
CÔNG VỤ 13: TIN LÀNH ĐƯỢC GIẢNG RA GIỮA DÂN NGOẠI BỞI PHAO-LÔ ĐẦY DẪY ĐỨC THÁNH LINH.
Công-vụ 13
II. Tin-lành được giảng ra giữa dân ngoại
(Từ đoạn 13 đến đoạn 28)
Phao-lô và Ba-na-ba được sai đi giảng-đạo cho người ngoại
1Trong Hội-thánh tại thành An-ti-ốt có mấy người tiên-tri và mấy thầy giáo-sư, tức là: Ba-na-ba, Si-mê-ôn gọi là Ni-giê, Lu-si-út người Sy-ren, Ma-na-hem là người đồng-dưỡng với vua chư-hầu Hê-rốt, cùng Sau-lơ. 2Đương khi môn-đồ thờ-phượng Chúa và kiêng ăn, thì Đức Thánh-Linh phán rằng: Hãy để riêng Ba-na-ba và Sau-lơ đặng làm công-việc ta đã gọi làm. 3Đã kiêng ăn và cầu-nguyện xong, môn-đồ bèn đặt tay trên hai người, rồi để cho đi.
Phao-lô và Ba-na-ba tại đảo Chíp-rơ. – Sê-giút Phau-lút trở lại đạo
4Vậy, Sau-lơ và Ba-na-ba đã chịu Đức Thánh-Linh sai đi, bèn xuống thành Sê-lơ-xi, rồi từ đó đi thuyền đến đảo Chíp-rơ. 5Đến thành Sa-la-min, hai người giảng đạo Đức Chúa Trời trong các nhà hội của người Giu-đa; cũng có Giăng cùng đi để giúp cho. 6Trải qua cả đảo cho đến thành Ba-phô rồi, gặp một người Giu-đa kia, là tay thuật-sĩ và tiên-tri giả, tên là Ba-Giê-su, 7vốn ở với quan trấn-thủ tên là Sê-giút Phau-lút là người khôn-ngoan. Người nầy đã sai mời Ba-na-ba và Sau-lơ đến, và xin nghe đạo Đức Chúa Trời. 8Nhưng Ê-ly-ma, tức là thuật-sĩ (ấy là ý-nghĩa tên người), ngăn hai người đó, ráng sức tìm phương làm cho quan trấn-thủ không tin. 9Bấy giờ, Sau-lơ cũng gọi là Phao-lô, đầy-dẫy Đức Thánh-Linh, đối mặt nhìn người, nói rằng: 10Hỡi người đầy mọi thứ gian-trá và hung-ác, con của ma quỉ, thù-nghịch cùng cả sự công-bình, ngươi cứ làm hư đường thẳng của Chúa không thôi sao? 11Nầy, bây giờ tay Chúa giá trên ngươi; ngươi sẽ bị mù, không thấy mặt trời trong ít lâu. Chính lúc đó, có sự mù-mịt tối-tăm phủ trên người, người xây quanh bốn phía, tìm kẻ để dắt mình. 12Quan trấn-thủ thấy sự đã xảy đến, bèn tin, lấy làm lạ về đạo Chúa.
Lời giảng của Phao-lô tại thành An-ti-ốt xứ Bi-si-đi
13Phao-lô với đồng-bạn mình xuống thuyền tại Ba-phô, sang thành Bẹt-giê trong xứ Bam-phi-ly. Nhưng Giăng lìa hai người, trở về thành Giê-ru-sa-lem. 14Về phần hai người, thì lìa thành Bẹt-giê, cứ đi đường đến thành An-ti-ốt xứ Bi-si-đi; rồi nhằm ngày Sa-bát, vào trong nhà hội mà ngồi. 15Vừa đọc sách luật và sách các tiên-tri xong, các chủ nhà hội sai sứ nói cùng hai người rằng: Hỡi anh em, nếu có mấy lời khuyên bảo dân-chúng, hãy giảng đi.
16Phao-lô bèn đứng dậy, lấy tay làm hiệu, rồi nói rằng: Hỡi người Y-sơ-ra-ên và các người kính-sợ Đức Chúa Trời, hãy nghe: 17Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên nầy đã chọn tổ-phụ chúng ta; làm cho dân ấy thạnh-vượng lúc ở ngụ nơi ngoại-quốc, tức là trong xứ Ê-díp-tô, và Ngài dùng cánh tay cao dẫn họ ra khỏi xứ đó. 18Ước chừng bốn mươi năm, Ngài chịu tánh-nết họ trong nơi đồng vắng. 19Lại khi đã phá bảy dân trong xứ Ca-na-an, Ngài khiến họ nhận lấy đất của các dân đó, 20Độ trong bốn trăm năm mươi năm; kế đó Ngài lập cho họ các quan đoán-xét cho đến đời tiên-tri Sa-mu-ên. 21Bấy giờ, dân đó xin một vị vua, nên Đức Chúa Trời ban Sau-lơ, con của Ki-sơ, về chi-phái Bên-gia-min, trị họ trong bốn mươi năm; 22đoạn, Ngài bỏ vua đó, lại lập Đa-vít làm vua, mà làm chứng về người rằng: Ta đã tìm thấy Đa-vít con của Gie-sê, là người vừa lòng ta, người sẽ tuân theo mọi ý-chỉ ta. 23Theo lời hứa, Đức Chúa Trời bèn bởi dòng-dõi người mà dấy lên cho dân Y-sơ-ra-ên một Cứu-Chúa, tức là Đức Chúa Jêsus. 24Trước khi Đức Chúa Jêsus chưa đến, Giăng đã giảng-dạy phép báp-têm về sự ăn-năn cho cả dân Y-sơ-ra-ên. 25Giăng đang lo làm trọn công-việc mình, thì nói rằng: Ta chẳng phải là Đấng mà các ngươi tưởng; nhưng có Đấng đến sau ta, ta chẳng xứng-đáng mở dây giày Ngài.
26Hỡi anh em, là con cháu dòng Áp-ra-ham, và kẻ kính-sợ Đức Chúa Trời, lời rao-truyền sự cứu-chuộc nầy đã phán cho chúng ta vậy. 27Vì dân và các quan ở thành Giê-ru-sa-lem chẳng nhìn biết Đức Chúa Jêsus nầy, nên lúc xử tội Ngài, chúng đã ứng-nghiệm lời của các đấng tiên-tri mà người ta thường đọc trong mỗi ngày Sa-bát. 28Dầu trong Ngài chẳng tìm thấy cớ gì đáng chết, họ cứ xin Phi-lát giết Ngài đi. 29Họ đã làm cho ứng-nghiệm mọi điều chép về Ngài rồi, thì hạ Ngài xuống khỏi thập-tự-giá mà chôn trong mả. 30Song Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài từ kẻ chết sống lại. 31Những kẻ theo Ngài từ xứ Ga-li-lê lên thành Giê-ru-sa-lem đã được thấy Ngài lâu ngày, và hiện nay đều làm chứng về Ngài giữa dân-chúng. 32Còn chúng tôi, thì rao-truyền cho các anh em tin lành nầy về lời hứa ban cho tổ-phụ chúng ta, 33rằng Đức Chúa Trời bởi khiến Đức Chúa Jêsus sống lại thì đã làm ứng-nghiệm lời hứa đó cho chúng ta là con cháu của tổ-phụ, y như đã chép trong sách Thi-thiên đoạn thứ hai rằng: Con là Con trai ta, ngày nay ta đã sanh Con. 34Ngài đã làm cho Đức Chúa Jêsus sống lại, đặng nay khỏi trở về sự hư-nát nữa, ấy về điều đó mà Ngài đã phán rằng: Ta sẽ thành-tín giữ cùng các ngươi lời hứa thánh đã phán với Đa-vít. 35Lại trong câu khác, cũng có phán rằng: Chúa chẳng cho Đấng Thánh Ngài thấy sự hư-nát đâu. 36Vả, vua Đa-vít lúc còn sống, làm theo ý-chỉ Đức Chúa Trời, đoạn qua đời; người đã được trở về cùng các tổ-phụ mình, và đã thấy sự hư-nát; 37nhưng Đấng mà Đức Chúa Trời đã khiến sống lại, chẳng có thấy sự hư-nát đâu. 38Vậy, hỡi anh em, khá biết rằng nhờ Đấng đó mà sự tha-tội được rao-truyền cho anh em; 39lại nhờ Ngài mà hễ ai tin thì được xưng công-bình về mọi điều theo luật-pháp Môi-se chẳng có thể được xưng công-bình. 40Nên, hãy giữ lấy cho khỏi mắc điều đã chép trong sách tiên-tri rằng:
41Hỡi kẻ hay khinh-dể kia, khá xem-xét, sợ-hãi và biến mất đi;
Vì trong đời các ngươi, ta sẽ làm một việc,
Nếu có ai thuật lại cho, các ngươi cũng chẳng tin.
42Khi hai người bước ra, chúng xin đến ngày Sa-bát sau cũng giảng-luận các lời đó. 43Lúc hội đã tan, có nhiều người Giu-đa và người mới theo đạo Giu-đa, đi theo Phao-lô và Ba-na-ba, hai người nói chuyện với họ và khuyên cứ vững lòng theo ơn Đức Chúa Trời.
44Ngày Sa-bát sau, gần hết cả thành đều nhóm lại để nghe đạo Chúa. 45Song những người Giu-đa thấy đoàn dân đó thì đầy lòng ghen-ghét, nghịch cùng lời Phao-lô nói và mắng-nhiếc người. 46Phao-lô và Ba-na-ba bèn nói cùng họ cách dạn-dĩ rằng: Ấy cần phải truyền đạo Đức Chúa Trời trước nhứt cho các ngươi; nhưng vì các ngươi đã từ-chối, và tự xét mình không xứng-đáng nhận sự sống đời đời, nên đây nầy, chúng ta mới xây qua người ngoại. 47Vì Chúa có phán dặn chúng ta như vầy:
Ta lập ngươi lên đặng làm sự sáng cho các dân,
Hầu cho ngươi đem sự cứu-rỗi cho đến cùng cõi đất.
48Những người ngoại nghe lời đó thì vui-mừng, ngợi-khen đạo Chúa, và phàm những kẻ đã được định sẵn cho sự sống đời đời, đều tin theo.
49Đạo Chúa tràn ra khắp trong xứ đó. 50Nhưng các người Giu-đa xui-giục những đàn-bà sang-trọng sốt-sắng và dân đàn anh trong thành; gây sự bắt-bớ Phao-lô và Ba-na-ba, mà đuổi ra khỏi phần đất mình. 51Hai người đối cùng họ phủi bụi nơi chân mình, rồi đi đến thành Y-cô-ni. 52Còn các môn-đồ thì được đầy-dẫy sự vui-vẻ và Đức Thánh-Linh vậy.
Amen.
Cảm ơn Chúa. Chúng ta bữa nay học đến cái bài học Tin Lành của Chúa được giảng ra cho dân ngoại. Nếu mà dân Giu-đa tiếp nhận Chúa một cách vui mừng thì đạo của Chúa được truyền ra trong dân Giu-đa, dân Y-sơ-ra-ên mà thôi. Nhưng vì họ bắt bớ Ba-na-ba và Phao-lô, đi đến đâu thì những người ngoại đi theo, mà những người Giu-đa lại bắt bớ đạo Chúa. Vì cớ đó ông càng đi, càng đi, càng đi, để mà ngày hôm nay chúng ta nghe được cái đạo Tin Lành của Chúa, nghe cái sự cứu rỗi của Chúa Giê-xu là chúng ta có phước. Vì chúng ta được nghe, nhưng mà dân Y-sơ-ra-ên họ đã nghe và họ khước từ danh của Đức Chúa Giê-xu.
Nguy hiểm cho những cái người nào mà nghe xong mà phất lờ, mà còn chống lại với Đức Chúa Trời. Vì Đức Chúa Trời muốn cứu tất cả mọi người, cho nên họ sẽ bị khổ sở. Khổ sở cho đến khi mà họ mở cái lòng ra với Chúa thì họ mới được sự cứu rỗi linh hồn.
Chúng ta học tới một cái người thuật sĩ. Ông thấy Phao-lô làm được những cái công việc lạ lùng thì ông cũng muốn đến để mà học hỏi, giả bộ để mà học hỏi, để mà làm được những cái gì giống như Phao-lô làm. Nhưng cảm ơn Chúa, Phao-lô nhìn thấy rõ ngay công việc đó. Chúng ta ngày nay cũng phải đề cao cảnh giác. Gặp một người nào lạ đến: “Chúa ơi, người này là như thế nào?” Thánh Linh nói cho mình biết ngay, các bạn ơi.
Vừa gặp mình, vừa chào, Thánh Linh đã nói: “Người này là người giả.” Nhiều khi tôi cũng tưởng đâu là tôi đang đoán xét người đó. Tôi cũng chờ đợi một hai ngày, mới gặp người nào vô là Chúa nói: “Người này giả.” Tôi rất là giật mình. Tại vì tôi nói: “Chúa ơi, xin Chúa gìn giữ con, phân biệt các thần. Khi những cái người có thần giả đến với con thì xin Thánh Linh báo cáo cho con biết.”
Tại vì nó sẽ đâm sau lưng chiến sĩ. Nó là cái người trước mặt thì nịnh bợ, nó khen, nhưng sau lưng nó đâm mình đó. Thánh Linh của Chúa sẽ nói cho mình biết, cũng như ông Sau-lơ, ông Phao-lô đây. Gặp một người tiên tri giả, ông nói thẳng luôn. Họ không có thể nào mà chấp nhận Chúa được, các bạn ơi.
Mình đừng có hy vọng rằng cái người này sẽ trở về với Chúa. Họ đến để mà họ phá mình, thì mình phải đuổi ngay, không có để cho họ phá hoại công việc của mình. Phải cứng rắn như vậy đó, các bạn. Mở miệng ra mà nói: “Ngươi đầy dẫy mọi thứ gian trá và hung ác, con của ma quỷ, thù nghịch cùng cả sự công bình. Ngươi cứ làm hư đường thẳng của Chúa không thôi sao? Này, bàn tay của Chúa giáng trên ngươi. Ngươi sẽ bị mù, không thấy mặt trời trong ít lâu.” Chính lúc đó có sự mù mịt, tối tăm phủ trên người, người xoay quanh bốn phía tìm kẻ dắt mình.
Các bạn thấy chưa? Các bạn có dám làm như Phao-lô hay không? Nghĩ là vì tình yêu thương mình không có mở miệng nói những cái lời xấu cho những người xung quanh của mình. Mình phải ăn nói có ân, có hậu, chỉ có tình yêu thương mà thôi. Những người nào mà mở miệng, mà nói chuyện gì hại cho những người xung quanh là những tiên tri giả.
Ngày hôm nay các bạn thấy giả với thật, thật với giả nó lẫn lộn. Tiên tri thật của Chúa là đi thẳng một con đường mình đi, không xây bên hữu và bên tả. Không sợ người ta giận mình, không sợ người ta nói xấu mình là: “Ôi, dám rủa cái người đó đui con mắt hả? Tiên tri giả rồi!” Tiên tri thật của Chúa là tình yêu thương, không dám mở miệng mà rủa ai hết trơn. Nói gì mà cho người ta đui con mắt. Đi đâu là phải đi chữa lành người ta, chứ không có đi mà nói cho người ta đui con mắt.
Các bạn nhìn thấy những môn đồ đầu tiên của Chúa là phải cứng rắn và biết chắc con đường mình đi. Một trăm phần trăm, không nghi ngờ chi hết. Gặp tiên tri giả là đánh thẳng tay, không sợ hãi. Nhiều người tiên tri thật của Chúa biến thành tiên tri giả vì để cho người ta thờ phụng mình, làm cái con bò vàng.
Mình phải nói thẳng, nói thật, không sợ sệt, tại vì những người đó sẽ làm vấp ngã không biết bao nhiêu người, các bạn. Vì họ đã biến dạng, họ lên mình kiêu ngạo và họ đã biến thành con bò vàng hồi nào mà họ không biết. Chính Chúa sai mình đi, nói thẳng, nói thật, đụng chạm, nhưng cứu được linh hồn của một người đó, và cứu được nhiều linh hồn người khác nữa.
Rất là tuyệt vời, các bạn ơi. Đi con đường của Chúa, đi thẳng và bứt thẳng, thì Chúa biểu mình nói là mình nói. Chúa biểu mình câm miệng là mình câm miệng. Những cái lời mình nói ra không phải là vô ích. Mình nói ra không phải là vô ích. Chúa sai mà nói, mình không sợ, không sợ người ta mất lòng. Vì đó là cái tình yêu thương thật sự với những cái linh hồn hư mất và những cái linh hồn đi cong, đi vẹo.
Khi con người nào đi theo Chúa mà còn có cái tôi xác thịt của mình, nó nóng giận, nó nổi dậy, là cái người đó đã để mở cửa cho quỷ nó nhảy vào. Người ta nói vu khống mình cũng phải chấp nhận và xem lại coi: “Chúa ơi, người ta nói con như vậy, con có là như vậy hay không?” Thánh Linh của Chúa cáo trách cho con, và ăn năn, ăn năn, ăn năn. Ăn năn không có lỗ lã, ăn năn là chỉ có lời mà thôi.
Công việc của Chúa là chuyên môn là hạ mình xuống, là chỉ có lời chứ không có lỗ. Mình cố gắng, mình càng cãi, mình càng biện luận cho mình là mình càng đi đến sự chết. Đó là cái tôi kiêu ngạo của mình nó nảy lên. Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết lẽ thật của Đức Chúa Trời là chỉ có một con đường duy nhất: hạ mình xuống và kiêng ăn, cầu nguyện, hỏi: “Chúa ơi, dọn sạch lòng con muốn thánh sạch. Để con có uy quyền trên quỷ Sa-tan, và con nắm đuôi của con rắn, và con kéo là nó thẳng ra, và nó khô héo, và con quăng nó vào thùng rác.”
Có một cái cô mấy ngày nay cô đăng ở trong Facebook. Cô nói cô gặp con rắn, cô sợ quá. Mà xung quanh con rắn này nghe tiếng Chúa biểu: “Nắm cái đuôi nó và vuốt, là nó thành cái cây khô và dục vô thùng rác.” Cô bắt đầu cô nắm từng cái đuôi con rắn, và cô kéo là nó khô queo, khô queo, khô queo. Cô dục vô thùng rác không biết bao nhiêu con rắn.
Bao nhiêu con rắn ở trong đời của chúng ta nó là như vậy. Nó rỉa, nó ăn cái xác thịt của chúng ta, nó ăn cái tài chánh của chúng ta, nó ăn đủ thứ. Mỗi cái loại là một con rắn. Nó có nhiều, nhiều, nhiều con rắn, nó ở trong chúng ta, các bạn ơi. Mỗi người khác nhau, không ai giống ai hết.
Chúng ta khi kiêng ăn cầu nguyện, hỏi Thánh Linh thì những cái con rắn đó nó sẽ lòi ra. Nó lòi có mặt ra ngay khi chúng ta mở miệng ra để mà biện luận với Đức Chúa Trời của chúng ta: “Chúa ơi, con phải như vậy!” Thánh Linh của Chúa nhắc nhở: “Con phải như vậy. Con đã là người hầu việc Đức Chúa Trời, con làm công việc của Chúa rất là tốt đẹp, mà tại sao Chúa để con quỷ nó đánh phá con?”
Chúa cho phép để chúng ta càng thánh sạch nhiều hơn, để chúng ta được hưởng nước Thiên Đàng. Chúa không muốn chúng ta bị hư mất. Chúng ta đã mở cửa và một con rắn nó vào, nó mở cửa và nhiều con rắn nó vào, nó đầy dẫy trong chúng ta. Chúng ta phải nắm từng con một, và vuốt nó để cho nó cứng rồi dục nó ra thùng rác. Đó là công việc của Đức Chúa Trời.
Trong này chúng ta thấy rằng ông Cơ-líp đã nói: “Ước chừng 40 năm Ngài chịu tánh nết của họ trong đồng vắng.” Xác thịt là Ngài phải chịu cái tánh nết của chúng ta. Nhưng đúng cái ngày, Chúa sẽ giải phóng chúng ta ra. Chúa Giê-xu đã đến để giải phóng chúng ta ra khỏi cái sự lên mình kiêu ngạo và cho chúng ta trở nên một cái người thánh. Người thánh là phải thánh sạch. Khi mà Chúa gọi là thánh đồ, là phải là người thánh sạch.
Đức Chúa Trời khiến chúng ta được sống lại, chẳng có thấy sự hư nát. Những cái tội lỗi nó vướng víu trong người của chúng ta, nó sẽ biến mất, vì chúng ta có Thánh Linh thật sự. Nếu chúng ta mở cửa ra thì quỷ nó vào. Nó giả hình, nó cũng tiếp tục công việc của Chúa Thánh Linh, nhưng đó là một cái sự lừa dối cho chúng ta. Mọi mắt xung quanh chúng ta thấy, nhưng mà chính chúng ta không thấy chúng ta.
Sự hư nát nó đã vào nơi thánh sạch. Chúng ta phải lôi nó ra, đóng cửa lại, và lôi nó ra, đừng để cho nó bám víu chúng ta. Vì nó đến để cướp, giết và hủy diệt. Những cái người mà nghe đạo của chúng ta, họ nhìn thấy cái tấm lòng của chúng ta, tất cả các bạn, nhưng mà chính chúng ta không nhìn lại chúng ta, không có dọn sạch lòng, không có để cho Thánh Linh thật sự của Chúa làm việc, thì chúng ta là những cái người dơ bẩn.
Bao nhiêu người thấy chúng ta dơ bẩn mà chúng ta tưởng mình là thánh sạch. Xin Chúa cho chúng ta, là những người đã được chọn và những người đã định sẵn cho sự sống đời đời, chúng ta đi ra, rao truyền danh của Đức Chúa Giê-xu. Bao nhiêu người được trở về và họ được sống theo chúng ta, giống y như chúng ta. Họ làm được những cái gì giống như chúng ta làm. Chúng ta phải nhân lên, nhân lên, nhân lên.
Để cho nhiều người được biết Đức Chúa Trời là Đấng hằng sống, và Đức Chúa Trời cho chúng ta được sống lại từ những người tội lỗi, tội nhân biến thành những người thánh sạch cho Đức Chúa Trời. Đi đến đâu là công việc của Thánh Linh làm đến đó. Thánh Linh làm chứ không phải chúng ta làm.
Đừng có ỷ lại là tôi là cái người được chọn, tôi được cứu nhiều người. Tôi đi đến đâu là cứu rất là nhiều người. Rồi bắt đầu hãnh diện, hãnh mũi lên là tôi vẫn làm công việc Chúa cách tốt đẹp mà. Nhưng mà về, về nhà, lên mình kêu ngạo: Cảm ơn Chúa, cảm ơn Chúa. Bây giờ tôi đi tôi cứu được rất là nhiều người nha.
Tôi, tôi, tôi, tôi. Tôi là zero, tôi không có chi hết. Cảm ơn Chúa Thánh Linh đã làm công việc của Ngài trước, và tôi đến thì tôi hưởng. Xin Chúa cho con biết hạ mình xuống. Tôi không có chi hết, tôi đã chết rồi. Ngày hôm nay tôi được sống là Đấng Christ sống trong tôi.
Tôi nhìn lại con người của tôi là một cái người đáng bị đóng đinh trên thập tự giá. Nó dơ bẩn, nó không xứng đáng được cứu chuộc. Bao nhiêu người xung quanh chúng ta, họ còn xứng đáng nhiều hơn chúng ta kìa. Họ tu tỉnh, họ làm đúng tất cả những cái gì mà chúng ta không làm được. Từ ngày xưa chúng ta không làm được. Chúng ta muốn làm giống họ, nhưng mà chúng ta không làm được.
Ngày hôm nay nhờ huyết Chúa Giê-xu mua chuộc chúng ta, chúng ta làm được trỗi hơn những người kia nữa. Nhưng không phải chúng ta làm, Thánh Linh đã dùng chúng ta để làm công việc của Ngài. Chúng ta không có chi hết. Chúng ta ra đời hai bàn tay trắng, mà chúng ta về với Chúa cũng hai bàn tay trắng.
Chúng ta không có làm gì vì cái tên tuổi của chúng ta. Ai vô khen tặng chúng ta là họ đẩy chúng ta đi đến sự chết. Tôi rất là sợ khi những người nào vào: “Ôi cô ơi, con không ngờ cô viết bài gì mà hay dữ vậy.” Tôi không có gì hết, bạn đừng có khen, bạn khen sai người rồi. Tôi là zero, Thánh Linh của Chúa viết bài chứ tôi không có viết.
Những người khen chúng ta là những người đó đẩy chúng ta đi đến sự kiêu ngạo, lên mình kiêu ngạo và đến sự chết, các bạn ơi. Con quỷ nó hay dùng cái lời của người ta thổi phồng lên để cho mình thành cái bong bóng. Nó càng bong bóng càng to là bong bóng dễ bể nhất. Xì nó ra hết, xì nó ra hết, đừng có chấp nhận những cái lời khen tặng.
Ngày kia Chúa sẽ làm cho chúng ta có tài chánh dư vật đi làm công việc Chúa, chúng ta còn ngon lành hơn bây giờ nữa. Chứ ngày hôm nay Chúa cho phép chúng ta phải học hỏi, học hỏi để mà nó xẹp. Bong bóng quỷ nó thổi lên, mình thả cho nó xẹp xuống. Mình là zero, Chúa là tất cả.
Đó là công việc của Đức Chúa Trời làm trên đời sống của chúng ta. Chúng ta không bao giờ để cho người ta thổi chúng ta lên. Dẹp cái tên của mình ra đi. Đừng có để cái tên của tôi, danh tiếng. Người ta chờ, người ta đợi tôi đó, mong chờ tôi đó. Người ta muốn tìm kiếm Chúa chứ người ta không có muốn tìm kiếm mình.
Đừng có để người ta tìm kiếm mình. Hãy tìm kiếm Chúa Giê-xu là Đấng đã xức dầu cho tôi, để tôi làm công việc của Thánh Linh chứ không phải là tôi. Lúc trước tôi là con người dơ bẩn hơn bạn kìa. Lúc trước tôi là một người ghê tởm lắm. Bây giờ bạn thấy là công việc của Đức Chúa Trời đã làm trên đời sống của tôi.
Ngày nắn, ngày uốn và ngày sửa dạy tôi. Tôi bị không biết bao nhiêu đòn roi. Đức Chúa Trời đánh sửa dạy tôi. Cục đất sét này đã được nắn uốn, và ngày hôm nay nó trở nên một cái bình quý giá. Tôi đã trầy da tróc vẩy, các bạn ơi, không phải tự nhiên đâu.
Bạn muốn đi con đường hẹp là bạn phải bị đòn, bị uốn, bị nắn. Nó đau đớn từng thớ thịt, từng cái gì nó trải qua một cái con đường hẹp. Uốn, nắn, chúng ta đi qua con đường hẹp để mà chúng ta được như ngày hôm nay. Phải nói thẳng và nói thật. Đừng có giấu cái sự thật.
Đừng có giấu rằng: Tôi ngon lành lắm đó. Tôi là người được Chúa xức dầu đó. Đừng có đụng tới tôi à, đụng tới tôi là chết à. Phao-lô là cái người được Chúa chọn, ông cũng nói thẳng: Tôi không có xứng đáng, tôi là cái người đi bắt bớ danh của Chúa. Ngày hôm nay tôi được như vậy là bởi ân điển của Đức Chúa Giê-xu.
Ngài đã chết để cho tôi được sống, và tôi được làm những công việc của Chúa ngày hôm nay. Các bạn phải theo Chúa Giê-xu. Tôi không có chi hết, tôi là zero, Chúa là tất cả. Các bạn phải đi rao truyền danh của Đức Chúa Giê-xu, không có rao truyền danh của chúng ta.
Danh của chúng ta là cái danh chết. Danh của Chúa Giê-xu là cứu người được sự sống đời đời. Các bạn theo Chúa Giê-xu, các bạn sẽ được sự sống đời đời và được thay đổi, biến dạng từ con người tội lỗi, biến thành một con người thánh sạch.
Đó là công việc của Chúa. Xài tôi đi, tôi không có chi hết. Tôi còn tệ hơn các bạn. Ngày xưa tôi là một người tội lỗi, xấu xa. Các bạn làm gì, tôi làm đó. Các bạn làm gì được, tôi cũng làm hết. Tôi bắt chước những người theo thế gian.
Tôi không phải là con người thánh sạch. Nhưng ngày nay tôi đã được Chúa thay đổi, nhờ huyết Chúa Giê-xu, Ngài đã chết. Và tôi đã được biến dạng từ con sâu, tôi biến thành con bướm. Các bạn có muốn từ con sâu biến thành con bướm như tôi hay không?
Thì có một con đường đi là kiêng ăn, cầu nguyện, tìm kiếm mặt Chúa chứ đừng có tìm kiếm mặt tôi. Các bạn mà tìm kiếm tôi là Đức Chúa Trời nổi giận, vì Đức Chúa Trời là Đấng ghen tương. Đừng có tìm kiếm mặt tôi vì tôi là con người giống như bạn.
Nguy hiểm cho linh hồn của bạn, mà cũng là nguy hiểm cho linh hồn của tôi, vì Đức Chúa Trời nóng giận. Ngài sẽ đánh tôi vì tôi là con bò vàng. Các bạn đừng có thờ tôi, đừng có tôn sùng tôi. Tôi chỉ là con người, và Chúa dùng cái miệng của tôi để đi rao truyền danh của Chúa.
Tôi sẵn sàng làm cái công cụ cho Chúa, và Ngài dùng cái miệng của tôi để mà đi rao truyền danh của Chúa. Chứ tôi không có gì hết, không có cái gì hơn các bạn hết. Đừng có nhìn tôi mà… phải nhìn xem Đức Chúa Trời là Đấng tạo dựng ra bạn.
Bởi dòng huyết của Chúa Giê-xu mà bạn được sạch tội, chứ không phải là tôi làm chi được hết. Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết chuyển hướng, chuyển hướng. Họ đẩy chúng ta, chúng ta phải chuyển hướng họ đi về với Đức Chúa Trời.
Chúng ta là cái môi miệng của chúng ta, nó sẽ làm những công việc của Đức Chúa Trời khi chúng ta chuyển hướng của họ để họ trở về với Đức Chúa Trời hằng sống của họ. Và Đức Chúa Trời rất là đẹp lòng khi chúng ta nói được những cái lời nhu mì, khiêm nhường và chuyển hướng những con cái thật của Chúa được trở về với Đức Chúa Trời hằng sống của họ.
Tôi xin kết thúc tại đây.
Trong danh Đức Chúa Giê-xu, cảm tạ ơn Cha, vì Ngài đã mở miệng con để nói được những cái lời để lại cho những cái người không có vào phòng này, và những cái người hậu thế còn nghe được những cái lời của Đức Chúa Trời hằng sống mở miệng con nói ra.
Xin Thánh Linh của Chúa đụng chạm đến những người nào đang nghe được những lời này, và họ sẽ chuyển hướng, và họ sẽ chuyển cuộc đời của họ, để họ được phước hạnh và họ được sự sống đời đời. Họ gìn giữ cho đến ngày họ gặp được Cha trên nước thiên đàng.
Con cảm tạ ơn Cha. Xin Cha thương xót những linh hồn đang hư mất, những linh hồn đang tìm kiếm lẽ thật của Ngài, nhưng họ đã đi tìm kiếm loài người. Xin Cha thương xót và cho chúng con có môi miệng để giúp họ được trở về bên Cha, thờ phượng Đức Chúa Trời hằng sống của họ, để họ được sự sống đời đời, và ngày kia con sẽ gặp được họ trên nước thiên đàng.
Con cảm tạ ơn Cha. Con dâng những lời này, cầu xin này cho Cha, mà cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-su Christ Amen.
