
Truyền-đạo 3
Đức Chúa Trời định kỳ cho muôn vật
1Phàm sự gì có thì-tiết; mọi việc dưới trời có kỳ định. 2Có kỳ sanh ra, và có kỳ chết; có kỳ trồng, và có kỳ nhổ vật đã trồng; 3có kỳ giết, và có kỳ chữa lành; có kỳ phá-dỡ, và có kỳ xây-cất; 4có kỳ khóc và có kỳ cười; có kỳ than-vãn, và có kỳ nhảy-múa; 5có kỳ ném đá, và có kỳ nhóm đá lại; có kỳ ôm-ấp, và có kỳ chẳng ôm-ấp; 6có kỳ tìm, và có kỳ mất; có kỳ giữ-lấy, và có kỳ ném bỏ; 7có kỳ xé rách, và có kỳ may; có kỳ nín-lặng, có kỳ nói ra; 8có kỳ yêu, có kỳ ghét; có kỳ đánh giặc, và có kỳ hòa-bình.
9Kẻ làm việc có được ích-lợi gì về lao-khổ mình chăng? 10Ta đã thấy công-việc mà Đức Chúa Trời ban cho loài người là để loài người dùng tập-rèn lấy mình. 11Phàm vật Đức Chúa Trời đã làm nên đều là tốt-lành trong thì nó. Lại, Ngài khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người; dầu vậy, công-việc Đức Chúa Trời làm từ ban-đầu đến cuối-cùng, người không thế hiểu được. 12Vậy, ta nhìn-biết chẳng có điều gì tốt cho loài người hơn là vui-vẻ, và làm lành trọn đời mình. 13Lại, ai nấy phải ăn, uống, và hưởng lấy phước của công-lao mình, ấy cũng là sự ban cho của Đức Chúa Trời.
14Ta biết rằng mọi việc Đức Chúa Trời làm nên còn có đời đời: người ta chẳng thêm gì được, cũng không bớt chi đặng; Đức Chúa Trời làm như thế, để loài người kính-sợ trước mặt Ngài. 15Điều chi hiện có, đã có ngày xưa; điều gì sẽ xảy đến, đã xảy đến từ lâu rồi: Đức Chúa Trời lại tìm-kiếm việc gì đã qua.
16Ta lại còn thấy dưới mặt trời, trong nơi công-đàng có sự gian-ác, và tại chốn công-bình có sự bất-nghĩa. 17Ta bèn nói trong lòng rằng: Đức Chúa Trời sẽ đoán xét kẻ công-bình và người gian-ác; vì ở đó có kỳ định cho mọi sự mọi việc.
18Ta lại nói trong lòng rằng: Phải như vậy, bởi vì Đức Chúa Trời muốn thử-thách con loài người, và chỉ cho chúng biết rằng họ không hơn gì loài thú. 19Vì việc xảy đến cho con loài người làm sao, thì xảy đến cho loài thú cũng vậy; sự xảy đến cho hai loài giống hẳn với nhau. Sự chết của loài nầy cũng như sự chết của loài kia; hai loài đều thở một thứ hơi, loài người chẳng hơn gì loài thú; vì thảy đều hư không. 20Cả thảy đều qui vào một chỗ; cả thảy do bụi-đất mà ra, cả thảy sẽ trở về bụi-đất. 21Ai biết hoặc thần của loài người thăng lên, hoặc hồn của loài thú sa xuống dưới đất? 22Thế thì, ta thấy chẳng chi tốt cho loài người hơn là vui-vẻ trong công-việc mình; ấy là kỷ-phần mình; vì ai sẽ đem mình trở lại đặng xem thấy điều sẽ xảy ra sau mình?
Truyền-đạo 4
Đời đầy-dẫy nỗi đau-đớn và sai lầm
1Ta xây lại, xem-xét mọi sự hà-hiếp làm ra ở dưới mặt trời; kìa, nước mắt của kẻ bị hà-hiếp, song không ai an-ủi họ! Kẻ hà-hiếp có quyền-phép, song không ai an-ủi cho kẻ bị hà-hiếp! 2Vậy, ta khen những kẻ chết đã lâu rồi là sướng hơn kẻ còn sống; 3còn kẻ chưa được sanh ra, chưa thấy những gian-ác làm ra dưới mặt trời, ta cho là có phước hơn hai đằng kia.
4Ta cũng thấy mọi công-lao và mọi nghề khéo là điều gây cho người nầy kẻ khác ganh-ghét nhau. Điều đó cũng là sự hư không, theo luồng gió thổi.
5Kẻ ngu-muội khoanh tay, ăn lấy thịt mình.
6Thà đầy một lòng bàn tay mà bình-an, hơn là đầy cả hai mà bị lao-khổ, theo luồng gió thổi.
7Ta bèn xây lại xem thấy sự hư không ở dưới mặt trời: 8Nầy một người cô-độc, chẳng có ai hoặc con trai hay là anh em; dầu vậy, lao-khổ nó không thôi, mắt nó không hề chán của-cải; nó không hề nghĩ rằng: Vậy ta lao-khổ, ta bắt linh-hồn nhịn các phước là vì ai? Điều đó cũng là hư không, thật là công việc cực-nhọc.
9Hai người hơn một, vì họ sẽ được công-giá tốt về công-việc mình. 10Nếu người nầy sa-ngã, thì người kia sẽ đỡ bạn mình lên; nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình mà sa-ngã, không có ai đỡ mình lên! 11Cũng vậy, nếu hai người ngủ chung thì ấm; còn một mình thì làm sao ấm được? 12Lại nếu kẻ ở một mình bị người khác thắng, thì hai người có thế chống-cự nó; một sợi dây bện ba lấy làm khó đứt.
13Một kẻ trẻ tuổi nghèo mà khôn, hơn một ông vua già-cả mà dại, chẳng còn biết nghe lời khuyên-can. 14Vì kẻ trẻ ra khỏi ngục-khám đặng làm vua, dầu sanh ra nghèo trong nước mình. 15Ta thấy mọi người sống đi đi lại lại dưới mặt trời, đều theo kẻ trẻ ấy, là người kế-vị cho vua kia. 16Dân phục dưới quyền người thật đông vô-số; dầu vậy, những kẻ đến sau sẽ chẳng vui thích về người. Điều đó cũng là sự hư không, theo luồng gió thổi.
Amen. Amen. Cảm ơn Chúa.
Chúng ta học sách Truyền Đạo để hiểu biết đời con người như thế nào. Vua Sa-lô-môn là một người rất là khôn ngoan. Ông để ý tất cả những cái gì xảy ra trên đất này. Ông cứ nói là: tất cả là hư không, hư không. Chúng ta ra đời hai bàn tay trắng, chúng ta chết đi cũng hai bàn tay trắng. Cũng giống như con thú vật, loài người với thú vật cũng vậy thôi.
Mấy con thú vật nó không có gom góp của cải, còn loài người thì có. Người sống có một mình mà có tiền cứ gom góp, hà tiện, không biết, không dám ăn, không dám mặc, để rồi để lại cho ai. Cũng là hư không và hư không.
Chúng ta nhìn thấy ở dưới mặt trời này những cái gì ông Sa-lô-môn đã nói rồi. Tất cả những cái gì nó cũng như quả lắc — nó đi qua rồi nó đi lại, rồi nó đi qua rồi nó đi lại. Nó cũng là cũ rích. Không có cái gì mà mới hết trơn.
Ngày hôm nay, chúng ta thấy thế giới, tất cả những người gian ác đều bị bắt hết. Họ làm cái gì ở dưới mặt trời, họ tưởng đâu là không ai biết. Nhưng ngày hôm nay, Đức Chúa Trời mở mắt cho bao nhiêu người thấy và bắt những bọn gian ác. Nó chạy trốn dưới ánh mặt trời — không có lối thoát. Cả những cái gì nó làm ở trong bóng tối đều bị bại lộ ra hết. Không còn đường trốn được, các bạn ơi.
Nó tiền, nó chuyển qua, nó chuyển lại, nó ăn cắp, nó hối lộ, nó làm đủ trò hết. Tất cả đều bị banh khui ra ánh sáng và có bằng cớ. Banh khui ra ánh sáng và có bằng cớ, chứng cớ hẳn thôi — không có đường chạy trốn.
Vì cớ đó, chúng ta sống phải làm tất cả những gì xảy ra là để cho chúng ta tự rèn luyện lấy mình.
Ngày xưa, tôi bị hoạn nạn, tôi bị đủ thứ hết. Mỗi lần gặp cái hoạn nạn, mình nhìn lại và mình sống tốt hơn. Mình biết những cái sai của mình là mình tự rèn luyện lấy mình. Mình tự rèn luyện lấy mình để cho cái tâm linh mình tốt đẹp hơn.
Những cái đời sống tâm linh của mình xấu xa, thì thân xác của mình bị nạn, bị đau đớn. Đó là một cuộc rèn luyện. Mỗi người có một đời sống khác, không ai giống ai, tùy theo tâm của mình. Có ăn ở hiền lành hay là tâm gian ác.
Chúa rất là công bằng.
Đừng có nói Đức Chúa Trời không công bằng. Đức Chúa Trời thử thách tôi, muốn tôi vác thập tự giá mà theo Chúa. Họ cứ tự binh vực lấy mình khi hoạn nạn đến. Họ cứ tự binh vực lấy mình. Đó là một cái sự sai lầm lớn lao trong cái giới tín hữu Cơ Đốc.
Họ không tự rèn luyện lấy mình. Họ không tìm kiếm những cái tội lỗi, những cái sai lầm mình đã làm để mà mình tiến lên, mình thoát ra khỏi hoạn nạn. Cái sự thử thách đó là để cho rèn luyện lấy mình, để cho mình sống tốt hơn, cái tâm của mình nó tốt hơn.
Đừng có nghe lời những người khác nói chúng ta đi theo đường Chúa, chúng ta phải đi con đường eo hẹp là được Chúa rèn luyện thử thách. Mỗi cái đó là Chúa thử thách mình, để mình vác thập tự giá, mình theo Chúa, mình không có phàn nàn, oán trách Chúa.
Tôi đã từng bị không biết bao nhiêu bệnh hoạn. Các bạn nghe những cái bài của tôi đó. Mỗi lần hoạn nạn đến là tôi hỏi: “Chúa ơi, con làm cái gì sai?” Chúa chỉ ra. Thánh Linh nói cho mình biết hết. Ăn năn cái tội đó rồi là bệnh tật tan biến và trở lại bình thường.
Không biết bao nhiêu lần, nhưng sau đó cũng vẫn là quên Chúa. Mình được đầy đủ hết rồi mình quên Chúa. Rồi mình làm những cái chuyện không đẹp ý Chúa. Cho đến khi mình bị cái roi quất vào, rồi mình tỉnh thức. Thì Chúa lại hoàn lại cho mình tất cả.
Công việc của Chúa làm để cho loài người kính sợ trước mặt Ngài. Phải kính và phải sợ Chúa. Con người cứ ỷ lại, không biết kính và sợ Chúa, cho nên hoạn nạn nó mới đến. Họ kính, nhưng mà họ không sợ, vì họ không thấy Chúa. “Không thấy đâu, làm này Chúa không thấy đâu.” Họ cứ nghĩ như vậy.
Cái tôn giáo nó dạy cho con người không biết sợ Đức Chúa Trời. Họ nói: “Thời kỳ ân điển rồi. Chúa là ân điển. Chúa là tình yêu thương. Mình làm cứ làm, sợ cái gì? Tối ngày sống sợ, sợ, sợ, sợ, sợ tội, sợ tội — làm sao mà sống được?”
Họ giảng như vậy, và họ nhồi sọ một số người. Nhất là những người lãnh đạo lại bị cái bệnh: không biết kính sợ, không biết sợ Đức Chúa Trời.
Vì tại sao? Họ làm nhiều chuyện sai. Họ cố tình. Họ che khuất, sợ tín hữu nó biết mình làm sai. Đi che giấu, che giấu, che giấu. Không biết ăn năn là cái gì hết. Rồi đi con đường bị diệt vong.
Chúa dùng cái roi mà Chúa quánh. Phải biết thức tỉnh, ăn năn, các bạn.
Tôi — chính tôi là con người ở trong Chúa đạo 3 đời, đúc từ ở trong khuôn đúc ra. Ban đầu, mình biết mình là con người được tái sanh. Lúc mình còn trẻ, rồi xong rồi ra đời, rồi mình thấy những người khác làm được, rồi mình cũng làm được. Mình cứ bắt chước, thấy người ta làm không sao. Rồi tới hôm mình làm là mình bị. Thấy người ta làm không sao, rồi tới mình là bị bệnh.
Tôi đã từng, mỗi lần tôi vượt đèn đỏ là tôi bị phạt. Tôi đi câu cá mà đi lậu, không có cái bằng license á. License có 20 đô chứ bao nhiêu? Rồi đi câu, mới vừa đi ra cầm cái cần câu, chưa có câu được con cá nào là bị phạt 125 đô.
Tôi nói: “Chúa ơi, Chúa không công bằng cho con. Người ta câu xong 3–4 năm, người ta nói người ta câu cá 3–4 năm không bị. Con mới cầm cần câu, chưa có đi câu mà đã bị phạt rồi. Cái license có 25 đồng mà mình bị phạt 125 đồng.”
Đó là như vậy các bạn. Mình nhìn lại cuộc đời của mình, mình thấy Chúa yêu linh hồn của mình. Cho nên Chúa mới cho những cái chuyện xảy ra để rèn luyện cho mình biết kính sợ Đức Chúa Trời. Rất là tuyệt vời.
Đời sống của chúng ta là những cái người con được Chúa yêu. Ngài yêu, Ngài mới sửa dạy, Ngài mới đánh đòn chúng ta. Chúng ta phải biết kính và sợ Đức Chúa Trời, để cho linh hồn của chúng ta được chết ở đời đời trên Thiên Đàng.
Tại vì Thiên Đàng là nơi thánh sạch. Không có một người nào có tội được hưởng nước Thiên Đàng. Tìm một người không có tội thì không có, nhưng tìm những người có tội biết ăn năn, để linh hồn của mình được cứu rỗi và được hưởng nước Thiên Đàng.
Đó là cái công việc của Chúa làm trên mỗi linh hồn của chúng ta.
Chúa muốn cho chúng ta có những người bạn. Hai người tốt hơn một. Chúa đã nói: “Hai người hơn một, vì họ sẽ được công giá tốt về công việc của mình.”
Nếu người này sa ngã thì người kia sẽ đỡ bạn mình lên. Nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình, sa ngã không có ai đỡ mình lên.
Phải nhớ rằng, những người bạn tốt yêu linh hồn của mình. Khi mà bạn mình nói, mình phải lắng tai nghe. Một số người rất là kiêu ngạo. Bạn mình nói: “Cái bà đó tối ngày đoán xét, đoán xét, đoán xét tôi hoài à. Mở miệng ra là đoán xét. Không có tình yêu thương.” Còn chửi lại nữa các bạn ơi. Còn giận nữa, còn chửi nữa.
Những người bạn thật mà họ nhắc mình, thì mình phải cảm ơn họ. Vì mình đã đi con đường sa ngã và có người bạn nhắc nhở mình, nâng mình lên. Phải cảm ơn họ. Đừng có giận họ. Phải cảm ơn họ, đừng có giận họ.
Vì nếu con người lên mình, kiêu ngạo là không bao giờ chấp nhận những cái sự sai lầm của mình làm. Chúng ta nhu mì, khiêm nhường là chúng ta chấp nhận — thấy người ta nói mình làm cái gì sai, mình chấp nhận ngay. Tại vì những người đó, người ta giúp cho cái tâm linh của mình tốt hơn.
Thấy công việc của mình làm, mình làm mà mình không thấy, người khác thấy. Đó là một cái sự tốt đẹp dưới ánh mặt trời.
Hai người tốt hơn một. Mình bị ngã, người ta thấy, người ta nói mình thì mình cảm ơn, sửa đổi ngay.
Những cái người không phải ai cũng là bạn của mình. Bao nhiêu người đến để mà phá hoại, để mà châm chích, để mà tìm bới lỗi, tìm vết chúng ta. Chúng ta phải biết người nào đáng tin cậy và người nào không đáng tin cậy.
Chúa cho chúng ta có sự khôn ngoan để mà chúng ta nhìn biết những người nào là bạn thật, những người nào là giả hình. Vì cớ đó, Chúa dạy chúng ta phải có một cái đoàn thể sống chung với nhau, nương tựa với nhau.
Chúng ta ở trong phòng này, chúng ta cũng cảm ơn Chúa vì chúng ta có những người bạn cùng đi theo Chúa với nhau. Và chúng ta nói với những người bạn chúng ta: Nếu chúng ta làm cái gì sai thì trách chúng ta, để chúng ta đi đúng đường, đi làm công việc Chúa, mở mang bờ cõi vương quốc của Chúa cách tốt đẹp hơn, có kết quả.
Tại vì nếu chúng ta làm sai, thì chúng ta làm gì cũng không có kết quả được cho Chúa. Con đường chúng ta thấy nó không còn trơn tru nữa, mà đi toàn là chông gai hết.
Khi chúng ta làm việc mà thấy toàn là chông gai không, có nghĩa là chúng ta đã bắt đầu đi sai đường. Và những con mắt chúng ta nhìn quanh, nhìn quất và thấy những cái gì đó nó đẹp mắt, và chúng ta không nhìn thấy Chúa nữa.
Xin Chúa thương xót, dùng cây roi của Ngài mà quất chúng ta để chúng ta đi đúng con đường của Chúa.
Các bạn thấy một người trẻ tuổi mà khôn hơn một ông vua già cả. Vua già cả có sự kiêu ngạo, cho nên ông không còn biết nghe lời khuyên can của ai nữa.
Chúng ta là ai? Chúng ta có hơn ông vua không? Mà chúng ta lại không nghe lời khuyên can của những người bạn của mình — bạn tốt của mình.
Chúa nói: “Một kẻ trẻ tuổi mà nghèo, mà khôn, hơn là một ông vua già cả mà dại, không biết nghe lời khuyên can.”
Chúng ta là những người trẻ, những người già gì, mà có sự khôn ngoan của Chúa là chúng ta hơn một ông vua già. Nhưng Chúa cho chúng ta có sự khôn ngoan — sự khôn ngoan hơn tất cả những thế gian này.
Có tiền không có mua sự khôn ngoan được.
Xin Chúa cho chúng ta biết đâu là ý Chúa, đâu là ý người, ý của chúng ta, để chúng ta không có bị vướng vào những cái bẫy của quỷ Sa-tan. Khi Chúa cho chúng ta biết, nhìn, xem tất cả chính mình, đừng có nhìn xem những người xung quanh chúng ta. Vì tất cả đều là hư không.
Chúng ta có keo kiệt, chúng ta có hà tiện hay không? Tiền của chúng ta có ghim, gom gom lại rồi cất? Rồi chúng ta để lại cho ai? Chúng ta không biết.
Xài tiền không đúng cách là chúng ta cũng là một cái tội. Chúng ta phung phí đồng tiền của chúng ta cũng là một cái tội. Nhiều cái tội mà chúng ta không có sách vở nào mà ghi vào.
Tội chúng ta biết và tội chúng ta không biết, các bạn ơi. Chúng ta làm tội mà chúng ta không biết đó là tội, và không có cái sách vở nào nói đó là tội. Nhưng đối với Thánh Linh, Ngài nói với chúng ta đó là tội thì chúng ta phải ăn năn.
Chúng ta gom tiền để đó, mà Chúa biểu chúng ta chi cho người này, mà chúng ta cãi lại, chúng ta không chi — cũng là một cái tội. Người ta đang cần đó, mà mình tiếc tiền.
Tiền của tôi để dành khi mà hữu sự, khi mà không ai giúp tôi thì tôi lấy tiền tôi sống. Cho tiền đó là tiền quỹ tiết kiệm của tôi mà Chúa biểu phải chi cho cái người này — mình có dám vâng lời, mà dám thả cái túi tiền của mình để mà chi cho người khác hay không?
Rồi Chúa sẽ trả lại cho chúng ta. Khi mà Chúa làm việc, Chúa có cái cách của Ngài. Ngài thử lòng của chúng ta, coi chúng ta có để tiền của chúng ta hơn người khác hay không.
Chứ bà góa, bà có hai đồng xu mà bà… Chúa biểu bà dâng cho Chúa hết, bà dâng hết tất cả những gì bà có. Có hai đồng xu mà Chúa khen cái người đàn bà góa.
Chúa nhìn thấu hết cái túi tiền của chúng ta, nhìn thấu cái tâm của chúng ta.
Đã những người nghèo còn nghèo thêm. Còn những người nào có tiền rồi, Chúa lại ban thêm cho.
Các bạn thấy những người mà Chúa cho ta-lâng, có người 5 cái ta-lâng, có người được 3 ta-lâng, có người 1 ta-lâng. Chúa nhìn thấu hết tấm lòng của chúng ta.
Đã cái người nghèo có một ta-lâng, được Chúa cho một ta-lâng rồi, còn đem giấu cái ta-lâng của Chúa — bị quở phạt và bị Chúa rầy la.
Họ là những cái người không biết lắng nghe. Họ không biết vâng lời Chúa. Không biết kính sợ Chúa.
Đời sống của chúng ta được Chúa nắm trong tay. Tất cả những gì chúng ta làm, từ ngày chúng ta sanh ra cho đến ngày hôm nay, được Đức Chúa Trời nhìn thấu hết — tất cả những tư tưởng, những ý tưởng, những sự mơ mộng của chúng ta. Ngài nắm hết trong tay.
Chúng ta bị đòn. Chúng ta bị sửa dạy. Đức Chúa Trời công bằng. Chúng ta phải nhìn lại, để chúng ta thấy cái gì chúng ta đi sai để chúng ta ăn năn, để đời sống của chúng ta được tốt đẹp hơn và được phước hạnh.
Chúng ta ăn năn để đời sống của chúng ta được tốt đẹp hơn và được phước hạnh dồi dào sẽ đổ trên người của chúng ta.
Ngài muốn chúng ta là nguồn phước cho những người xung quanh. Phước của Chúa đổ trên chúng ta, rồi nó tràn cho những người xung quanh chúng ta. Cho nên Ngài mới sửa dạy chúng ta.
Trên đời có nhiều người lắm các bạn ơi — 7 tỷ người. Tại sao Chúa chọn chúng ta?
Mọi người nhìn lại đi: Tại sao Chúa chọn con? 7 tỷ người, mà Chúa không chọn mấy người kia, Chúa lại chọn con? Không phải con là cái người xứng đáng, mà là những người có tội, biết ăn năn, biết hạ mình xuống trước mặt Chúa, đấm ngực, khóc lóc, kiêng ăn.
Cảm ơn Chúa đã chọn con và đã sửa dạy con, để cho con trở nên một cái vật quý giá ở trước mặt Ngài, để Ngài sử dụng con — cho những người xung quanh nhìn thấy con mà họ thấy Chúa của con.
Chúa nhìn, đi tìm kiếm những người nào hạ mình xuống trước mặt Đức Chúa Trời. Đừng lên mình kiêu ngạo. Một ông vua chúa còn khinh khi, mà Chúa muốn những người có tấm lòng ăn năn thống hối trước mặt Ngài.
Tội lỗi dĩ vãng của chúng ta, Chúa đã tha thứ hết. Chúa nhìn thấy cái hiện tại của chúng ta, đời sống của chúng ta có phản ảnh những cái gì? Lời của chúng ta nói có đi đôi với những cái gì chúng ta giảng hay không?
Giảng một đường mà làm một nẻo — bao nhiêu người, Chúa rất là ghét những người như thế. Những cái người Pha-ri-si nói một đường, mà làm một nẻo. Họ nói dạy người khác nhưng mà họ không dạy được chính mình. Họ rất là nguy hiểm, họ đang đá vào gai nhọn của Chúa. Chúa gọi họ — người Pha-ri-si — là kẻ giả hình.
Dạy người ta đừng có nói dối mà mình nói dối. Dạy người ta đừng có tham lam mà mình tham lam. Dạy người ta đừng có ích kỷ, xấu xa, mà mình ích kỷ xấu xa. Nói một đường mà làm một ngã. Lời và hành động không đi đôi với nhau. Rất là nguy hiểm cho mình và cho những con chiên của Chúa là những người lãnh đạo đầy dẫy lòng hai lòng và giả hình.
Xin Chúa cho chúng ta biết nhìn lại đời sống của chúng ta và ăn năn. Ăn năn không có lỗ các bạn ơi. Ăn năn chỉ có đường lời chứ không có lỗ. Chỉ có ăn một mình, ăn năn với Chúa, không ai biết mình ăn năn tội gì hết. Không có nói, khai ra trước mặt mọi người.
Cũng như là người ta đi giải cứu, đi làm cái nghề giải cứu, trước mặt mọi người phanh khui tội của người khác ra cho mọi người biết hết. Cái đó là cái sự sai lầm, các bạn. Chỉ do người ta tự mình đấm ngực, khóc lóc, ăn năn, khóc lóc, kêu gào với Chúa. Ăn năn thật sự, khóc lóc đi.
Có một số người chưa bao giờ biết đổ nước mắt mà khóc lóc với Chúa. Họ cứng lòng cho đến như vậy đó. Rồi hoạn nạn đến, họ nói: “Tôi bị Đức Chúa Trời thử thách. Chúa rèn luyện tôi. Chúa biểu tôi phải vác thập tự giá của mình mà theo Chúa. Tôi không oán trách Chúa là tôi tốt lắm rồi.”
Họ vẫn coi họ là người tốt, vì trong lúc hoạn nạn tôi không bao giờ oán trách Chúa. Mà không biết nhìn lại để ăn năn tội của mình làm. Đó là một cái thần học sai của bao nhiêu thần học. Nó dạy con người ta như vậy đó.
Nhưng mà nếu bạn đọc Kinh Thánh, bạn áp dụng, thì bạn thấy khác hơn những cái thần học của họ dạy trên trần gian này. Càng dạy, càng học thần học chừng nào, con người càng kiêu ngạo chừng nấy. Con người không biết ăn năn là gì hết, các bạn ơi.
Tôi đã từng nói, nói, nói chuyện rồi tôi mới khám phá ra là vì cái thần học của họ học nó huấn luyện, nó nhồi sọ cái đầu của họ, trở nên một cái cục đá sỏi, không còn biết ăn năn. Càng học cao càng kiêu ngạo, càng học cao càng kiêu ngạo. Rất là nguy hiểm cho chúng ta.
Ngày xưa tôi cũng là một con người rất là kiêu ngạo. Nhưng tôi bị Chúa đánh đòn. Đánh đòn, đánh không biết bao nhiêu lần, cho đến khi tôi gục ngã, bằng lòng hạ mình xuống trước mặt Chúa.
Tan vỡ như cục đá, thành mảnh vụn. Không còn một cục đá nữa. Không còn ai thấy nữa, nhưng mà thấy một đống cát, một đống mảnh vụn, một đống cát. Lúc đó mình mới chịu đầu phục Chúa và ăn năn.
Nguy hiểm cho con người khi chúng ta lên mình kiêu ngạo. Mình muốn người nào cũng thấy mình hết. Nhưng khi chúng ta hạ mình xuống rồi, không ai thấy chúng ta nữa. Chúng ta biến dạng, biến thành một con người thuộc về Chúa, không còn cái tôi của mình nữa.
Khi đó, Chúa mới dùng chúng ta. Chúa mới xài chúng ta. Nhưng mà khi Chúa xài chúng ta, chúng ta đừng có lên mình kiêu ngạo nữa. Vì con đường cũ, bổn cũ soạn lại, là chúng ta có đường chết mà thôi.
Chúng ta phải biết giữ cái sự nhu mì, khiêm nhường của chúng ta. Đừng để làm theo ý riêng. Làm tay mặt tay trái không biết được — những người đó Chúa mới xài và Chúa dùng. Chúa sẽ đem lên kinh cao cho mọi người nhìn thấy công việc của Chúa làm — cái bình Chúa đã nắn xong.
Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, con cảm ơn Ngài, vì Ngài đã mở miệng con nói những lời đến từ Thánh Linh của Chúa, để cho chúng con thấy rõ và biết rõ con đường của chúng con đi.
Nếu chúng con đi đúng con đường của Chúa thì con đường của chúng con vẫn tốt đẹp. Còn nếu chúng con đi sai đường thì cảm nhận được cái roi của Ngài quất chúng con. Thân xác của chúng con đau đớn, tài chánh của chúng con thiếu thốn, tiêu tan.
Chúng con biết quay đầu 180 độ và trở về để nhìn lại chính mình và ăn năn tội của mình trước mặt Đức Chúa Trời.
Và chúng con biết lắng nghe những người bạn của chúng con nhắc nhở chúng con, vì chúng con làm mà chúng con không thấy. Chúa Thánh Linh nói mà chúng con không nghe, cho nên Chúa sai những người bạn đến để nhắc nhở chúng con. Chúng con phải biết lắng nghe và ăn năn tội trước mặt Ngài, để rồi đời sống của chúng con — Ngài sẽ hoàn lại cho chúng con tất cả những gì chúng con đã mất.
Chúng con cảm tạ ơn Cha. Xin dâng tất cả những lời cầu xin của chúng con trong tay của Cha, và cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. A-men.
