SÁNG THẾ KÝ 37-38: GIÔ SÉP BỊ MẤY ANH BÁN LÀM NÔ LỆ-GIU-ĐA THUA MƯU KẾ TA-MA

https://www.mediafire.com/file/ko3uuix4yllkm2d/Sa%25CC%2581ng_the%25CC%2582%25CC%2581_ky%25CC%2581_37-38.m4a/file

SÁNG THẾ KÝ 37-38: GIÔ SÉP BỊ MẤY ANH BÁN LÀM NÔ LỆ-GIU-ĐA THUA MƯU KẾ TA-MA

Sáng thế ký 37:
Giô-sép và các anh người
1Gia-cốp ở tại xứ của cha mình đã kiều-ngụ, là xứ Ca-na-an.
2Đây là chuyện dòng-dõi của Gia-cốp.
Giô-sép, tuổi mười bảy, chăn chiên với các anh mình; người đi kết bạn cùng con của Bi-la và con của Xinh-ba, hai vợ cha mình. Giô-sép thuật lại với cha các chuyện xấu của họ nói. 3Vả, Y-sơ-ra-ên thương-yêu Giô-sép hơn những con trai khác, vì là con muộn mình, nên may cho chàng một cái áo dài có nhiều sắc. 4Các anh thấy cha thương Giô-sép hơn bọn mình, bèn sanh lòng ganh-ghét, chẳng có thế lấy lời tử-tế nói cùng chàng được.
Chiêm-bao của Giô-sép
5Giô-sép có nằm chiêm-bao, thuật lại cho các anh mình nghe; họ càng thêm ganh-ghét nữa. 6Người nói rằng: Tôi có điềm chiêm-bao, xin các anh hãy nghe tôi thuật: 7Chúng ta đương ở ngoài đồng bó lúa, nầy bó lúa tôi đứng dựng lên, còn bó lúa của các anh đều đến ở chung-quanh, sấp mình xuống trước bó lúa tôi. 8Các anh người bèn đáp rằng: Vậy, mầy sẽ cai-trị chúng ta sao? mầy sẽ hành-quyền trên chúng ta sao? Họ càng ganh-ghét hơn nữa, vì điềm chiêm-bao và lời nói của chàng.
9Giô-sép lại nằm chiêm-bao nữa, thuật cùng các anh mình rằng: Tôi còn có một điềm chiêm-bao nữa: Nầy mặt trời, mặt trăng, và mười một ngôi sao đều sấp mình xuống trước mặt tôi! 10Chàng thuật chiêm-bao đó lại cho cha và các anh mình nghe; nhưng cha chàng quở mà hỏi rằng: Điềm chiêm-bao của mầy đó có nghĩa chi? Có phải tao, mẹ, và các anh mầy đều phải đến sấp mình xuống đất trước mặt mầy chăng? 11Các anh lấy làm ganh-ghét chàng; còn cha lại ghi-nhớ lấy điều đó.
Giô-sép bị các anh mình quăng xuống hố
12Các anh chàng đi chăn chiên của cha tại Si-chem. 13Y-sơ-ra-ên nói cùng Giô-sép rằng: Các anh con có chăn bầy chiên tại Si-chem chăng? Lại đây, đặng cha sai con đi đến chúng nó. Giô-sép đáp rằng: Có con đây. 14Y-sơ-ra-ên biểu rằng: Con hãy đi, xem thử các anh con ra sao, và các bầy chiên thể nào; rồi đem tin về cho cha hay. Vậy, từ trũng Hếp-rôn, người sai Giô-sép đi đến Si-chem. 15Có một người gặp chàng đi lạc trong đồng ruộng, liền hỏi và nói cùng chàng rằng: Ngươi tìm chi? 16Đáp rằng: Tôi tìm các anh tôi. Xin hãy chỉ giùm tôi họ chăn bầy chiên nơi nào. 17Người nói: Các anh ngươi ở đây đi rồi, vì tôi có nghe họ nói rằng: Ta hãy đi đến Đô-ta-in. Vậy, Giô-sép đi tìm các anh mình, gặp được tại Đô-ta-in.
18Các anh thấy chàng đi ở đàng xa, chưa đến gần, thì đã lập mưu để giết chàng. 19Chúng bèn nói nhau rằng: Kìa, thằng nằm mộng đến kia! 20Bây giờ, nào! Chúng ta hãy giết nó đi, quăng xuống một cái hố nước nào đó; đoạn ta sẽ nói rằng nó đã bị thú rừng xé ăn, rồi sẽ xem các điềm chiêm-bao của nó ra sao. 21Ru-bên nghe qua lời đó, liền giải-cứu chàng ra khỏi tay các anh mà rằng: Chúng ta đừng giết chết nó; 22lại tiếp: Chúng ta chớ nên làm đổ máu ra; hãy liệng nó trong cái hố nước nơi đồng vắng kia, và đừng tra tay vào mình nó. Người nói vậy, có ý muốn giải-cứu chàng khỏi tay họ, để trả chàng về cùng cha mình. 23Vừa khi Giô-sép đến gần các anh, họ bèn lột áo chàng, là áo có nhiều sắc đương mặc trong mình; 24rồi, bắt chàng đem quăng trong hố nước. Vả, hố khô-cạn, chẳng có nước.
Giô-sép bị bán cho dân Ích-ma-ên đem qua Ê-díp-tô
25Đoạn, họ ngồi lại ăn. Nhướng mắt lên chợt thấy một đoàn dân Ích-ma-ên ở phía Ga-la-át đi đến, trên lưng lạc-đà họ chở đầy thuốc thơm, nhũ-hương và một-dược đương đem đi đến xứ Ê-díp-tô. 26Giu-đa bèn nói cùng các anh em rằng: Giết em ta mà giấu máu nó, có dùng cho ta được việc chi? 27Hè! Hãy đem bán nó cho dân Ích-ma-ên và đừng tra tay vào mình nó; vì nó là em, là cốt-nhục của chúng ta. Các anh em đều nghe theo lời người nói. 28Vả, khi những lái-buôn Ma-đi-an đi ngang qua, các anh kéo Giô-sép lên khỏi hố nước, rồi bán chàng giá hai mươi miếng bạc cho dân Ích-ma-ên đem qua xứ Ê-díp-tô.
29Ru-bên trở lại hố; nầy Giô-sép đâu mất rồi; bèn xé áo mình, 30trở lại nơi các em mình mà nói rằng: Ôi! đứa trẻ đâu mất rồi! còn tôi, sẽ đi đâu?
Gia-cốp khóc, tưởng con út mình đã chết thiệt
31Các anh giết một con dê đực rồi lấy áo Giô-sép nhúng vào trong máu; 32đoạn, gởi cái áo nhiều sắc đó đem về cho cha mình và dặn nói rằng: Đây là vật chúng tôi đã kiếm được. Vậy, xin hãy nhìn coi, có phải áo của con trai cha chăng. 33Gia-cốp nhìn và nói rằng: Ấy là áo của con trai ta đó; một thú dữ đã xé-cấu nó! Quả thật Giô-sép đã bị phân thây rồi! 34Người xé quần áo mình ra, lấy bao quấn ngang hông, và để tang lâu ngày cho con trai mình. 35Hết thảy con trai, con gái hiệp lại an-ủi người, nhưng không chịu; bèn nói rằng: Ta để tang luôn xuống chốn âm-phủ cùng con ta! Ấy đó, cha Giô-sép khóc than chàng như vậy.
36Các lái buôn Ma-đi-an đem Giô-sép đến xứ Ê-díp-tô, bán cho Phô-ti-pha, quan thị-vệ của Pha-ra-ôn.

Sáng-thế Ký 38
Giu-đa và nàng Ta-ma, dâu mình
1Trong lúc đó, Giu-đa lìa xa các anh em mình, đến ở cùng một người A-đu-lam, tên là Hi-ra. 2Tại đó, Giu-đa thấy con gái của một người Ca-na-an, tên là Su-a, bèn cưới làm vợ, và ăn ở cùng nàng. 3Nàng thọ-thai, sanh được một con trai, đặt tên là Ê-rơ. 4Nàng thọ-thai nữa, sanh được một con trai, đặt tên là Ô-nan; 5lại sanh thêm một con trai, đặt tên là Sê-la. Vả, lúc vợ sanh-sản, thì Giu-đa ngụ tại Kê-xíp.
6Giu-đa cưới cho Ê-rơ, con trưởng-nam, một người vợ, tên là Ta-ma. 7Nhưng Ê-rơ độc-ác trước mặt Đức Giê-hô-va, nên Ngài giết người đi. 8Giu-đa bèn biểu Ô-nan rằng: Con hãy lại gần vợ anh con, kết bạn cùng nàng như em chồng, đặng nối dòng-dõi cho anh. 9Ô-nan biết rằng dòng-dõi nầy sẽ chẳng thuộc về mình, nên đương khi đến cùng nàng, thì làm rơi rớt xuống đất, để đừng sanh dòng-dõi cho anh. 10Nhưng điều người làm vậy không đẹp lòng Đức Giê-hô-va, nên Ngài cũng giết người luôn đi. 11Đoạn, Giu-đa biểu Ta-ma, dâu mình, rằng: Hãy về ở góa bên nhà cha con, cho đến chừng nào Sê-la, con trai cha, sẽ trở nên khôn-lớn. Vì người nói rằng: Chúng ta hãy coi chừng, e khi nó cũng chết như hai anh nó chăng. Ta-ma bèn đi về ở nhà cha mình.
12Ngày qua tháng lại, con gái của Su-a, vợ Giu-đa, qua đời. Khi đã nguôi lòng, thì Giu-đa đi cùng bạn là Hi-ra, người A-đu-lam, lên đến nơi mấy thợ hớt lông chiên mình, tại Thim-na. 13Người ta cho nàng Ta-ma hay điều đó mà rằng: Nầy, ông gia ngươi đi lên Thim-na đặng hớt lông chiên. 14Nàng bèn cởi áo góa-bụa mình ra lấy lúp che mặt, và bao-phủ mình lại, rồi ngồi trước cửa thành Ê-na-im, bên con đường đi về Thim-na; làm vậy là vì nàng đã thấy Sê-la khôn-lớn rồi, nhưng họ không gả mình cho chàng làm vợ. 15Giu-đa thấy nàng, cho là một kỵ-nữ, vì nàng che mặt, 16bèn lại gần mà nói rằng: Hãy cho ta đến cùng nàng; vì cớ người không biết nàng là dâu mình. Nàng đáp rằng: Người sẽ cho tôi món chi đặng đi đến cùng tôi? 17Đáp rằng: Ta sẽ gởi cho nàng một con dê con của bầy ta. Nàng hỏi: Người sẽ cho tôi một của chi làm tin, cho đến chừng nào sẽ gởi con dê? 18Đáp rằng: Ta sẽ cho nàng của chi làm tin bây giờ? Nàng đáp: Con dấu, dây và cây gậy của người đương cầm nơi tay. Người liền cho, đi lại cùng nàng; nàng thọ-thai vì người vậy. Đoạn, nàng đứng dậy mà đi, 19cởi lúp ra và mặc quần áo góa-bụa lại.
20Giu-đa cậy bạn A-đu-lam mình đem cho con dê con đặng chuộc mấy vật tin nơi tay người đàn-bà nầy: Nhưng tìm nàng chẳng thấy. 21Bạn bèn hỏi dân tại nơi nàng ở rằng: Người kỵ-nữ khi trước ở ngoài đường nơi cửa thành Ê-na-im đâu rồi? Họ đáp rằng: Ở đây chẳng có một kỵ-nữ nào hết. 22Bạn bèn trở về Giu-đa mà rằng: Tôi kiếm nàng không đặng; và dân nơi đó có nói: Ở đây chẳng có một kỵ-nữ nào. 23Giu-đa rằng: Nầy, tôi đã gởi dê con đến, mà bạn tìm chẳng thấy nàng; vậy, để cho nàng giữ lấy của tin đó, chẳng nên gây điều nhơ-nhuốc cho chúng ta.
24Cách chừng ba tháng sau, người ta có học lại cùng Giu-đa rằng: Ta-ma, dâu ngươi, đã làm kỵ-nữ, và vì nông-nỗi đó, nàng đã hoang-thai. Giu-đa đáp: Hãy đem nó ra thiêu đi. 25Đương khi người ta đem nàng ra, thì nàng sai đến nói cùng ông gia rằng: Xin cha hãy nhìn lại con dấu, dây và gậy nầy là của ai. Tôi thọ-thai do nơi người mà có các vật nầy. 26Giu-đa nhìn biết mấy món đó, bèn nói rằng: Nàng phải hơn ta, vì ta không đưa Sê-la, con trai ta, cho nàng. Đoạn, người không ăn ở cùng nàng nữa.
27Đến kỳ sanh-nở, nầy trong bụng nàng có thai đôi. 28Đương lúc sanh-nở, một trong hai đứa đưa tay ra trước; bà mụ bắt lấy tay buộc một sợi chỉ điều, và nói rằng: Đứa nầy ra trước. 29Nhưng nó rút tay vào, thì đây, anh nó lại ra. Bà mụ nói rằng: Mầy tông rách dường nầy! Họ đặt tên là Phê-rết. 30Kế em nó ra sau, là đứa nơi tay có sợi chỉ điều, và họ đặt tên là Sê-rách.

Amen. Cảm ơn Chúa.

Hôm nay chúng ta học bài học của Giô-sép và các anh em của người. Chúa có chương trình cho Giô-sép từ lúc ban đầu. Có cái chương trình để mà Chúa ban cho cái sự giàu có cho dòng họ của ông Gia-cốp bởi Giô-sép, vì sẽ có 7 năm đói kém. Cho nên Chúa muốn cứu cái dòng dõi này, Chúa mới có cái chương trình cho Giô-sép đi qua cái xứ khác để mà cứu cả dòng họ, cả gia đình. Đức Chúa Trời biết trước hết tất cả những cái chuyện tương lai. Nhưng đây cũng là một cái bài học cho Gia-cốp nữa.

Gia-cốp có một cái tánh thương không có đồng đều, cũng còn cái tánh xác thịt đó, thương hai người vợ không đồng đều. Rồi tới bây giờ thương mấy đứa con không đồng đều. Đứa con út của ổng, đứa con muộn, ổng cưng mà ổng lộ liễu cho mấy đứa anh lớn biết. Mặc cái áo khác hơn mấy người kia, đủ màu hết, đủ màu sắc hết cho nó, cho nó làm ra cái vẻ là cưng chiều đứa con út. Cho nên mấy người anh nó ganh tị và nó ghen ghét. Đã nó ganh tị, nó ganh ghét rồi mà ông còn châm ngòi nữa. Ông ngủ chiêm bao, ông thấy những cái điềm Chúa nói cho mình biết mà ông lại khoe với mấy đứa anh của mình. Rồi nó còn tức thêm, rồi chọc ông cha nữa, để mà cả gia đình tức vì Chúa chọn Giô-sép, Chúa không chọn mấy người anh. Cho nên nó âm mưu, nó bày ra để mà nó tính giết Giô-sép. Nhưng Đức Chúa Trời không cho nó giết, biểu ra đem bán cho làm nô lệ. Bán có 20 nén bạc các bạn. Hồi xưa đó cái tiền nén bạc nó rất là lớn. Giu-đa Ích-ca-ri-ốt bán Chúa Giê-xu 30 nén bạc, còn mấy anh em bán một cái chàng đẹp trai còn trẻ, mới có 17 tuổi mà bán có 20 nén bạc. Thành ra người ta mới mê, người ta mới mua.

Nó bán quá rẻ. Thì đây là một cái bài học: thương con thì phải thương đồng đều, để không thôi là mình sẽ trả giá suốt cả cuộc đời. Vô Gia-cốp là khóc, khóc con bị những người anh lớn, con của mình, nó gạt, nó không nói cho ông biết thằng con đi đâu. Nó nói là cọp rừng xé xác chết rồi. Tại vì ổng sai con ổng đi kiếm mấy người anh, nhưng mà nó đi lang thang, nó đi lạc, đi tùm lum hỏi người này kia, rồi ổng mới nghĩ là chắc nó bị thú rừng giết rồi. Ổng khóc: “Ta sẽ khóc con của ta cho tới ngày ta để tang xuống nơi âm phủ cũng còn khóc cho đứa con.” Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết cái bài học: đừng có làm ra một cái tội gì để rồi chúng ta sẽ trả giá suốt cả cuộc đời.

Ông biết ông làm sai. Con mà thương đứa này ghét đứa kia. Nhưng Đức Chúa Trời đã có một cái chương trình, và Chúa khiến cho cái người anh lớn đó, nó tính mưu. Cả số đông 11 đứa mà nó chống lại 1 đứa, tính nó định toàn giết rồi. Nhưng mà cái người anh Ruben, người anh cả nói: “Đừng có giết nó.” Ru-bên, Ru-bên là người anh cả, đem dục nó xuống hố đi để mà ông tính ông giải cứu nó đem trả về cho cha thôi. Nhưng mà không ngờ là Giu-đa nói với mấy người kia: “Đừng có làm đổ máu nó, để mình đem bán nó mà lấy tiền.” Mấy người kia coi bộ có lý, bán được chút đỉnh tiền chia ra cũng được, thằng cũng được vài miếng bạc, bán được hai chục miếng. Ok, vui. Thì bán Giô-sép. Không biết Giô-sép ở nơi nào. Bán để làm nô lệ. Hồi xưa người ta mua để làm nô lệ mà thấy anh chàng này đẹp trai quá, người ta mới đem về bán cho cung vua.

Chúa khiến như vậy. Những người lái buôn chắc bán cũng lời lắm đó. Nó mua có hai chục nén bạc, chắc nó về nó bán cũng mấy trăm, mấy trăm nén bạc. Thành ra chương trình của Đức Chúa Trời làm trong dòng mấy năm sau, đó là chúng ta thấy một cái bài học rất là tuyệt vời: là Đức Chúa Trời muốn ban phước cho Giô-sép, nhưng mà trước khi ban phước thì ông phải trải qua không biết bao nhiêu hoạn nạn để mà Chúa rèn luyện ông. Kỳ tới chúng ta sẽ học tới cái sự rèn luyện của Giô-sép nơi trong tay của Đức Chúa Trời, cũng như là một cái cục đất sét trong tay người thợ gốm thể nào thì Đức Chúa Trời rèn luyện ông Giô-sép như vậy, để mà trước khi Ngài ban phước cho ông, ông phải trải qua một cái sự rèn luyện, rèn luyện kinh khủng các bạn nè.

Đây là còn tới cái chuyện Giu-đa là người con của Gia-cốp bỏ mấy anh em mình đi riêng ra, đi cưới một cái người tên là Su-a cưới làm vợ mà có đẻ ra được ba đứa con trai. Đứa lớn là Ê-rơ, đứa sau là Ô-nan và đứa nhỏ là Sê-la. Ông đi cưới một người dâu tên là Ta-ma cho đứa con trai lớn. Ê-rơ nó quá độc ác, Đức Chúa Trời giết nó. Ngày xưa mà người nào mà độc ác là không có sống dai với Đức Chúa Trời. Phải có đời sống trong sạch, thánh sạch.

Xong rồi, đến đứa em Ô-nan, ông Giu-đa mới biểu rằng: “Con hãy lại gần vợ anh con, kết bạn với nàng, cùng như em chồng và nối dòng dõi cho anh.” Tại vì ông có ba thằng con trai mà thằng anh bây giờ nó chết rồi. Cái luật phong tục của người Do Thái: người anh mà chết chưa có nối dòng lại thì đứa em tiếp tục để mà nối dòng cho anh. Rồi đứa em không bằng lòng, nếu mà nó nói với cha nó là “Con không chịu” thì cũng ok. Nhưng mà nó bằng lòng nhưng mà trong cái lòng của nó cũng độc ác, nó không muốn nối dõi cho người anh, nó không có chịu có con. Thành ra Đức Chúa Trời cũng nổi giận và giết nó luôn.

Giu-đa bắt đầu sợ rồi, tại vì cái phong tục là tới thằng em út là cũng phải nối dòng nữa mà ông sợ thằng em út nó chết nữa. Hai thằng chết rồi mà ông biết Đức Chúa Trời nổi giận, giết. Ông biết rồi, ổng mới đuổi nàng dâu: “Đi về nhà cha mày đi. Đây, thằng út này nó còn nhỏ xíu à. Chừng nào mà thằng con út của tao nó lớn lên thì tao gả cho mày tiếp theo.” Cũng một cái lời hứa, rồi không có làm thành.

Cái nàng Ta-ma đi về ở nhà cha, đợi hoài thấy cái thằng này nó lớn rồi, thằng con út nó lớn lên rồi mà ổng không chịu cưới đem Ta-ma về để mà ở, để mà kết nối cái dòng giống của ông. Nàng mới âm mưu, âm mưu giả ra một cái cô gái điếm để mà kết nối cái dòng dõi của Giu-đa đó các bạn. Bà biết ông chồng ông Giu-đa bây giờ là vợ chết rồi, cũng có cái sự đòi hỏi thân xác. Bà mới giả ra, bà ngồi góc đó để mà bà đi gặp ổng. Thấy ổng đi rồi là bà giả bộ ra làm gái điếm, bà bịt mặt mà ổng không biết. Cho nên ổng ngủ với bà, rồi ông mới hứa là ông sẽ cho một con dê trả tiền là bằng một con dê. Nhưng mà bà này khôn lắm. Con dê đâu? Ông thấy bây giờ ông có bằng cớ gì để mà ông đi chuộc tôi lại, để mà ông đem con dê ra ông đổi tôi, mà con dê tôi không thấy.

Thì ông mới… Bây giờ ngươi muốn ta đưa cái gì? Bà mới lấy trong tay của ông là có con dấu, dây và cây gậy ông đang cầm nơi tay. Con dấu là chắc không biết con dấu, chiếc nhẫn hay là cái gì đó mà nói con dấu, dây và cây gậy của người đang cầm nơi tay. Ổng đưa để mà khi ổng đem con dê lại thì ổng lấy cái đó lại, rồi ổng đưa con dê cho cái bà gái điếm.

Ổng bị thua, thua mưu của người con dâu. Xong rồi ổng về nhà, rồi ổng mới cậy người ta đem lại cho cái vật tin để mà chuộc lại. Đưa cái con dê cho người kỹ nữ để mà chuộc lại những cái đồ của ổng. Cái đó là cái đồ riêng tư của ổng mà ai cũng biết hết trơn: cây gậy của ổng, sợi dây và con dấu của ổng là không có chối cãi được. Rồi người ta đi tìm, tìm, tìm không thấy một cái người kỵ nữ đó. Người đem con dê mà không có tìm được cái người này, người gái điếm ở đâu không có. Nhưng mà bà có thai. Bà có thai rồi á là người ta nói là bà về nhà cha rồi, phạm tội ngoại tình, đi lấy trai rồi tính đem xử tử và đem đốt. Cái theo phong tục Do Thái là đem thiêu người nào mà ngoại tình. Bà mới đưa ra bằng cớ là bà có thai với ông. Ông biết rồi. Ông biết là tại sao mà nàng phải làm như vậy. Nhưng mà bà cũng muốn nối dòng dõi của Giu-đa. Lấy tới người cha chồng của mình luôn. Nối dòng đó. Ông nói: “Nàng hơn ta rồi.” Ông nhìn thấy là ông biết rồi. Bà kia là phải trả giá trong đó.

Đức Chúa Trời nhìn thấu hết cái lòng của con người. Mình đừng có làm chuyện ác. Mình làm cái gì là mình phải trả cái giá đó. Xin Chúa cho chúng ta biết tấm lòng của chúng ta phải trong trắng như một đứa trẻ, vì Nước Thiên Đàng là thuộc về những đứa trẻ. Khi chúng ta ngồi mà có một cái chuyện gì nó quay trong đầu chúng ta, một cái âm mưu để hại người này người kia, hay là cái lời hứa mà chúng ta hứa ra mà chúng ta không có làm thành, chúng ta không làm được, thì chúng ta phải xin lỗi người đó: “Tôi đã hứa lỡ với người, nhưng mà tôi không có làm được. Xin tha thứ tội cho tôi.” Cứ một cái lời xin lỗi không có mất mát gì hết, nhưng mà đừng có nuốt cái lời hứa của mình. Chúng ta sống phải có cái lương tâm của mình, sống đúng cái luật lệ của Chúa và theo cái lương tâm của mình.

Điều răn của Chúa, chúng ta phải gìn giữ, và chúng ta phải nhớ rằng mỗi người có cái lương tâm. Một đứa trẻ nó làm sai, nó cũng biết nó làm sai, tại vì Chúa đã đặt cái lương tâm con người đó là luật của Đức Chúa Trời ở trong cái tâm linh của mình. Mình làm sai là mình bồn chồn, mình biết mình làm sai. Thì phải hỏi: “Chúa ơi, con có làm sai cái chuyện này? Con phải làm cách nào? Con phải gỡ ra làm sao?” Thì Chúa sẽ chỉ cho chúng ta cái cách để mà gỡ, tự gỡ trói cho mình và không có làm nữa. Đó là ý muốn của Đức Chúa Trời trên đời sống của chúng ta.

Càng ngày chúng ta phải càng thánh sạch hơn để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và loài người. Đó là mỗi người chúng ta phải sống như vậy để được phước hạnh. Chúa sẽ đổ phước lên chúng ta không chỗ chứa được. Chúa muốn con cái của Chúa là phải được phước chứ không có bị hoạn nạn. Hoạn nạn là chúng ta trồng cái cây gì xấu và chúng ta ăn cái trái nó. Xin Chúa cho chúng ta biết: người đời người ta còn nói là gieo gió thì gặt bão, chứ đâu có phải gieo gió mà gặt gió. Chúng ta phải sống đúng theo lời dạy dỗ của Chúa, có tình yêu thương là không có sự gian ác trong lòng.

Đức Chúa Trời rất đẹp lòng những người nào có tình yêu thương như Chúa Giê-xu. Yêu thương chúng ta thế nào, thì chúng ta phải yêu thương những người xung quanh chúng ta thế ấy. Kẻ thù của chúng ta, chúng ta cũng phải thương họ. Chúng ta không rủa xả họ, chúng ta không trả thù họ là chúng ta đã thương họ rồi.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Trời, cảm ơn Cha vì bài học quý giá Ngài đã dạy chúng con. Cho chúng con biết sống đẹp lòng Cha. Đừng để chúng con có trong ý tưởng của chúng con những cái gì sai quấy, những cái gì gian ác trong lòng, để Ngài đẹp lòng, và Ngài sẽ ban phước cho chúng con.

Những ngày sắp đến là những ngày phước hạnh sẽ đổ trên chúng con, rồi Ngài sẽ chia cho những người xung quanh chúng con nữa, để cho chúng con là nguồn phước cho những người xung quanh. Xin cho chúng con nhìn lại cuộc đời của chúng con, có làm điều gì sai quấy thì chúng con ăn năn tội lỗi của mình và không làm nữa, để đời sống của chúng con được phước hạnh. Chúng con cảm tạ ơn Cha. Chúng con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.