hai người nói rằng: Đức Giê-hô-va há chỉ dùng một mình Môi-se mà phán sao? Ngài há không dùng chúng ta mà phán nữa sao? Đức Giê-hô-va nghe điều đó. 3Vả, Môi-se là người rất khiêm-hòa hơn mọi người trên thế-gian. 4Thình-lình Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se, A-rôn và Mi-ri-am rằng: Cả ba hãy ra đến hội-mạc. Cả ba đều đi. 5Đức Giê-hô-va ngự xuống trong trụ mây đứng tại cửa hội-mạc, rồi gọi A-rôn và Mi-ri-am; hai người đều đến. 6Ngài phán cùng hai người rằng: Hãy nghe rõ lời ta. Nếu trong các ngươi có một tiên-tri nào, ta là Đức Giê-hô-va sẽ hiện ra cùng người trong sự hiện-thấy, và nói với người trong cơn chiêm-bao. 7Tôi-tớ Môi-se ta không có như vậy, người thật trung-tín trong cả nhà ta. 8Ta nói chuyện cùng người miệng đối miệng, một cách rõ-ràng, không lời đố, và người thấy hình Đức Giê-hô-va. Vậy các ngươi không sợ mà nói hành kẻ tôi-tớ ta, là Môi-se sao? 9Như vậy, cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va nổi phừng phừng cùng hai người; Ngài ngự đi. 10Khi trụ mây rút khỏi trên đền-tạm, thì kìa, Mi-ri-am đã bị phung trắng như tuyết. A-rôn xây lại phía Mi-ri-am, thấy người đã có bịnh phung.
11A-rôn bèn nói cùng Môi-se rằng: Ôi, lạy chúa tôi, xin chớ để trên chúng tôi tội mà chúng tôi đã dại phạm và đã mắc lấy. 12Xin chớ để nàng như một đứa con sảo thịt đã hư hết phân nửa khi lọt ra khỏi lòng mẹ. 13Môi-se bèn kêu-van cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ôi, Đức Chúa Trời! Tôi cầu-khẩn Ngài chữa cho nàng. 14Đức Giê-hô-va đáp cùng Môi-se rằng: Nếu cha nàng nhổ trên mặt nàng, nàng há không mang hổ trong bảy ngày sao? Nàng phải cầm riêng ngoài trại-quân trong bảy ngày, rồi sau sẽ được nhận vào lại. 15Ấy vậy, Mi-ri-am bị cầm riêng ngoài trại-quân trong bảy ngày, dân-sự không ra đi cho đến chừng nào Mi-ri-am được nhận vào lại. 16Sau việc đó, dân-sự ra đi từ Hát-sê-rốt, và hạ trại trong đồng vắng Pha-ran.
A-men.
Hôm nay chúng ta bắt đầu học thấy dân Y-sơ-ra-ên bắt đầu lầm bầm. Họ ăn ma-na riết rồi cũng chán và họ thèm thịt. Thèm củ kiệu hành. Thèm tất cả những cái gì mà ở xứ Ê-díp-tô họ có ăn. Đó là ma quỷ nó bắt đầu nó đánh thức những cái xác thịt của họ nổi lên mà cả sáu triệu người dân Y-sơ-ra-ên là các bạn biết Môi-se chịu không nổi. Cho đến Môi-se muốn chết, xin Chúa cho ông chết đi. Cái tiếng lầm bầm của con người và những cái lời nói tiêu cực nó đến làm cho Môi-se không có thể nào mà chịu nổi cho đến ông xin Chúa cho ông chết đi. Chúng ta thấy rằng con người xác thịt của chúng ta nó là như vậy. Thiếu một chút ăn. Thiếu một miếng ăn. Không chịu không nổi. Họ quên Đức Chúa Trời đi. Nhưng mà cái cách của họ nói thà họ cầu xin. Chứ họ đừng có lầm bầm oán trách. Chúng ta là những cái người lầm bầm quán trách là một cái tội rất là nặng trước mặt Đức Chúa Trời các bạn.
Chúng ta van xin để Chúa nghe. Chúa ơi, con có cái nhu cầu muốn ăn thịt. Chúng con ăn ma-na lâu ngày quá, chúng con thèm rồi, xin Chúa thương xót cho chúng con có thịt ăn. Chỉ một lời cầu xin mà không nói được mà phải lầm bầm oán trách Đức Chúa Trời. Chúng ta là những con người xác thịt ngày hôm nay cũng vậy. Có một cái gì bệnh tật xảy đến trong thân thể chúng ta. Chúng ta nói Chúa ơi xin Chúa thương xót con. Con xác thịt, con yếu đuối quá. Con đau, con chịu không nổi. Xin Chúa thương xót con chữa lành cho con. Đừng có lầm bầm oán trách. Đó là một cái tội rất là nặng trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta phải học cái bài học của Môi-se đừng để cho chúng giống dân Y-sơ-ra-ên đó là con người xác thịt bị cái tội lầm bầm oán trách mà Đức Giê-hô-va không có đẹp lòng. Và Đức Giê-hô-va nóng giận lên. Đức Giê-hô-va hay nổi giận bởi vì Ngài là Đấng Thánh. Ngài nhìn thấy những cái tội lỗi là Ngài nổi giận lên. Lửa cháy phừng phừng lên. Tánh của Đức Chúa Trời của chúng ta là một Đấng thánh. Cho nên chúng ta học và chúng ta thấy được tánh của Cha của chúng ta là như vậy. Có gì thì cầu xin, van xin, năn nỉ, khóc lóc thì Ngài rất là yêu chúng ta.
Chúa không có để cho con dân của Chúa đói. Ông Môi-se thấy hoàn cảnh của Môi-se. Môi-se là một người rất đẹp lòng Đức Chúa Trời. Ông van xin gì thì Chúa cũng nghe. Vì Chúa nói Tôi tớ Môi-se trung tín trong cả nhà Ta. Ta nói chuyện cùng người miệng đối miệng cách rõ ràng, không lời đố bằng thấy hình Đức Giê-hô-va và các người không sợ mà nói hành kẻ tôi tớ Ta là Môi-se sao. Hai người chị và người anh của Môi-se rất là ganh tị. Thấy ông lấy một người vợ da đen. Cho nên họ cười. Họ nhạo ông. Đức Chúa Trời nổi giận. Chúng ta có những cái tánh cười nhạo người khác. Chúng ta có những cái tánh phàn nàn oán trách thì chúng ta biết rằng đó là có cái tà linh. Ở trong cái cuốn sách dọn sạch lòng đó có những cái linh đó mà mỗi người xác thịt chúng ta đều bị vướng vào hết. Dân Y-sơ-ra-ên cũng vậy. Họ cũng là xác thịt như chúng ta và chúng ta học và chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời nổi giận khi chúng ta nhạo báng người khác, khi chúng ta lầm bầm oán trách Chúa. Mỗi người chúng ta đều phải tự xét mình, coi coi mình có phạm những cái tội giống dân Y-sơ-ra-ên không. Ham đòi ăn thịt thì Chúa cho thịt chim cút đến mà họ tham lam, họ hốt hết, hốt hết đem vào trại, ăn không hết, dư thừa để nó thối. Tại vì họ không có tủ lạnh các bạn ơi. Ở đồng vắng không có tủ lạnh mà họ hốt cho nhiều, họ dư thừa, họ trải cả trong trại hết. Rồi đến ngày hôm sau thì nó thối tất cả những cái thịt thừa đó, không ăn hết thì nó thối. Chúa đã phán rồi cho họ một tháng, mỗi ngày chim cút nó sẽ bay lại, nó cho dân Y-sơ-ra-ên ăn mà họ không có đức tin, họ không tin, họ cứ chất chứa, chất chứa, chất chứa để rồi nó thối cả trại quân. Cho nên Đức Chúa Trời rất là nổi giận.
Ngày nay chúng ta cũng nhìn thấy chúng ta cũng giống như dân Y-sơ-ra-ên. Khi chúng ta đói, chúng ta thèm cái gì lâu ngày, không có ai cho chúng ta ăn, chúng ta thấy rồi là chúng ta không cần nhìn biết những người khác hốt hốt hốt hốt hốt để mà ăn cho nó thỏa cái dạ. Nhưng mà Đức Chúa Trời không có đẹp lòng. Ăn bao nhiêu thì ăn, đừng có để dư thừa mà bỏ. Đó là những cái sự phí phạm. Đức Chúa Trời nổi giận cùng dân Y-sơ-ra-ên vì cái tánh tham lam ham ăn của họ. Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết rằng chúng ta cũng là một con người giống như dân Y-sơ-ra-ên. Chúng ta học bài học này để chúng ta áp dụng vào đời sống của chúng ta. Đừng có bắt chước và đừng có làm như dân Y-sơ-ra-ên. Lấy đức tin và tin Chúa cho chúng ta đầy đủ. Chúa nói các người không có đói. Ta sẽ chu cấp cho các ngươi. Nếu các ngươi vâng lời Ta và gìn giữ điều răn của Ta vậy thì Ta sẽ không có để người đói. Nhưng mà loài người thì không có đức tin. Cứ hở ra là lầm bầm, lầm bầm. Con quỷ nó nhập vô rồi là mới là thiếu thốn và mới là thèm. Họ ăn ma-na, họ đâu có đói, họ đâu có thèm thịt đâu. Cũng sống được, cũng no. Nhưng mà khi con quỷ nó nhảy vô rồi, nó làm cho nổi lọan lên. Chúng ta phải cần thịt, chúng ta phải cần thịt.
Các bạn thấy họ đi bao nhiêu năm mà họ không có thiếu thốn. Chúa của chúng ta chu cấp cho chúng ta đầy đủ. Ngày hôm nay chúng ta sống ngày hôm sau Chúa cũng cho chúng ta có đầy đủ không có thiếu thốn gì hết. Lấy đức tin mà chờ đợi. Con người chúng ta thiếu kiên nhẫn thiếu đức tin. Tại vì Tánh xác thịt nó nổi lên thì Thánh Linh sẽ đi ra khỏi chúng ta và cái tánh xác thịt nó nổi dậy lên. Đức Chúa Trời nổi giận vì cái tánh xác thịt của con người nó nổi lên. Bởi vì tay của Đức Giê-hô-va không có ngắn. Tay của Ngài không có ngắn nhưng mà tội lỗi của chúng ta làm cho chúng ta xa cách mặt Ngài.
Các bạn nhìn thấy có Thánh Linh của Chúa trong thời kỳ Cựu Ước rồi. Chúa phán với Môi-se tìm bảy mươi người để mà Ta ban Thần của Ta cho họ giống như ngươi. Đó là Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Ông than vãn, ông đòi chết thì Chúa nói bây giờ Chúa rất là động lòng các bạn ơi. Khi ông khóc lóc với Chúa thì Chúa đẹp lòng. Ông nói thà Chúa cho con chết đi để mà không có mang được những cái người này. Chúa có biểu con là như là người cha nuôi bồng những đứa trẻ cho bú cho đến ngày lớn mang cho cha mẹ của chúng nó. Thôi thịt đâu mà cho nó ăn. Nó lầm bầm nó kéo cổ tôi ra nó cứ đòi. Chúa nói bây giờ bảy mươi người sẽ gánh vác cùng ngươi chứ ngươi không gánh một mình nữa. Cảm ơn Chúa. Ông van xin thì Chúa nghe lời. Chứ ông không có phàn nàn oán trách. Ông van, ông khóc với Chúa. Sáu trăm ngàn người đàn ông đó các bạn. Không có kể đàn bà với con nít. Họ mới đi ra từ từ, từ từ. Họ nảy nở ở trong đồng vắng. Rất là đông. Sáu trăm ngàn người đàn ông thì Chúa chọn bảy mươi người. Chúa biểu Môi-se chọn bảy mươi người để tiếp trợ ngươi làm công việc của ngươi mà Ta sẽ ban Thần của Ta cho các người đó để mà họ làm được những công việc của ngươi. Đó là Thánh Linh của Đức Chúa Trời ngự vào đó các bạn. Thánh Linh đã có từ thời kỳ Cựu Ước. Bảy mươi người tự nhiên nhận lãnh được Thần của Đức Giê-hô-va. Thần của Chúa có nghĩa là Thánh Linh. Và họ bắt đầu họ nói tiên tri.
Có hai người vắng mặt không có đứng ra chầu trực Đức Giê-hô-va nhưng mà Thần của Chúa cũng vẫn đến và ở với họ. Chúa làm cho Môi-se được bảy mươi người tiếp trợ ông để mà lo cho công việc Chúa lo giải đáp những cái nan đề của dân Y-sơ-ra-ên họ lầm bầm quán trách thì có bảy mươi người tiếp tay của Môi-se để làm dạy dỗ họ và chỉ dẫn cho họ đi đúng con đường của Đức Giê-hô-va đừng có xác thịt nổi lên nữa cảm ơn Chúa và Ngài thương những kêu cầu danh của Ngài.
Mi-ri-am và A-rôn cũng bắt đầu xác thịt nổi lên nữa. Tất cả khi chúng ta không có để ý chừng một chút là quỷ nó nhảy vào, xác thịt nó nổi lên. Hai anh em, ba anh em A-rôn, Mi-ri-am và Môi-se là anh em ruột với nhau. Thấy cái thằng em mình có vợ người da đen, người da đen, họ bắt đầu cười khinh. Chúa chọn có một mình Môi-se, Chúa không chọn hai người mình hay sao? Trong gia đình mà họ bắt đầu ganh tị rồi các bạn.
Đức Chúa Trời mới nổi giận và khiến cho Mi-ri-am bị bệnh phung. Ngày xưa cái bị bệnh phung đó là cái bệnh bị rủa sả các bạn. Khi mà bị bệnh phung rồi là phải bị riêng ra mà mọi người phun nước miếng vào mặt họ khinh khi họ nói là cái bệnh đó là cái bệnh bị rủa sả. Đức Chúa Trời rủa sả mới bị cái bệnh phung cùi đó, bị bệnh cùi đó. Đương lành lẽ phung cùi lên trắng. Ghê gớm lắm các bạn. Phung cùi nó rụng tay rụng chân hết là con người không còn bình thường nữa. Không còn như ngày xưa. Cho nên ông A-rôn bắt đầu sợ. Thấy em gái của mình bây giờ là sẽ rụng hết xương cốt. Ngón tay cũng rụng hết. Tất cả đều rụng hết. Ông mới bắt đầu ăn năn với Chúa. Kêu Mi-ri-am phải ăn năn, hai anh em mình phải ăn năn với Chúa. Rồi kêu cầu Môi-se đi, xin van xin Chúa dùm. Môi-se mới van xin Chúa, ôi lạy Chúa, xin Chúa đừng để trên chúng tôi tội mà chúng tôi đã dại phạm và mắc lấy. Xin chớ để nàng như một đứa con sảo thịt đã hư hết phần nữa khi lọt ra khỏi lòng mẹ. Những cái tay rụng hết hư hết.
Con người không còn là bình thường. Con người rụng hết mấy ngón tay không làm gì được. Kể như là tàn phế. Nhưng mà Chúa vẫn thương Môi-se kêu cầu thì Chúa vẫn yêu và nghe lời nhậm lời Môi-se. Chúa nói trong bảy ngày biệt riêng ra đi ở một mình rồi Chúa sẽ chữa lành cho bà. Để cho bà có bảy ngày để mà tìm kiếm tội lỗi mà ăn năn. Ngày xưa Đức Chúa Trời vẫn muốn con người ăn năn. Nhìn lại tội của mình và ăn năn để không làm nữa. Đức Chúa Trời vẫn y nguyên. Ngày xưa từ ngàn xưa cho đến đời đời Ngài vẫn không hề thay đổi. Ngày hôm nay nhiều người đi giảng đạo là Đức Chúa Trời ngày xưa của Cựu Ước khác, Đức Chúa Trời của Tân Ước khác. Ngày hôm nay Đức Chúa Giê-xu đã thay thế Đức Chúa Trời và Đức Chúa Giê-xu là tình yêu thương chúng ta sống với cái bản tính xác thịt cũng ok. Chúa Giê-xu biết mỗi người chúng ta có chỗ yếu đuối, Ngài đã gánh hết những sự yếu đuối của chúng ta rồi để rồi chúng ta sống thỏa mãn những cái xác thịt yếu đuối của chúng ta cứ sống vui vẻ bình an không có lo sợ vì Đức Chúa Trời đã thành người và biến thành Đức Chúa Giê-xu và Đức Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời họ giảng như vậy đó các bạn ơi. Đức Chúa Trời vẫn y nguyên.
Thời kỳ Cựu Ước Tân Ước cũng có Đức Chúa Trời. Nhưng mà vì thay vì Môi-se cầu thay cho dân Y-sơ-ra-ên thế nào thì ngày hôm nay Chúa Giê-xu cầu thay cho chúng ta. Vì cớ đó Đức Chúa Trời không có nổi giận phừng phừng với chúng ta. Ngài có kiên nhẫn chờ đợi chúng ta ăn năn. Vì con đường của chúng ta nó còn rất là dài. Nhất là những người trẻ có một đời sống nhưng mà phải biết ăn năn. Ăn năn càng sớm thì càng tốt. Tại vì cái tội lỗi nó đem bệnh tật đến cho con người. Bệnh tật để chúng ta ăn năn, ăn năn. Nhưng mà một số người họ có bệnh nhưng mà họ không biết ăn năn. Đó là một cái sự tôi rất là thương cho những người nào mà có tội mà vẫn không biết kêu gào với Chúa, kiêng ăn cầu nguyện để kêu gào, để mà hỏi Chúa ơi con có tội gì để cho con ăn năn, để cái tội của con nó ra, không còn tội lỗi thì bệnh tật nó tan biến. Đó là một cái bí quyết mà ma quỷ nó đang giấu ở trong tất cả những hội thánh của Chúa hiện nay. Họ lại ngược lại. Họ nói rằng bệnh tật là một cái sự thử thách của Chúa. Giống như là tôi là ông Gióp thánh thiện vì bị có cái tật bệnh. Bệnh để mà làm vinh hiển danh Chúa. Tại vì tôi không có lầm bầm. Tôi bệnh mà tôi không có lầm bầm. Cái bệnh của tôi nó làm vinh hiển danh Chúa. Đó là cái sự kiêu ngạo. Nói ra miệng lưỡi của những người kiêu ngạo. Họ nói ra vì môi miệng của họ nói mình mới hiểu được tâm trạng tâm linh của họ như thế nào. Hãnh diện vì mang tật bệnh trong người. Tôi là được cái dằm xóc Phao-lô đó là một người Chúa chọn còn bị cái dằm xóc.
Tôi ngày hôm nay tôi cũng bị cái dằm xóc để danh Chúa được vinh hiển. Nói như vậy mà dám nói. Cái sự kiêu ngạo của con người nó quá. Nói miệng lưỡi nói ra là mình cảm nhận được một cái sự ghê tởm trước mặt Đức Giê-hô-va. Hãy đấm ngực khóc lóc nghiến răng mà kêu van với Chúa thì tội tật bệnh nó sẽ tan biến ăn năn hỏi Chúa. Ngày xưa tôi bệnh gì tôi cũng có hết trơn các bạn nhưng mà Chúa cho tôi biết hạ mình xuống. Mỗi lần tôi bệnh là tôi hạ mình xuống khóc lóc đắng cay. Chúa ơi con có tội với Chúa. Tội gì con không thấy con quỷ nó che mắt con không thấy nhưng mà con có tội. Nhất là cái tội chiếm lấy sự vinh hiển của Chúa. Những cái người danh tiếng, những cái người lãnh đạo, những cái người mục sư là những cái người lên mình kiêu ngạo để cho người ta tôn thờ mình. Người ta theo mình và ôm hết những cái người theo mình. Các bạn thấy Môi-se sáu triệu người bao nhiêu dân Y-sơ-ra-ên ông sắp chết ông nói tôi không có mang nổi một cái dân này. Mà nhiều mục sư ham mang những cái người đông càng ngày họ mừng chừng nấy. Họ khoe họ có được trăm tín hữu ông kia tôi có ngàn người tôi có mấy chục ngàn tín hữu đó.
Còn có người thì tôi vẫn giảng, chỉ có hai chục người thôi, nhưng mà hai chục người này tốt lắm tôi chăm sóc họ tốt lắm. Chứ gì vậy? Tất cả đều thuộc về Chúa chứ không phải thuộc về chúng ta. Chúng ta phải dâng cho Chúa. Chúa ơi xin Chúa thương xót và xin Chúa ban Thần của Đức Chúa Trời cho họ để họ làm được như con và họ làm trỗi hơn con. Đó là cái công việc đúng để mà làm. Họ thuộc về Chúa chứ họ không thuộc về chúng ta. Chúng ta ôm họ chi để cho nó nặng nhọc. Chúng ta một mình đi với Chúa đó để cho chúng ta nhẹ nhàng. Khi Chúa Giê-xu trở lại chúng ta được rước về thiên đàng. Còn ôm những người tín hữu của chúng ta, những người theo chúng ta nó nặng nề. Chúng ta phải bị bỏ lại chung với họ luôn. Đó là công việc của Chúa Thánh Linh chứ không phải công việc của chúng ta. Cảm ơn Chúa.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu xin Ngài thương xót chỉ dạy chúng con làm đúng theo ý chỉ của Ngài. Đừng để chúng con đi theo ý riêng xác thịt của chúng con mà chúng con sẽ bị Đức Giê-hô-va nổi giận và Ngài sẽ sửa phạt chúng con. Chúng con cảm tạ Cha. Chúng con nhân danh Đức Chúa Giê-xu Christ mà cầu nguyện. A-men.
