I CÔ-RIN-TÔ 2 SỰ RAO GIẢNG CỦA PHAO-LÔ LÀ THỂ NÀO VÀ CÓ MỤC ĐÍCH GÌ?

https://www.mediafire.com/file/lz1y0hbk98mvb80/1_C%25C3%2594_RIN_T%25C3%2594_2.mp3/file

I CÔ-RIN-TÔ 2 SỰ RAO GIẢNG CỦA PHAO-LÔ LÀ THỂ NÀO VÀ CÓ MỤC ĐÍCH GÌ?

I Cô-rinh-tô 2
Sự giảng của Phao-lô là thể nào và có mục-đích gì
1Hỡi anh em, về phần tôi, khi tôi đến cùng anh em, chẳng dùng lời cao-xa hay là khôn-sáng mà rao-giảng cho anh em biết chứng-cớ của Đức Chúa Trời. 2Vì tôi đã đoán-định rằng ở giữa anh em, tôi chẳng biết sự gì khác ngoài Đức Chúa Jêsus-Christ, và Đức Chúa Jêsus-Christ bị đóng đinh trên cây thập-tự. 3Chính tôi đã ở giữa anh em, bộ yếu-đuối, sợ-hãi, run-rẩy lắm. 4Lời nói và sự giảng của tôi chẳng phải bằng bài diễn-thuyết khéo-léo của sự khôn-ngoan, nhưng tại sự tỏ ra Thánh-Linh và quyền-phép; 5hầu cho anh em chớ lập đức-tin mình trên sự khôn-ngoan loài người, bèn là trên quyền-phép Đức Chúa Trời.
Sự khôn-ngoan Chúa trong Tin-lành là sự mầu-nhiệm chỉ nhờ Đức Thánh-Linh tỏ ra
6Dầu vậy, chúng tôi giảng sự khôn-ngoan cho những kẻ trọn-vẹn, song chẳng phải sự khôn-ngoan thuộc về đời nầy, cũng không phải của các người cai-quản đời nầy, là kẻ sẽ bị hư-mất. 7Chúng tôi giảng sự khôn-ngoan của Đức Chúa Trời, là sự mầu-nhiệm kín-giấu, mà từ trước các đời, Đức Chúa Trời đã định sẵn cho sự vinh-hiển chúng ta. 8Trong những người cai-quản đời nầy chẳng ai từng biết sự đó; bởi chưng, nếu đã biết thì họ chẳng đóng đinh Chúa vinh-hiển trên cây thập-tự đâu. 9Song le, như có chép rằng:
Ấy là sự mắt chưa thấy, tai chưa nghe,
Và lòng người chưa nghĩ đến,
Nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu-mến Ngài.
10Đức Chúa Trời đã dùng Đức Thánh-Linh để bày-tỏ những sự đó cho chúng ta, vì Đức Thánh-Linh dò-xét mọi sự, cả đến sự sâu-nhiệm của Đức Chúa Trời nữa. 11Vả, nếu không phải là thần-linh trong lòng người, thì ai biết sự trong lòng người? Cũng một lẽ ấy, nếu không phải là Thánh-Linh của Đức Chúa Trời, thì chẳng ai biết sự trong Đức Chúa Trời.
12Về phần chúng ta, chúng ta chẳng nhận lấy thần thế-gian, nhưng đã nhận lấy Thánh-Linh từ Đức Chúa Trời đến, hầu được hiểu-biết những ơn mà chúng ta nhận-lãnh bởi Đức Chúa Trời; 13chúng ta nói về ơn đó, không cậy lời nói mà sự khôn-ngoan của loài người đã dạy đâu, song cậy sự khôn-ngoan mà Đức Thánh-Linh đã dạy, dùng tiếng thiêng-liêng để giãi-bày sự thiêng-liêng. 14Vả, người có tánh xác-thịt không nhận được những sự thuộc về Thánh-Linh của Đức Chúa Trời; bởi chưng người đó coi sự ấy như là sự rồ-dại, và không có thể hiểu được, vì phải xem-xét cách thiêng-liêng. 15Nhưng người có tánh thiêng-liêng xử đoán mọi sự, và chính mình không bị ai xử-đoán. 16Vì ai đã biết ý Chúa, đặng dạy-dỗ Ngài? Nhưng phần chúng ta, thì có ý của Đấng Christ.

Amen! Cảm tạ ơn Chúa!


Chúng ta hiện nay có rất là nhiều Kinh Thánh bản dịch mới mình không có thể tín nhiệm được. Nhưng có một cái bản, bản dịch hiệu đính, là một cái bản dịch đó chúng ta nên đọc để mà so sánh với cái bản xưa, để chúng ta hiểu. Nhưng mà chúng ta vẫn phải trở về cái bản dịch xưa năm 1920, cái bản đó có được sự xức dầu của Chúa Thánh Linh.

Còn ngày hôm nay, người nào cũng muốn dịch Kinh Thánh, nhưng mà đọc không có cái sự đụng chạm. Phải lời của Chúa phải có cái sự xức dầu trong đó. Thành ra có nhiều người không có bản dịch xưa mà đọc những cuốn Kinh Thánh bản mới ngày nay. Họ dịch và họ sai, họ bỏ nhiều lời của Chúa trong đó.

Chúng tôi chẳng dùng lời cao xa hay là thông sáng mà rao giảng cho anh em biết chứng cớ Đức Chúa Trời. Những người nào mà rao giảng những cái lời cao siêu, những cái lời khôn ngoan, những cái lời khôn sáng là không đến từ Thánh Linh của Chúa.

Các bạn mở ra Youtube, các bạn nghe thử. Tôi đã từng nghe cái bài giảng rất là hay, mà nó rất là tuyệt vời cho cái xác thịt của chúng ta. Nhưng mà nghe xong rồi, nãy giờ không biết ông nói cái gì nữa. Ngày xưa tôi mở rất là nhiều bài giảng, nghe ông nào mà giảng mà có cái tài ăn nói hay, biện luận khôn ngoan, nói ngon lành, tôi nghe mê mê luôn. Ủa? Nãy giờ ông nói cái gì tôi không nhớ là cái gì ông nói. Một tiếng mấy đồng hồ mình theo dõi, nhưng mà cái xác thịt mình nó mê, nhưng mà cái tâm linh mình nó còn đói khát các bạn ơi.

Ngày xưa Chúa Giê-xu đi truyền giảng, nói toàn là thí dụ không mà nó rất là đụng chạm. Thành ra tôi nói: ước gì tôi là một người Mục sư, tôi chỉ nói ra những cái gì ích lợi cho mỗi công việc hằng ngày, tôi không có nói thần học.

Ngày xưa, mấy chục năm nay rồi tôi chưa có bao giờ mở miệng mà nói gì, một cái gì cho những người khác. Hôm nay, Chúa mở miệng tôi nói những cái lời rất là đơn sơ, nhưng mà có cái sự khôn sáng của Thánh Linh của Chúa đụng chạm đến con người. Không có dùng những cái lời thần học cao siêu, nhưng những cái gì nó đụng chạm. Mọi người chúng ta cần phải được Thánh Linh của Chúa đụng chạm để thay đổi.

Con người của chúng ta có cái xác thịt, nó rất là yếu đuối. Nó cần phải nhận lời của Chúa cũng như cái đòn roi để mà quất chúng ta, để cho chúng ta làm cái gì sai thì bị cái đòn roi nó quất một cái giật mình để mà thay đổi. Cảm ơn Chúa là khi tôi hồi xưa, tôi cũng đọc Kinh Thánh là đọc cái Cựu Ước, chứ tôi không có thích đọc cái Tân Ước, tại vì Tân Ước rất là đụng chạm các bạn ơi.

Tôi thích đọc những cái chuyện ngày xưa cổ tích Cựu Ước, nhưng mà khi mình đọc tới Ma-thi-ơ đó, mình rất là sợ, tại vì mình làm không được. Nhưng mà tới Thánh Linh của Chúa, phải đi tìm Thánh Linh của Chúa để mà Thánh Linh của Chúa giúp cho mình. Có chín trái Thánh Linh là cái sự ban cho của Đức Chúa Trời cho mỗi con cái của Chúa.

Mình thấy nó rất là dễ dàng mà ngày xưa mình làm không được, tại vì có cái tà linh ở trong người mình, nó kéo mình đi ngược với lời của Đức Chúa Trời. Không làm được, nó không cho mình làm được. Mình chỉ nói cái miệng, nhưng mà không có làm được. Không có cái sự khôn sáng của Chúa ở trong người mình.

Không có Thánh Linh của Chúa làm cho con người của mình tối ngày yếu đuối, run rẩy, sợ hãi, không có sự bình an. Đụng cái gì một chút là sợ, sợ, sợ, sợ. Đó là cái tánh xác thịt các bạn ơi. Nghe ở đằng kia người ta bị ăn trộm là ở đây mình lo, mình tấn nhà, tấn cửa, làm sao để mình sợ ăn trộm tới nhà mình. Cái gì cũng lo sợ trước cái đã.

Con người của chúng ta là yếu đuối. Chúng ta phải có đức tin nơi Đức Chúa Trời chúng ta. Con người của chúng ta cần phải có sự bình an. Thánh Linh của Chúa đem sự bình an đến cho chúng ta. Nếu chúng ta không có sự bình an, có nghĩa là chúng ta chưa nhận lãnh Thánh Linh của Đức Chúa Trời, hay là chúng ta đã nhận nhưng chúng ta bị mất Thánh Linh của Đức Chúa Trời?

Chúng ta phải tìm cho được, tìm lại, ăn năn để mà tìm Thánh Linh của Chúa trở lại. Tại vì nếu chúng ta làm buồn lòng Chúa, Thánh Linh đã đi ra khỏi chúng ta rồi. Lời nói và lời giảng của tôi chẳng phải là bài diễn thuyết khéo léo của sự khôn ngoan, nhưng tại sự tỏ ra Thánh Linh và quyền phép, hầu cho anh em chớ lập đức tin trên sự khôn ngoan của loài người, bằng là trên quyền phép của Đức Chúa Trời.

Tin Lành là quyền phép, chứ không phải là Tin Lành là một cái bài giảng nói khơi khơi các bạn ơi. Nếu các bạn đi ra, các bạn không có cái bàn tay quyền phép của Đức Chúa Trời, thì các bạn nói bằng cái miệng, các bạn chỉ là học lý thuyết. Tin Lành là quyền phép, không phải là lý thuyết.

Các bạn tìm, dọn sạch lòng cho thật sự, các bạn nhận lãnh Thánh Linh là các bạn có quyền phép của Đức Chúa Trời. Kêu người chết sống lại, đặt tay kẻ đau, kẻ đau được lành, bắt rắn trong tay, uống giống chi độc không sợ gì mà vẫn có cái sự bình an của Đức Chúa Trời.

Đó là Tin Lành quyền phép, không phải là những cái lời nói vu vơ, những cái lời nói giảng hay, diễn thuyết khéo léo đâu các bạn ơi. Những người nào mà lo chăm chú về cái bài diễn thuyết khéo léo của mình là những cái người đó còn xác thịt, muốn cho cái lời của mình người ta khen những cái lời giảng của mình nó quá hay, nó quá tuyệt vời, nó quá văn chương, nó quá cao siêu hơn mấy ông khác.

Ông này giảng hay nè, ông kia giảng dở nè, ông này giảng tầm thường quá, ông này giảng cao siêu nè, ông này giảng thần học hay, ông này có học bằng cử nhân, đại học, tiến sĩ thần học, giảng rất là hay. Các bạn vào Facebook, các bạn nghe thử những cái bài giảng của những người thần học cao siêu, tiến sĩ văn chương, tiến sĩ thần học, các bạn nghe thử.

Nó trống rỗng. Nó hay cho những cái người xác thịt các bạn ơi, nhưng mà khi các bạn là những người tâm linh rồi, các bạn nghe nó là nó trống rỗng, không có gì hết. Nó là một cái bài giảng cao xa, nó quá cái tầm tay của chúng ta. Chúng ta cần phải đi sát đất. Thánh Linh của Chúa đi sát với mặt đất để mà đụng chạm con người của chúng ta.

Chúa Giê-xu giảng những cái bài giảng thí dụ đụng chạm. Vậy mà môn đồ còn không hiểu nữa, huống chi là những cái người không phải là môn đồ của Chúa, làm sao hiểu được? Chúa Giê-xu dùng những cái thí dụ đơn sơ, mà môn đồ nói: “Chúa ơi, Chúa nói gì vậy? Không hiểu!”

Môn đồ thật của Chúa Giê-xu đi theo Chúa mỗi ngày đó mà còn không hiểu những cái thí dụ tầm thường, làm sao mà giảng những cái bài giảng cao siêu mà nghe mà hiểu được các bạn ơi. Bởi vì ngày hôm nay, các bạn mở thử trong Youtube, rất là nhiều Mục sư, có cả ngàn Mục sư giảng trên Youtube. Mở ra mà thử, mà nghe thử, khi mà các bạn chưa có phải là con người tâm linh…

Chưa có được tái sanh các bạn nghe, các bạn mê lắm. Nhưng mà khi các bạn có Thánh Linh trong lòng rồi, các bạn nghe lại, nó không có một cái gì hết trơn. Các bạn nghe mất hết một tiếng mấy đồng hồ bài giảng mà không nhớ giảng cái gì. Tâm linh của các bạn nghe xong rồi các bạn còn đói. Nó là lạ lùng như vậy đó. Tôi mở ra tôi nghe bây giờ không biết ông nói cái gì nữa. Mình mất hết một tiếng mấy đồng hồ. Nó mất thì giờ nhưng mà không có học được một cái gì hết các bạn. Chúng tôi giảng sự khôn ngoan cho những kẻ trọn vẹn. Xong chẳng phải sự khôn ngoan thuộc về đời này. Không phải của các người cai quản đời này là kẻ sẽ bị hư mất. Chúng tôi giảng sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời là sự mầu nhiệm kín dấu mà từ trước các đời Đức Chúa Trời đã định sẵn cho sự vinh hiển chúng ta. Nếu mà họ đã biết như vậy thì họ chẳng đóng đinh Đức Chúa Trời đâu. Họ là những người xác thịt. Họ không có hiểu được những cái gì Chúa Giê-xu nói. Nhưng mà Chúa bày tỏ cho những đứa trẻ; những người nào đi tìm Chúa là sẽ gặp được sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

Cảm ơn Chúa là chúng ta trong phòng này là chúng ta đã tìm kiếm sự khôn ngoan của Chúa, và chúng ta, mắt của chúng ta đã thấy được phần nào những cái sự khôn ngoan của Thánh Linh của nước Đức Chúa Trời. Tin lành là cái tin tức tốt lành cho mỗi người chúng ta. Chúng ta nhận lãnh Chúa Giê-xu chết cho thế cho tội lỗi của chúng ta; hạ mình xuống chấp nhận. Con người cần phải hạ mình xuống mới gặp được Chúa, các bạn ơi. Các bạn càng tự cao ngạo chừng nào thì các bạn mất Chúa chừng nấy. Có bao nhiêu người nói — cái miệng thì nói được — nhưng mà đụng tới cái tôi của họ là họ nhảy tưng tưng lên. Ai nói xấu mình một chút xíu thì chịu không nổi rồi là giận; mất ăn, mất ngủ; phải đi tìm trả thù cho được. Những người đó là những người xác thịt. Chúa Giê-xu nói:”Xin cha tha tội cho họ vì họ không biết họ làm điều gì.” Chúa của chúng ta là Đấng nhu mì khiêm nhường. Chúa đang ban phước cho những người nào nhu mì khiêm nhường mới hưởng được đất.

Chúng ta phải nhìn xem Chúa Giê-xu mà bước đi để chúng ta thấy được sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, sự mầu nhiệm kín dấu mà Đức Thánh Linh sẽ bày tỏ cho chúng ta. Khi loài người họ nhìn thấy chúng ta, họ lạ lùng lắm. Nhất là những người trong nhà thờ, những người mục sư; họ nhìn thấy chúng ta, họ rất là lạ lùng, tại vì chúng ta không giống họ — rất là lạ lùng. Họ nói: “Nếu mà Chúa bày tỏ sự không ngoan mà đuổi quỷ mà chữa lành được thì Chúa sẽ bày tỏ cho chúng tôi là những người mục sư, những người hầu việc Đức Chúa Trời. Còn cái người này là cái người bình thường mà tại sao mà nhận được đó là lấy quỷ.”

Còn cái người này là cái người bình thường mà tại sao mà nhận được đó là lấy quỷ trừ quỷ chứ không phải là đến từ Chúa đâu. “Chúa của tôi đó. Bây giờ không còn làm phép lạ nữa. Nếu mà có phép lạ là Chúa sẽ cho tôi trước rồi. Tôi là cái người đi hầu việc Chúa. Tôi sẽ nhận được những cái đó trước. Tại sao mà Chúa không cho? Mà Chúa cho cái bà đó. Bà là có cái gì? Bà có cái bằng thần học nào? Bà có học cái gì đâu? Mà tại sao mà Chúa cho bà? Quỷ nó cho. Chứ Chúa nào cho?” Họ lấy cái miệng của họ xác thịt của họ để mà họ cắt nghĩa rất là hay, các bạn ơi. Bao nhiêu người nghe là mê đó — lý luận đó — những cái người xác thịt họ mê lắm, các bạn ơi; nhưng người tâm linh họ không có chấp nhận. Họ biết nhưng mà có một số người họ biết nhưng mà họ vẫn giữ im lặng; họ sợ bị đuổi ra khỏi nhà thờ; họ cần cái đoàn thể, họ cần cái xã hội xung quanh; họ không dám, không muốn đi một mình với Chúa. Họ biết rằng ngày nào mà tôi mà nghe lời cô là tôi sẽ bị đuổi ra khỏi nhà thờ. Các bạn, trước sau gì các bạn cũng lớn lên và các bạn tự đứng trên đôi chân mình rồi các bạn mới đi ra được.

Em bé là không có thể nào mà tự đi ra một mình được; cần người săn sóc. Có một số người họ theo tôi một năm, hai năm. Rồi xong họ mới dám vào nói chuyện với tôi. “Con lén con theo con đọc bài của cô. Một, hai năm nay con thấy bây giờ con trưởng thành rồi, con lớn rồi. Mới dám thú tội với cô là con lén con đọc bài của cô.” Cảm ơn Chúa, ngày hôm nay con mở con mắt ra, con thấy được những cái sai của những cái giáo hội; đi theo đoàn thể giáo hội là phải theo cái luật của giáo hội. Các bạn mình phải đi một mình với Chúa để mình tìm kiếm được những cái sự khôn ngoan của Chúa, sự mà mắt mình chưa bao giờ thấy mà tay mình chưa bao giờ nghe, mà lòng của mình cũng chưa có nghĩ đến nữa. Đức Chúa Trời đã sắm sẵn cho chúng ta là những kẻ yêu mến Ngài. Khi các bạn đi tìm Chúa là các bạn mới mở con mắt to ra. Hồi đó tới giờ mình cứ nhờ ông mục sư cầu nguyện; ngài cứ nhờ người khác đặt tay. Tại sao mình không tự đi tìm Chúa một mình? Mình cũng là con người, mấy ông mục sư cũng là con người; mà tại sao mình không đi tìm Chúa? Chúa đã nói: “Ta đây, tại sao con không tìm Ta?”

Con suốt ngày đi tìm loài người hoài, cho đến khi chết; trước khi giờ chết, chấm mắt, cũng đi tìm một người mục sư để mà cầu nguyện cho họ trước khi họ chết; họ sợ, họ đi địa ngục. Đó là một cái sự dạy dỗ sai các bạn ơi. Mỗi người chúng ta là một cái người đại diện cho chính mình trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta không cần một thầy tế lễ nào hết. Theo ngày xưa thì có thầy tế lễ đại diện cho mỗi người. Nhưng khi Chúa Giê-xu chết thì bức màn đã xé ra và chúng ta là những người thầy tế lễ cho riêng chúng ta; chúng ta cứ chạy đến Chúa và kêu gào: “Chúa ơi, con đây, con có tội lỗi gì xin Chúa chỉ cho con để con ăn năn và con gặp được Đức Chúa Trời hằng sống của con.” Và Ngài sẽ bày tỏ cho các bạn: cứ ăn năn, tội lỗi nhiều quá đi, tội lỗi nó chồng chất như cái núi vậy đó, phải gỡ từ từ, từ từ, từ từ. Chúa tạo dẫn con người của chúng ta như là em bé. Nhưng chúng ta đem tội lỗi chồng chất, chồng chất lên. Chúng ta phải gỡ từng tí, từng tí, từng tí. Phải kiên nhẫn mà gỡ những tội chúng ta. Các bạn ơi, không phải gỡ một ngày được. Nhiều khi tôi đây mà vẫn còn những cái tội nhỏ nhỏ; nó vẫn còn bám lấy tôi lâu lâu. Tôi ngủ là nó lên kiện cáo. Khi nó kiện cáo mình rất là vui mừng. Mình phải ăn năn ngay để mà cái tội đó biến mất. Cái tội nó cũng như là cái bông ạt ti sô (artichoke) các bạn. Nó bám lấy, nó bám lấy, nó bám lấy. Chúng ta phải gỡ từng tai, từng tai, từng tai cho đến khi tới cái ruột. Cái trái tim của cái artichoke — nó mỗi con người nó giống nhau hết. Chúa tạo dựng trái tim con người trong sạch. Nhưng tội nó cứ bám vào, bám vào, bám vào. Chúng ta phải gỡ ra từ tí, từ tí, từ tí mà cố gắng mà gỡ. Tại vì gỡ một lần nó đau lắm. Mà chúng ta gỡ những cái tội nhỏ ở ngoài trước rồi cái tội bự nó mới lòi ra.

Chứ tội bự to nó bị giấu kín ở trong không thấy được. Cứ gỡ từ từ, từ từ, từ từ những cái tội bự nó nằm sâu ở bên trong, các bạn ơi. Cuối cùng nó nằm ở trong, nó giấu cho chúng ta không thấy được. Vì cớ đó, nếu chúng ta làm xong, thì chúng ta được Thánh Linh — mời Thánh Linh của Chúa ngự vào — thì chúng ta thấy một cái đời sống rất là lạ lùng. Đạo của Chúa là đấng lạ lùng, chứ không phải là một cái đấng tầm thường. Đức Chúa Trời là đấng; hằng sống là đấng lạ lùng và mắt của chúng ta chưa bao giờ thấy mà lòng của chúng ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn cho con cái của Đức Chúa Trời rất là tuyệt vời. Chúng ta phải nhận — không phải là nhận lấy thần của thế gian — nhưng nhận lấy Thánh Linh từ Đức Chúa Trời đến hầu được hiểu biết những ơn mà chúng ta nhận lãnh bởi Đức Chúa Trời. Chúng ta nói về ơn đó không cậy lời nói mà sự khôn ngoan của lòai Người đã dạy đâu; xong cậy sự khôn ngoan mà Đức Thánh Linh đã dạy, dùng tiếng thiên liêng để giải bày sự thiên liêng. Người có tánh xác thịt không nhận được những sự về Thánh Linh của Đức Chúa Trời, bởi chừng người đó coi sự ấy như là rồ dại và không có thể hiểu được vì phải xem xét cách thiên liêng. Người có tánh thiên liêng sử đoán mọi sự và chính mình không bị ai sử đoán. Vì ai biết ý Chúa đang dạy dỗ ngài; nhưng phần chúng ta thì có ý của Đấng Christ. Một cái người xác thịt hay thiên liêng, các bạn nhìn là các bạn biết ngay. Khi mà đụng đến một cái vấn đề nào đó là người đó xử lý theo cái xác thịt hay là người đó xử lý theo Thánh Linh. Đụng đến những cái nan đề rắc rối thì chúng ta nhìn thấy cái hành động, cái phản ứng của người đó; chúng ta biết người xác thịt hay người thiên liêng. Họ sống bình thường, chúng ta không biết gì đâu.

Chúng ta thử. Chúng ta sẽ thấy người đó xác thịt hay thiêng liêng. Cảm ơn Chúa. Tôi có một ông, một sư Mỹ. Ông tới, thì ông bắt đầu học tiếng Việt Nam. Ông… Ông nói tiếng Việt, nhưng mà tôi không hiểu, nó ra cái nghĩa khác. Ông nói cho ông “mượn cái xe kéo máu đỏ”. Tôi nói: “Cái gì? Tôi không hiểu. Xe kéo máu đỏ?” Kế tôi nói: “Ồ, màu đỏ! Màu nó khác rồi, máu nó khác.” Tôi hiểu lầm là nó dính máu đỏ. Tôi cười, ông nổi sùng lên, các bạn ơi! Ông trả đủa ngay viiws tồi rằng:” Bà nói tiếng Anh cũng có accent.” Tôi cũng nói tiếng Việt Nam accent vậy. Ông giận, ông giận lên đó, các bạn! Mình học là mình phải để người ta sửa mình, mình phải cảm ơn người ta. Cái tôi hỏi ông: “Mà tôi nói tiếng Anh sai cái gì, ông nói lại giúp tôi đi.” – “Thôi, thôi, thôi, tao không nói mày làm chi, tao sợ mày buồn.” – “Không, tôi vui để mà tôi học những cái gì ông nói.” Cái ông nói: “Cái chiếc xe kéo (dolly) nói là đo lì chứ không phải là đo ly, mày nói đo ly không đúng, đo lì.” – “Ok, tôi cảm ơn ông. Ông sửa cho tôi thì tôi cảm ơn ông, chứ có gì đâu.” À là mình nhìn lại, là Chúa cho tôi nhìn, là tôi thấy con người xác thịt, họ không chịu người ta sửa, dầu một cái tí như vậy đó mà cũng không chịu chấp nhận cái sự sửa sai. Mình học một cái thứ tiếng người Mỹ, mà học cái tiếng Việt Nam mà mình chỉnh ông một chút là ông nổi giận lên, ông đánh ngược lại mình, là mình cũng nói cái giọng sai như vậy.

Các bạn thấy chưa? Khi mà cái tánh xác thịt đó, nó dễ nỗi giận và nó tự ái. Một tí xíu, nó không có cái gì mà hại mình, mà người ta chỉnh mình để mà mình nói cho đúng hơn. Tôi nói, ông nói “màu” mà ông nói là “máu”. Mà nó lại “màu đỏ” nữa! Máu cũng màu đỏ, mà cái “màu đỏ” nó khác hơn là “máu đỏ”. – “Ôi, tao biết rồi, tao biết rồi! Mày cũng nói giọng Việt Nam, giọng Mỹ, mày cũng nói sai nữa!” – “Tôi nói sai, ông chỉnh sửa lại tôi, tôi rất là vui mừng, tôi cảm ơn ông. Tại vì tiếng không phải tiếng mẹ đẻ của tôi, tôi cần học hỏi để cho người ta đừng có cười tôi.” Các bạn thấy, đụng một cái chuyện nhỏ xíu là chúng ta đánh giá được cái phần tâm linh của con người như thế nào. Đó cũng là ý Chúa cho tôi thấy được cái sự đụng chạm. Các bạn nói chuyện một chút xíu là các bạn đánh giá được con người tâm linh hay xác thịt.

Đó là một người mục sư đó, các bạn, chứ không phải là người bình thường. Càng làm những người lãnh đạo thuộc linh chừng nào, họ càng kiêu ngạo chừng ấy. Họ nghĩ là “tao là người dạy người khác, không cần người nào dạy tao hết.” Chúng ta càng lên cao, chúng ta càng phải hạ mình xuống. Đừng để cho cái tôi của chúng ta nó cai trị chúng ta, là chúng ta đi địa ngục đó. Linh hồn của chúng ta còn quý giá hơn những cái tôi của chúng ta. Phải đập nó, bể nó đi, đóng đinh nó trên thập tự giá đi để cho linh hồn của chúng ta được hưởng nước Thiên Đàng. Cái tôi của chúng ta nó không có giá trị gì hết. Linh hồn của chúng ta mới là có cái giá trị đời đời trước mặt Đức Chúa Trời.

Vậy đó mà con quỷ nó giấu kín, nó không cho chúng ta thấy được linh hồn của chúng ta đang đi địa ngục đời đời. Sự kiêu ngạo, sự kêu căng, sự muốn dạy người khác – đó là cái linh Giê-sa-bên. Nó không phải là bình thường. Cái linh đó rất là mạnh, các bạn ơi! Ham gây gổ, ham dạy người khác, ham người khác tôn trọng mình – đó là cái linh Giê-sa-bên. Nó vướng vào từ hồi A-đam cho đến bây giờ. Chúng ta nhận lãnh cái linh đó từ A-đam. Chúng ta, những đứa trẻ 2-3 tuổi bắt đầu nó lớn lên là có cái linh Giê-sa-bên nhảy vào. Nó cai trị người khác, nó kiêu ngạo, nó coi cha mẹ nó không ra gì.

Chúng ta phải chỉnh con của mình từ lúc nó còn nhỏ. Đừng có để cho cái linh Giê-sa-bên nó sống trong đứa trẻ. Càng ngày nó càng già, nó càng khó chịu, và chúng ta sẽ mất con của mình. 13-14 tuổi ra, các bạn sẽ thấy, nó cai trị các bạn không được là nó bỏ nhà nó đi. Rất là nguy hiểm. Cha mẹ phải dạy dỗ con cái từ lúc mới lên 2-3 tuổi phải dạy nó. Đừng có để cái linh Giê-sa-bên nhập phá nó. Xin Chúa thương xót chúng ta, cho chúng ta biết hạ mình xuống trước mặt Đức Chúa Trời hằng sống để chúng ta được sống còn trên cái thế giới đầy dơ bẩn, xấu xa của quỷ Sa-tan hiện nay.

Tôi xin kết thúc tại đây và dành những lời cầu nguyện cho Chúa. Nhân danh Chúa Giê-xu, xin Cha thương xót chúng con, và xin Cha gìn giữ những lời của Ngài cho chúng con nghe và hiểu, làm theo. Xin chúng con biết hạ mình xuống ở trước mặt Chúa, đừng để chúng con lên mình kiêu ngạo ở trước mặt Ngài. Đừng để chúng con nói ra những cái lời vô ích, nhưng chúng con nói những cái lời giúp ích cho xã hội, cho những người xung quanh chúng con, và cho chúng con biết nhu mì, khiêm nhường để hưởng được đất. Đừng để chúng con muốn cai trị những người xung quanh chúng con, để chúng con bị cái linh Giê-sa-bên nó xâm nhập chúng con, để mà chúng con mất linh hồn.

Cha ơi, con cảm tạ ơn Ngài, vì Ngài đã cho những cái lời Kinh Thánh của Chúa đâm vào tâm hồn, tâm linh của chúng con, thân xác của chúng con. Mặc dù chúng con nghe, nhưng chúng con xin Ngài gìn giữ những cái lời của Ngài vẫn còn tồn tại cho đến ngày chúng con gặp được Cha trên nước Thiên Đàng. Chúng con cảm tạ ơn Cha. Con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.