
XUẤT Ê-DÍP-TÔ-KÝ 7-8: MÔI-SE VÀ A-RÔN GẶP PHA-RA-ÔN LÀM PHÉP LẠ, PHÙ THỦY BẮT CHƯỚC ĐƯỢC. PHA-RA-ÔN CỨNG LÒNG.
Xuất Ê-díp-tô Ký 7
Đức Chúa Trời lại phán biểu Môi-se đi yết-kiến Pha-ra-ôn
1Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy xem, ta lập ngươi như là Đức Chúa Trời cho Pha-ra-ôn, còn A-rôn, anh ngươi, sẽ làm kẻ tiên-tri của ngươi. 2Hãy nói lại mọi lời ta sẽ truyền dạy ngươi, rồi A-rôn, anh ngươi, sẽ tâu cùng Pha-ra-ôn, đặng người thả dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ mình. 3Ta sẽ làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng, và thêm nhiều dấu lạ phép kỳ của ta trong xứ Ê-díp-tô. 4Nhưng Pha-ra-ôn sẽ chẳng nghe các ngươi đâu; ta sẽ tra tay vào đất Ê-díp-tô, dùng những sự đoán-phạt nặng-nề, đặng rút khỏi xứ đó các quân-đội ta, là dân Y-sơ-ra-ên. 5Khi nào ta tra tay vào xứ Ê-díp-tô mà rút dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi giữa vòng người Ê-díp-tô, thì họ sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. 6Môi-se và A-rôn bèn làm y như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn. 7Vả, khi hai người tâu cùng Pha-ra-ôn, thì Môi-se tuổi đã được tám mươi, còn A-rôn tám mươi ba.
Các thuật-sĩ bắt chước phép lạ của Môi-se
8Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và A-rôn rằng: 9Khi nào Pha-ra-ôn truyền cho các ngươi: Hãy làm phép lạ đi, thì ngươi sẽ nói cùng A-rôn rằng: Hãy lấy cây gậy của anh, liệng trước mặt Pha-ra-ôn, gậy sẽ hóa thành một con rắn. 10Vậy, Môi-se và A-rôn đến cùng Pha-ra-ôn và làm như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn. A-rôn liệng cây gậy mình trước mặt Pha-ra-ôn và quần-thần, gậy liền hóa thành một con rắn. 11Còn Pha-ra-ôn bèn đòi các bác-sĩ và thầy phù-chú, là những thuật-sĩ Ê-díp-tô; phần họ, cũng cậy phép phù-chú mình mà làm giống y như vậy. 12Mỗi người liệng gậy mình, liền hóa thành rắn; nhưng gậy của A-rôn nuốt các gậy của họ. 13Thế mà lòng Pha-ra-ôn vẫn cứng-cỏi, chẳng nghe Môi-se và A-rôn, y như lời Đức Giê-hô-va đã phán.
Tai-vạ thứ nhứt: nước sông bị hôi-thối
14Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Pha-ra-ôn đã rắn lòng, từ-chối không để cho dân-sự đi. 15Sớm mai Pha-ra-ôn sẽ ngự ra bờ sông, ngươi hãy ra mắt người và cầm theo tay cây gậy đã biến ra con rắn đó. 16Ngươi hãy tâu rằng: Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của dân Hê-bơ-rơ, sai tôi đến gần bệ-hạ, đặng tâu rằng: Hãy tha cho dân ta đi, để chúng nó hầu việc ta trong đồng vắng; mà đến bây giờ ngươi không nghe ta chút nào. 17Đức Giê-hô-va có phán như vầy: Vì việc nầy, ngươi sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va: Nầy ta lấy gậy trong tay ta mà đập nước ở dưới sông, nước sẽ trở nên huyết. 18Cá dưới sông sẽ chết, và sông sẽ hôi-thối đi; người Ê-díp-tô uống nước sông lấy làm ghê-gớm.
19Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy truyền cho A-rôn rằng: Cầm lấy cây gậy anh, giơ tay ra trên nước xứ Ê-díp-tô, trên rạch, sông, bàu, và khắp mọi nơi có nước trong xứ, hầu cho nước hóa thành huyết; cả xứ Ê-díp-tô, và trong những bình chứa nước bằng gỗ, bằng đá đều sẽ có huyết hết thảy. 20Vậy, Môi-se và A-rôn bèn làm y như lời Đức Giê-hô-va đã dặn mình. Trước mặt Pha-ra-ôn và quần-thần, A-rôn giơ gậy lên, đập nước sông, hết thảy nước sông bèn hóa thành huyết. 21Cá dưới sông chết, nước sông hôi-thối, người Ê-díp-tô không thể uống được; vậy, huyết lan khắp cả xứ Ê-díp-tô. 22Song các thuật-sĩ cậy phù-chú mình cũng làm được như vậy, lòng Pha-ra-ôn cứng-cỏi, không nghe Môi-se và A-rôn chút nào, y như lời Đức Giê-hô-va đã phán. 23Pha-ra-ôn xây đi về đền mình, lòng chẳng để về mấy điều đó chút nào. 24Vả, vì hết thảy người Ê-díp-tô uống nước sông chẳng được, nên đào xung-quanh sông tìm nước mà uống. 25Sau khi Đức Giê-hô-va đập sông thì được bảy ngày.
Xuất Ê-díp-tô Ký 8
Tai-vạ thứ nhì: loài ếch nhái
1Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy đi ra mắt Pha-ra-ôn, và tâu cùng người rằng: Đức Giê-hô-va có phán như vầy: Hãy tha cho dân ta đi, để chúng nó hầu việc ta. 2Nếu ngươi không tha cho đi, nầy ta sẽ giáng tai-nạn ếch nhái khắp bờ-cõi ngươi. 3Sông sẽ sanh đông-đúc ếch nhái, bò lên vào cung-điện, phòng ngủ, và trên giường ngươi, vào nhà đầy-tớ và dân-sự ngươi, trong lò bếp, cùng nơi nhồi bột làm bánh của ngươi. 4Ếch nhái sẽ bò lên mình ngươi, lên mình dân-sự và mọi đầy-tớ ngươi.
5Vậy, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy truyền cho A-rôn rằng: Hãy cầm gậy giơ tay ra trên rạch, trên sông, và trên bàu, khiến ếch nhái tràn lên xứ Ê-díp-tô. 6A-rôn giơ tay mình trên các sông rạch xứ Ê-díp-tô, ếch nhái bò lên lan khắp xứ. 7Các thuật-sĩ cũng cậy phù-chú mình làm y như vậy, đặng khiến ếch nhái bò lên xứ Ê-díp-tô.
8Pha-ra-ôn bèn đòi Môi-se và A-rôn mà phán rằng: Hãy cầu-nguyện Đức Giê-hô-va, để Ngài khiến ếch nhái cách xa ta và dân-sự ta; thì ta sẽ tha dân Hê-bơ-rơ đi tế Đức Giê-hô-va. 9Môi-se bèn tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Xin hãy định chừng nào tôi phải vì bệ-hạ, đầy-tớ cùng dân-sự bệ-hạ mà cầu-khẩn Đức Giê-hô-va, để trừ ếch nhái lìa khỏi bệ-hạ và cung-điện, chỉ còn dưới sông mà thôi. 10Vua đáp rằng: Đến ngày mai. Môi-se rằng: Sẽ làm y theo lời, hầu cho bệ-hạ biết rằng chẳng có ai giống như Giê-hô-va là Đức Chúa Trời chúng tôi. 11Vậy, ếch nhái sẽ lìa xa bệ-hạ, cung-điện, tôi-tớ, cùng dân-sự của bệ-hạ; chỉ còn lại dưới sông mà thôi. 12Môi-se và A-rôn bèn lui ra khỏi Pha-ra-ôn; Môi-se kêu-cầu Đức Giê-hô-va về việc ếch-nhái mà Ngài đã khiến đến cho Pha-ra-ôn. 13Đức Giê-hô-va làm y theo lời Môi-se; ếch nhái trong nhà, trong làng, ngoài đồng đều chết hết. 14Người ta dồn ếch nhái lại từ đống, và cả xứ hôi-thối lắm. 15Nhưng Pha-ra-ôn thấy được khỏi nạn, bèn rắn lòng, chẳng nghe Môi-se và A-rôn chút nào, y như lời Đức Giê-hô-va đã phán.
Tai-vạ thứ ba: muỗi
16Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy truyền cho A-rôn rằng: Hãy giơ gậy anh ra, đập bụi trên đất: bụi sẽ hóa muỗi khắp cả xứ Ê-díp-tô. 17Hai người làm y như vậy. A-rôn cầm gậy giơ tay ra, đập bụi trên đất, bụi liền hóa thành muỗi, bu người và súc-vật; hết thảy bụi đều hóa thành muỗi trong xứ Ê-díp-tô. 18Các thuật-sĩ cũng muốn cậy phù-chú mình làm như vậy, để hóa-sanh muỗi, nhưng làm chẳng đặng. Vậy, muỗi bu người và súc-vật. 19Các thuật-sĩ bèn tâu cùng Pha-ra-ôn rằng: Ấy là ngón tay của Đức Chúa Trời; nhưng Pha-ra-ôn cứng lòng, chẳng nghe Môi-se và A-rôn chút nào, y như lời Đức Giê-hô-va đã phán.
Tai-vạ thứ tư: ruồi mòng
20Kế đó, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Nầy Pha-ra-ôn sẽ ngự ra mé sông, ngươi hãy dậy sớm, đi ra mắt người, mà tâu rằng: Đức Giê-hô-va có phán như vầy: Hãy tha cho dân ta đi, để chúng nó hầu việc ta. 21Vì nếu ngươi không cho đi, nầy, ta sẽ sai ruồi mòng bu nơi ngươi, quần-thần, dân-sự và cung-điện ngươi; nhà của người Ê-díp-tô đều sẽ bị ruồi mòng bu đầy, và khắp trên đất nữa. 22Nhưng ngày đó, ta sẽ phân-biệt xứ Gô-sen ra, là nơi dân ta ở, không có ruồi mòng, hầu cho ngươi biết rằng ta, Giê-hô-va, có ở giữa xứ. 23Ta sẽ phân-biệt dân ta cùng dân ngươi. Đến mai, dấu lạ nầy tất sẽ có. 24Đức Giê-hô-va bèn làm y như lời. Vậy, trong cung-điện Pha-ra-ôn, nhà-cửa của quần-thần người cùng cả xứ Ê-díp-tô đều có ruồi mòng vô-số, đất bị ruồi mòng hủy-hoại.
Pha-ra-ôn đã hứa cho dân-sự đi, rồi lại cứng lòng
25Pha-ra-ôn bèn đòi Môi-se và A-rôn mà phán rằng: Hãy đi dâng tế-lễ cho Đức Chúa Trời các ngươi trong xứ. 26Nhưng Môi-se tâu rằng: Làm như vậy chẳng tiện, vì các của-lễ mà chúng tôi sẽ tế Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, là một điều gớm-ghê cho người Ê-díp-tô. Nếu chúng tôi dâng của-lễ gớm-ghê trước mắt người Ê-díp-tô, họ há chẳng liệng đá chúng tôi sao? 27Chúng tôi sẽ đi trong đồng vắng, chừng ba ngày đường, dâng tế-lễ cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, y như lời Ngài sẽ chỉ-bảo. 28Pha-ra-ôn bèn phán rằng: Ta sẽ tha các ngươi đi dâng tế-lễ cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, ở nơi đồng vắng, nhưng đừng đi xa hơn. Hãy cầu-nguyện cho ta với! 29Môi-se tâu rằng: Nầy, tôi sẽ lui ra khỏi bệ-hạ, cầu-nguyện Đức Giê-hô-va cho; ngày mai ruồi mòng sẽ lìa xa Pha-ra-ôn, quần-thần, và dân-sự người. Nhưng xin Pha-ra-ôn chớ cứ gạt chúng tôi mà không tha dân-sự đi dâng tế-lễ cho Đức Giê-hô-va. 30Môi-se bèn lui ra khỏi Pha-ra-ôn, và cầu-nguyện Đức Giê-hô-va; 31Ngài làm y như lời Môi-se, ruồi mòng lìa xa Pha-ra-ôn, quần-thần, và dân-sự người, không còn lại một con nào. 32Nhưng lần nầy, Pha-ra-ôn lại cứng lòng nữa, không cho dân-sự đi.
Amen!
Cảm ơn Chúa. Hôm nay chúng ta học thấy bắt đầu một cái phép lạ của Chúa bày tỏ cho dân Israel và cho Pha-ra-ôn, và cho cả chúng ta thấy được Đức Giê-hô-va là như thế nào. Ngài nói chi thì có đó. Ngài chỉ phán thôi mà có cái gì là có cái đó. Đó là một cái sự lạ lùng của Đức Giê-hô-va.
Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời quyền năng, chỉ cần nói là có, không cần làm gì hết. Ngài biểu Môi-se nói và cho ông là cái miệng giống như Đức Giê-hô-va nói vậy. Chúa khiến cho ông Pha-ra-ôn cứng lòng để cho dân sự của Chúa thấy quyền năng của Chúa và chúng ta biết rằng đó là Đức Giê-hô-va là Đấng có thật, có uy quyền. Ngài phán một tiếng là có trời, có đất. Ngài phán một tiếng là có chuyện gì xảy ra là Ngài chỉ cần có cái miệng mà phán.
Trong lúc ngày sai Môi-se đi là lúc Môi-se được 80 tuổi và ông anh của ông là A-rôn được 83 tuổi. Lúc này là con người chỉ còn sống có 120 tuổi thôi, chứ không phải là sống tới mấy trăm tuổi nữa. Mà Môi-se 80 tuổi là đã già, là một ông già, chứ không phải là như ngày thời kỳ trước Môi-se là họ sống tới mấy trăm tuổi mà họ vẫn còn trẻ. Hai ông già đi ra ý kiến Pha-ra-ôn, Pha-ra-ôn người rất là trẻ, khinh khi hai cái ông già này. Nhưng mà Đức Chúa Trời ban cho hai ông có cái uy quyền lạ lùng. Kể từ hôm nay, bắt đầu loài người có cái uy quyền trước quỷ Sa-tan. Ông cầm cây gậy bỏ xuống thì cái gậy biến ra con rắn. Mấy ông phù thủy cũng làm được các bạn ơi.
Bây giờ phù thủy nó bắt chước rất là hay. Cho nên bây giờ có thật có giả. Người đi truyền giáo làm, quỷ nó bắt chước nó làm, nó copy giống y hệt luôn. Nó không có phải là đặt ra, nhưng mà nó copy. Giống như chúng ta có cái bản chánh thì nó copy, nó có cái bản phụ. Cái hình của chúng ta có thì nó chụp lại. Tất cả những cái gì chúng ta có thì nó copy lại giống hệt. Quỷ nó làm được cái đó. Nhưng mà Chúa cho phép. Có cái Chúa không cho phép thì nó không có làm được. Cây gậy của A-rôn thật sự làm, mấy thấy phù thủy bắt chước nhưng cây gậy A-rôn nó nuốt hết mấy cái con rắn kia. Có nghĩa là Chúa cho A-rôn và Môi-se có quy quyền trên những cái con quỷ. Nó bắt chước nhưng mà thua. Đức Chúa Trời khiến như vậy để cho Pha-ra-ôn thấy được rằng A-rôn và Môi-se có quy quyền hơn bọn của chúng bây đó.
Rồi cái ông cũng vẫn cứng lòng thì tai vạ thứ 2 là nước nó hóa thành huyết. Mấy cái thuật sĩ của vua Pha-ra-ôn làm giống y hệt luôn. Bởi ông nói: “Ôi, mấy người này đâu có gì đâu, đâu có hay hơn tụi tao cái gì đâu.” Tới tai vạ thứ 2. Tai vạ thứ nhất là nước biến thành huyết, tai vạ thứ 2 là ếch nhái khắp bờ cõi. Thuật sĩ cũng làm y vậy hết.
Nhưng mà ông mới thấy là bây giờ thuật sĩ cũng làm, ông cũng làm thì bây giờ nó quá nhiều, nó đầy dẫy. Ở đâu cũng có ếch. Ông mới xin Môi-se. Ông làm thì được, nhưng mà biểu thuật sĩ làm biến mất thì nó không biến mất được. Ông mới kêu Môi-se đến để mà làm. Nó copy thôi. Thì ông mới kêu Môi-se.
Môi-se mới nói: “Bây giờ á, chỉ cần nó nhảy xuống hết chứ không có ở trong tất cả đền vua.” Ông thấy rằng Đức Chúa Trời hành động thì ông làm như vậy. Pha-ra-ôn cũng bắt đầu thấy cũng là lạ rồi. Và thứ ba là muỗi, thì muỗi nó chích người nào cũng bị chích hết trơn. Các thuật sĩ cũng làm copy giống hết, cũng muỗi tùm lum. Rồi ông cũng cứng lòng. Rồi tới ruồi mòng, tai vạ thứ tư cũng ruồi mòng. Ruồi mòng bu nơi khắp xứ. Mấy cái thuật sĩ cũng làm được hết. Nhưng mà Chúa lại đặc biệt là ở cái xứ Gô-sen là cái nơi dân Israel là không có ruồi mòng. Chúa phải làm như vậy để cho họ thấy rằng Đức Chúa Trời có quy quyền hơn với Sa-tan.
Rồi ông đòi Môi-se tới. Rồi ông hứa cho Môi-se đi, mà đi trong vòng 3 ngày thôi. Đi gần gần, không có đi xa. Rồi hãy cầu nguyện cho ta với. Ông hứa nhưng mà cũng là bị bắt chẹt. Mới là hứa nhưng mà cái lòng thì không muốn. Môi-se khiến cho cầu xin Chúa, và ruồi mòng đi ra khỏi xứ Pha-ra-ôn và lìa xa, và quần thần dân sự không còn một con chút nào. Khi mà hết tai vạ rồi là cứng lòng trở lại. Con người ta nó là như vậy các bạn. Khi chúng ta bệnh hoạn thì chúng ta kêu xin Chúa chữa lành cho chúng ta. Chúng ta hết bệnh rồi là chúng ta quên Chúa ngay. Đó là con người xác thịt. Ngày hôm nay đó là con người xác thịt.
Ngày hôm nay chúng ta có cứng lòng giống như vua Pha-ra-ôn hay không? Chính tôi ngày xưa tôi cũng giống hệt như vậy, tại là con người xác thịt, chưa có biến dạng, hay là con người đã nên người tâm linh nhưng mà đã biến dạng trở về con người xác thịt rồi. Mình tưởng mình là con người tâm linh, cho nên mình hành động giống hệt như con người xác thịt.
Hứa rồi, hứa lèo, không giữ lời hứa của mình. Đó là một cái sự nguy hiểm của con người chúng ta. Hứa với Chúa điều chi là phải giữ và dâng trọn, làm cho trọn lời hứa của mình cho đến khi mình nhắm mắt lìa đời. Không bao giờ mà đổi ý. Khi chúng ta đổi ý thì lòng của chúng ta càng ngày càng cứng, cứng cỏi, cứng cỏi. Đức Chúa Trời nổi giận với chúng ta.
Xin Chúa cho chúng ta biết dọn sạch lòng mình để mà mình có Thánh Linh ở trong mình. Mình mới giữ được những cái lời hứa đó. Tại vì con người tâm linh mới giữ được những cái lời hứa với Chúa. Con người xác thịt thì hay quên, đổi thừa: “Chúa ơi, con quên. Chúa ơi, tại vì con thiếu tiền. Con hứa với Chúa con dâng tiền phần mười Chúa, nhưng mà bây giờ con thiếu tiền, con cần để con ăn, con lấy tiền phần mười của Chúa con ăn rồi.”
Cứ hứa mà không làm, cứ hứa rồi không làm, đó là cái xác thịt của con người. Khi mà chúng ta là con người tâm linh rồi, thì Chúa ban phước. Chúng ta không để chúng ta thiếu thốn mà làm buồn lòng Chúa các bạn. Mọi điều ngươi làm đều sẽ thịnh vượng, không có thiếu thốn chút nào.
Chúng ta đi lạc, đi sai đường Chúa, là chúng ta bị nghèo khổ, túng thiếu, hoạn nạn, bệnh hoạn, để rồi chúng ta thiếu hụt tài chánh, rồi chúng ta thất hứa với Ngài, rồi chúng ta làm những điều Ngài buồn. Từ một chuyện, rồi tới hai chuyện, rồi tới ba chuyện, rồi đi riết, rồi tới bệnh hoạn, rồi tới địa ngục luôn.
Đó là con người kiêu ngạo, phải nhìn lại, nhìn lại chính mình. Đừng có để mình tưởng rằng mình là con người ngày xưa, mình ngon lành lắm chớ bộ. Hồi xưa tôi đi dâng cả cuộc đời tôi cho Chúa. Hồi xưa tôi đi truyền giáo, tôi chữa lành được, tôi đuổi quỷ được. Hồi xưa Chúa xức dầu cho tôi, tôi nói một tiếng là người ta nghe.
Tôi đi truyền giáo cho Chúa hồi xưa, kể lại chuyện đời xưa. Chúa nói: “Ngày hôm nay, ngươi đã té ngã. Ngươi đã làm buồn lòng Ta từng một chuyện, từng chuyện, từng chuyện đây. Ngươi phải tìm lại và ngươi ăn năn để ngươi được trở về như là tình yêu với Ta từ lúc ban đầu. Ngươi đã nguội lạnh, hâm hẩm. Ngươi đã mất Ta mà ngươi tưởng ngươi vẫn còn. Ngươi vẫn lên mình kiêu ngạo. Thân của ngươi, tài chánh ngươi kiệt quệ, thân thể ngươi bệnh hoạn, vẫn còn cứng lòng.”
Xin Chúa cho chúng ta đừng như vua Pha-ra-ôn. Con quỷ nó đã nhảy vào lòng rồi, nó làm cho con người của mình cứng lòng, có tội, không biết ăn năn. Tôi nhìn lại cuộc đời của tôi, ngày xưa tôi cũng tưởng, hồi lúc còn nhỏ, tôi được Chúa kêu gọi các bạn, tôi làm cái gì được cái đó, tôi chữa lành, tôi đuổi quỷ, tôi dắt rất là nhiều người trở về với Chúa.
Xong mình ỷ lại người được Chúa chọn, lên mình kiêu ngạo. Rồi từ từ nguội lạnh mất Chúa. Hồi nào mình không hay biết. Giống hệt như vua Pha-ra-ôn vậy đó. Khi mà bệnh rồi hứa với Chúa xong, Chúa chữa lành cho, hết bệnh, quên Chúa. Rồi lại bị bệnh nữa, cứ như vậy mà nhiều ngày, nhiều tháng, mấy chục năm trường, không biết dọn sạch lòng các bạn ơi.
Cho nên nó như cái tình trạng con xác thịt, nó là như vậy. Sau đó, tôi nhìn lại tôi mới thấy tại sao mà con kỳ lại như vậy. Con hứa rồi và con không làm, con không giữ lời hứa để con bệnh 4–5 lần trở đi trở lại như cái vỏng. Chúa mới chỉ dạy cho tôi: “Con không có biết ăn năn. Con chỉ hứa Ta là con không làm nữa. Nhưng mà cái cách đó không phải là cái cách ăn năn mà Ta muốn cho con.”
Cách ăn năn thật sự của Ta nó phải gồm có cái con người hạ mình xuống sát mặt đất, hạ mình xuống, ăn năn, đấm ngực, khóc lóc đắng cay. Giống như vua Đa-vít ăn năn, cái kiểu của ông phải hạ mình xuống trước mặt Đức Chúa Trời, kể mình là một người tội nhân.
Con có làm cái đó chưa? Chứ nói: “Chúa ơi, con không làm đó nữa” không có đủ với Ta. Ai cũng làm được. Nhưng mà những con người thật sự thuộc về Ta, họ thống hối ăn năn, thống hối trước mặt Ta, biết mình có tội.
Rồi chưa có đủ, phải chấp nhận Chúa Giê-xu đã chết thế tội lỗi đó cho con. Tội của con xứng đáng bị đóng đinh, nhưng có Chúa Giê-xu đã bị đóng đinh chết thế cho con rồi. Ngài đã đổ huyết ra chuộc tội cho con.
Giống như là dân Israel muốn được chuộc tội, phải đem con chiên đến với thầy tế lễ, và phải đem cái tội của mình đặt vào cái đầu của con chiên, đặt tay lên đầu con chiên, xin Đức Chúa Trời đem hết tội lỗi của tôi đặt vào cái con chiên này. Nó thay thế cho tôi. Chứ không phải mà nói bằng cái miệng.
Bây giờ con chiên được thay thế là Chúa Giê-xu. Thay vì thay con chiên, bây giờ con chiên là Chúa Giê-xu đó là Chúa Giê-xu. Mình phải đặt hết tội của mình trên Chúa Giê-xu. Và Chúa Giê-xu bị đóng đinh, trên thập tự giá. Ngài đổ huyết ra chuộc tội cho chúng ta. Tội của chúng ta mới được trắng án. Xong rồi.
Phải lấy đức tin mà chấp nhận, tại vì con quỷ nó nói: “Ôi, tội của mày nhiều quá, Chúa không tha đâu.” Phải lấy đức tin trong Đức Chúa Cha.
Ngài hứa với con, tội lỗi của con đỏ như hồng điều cũng sẽ trở nên trắng như tuyết vậy, đỏ như son cũng sẽ trở nên trắng như lông chiên. Con tin điều đó và con chấp nhận rằng Đức Chúa Cha không nhìn thấy tội lỗi của con nữa.
Đó, và con chấp nhận rằng Đức Chúa Cha không nhìn thấy tội lỗi của con nữa. Cái đó mới là cái tội của ngươi được sạch. Hồi xưa tới bây giờ, ngươi nói tội của ngươi: “Con không làm nữa.” Bây giờ hãy hứa đi, hứa thật lòng với Ta là ngươi không làm những cái điều đó nữa. Chúa ơi, ngày hôm nay con hứa với Chúa, con quay đầu 180 độ, không làm cái tội đó nữa. Và cái linh tội lỗi nó đã vào thân xác của con rồi. Con phải cắt đứt liên lạc với nó và đuổi nó đi.
Trong danh Đức Chúa Giê-xu, hỡi cái linh, mày kéo cho tao phạm tội. Tao không chơi với mày nữa kể từ ngày hôm nay. Mày phải đi ra khỏi ta. Ta đã hứa trở về với Cha ta rồi. Mày, cái linh hứa lèo, cái linh ……mày phải đi ra khỏi ta. Mấy năm nay ta đã hứa với Chúa, ta trở về nhà Cha, ta không làm tội nữa. Nhưng mà ngày hôm nay, mày phải đi ra khỏi ta. Đi xuống nơi vực sâu!
Mình nói như vậy là cái linh nó đi ra, các bạn ơi. Mình phải kêu tên từng tà linh sau khi ăn năn theo cách trên thì cái linh nó mới đi ra. Và nó đi ra rồi, mình mới được tự do, mình không làm cái tội đó nữa. Chúa dạy quá tuyệt vời, các bạn ơi. Kể từ ngày tôi áp dụng cái đó là tôi cảm nhận được cái linh nó chạy ra khỏi tôi.
Thật lòng với Chúa thì Chúa mới cho mình cái uy quyền trên quỷ. Còn mình làm thử thì không được gì hết. Mình cứ tưởng đâu là cái đó là… nói như vậy thì nó sẽ ra như vậy. Không phải! Đó là cái tấm lòng ăn năn, thống hối trước mặt Chúa mới đuổi con quỷ nó ra khỏi mình được. Và khi con quỷ nó xuất ra khỏi rồi, mình tìm từng tội rồi thì mình mới mời Thánh Linh ngự vào.
Mình trở nên một người tâm linh, mình mới không phạm tội, trở lại với Chúa được. Rất là tuyệt vời khi mà Chúa bày tỏ cho tôi cái điều đó. Đó là một cái bước tiến rất xa trên cái công việc truyền giáo của tôi. Năm 2015, tôi đã áp dụng, và nhiều người đã áp dụng cái cách 5 ngón tay tôi mới phổ biến ra, và nhiều người vào cảm ơn tôi. Cảm ơn cô, con bắt chước, con làm, và con quỷ nó xuất ra. Rất là tuyệt vời! Và chúng ta mời Thánh Linh vào thì chúng ta trở nên một người tâm linh. Chúng ta từ con sâu biến thành con bướm. Và chúng ta trở nên những người có uy quyền với tà linh và bệnh tật. Bệnh tật nó tan biến, không còn nữa. Nhưng mà không phải là một lần đủ cả, các bạn ơi. Khi mình phạm tội là nó trở lại y như cũ, và nó còn nặng hơn nữa. Một con đi vào, nó mở cửa cho tám con đi vào.
Đừng có phạm tội trở lại nữa. Phạm tội cũ lại là nó nặng hơn, các bạn ơi. Khó đuổi hơn. Nhưng mà cũng được. Hết lòng với Chúa thì Chúa cũng hết lòng với mình. Tương tự như Pha-ra-ôn cứng lòng, cứng cỏi. Ngày hôm nay, con quỷ của Pha-ra-ôn là con quỷ kiêu ngạo. Nó nhảy vào lòng con người nào rồi, là nó khiến cho người đó cứng lòng, cho đến khi giờ phút cuối cùng đi địa ngục hồi nào không hay.
Đừng bán linh hồn mình cho quỷ Sa-tan vì cái sự kiêu ngạo của mình. Tôi xin các bạn tín nhiệm tôi đi. Đừng có nói tôi là người nói láo, đừng có nói tôi là muốn danh tiếng. Phổ biến ra mà muốn danh tiếng. Còn mình bà biết thôi. Hồi xưa tới giờ, người ta đã cầu nguyện bao nhiêu, người cũng Chúa cũng nhậm.
Chứ mà bà… Tối ngày bà cứ nói 5 ngón tay, 5 ngón tay. Bà muốn danh tiếng của bà. Họ nói tôi vậy đó các bạn. Xin Chúa thương xót, đừng cứng lòng, đừng cứng lòng giống như vua Pha-ra-ôn ngày xưa.
Tôi ước mong cầu nguyện và xin Chúa cho những người nào đọc những cái cách 5 ngón tay này, thấy là một cái phao để cứu mình ra khỏi hồ lửa địa ngục đời đời. Cái phao này nó không phải là dễ nắm đâu các bạn ơi, đừng có thử nó. Hãy tin tưởng vào, dùng vào cho đời sống của mình, để mà được hưởng nước Thiên Đàng. Đó là ước nguyện của tôi.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ, con xin Cha thương xót những linh hồn hư mất đang kiêu ngạo, đang coi mình là Chúa, đang giống như Pha-ra-ôn cứng lòng, cứng cỏi, không chịu ăn năn. Để rồi họ không thấy Đức Chúa Trời vẫn còn thương họ, để cho họ có ngày nào biết ăn năn, đầu phục Chúa để được cứu rỗi linh hồn. Cha ơi, xin Cha thương xót những người nào cứng lòng, cứng cỏi. Xin Cha đập tan cái tấm lòng của họ, để họ biết quỳ gối xuống, hạ mình xuống, ăn năn, đầu phục Đức Chúa Trời trở lại.
Đừng để cho họ cứng lòng và hư mất linh hồn. Những con chiên đi lạc của Chúa ngày hôm nay đã bị ma quỷ trói rất là nặng, vì họ đã theo thế gian một thời gian mà họ tưởng rằng họ vẫn còn Chúa của họ. Xin Cha thương xót, thương xót vì lời cầu xin của con, mà giải cứu họ ra khỏi những cái ách của sa tan, để họ có được sự tự do mà ăn năn thờ phượng Ngài, trở về với Ngài và được tha tội.
Cảm tạ Cha, trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.
