1 CÔ-RIN-TÔ 4: LÃNH ĐẠO CỦA CHÚA PHẢI SỐNG NHƯ THẾ NÀO?

https://www.mediafire.com/file/i5hdr4toukriz30/1_C%25C3%2594_RIN_T%25C3%2594_4.mp3/file

I Cô-rinh-tô 4
Chỉ Chúa là Đấng đoán-xét
1Vậy, ai nấy hãy coi chúng tôi như đầy-tớ của Đấng Christ, và kẻ quản-trị những sự mầu-nhiệm của Đức Chúa Trời. 2Vả lại, cái điều người ta trông-mong nơi người quản-trị là phải trung-thành. 3Về phần tôi, hoặc bị anh em xử-đoán, hoặc bị tòa-án nào của loài người xử-đoán, tôi cũng chẳng lấy làm quan hệ gì. Chính tôi chẳng tự xử-đoán mình nữa; 4vì tôi chẳng thấy mình có điều gì đáng tội, nhưng tôi cũng không nhờ sự đó mà được xưng là công-bình: Đấng xử-đoán tôi, ấy là Chúa. 5Vậy, chớ xét-đoán sớm quá, hãy đợi Chúa đến; chính Chúa sẽ tỏ những sự giấu trong nơi tối ra nơi sáng, và bày ra những sự toan-định trong lòng người; bấy giờ, ai nấy sẽ bởi Đức Chúa Trời mà lãnh sự khen-ngợi mình đáng lãnh.
Sự kiêu-ngạo của người Cô-rinh-tô; sự khiêm-nhường của các sứ-đồ
6Hỡi anh em, ấy là vì cớ anh em, tôi đã dùng những lẽ thật nầy chỉ về chính mình tôi và A-bô-lô, hầu cho anh em học-đòi hai chúng tôi, chớ vượt qua lời đã chép, và chớ sanh lòng kiêu-ngạo, theo phe người nầy nghịch cùng kẻ khác. 7Bởi vì, ai phân-biệt ngươi với người khác? Ngươi há có điều chi mà chẳng đã nhận-lãnh sao? Nếu ngươi đã nhận-lãnh, thì sao còn khoe mình như chẳng từng nhận-lãnh?
8Anh em được no-đủ, được giàu-có rồi, chẳng nhờ chúng tôi, anh em đã khởi sự cai-trị; thật mong cho anh em được cai-trị, hầu cho chúng tôi cũng cai-trị với anh em! 9Vì chưng Đức Chúa Trời dường đã phơi chúng tôi là các sứ-đồ ra, giống như kẻ sau-rốt mọi người, giống như tù phải tội chết, làm trò cho thế-gian, thiên-sứ, loài người cùng xem vậy. 10Chúng tôi là kẻ ngu-dại vì cớ Đấng Christ, nhưng anh em được khôn-ngoan trong Đấng Christ; chúng tôi yếu-đuối, anh em mạnh-mẽ; anh em quí-trọng, chúng tôi khinh-hèn. 11Cho đến bây giờ, chúng tôi vẫn chịu đói khát, trần mình, bị người ta vả trên mặt, lưu-lạc rày đây mai đó. 12Chúng tôi dùng chính tay mình làm việc khó-nhọc; khi bị rủa-sả, chúng tôi chúc phước; khi bị bắt-bớ, chúng tôi nhịn-nhục; 13khi bị vu-oan, chúng tôi khuyên-dỗ; chúng tôi giống như rác-rến của thế-gian, cặn-bã của loài người, cho đến ngày nay.
Phao-lô đã dẫn người Cô-rinh-tô theo đạo Tin-lành, báo tin đến thăm
14Tôi viết những điều nầy, chẳng phải để làm cho anh em hổ-ngươi đâu; nhưng để khuyên-bảo anh em, cũng như con-cái yêu-dấu của tôi vậy. 15Bởi chưng, dẫu anh em có một vạn thầy giáo trong Đấng Christ, nhưng chẳng có nhiều cha; vì tôi đã dùng Tin-lành mà sanh anh em ra trong Đức Chúa Jêsus-Christ. 16Vậy, tôi lấy điều đó khuyên anh em: Hãy bắt-chước tôi. 17Vì cớ đó, tôi đã sai Ti-mô-thê, là con yêu-dấu của tôi, cùng là trung-thành trong Chúa, đến cùng anh em; người sẽ nhắc lại cho anh em biết đường-lối tôi trong Đấng Christ, và tôi dạy-dỗ cách nào trong các Hội-thánh khắp các nơi.
18Có mấy kẻ lên mình kiêu-ngạo, ngờ tôi chẳng còn đến cùng anh em nữa. 19Nhưng nếu Chúa khứng cho, thì chẳng bao lâu tôi sẽ tới cùng anh em, và xét cho biết, chẳng phải xét lời nói của những kẻ kiêu-ngạo đó, bèn là năng-lực họ thể nào. 20Vì nước Đức Chúa Trời chẳng ở tại lời nói, mà ở tại năng-lực. 21Anh em muốn điều gì hơn: Muốn tôi cầm roi mà đến cùng anh em, hay là lấy tình yêu-thương và ý nhu-mì?

Amen. Cảm ơn Chúa.

Chúng ta học đến đoạn thứ tư của Cô-rinh-tô. Cái điều mà Phao-lô đã nói với chúng ta là những người quản trị phải là những người trung thành. Nhưng mà hôm nay, chúng ta khó có thể tìm được những người trung thành — trung thành với Chúa và trung thành với anh em của mình.

Toàn là “đâm sau lưng chiến sĩ”, các bạn thấy chưa? Thà không theo người nào, không nghe người đó thì thôi, đừng có đâm sau lưng chiến sĩ. Đó là một người phản, là người giống thật như Giu-đa Ích-ca-ri-ốt. Ngày hôm nay, chúng ta thấy rất nhiều những người đó — những người đáng bị lửa địa ngục đời đời đoán xét. Những người đó thuộc về quỷ Sa-tan. Họ đã phản, nên rất khó để tìm được một người trung thành, các bạn ơi.

Mình trung thành với Chúa, nhưng bao nhiêu người gặp hoạn nạn là chửi Chúa. Họ vẫn nói là họ tin Chúa, nhưng gặp hoạn nạn thì chửi Chúa: “Chúa đâu mà để tôi như vậy?” Họ không biết chữ “trung thành” là như thế nào.

Các bạn muốn đi tìm một người bạn, người bạn đời hay một người bạn trên thế gian này mà là người trung thành, thì họ có những đức tính mà mình nhìn vào là biết ngay. Những người nhu nhược, yếu đuối không phải là hạng người trung thành đâu, các bạn ơi. Dễ bị cảm xúc, dễ bị quỷ nhập. Những người đó dễ đâm sau lưng mình lắm. Mình phải nhìn và thấy được điều đó.

Những người có đức tính anh hùng là những người trung thành. Bởi vậy, ngày xưa vua chúa đi tìm những người anh hùng để giao trách nhiệm lớn lao. Người anh hùng — gọi là anh hùng — là người không bao giờ đâm sau lưng chiến sĩ. Còn những người tiểu nhân thì luôn đâm sau lưng, không bao giờ trung thành.

Họ nịnh bợ rất giỏi. Các bạn đừng ham những người bạn nịnh bợ mình, vì đó chính là những người sẽ đâm sau lưng mình.

Ngày hôm nay, Chúa mở miệng tôi để nói một chút về người trung thành là như thế nào. Họ không nịnh bợ ai hết, mà là những người đi theo lẽ thật. Họ không bao giờ biết nịnh bợ người khác. Họ nói thẳng, nói thật, nhưng họ là những người thích bạn bè chân thật.

Những người hay đâm sau lưng chiến sĩ thì không thích bạn bè đâu. Họ ở sau lưng, trốn tránh, nói xấu, nói hành người khác. Những người đó không phải là người trung thành, các bạn nên tránh xa.

Các bạn phải coi những người nào có tấm lòng yêu thương, thương xót người khác, biết kết bạn vui vẻ, đi đứng thẳng, nhìn thẳng mặt người khác, không liếc ngang liếc dọc, không sợ người này sợ người kia — đó mới là người trung thành. Còn những người liếc liếc, sợ sệt là những người nhu nhược, thường là những người phản.

Chúng ta phải nhờ Chúa để biết chúng ta là ai. Chúng ta có thể thay đổi: “Chúa ơi, xin đừng để cho con là người nhu nhược, không biết trung thành với Chúa và với những người xung quanh chúng con.”

Thà không kết bạn, không theo người này người kia, chứ không bao giờ phản lại ai. Dù người kia phản mình, mình cũng đừng phản lại họ — rất nguy hiểm. Vì con quỷ kiện cáo chúng ta ngày và đêm.

Xin Chúa thương xót, chỉ cho chúng ta biết cách trung thành với người khác, và tìm được những người trung thành với chúng ta. Đừng làm việc chung với những người tiểu nhân đâm sau lưng mình.

Hôm nay họ thương mình, ngày mai họ trở mặt, coi mình là kẻ thù không đội trời chung. Vì họ muốn chiếm đoạt địa vị của mình, muốn đạp mình xuống để họ được nâng lên, muốn cho cái tôi của họ có danh tiếng. Rồi họ đạp mình xuống, dùng mình làm bàn đạp để bước lên.

Rất nhiều người như vậy, các bạn ơi. Ngày hôm nay trên Facebook, bao nhiêu người đã dùng tôi làm bàn đạp để họ bước lên cao hơn, rồi họ đạp tôi xuống. Nhưng Đức Chúa Trời nhìn thấu hết.

Mình không bao giờ giận buồn, vì mình biết trước rồi. Phao-lô cũng bị bao nhiêu người bạn đâm sau lưng. Chúa Giê-xu cũng vậy — các môn đồ của Ngài cũng bị đâm sau lưng. Và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt đã phản Chúa, bán Chúa, và nộp Chúa để đóng đinh Ngài trên cây thập tự.

Nhưng đó là chương trình của Đức Chúa Trời. Những người đó là công cụ của quỷ Sa-tan để hại người lành.

Khốn nạn thay cho cha mẹ của Giu-đa Ích-ca-ri-ốt đã sinh ra người đó! Bao nhiêu người để đời, danh tiếng để đời cho đến nay, người ta vẫn nói: “Khốn nạn cho cha mẹ của Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, sanh ra một đứa con phản Thầy, phản bạn, bán Thầy bằng ba mươi nén bạc, và nộp Thầy mình để bị đóng đinh trên thập tự giá.”

Nhưng mà cái hành động của họ đã để đời, và khốn nạn cho những cái người mà làm cái công việc đó. Bây giờ Giu-đa Ích-ca-ri-ốt vẫn đang ở địa ngục đời đời và la hét. Người ta đã đi viếng địa ngục; dưới địa ngục người ta thấy Giu-đa Ích-ca-ri-ốt còn vẫn còn ngàn ngàn đời đời, và đời đời ở dưới địa ngục mà con quỷ nó hành hạ Giu-đa Ích-ca-ri-ốt — kinh hoàng, các bạn ơi. Chúa biểu chúng ta chớ đoán xét. Tại vì nếu mà Giu-đa Ích-ca-ri-ốt ăn năn với Chúa thì ngày nay ông không phải là người như vậy. Mình phải cầu nguyện cho họ để cho họ được thay đổi và họ biết rằng họ là những thành phần phản bội; và họ ăn năn, họ vẫn được hưởng nước thiên đàng như chúng ta. Vì cớ đó, chúng ta đừng có đoán xét họ quá sớm. Ngay cuối cùng mới là cái ngày định đoạt cho cuộc đời của con người, các bạn ơi.

Ngày hôm nay, nếu các bạn là những thành phần phản bội, các bạn ăn năn. Những người mục sư của các bạn là những người giúp các bạn biết đến Chúa. Ngày hôm nay các bạn thấy rõ ràng con đường của Chúa đi, các bạn thấy cái người mục sư của mình đi sai, mình ngày nay mình đi đúng đường — lại mình cũng đừng có phản, đâm sau lưng cái người đó, cười họ. Họ chính là người giới thiệu chúng ta với Chúa nhưng mà họ vì kiêu ngạo, lấy sự vinh hiển của Chúa mà họ đã đi sai con đường của Chúa. Mình phải cầu thay cho họ, mình phải giúp họ để cho họ thấy rõ con đường họ đi. Người đi đầu sẽ nên rốt, và kẻ rốt sẽ nên đầu. Chúng ta phải biết chuyện đó. Chúa nói: chính Chúa sẽ bày tỏ những sự kín giấu trong nơi tối ra ánh sáng, và bày ra những sự toan định trong lòng người. Bây giờ ai nấy bởi Đức Chúa Trời mà lãnh sự, ngợi khen mình đáng lãnh. Kẻ đầu sẽ đi rốt. Rất là thương cho những người mục sư; họ đi dẫn biết bao nhiêu người tin Chúa nhưng mà họ không được cứu rỗi linh hồn.

Ngày kia Chúa nói: “Ta không biết ngươi là ai. Hãy lui ra khỏi ta.” Các bạn thấy chưa? Những người mục sư mà dẫn những người tin Chúa đó là những người tin Chúa đó sau này họ trở nên những người được hưởng nước thiên đàng, còn chính họ không được hưởng nước thiên đàng. Rất là thương cho những người đầy tớ của Chúa bị con quỷ nó đâm con mắt, đuôi mù. Vì họ nhìn thấy đồng tiền, họ nhìn thấy sự vinh hiển cho họ. Họ càng danh tiếng chừng nào là họ càng mắc tội với Chúa nhiều chừng đó, các bạn ơi. Tôi đã đi con đường đó rồi. Lúc mình không có gì hết, mình thương Chúa, mình yêu Chúa dữ lắm. Lúc mà người ta theo mình, nịnh bợ mình, trân trọng mình, coi mình là Chúa — là chúng ta đã trượt té ngã rồi. Xin Chúa thương xót, gìn giữ chúng ta. Đừng để cho chúng ta nhìn quanh, nhìn quất, nhìn con người của mình như là vua một cõi. Chúng ta tưởng chúng ta là Chúa rồi đây, chúng ta không còn biết Chúa là ai nữa. Chúng ta coi chúng ta là Chúa. Chúng ta đoán xét những người xung quanh chúng ta. Đoán xét có nghĩa là chúng ta coi chúng ta hơn những người khác. Chúng ta phải nhận xét chứ không đoán xét. Nhận xét là biết rằng cái cây này là cây độc, cây này là cây tốt, cây này là cây xấu. Nhận xét không có sự đoán xét là giận, buồn, trách móc. Nhận xét là không có cảm xúc vào. Chúa cho chúng ta có con mắt phải khôn ngoan và nhận xét chứ không đoán xét nhé các bạn.

Có một số người thì họ sợ họ đoán xét, họ nhắm mắt là họ không nhìn cái gì hết. Tôi nhìn là tôi thấy tội của người khác, thành ra tôi sợ bị tội đoán xét. Tôi nhắm mắt như người mù đi đêm, tôi không muốn nhìn. Tôi nhìn là tôi phạm tội đoán xét. Cái đó là những người không khôn ngoan. Chúa cho chúng ta là những người khôn. Chúa nói phải nhìn trái phải, phải mở con mắt to ra để mà nhận xét, nhận định tình hình. Chúng ta phải mở con mắt ra mà nhìn, nhưng đừng để cái cảm xúc, cái tâm hồn của chúng ta can dự vào những cái mà chúng ta nhìn thấy. Khi chúng ta nhìn thấy những cái sai, chúng ta giận — đó là chúng ta phạm tội đoán xét. Một con người bình thường không đem cái cảm xúc của mình ra. Không có cảm xúc: người ta chửi mình, mình vẫn tỉnh queo; người ta khen mình, mình vẫn bình tĩnh, tỉnh queo. Không có cảm xúc. Đó là mình đi một con đường đúng như Chúa Giê-xu. Cái tôi, cái xác thịt của mình đã tiêu, không còn nữa. Để mình làm được những công việc của Chúa, làm giống như Phao-lô ngày xưa. Bao nhiêu người cũng đã phản Phao-lô. Để rồi ông cũng giống như Chúa Giê-xu vậy. Phao-lô nói: “Tôi chịu đói khát; trần mình bị người ta vả trên mặt; lưu lạc rày đây mai đó. Khi bị rũa xả, chúng tôi chúc phước; khi bị bắt bớ, chúng tôi nhịn nhục; khi bị vô ơn, chúng tôi khuyên dỗ. Chúng tôi giống như rác rưởi của thế gian, cặn bã của loài người cho đến ngày nay.” Các bạn thấy chưa? Chúng ta có làm được như Phao-lô hay không? Nếu chúng ta nhờ Thánh Linh của Đức Chúa Trời cai trị trong xác thịt của chúng ta thì chúng ta làm được, các bạn ơi. Cái chuyện này không có khó. Nó khó cho những người ở trong xác thịt. Nhưng những người tâm linh thì không còn khó nữa, tại vì cái tôi của họ đã bị giết chết và bị đóng liền với Chúa Giê-xu rồi. Họ không còn cảm xúc.

Họ sống như là một cục đất, nhưng họ có nhiều sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời ban cho lắm. Đừng khinh khi họ, các bạn. Ma quỷ nó phải sợ họ đó, họ không phải là những người bình thường. Khi cái tôi của họ không còn nữa, xác thịt của họ không còn nữa, những lời nói của họ rất thông suốt — họ phán một tiếng là quỷ nó xuất ra đó. Nhìn họ như là cục đất, nhưng mà họ có hình ảnh của Đức Chúa Trời. Họ được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời, của Chúa Giê-xu. Họ không có giận, chửi họ, họ không có giận.

Nhiều người kể tôi biết họ sợ bà này lắm — nói gì bà làm sai là bà liền chửi lại; người ta nói cho bà biết, bà chửi lại người đó. Xác thịt nổi lên. Cô biết không, có cái bà này là bà nói cho con gì nè, bà đó tên gì? Thôi thôi thôi, tôi không dám nói với cô đâu, tôi sợ cô nổi giận tấn công bà kia rồi là đổ bể ra chuyện là tôi là người ở giữa bị đâm thọc. Rất sợ vì họ còn tính xác thịt, họ chưa hiểu con người tâm linh là như thế nào — rất là số đông. Những người hầu việc Chúa là những người rất nóng tính, các bạn. Nghe người này nói xấu mình, nghe người kia nói xấu mình là chạy tới đánh tới nơi, cào nhà người đó cho tới nơi. “Ai mà đụng tới tôi hả? Là đụng vào ổ kiến lửa đó, tôi đến tôi cào nhà cho tới ổ đó nha.” Họ là những người hầu việc Chúa mà họ nói như vậy đó — rất là thương.

Họ sống theo xác thịt của họ. Họ chưa ra khỏi xác thịt của họ. Họ chưa đóng đinh xác thịt của họ vào thập tự giá với Chúa của mình. Các bạn nhìn thật kỹ; các bạn biết cây. Các bạn nhìn cách Chúa Giê-xu sống thế nào, các bạn nhìn thấy cách Phao-lô sống thế nào. Các bạn biết ai có trái của Thánh Linh ngày nay rất hiếm có, các bạn ơi — không có nữa. Tôi đã đọc hết Kinh Thánh lúc tôi còn nhỏ mà tôi đã đi tìm một người lãnh đạo để xem người đó là thầy của mình; tôi đi tìm đỏ con mắt mà không có. Chúa mới nói với tôi: “Tại sao con đi tìm ai? Tại sao con không làm như vậy mà con đi tìm ai?” Ôi, tôi nói: “Chúa ơi, con không phải là người đàn ông, con là người đàn bà.” Chúa nói: “Bây giờ, thời kỳ ân điển — đàn bà và đàn ông đều được lãnh ân điển như nhau; không còn phân biệt đàn bà, đàn ông, trẻ em, không còn có người Giu-đa hay người nào khác; tất cả đều như nhau hết. Đức Chúa Trời thương họ như nhau hết.” Rất là tuyệt vời, các bạn ơi. Khi chúng ta là những người được Chúa mở con mắt ra, chúng ta có hình ảnh của Đức Chúa Trời, chúng ta là con của Chúa, chúng ta nhận lãnh Thánh Linh, thì chúng ta sống như người tâm linh. Nếu chúng ta còn ở trong xác thịt thì chúng ta sống theo xác thịt. Chỉ có hai loại người thôi. Còn loại thứ ba là những người hâm hẫm — thì loại đó bỏ ra một bên.

Những người đi đứng con đường của Chúa là chỉ có hai loại người: loại người tâm linh và loại người xác thịt. Hâm hẩm thì rất là nhiều. Những người hâm hẩm là dẹp qua một bên. Tôi nhìn tôi coi, trong những người lãnh đạo có hai hạng người: người tâm linh và người xác thịt.

Còn những người ở trong giáo hội mà đi theo những người khác là những người hâm hẩm, họ chưa có biết trách nhiệm của họ là những người lãnh đạo hay là những người quản trị. Quản trị có hai hạng người thôi. Chúng ta phải có con mắt mở ra, biết như thế nào người này thuộc về thành phần xác thịt hay là thành phần tâm linh.

Nếu chúng ta là những người lãnh đạo, chúng ta muốn làm lãnh đạo mà chúng ta vẫn còn cái con người xác thịt, thì chúng ta phải kiêng ăn, cầu nguyện, tìm kiếm Chúa cho đến khi chúng ta biến dạng để trở thành một cái người tâm linh. Con sâu nó chưa có biến thành con bướm thì phải đi tìm kiếm Chúa hết lòng. Phải ráng tu tỉnh, “Chúa ơi, con muốn làm con bướm, con còn đang làm con sâu, Chúa ơi, xin Chúa giúp cho con.”

Tu tỉnh, kiêng ăn, cầu nguyện, tìm kiếm mặt Chúa để mà dọn sạch lòng, để mà được nhận lãnh Thánh Linh, để được biến dạng, biến thành con bướm. Nếu không thành con bướm thì chúng ta không được hưởng nước Thiên Đàng đâu, các bạn ơi. Con đường của Chúa không phải là dễ vào Thiên Đàng. Bao nhiêu người bị vào bóng tối bên ngoài.

Phao-lô nói: “Hãy bắt chước tôi.” Bắt chước làm sao được? Khó có thể bắt chước được khi chúng ta là con người xác thịt. Chúng ta không thể nào bắt chước như là Chúa Giê-xu được, các bạn ơi. “Hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài trước tiên.” Kiêng ăn, cầu nguyện, mới tìm kiếm được sự ban cho Thánh Linh.

Khi Thánh Linh của Chúa ngự vào tấm lòng của chúng ta thì chúng ta làm được rất là dễ dàng như Phao-lô, như Chúa Giê-xu đã làm. Có bao nhiêu người nói: “Tôi bữa nay tôi bắt chước Chúa Giê-xu được một vài cái tánh.” Hỏi có chín trái thánh linh không? Tôi chưa có. Nhưng mà ngày mai, tôi từ từ tôi bắt chước được.

Tôi nói, bạn bắt chước được bao nhiêu ngày? Bắt chước được bốn, năm ngày, hai mươi ngày, ba mươi ngày, rồi cái đùng một cái, té cái rầm — không thể nào bắt chước được. Con sâu không thể nào bắt chước con bướm được, các bạn ơi. Tôi ngày xưa, tôi tưởng đâu là tôi bắt chước được, nhưng mà tôi không thể nào làm được lâu dài. Cái đuôi chồn nó vẫn còn, lấy cái thúng mà ấp con voi thì nó không có kín được, các bạn ơi.

Cái tánh nóng, cái tánh xác thịt của mình nó vẫn lòi ra. Nó không có thể nào mà che giấu được với con mắt loài người. Nó không che giấu được với chúng ta, làm sao mà nó che giấu được với những người xung quanh chúng ta? Chúng ta không thể nào bắt chước được.

Tại vì ông Phao-lô, ông biểu hãy bắt chước thôi. Làm sao mà bắt chước được khi chúng ta là con sâu mà chúng ta bắt chước làm con bướm được, các bạn ơi. Ông cũng có nói rõ bắt chước những cái tánh tình của ổng, đó là khi bị rủa sả thì ổng phải chúc phước. Chúng ta làm được không? Khi chúng ta bị rủa sả, chúng ta nhảy tưng tưng, chúng ta chửi lại, chúng ta rủa lại người khác.

Chúng ta phải làm cho hơn những người kia. Đó là tánh xác thịt, là tánh của con sâu. Nhưng mà khi chúng ta làm được — chúng ta chúc phước — là chúng ta lại vui. Chúng ta hưởng được nước Thiên Đàng trần gian. Wow! Người ta rủa con mà con chúc phước lại được. Wow! Các bạn thấy tâm linh của bạn nó nhảy vượt từ ở dưới đất mà nó nhảy lên Thiên Đàng. Nó rất là lạ lùng như vậy đó, các bạn ơi. Tôi đã làm và tôi đã chứng kiến được.

Người ta rủa mình một cách vô cớ là mình có phước. Người ta vu khống mình một cách vô cớ là mình có phước. Chúa Giê-xu đã dạy chúng ta. Chúng ta không muốn được phước mà chúng ta rủa lại, là chúng ta sẽ bị rủa sả. Con quỷ nó chờ chúng ta đó, nó coi coi người ta rủa chúng ta mà chúng ta có rủa lại hay không. Con quỷ nó vỗ tay vui mừng, vì nó thấy rằng “wow”, chúng ta là xác thịt, chúng ta chưa có phải là người tâm linh, thì nó không sợ chúng ta.

Khi mà chúng ta làm được những cái gì Chúa Giê-xu làm được, Phao-lô làm được, là con quỷ nó mới sợ. Quỷ nó nói: “Ta biết Phao-lô là ai, ta biết Chúa Giê-xu là ai, còn mày là ai, ta không biết.” Các bạn thấy chưa? Đó là như vậy. Cái đó là một cái bí quyết của những người tâm linh. Con quỷ nó nhìn thấy là nó rất là sợ.

Khi bị bắt bớ, chúng tôi nhịn nhục. Các bạn làm được không? Chưa làm được thì các bạn phải đi tìm. Khi là con người tâm linh thì cái này là những cái tánh tình tự nhiên, chứ không phải là bắt chước, các bạn ơi. Các bạn bắt chước không được, rất là khó. Ngày xưa tôi cũng ráng. Tôi cũng là con người xác thịt như bạn. Mỗi người chúng ta đều có cái tánh xác thịt giống nhau.

Chúng ta phải vượt qua khỏi cái xác thịt mới nhảy lên một cái thế giới tâm linh được. Khi chúng ta không làm được có nghĩa là chúng ta còn xác thịt. Chúng ta phải kiêng ăn, cầu nguyện, tìm kiếm mặt Chúa, dọn sạch lòng làm sao để cái xác thịt của chúng ta nó chết đi. Thánh Linh mới ngự vào.

Không còn tội lỗi thì mới có Thánh Linh. Còn tội lỗi, dơ bẩn trong tâm linh, làm sao mà có Thánh Linh ngự vào? Đức Chúa Trời nói: “Ta là thánh, các ngươi phải là thánh trong mọi cách ăn nết ở.” Chúng ta không thể nào tự phong thánh cho mình được. “Mấy người đụng tới tôi là chết à! Tôi là cái người được xức dầu của Đức Chúa Trời đó nghe chưa! Rồi họ rủa khốn nạn thay cho những người nào bắt bớ tôi. Các bạn muốn chết phải không?”

Đủ lời như vậy đó! “Đừng có bắt bớ tôi nghe! Tôi là người được xức dầu của Đức Giê-hô-va đó. Các bạn bắt bớ tôi là các bạn chết đó! Các bạn muốn chết hay sao?” Đó là lời rủa sả đó, các bạn. Nhưng mà họ vẫn nói hằng ngày. Tôi nhìn, tôi nghe, tôi thấy trên Facebook mấy ông mục sư mà nói như vậy. Tôi nói: “Chúa ơi, xin Chúa thương xót cho họ, họ không biết họ làm điều gì.”

Đó là cái tánh tự kiêu, tự mãn của con người và rủa sả lại người khác. “Chúng tôi sống như rác rến của thế gian, cặn bã của loài người cho đến ngày nay.” Chúng ta chỉ là rác rến, là cặn bã của loài người. Chúng ta được Đức Chúa Trời thương xót, ban Chúa Giê-xu, huyết của Chúa mua chuộc chúng ta, để chúng ta được trở nên con cái của Đức Chúa Trời.

Đừng lên mình kiêu ngạo. Khi chúng ta lên mình kiêu ngạo, chúng ta trở về vị trí cũ ngay, không có đi quá xa được, không có đi được một cái bước nào hết, các bạn. Con đường theo Chúa là con quỷ nó đánh té hoài, không có đứng lâu được. Đừng có ỷ lại, đừng có lên mình kiêu ngạo mà ỷ lại, mà mất phước.

Nước của Đức Chúa Trời chẳng ở tại lời nói, mà là năng lực. Các bạn biết năng lực là cái gì chưa? Là quyền năng! Lời nói của mình là dời núi được đó, các bạn. Phán một tiếng là con quỷ nó sợ, mà cái lời nói của mình là cái lời năng lực. Không phải là tôi nói: “Tôi là người con của Chúa, các bạn phải nể tôi nghe!” Không ai nể các bạn. Người ta nhìn hành động của các bạn, người ta coi lời nói của bạn có cái quyền năng trên quỷ Sa-tan hay không.

Mà có một số người lại dùng quỷ để trừ quỷ. Đó, ngày nay chúng ta mở mắt ra thấy T. B. Joshua. Người ta tưởng ông là lấy danh của Chúa Giê-xu trừ quỷ, ai dè đâu là ông là người giả. Bây giờ quỷ nó làm ra giả rất là tinh vi. Thời gian sẽ trả lời, biết người nào giả người nào thật.

Các bạn ở xa, các bạn lầm, chứ những người ở gần không có lầm. Ông nói là đi lên trên núi cầu nguyện, nhưng mà ông lên trên núi để ông gặp cái con cá to đùng như đó, rồi ông lấy tóc của ông, ông dục cho con cá ăn. Tôi không nghĩ là những người đó là những người nói xấu ông đâu. Rất là nhiều người, hai ba chục người làm chứng về cái việc của ông T. B. Joshua.

Mà bây giờ hôm nay, Trương Quý dám nói là những người mà chống T. B. Joshua là những người đó là họ muốn chết. Ông nói vậy đó.

Tôi nhìn, tôi thấy, rất là thương cho họ. Chúa đã nói cho tôi biết là T.P. Joshua là một cái người tham tiền. Hồi xưa, ông chưa có lòi đuôi ra, tôi chưa có biết. Ông bán cái nước thánh đó, các bạn — “morning water”. Tôi chưa có biết ông bán cái nước thánh đó, các bạn, morning water đó. Bao nhiêu người đi qua bên đó để mà mua đem về, mua cái nước thánh để mà xịt xịt xịt để mà chữa bệnh. Rất là nguy hiểm.

Chúng ta phải theo Chúa, chúng ta không có theo những cái người nào trên thế gian này để mà lấy những cái vinh hiển của Chúa bằng những cái phàm tục. Tất cả những cái gì trên thế gian này đều là của quỷ Sa-tan hết, các bạn. Xin Chúa cho chúng ta biết nhìn trái, biết cây, và đừng có nhìn từ xa dể bị lầm.

Có nhiều người nói, “Tôi làm không được hai năm đâu.” Họ nói, họ dám bảo đảm: “Cái bà này mà ra làm không được hai năm đâu.” Cảm ơn Chúa, tôi làm tình nguyện, không ăn lương, không lấy một đồng xu, nhưng mà cũng không khoe khoang, cứ âm thầm, âm thầm, viết, viết lách và làm những công việc của Chúa được 13 năm nay.

Có một số người họ chưa có biết rằng Chúa ban cho tôi một cái uy quyền để mà ở bên này, mà tôi ra lệnh, tôi đánh máy trong mesenger Trong Danh Chúa Giê-xu: “Quỷ Sa-tan, mày phải xuất ra khỏi người này.” Là ở bên cái đầu dây bên kia, họ chỉ đọc những cái lời chat thôi mà họ té lăn dưới đất, quỷ nó xuất ra. Đó là 8-9 năm về trước.

Tôi mới giật mình. Tôi ở bên này, tôi cũng chưa, đức tin của tôi rất là còn yếu đuối. Nhưng mà họ chỉ là nhắn tin, ngày xưa chưa có camera, Facebook 2009 tôi lên là 2011 chưa có camera, các bạn ơi. Chỉ nói chuyện với nhau bằng đánh máy, nói bằng text, text không à. Mà tôi text không mà con quỷ bên kia, họ nói là nó xuất ra. Họ lăn xuống đất, họ té, quỷ nó xuất ra.

Nhưng mà cảm ơn Chúa là ngày hôm nay có camera. Tôi không có đuổi quỷ, tôi chỉ là giúp cho người ta tự dọn sạch lòng và làm theo cách 5 ngón tay mà tự đuổi quỷ cho họ. Ai mà tự đuổi mà con quỷ nó không chịu xuất ra thì tôi mới đuổi phụ. Chứ ngày xưa là tôi dùng cái text tôi đuổi quỷ, mà quỷ nó xuất ra, nhưng mà tôi chưa có biết biểu người ta dọn sạch lòng theo cách 5 ngón tay.

Đuổi quỷ cho họ thì một con đi ra, 8 con quỷ nó trở lại, nó trói người đó, nó dẫn đi mất tiêu. Vì không giúp họ ăn năn với Chúa tự đuổi quỷ cho họ.

Tôi đuổi quỷ rất là nhiều người, mà ngày hôm nay không còn, mất hết trơn rồi. Vậy cho nên ngày hôm nay tôi không đuổi quỷ nữa, nhưng mà tôi phụ giúp cho cái người đó — họ đã ăn năn xong mà con quỷ nó trói nặng quá thì tôi phụ, tôi đuổi phụ cho họ. Vì cái tấm lòng của họ đã muốn ăn năn, nhưng mà con quỷ nó còn trói nặng quá.

Chúa không cho tôi đuổi quỷ. Chúa nói: “Một con quỷ đi ra, bảy con quỷ chạy lại là tám con tất cả. Con làm việc luống công.” Rồi tôi mới hỏi Chúa thì Chúa mới chỉ cho tôi cái cách 5 ngón tay để cho họ tự họ đuổi quỷ cho họ, và bao nhiêu người tự đuổi được, các bạn. Những con quỷ nhỏ thì đuổi được, nhưng những con quỷ to nó không chịu đi ra,

Có những con quỷ nó đòi của hồi môn, nó đòi làm giấy tờ ly dị, rồi nó còn đòi là phải có những người đầy tớ của Chúa mà chứng nhận — nhất là những con quỷ phá thai, giết người. Nó đòi phải có người đầy tớ của Chúa làm chứng cho họ.

Đó là những cái người phù thủy họ nói như vậy đó. Thì mình phải biết là cái luật của con quỷ, nó có cái luật lệ của nó, và Đức Chúa Trời chấp nhận cho nó theo cái cách đó. Những cái tội giết người, làm sao mình tự ăn năn với Chúa được? Phải xưng tội cùng nhau và cầu nguyện cho nhau.

Có những cái tội mình phải xưng tội ra, nhất là những cái tội đồng tính luyến ái, những cái tội phá thai, giết người, những cái tội đi làm đám cưới với người tình cõi âm, những cái tội làm phù thủy. Những cái tội đó cần phải có những cái đầy tớ của Chúa chứng kiến và phụ đuổi quỷ, nó mới xuất ra.

Còn những cái tội nhỏ nhặt như tham lam, ích kỷ, ăn cắp, ăn trộm — mình tự mình đuổi được, các bạn ơi. Các bạn mà không tự đuổi được những cái tội nhỏ nhặt như vậy, làm theo cách 5 ngón tay mà nó không có ra được, có nghĩa là các bạn chưa có làm đúng.

Các bạn nói bằng cái miệng, các bạn chỉ đọc cái cách 5 ngón tay mà không có làm đúng theo cái tâm linh của mình. Ăn năn là cái tâm. Tôi không có thể giúp các bạn ăn năn được. Mỗi người có tội phải ăn năn với Chúa, một mình với Chúa, chứ không có ai giúp ai ăn năn được.

Những người nào mà nói là: “Tôi sức dầu cho bạn, được đầy dẫy Thánh Linh. Bạn không cần ăn năn. Tôi là người đầy dẫy Thánh Linh. Tôi sức dầu cho bạn là bạn được nhận lãnh Thánh Linh.” Đó là cái sai. Thánh Linh đó không phải là Thánh Linh thật. Cái đó là Thánh Linh giả, là những cái tà linh nó nhảy vào.

Trong lòng của bạn còn dơ bẩn, không thể nào có Thánh Linh được, các bạn ơi. Ngày hôm nay, bao nhiêu người đi tìm, đi tìm nhanh, quỳ gối xuống để nhận lãnh Thánh Linh của những người đầy Thánh Linh.

Chúa không cho tôi giúp ai nữa. “Cô ơi, cô có biết, cô có nói tiếng lạ không? Cô đặt tay cô giúp cho tôi nói tiếng lạ, tiếng mới.” Tôi nói: “Không, bạn phải đi tìm Thánh Linh. Khi nào Thánh Linh ngự vào lòng bạn sạch sẽ, gặp Thánh Linh thì Thánh Linh thật, Thánh Linh thật sẽ ban cho bạn tiếng mới.”

Còn tiếng của quỷ thì nó đầy dẫy trên đất. Nó giả danh Chúa Giê-xu. Ngày hôm nay rất là nguy hiểm cho những người đi tìm Thánh Linh mà không muốn dọn sạch lòng. Xin Chúa thương xót chúng ta để cho chúng ta biết đâu là đúng, đâu là sai.

Con đường đúng thì quỷ nó giấu, con đường sai thì nó đầy dẫy trên thế gian này. Nhưng tại sao chúng ta biết rằng chúng ta chưa có Thánh Linh? Tại vì chúng ta ngủ chưa có ngon. Quỷ nó lại, nó kéo chân chúng ta, nó phá chúng ta, nó cho chúng ta toàn thấy ác mộng, giật mình, thấy nightmare, thấy những cái gì gớm ghiếc.

Không có ngủ bình an, không có một giấc ngủ bình an, có nghĩa là chúng ta chưa có Thánh Linh của Chúa. Lâu lâu mà tôi phạm tội thì con quỷ nó đến, nó phá tôi đó. Tôi ngủ mà nó đánh thức tôi, nó đánh cái chân tôi một cái, tôi giựt cái mình, không có ngủ được.

Tôi nói: “Chúa ơi, tại sao con quỷ nó đụng tới thân thể của con khi con ngủ?” Thánh Linh của Chúa nhắc cho tôi: “Khi con phạm tội thì con quỷ nó có quyền, nó đụng tới mình. Nó không cho mình ngủ yên.” Khi nào mà tôi ngủ như em bé, tôi ngủ từ đầu đêm cho tới cuối sáng, mà tôi ngủ phải để đồng hồ reo thức dậy, là tôi cảm ơn Chúa, là cái tâm linh của tôi nó bình an.

Phải ăn năn, các bạn ơi. Khi các bạn mà ngủ mà cứ giật mình hoài, nó đánh thức các bạn, không cho các bạn ngủ yên, có nghĩa là tâm linh của các bạn chưa có trong sạch. Dọn sạch lòng nữa đi, hỏi Chúa đi: “Thánh Linh ơi, con làm gì sai, con còn rác nào? Xin Thánh Linh này tỏ cho con, để cho con được hưởng Nước Thiên Đàng.”

Chúng ta thấy được cái tâm linh của chúng ta bằng những cái cách: khi chúng ta không có sự bình an, còn lo sợ, còn nghi ngờ, là chúng ta chưa có Thánh Linh của Chúa trong lòng. Khi chúng ta có Thánh Linh rồi, chúng ta như em bé, các bạn ơi. Lòng của chúng ta bình an, vui vẻ, tất cả mọi sự đều như là một đứa trẻ — đứa trẻ tâm linh, các bạn.

Hôm nay tôi muốn mở mắt cho các bạn thấy được những cái trái của Thánh Linh: có sự vui vẻ, có sự bình an, ăn được, ngủ được, không có ham ăn nữa. Các bạn nhìn thấy đồ ăn mà các bạn không có thèm. Muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi.

Còn mà khi con mắt các bạn nhìn đồ ăn mà các bạn còn thèm, các bạn còn mê, nhìn thấy xe hơi các bạn còn mê, nhìn thấy vàng, vòng, hột xoàn các bạn mê, các bạn thấy cái điện thoại mới nhất các bạn mê — đó là tâm linh của các bạn chưa được là con người tâm linh, chưa có Thánh Linh của Chúa hiện diện. Xác thịt của bạn nó còn cai trị các bạn đó.

Chúng ta phải đi tìm, chúng ta mới gặp được. Xin Chúa cho chúng ta biết đi tìm những cái công việc, những cái bông trái của Thánh Linh, để chúng ta được hưởng Nước Thiên Đàng trên thế gian này trước, rồi chúng ta mới được hưởng Nước Thiên Đàng kia sau.

Khi chúng ta sống trong xác thịt, thì chúng ta thấy địa ngục trên trần gian này trước, rồi chúng ta mới thấy địa ngục thật sự sau. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Chúa Giê-xu Christ, xin Cha cho chúng con biết phân biệt các thần, và chúng con biết đi tìm kiếm mặt Ngài để cho chúng con có những cái trái của Thánh Linh thật sự. Đừng để chúng con bắt chước trái Thánh Linh của Ngài mà chúng con nản chí, chúng con không thể nào làm được, bắt chước được trái của Thánh Linh của Đức Chúa Trời.

Xin Cha thương xót, chỉ dạy cho chúng con, chỉ cho chúng con biết tội lỗi nào chúng con cần phải dọn sạch để chúng con nhận lãnh Thánh Linh của Đức Chúa Trời ở trong lòng của chúng con, để chúng con được biến dạng từ con sâu biến thành con bướm, để chúng con được bay nhảy trong Thánh Linh của Ngài.

Chúng con được tự do hoàn toàn và chúng con sẽ nhận lãnh được Nước Thiên Đàng. Chúng con sẽ gặp mặt Đức Chúa Giê-xu. Chúng con sống như Chúa Giê-xu và chúng con sống như Phao-lô — một cách tự do, không phải bắt chước.

Con cảm tạ ơn Cha. Xin Ngài giữ chúng con cho đến ngày chúng con gặp được Cha trên Nước Thiên Đàng. Chúng con cảm tạ ơn Cha. Trong danh Đức Giê-xu Christ. Amen.