CÔNG VỤ 12: GIA CƠ BỊ VUA HÊ RỐT GIẾT, PHIE-RƠ BỊ CẦM TÙ ĐƯỢC THIÊN SỨ GIẢI CỨU

https://www.mediafire.com/file/dr0uj5eq1x6urrk/Co%25CC%2582ng_vu%25CC%25A3_ca%25CC%2581c_su%25CC%259B%25CC%2581_%25C4%2591o%25CC%2582%25CC%2580_12.mp3/file

CÔNG VỤ 12: GIA CƠ BỊ VUA HÊ RỐT GIẾT, PHIE-RƠ BỊ CẦM TÙ ĐƯỢC THIÊN SỨ GIẢI CỨU

Công-vụ 12


Gia-cơ qua đời. – Phi-e-rơ bị tù và được giải-cứu
1Đương thuở đó, vua Hê-rốt hà-hiếp một vài người trong Hội-thánh. 2Vua dùng gươm giết Gia-cơ là anh của Giăng; 3thấy điều đó vừa ý người Giu-đa, nên cũng sai bắt Phi-e-rơ nữa. 4Bấy giờ nhằm ngày ăn bánh không men. Vậy, vua bắt người và hạ ngục, phó cho bốn ngũ binh canh-giữ, mỗi ngũ có bốn tên lính. Vua toan đợi lúc xong lễ Vượt-qua, thì bắt người ra hầu trước mặt dân-chúng. 5Vậy, Phi-e-rơ bị cầm trong khám, còn Hội-thánh cứ cầu-nguyện Đức Chúa Trời cho người luôn.
6Vả, đêm rạng ngày mà Hê-rốt định bắt Phi-e-rơ ra hầu, người đang mang hai xiềng, ngủ giữa hai tên lính, và trước cửa có quân-canh giữ ngục. 7Thình-lình, một thiên-sứ của Chúa đến, và có ánh sáng soi trong ngục tối. Thiên-sứ đập vào sườn Phi-e-rơ, đánh thức người, mà rằng: Hãy mau chờ dậy. Xiềng bèn rớt ra khỏi tay người. 8Kế đó thiên-sứ nói rằng: Hãy nịt lưng và mang dép vào đi. Phi-e-rơ làm theo. Thiên-sứ lại tiếp: Hãy mặc áo ngoài và theo ta. 9Phi-e-rơ ra theo; chẳng biết điều thiên-sứ làm đó là thật, song tưởng mình thấy sự hiện-thấy. 10Khi qua khỏi vọng canh thứ nhứt, rồi vọng thứ nhì, thì đến nơi cửa sắt, là cửa thông vào thành; cửa đó tự mở ra trước mặt hai người, rồi hai người vượt ra khỏi, đi lên đàng cái, tức thì thiên-sứ lìa Phi-e-rơ.
11Phi-e-rơ bèn tỉnh lại và nói rằng: Bây giờ ta nhận biết thật Đức Chúa Trời đã sai thiên-sứ Ngài giải-cứu ta ra khỏi tay Hê-rốt cùng khỏi điều dân Giu-đa đang mong-đợi. 12Người suy-nghĩ lại điều đó, rồi đến nhà Ma-ri, mẹ của Giăng, cũng gọi là Mác, là nơi có nhiều người đang nhóm lại cầu-nguyện. 13Người gõ cửa nhà ngoài, một con đòi tên là Rô-đơ đến nghe, 14nhận biết tiếng Phi-e-rơ nên mừng-rỡ lắm, đến nỗi chẳng mở cửa, nhưng trở chạy vào báo tin rằng Phi-e-rơ đương đứng trước cửa. 15Người ta nói rằng: Mầy sảng. Song nàng quyết là quả thật. Họ bèn nói: Ấy là thiên-sứ của người. 16Nhưng Phi-e-rơ cứ gõ cửa hoài. Khi mở cửa, thấy Phi-e-rơ, hết thảy đều kinh-hãi. 17Nhưng người lấy tay ra dấu biểu chúng làm thinh, rồi thuật lại cho biết Chúa đã dùng cách nào cứu mình khỏi ngục; đoạn, người lại dặn rằng: Hãy cho Gia-cơ và anh em biết điều nầy. Rồi đó, người bước ra sang nơi khác.
18Đến sáng trong bọn lính có sự xôn-xao rất lớn: Vì chúng nó chẳng hay Phi-e-rơ đi đâu. 19Vua Hê-rốt sai tìm người, nhưng tìm chẳng được, bèn tra-hỏi bọn lính, rồi truyền lịnh dẫn chúng nó đi giết. Đoạn, người từ xứ Giu-đê xuống thành Sê-sa-rê, ở lại tại đó.
Vua Hê-rốt băng
20Vả, vua Hê-rốt căm giận dân thành Ty-rơ và dân thành Si-đôn. Chúng đã được lòng quan hầu của vua là Ba-la-tút rồi, bèn đồng lòng đến cùng vua mà xin hòa, vì xứ họ ăn nhờ lương-thực trong xứ vua. 21Đến kỳ, vua Hê-rốt mặc áo chầu, ngồi trên ngai, truyền-phán giữa công-chúng. 22Dân-chúng kêu lên rằng: Ấy là tiếng của một thần, chẳng phải tiếng người ta đâu! 23Liền lúc đó, có thiên-sứ của Chúa đánh vua Hê-rốt, bởi cớ chẳng nhường sự vinh-hiển cho Đức Chúa Trời; và vua bị trùng đục mà chết.
24Bấy giờ, đạo Đức Chúa Trời tấn-tới rất nhiều, càng ngày càng tràn thêm ra. 25Ba-na-ba và Sau-lơ làm chức-vụ mình xong rồi, bèn từ thành Giê-ru-sa-lem trở về thành An-ti-ốt, dẫn theo Giăng, cũng gọi là Mác.

Amen!

Cảm ơn Chúa. Bữa nay chúng ta học thấy Gia-cơ bị vua Hê-rốt giết chết. Đây là một cái sự tàn sát của con cái của Chúa. Bắt đầu có sự bắt bớ. Khi mà con cái của Chúa đi ra làm công việc của Chúa thì có sự bắt bớ. Nhưng Đức Chúa Trời cho phép để mà vua Hê-rốt giết Gia-cơ là cái người đã làm xong công việc thì Chúa cho phép để ông được nghỉ ngơi, không có làm việc, chứ không phải là quỷ nó giết Gia-cơ. Chúa cho phép một người an nghỉ trong Chúa. Khi chúng ta thấy một cái người đầy ơn Chúa mà họ được nghỉ ngơi, Chúa cho phép, quỷ nó giết để mà người đó được nghỉ ngơi, Chúa dắt về thiên đàng với Chúa.

Nhưng mà chúng ta nhìn thấy một vị vua Hê-rốt là một cái người kiêu ngạo, cho mình là Chúa. Thấy môn đồ đi truyền giảng về Chúa Giê-xu, thấy Phi-e-rơ giảng về Chúa Giê-xu thì ông rất là tức, vì ông muốn làm chúa của tất cả những người dân lúc đó. Ông cầm tù Phi-e-rơ, nhưng mà thiên sứ của Chúa mở cửa và đem Phi-e-rơ đi ra một cách an toàn.

Chúng ta thấy công việc của Đức Chúa Trời làm: Ngài muốn cho ai an nghỉ thì cho an nghỉ, còn Ngài muốn giải cứu người nào thì nó giống như một cái búng tay thôi. Thiên sứ của Chúa mở cửa một cách gọn gàng đi ra. Cái cửa nó tự nó mở. Thiên sứ của Chúa không có đụng tới ngón tay để mà mở cửa. Các bạn thấy, cái người của Chúa là một cái người có đầy uy quyền. Thiên sứ của Chúa chỉ cần suy nghĩ: “Cánh cửa mày phải mở ra,” là cánh cửa nó mở ra. Họ làm bằng cái suy nghĩ trí óc, chứ họ không có nói và cũng không có ra lệnh, các bạn ơi. Thiên sứ của Đức Chúa Trời làm như vậy. Họ nói là họ suy nghĩ là nó ra hết tất cả những công việc, ra lệnh bằng cái suy nghĩ của họ. Thiên sứ của Chúa đi đâu thì có ánh sáng của Chúa đi theo đó, rất là lạ lùng.

Mấy ngày nay có người đã quay thiên sứ của Chúa, và họ cho phép mình mới quay được, chứ nếu họ không cho phép thì mình bịt mắt, mình không có quay được. Mấy ngày hôm nay bao nhiêu người đã quay video, thấy dĩa bay, thấy thiên sứ, thấy quỷ Sa-tan. Chúa muốn mở mắt loài người để chúng ta thấy được rằng những cái thế giới vô hình đó là có thật. Con mắt chúng ta không thấy, nhưng mà không phải là không có.

Có một số người nói: “Chừng nào tôi thấy Chúa tôi mới tin, bây giờ tôi không thấy Chúa tôi không tin.” Chúa nói: “Phước cho những người nào không thấy mà tin.” Cũng giống như Thô-ma: “Khi nào tôi thấy cái bàn tay đóng đinh của Chúa Giê-xu thì tôi mới tin. Chừng nào tôi rờ cái hông của Chúa mà có vết thương đâm thì tôi mới tin.”

Chúng ta là những người có phước. Chúng ta không thấy mà chúng ta tin. Chúng ta thấy bằng cái tâm linh của chúng ta. Chúng ta tìm kiếm Chúa, chúng ta gặp được Chúa, và chúng ta thấy bằng con mắt tâm linh, không phải thấy bằng con mắt thường của chúng ta. Chúng ta cảm nhận được, chúng ta có một cái giác quan thứ sáu là chúng ta cảm nhận và chúng ta thấy rõ chúng ta đi như thế nào. Chứ không phải chúng ta là những người mù mà đi theo một cái tà thuyết.

Bao nhiêu người ngày hôm nay, họ vì đói khát tâm linh, họ đi tìm cái tôn giáo, cái đạo giáo, và họ đi theo quỷ Sa-tan. Nó giả dạng Chúa mà họ cứ tưởng là họ đi đúng đường. Rất là nguy hiểm cho chúng ta khi chúng ta là những cái người tội nhân.

Chúng ta đi tìm và chúng ta gặp quỷ. Bởi vậy, cái tôn giáo nó không có cứu người, nó lại trói buộc con người. Nhưng khi chúng ta muốn tìm Chúa, chúng ta phải ăn năn thống hối, dọn sạch lòng thì chúng ta gặp được Chúa thật sự. Còn chúng ta để cái lòng của chúng ta dơ bẩn như con heo lăn vào vũng bùn mà chúng ta đi tìm Chúa, là chúng ta gặp quỷ Sa-tan. Nó giả Chúa, nó nói: “Ta là Chúa của ngươi đây,” mà cái bông trái của họ là những cái tánh kiêu ngạo, tự lấy mình làm chúa và tự thờ mình, muốn người ta thờ mình như là con bò vàng.

Ngày hôm nay có hai hạng người: hạng người muốn sự thánh sạch, và hạng người muốn sống tự do, dơ bẩn, muốn làm gì làm. Cảm ơn Chúa, mấy ngày hôm nay có một người vào tìm tôi, nói: “Cô ơi, con nghe cô sao mà cô nói hay quá,” tâng bốc cô. Nhưng mà cô đã biết rồi, cái người này là cái người theo tôn giáo chứ không phải theo đạo Chúa. Khen, khen, khen, cô đã biết rồi, những cái người nào mà lại mà khen mình là những người đó sẽ đạp mình đó. Các bạn phải đề phòng, đề cao cảnh giác là như vậy. Đừng để cho người ta khen mình mà mình nhận, người ta cũng không được. Nó khen, khen, khen, nó thổi mình bao nhiêu thì nó đạp mình bấy nhiêu.

Khen mấy ngày rồi chắc nó đi hỏi vòng vòng. Xong rồi nó vô, nó hỏi cô một câu: “Cô có phải theo đạo Cựu Ước không?” Cho nên đạo gì mà đạo Cựu Ước, đạo Tân Ước. Theo Chúa là theo Chúa. Tôi không có theo đạo nào hết. Đức Chúa Trời vẫn y nguyên, Cựu Ước và Tân Ước cũng là một. Một Chúa.

Tại sao cậu cứ hỏi là đạo Cựu Ước? Cậu trả lời:” Tối ngày cô biểu ăn năn, ăn năn hoài. Tôi trả lời cho cậu biết:”Những người nào theo Chúa mà không chịu ăn năn, theo cái đạo của Tân Ước đó, là ân điển rẻ tiền đó, là đạo của quỷ Sa-tan nó đặt ra. Nó bỏ hết Cựu Ước, nó bỏ hết cái luật của Chúa để mà nó sống tự do, nó muốn làm gì nó làm, nó sống trong tội lỗi và vũng bùn. Đó là cái sự dẫn đến sự mất đời đời.

Ông chặn cô ra, ông block cô luôn các bạn. Ông này là con của ông Mục sư. Và con của ổng cũng là Mục sư. Cháu, tới cái đời cháu, là con rồi tới cháu rồi, ba đời là Mục sư, mà đi theo cái tôn giáo rẻ tiền, ân điển rẻ tiền. Chính ổng là một cái người theo đạo của Sa-tan, nó khác linh liền. Cô nói: “Xin Chúa thương xót.” Cô cũng cầu nguyện cho ông: “Chúa ơi, xin Chúa mở mắt con người này ra. Họ u mê vì họ bị con quỷ nó đâm con mắt kiêu ngạo, ỷ lại.”

Nghe người ta nói thì mình phải mở cái lòng mình ra coi, rồi tìm hiểu coi, tìm hiểu thêm coi người ta có nói đúng hay không, hay là mình đi sai. Chưa gì là đã chặn, đã block cô luôn, không cho cô thấy cái trang của ông nữa. Cô giật mình hết hồn luôn. Cô nói: “Chúa ơi, xin Chúa thương xót.”

Các bạn nhìn thấy ngày hôm nay, bao nhiêu người đã theo cái tôn giáo như vậy. Họ cho tôn giáo mình là đúng, còn người ta là sai, và người ta cứ như vậy mà cứ đâm chém lẫn nhau, chia rẽ và gây một cái sự xáo trộn cho những người không biết Chúa. Họ nhìn mà họ cười, các bạn ơi. Họ không biết đâu là đúng, đâu là sai, đâu là đạo nào, đạo Chúa giả, đâu là đạo Chúa thật.

Tôi nói tôi không có theo đạo nào hết. Tôi chỉ theo Chúa Giê-xu. Và tôi tìm Chúa, và tôi gặp được Chúa. Tìm Chúa cách hết lòng, kiêng ăn, cầu nguyện vào phòng riêng, đóng cửa lại, cầu nguyện và đọc Kinh Thánh, tìm kiếm Chúa hết lòng, ăn năn tội lỗi của mình và sẽ gặp được Chúa.

Hạ mình xuống đi. Đừng có lên mình kiêu ngạo nữa. Đừng có cho mình là đúng nữa. Cứ đi tìm, tìm, tìm, tìm mãi, sẽ gặp. Đức Chúa Trời rất là công bằng. Tôi tìm và tôi đã gặp, các bạn cứ đi tìm và sẽ gặp. Không có phải là chỉ có mình tôi tìm mà gặp không đâu. Có bao nhiêu người họ đã tìm và họ gặp giống như tôi. Còn các bạn mà lên mình kiêu ngạo, mình ném đá người khác là trước sau gì các bạn cũng thấy đời sống của các bạn bị cắt ngắn.

Đức Chúa Trời ghét những kẻ kiêu ngạo. Ngài thương những người nhu mì, khiêm nhường mới hưởng được đất. Các bạn hôm nay, các bạn nhìn thấy vua Hê-rốt căm giận dân thành vì họ không có tôn thờ ông. Ông mặc áo chầu, ngồi trên ngai, truyền phán giữa công chúng. Dân chúng đang kêu lên: “Ấy là tiếng của một thần, chẳng phải tiếng của người ta đâu.” Họ coi ông như là chúa, là thần. Họ hoan hô ông, đang hoan hô ông, tức thì thiên sứ của Chúa đến và đánh ông chết ngay tại chỗ.

Các bạn thấy lạ lùng chưa? Đức Chúa Trời là Đấng ghen tương. Ngài không có để cho một người nào tự tôn mình lên là Chúa, là Thần. Chúng ta làm điều gì chúng ta cũng đừng có để cho người khác tôn mình lên là Thần. Quỷ nó đánh mình tơi bời mà mình không ăn năn là mình sẽ chết. Nó đánh tài chánh của chúng ta, nó đánh tơi bời hết. Ngóc đầu lên là nó đạp xuống, ngóc đầu lên là nó đạp xuống.

Cũng như là một người đi trấn nước người khác vậy đó, các bạn. Có một người đó, họ nói: “Không biết ba tôi, ông thù tôi cái gì mà ông đem dục tôi xuống nước. Tôi vừa ngóc đầu lên, ông đạp tôi xuống. Vừa ngóc đầu lên, ông đạp tôi xuống.”

Tôi tưởng tôi chết rồi. Hơi tôi ngắt ngư rồi, xong mà ông kéo tôi lên, chứ không thôi tôi cũng chết rồi. Đó là một cái cách mà loài người làm như vậy, để cho bắt phục cái người kia. Mày lên mình kiêu ngạo, mày không vâng phục tao, mày không nghe lời tao, là tao chấn nước mày. Tại tao là tao chấn nước mày. Làm cho tới khi mà ngáp, ngáp, ngáp, ngáp thì chịu phục ổng, thì ổng kéo cái cổ lên.

Đó là loài người mà còn không muốn cho đứa con mình nó kiêu ngạo. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời ghen tương. Ngài không muốn mình tự tôn mình làm chúa của những người khác. Mình làm tay mặt thì tay trái không biết. Chúa dạy chúng ta, chúng ta phải áp dụng và làm theo. Nếu không, là con quỷ nó kiện cáo, nó đem lời của Đức Chúa Trời ra, nó đánh chúng ta. Chúa cho phép con quỷ nó đánh chúng ta, để chúng ta biết hạ mình xuống. Đừng có lên mình kiêu ngạo. Khi chúng ta làm được cái gì ngon lành hơn người khác là chúng ta hỉnh cái lỗ mũi lên.

Chúng ta bắt đầu coi người khác không ra chi hết. Chúng ta tưởng là 100% những gì chúng ta làm là đúng hết, không có một cái gì sai hết. Ai nói cái gì sai là chúng ta nhảy tưng tưng tưng tưng lên, chửi người kia là: “Mày á hả? Đừng có đụng tới những người được xức dầu của Đức Giê-hô-va nghe chưa?” Họ nói như vậy đó các bạn. Mày mà đụng tới kẻ được xức dầu của Đức Giê-hô-va là mày sẽ chết đó nghe chưa? Rủa sả người khác, và cho người ta là quỷ, còn mình là chúa.

Đó là một sự kiêu ngạo mà Đức Chúa Trời đang ganh tị và ghen ghét, và để cho quỷ nó đánh phá mình các bạn. Con đường đó tôi đã đi qua. Nguy hiểm cho linh hồn của tôi nếu mà tôi không có quỳ xuống ăn năn khóc lóc liền ngày hôm đó. Chắc tôi cũng không còn có mặt trên đất này, các bạn ơi.

Mấy năm đầu tiên tôi ra, tôi làm công việc Chúa quá tuyệt vời. Chúa đưa tôi lên quá tuyệt vời. Làm gì được đó, làm gì được đó, cứu người nào cũng được. Người ta vô, người ta tôn thờ mình, người ta coi mình như là một cái người thánh. “Cô Huệ ơi, cô Huệ ơi, cứu con với. Cô Huệ ơi, cô Huệ ơi, chữa lành bệnh cho con với.” Tôi làm cái gì được cái đó. Cầu nguyện cho người bệnh là người ta hết bệnh. Tất cả những cái gì tôi làm đều được tốt đẹp.

Mình ỷ lại: “Chúa ơi, cảm ơn Chúa xức dầu cho con. Cảm ơn Chúa xức dầu cho con.” Rồi người ta tôn thờ mình. Rồi mình sa ngã. Nguy hiểm với linh hồn của mình, các bạn ơi. Tôi bắt đầu bị bệnh. Tưởng chết rồi đó. Các bạn có bao giờ thấy mình bệnh mà mình sắp chết không?

Chúa ơi, xin Chúa tha tội cho con. Con làm gì, Chúa ạ? Con nhìn con không thấy tội nào hết trơn á. Tại sao mà con bị bệnh như thế này? Con cầu nguyện hoài Chúa không nghe. Khóc lóc kêu gào thì Chúa mới sai tiên tri của Chúa đến.”

Chị Huệ ơi, chị đang lấy sự vinh hiển của Chúa. Chị để người ta coi chị là con bò vàng. Chị Huệ ơi, chị phải đi xuống, đi xuống, đi xuống. Xóa cái tên của chị ra khỏi Facebook. Chị có chịu hay không?”

Chúa nói: “Khi Chúa đã sai tôi lên, Chúa kéo tôi xuống, thì tôi phải xuống chứ. Chặn hết cái Facebook của chị đi, chị có chịu không?” Tôi bằng lòng, tại vì tôi đã đang bệnh hoạn gần chết rồi. Nếu mà không bệnh thì cũng chưa có nghe đâu, các bạn ơi.

Mình đã đang bệnh mà Chúa sai người đến cứu mình thì mình phải cảm ơn. Cho tới cái người kia giật mình: “Tôi không ngờ Chúa sai tôi đến nói chuyện với chị mà tôi sợ chị rầy tôi.” À, dạ đâu, tôi nói gì chị cũng nghe hết. Lạ lùng quá! Chúa làm việc, và Chúa làm việc hai bên, các bạn.

Nếu mà tôi không bệnh hoạn, chắc tôi cũng chửi cái người kia rồi. Mình đang cầu xin: “Chúa ơi, con làm gì sai? Chúa ơi, tại sao con đi làm công việc của Chúa mà ngày nào con bệnh con gần chết đây? Mà con cầu xin Chúa, con chữa lành cho người khác được, tại sao con không chữa lành cho con được? Con xin Chúa hoài mà Chúa không nghe.”

Đó là Chúa sai tiên tri đến. Tôi rất vui mừng chấp nhận, vì biết rằng người đó nói đúng. Thật sự như vậy, các bạn ạ. Mình không ngờ, tại vì người ta thổi phồng mình chút, chút, chút, chút lên, rồi mình biến thành công cụ của quỷ Sa-tan. Mình cũng vẫn làm được, cũng vẫn còn làm công việc Chúa rất là tốt đẹp. Cầu nguyện ai cũng được chữa lành.

Nhưng con quỷ nó tiếp tục cho mình làm, chứ không phải là Chúa nữa, mà nó đổi linh rồi. Cái linh khác nó đã nhảy vào, cái linh của quỷ Sa-tan – nó là kiêu ngạo – nó nhảy vào con người của mình. Mình vẫn còn làm được công việc, như ngày trước không có gì khác hẳn, bởi vì mình không có thấy được. Con mắt tâm linh của mình nó không có thấy được, nhưng Đức Chúa Trời nhìn thấu.

Đức Chúa Trời cho phép con quỷ Sa-tan nó đánh tơi bời mình hết. Nó đánh tài chánh, nó đánh tất cả những cái bệnh tật, nó gây ra sự khổ nạn, ăn ngủ không còn an giấc. Lo lắng, mình muốn sống bình an, không còn có sự bình an. Đức Chúa Trời nhìn thấu hết tấm lòng của mỗi người chúng ta.

Trên trái đất này 7 triệu linh hồn, nhưng mà Đức Chúa Trời nhìn thấu từng linh hồn một. Tuyệt vời và lạ lùng là như thế. Vua Hê-rốt là một người đang lên mình kiêu ngạo, để người ta tôn thờ, là chết ngay trước mặt tất cả những người đương tôn thờ ông đó. Nếu chúng ta không ăn năn thì Đức Chúa sẽ đánh chúng ta. Để cho nó đánh tài chánh chúng ta, mà chúng ta không ăn năn, thì nó đánh mạng sống của chúng ta.

Chúa cắt ngắn đời sống của chúng ta, vì Chúa ghen tị, không cho người ta tôn thờ mình làm Chúa. Chỉ có một Đức Chúa Trời mà thôi. Ngoài Đức Chúa Trời ra, không có một Chúa nào khác. Không có một con bò vàng nào khác.

Lòng của con người, người ta đương kiếm con bò vàng để người ta thờ. Người ta không thấy Chúa ở đâu, nhưng người ta thấy mình. Ta muốn mình là con bò vàng của người ta, để cho người ta tôn thờ. Nguy hiểm, mình có cho phép người ta hay không? Khi người ta tâng mình lên là mình phải trốn, lánh trốn đi một thời gian, ẩn mặt để hạ mình xuống.

Kêu gào với Chúa để mình ăn năn với Chúa. Đừng có tiếp tục đi nữa. Chúa đã kêu tôi xuống, xuống, giấu mặt một thời gian đi. Ngài sẽ đưa chúng ta lên khi chúng ta ăn năn kịp thời và đúng thời điểm. Ngài sẽ đưa chúng ta lên.

Cảm ơn Chúa. Có một người hôm nay hỏi: “Cô Huệ ơi, con rất là lạ lùng. Con hỏi cô hôm nay, là những cái bài cô viết, cô có dịch từ cái bài của mục sư Mỹ không? Con nhìn, con đọc, con nghĩ là cô thông dịch những cái bài tài liệu của Mỹ, của sách vở của Mỹ. Mà sao mà nó sâu sắc, nó tuyệt vời quá. Không có ai mà viết, dịch những cái bài giống như cô.”

Tôi nói: “Tôi đâu có dịch bài ai đâu. Đó là Môi-se, chứ không phải tôi. Hỏi: Tại sao mà phải có Môi-se trong đó?” Tôi nói: “Chúa gọi tôi xuống và Chúa biểu tôi kiêng ăn, cầu nguyện, tìm kiếm mặt Chúa, xong rồi. Phải 3 lần mới xong, 1 lần chưa xong, 2 lần, 40 ngày không, lần thứ 3 xong. Chúa mới gọi tôi là Môi-se.”

Tôi hỏi: “Chúa ơi, con là Môi-se, Môi-se là cái gì?”

Chúa nói: Môi-se dẫn dân Y-sơ-ra-ên đi ra khỏi làm nô lệ cho vua Pha-ra-ôn thế nào? Ngày hôm nay, con dẫn bao nhiêu người ra khỏi làm nô lệ cho tôn giáo và đạo giáo? Ôi, lạ lùng quá! Nếu vậy thì con chịu làm.

Chúa nói: Con có chịu làm Môi-se không? Tôi nói, bắt đầu thì tôi giật mình, tôi nói: Con là đàn bà, làm sao mà Môi-se là đàn ông? Chúa nói: Nhân vật Môi-se chứ không phải là con. Cứ viết lên. Đó là một cái nhân vật chứ không phải là con.

Rồi tôi bằng lòng, tôi ngồi đó và Chúa biểu tôi viết, viết, viết, viết, viết. Viết một bài có nửa tiếng đồng hồ hay một tiếng đồng hồ mà Chúa nói tôi viết, chứ tôi không phải là cái người mà tìm kiếm để mà viết ra những cái bài đó.

Cái trang Ma-na và nước hàng sống đó… Ai mà đọc… Là họ đi vào đồng vắng… Và họ… Phải sống trong đồng vắng. Nhận lệnh Thánh Linh là phải bước vào cái đồng vắng… Có nhiều người trong phòng này, miệng nói Chúa, Chúa, Chúa… Chưa bao giờ đọc cái trang Ma-na… Chưa bao giờ ăn Ma-na và nước hàng sống…

Phải vào đó, đọc trang Ma-na và nước hàng sống có 70 bài đó mới đi ra được khỏi cái đồng vắng và đi vào xứ Ca-na-an được. Họ nói bằng cái miệng họ, ý lại rằng: Tôi đã biết Chúa rồi, tôi đã là người được Chúa xức dầu, được làm công việc của Chúa, tôi không cần ăn Ma-na và nước hàng sống đâu. Đó là sự lên mình kiêu ngạo, các bạn.

Ai mà đã từng đọc 70 bài trong trang Ma-na rồi mới thấy được là quá tuyệt vời. Chính tôi cũng phải còn đọc đi đọc lại. Tôi không phải là cái người tác giả của cái trang đó. Nhân vật Môi-se viết cái trang đó. Hôm nay là Chúa làm sáng tỏ cho công việc của Ngài làm.

Bài bản đã có sẵn rồi, những người nào dọn sạch lòng sạch sẽ, được nhận lãnh Thánh Linh là phải bắt đầu bước vào cái đồng vắng. Cái đồng vắng hiu quạnh đó chỉ có Ma-na và nước hàng sống và Kinh Thánh mà thôi. Không có đi tìm những người nào khác, không có tìm kiếm sự vinh hiển cho mình, không có tìm kiếm những người khác để mà mình ôm họ vào lòng và mình coi họ là những người tín hữu của mình. Đó là sai.

Mỗi người chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời. Mình dắt họ, mình đưa họ đến với Đức Chúa Trời. Họ không thuộc về mình. Cái công việc làm nhà thờ đã lỗi thời. Ngày hôm nay chúng ta qua một cái thế hệ mới. Mỗi người con cái của Chúa, họ chịu trách nhiệm với Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa dựng nên họ. Chúng ta không có quyền trên một cái linh hồn nào khác.

Chúng ta không có cái quyền ôm họ vào lòng. Chính họ cũng giống như là cái con gà nở ra. Mày không ăn thì mày chết, mày ráng mày chịu. Nhắc cho nó ăn, nó không có phải thuộc về chúng ta. Mà chúng ta ôm nó, và chúng ta dạy Kinh Thánh cho nó. Chúng ta bắt nó phải nghe lời chúng ta. Và chúng ta cai trị trên nó. Như là những cái người mục sư ngày xưa.

Một con đường mới đã được mở ra. Ngày hôm nay đã có tất cả. Chúa Giê-xu sắp trở lại. Mọi người phải tự dọn sạch lòng, ăn năn thống hối tìm cho gặp mặt Chúa có sự tái sanh thì mới được cứu. Ngày kia, khi Chúa Giê-xu thổi cái kèn là chúng ta sẽ bị bỏ lại, và chúng ta sẽ khổ sở, bị con thú 666 cai trị thì tiêu đời rồi các bạn. Không còn có sự chết nữa.

Chúa Giê-xu cảnh báo chúng ta, cho chúng ta một cơ hội cuối cùng để chúng ta có tài chánh đi truyền giáo và đi nói cho những người xung quanh chúng ta, một cơ hội cuối cùng trước khi Chúa tái lâm. Không phải là một ngàn năm hòa bình đâu các bạn ơi!

Đừng có nghe lời của Sa-tan. Nó nói là một ngàn năm hòa bình tới, bây giờ là mình sẵn sàng, mình ăn sung mặc sướng, mình có tài chánh dư dật để mình đi sung sướng, sống một ngàn năm hòa bình. Đó là một cái sự sai lầm nguy hiểm cho những người nào mà chưa có hiểu được Kinh Thánh và chưa có nghe được tiếng của Đức Chúa Trời.

Chúng ta là những cái người Chúa đã chọn. Mỗi người chúng ta trong phòng này là một Môi-se cho Chúa, chứ không phải là cho tôi đâu.

Tất cả mọi người trong phòng chúng ta đã được Chúa chọn, và mỗi người là một Môi-se đi ra truyền bá Phúc Âm, cho họ đọc, cho họ ăn và nuốt loief Chúa trong Kinh Thánh. Ăn Ma-na và nước hàng sống đã có sẵn tài liệu. Bao nhiêu người họ đã làm được giống như tôi và còn trỗi hơn tôi nữa mà tôi không biết họ. Nhưng mà họ là những người đã áp dụng, và ngày nay họ đã thành công.

Xin Chúa cho chúng ta biết trách nhiệm của chúng ta. Và chúng ta sẽ vâng lời Chúa một cách tuyệt đối, không đi theo đường lối riêng của chúng ta. Và chúng ta sẽ gặp được Chúa của chúng ta trên nước Thiên Đàng.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, Cha ơi cảm tạ. Cha ơi, ngày có mở miệng con nói những cái lời rất là đụng chạm, nhưng cảm ơn Ngài vì Ngài đã cho con có cơ hội để nói, cảnh báo cho những người bạn của chúng con, những người nào mà họ đang muốn lấy sự vinh hiển của Ngài.

Cha ơi, xin Ngài thương xót và Ngài cứu vớt tất cả những cái người nào tự tôn mình làm Chúa, lấy sự vinh hiển của Chúa. Xin Ngài cho trong tương lai mỗi người chúng con có tài chánh dư, và cũng nhớ rằng chúng con chỉ là những cái tạo vật của Ngài dựng ra, không ra chi. Là một cái con người xác thịt dơ bẩn mà được mua chuộc bằng huyết của Chúa Giê-xu.

Chúng con phải để Chúa Giê-xu là số một trong đời sống của chúng con. Đừng để chúng con lên mình kiêu ngạo mà chúng con phải bị quăng vào hồ lửa địa ngục đời đời. Cha ơi, cảm tạ ơn Cha vì Ngài đã nhắc nhở chúng con luôn luôn đề cao cảnh giác, để rồi chúng con sẽ sống mãi trên Thiên Đàng với Chúa.

Cảm tạ ơn Cha. Con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.