MATHI-Ơ 5: 17-48: BÀI GIẢNG CỦA CHÚA GIÊ-SU DẠY CHÚNG TA SỐNG CÔNG BÌNH VÀ THÁNH SẠCH

https://www.mediafire.com/file/5zq0bk2apventak/Ma_thi-%25C6%25A1_5_16-48.m4a/file

MATHI-Ơ 5: 17-48: BÀI GIẢNG CỦA CHÚA GIÊ-SU DẠY CHÚNG TA SỐNG CÔNG BÌNH VÀ THÁNH SẠCH

Luật-pháp và lời tiên-tri

17Các ngươi đừng tưởng ta đến đặng phá luật-pháp hay là lời tiên-tri; ta đến, không phải để phá, song để làm cho trọn. 18Vì ta nói thật cùng các ngươi, đương khi trời đất chưa qua đi, thì một chấm một nét trong luật-pháp cũng không qua đi được cho đến khi mọi sự được trọn. 19Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều-răn nầy, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong nước thiên-đàng; còn như ai giữ những điều-răn ấy, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là lớn trong nước thiên-đàng. 20Vì ta phán cho các ngươi rằng, nếu sự công-bình của các ngươi chẳng trổi hơn sự công-bình của các thầy thông-giáo và người dòng Pha-ri-si, thì các ngươi chắc không vào nước thiên-đàng.
21Các ngươi có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ giết ai; và rằng: Hễ ai giết người thì đáng bị tòa-án xử-đoán. 22Song ta phán cho các ngươi: Hễ ai giận anh em mình thì đáng bị tòa-án xử-đoán; ai mắng anh em mình rằng: Ra-ca, thì đáng bị tòa công-luận xử-đoán; ai mắng anh em mình là đồ điên, thì đáng bị lửa địa-ngục hành-phạt. 23Ấy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của-lễ nơi bàn-thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình, 24thì hãy để của-lễ trước bàn-thờ, trở về giảng-hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của-lễ. 25Khi ngươi đi đường với kẻ nghịch mình, phải lập-tức hòa với họ, kẻo họ nộp ngươi cho quan án, quan án giao ngươi cho thầy đội, mà ngươi phải ở tù. 26Quả thật, ta nói cùng ngươi, ngươi trả còn thiếu một đồng tiền, thì không ra khỏi tù được.
27Các ngươi có nghe lời phán rằng: Ngươi chớ phạm tội tà-dâm. 28Song ta phán cho các ngươi biết: Hễ ai ngó đàn-bà mà động tình tham-muốn, thì trong lòng đã phạm tội tà-dâm cùng người rồi. 29Vậy nếu con mắt bên hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy móc mà quăng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân-thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân-thể bị ném vào địa-ngục. 30Lại nếu tay hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy chặt mà liệng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân-thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân-thể vào địa-ngục.
31Lại có nói rằng: Nếu người nào để vợ mình, thì hãy cho vợ cái tờ để. 32Song ta phán cùng các ngươi: Nếu người nào để vợ mà không phải vì cớ ngoại-tình, thì người ấy làm cho vợ mình ra người tà-dâm; lại nếu người nào cưới đàn-bà bị để, thì cũng phạm tội tà-dâm.
33Các ngươi còn có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ thề dối, nhưng đối với Chúa, phải giữ vẹn lời thề mình. 34Song ta phán cùng các ngươi rằng đừng thề chi hết: Đừng chỉ trời mà thề, vì là ngôi của Đức Chúa Trời; 35đừng chỉ đất mà thề, vì là bệ-chân của Đức Chúa Trời; đừng chỉ thành Giê-ru-sa-lem mà thề, vì là thành của Vua lớn. 36Lại cũng đừng chỉ đầu ngươi mà thề, vì tự ngươi không thể làm cho một sợi tóc nên trắng hay là đen được. 37Song ngươi phải nói rằng: Phải, phải; không, không. Còn điều người ta nói thêm đó, bởi nơi quỉ dữ mà ra.
38Các ngươi có nghe lời phán rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng. 39Song ta bảo các ngươi, đừng chống-cự kẻ dữ. Trái lại, nếu ai vả má bên hữu ngươi, hãy đưa má bên kia cho họ luôn; 40nếu ai muốn kiện ngươi đặng lột cái áo vắn, hãy để họ lấy luôn cái áo dài nữa; 41nếu ai muốn bắt ngươi đi một dặm đường, hãy đi hai dặm với họ. 42Ai xin của ngươi, hãy cho, ai muốn mượn của ngươi, thì đừng trớ.
43Các ngươi có nghe lời phán rằng: Hãy yêu người lân-cận, và hãy ghét kẻ thù-nghịch mình. 44Song ta nói cùng các ngươi rằng: Hãy yêu kẻ thù-nghịch, và cầu-nguyện cho kẻ bắt-bớ các ngươi, 45hầu cho các ngươi được làm con của Cha các ngươi ở trên trời; bởi vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ công-bình cùng kẻ độc-ác.
46Nếu các ngươi yêu những kẻ yêu mình, thì có được thưởng gì đâu? Những kẻ thâu thuế há chẳng làm như vậy sao? 47Lại nếu các ngươi tiếp-đãi anh em mình mà thôi, thì có lạ gì hơn ai? Người ngoại há chẳng làm như vậy sao? 48Thế thì các ngươi hãy nên trọn-vẹn, như Cha các ngươi ở trên trời là trọn-vẹn.

Amen!

Cảm ơn Chúa. Các bạn đọc, các bạn thấy có dễ hiểu không? Lời của Chúa Giê-xu nói ra rất là dễ hiểu, không có cái gì khó. Nhưng mà người ta cứ tưởng là lời của Chúa nói khó quá, đọc không hiểu là chỉ là một cái sự… bịt mắt, quỷ nó không cho mình đọc. Nó đọc, nó cho mình buồn ngủ. Nó cho mình suy nghĩ cái đầu óc mình ngồi đọc Kinh Thánh mà mình nghĩ cái chuyện gì ở đâu xa xa, nghĩ tới chồng, nghĩ tới con, nghĩ tới tiền bạc, mà ngồi cái đầu mình không có chú tâm vào đọc Kinh Thánh. Lời của Chúa rất là dễ hiểu các bạn.

Một đứa trẻ 8 tuổi, nó đọc Kinh Thánh mà nó mê đó các bạn. Các bạn cho nó quyển Tân Ước là nó ngồi nó biết đọc rồi đó. 8 tuổi là bắt đầu biết đọc Kinh Thánh, hiểu được. Nhưng mà một cái người già 50 tuổi đầu mà không đọc Kinh Thánh, nói là khó hiểu, không hiểu được. Cô cũng không biết tại sao, nhưng mà hồi xưa cô không biết, nhưng mà bây giờ cô biết rồi: là quỷ. Nó… bịt mắt, bịt tai, bịt tâm linh để cho người đó đọc. Đọc rồi mà không biết đọc cái gì. Đó là quỷ Sa-tan nó làm.

Chúa Giê-xu nói: Ta đến, người ta tưởng ta đến để phá luật pháp hay là lời tiên tri. Nhưng ta không đến, không phải để phá, song để làm cho trọn. Bao nhiêu người cứ nói là ngày xưa kìa, sống trong thời kỳ luật pháp, bây giờ là không còn luật pháp nữa mà thời kỳ ân điển. Mấy nguồn quỷ nó đặt chuyện ra rồi nó giảng một cái tin lành mới. Mà người ta lại mê. Khi mà nếu mà đọc Kinh Thánh rồi thì thấy là những người đó đi sai Kinh Thánh. Chúa làm cho trọn có nghĩa là tất cả những cái gì trong luật pháp ngày xưa, con chiên, người ta đem dâng con chiên, bây giờ Đức Chúa Giê-xu là Chiên Con của Đức Chúa Trời, không cần dâng con chiên nữa là trọn. Không có phải tối ngày đem dâng chiên hoài. Chúa Giê-xu chết một lần đủ cả cho tất cả mọi người trên thế gian. Không cần con chiên nữa, chỉ cần tấm lòng mình mở ra và chấp nhận. Nó dễ cho chúng ta hơn là cái ngày Cựu Ước. Cái luật mà dâng chiên nó khó lắm các bạn ơi. Có người không có tiền mua chiên, mà phải có cần thầy tế lễ. Bao nhiêu thầy tế lễ mới đủ? Mà thầy tế lễ phạm tội là chết hoài.

Mỗi lần thầy tế lễ mà vô mà gặp trong phòng để mà dâng của lễ giúp những người phạm tội lỗi với Chúa. Khi mới vô trong đó cầu thay họ phải cột cái sợi dây dưới cái chân. Ông mà phạm tội mà ông chưa có ăn năn, mà ông vô trong đó là Đức Chúa Trời giết ông chết đó các bạn. Khi mà ông vô trong đó lâu quá rồi không có đi ra, thì người ta nắm sợi dây, người ta kéo cái xác chết ông đi ra. Các bạn thấy ghê gớm chưa? Chúng ta ngày nay có phước nhiều. Nhưng mà đừng có lạm dụng ân điển của Đức Chúa Trời. Bao nhiêu hội thánh, bao nhiêu mục sư đang lạm dụng, bỏ hết luật pháp mà họ giảng như vậy, mà bao nhiêu người u mê cái đạo Tin lành quá dễ. Còn bà đi khó quá làm sao? Nếu mà nói chuyện như bà như vậy, là ai vào thiên đàng? Thiên đàng bỏ trống hết sao?

Chúng tôi đó là những cái người theo tin lành ân điển. Chúa Giê-xu làm xong hết rồi. Chúng tôi là người, chúng tôi không có thể làm được. Thì Chúa Giê-xu đã làm xong. Chúng tôi chỉ cần tin là chúng tôi được Chúa Giê-xu dắt vào nước thiên đàng. Chúa hứa một người tin cả nhà được cứu. Mà họ cứ giảng như vậy, giảng như vậy. Mà bây giờ các bạn đi ra ngoài, các bạn nói là người nào cũng nói giống hệt với nhau như cái máy vậy đó. Con quỷ nó làm cho cái miệng của người ta… chỉ biết nói như vậy thôi mà không biết suy nghỉ. Mình nói với họ như là mình lấy nước đổ lá môn. Mình chỉ cầu nguyện cho họ ngày nào họ mở con mắt ra.

Thì ngày hôm nay, cảm ơn Chúa là Chúa cũng có cách của Chúa. Chúa cho mấy tám trăm bài mặc khải, mà bây giờ tôi bắt đầu đưa những cái bài mặc khải cho họ đọc. Tôi bắt đầu chuyển cho họ đọc, họ đọc mệt mắt. Bây giờ cho họ nghe, lỗ tai họ cũng phải mở ra thôi. Nghe được 10 tiếng, thì nghe được 5 tiếng, rồi cũng bắt đầu tỉnh tỉnh một chút.

Thì cảm ơn Chúa là mấy ngày nay tôi chuyển những cái bài có con robot nó đọc. Nhưng mà nó đọc cũng rõ, nó nói cũng rõ ràng hơn là mình đọc.

Cái giọng đó bình bình, bình bình, hơi buồn ngủ, nhưng mà nó đọc rõ từng tiếng, từng tiếng. Hơn là có người giọng Bắc, rồi người giọng Nam, rồi người giọng người miền Trung đọc. Người miền Nam thì không hiểu, không nghe rõ người miền Bắc với người miền Trung. Người miền Nam thì muốn nghe cái giọng người miền Nam. Người miền Bắc thì muốn nghe giọng người miền Bắc. Người miền Trung thì muốn nghe cái giọng đọc người miền Trung. Họ rất là tuyển chọn các bạn.

Người Việt Nam nó có cái phân biệt Bắc, Nam, Trung. Thì cái đó là… rất là khó nghe. Khi mà tôi có một người mẹ, cho bà nghe cái giọng Bắc. Giọng Bắc đọc gì không hiểu gì hết trơn. Bà già 100 tuổi bà nói: cho bà đọc cái người miền Trung, nói nặng, nặng, nặng, nghe hơi phát mệt. Má thích người miền Nam, đọc cái giọng miền Nam nghe nó vô đầu. Còn giọng miền Bắc, giọng miền Trung khó nghe quá. Nghe một chút là không muốn nghe nữa.

Cảm ơn Chúa là con robot nó đọc, nó đọc bình bình, bình bình, bình bình, không lên không xuống, mà không có cái giọng ẹo ẹo. Con robot thì nó cũng như là tiếng phổ thông người Việt Nam. Thì cô thấy cảm ơn Chúa là bây giờ có người đưa hết ra 500 bài. Má tôi ban đầu cho bà nghe, bà không muốn nghe. Bà cứ… ối, nó đọc cỡ nhiêu nó đi, nó lại hoài. Hỏi: Ủa, sao con cho má mấy cái bài má nghe chưa? Nó đi, nó lợi, nó đi, nó lợi hoài, nghe nhảm nhí. Má làm sao mà nó đi, nó lại, nó đọc hết cái bài này rồi tới bài kia?

Bà nói: Sao má nghe không? Nó đi, nó lại… – Tại má chưa có đi tới cuối cái bài má tắt. Rồi xong má mở lại nữa thì có người mở lại thì nó cũng vẫn tiếp tục cái chỗ đó. Nhưng mà má muốn nghe bài khác thì má bấm cái bài khác vô má nghe. Bây giờ chỉ cho bà, bà nghe được một bài, rồi hai bài, rồi ba bài. Bây giờ bà mê. Bà nói: Con ơi, con có thể gửi cái bài, mấy cái bài này cho mấy đứa con của má được không? Cho sáu đứa con của má bây giờ, cho nó nghe với. Má nghe, má thấy hay quá.

Cảm ơn Chúa là vô đầu được bà già. Bà già cũng Tin Lành truyền thống đó các bạn. Mấy người Tin Lành truyền thống họ cứng lòng lắm. Họ có nhiêu, họ lập đi lập lại như cái mô tơ, như là cái robot. Họ bị nhồi sọ chỉ có đó. Cảm ơn Chúa là ngày hôm nay Chúa cũng có cách, chúng ta cũng được nghe những bài mạc khải, chúng ta mở con mắt to ra. Chúng ta cũng thay đổi rất là nhiều.

Nói là cô là một người đã theo Thánh Linh, làm ra cái bài “Dọn sạch lòng”, nhưng mà rất là nhiều điều còn thiếu sót. Mà những cái bài mặc khải, nếu mà các bạn mà đọc, nghe hết tất cả 500 bài mặc khải đó, mỗi bài học được một chút, mỗi bài học được một chút, gỡ ra thêm những cái rác rưởi của tâm linh của mình, càng ngày càng tiến tới nhiều hơn và giống Chúa Jêsus Christ.

Cảm ơn Chúa, Chúa cần những cái người muốn dọn cái lòng mình thánh sạch các bạn. Chúa là Thánh, vì cớ đó chúng ta không thánh thì không thể thấy nước Đức Chúa Trời. Mà các bạn học Ma-thi-ơ các bạn thấy thánh như thế nào? Nếu sự công bình của các ngươi chẳng trỗi hơn sự công bình của thầy thông giáo và người dòng Pha-ri-si, thì các ngươi không được vào nước thiên đàng.

Mình phải là người công bình, thánh sạch. Không phải là mình vỗ ngực mình nói tôi là công bình, tôi là thánh sạch. Nhưng mà mình vỗ ngực mình nói: Tôi là một người tội nhân đáng bị đóng đinh trên thập tự giá. Nhưng tôi khác hơn các bạn là tôi biết ăn năn. Tôi hạ mình xuống, tôi biết ăn năn, Đức Chúa Trời sẽ nhắc chúng ta lên. Đừng có lên mình. Đức Chúa Trời sẽ nhắc chúng ta lên. Đừng có lên mình kiêu ngạo.

Thầy tôi cũng có một cô bạn đó, tối ngày cứ lên mình kiêu ngạo, đổ thừa. Bà Mục sư mở miệng nói ra là khoe khoang, mà mình đụng tới cái tội của bà là bà nhảy tưng tưng tưng lên, khoe khoang, lên mình kiêu ngạo. Mới đây gọi tôi làm. Đụng tới cái gì sai cái đó, đụng cái gì hư cái đó, đụng cái gì hư cái đó. Tôi nói: Bà ơi, sở dĩ tôi không gọi bà là tại vì cái miệng của bà nó hại bà. Bà càng binh vực bà chừng nào là tội bà nó nặng hơn nhiều hơn đó. Bà có hiểu chuyện đó chưa? Bà bắt đầu giật mình.

Tôi đá vào một cái là tôi tạt cái nước vào mặt. Bà có biết rằng những cái người luật sư ở trên thế gian này, họ không muốn nghe những người biện luận cho mình. Thà mình nhận, mình chấp nhận. Mình không chấp nhận, mình có quyền im lặng, giữ im lặng. Người ta kết án mình sai, mình giữ im lặng, không biện luận. Chúa Jêsus vẫn giữ im lặng các bạn. Người ta đá vào mình, người ta nói vu khống cho mình, mình càng biện luận chừng nào là người ta nói mình có tội nhiều chừng nấy. Cái đầu người ta nghĩ như vậy, con người là như vậy.

Mình càng nóng tánh, mình nhảy tưng tưng, mình biện luận cho mình là cái đó không có, chừng nào là người ta suy nghĩ mình là có. Cái đầu con người người ta lấy cái thước của mình người ta đo cho người khác các bạn.

Có một cái chuyện ở báo chí xứ Mỹ 2–3 năm về trước. Hai người mẹ mua chuộc, lấy tiền hối lộ cho cái trường đại học lớn nhất của xứ Mỹ để cho hai đứa con của mình vào. Hai người mẹ bị khám phá ra là hối lộ cho trường, cho con mình học cái trường đại học danh tiếng của xứ Mỹ. Bị bắt ra. Một người thì cãi, cãi, cãi cho được, chối, chối, chối, nói: Tôi không có, tôi không có, chối cho được. Người ta đưa ra bằng cớ rõ ràng, có tiền chuyển vào bằng đàng hoàng. Người đó bị 15 năm tù các bạn.

Còn một người mẹ kia cũng là có con làm giống hệt bà nọ, nhưng mà chấp nhận: Tôi là người mẹ, tôi thương con. Người mẹ nào cũng muốn cho con mình nó vào cái trường danh tiếng. Nhưng mà con tôi nó học dở quá, nó khó vào. Tôi muốn cho con tôi vô trong đó thì tôi phải cậy sức loài người của tôi là tôi ráng. Tôi có tiền thì tôi cũng mua chuộc để cho con tôi nó được nhận vào cái trường đại học danh tiếng đó. Tôi chấp nhận tội. Người ta cho 15 ngày tù treo, các bạn. Tòa nó xử một người 15 năm tù, một người 15 ngày tù treo. Thì tôi kể cho cái cô này nghe. Cái đó là loài người xét xử. Loài người nó mang hình ảnh của Đức Chúa Trời. Họ ghét những cái người nào mà biện lẽ, mà chạy tội, mà nói là mình không có tội. Mình có quyền giữ yên lặng. Người ta vu khống cho mình, không nói. Các bạn có cãi, có nói bao nhiêu, người ta cũng không nghe. Chúa Giê-xu, người ta kết án vu khống cho Chúa Rê-xu. Chúa Giê-xu giữ yên lặng. Vì Chúa Giê-xu là người công bình, thánh sạch. Mà người ta đem tội, người ta quăng vô đầu Chúa Giê-xu. Mà Chúa Giê-xu không hề mở miệng. Rất là tuyệt vời, các bạn.

Nhưng mà khi chúng ta là người xác thịt, chúng ta không làm như vậy được. Làm được chỉ là những người tâm linh mới làm được cái chuyện đó. Nhưng mà chúng ta coi những người vu khống chúng ta không phải là kẻ thù. Chúng ta coi họ không phải là người bạn, nhưng chúng ta không coi họ như là kẻ thù. Giờ chúng ta coi họ như là cái gì đây? Không bạn không thù, có nghĩa là bình thường. Thì ngày xưa tôi cũng nói người này họ không có tâm linh, họ sống như là một con thú vật. Họ chưa có cái đầu óc tâm linh được mở ra, họ bị quỷ nhập. Thì mình phải coi họ như là một cái chậu hoa. Họ cũng là tạo vật của Đức Chúa Trời. Họ là một cái chậu hoa cho xã hội. Cái tâm linh họ chưa mở ra. Họ để cho con quỷ nó nhảy vào. Nó thù người lành, nó chống mình.

Nhưng mà mình không coi họ như kẻ thù. Mình coi họ như là một cái máy, cái motor, cái robot. Như là mình lấy cái màn ảnh tivi, mình đặt trên cái mặt của họ, mình coi họ như là một cái màn ảnh tivi thì mình sẽ vui, mà mình sẽ cười. Mình sẽ không phản ứng với họ. Cái đó là một cái kinh nghiệm của một người thầy tâm linh trên radio. Họ cắt nghĩa họ, họ dạy mà tôi thấy cũng hay thì tôi cũng bắt đầu áp dụng. Mình thấy cái người này nó nhảy tưng tưng, nó chửi, nó rủa mình. Mình xách cái màn ảnh tivi mình để vô mặt nó. Mình, trong tưởng tượng, trong ý tưởng tượng của mình là mình để cái màn ảnh tivi vô mặt nó. Tại vì nó là một cái người robot, con quỷ cai trị nó. Thì cái mặt mình nó tươi, nó chửi mình mà cái mặt mình cũng vẫn còn tươi. Tại vì cả mọi mắt đều nhìn cái mặt mình đó các bạn, xem mình phản ứng như thế nào?

Khi con quỷ nó đưa người đó, nó có rất là nhiều người chứng, nhất là trong đám đông. Nó lại, nó vu khống, nó chửi, nó đá vào mặt mình, nó phun miếng mặt mình luôn. Chúa Giê-xu đã bị rồi. Chúng ta cũng sẽ bị như thế, các bạn. Ngày hôm nay là Chúa cho tôi chia sẻ cho các bạn, các bạn sẽ đi ra, các bạn sẽ bị người ta kết án vu khống, làm đủ trò. Nhưng người ta muốn nhìn cách phản ứng của các bạn là người ta lấy gậy ông đập lưng ông. Người ta nói các bạn là những cái người bị quỷ nhập, mà nói tôi là quỷ. Họ làm đủ trò hết, các bạn.

Vì chúng ta muốn sống một cái đời sống thánh sạch. Một cái đời sống không tham lam ích kỷ. Thì nó đá, nó đập chúng ta. Nhưng nó coi cái phản ứng của chúng ta, rồi nó chống lại chúng ta, rồi nó bôi nhọa chúng ta. Có nhiều người Mục Sư đã bị rồi. Nhưng mà câu chuyện của Môi-se, khi chúng ta phản ứng vì lẽ công bình, Đức Chúa Trời cũng tha thứ cho chúng ta. Vì chúng ta không binh vực cái tôi của chúng ta. Chúng ta không phản ứng vì người ta đụng chạm tới cái tôi của chúng ta. Thì Chúa vẫn yêu chúng ta, các bạn. Vì sự công bình của Đức Chúa Trời.

Một cái người đó, mình thấy một cái người đó mà bắt được kẻ trộm, thí dụ mình bắt được kẻ trộm ăn cắp tiền Chúa, mình phải làm sao đây? Cũng giống như Môi-se ở trên núi, ông xuống, ông thấy dân sự đúc con bò vàng. Ông nổi giận vì sự công bình. Ông là một cái người nổi giận vì thấy dân chúng nó thờ con bò vàng. Ông dục cái bản 10 điều răn của Đức Chúa Trời bể hết. Cái tội đó Chúa không bắt tội ông, các bạn. Chúa cũng vẫn xem ông là người công bình vì ông là một cái người nổi giận vì những người xung quanh làm cái việc không có đúng.

Chúa Giê-xu cũng vậy. Đi bện cái roi, quất hết tất cả những người Pha-ri-si ở trong nhà thờ. Mấy chục người buôn bán, Chúa Giê-xu đi bện cái roi mà quất. Người ta cũng nói Chúa Giê-xu nóng giận. Cái đó Chúa Giê-xu muốn những người xung quanh sống trong lẽ thật và công bình. Mà con quỷ thì nó nói ông này là nóng tánh, là xác thịt. Nó có hai cái loại: khi một người phản ứng mạnh vì cái sự dơ bẩn của những người xung quanh mình, những người Mục Sư mà ăn cắp tiền, mà tham nhũng, không chịu nổi. Tại sao ông làm Mục Sư mà ông đi ăn cắp tiền của Chúa?

Thì một số người họ đoán xét. Họ nói tại sao mà người đó có tội, banh khui ra trước mặt mọi người. Nói ở trong phòng kín họ không nghe, thì phải banh khui ra trước mặt mọi người chứ sao. Anh em mà đâm chém với nhau, Chúa cho phép. Mình khi mà mình làm cái gì mà không vì cái tôi của mình, mình làm cái gì mà binh vực lẽ phải thì Đức Chúa Trời vui lòng. Không phải là cái tội của mình. Khi mà mình phản ứng cái gì mà vì cái tôi của mình là chúng ta có tội. Nó là con dao, nó hai lưỡi, các bạn. Rất là nguy hiểm. Lưỡi bên này và lưỡi bên kia, mình phải tránh.

Sự công bình của các ngươi phải trỗi hơn người Pha-ri-si, có nghĩa là chúng ta không binh vực cái tôi của chúng ta. Chúng ta binh vực lẽ phải. Người đó là anh em ruột của chúng ta mà phạm tội. Bây giờ người ta đem trước mặt bạn, bạn bênh người nào? Có bao che cho anh em ruột của mình hay không? Đức Chúa Trời nhìn thấu hết, các bạn.

Loài người thì đi bênh vực em của mình, làm chứng gian cho em của mình. Nó không có đâu, không có đâu. Hôm nay tôi biết là nó tốt lắm mà. Từ trước đến giờ chưa bao giờ nó ăn cắp cái gì của ai hết trơn á. Làm chứng gian vì nó là em ruột của mình. Bao nhiêu người đã bị rồi các bạn. Nhưng mà Chúa cho tôi là bênh lẽ phải, lẽ công bình. Em ruột, anh ruột của mình có tội, mình không bao che. Bị người nhà của mình chửi mình, đủ thứ: “Gì mà nuôi cho nó lớn rồi, nó ngu gì mà nó ngu dữ gì không biết nữa. Anh em ruột mà nó không bao che cái ruột thì đem ra ngoài, cái da thì đem bỏ vào.” Tôi bị chửi hoài các bạn. Nhưng mà tôi rất là vui, tại vì tôi làm đúng theo lời Chúa dạy. Xét lẽ công bình là phải công bình, không có thiên vị ai. Thiên vị anh em ruột của mình là sai. Đức Chúa Trời nhìn thấu hết và có hai người chứng các bạn.

Các bạn nhìn lại coi cái đời sống của các bạn hồi xưa tới bây giờ, các bạn có làm chứng gian cho anh em ruột của mình hay không? Đó là một cái chuyện ghê tởm trước mặt Đức Chúa Trời, cái tội đi địa ngục các bạn. Làm chứng gian. Cái tội nhỏ như vậy mà bao nhiêu người đi địa ngục đó, tại vì Kinh Thánh đã… Chúa đã khải quyền cho nó: những kẻ nói dối, những kẻ làm chứng gian là đi địa ngục. Sự công bình của các ngươi không trỗi hơn dòng Pha-ri-si thì các ngươi không được vào nước thiên đàng. Tất cả những người Pha-ri-si, những người trong nhà thờ đều làm như thế các bạn ơi. Ngày xưa tôi cũng làm như vậy đó. Họ bao che với nhau và họ dạy ra giống như khuôn đúc các bạn ơi. Miễn sao cho những người xung quanh thấy mình, bao cái bề ngoài mình phải tô cho trắng, cho đẹp để cho người ta nhìn, đừng có làm nhơ danh Chúa. Họ nói như vậy đó. Mình đừng có làm lu mờ danh Chúa. Mình là người tin Chúa là mình phải làm cái bề ngoài cho nó đẹp, tô cho nó đẹp. Đừng… trong gia đình, trong nhà không sao, nhưng mà đi vô nhà thờ là phải khi ăn mặc cho đẹp, nói chuyện những cái lời tốt. Ừ, rồi tín đồ Chủ Nhật thì ok. 5, 6 ngày kia muốn làm gì làm. Chỉ là một ngày Chủ Nhật là đủ rồi.

Nguy hiểm cho linh hồn của chúng ta khi mà tín đồ Chủ Nhật rất là dễ các bạn ơi. Còn tín đồ 6 ngày khó lắm. Một tuần lễ có 7 ngày mà các bạn làm tín đồ Chủ Nhật… một ngày là rất là dễ. Nhưng mà 6 ngày rồi là 365 ngày. Mỗi ngày nó chia ra 24 tiếng đồng hồ, từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây. Các bạn phải bị theo dõi. Những con quỷ nó theo dõi các bạn. 365 ngày rồi, mỗi ngày 24 tiếng đồng hồ, rồi mỗi giờ 60 phút, rồi 60 giây. Một giây các bạn làm dơ bẩn tâm linh là các bạn bị dính rồi, không ăn năn là các bạn chết với cái giây phút đó.

Cái tội tà dâm nó chỉ xảy ra trong phút, trong giây, thì con mắt của con người nhìn vào người đàn bà với cái lòng ham muốn các bạn. Cái giây phút đó là cái giây phút chết. Có một ông mục sư đó, ông Chúa khiến ông bị chết rồi ông đi địa ngục. Chúa nói ông phạm tội tà dâm. Ông nói: “Tôi chưa có bao giờ phạm tội tà dâm với ai hết.” Chúa mới cho ông quay lại cuộn phim. Bữa đó, ông đi taxi, đi ra phi trường. Có một cô gái điếm ăn mặc hở hang đứng trước cái xe taxi của ổng. Ổng nhìn cô gái đó với cái lòng ham muốn là cái cuộn phim nó đưa ra. Kinh khủng chưa các bạn? Chúa nhìn thấu tới mà cái lòng của ổng muốn nhìn cô gái điếm với một cái lòng ham muốn.

Ông phải ăn năn trước mặt Chúa: “Chúa ơi, Chúa thương xót cho con một cơ hội. Con làm không biết bao nhiêu công việc của Chúa mà vì một cái phút nhìn như vậy mà con bị đi địa ngục sao?” Ông khóc. Thì Chúa thương xót cho ông trở về trái đất này lại để ông kể cho mọi người nghe các bạn. Bởi vì mình phải nhớ lại, xin Thánh Linh Chúa nhắc cho con có một phút giây nào đó con có tội, xin Thánh Linh nhắc cho con, để con ăn năn hết tất cả đó. Và từ đây trở đi, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút xin Thánh Linh nhắc nhở cho con, để con không có trật phần ân điển mà không được hưởng nước thiên đàng.

Khi các bạn nghe những cái bài mặc khải, các bạn mới thấy sợ. Còn hồi đó giờ các bạn vô nhà thờ, các bạn nghe mấy ông mục sư giảng không sợ tội. Ở dưới địa ngục có một cái chỗ để mà chứa mấy ông mục sư các bạn ơi. Có một cái nơi là chuyên môn để chứa mấy mục sư của Đức Chúa Trời phạm tội. Con quỷ nó hành hạ kinh khủng ở dưới địa ngục. Kinh khủng luôn. “Mày là mục sư, mày giảng đạo mà mày xuống dưới đây với tao hả?” Nó đánh tơi bời, nó cưa, nó xẻ, nó xắt ra từng miếng thịt. Nó thù những người mục sư là những người mà nó thù nhất các bạn. Nguy hiểm cho linh hồn của chúng ta.

Còn Chúa nói: “Hễ giận anh em mình là bị tòa án xử đoán. Ai mắng anh em mình là ‘Ra-ca’ thì đáng bị tòa công luận xử đoán. Ai mắng anh em mình là ‘đồ điên’ thì đáng bị lửa địa ngục hình phạt.” Bởi vậy, chúng ta nổi giận, chúng ta ngậm miệng lại. Thì chúng ta bực, chúng ta nóng tánh là chúng ta ngậm miệng lại, không mở miệng ra nói bậy, nói bạ, các bạn. Cái lời nói của mình nó đi mãi trong không gian, bị con quỷ nó thu băng. Nhưng mà nếu mà chúng ta đã lỡ nói bậy, nói bạ thì xin… lỡ nói bậy, nói bạ thì ăn năn xin Chúa tha tội cho chúng ta.

Nhưng mà khi mà Chúa sai một tiên tri của Chúa mà đi nói cho người này, người kia, mình không nói mà mình ngủ không được, các bạn. Tiên tri của Chúa là đi chọc giận người khác đó. Nói một cái gì để cho người ta ăn năn là chọc giận người khác, nhưng mà vì Chúa sai người ta đi. Chúa sai những người tiên tri của Chúa để đi nói cho họ ăn năn. Ngày kia mình không nói là máu của họ sẽ đổ lên đầu của chúng ta. Chúa sai mình đi làm cái gì mà mình không đi là mình không ăn được, không ngủ được. Cho đến khi mình làm cái chuyện đó xong thì mình mới ăn được, ngủ được.

Khác hẳn với những người mà vì cái xác thịt của mình mà đi nói. Nói đoán xét người này, người kia. Người ta nói mình đoán xét, nhưng mà mình nói là vì tình yêu thương. Chứ không phải mình nói với cái sự đoán xét vì binh vực cái tôi của mình. Mình thấy linh hồn của cái người đó đang đi địa ngục. Mình thấy họ đương có ngoại tình. Mình thấy họ đương tham lam ích kỷ mà mình không nói cho họ biết. Ngày kia Chúa sẽ kéo cái linh hồn của họ, Chúa đòi nơi tay của mình.

Mình nói thì cái người đó sẽ ăn năn và được hưởng nước thiên đàng. Tại vì tại sao mà mình phải đi nói? Con quỷ nó bịt mắt họ. Họ phạm tội tà dâm nhưng mà họ tưởng đâu là họ người công bình thánh sạch. Họ không thấy được. Khi mà mình phạm tội là mình không thấy được mình phạm tội, các bạn ơi. Khi mình lấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, mình coi muốn người ta phục vụ mình, mình muốn người ta tôn thờ mình, mình không thấy được là mình đã để mình cho người ta thần tượng mình.

Nếu mà tất cả mọi người thấy được thì Chúa đâu có dạy mình chi. Chúa đâu có cần những người tiên tri đứng giữ tháp canh để mà coi người nào có làm cái gì sai thì mình giúp cho họ với cái tình yêu thương. Mình nói với cái tình yêu thương chứ không phải mình nói vì mình giận cái người đó. Khi mình giận mà mình nói là cái tôi mình nói, về cái tôi của mình. Nhưng mà với cái tình yêu thương mình nói, người đó thay đổi. Mình nói mà mình không có giận. Mà mình nói, có thể mình làm bộ. Mình phải làm bộ giận để cho cái đứa con tâm linh của mình nó thay đổi, các bạn.

Khi đứa con của mình, mình nói hoài nó không nghe, mình phải làm bộ giận lên. Mình mà giận bằng cái miệng nhưng không phải bằng cái lòng. Nhiều lúc á, tôi cũng phải đóng kịch, giận, la đứa con khi mà nó có tội mà nó không sợ mình. Mình phải nổi giận lên, làm bộ nổi giận để mà dạy con của mình.

Khi mà mình nổi giận thì nó nghe, mà mình hiền quá thì nó khinh khi mình, nó đạp mình. Lời nói của mình nó đạp dưới chân của mình. Chúa nhìn thấu hết tấm lòng của chúng ta. Chúng ta sống ở trên trần gian này cũng như là một người đóng phim các bạn ơi. Chúng ta phải đóng một cuốn phim. Nhiều khi chúng ta phải đóng kịch bằng cái miệng, không phải bằng cái lòng. Thì có người, người ta nói, gọi là… Việt Nam người ta nói là: “Khẩu xà tâm Phật.” Là cái miệng người đó, họ đi nói này kia, nhưng mà cái lòng của họ rất là tốt. Người ta cũng thấy được, nói cái bà đó vậy chứ mà khẩu xà tâm Phật đó nghe. Nghe nó nói như vậy, có nghĩa là cái người đó, nói cái miệng vậy chứ cái lòng của người đó rất là tốt. Họ muốn những người xung quanh tốt hơn. Họ la lối, họ nói này nói kia.

Còn có người khác thì khẩu Phật tâm xà. Người ta còn biết được cái chuyện đó các bạn. Thì chúng ta sống ở trên trần gian này, mỗi người là một con người đặc biệt. Chúa tạo dựng ra mỗi người chúng ta có giống như hình ảnh của Đức Chúa Giê-xu. Chúa nói là chúng ta là hình ảnh của Đức Chúa Giê-xu, thì chúng ta phải học theo của Chúa Giê-xu sống động trên thế gian này. Mà những cái gì Chúa Giê-xu làm thì Chúa Giê-xu đã viết hết trong Kinh Thánh rồi các bạn ơi. Quyển sách Ma-thi-ơ là phản ánh được tất cả những cái gì Đức Chúa Giê-xu sống và hành động trên trái đất này. Đọc cái sách Ma-thi-ơ rồi, các bạn nhìn thấy rất là khó thực hành nếu chúng ta không có Thánh Linh của Chúa ở trong lòng chúng ta, giúp chúng ta làm được những gì Chúa Giê-su làm. Nếu không thì không thể nào làm được. Bởi vậy nhiều người mới chạy trốn khỏi luật pháp của Chúa Giê-xu là vậy.

Bao nhiêu người họ sợ, tại vì họ là xác thịt, họ đọc Kinh Thánh này họ sợ, họ mới đặt ra một cái tin lành mới, là một cái tin lành ân điển. Duy ân điển là tin lành ân điển rẻ tiền. Nói sao làm nổi? Như Chúa Giê-xu nói, không ai làm được hết trơn á. Không ai làm được. Nhưng mà có người làm được, vì họ có Thánh Linh. Không phải là số nhiều, nhưng mà số ít. Ngày xưa tôi không thể nào tôi làm được các bạn. Nhưng mà không thể nào làm được là các bạn đi địa ngục đời đời. Chứ không phải là không làm được rồi là thôi. Chúng ta phải tìm đủ mọi cách để mà tiến lên. Nếu chúng ta không làm được là chúng ta sẽ đi địa ngục đời đời. Không phải bắt chước, nhưng mà nhờ Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Chúa nói, Chúa làm cho rõ. Khi mà chúng ta nhận Thánh Linh của Đức Chúa Trời là chúng ta có Chúa Giê-xu ở trong lòng của chúng ta. Chúa Giê-xu sẽ giúp cho chúng ta làm trọn luật pháp của Đức Chúa Trời được.

Tuyệt vời lắm các bạn. Không ai cắt nghĩa, không ai nói cái này cho tôi biết, nhưng mà tôi đã đi tìm và tôi khám phá ra được những cái bí quyết của Đức Chúa. Thánh Linh của Đức Chúa Trời có những cái bí quyết. Chúng ta không làm được, nhưng mà Đức Chúa Thánh Linh ở trong lòng chúng ta. Ngài… Chúng ta như là một con robot có Thánh Linh của Chúa điều khiển chúng ta. Tuyệt vời lắm. Khi chúng ta hạ cái ngôi “tôi” của mình đi, dẹp cái “tôi” của mình xuống để Thánh Linh ngồi trên cái ngôi vua trong lòng của mình, chúng ta làm được tất cả những gì Kinh Thánh dạy chúng ta làm. Bởi vậy chúng ta phải làm con robot cho Chúa các bạn.

Ngày nay người ta đặt ra những con robot. Tại sao mà loài người lại thích mấy con robot? Là biểu nó làm gì làm đó, biểu làm gì làm đó. Còn chúng ta là con người, Chúa không tạo chúng ta là robot, biểu chúng ta làm gì, chúng ta làm cái đó. Nhưng chúng ta tự nguyện. Tự nguyện làm con robot cho Chúa. Chúa rất là đẹp lòng khi chúng ta dẹp cái tôi của chúng ta đi, chúng ta đặt Thánh Linh của Chúa làm chủ đời sống của chúng ta. Tự nguyện làm con robot cho Chúa. Chúa biểu chúng ta làm gì, chúng ta làm cái đó. Chúa không biểu thì chúng ta đừng có làm.

Có nhiều người cứ ham đi làm, đi làm, đi làm, đi làm mà quên mình đi. Quên cái thân xác của mình đi. Bị người ta sai vặt. Người ta muốn mình làm cái robot cho người ta chứ không phải mình làm cái robot cho Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Đút cái đầu vô một cái gông của loài người, nó sai vặt mình, nó biểu mình làm hết chuyện này tới chuyện kia tới chuyện nọ. Mình hỏi: “Chúa ơi, Chúa có sai con đi làm cái chuyện này không?” Khi mà Chúa sai mình thì mình phải làm, loài người sai mình thì mình đừng có làm. Loài người sai mình, họ tâng bốc mình, họ muốn đưa mình lên để mà họ lấy danh tiếng, và mình cũng được hưởng danh tiếng.

Cái đó là cái sai của rất nhiều người, và họ mang bệnh tật vào thân thể của họ mà không biết tại sao. Ngày xưa tôi cũng bị, đút đầu vào một cái nhà thờ, là người ta cho mình chức phận, người ta cho mình làm này làm kia, đút đầu vô cái nhà thờ là mình muốn làm sao để cho người ta tôn sùng mình. Tôi nhảy vô cái nhà thờ của em gái tôi ở trong đây. Tôi nhìn thấy nhà thờ không có hoa, tôi bắt đầu tôi làm mấy cái chậu hoa rất là đẹp. Chúa cho tôi có cái tay khéo.

Tôi mua hoa giả mà rất là đẹp. Tôi chưng cho nhà thờ, ai nấy cũng khen tôi. Tôi cũng hãnh diện, khoái. Mình cũng khoái lắm các bạn, bỏ tiền ra làm mà rất là vui, mà khoái. Từ từ, từ từ cái mình mê. Mình mê, mình chưng cái nhà thờ cho đẹp cho Chúa, nhưng mà Chúa không đẹp lòng. Chúa nói: “Con làm vì cái tiếng khen, không, không làm vì danh tiếng vì Ta. Ta muốn con làm trong đó là chữa lành, đuổi quỷ, con có làm hay không? Nhà thờ bao nhiêu người bệnh tật trong đó, con không làm. Con vô đó 3 năm mà con chỉ chăm sóc cái bình hoa. Bao nhiêu hoa trong đó con ham mê con làm, nhưng mà người bệnh trong nhà thờ, con im lặng.”

Tôi mới nói: “Chúa ơi, con vô trong đó mà con chữa lành là người ta sẽ đuổi con ra.” Chúa mới nói: “Nó đuổi mình ra thì Đức Chúa Trời sẽ hành động.” Tôi phải lựa một, các bạn. Có người nào cũng muốn người ta tôn sùng mình, cũng muốn người ta khen mình, nhưng mà không muốn người ta đập đổ mình. Nhưng mà khi mình làm công việc Chúa là người ta đuổi mình đi. Tôi phải lựa chọn và tôi sẽ lựa chữa lành, và tôi bị đuổi. Đúng như vậy. Nhưng mà khi tôi đi ra thì Chúa lại dùng tôi nhiều hơn. Khi tôi đi ra, tôi làm công việc của Facebook thì tôi được thành công nhiều hơn, kéo nhiều linh hồn được trở về với Chúa. Công việc của tôi giúp cho công việc Chúa rất là nhiều. Trong lúc tôi 3 năm tôi vào nhà thờ, tôi phí công của mình, không có giúp ích cho công việc của Chúa mà giúp ích cho danh tiếng của tôi.

Các bạn nhìn thấy được một cái sự sai lầm. Con đường tôi đã đi qua, và con đường đó là con đường đi sai. Mình đâu có biết, con người mình cứ đi, cứ đi, thì có Thánh Linh của Đức Chúa Trời thì Thánh Linh sẽ dạy dỗ mình các bạn. Phung phí hết 3 năm trường đó các bạn. Khi chúng ta làm cái gì cho Chúa thì chúng ta phải hỏi Chúa. Chúng ta mắc nợ với Chúa, rồi chúng ta phải trả. Tại vì nợ của Chúa rất là lớn các bạn ơi. Nợ của Chúa là nợ linh hồn của chúng ta. Nếu không có Chúa cứu chúng ta thì chúng ta đi địa ngục. Chúa Giê-xu đến mà tìm chúng ta thì chúng ta mắc nợ với Chúa cả nguyên cuộc đời của chúng ta. Nếu chúng ta nhìn là chúng ta mắc nợ với Chúa thì chúng ta phải trả, mà trả hoài không hết. Đó là cái cách mà chúng ta nhìn để chúng ta hạ mình xuống. Đừng có lên mình kiêu ngạo mà nghĩ là tất cả những gì tôi làm được là tôi, tôi, tôi, tôi.

Khi cái tôi của mình người ta tâng bốc mình lên chừng nào là mình nguy hiểm. Mình chết với cái lời của người khác các bạn. Phải tránh xa và phải bỏ ra ngoài những cái lời khen tặng của người ta đi. Hạ mình xuống, càng hạ mình chừng nào là càng đi lâu với Chúa chừng nấy. Đi ra đánh trận là phải hạ mình và bò sát đất các bạn ơi. Khi chúng ta đứng dậy là chúng ta chết. Mà chúng ta ham đứng dậy đó cho mọi người thấy, tại vì chúng ta là những cái người lãnh đạo, chúng ta là những người captain cho Chúa đây. Đứng dậy cho mọi người thấy. Bò sát với đất, không ai thấy hết trơn á. “Tôi là lãnh đạo nè, phía sau tôi có một đám rất là đông nè, đứng lên cho mọi người thấy cái mặt của mình” là chết hồi nào không hay. Quỷ nó đánh chết mà mình chết tâm linh không biết được các bạn ơi. Mạng sống của mình, xác thịt mình còn đó mà tâm linh mình đã chết rồi. Mà ai nói mình là mình cãi cho được. Tại vì mình là người lãnh đạo mà, không ai nói mình té được đâu. Té ngã tâm linh không bao giờ người nào chấp nhận. Rất là nguy hiểm cho linh hồn của chúng ta.

Đây chưa nói, nếu con mắt của bên hữu của ngươi xui cho ngươi phạm tội thì móc mà quăng nó cho xa. Cái này là bao nhiêu người là bị là cám dỗ, tà dâm là bị con mắt hết các bạn. Khi các bạn mà nhìn một cái gì mà các bạn nhìn lần thứ hai là các bạn đã phạm tội tà dâm với người đó rồi. Nhất là những người đàn ông, rất là khó tránh các bạn. Thân thể của người đàn bà làm cho người đàn ông vấp phạm. Đi ra rồi thấy: “Bà này có cái thân thể bà đẹp quá chừng ha, đẹp hơn vợ mình ha.” Nhìn, không nhìn cái mặt mà nhìn cái thân thể là đã phạm tội tà dâm với con người đó rồi. Kinh khủng lắm các bạn. Khi mình nhìn lần thứ hai là mình chết.

Vua Đa-vít đã có cả trăm cung phi mỹ nữ trong cung điện của ông. Bao nhiêu người đẹp đẽ chứ ông mới chọn chứ, nhưng mà đi chọn một người vợ của người ta là tại sao? Người ta đã có vợ, có chồng rồi, mà lại mê, mà đi giật, đi cướp vợ của người ta, giết chồng người ta. Ông nhìn hai lần, ba lần, bốn lần, mỗi ngày ông biết bà đó tắm giờ nào giờ nào là ông đi lên ông dòm. Đó, cái đó mới là cái chết của con người. Nếu mà ông ăn năn, ông nói: “Thôi đồ quỷ, tao có cả trăm cung phi mỹ nữ rồi, đẹp hơn cái bà này nhiều, không lên dòm nữa,” thì ông đâu có phạm tội như vậy. Đó là con mắt các bạn. Nhưng mà ổng ăn năn, rồi ổng trả giá một cách kinh hồn.

Có tội là phải trả giá các bạn ơi. Đừng có ỷ lại là mình không trả giá những cái tội của mình làm. Rồi cứ phạm tội là ăn năn không sao. Cứ phạm tội là ăn năn không sao. Trả giá kinh hồn các bạn ơi. Chính tôi đã bị trả giá rất là nhiều. Mà cái lúc mình trả giá, mình nói: “Chúa ơi, tại sao mà con theo Chúa mà con bị như vậy, như vậy, như vậy?” Có tội là phải đền tội. Đền tội, cái tội chết thì Chúa tha, nhưng cái tội sống phải trả. Rất là nguy hiểm. Bởi vậy chúng ta phải đề cao cảnh giác, không để cho cái tội nó ngắm vô chúng ta. Chúng ta phải trả giá, nguy hiểm cho linh hồn, cho thân xác của chúng ta. Thân xác bệnh tật là tâm linh tội lỗi. Nó là như vậy đó các bạn. Đừng có nghĩ là: “Chúa thử thách tôi. Tôi bệnh tật là Chúa cảnh báo rồi, Chúa thử thách tôi tại vì tôi… Chúa muốn cho tôi trải qua kinh nghiệm đau khổ để mà tôi học hỏi được những cái sự đau khổ của người khác.” Đó chỉ là biện luận cho mình. Hãy hạ mình xuống, ăn năn, khóc lóc: “Chúa ơi, con làm sai. Con phải trả giá. Xin Chúa rút ngắn cái thời gian trả giá cho con ngắn lại, đừng để cho nó kéo dài.” Chấp nhận thì Chúa mới thương xót và phục hồi các bạn. Con đường đó tôi đã đi qua.

Tôi không mắc cỡ mà chia sẻ cho các bạn biết. Bởi vậy Chúa mới nói: thà chịu một phần thân thể của… Bởi vậy Chúa mới nói: thà chịu một phần thân thể của người phải hư còn hơn là cả thân thể vào địa ngục đời đời. Rồi nếu mà người để vợ mà không phải vì cớ ngoại tình thì người ấy làm cho người vợ mình ra người tà dâm. Cái vụ mà ly dị là một người tà dâm. Người chồng hay là người vợ tà dâm. Chúng ta không thể sống chung với một cái người tà dâm được. Con đường đó tôi đã đi qua. Nó, cái lòng của nó là coi mình là một cái người thù. Kỳ đà cản mũi, nó muốn giết mình, các bạn ơi. Không thể nào sống chung với một người đàn ông hay đàn bà tà dâm là phải đi ra thôi. Ly dị Chúa cho phép. Cái người kia là phạm tội tà dâm. Khi mình ăn ngủ với một người tà dâm thì mình cũng bị phạm tội tà dâm như người đó luôn. Cái linh tà dâm của người đó nó nhảy qua mình. Phải biệt riêng ra, không để cho cái linh tà dâm của người đó nhảy vào mình được. Chúa biểu mình phải đi ra.

Còn cái vụ mà thề dối, Chúa dạy chớ thề dối. Nhưng đối với Chúa, phải giữ vẹn lời thề của mình. Thà mình đừng có thề, đừng có nói gì hết. Giữ yên lặng. Mình thề cái gì là mình mắc tội với cái lời thề của mình, các bạn. Mấy người đời người ta hay thề đủ thứ chuyện. Cái lúc mình chưa tin Chúa, mình cũng thề: “Tôi mà có làm cái đó là cho trời đánh thánh đâm đi.” Mấy người đó họ mở miệng ra, họ nói như vậy. Thì tại sao mà có một số người đang đi là trên trời xét đánh cái rầm. Chết. Họ thề thốt mà họ không biết. Khi mà mình, ai hỏi mình gì, mình không có cần hãy nói “có” hay “không”, hay là giữ yên lặng. Mình có quyền không nói gì hết. Hỏi bà có làm đó không? Khi kẻ thù muốn kết án mình, nói có cũng không được, nói không cũng không được. Mình nói không, người ta cũng không tin mình. Mình nói có, thì mình nhận tội trước mặt mọi người thì mình mắc cỡ.

Nhưng mà khi mà bắt quả tang thì thà mình nói: “Có, tôi làm. Tôi có lỡ làm. Bữa đó tôi đói quá, tôi thấy cái bánh, tôi đói bụng, tôi có ăn cắp của bà, tôi ăn. Ăn lỡ rồi xin bà tha lỗi cho tôi.” Nói một tiếng như vậy không sao các bạn. Người đời người ta chấp nhận những người đói đi ăn cắp. Cái bụng nó đói thì nó cai trị. Cái tai thì người nào mà đã đói rồi thì biết. Ăn cắp, lỡ ăn cắp. Tại vì tôi đói quá, tôi ăn cắp. Bữa đó tôi mắc nợ, người ta đòi nợ, xiết nợ tôi. Tôi không có tiền, tôi phải bị đuổi ra khỏi nhà. Thì tôi có lỡ tôi lấy tiền của bạn, nhưng mà tôi sẽ đền lại cho bạn. Chấp nhận và đền bù. Không sao hết, các bạn.

Về tài sản của người khác, mình đền bù gấp hai là người ta vui. Ví dụ bữa đó tôi lỡ tôi lấy bạn 100 ngàn. Tôi đói bụng quá nhưng mà bạn biết được. Thôi bây giờ tôi trả lại cho bạn gấp hai, 200 ngàn. Ôi, người ta mừng thôi là mừng. Mình phải đền bù. Có làm thiệt hại người khác thì mình trả lại với cái số tiền lời thì người ta rất là vui mừng, mà cái tội của mình được tha thứ. Không chối cãi, không chạy tội, chạy trốn vì cái danh dự của mình. Mình sẽ đi địa ngục, các bạn. Con người ta chết vì cái danh dự của người ta. Họ nói: “Tôi có làm, nhưng mà tôi không dám nói đâu. Tôi nói là mất cái danh dự của tôi.” Làm sao? Danh dự của tôi đâu có mua được có bao nhiêu tiền đó sao?

Họ về họ nói với nhà: “Bữa đó mình đi, cái mình thấy cái ông đó, ông làm rớt xuống cả mấy trăm ngàn, không kêu ông lại để ông lượm, nhưng tui lượm lấy bỏ túi. Cái chuyện đó xảy ra rất là nhiều các bạn. Mình biết người đó làm chủ cái số tiền đó mà mình lấy cũng kể như là mình ăn cắp tiền rồi các bạn. Quỷ nó làm đủ trò để nó cám dỗ chúng ta. Nhưng chúng ta đừng có vì đồng tiền mà mất linh hồn.

Nếu mà ngày xưa mình không biết Chúa, mình có lỡ như vậy, mình có lấy, mình biết cái tiền của người đó mà giờ mình không biết đâu, mình phải đền bù lại cho Chúa á, thì ok. “Chúa ơi, con có lấy, thấy người đó rớt xuống 500 ngàn, con biết người đó mà con lỡ con lấy, con bỏ túi rồi. Bây giờ không biết người đó đâu, thì ngày hôm nay con lấy cái số tiền đó, con dâng lại cho Chúa á. Cộng với một chút tiền lời. Xin Chúa tha tội cho con và chấp nhận những cái của lễ của con. Con có làm sai. Kể từ ngày hôm nay con không làm chuyện đó nữa.”

Đức Chúa Trời rất là đẹp lòng các bạn. Thì đó cũng là mặc khải. Những cái bài mặc khải Chúa dạy chúng ta sống như vậy. Nhưng mà cái Kinh Thánh thì không có nói, nhưng mà những cái tội nhỏ nhoi như vậy, nó cướp chúng ta đi địa ngục. Nguy hiểm cho linh hồn của chúng ta.

Chúa mới nói: Ai vả bên má phải, thì hãy đưa má bên kia cho họ vả luôn. Ai kiện người đòi lột cái áo vắn, hãy để cho họ lấy luôn cái áo dài nữa. Nếu ai muốn bắt ngươi đi một dặm đường, thì đi hai dặm đường với họ. Ai xin của ngươi, hãy cho. Ai mượn của ngươi thì đừng chối.

Khi người ta thiếu thốn, người ta cần, Chúa biết. Còn mình để cho người ta lạm dụng mình, là mình là người ngu dại. Những người người ta giàu có, người ta thấy mình tử tế, tốt, người ta cứ tới nhà mình, người ta cứ xin xỏ, lấy hết cái này tới cái kia, tới cái nọ. Mình cứ nói: vét, vét, vét, vét hoài. Cái đó là mình làm nhục nhã danh Chúa. Mình không có làm sáng danh Chúa, các bạn.

Họ về, họ cười. Họ nói: “Cái thằng ngu! Thằng đó nó có Chúa mà. Tao đạp trên đầu trên cổ nó, tao lấy hết đồ đạc của nó mà nó để im ru. Nó ngu, nó để cho tao lấy hết. Tao lại nhà nó, tao xin cái gì nó cũng cho, xin cái gì nó cũng cho hết trơn. Cái nhà của nó, đồ đạc trong nhà của nó thành đồ của tao hết trơn à.” Họ về, họ nói như vậy đó các bạn.

Ngày xưa tôi cũng thật thà. Ai lại xin gì tôi cũng cho, gọi là người thật thà. Thật thà là cha của cái thằng dại, là cái thằng ngu. Khi người ta thiếu thốn, người ta cần, mình biết. Cái người đó giàu có hơn mình mà lại xin mình. Mình nói: “No.” Nó lạm dụng. Nó biết mình là người có Chúa, thật thà, nó lại, nó lạm dụng mình, phun miếng mặt mình, nó còn cười Chúa của mình đó, các bạn.

Chúa mới nói mình phải khôn ngoan như con rắn, mà đơn sơ như con chim bồ câu là như thế đó. Khi Thánh Linh của Chúa nói cho mình biết là cái thằng này nó lạm dụng con, phải nói “No” với nó, là mình phải dám nói “No” với nó. Đừng có vì sợ nó giận, mất người bạn, mà mình không dám nói “No” với nó. Có nghĩa là mình là cái người thỏa hiệp với thế gian, thỏa hiệp với quỷ Satan. Nó đưa quỷ Satan tới nhà mình để mà nó cám dỗ mình, làm theo ý của nó.

Một cái số người, nó ăn cắp cái thì giờ của mình rất là nhiều, các bạn. Chính tôi đã bị một số người. Quỷ nó tới, nó đưa người tới, nó ăn cắp thì giờ của tôi, ăn cắp giờ của Chúa, ăn cắp giờ nghỉ ngơi của tôi. Nó không ăn cắp tiền được thì nó ăn cắp giờ của mình, làm cho mình bận rộn, suy nghĩ nó hoài. Mà nói cái gì ra là nó cãi, mà nói ra nó không nghe, nó cãi với mình. Tôi nói: “Bạn hỏi tôi mà tôi cho bạn cái giải đáp mà bạn cãi, bạn theo ý của bạn, bạn hỏi tôi chi?” Cúp luôn. Nó gọi lại “reng reng reng reng”… không trả lời. Mất thì giờ của mình. Vô ích.

Chúa biểu là đừng có bắt điện thoại nghe. Là tôi ngừng. Tôi không bắt điện thoại nữa. Tôi cười trong bụng. Tôi nói cảm ơn Chúa. Là… Con đã cúp với một cái người. Của quỷ Satan nó đưa tới. Làm mất thì giờ của con. Thà con để thì giờ đó con ngủ. Cho nó khỏe. Cái đền thờ của Đức Chúa Trời cần phải dưỡng sức. Và phải ngủ. Ăn ngủ các bạn ơi. Các bạn làm mà các bạn phí sức khỏe của các bạn. Vì những cái con quỷ nó đưa người tới. Rồi chúng ta không có thì giờ ăn. Chúng ta không có thì giờ ngủ. Nó cười chúng ta là cái đồ ngu. Rồi chúng ta bệnh tật.

Đền thờ của Đức Chúa Trời cần phải chăm sóc nó các bạn. Thân thể của chúng ta. Đền thờ của Đức Chúa Trời cần phải chăm sóc nó. Cho nó ăn và cho nó ngủ đúng. Phải đủ giờ. Thí dụ như buổi tối thì chúng tôi… chăm sóc người, ban ngày tôi phải ngủ bù lại để cho nó lợi sức. Chứ không phải là tôi thức ngày thức đêm rồi hai ba ngày tôi không ngủ để tôi chăm sóc người khác mà thân xác của tôi tơi bời qua lá hết. Đền thờ của Đức Chúa Trời cần chăm sóc đó các bạn. Chúng ta phải nên nhớ rằng thân thể của chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời. Nguy hiểm cho chúng ta khi của chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời. Nguy hiểm cho chúng ta khi cả thù nó lợi, nó lạm dụng, nó ăn cắp thì giờ của chúng ta để cho chúng ta, thân thể chúng ta yếu mỏng mà hư hại đền thờ của Đức Chúa Trời.

Các ngươi phải nên trọn vẹn. Các bạn biết trọn vẹn. Trọn vẹn là không chỗ trách được. Kinh khủng chưa. Các bạn phải hỏi: Thánh Linh ơi, con có làm cái gì Thánh Linh cáo trách con. Con sẽ vâng lời. Con muốn được trọn vẹn trong Thánh Linh của Ngài. Khi các bạn hỏi thì các bạn sẽ nghe. Thánh Linh sẽ nói: con làm cái này sai nè, con làm cái này sai nè, con làm cái này sai nè. Lấy cái viết viết ra và ăn năn. Rất là nhiều chuyện sai các bạn ơi, các bạn không có thấy được. Nhưng mà Thánh Linh của Đức Chúa Trời nhắc chúng ta thì chúng ta thấy. Ồ, cái chuyện nhỏ như vậy mà Chúa ghi sổ. Chúa nói nhỏ lớn gì tội bằng nhau. Cái chuyện nhỏ xíu mà Chúa cũng ghi sổ nữa.

Đi ngoài đường con thấy một đồng bạc người ta bỏ ngoài đường. Con lượm con bỏ túi. Nhưng mà Chúa không cho mình đi lượm các bạn. Khi chúng ta đói, chúng ta không có tiền, thì chúng ta có quyền lượm, chúng ta mua bánh, chúng ta ăn. Nhưng mà chúng ta có đủ tiền bạc rồi. Thì thấy tiền, có thể mình lượm cái đó, mình đem cho cái người nghèo thì cũng tốt. Mình thấy chúng ta có cái lòng tham lam, ích kỷ. Ngày nay có một số quỷ Satan nó lấy tiền, nó làm bùa bỏ ngãi trong đó. Nó vứt tiền đầy, vứt như rác. Rồi ai mà lượm đồng tiền đó là đem quỷ vào nhà. Kinh khủng chưa. Quỷ Satan bây giờ nó bày đặt ra cái trò đó. Là nó nói là cái tiền đó là của nó. Mình đem những cái gì của quỷ vào nhà.

Nếu mà mình có hỏi: Thánh Linh ơi, thấy 500 ngàn đồng đây, con lượm được hay không? Thì Thánh Linh nói: ok, con lấy đó con xài được. Ok. Khi mà Thánh Linh nhắc nhở cho mình: cái tiền đó là của quỷ đó, con đừng có lấy nha. Thì mình phải biết vâng lời các bạn. Mình làm những cái gì, mình có quyền mình hỏi: Chúa ơi, con làm này được không?

Có người, người ta cho một cái bánh rất là ngon. Một cái nải chuối rất là ngon. Nhưng mà nó đã cúng quỷ rồi nó đem cho mình. Những cái người ngoại mình không biết được. Hỏi: Chúa ơi, cái nải chuối này người ta có cúng hay không vậy? Chúa cho con ăn được hay không? Thì Chúa nói: cái đó nó cúng của quỷ Satan á, nó cúng rồi, thôi con đừng có ăn. Thì mình phải biết vâng lời.

Tại vì Thánh Linh của Chúa thấy hết công việc. Còn con mắt của mình nó bị không có thấy được. Nhưng mà linh của Đức Chúa Trời nhìn thấu hết tất cả. Nhìn tấm lòng của mình còn được. Chứ không có thấy là nhìn người ta cúng để mà người ta đem lại, người ta ám hại mình, để cho mình ăn vô rồi mình bệnh hoạn, mình ói, mình mửa. Quỷ nó nhảy vào lòng mình. Nhiều, nhiều người, nhiều người đi mua ngoài chợ mà những cái nải chuối người ta đã cúng xong, người ta đem ra ngoài chợ người ta bán lại người ta lấy tiền. Nhưng mà nếu mà mình có mua ngoài chợ, mình đem về mình thánh hóa thì mình ăn thì ok, tại vì mình bỏ đồng tiền ra mình mua.

Còn những cái gì mà người ta đem cho mình mà mình thấy nó tốt, người ta cúng quỷ là người ta đem, người ta làm cho mình vấp ngã. Thì mình hỏi Chúa, Thánh Linh sẽ chỉ cho mình. Có tiếng nói của Chúa ngay liền khi mà người ta đem tới, các bạn coi chừng cái đó có đồ của quỷ. Mình chưa có hỏi là Thánh Linh đã nhắc mình rồi. Tuyệt vời lắm khi mà mình sống với Thánh Linh. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút là Thánh Linh báo tin cho mình. Trước khi mình hỏi là có nghe cái tiếng của Chúa báo tin cho mình rồi. Thánh Linh báo tin cho mình trước khi mình hỏi là có nghe cái tiếng của Chúa báo tin cho mình rồi.

Khi cái đồng tiền ở đó mà đừng có lượm cái tiền đó nha. Mình nghe cái tiếng như vậy là mình phải vâng lời. Thánh Linh, có thiên sứ của Đức Chúa Trời đi theo mình, nói cho mình biết tất cả mọi sự. Được sự bảo vệ của Thánh Linh là khi chúng ta là những con người thánh sạch. Đi tới đâu là có lửa theo và có Chúa bảo vệ là mình phải biết lắng nghe. Chúa rất là tuyệt vời các bạn. Chúng ta cảm ơn Chúa. Chúng ta là con của Đức Chúa Trời. Chúng ta sống trên đất này mà chúng ta không phải là người của thế gian. Chúng ta là người của thiên đàng. Có một cái sợi dây liên lạc, dấu hình của chúng ta với Chúa cho nước thiên đàng. Chúng ta làm cái gì thì có cái sợi dây thì quỷ nó muốn phá chúng ta là Chúa có sợi dây kéo chúng ta ra khỏi những cái nguy hiểm. Nó làm bẫy vò thì có Chúa kéo chúng ta ra khỏi những cái nguy hiểm, những cái bẫy dò của Sa-tan. Tuyệt vời lắm khi chúng ta là con của Đức Chúa Trời hằng sống.

Chúng ta phải cẩn thận, kẻo chúng ta mất Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Chúng ta làm buồn là chúng ta mất Thánh Linh của Chúa. Khi chúng ta mất thì chúng ta biết liền. Ủa, người của con sao bệ rạc, nặng nề quá? Ăn rồi muốn ngủ, mà muốn ăn không, mà không muốn làm gì hết. Ủa, Chúa ơi, con làm gì sai mà sao mà người của con bệ rạc lạ, không có giống như những ngày khác? Chúa chỉ chúng ta. Chúng ta ăn năn rồi chúng ta được trở về vị trí như cái lúc chúng ta chưa phạm tội các bạn. Phạm tội là biết liền à. Rất là… con người mỗi sống mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút theo Chúa là nó tuyệt vời lắm các bạn. Không có một cái gì mà quý bằng khi chúng ta dứt hết tất cả những cái gì chúng ta có, mà chúng ta biến thành một cái người tâm linh. Chúng ta bay nhảy nhẹ nhàng giống như con bướm bay lượn trong cái tâm linh của mình, nói chuyện với Chúa và ước những cái gì được cái đó. Ước những cái gì được cái đó. Nét mặt của chúng ta có sự sống động. Chúng ta là những con người sống động.

Những người xung quanh ta, họ bảo: “Bà có bí quyết gì vậy? Bí quyết gì mà sao sống trên trần gian này mà không thuộc về thế gian? Tôi thấy bà khác hơn, không giống ai. Tôi nhìn bà mà tôi không thấy… không ai giống bà hết trơn.” Ngộ vậy á. Họ nhìn mà họ không biết bí quyết gì, nhưng mà họ hỏi chúng ta thì chúng ta nói về Chúa Giê-xu cho họ. Cảm ơn Chúa là Chúa cho bài học của chúng ta ngày hôm nay rất là tuyệt vời. Các bạn nhớ và các bạn tìm Thánh Linh của Đức Chúa Trời trước, đừng có đi tìm con người. Đừng có vô những cái phòng mà nghe người ta giảng, nghe lỗ tai bên này lọt ra bên kia.

Chính tôi đã ngồi mòn ghế nhà thờ, đi tìm Chúa trong những bài giảng, những người mục sư. Ông nào tôi cũng theo, sách nào tôi cũng đọc. Sách ông nào làm chứng cái gì hay, gì nói gì hay là tôi cũng nghe, tôi cũng đọc. Tôi đi tìm Chúa mà tôi đi tìm trong vòng loài người. Tôi tìm mất bao nhiêu năm. Tôi còn muốn vào trường thần học để mà học để mà biết thêm về Chúa. Tôi apply mấy trường thần học, người ta bỏ tôi ra hết. Nếu mà tôi đã được nhận vào trường thần học, ngày nay tôi cũng như cái máy như mấy người kia vậy các bạn. Cái sự ngu dại của con người là đi tìm loài người.

Chúa nói: “Tại sao con, Ta đây, con không đi tìm? Con đi tìm ai? Ta đây! Ta đây! Con vào phòng riêng, đóng cửa lại, cầu nguyện, ăn năn với Chúa thì Ta là cái Đấng đã tạo dựng ra con. Tại sao con không đi tìm? Con đi tìm loài người, con đi tìm mục sư, con đi tìm tất cả. Họ là con người. Có thể bữa nay họ rất là hay, họ là một người thánh sạch. Ngày hôm sau họ là một người tội nhân. Họ không ăn năn có nghĩa là họ vẫn còn là một người tội nhân. Cho đến khi họ ăn năn họ mới trở lên một người của Chúa.”

Con người là đi, là té, là vấp ngã. Ngày hôm nay họ thánh, ngày mai họ là một cái người trần tục. Không thể nào kéo dài được cái sự thánh sạch nếu mà họ không giữ mình và không biết ăn năn. Con người vẫn là con người. Khi mà họ ăn năn, họ mới trở nên thánh sạch các bạn. Chúng ta cũng vậy. Các bạn thấy hôm nay tôi khác, nhưng mà ngày mai tôi khác. Các bạn không biết được tương lai của một con người đâu. Hôm nay các bạn thấy tôi, nghe tôi nói rất là hay, mai mốt tôi nói ra toàn là xác thịt không. Các bạn biết phân biệt các thần là các bạn nhìn thấy: “Cái bà này nói bậy, hôm nay bà nói toàn xác thịt không.” Thánh Linh của Chúa ở trong lòng các bạn sẽ nói những cái gì mà tôi nói có đúng hay là sai.

Bởi vì tôi mới nói: “Đừng có theo tôi.” Tôi giúp cho các bạn, mỗi người tự đứng trên đôi chân của mình và có Chúa Thánh Linh. Mỗi người phải tự đi một mình với Chúa, không có đi chung với những người khác, không có đi theo loài người. Tôi chia sẻ là tôi nói để cho các bạn biết, biết được con đường của tôi đi như thế nào, mà các bạn copy là tôi nói đúng. Kinh nghiệm bản thân, mỗi người phải tự kinh nghiệm bản thân mà đi với Chúa, chứ không có bắt chước và cũng không có nghe mà làm theo được các bạn ơi. Thánh Linh của Chúa là cái người thầy.

Các bạn không có thể nào bắt chước Chúa Giê-xu được khi không có Thánh Linh của Chúa ở cùng các bạn là các bạn không thể nào bắt chước Chúa Giê-xu được. Đó là một cái sự sống động từ ở bên trong con người hành động ra tới ngoài, khi các bạn là robot của Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Phải làm con robot cho Chúa. Khi các bạn dẹp cái tôi các bạn, đi ra khỏi cái tôi của các bạn, các bạn để Thánh Linh của Chúa ngồi trên cái ngôi vàng, cái ngai vàng trong lòng các bạn, thì Thánh Linh sẽ hành động.

Và mỗi người đều giống nhau tại vì họ có cùng Thánh Linh. Khi các bạn khác linh là nhìn thấy là biết liền. Nói chuyện không ăn khớp, không bao giờ mà hạp với nhau được. Tại sao các bạn vào nghe tôi mà các bạn đồng ý, là tại vì Thánh Linh ở trong lòng các bạn làm chứng rằng tôi có cùng với Thánh Linh với mình. Chứ không phải là các bạn đui mù, các bạn mù quáng mà nghe theo tôi. Tôi nói gì nói, nói bậy nói bạ mà cũng nghe. Không. Được biết phân biệt các thần là các bạn biết là: “Tôi nói gì là thánh linh trong bạn làm chứng rằng tôi nói đúng.”

Khi nào mà tôi mà té ngã, mà biến thành xác thịt rồi, thì các bạn giúp cho tôi giùm: “Hello, mấy bữa nay cô toàn nói là xác thịt không.” Để cho tôi ăn năn. Mỗi người phải giúp với nhau để mà sống còn với quỷ Sa-tan. Cảm ơn Chúa. Mấy ngày mai các bạn thấy bạn H. đi vô nói này nói kia, các bạn cũng giúp cho H. Tìm Chúa, đừng có tìm loài người. Ông mục sư nào cũng là con người. Tôi cũng là con người. Hễ làm con người thì còn té ngã. Hôm nay đi đứng tốt, ngày mai là xác thịt. Các bạn là con người, các bạn tự nhận biết rồi.

Lúc mà mình té là mình bịnh tơi bời hoa lá. Quỷ nó đánh mình tơi bời, đủ thứ bệnh. Mà cái lúc mình bịnh, mình còn lên, mình kiêu ngạo càng nhiều hơn là cái lúc mình không có bịnh. Phải biết hạ mình xuống. Ăn năn với Chúa thì Chúa sẽ đưa mình ra khỏi bệnh tật. Đừng có đi tìm bác sĩ trước các bạn ơi. Bệnh cái là đi tìm bác sĩ. Bệnh cái là đi tìm bác sĩ. Bệnh phải vào phòng riêng, đóng cửa lại, kiêng ăn, cầu nguyện. Hỏi: “Chúa ơi, con làm gì sai?” Thánh Linh của Chúa sẽ nhắc mình đó.

Mà con người của mình khi mà mình té ngã rồi là mình bịnh là mình đi tìm bác sĩ, mình không bao giờ… mà con người của mình khi mà mình té ngã rồi là mình bịnh là mình đi tìm bác sĩ, mình không bao giờ nghĩ tới Chúa được. Nó bịt mắt của mình vậy đó. Khi mà bác sĩ bó tay rồi, mình mới chạy tới Chúa. Tôi đã bịnh không biết bao nhiêu lần mà toàn là khi nào bác sĩ bó tay, tôi mới chạy tới Chúa. Đó là con người xác thịt ngu dại như vậy. Học không biết bao nhiêu bài học mà cũng vẫn chưa có nhớ được.

Khi mình bịnh là mình phải chạy kiêng ăn, cầu nguyện, tìm kiếm Chúa trước. Đừng có đi tìm bác sĩ trước. Phải nhớ như vậy, không là con quỷ nó xóa những cái lời đó ra khỏi mình để cho mình đi tìm bác sĩ trước. Tôi nói cũng hơi nhiều. Tới đây thì xin tạm ngưng để mà cho các bạn suy nghĩ, và các bạn tìm những cái gì mình có làm sai. Thì xin Thánh Linh của Chúa nhắc nhở mình để mình làm cho đúng con đường của Chúa.

Con đường của Chúa rất là dài, khó nhưng mà thực hiện được khi Thánh Linh của Chúa ở trong người mình. Mình làm một cách dễ dàng. Còn khi mà không có Thánh Linh, làm buồn Thánh Linh rồi, mình làm đi con đường rất là khó khăn. Hoặc là mình chưa có nhận lãnh Thánh Linh, mình đi mình thấy rất là khó khăn, không có thể làm được. Nhưng với Chúa thì chúng ta làm được tất cả. Thánh Linh làm Đền Thờ trong con người chúng ta là chúng ta làm được tất cả mọi sự. Chúng ta coi kẻ thù của chúng ta, chúng ta cầu thay cho kẻ thù chúng ta được. Cảm ơn Chúa.

Giờ này để tôi cầu nguyện dâng những cái lời của chúng ta học cho Chúa. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, con cảm tạ ơn Ngài vì Ngài đã cho chúng con học một bài học một tiếng đồng hồ qua được tốt đẹp. Và xin Ngài gìn giữ những lời này trong mỗi tâm linh của chúng con. Đừng để cho chúng con quên những cái gì chúng con học. Xin Ngài gìn giữ và cho chúng con biết áp dụng và làm theo để mỗi người chúng con càng ngày càng được giống như Chúa Giê-xu. Chúng con được hưởng nước thiên đàng. Chúng con cảm tạ ơn Cha.

Con xin cho mỗi người chúng con được ngủ một giấc ngủ bình an đêm hôm nay, và xin Thánh Linh của Ngài cáo trách. Có tội lỗi nào chúng con đã lỡ lầm thì xin Thánh Linh của Ngài nhắc nhở cho chúng con để ăn năn hầu chúng con được trọn vẹn như Chúa của chúng con được trọn vẹn. Con cảm tạ ơn Cha. Con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.

BÀI GIẢNG TÓM TẮT:

Tôi đã chứng kiến con người dễ dàng binh vực người thân sai trái, thậm chí làm chứng gian để bảo vệ họ, chỉ vì đó là anh em ruột. Nhưng Chúa dạy tôi phải sống theo lẽ công bình. Tôi chọn đứng về phía sự thật, dù bị người nhà chửi mắng, bị coi thường, nhưng tôi biết tôi làm đúng theo Lời Chúa. Làm chứng gian là một tội gớm ghiếc trước mặt Đức Chúa Trời. Chúa phán rõ: nếu sự công bình của các ngươi không trỗi hơn người Pha-ri-si thì chẳng được vào Nước Trời.

Tôi từng sống giả hình, giống như người Pha-ri-si. Tôi tô điểm vẻ bề ngoài, đóng vai một con chiên thánh thiện vào ngày Chúa Nhật, nhưng cả tuần sống theo xác thịt. Tôi từng nghĩ chỉ cần đi nhà thờ là đủ, nhưng Chúa chỉ cho tôi thấy: nếu tôi không sống thật mỗi ngày, tôi đang tự lừa dối chính mình.

Từng phút, từng giây, ma quỷ theo dõi tôi. Một ánh mắt ham muốn cũng đủ khiến tôi phạm tội tà dâm. Tôi nhớ về một mục sư đã bị Chúa đưa xuống địa ngục vì tội đó, chỉ vì ông ta nhìn một cô gái với lòng ham muốn. Tôi rút ra bài học cay đắng: ăn năn không chỉ là miệng nói, mà là thay đổi thật sự trong tâm linh. Phải để Thánh Linh cáo trách tôi từng giây từng phút. Tôi không được để một giây phạm tội mà không ăn năn.

Tôi từng là người phục vụ nhà thờ bằng những việc đẹp đẽ, cắm hoa, làm đẹp bên ngoài, nhưng trong lòng tôi ham danh tiếng. Chúa phán: “Con làm vì tiếng khen, chứ không làm theo sự kêu gọi của Ta.” Chúa không gọi tôi để trang trí hội thánh mà để chữa lành, đuổi quỷ. Tôi sợ bị đuổi, nhưng rồi tôi chọn vâng phục Chúa. Và khi tôi rời khỏi nhà thờ, Chúa dùng tôi cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tôi nhận ra: mỗi chúng ta mắc nợ linh hồn mình với Chúa. Không có Chúa, chúng ta đã đi địa ngục. Tôi không thể khoe khoang bất cứ điều gì, bởi tất cả đều là bởi ân điển. Khi tôi hạ mình xuống, từ bỏ cái tôi, để Thánh Linh làm chủ, tôi bắt đầu sống giống như con robot của Chúa – Ngài bảo gì tôi làm nấy. Tôi trở nên nhạy cảm với sự dẫn dắt. Tôi không còn chạy theo tiếng khen, mà vâng phục từng sự nhắc nhở nhẹ nhàng từ Thánh Linh.

Có những lúc, tôi bị người ta lợi dụng, bắt tôi làm cái máy cho họ. Nhưng Chúa dạy tôi phân biệt: điều gì đến từ loài người, điều gì đến từ Ngài. Loài người tán tụng tôi để mưu cầu lợi ích riêng. Còn Chúa muốn tôi hi sinh để làm đúng ý Ngài.

Tôi từng trải qua những giai đoạn bị bệnh tật hành hạ, bị quỷ đánh. Tôi tưởng đó là thử thách, nhưng thật ra là hậu quả của tội lỗi. Tôi từng chạy đi tìm bác sĩ thay vì tìm Chúa trước tiên. Sau bao lần bị đòn tâm linh, tôi mới học được bài học: phải vào phòng riêng, kiêng ăn, cầu nguyện, xin Chúa chỉ ra nguyên nhân thật sự.

Tôi từng mong học thần học để hiểu biết Chúa. Tôi apply nhiều trường nhưng bị từ chối. Giờ tôi hiểu, nếu tôi được nhận, tôi cũng chỉ trở thành cái máy như bao người khác. Chúa muốn tôi vào phòng kín, ăn năn, và tìm kiếm Ngài. Ngài dạy tôi trực tiếp, Thánh Linh của Ngài là người thầy vĩ đại nhất.

Tôi đã từng sùng bái con người, đọc mọi sách của các mục sư nổi tiếng, nhưng họ chỉ là con người. Họ có thể thánh khiết hôm nay, nhưng ngày mai đã là người trần tục. Chúa dạy tôi phải đứng vững trên đôi chân thuộc linh của chính mình. Tôi phải học nghe tiếng phán của Thánh Linh. Khi Thánh Linh ở cùng tôi, tôi nói điều đúng, làm điều đúng. Khi tôi bị xác thịt xâm nhập, tôi nói bậy, làm bậy. Tôi cần anh em nhắc nhở, sửa sai tôi. Tôi cũng sẽ làm điều đó cho họ.

Khi tôi hạ mình xuống, tôi nhận thấy linh hồn tôi trở nên nhẹ nhàng, bay bổng như cánh bướm. Tôi nói chuyện với Chúa, ao ước điều gì thì điều đó đến. Tôi không còn thuộc về thế gian. Tôi biết tôi là công dân thiên đàng, tôi được bảo vệ bởi thiên sứ, tôi được cảnh báo mỗi khi có bẫy giăng trước mặt.

Tôi thấy Chúa cho tôi sự sống động. Người ta nhìn tôi và hỏi: “Bí quyết của bà là gì? Sao bà khác biệt vậy?” Tôi chỉ có một câu trả lời: “Là Chúa Giê-xu.” Tôi không đi tìm loài người nữa, mà tôi tìm Ngài.

Tôi dặn các bạn: hãy đi tìm Thánh Linh trước, đừng đi tìm con người. Đừng vào những phòng Zoom nghe giảng rồi lọt tai này qua tai kia. Tôi chia sẻ con đường tôi đã đi qua, để các bạn học từ đó, chứ không phải để bắt chước tôi. Mỗi người phải có hành trình riêng với Chúa, học từ chính Ngài, không từ con người nào khác.

Tôi nhấn mạnh: nếu không có Thánh Linh, các bạn không thể nào bắt chước Chúa Giê-xu. Chỉ khi Thánh Linh ngự trị, chúng ta mới sống được như Ngài. Tôi là một người từng đầy xác thịt, nhưng nhờ Thánh Linh, tôi thay đổi. Khi tôi giao ngôi vàng trong lòng cho Ngài, Ngài điều khiển tôi. Và những ai có cùng Thánh Linh, sẽ cùng một tiếng nói. Còn những người khác linh, nói chuyện sẽ thấy lệch, không hợp nhau.

Tôi cầu nguyện để các bạn không theo tôi, mà theo Thánh Linh. Tôi chỉ là người đồng hành, chỉ dẫn cho các bạn cách tìm kiếm Ngài. Khi tôi té ngã, các bạn hãy nhắc nhở tôi. Khi tôi sống theo xác thịt, hãy giúp tôi ăn năn.

Tôi khuyên: khi bệnh, hãy vào phòng kín cầu nguyện trước, đừng vội tìm bác sĩ. Hãy hỏi Chúa: “Con đã làm gì sai?” Vì bệnh tật nhiều khi là dấu hiệu cảnh báo tâm linh. Khi ăn năn thật lòng, Chúa sẽ phục hồi.

Tôi đã học được rằng: con đường theo Chúa khó, nhưng nếu có Thánh Linh, tôi sẽ đi được. Không gì là không thể với Ngài. Tôi có thể cầu thay cho cả kẻ thù của mình. Tôi thấy phép lạ trong đời sống mình, thấy sự sống động từng phút từng giây.

Tôi kết thúc bài giảng với lời cầu nguyện: xin Chúa nhắc nhở, cáo trách, phục hồi, và ban cho mỗi người chúng ta sự trọn vẹn trong tâm linh. Xin giữ lời Ngài trong lòng chúng ta, để không ai quên những điều đã học, và được nên giống như Chúa Giê-xu. Amen!