GIĂNG 16: CHÚA GIÊ-SU NÓI TRƯỚC CHO CÁC MÔN ĐỒ VỀ THÁNH LINH CỦA NGÀI

https://www.mediafire.com/file/9tklatf3nu05eo4/GIA%25CC%2586NG_16.m4a/file

GIĂNG 16: CHÚA GIÊ-SU NÓI TRƯỚC CHO CÁC MÔN ĐỒ VỀ THÁNH LINH CỦA NGÀI


Đấng Yên-ủi
1Ta bảo các ngươi những điều đó, để cho các ngươi khỏi vấp-phạm. 2Họ sẽ đuổi các ngươi ra khỏi nhà hội; vả lại, giờ đến, khi ai giết các ngươi, tưởng rằng thế là hầu việc Đức Chúa Trời. 3Họ sẽ làm điều đó, vì không biết Cha, cũng không biết ta nữa. 4Nhưng ta đã bảo những điều đó cho các ngươi, để khi giờ sẽ đến, các ngươi nhớ lại rằng ta đã nói những điều đó rồi. Từ lúc ban đầu ta chưa nói cho các ngươi, vì ta đương ở cùng các ngươi. 5Hiện nay ta về cùng Đấng đã sai ta đến, và trong các ngươi chẳng một ai hỏi ta rằng: Thầy đi đâu? 6Nhưng vì ta đã nói những điều đó cho các ngươi, thì lòng các ngươi chứa-chan sự phiền-não. 7Dầu vậy, ta nói thật cùng các ngươi: Ta đi là ích-lợi cho các ngươi; vì nếu ta không đi, Đấng Yên-ủi sẽ không đến cùng các ngươi đâu; song nếu ta đi, thì ta sẽ sai Ngài đến. 8Khi Ngài đến thì sẽ khiến thế-gian tự-cáo về tội-lỗi, về sự công-bình và về sự phán-xét. 9Về tội-lỗi, vì họ không tin ta; 10về sự công-bình, vì ta đi đến cùng Cha, và các ngươi chẳng thấy ta nữa; 11về sự phán-xét, vì vua-chúa thế-gian nầy đã bị đoán-xét.
12Ta còn có nhiều chuyện nói với các ngươi nữa; nhưng bây giờ những điều đó cao quá sức các ngươi. 13Lúc nào Thần lẽ thật sẽ đến, thì Ngài dẫn các ngươi vào mọi lẽ thật; vì Ngài không nói tự mình, nhưng nói mọi điều mình đã nghe, và tỏ-bày cho các ngươi những sự sẽ đến. 14Ấy chính Ngài sẽ làm sáng danh ta, vì Ngài sẽ lấy điều thuộc về ta mà rao-bảo cho các ngươi. 15Mọi sự Cha có, đều là của ta; nên ta nói rằng Ngài sẽ lấy điều thuộc về ta mà rao-bảo cho các ngươi vậy.
Sự chia-rẽ và sự lại gặp
16Còn ít lâu các ngươi sẽ chẳng thấy ta; rồi ít lâu nữa các ngươi lại thấy ta, vì ta đi về cùng Cha. 17Bấy giờ, một vài môn-đồ nói với nhau rằng: Ngài dạy: Còn ít lâu các ngươi sẽ chẳng thấy ta; rồi ít lâu nữa các ngươi lại thấy ta; và rằng: Vì ta về cùng Cha; thế là làm sao? 18Vậy, môn-đồ nói rằng: Ngài nói: Ít lâu, là nghĩa gì? Chúng ta không hiểu Ngài nói về việc chi.
19Đức Chúa Jêsus hiểu ý môn-đồ muốn hỏi, bèn phán rằng: Ta vừa nói: Còn ít lâu các ngươi sẽ chẳng thấy ta; rồi ít lâu nữa các ngươi lại thấy ta; các ngươi đương hỏi nhau về nghĩa câu ấy đó chi. 20Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, các ngươi sẽ khóc-lóc, than-vãn, còn người đời sẽ mừng-rỡ; các ngươi sẽ ở trong sự lo-buồn, nhưng sự lo-buồn các ngươi sẽ đổi làm vui-vẻ. 21Người đàn-bà, lúc sanh-đẻ thì đau-đớn, vì giờ mình đến rồi; song khi đứa con đã lọt lòng, người không còn nhớ sự khốn-khổ nữa, mừng rằng mình đã sanh ra một người trong thế-gian. 22Khác nào như các ngươi hiện ở trong cơn đau-đớn, nhưng ta sẽ lại thấy các ngươi, thì lòng các ngươi vui-mừng, và chẳng ai cướp lấy sự vui-mừng các ngươi được. 23Trong ngày đó, các ngươi không còn hỏi ta về điều chi nữa. Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, điều chi các ngươi sẽ cầu-xin nơi Cha, thì Ngài sẽ nhân danh ta mà ban cho các ngươi. 24Đến bây giờ, các ngươi chưa từng nhân danh ta mà cầu-xin điều chi hết. Hãy cầu-xin đi, các ngươi sẽ được, hầu cho sự vui-mừng các ngươi được trọn-vẹn.
25Ta đã dùng ví dụ mà nói cho các ngươi mọi điều đó. Giờ đến, là khi ta chẳng còn dùng ví-dụ mà nói cùng các ngươi nữa, nhưng khi ấy ta sẽ nói rõ-ràng về Cha cho các ngươi. 26Trong ngày đó, các ngươi sẽ nhân danh ta mà cầu-xin, ta chẳng nói rằng ta vì các ngươi sẽ cầu-xin Cha đâu; 27vì chính Cha yêu-thương các ngươi, nhân các ngươi đã yêu-mến ta, và tin rằng ta từ nơi Cha mà đến. 28Ta ra từ Cha mà đến thế-gian; nay ta lìa-bỏ thế-gian mà về cùng Cha.
29Các môn-đồ thưa rằng: Bây giờ thầy phán rõ-ràng, và không phán bằng lời ví-dụ. 30Bây giờ chúng tôi biết thầy thông-biết mọi điều, không cần phải có ai hỏi thầy; bởi đó nên chúng tôi tin thầy ra từ Đức Chúa Trời. 31Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Bây giờ các ngươi tin chăng? 32Nầy, giờ đến, đã đến rồi, là khi các ngươi sẽ tản-lạc, ai đi đường nấy, và để ta lại một mình; nhưng ta không ở một mình, vì Cha ở cùng ta. 33Ta đã bảo các ngươi những điều đó, hầu cho các ngươi có lòng bình-yên trong ta. Các ngươi sẽ có sự hoạn-nạn trong thế-gian, nhưng hãy cứ vững lòng, ta đã thắng thế-gian rồi!

Amen. Amen. Cảm ơn Chúa.

Bữa nay chúng ta học đến cái bài Chúa Giê-xu nói trước rằng Ngài sẽ bị đóng đinh trên cây thập tự giá mà môn đồ không hiểu gì hết. Chúa nói: “Ta sẽ đi.” Ta đi là ích lợi cho các ngươi mà môn đồ không biết Ngài đi đâu và ích lợi cái gì. Chúa Giê-xu nói trước cái chuyện sắp đến. Chúa Giê-xu biết được chương trình của Đức Chúa Cha là như thế nào trên đời sống của Ngài. Ngài vâng lời, vâng phục Đức Chúa Cha cho đến chết. Ngài đến thế gian để chịu chết cho mọi người chúng ta, cho tội lỗi của chúng ta. Và khi mà Ngài chết thì Ngài về trên trời gặp Cha mình trên nước thiên đàng thì Ngài sẽ ban Thánh Linh là Thần Yên Ủi đến cho mỗi người môn đồ. Ngài báo tin trước như vậy trước khi Ngài bị đóng đinh, nói cho môn đồ trước mà môn đồ cũng không hiểu gì hết.

Đấng Yên Ủi là Thánh Linh sẽ đến cùng các ngươi. Và khi Thánh Linh đến thì sẽ khiến thế gian tự cáo về tội lỗi, về sự công bình và về sự phán xét. Đó là công việc của Thánh Linh. Đức Thánh Linh cáo trách tội lỗi của mỗi người chúng ta. Nếu mà chúng ta có lương tâm chai lì thì chúng ta không có Thánh Linh và chúng ta không thấy chúng ta có tội lỗi gì hết. Một con người mà nói mình không có tội gì hết, người đó chưa có Thánh Linh.

Hiện nay bao nhiêu cái tôn giáo nó dạy: chúng ta sống sao cho vui được rồi. Miễn có cái miệng mình nói mình tin Chúa Giê-xu và mình xưng Chúa Giê-xu ra trước mặt mọi người là mình được cứu rỗi. Họ không nói về Thánh Linh. Họ không có cái sự cáo trách về tội lỗi của họ làm. Họ nói: “Cứ nói tội, tội, tội hoài, làm sao tôi sống được? Tôi không ăn, không ngủ được. Tôi sợ tội.” Nhưng mà Chúa Giê-xu giải phóng chúng ta ra khỏi tội lỗi rồi. Chúng ta sống tự do hoàn toàn, không cần sợ tội lỗi nữa.

Họ dạy một cái đạo sai và một cái đạo của quỷ Sa-tan, nó đưa vào thế gian để mà nó dụ rất là số đông người, các bạn ơi. Vì người nào cũng có tội, người nào cũng cảm nhận mình tội lỗi. Thì họ che cái bức màn tội lỗi đó đi để mà họ sống vui trong cái tội lỗi. Họ không còn lương tâm nữa. Thánh Linh đến với chúng ta để cáo trách chúng ta về tội lỗi của chúng ta làm, và dẫn dắt chúng ta trong sự công bình và về sự phán xét.

Chúng ta làm cái gì có công bình không? Có làm tội lỗi hay không? Có hành xử đúng theo cái sự công bình của Đức Chúa Trời hay không? Nhiều khi mình không có làm tội nhưng mà mình không có công bình với người này và với người kia. Đối xử với người này tốt hơn người kia. Con của mình tốt hơn những người xung quanh, coi con của mình là Chúa, là Thần, còn con của người ta là đồ rác rưởi. Đó cũng là một cái tội mà chúng ta nghĩ là chúng ta làm như thế, chúng ta không có tội lỗi. Nghĩ là tội là phải ăn cắp, ăn trộm, nói dối, lên mình kiêu ngạo, đoán xét, đập đổ, trộm cướp. Nhưng mà chúng ta đối xử không công bình cũng là cái tội, các bạn ơi. Chúng ta làm, xét lại coi chúng ta có đối xử công bình với những người xung quanh chúng ta, những người bà con dòng họ chúng ta hay không.

Rồi về sự phán xét: chúng ta hay phán xét người này, người kia mà không tự phán xét lấy mình. Đó là một cái công việc của Thánh Linh ở trong lòng chúng ta. Ngài sẽ cáo trách chúng ta về những cái công việc đó. Nếu chúng ta có Thánh Linh thì chúng ta nhận thấy: “Ôi, ngày hôm nay, sao chúng ta sống không có phải như ngày trước nữa.” Chúng ta tự nhìn lại chính mình. Chúng ta có sự thay đổi trong tâm linh của chúng ta. Ngài cáo trách chúng ta. Chúng ta phải ăn năn, dọn sạch lòng để rồi Ngài mới ngự vào lòng của chúng ta trở lại.

Thánh Linh là Linh của Đức Chúa Giê-xu. Linh của Đức Chúa Trời là Thánh. Ngài không ở một cái nơi dơ bẩn. Bao nhiêu người sống trong dơ bẩn như con heo lăn vào bùn bẩn. Huyết Chúa Giê-xu bao phủ, rửa sạch họ xong rồi họ lại lăn vào bùn bẩn. Đức Chúa Giê-xu mới nói: con chó nó mửa ra rồi nó liếm lại những cái đồ nó đã mửa. Ghê gớm như vậy mà họ đọc mà họ không thấy, họ cứ giảng một cái thần học Tin Lành ân điển rẻ tiền. Họ không hiểu được lời của Đức Chúa Giê-xu dạy.

Rồi họ cãi nhau. Họ cứ là người này cho mình là đúng, người kia cho đạo mình là đúng, người nọ cho đạo mình là đúng. Họ có những cái thần học của thế gian. Mỗi trường thần học dạy một cái thần học khác với nhau. Cũng đạo Chúa, cũng đạo Tin Lành, cũng đạo, nhưng mà họ đâm chém với nhau. Đạo này cho mình là đúng, đạo kia cho mình là đúng. Cũng là Tin Lành của Đức Chúa Trời. Họ cũng xưng là đạo Tin Lành. Nhưng đó là một cái thần học của quỷ dữ, các bạn ơi. Nó đã phá hoại cái lẽ thật chính của Đức Chúa Trời ở trong Kinh Thánh. Chúng ta biết lẽ thật bằng cái sự bày tỏ của Thánh Linh mà thôi. Nếu không có Thánh Linh là Thần Lẽ Thật thì chúng ta không biết đường nào mà đi.

Ngày xưa tôi cũng bị, không biết đâu là đúng, đâu là sai. Nghe người nào giảng cũng hay, có lý, hay. Ông này giảng thần học đạo Báp-tít, ui sao mà hay quá. Ông kia giảng thần học của đạo Tin Lành CMA, wow, hay quá. Ông kia nói về Methodism, rồi đạo Sabbath. Họ nói ngày thứ bảy. Phải nhóm lại ngày thứ bảy, ngày Chúa Nhật là sai. Rồi chúng ta bắt đầu giật mình. Mình đi đúng hay là mình đi sai? Mình đi nhóm Chúa Nhật, người ta đi nhóm thứ bảy mà Chúa nói là không giữ ngày Sabbath là phạm tội. Ngày Sabbath là ngày thứ bảy. Rồi bắt đầu mình không biết gì hết. Cái đầu óc mình nó rối beng. Càng nghe người này, người kia giảng đạo trên You Tube chừng nào là đầu óc mình nó càng rối beng, các bạn ơi.

Chỉ có một cái lẽ thật thôi, không có nhiều lẽ thật. Chúng ta phải đi thẳng vào lời của Chúa và đi tìm Thánh Linh của Chúa. Thánh Linh là Thầy, là cái người dạy chúng ta. Ngài sẽ cho chúng ta biết mọi lẽ thật. Lúc nào Thần Lẽ Thật sẽ đến, Ngài dẫn các ngươi vào mọi lẽ thật. Mọi lẽ thật là tất cả những lẽ thật. Trên thế gian này nó có nhiều cái chuyện mà chúng ta không biết giải quyết như thế nào. Nhưng chỉ có một, một con đường đúng, nhiều con đường sai. Các bạn để hai cái dấu, hai cái điểm thì các bạn đi vòng vòng cũng tới. Người ta nói đường nào cũng tới thành La Mã. Nhưng có một con đường tắt. Đó là cái đường lẽ thật của Chúa, là một con đường thẳng. Một con đường thôi, không có nhiều con đường. Con đường thẳng đó là Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Linh của Đức Chúa Cha là Thần Lẽ Thật, sẽ dẫn chúng ta vào tất cả mọi lẽ thật. Khi chúng ta đụng chuyện, chúng ta hỏi: “Thánh Linh ơi, cái này con phải giải quyết làm sao?” Thì Thánh Linh sẽ chỉ chúng ta một con đường đúng, còn bao nhiêu con đường sai. Nếu chúng ta không có Thánh Linh là chúng ta mất mát rất là nhiều. Và chúng ta, cái sự mất mát đó là cái sự trả giá cho linh hồn của chúng ta đi địa ngục đời đời.

Bởi vậy tôi khuyên các bạn phải đi tìm Thánh Linh của Đức Chúa Trời, dọn sạch lòng để tìm cho được Thánh Linh của Chúa ngự vào lòng của chúng ta để Ngài dẫn chúng ta đi vào mọi lẽ thật. Người này cũng nói lẽ thật, người kia cũng nói lẽ thật, người nào cũng nói lẽ thật nhưng mà nó khác nhau. Không có người nào nói giống người nào hết, các bạn ơi. Ngày xưa tôi u mê, tôi đi tìm, tôi đi tìm lẽ thật 5–60 năm không được. Rồi Chúa mới biết tôi tìm lẽ thật nhưng tôi không gặp được. Cho nên, tìm từ loài người vậy đó, Chúa Giê-xu mới đi tìm tôi và ban Thánh Linh cho tôi. Tôi gặp Chúa Giê-xu để mà Ngài ban Thánh Linh cho tôi. Và Ngài ban Thần Lẽ Thật. Ngài chỉ cho tôi mọi lẽ thật. Không có một cái gì quý giá bằng Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Bao nhiêu người sẽ bỏ hết tất cả để đi theo Thánh Linh của Chúa. Tôi cũng dứt hết tất cả.

Khi mà gặp được Thánh Linh rồi, chúng ta không còn cần cái gì của thế gian nữa. Chúng ta bỏ hết tất cả. Cũng như các môn đồ của Chúa Giê-xu ngày xưa đi gặp Chúa Giê-xu. Chúa Giê-xu đến kêu là họ bỏ tất cả, họ theo Chúa Giê-xu. 12 môn đồ của Chúa bỏ hết tất cả. Ngày nay, chúng ta gặp Thánh Linh của Chúa rồi là chúng ta không cần những gì thuộc về thế gian nữa. Chúng ta bỏ hết tất cả. Chúng ta theo Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Ngài dẫn chúng ta vào mọi lẽ thật. Đó là một cái công việc của Thánh Linh.

Và khi chúng ta nhận lãnh được Thánh Linh rồi, chúng ta thấy coi tất cả mọi sự là lỗ. Cái gì thuộc về thế gian không còn hấp dẫn chúng ta nữa. Bao nhiêu người họ nói chúng ta là những người không có bình thường. Ăn cơm nhà đi nói chuyện trên trời. Ăn cơm dưới đất, nói chuyện trên trời. Những người ngu dại. Tại sao mà có công việc đó không làm? Đi bỏ hết đi theo Chúa. Ngồi đó đi nói này nói kia. Ai mà nghe đâu? Họ chưa có chấp nhận Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Chưa có biết Thánh Linh là gì.

Con người của chúng ta là linh. Con người của chúng ta là thần. Cho nên chúng ta mò mẫm trong thân xác của chúng ta. Nó cần cái linh Thánh Linh của Chúa để mà nó sống. Khi mà chúng ta có Thánh Linh rồi, thì Thánh Linh, cái thần linh, nó điều khiển tất cả những cái bộ phận xác thịt của chúng ta. Tất cả bệnh tật đều biến mất. Còn khi con người xác thịt của chúng ta nó yếu đuối, nó bệnh hoạn, nó đau đớn, đau khổ. Để chi? Để chúng ta biết tìm Thánh Linh của Chúa. Xác thịt nó yếu đuối, nó đau đớn, nó khổ sở, đụng một cái là nó đau. Người còn trẻ mà tối ngày rên rỉ đau khớp xương. Đau đi không nổi. Ngày xưa tôi còn trẻ 30 mấy tuổi mà tôi đau bệnh, tôi bệnh khớp xương, tôi đi không nổi. Tim cũng đập không có đều. Cái thân thể bị bệnh, đụng tới đâu là bệnh tới đó. Một năm bệnh không biết bao nhiêu lần. Nhưng ngày nào mà tôi gặp Thánh Linh của Đức Chúa Trời rồi, thì thân xác của tôi nó không còn bệnh tật nữa. Rất là lạ lùng. Một con người tâm linh và một con người xác thịt nó khác nhau như là ban ngày và ban đêm. Mình nói người ta không tin, người ta nói mình nói láo. Nhưng mà khi con người đã đi tìm được Chúa rồi là họ bỏ hết tất cả mà họ theo Chúa. Tại vì khi mà chúng ta sống được như thiên đàng trên thế gian này rồi, không bệnh hoạn, đau đớn. Các bạn có tiền bao nhiêu đi nữa mà các bạn đau đớn, buồn rầu, bệnh hoạn, bệnh ung thư, bệnh khớp xương, ăn ngủ không được. Tiền nó không là vô nghĩa các bạn ơi. Chúng ta sống phải như thiên đàng trên thế gian này. Khi chúng ta còn bệnh tật có nghĩa là đầu óc của chúng ta còn những cái dơ bẩn. Chúng ta hỏi Chúa Thánh Linh: Chúa ơi, con còn cái gì dơ bẩn? Con còn rác rến ở đâu? Xin Thánh Linh Ngài chỉ cho con, tỏ cho con biết được để con bỏ tất cả, con đi theo Chúa. Khi chúng ta quăng hết tất cả 100% thì Thánh Linh mới hiện diện trong lòng của chúng ta. Còn chúng ta còn giữ cái gì của thế gian này là không bao giờ Thánh Linh bằng lòng hết. Rất là nguy hiểm cho chúng ta. Chúng ta phải hy sinh cho Thánh Linh của Đức Chúa Trời. Chúa biểu phải vâng lời 100%. Chúa ơi, bữa nay con chưa làm được, để từ từ con mới làm. Cái đó là những cái bệnh đến với chúng ta. Không mắc cỡ, không e thẹn, không sợ người thế gian cười. Đó là chúng ta quăng hết tất cả để đi theo Thần Lẽ Thật. Thần Lẽ Thật cáo trách chúng ta về tội lỗi, về sự công bình, về sự phán xét và dẫn chúng ta vào mọi lẽ thật. Chúng ta có chịu vâng phục 100% Thánh Linh của Chúa hay không? Hay chúng ta còn muốn giữ cho chúng ta những cái gì thuộc về xác thịt mà xác thịt chúng ta là nó lại bệnh hoạn? Tất cả những bệnh hoạn nó đến từ tội lỗi của chúng ta các bạn ơi. Ngày hôm nay ai hỏi tôi có bệnh gì không? Họ không tin. Ngày hôm nay là tôi đã 73 tuổi mà không có một bệnh tật nào. Ngày xưa tôi còn trẻ mà tôi bệnh khớp xương, tôi bệnh lupus, tôi bị ung thư, tôi bị bệnh viêm xoang mũi, rồi tôi bị bệnh trĩ. 40 năm trường các bạn. Ngày hôm nay tất cả những cái bệnh tật không còn nữa. Rất là lạ lùng. Cảm ơn Chúa vì tôi đã bỏ hết tất cả. Tôi nói: Chúa ơi, con còn có làm cái gì sai? Thánh Linh Ngài cáo trách cho con. Ăn mặc cũng vậy. Bây giờ quỷ nó cứ kiện cáo, nó muốn tôi là mặc quần cho nó khỏe, trời lạnh quá. Mặc váy đi ra ngoài đường không giống ai. Tôi không mắc cỡ. Đội cái khăn lên, người ta cười. Ở trong nhà nhóm lại, mấy đứa em trong nhà dòm ngó. Làm gì đội khăn kỳ quá? Không cần biết xung quanh người ta cười hay không cười, miễn Chúa đẹp lòng là đủ cho tôi rồi. Mình càng như vậy, mình càng hết bệnh. Mình làm cho Thánh Linh thỏa lòng với chúng ta. Mặt thì không son không phấn không gì hết đi ra ngoài đường. Người ta có son phấn đẹp, mình đâu có thoa mặt. Mặt không có một chút son chút phấn. Vậy đó mà Chúa rất là đẹp lòng. Tôi chỉ cần Thánh Linh của Chúa đẹp lòng là đủ. Tôi không cần loài người. Ai nói gì thì kệ. Tôi sống cho Chúa. Tôi không sống cho người thế gian. Ngày xưa tôi chống lại, chừng nào tôi còn giữ những cái bệnh lạ lùng lắm. Ngày hôm nay tôi không còn mắc cỡ, không còn sợ những người nói xấu, cười tôi, chừng nào tôi còn cảm ơn Chúa chừng nấy. Con đã bỏ tất cả mà theo Chúa. Xin Chúa cho chúng ta biết vâng lời 100%, không có để một cái gì mà vướng bận chúng ta về cái xác thịt của chúng ta. Nhất là cái chuyện mà đội cái khăn đó là bao nhiêu người tranh đấu, không thấy tóc, không có đẹp. Làm cho cái mặt thấy xấu, đội cái khăn giống như mấy bà đi tu, mấy bà sơ. Rồi tóc người ta để cho đẹp chứ mà đậy bít lại, xấu quá, mặt xấu quá. Mặt tôi xấu nhưng mà Chúa yêu tôi. Bao nhiêu đó đủ cho tôi rồi. Cảm ơn Chúa là bao nhiêu người họ tấn công mình dữ lắm các bạn ơi.

Theo Chúa, một con đường đi, con đường hẹp rất là khổ. Quả thật Ta, nói cùng các ngươi: Nếu các ngươi cầu xin với Cha, Ngài sẽ nhanh chóng mà ban cho các ngươi. Các bạn thấy không? Cầu xin sức khỏe vì chúng ta đangbệnh hoạn. Chúa ơi, chữa bệnh cho con. Chúa không nghe, tại vì chúng ta còn chấp chứa những cái gì thuộc về thế gian. Bỏ hết đi. Chúa đẹp lòng là Chúa sẽ cho chúng ta hết bệnh, không còn bệnh. Thiếu thốn tài chánh. Tối ngày cứ nghèo đói hoài. Có tiền nhiều mà quỷ lại cướp hết. Chúa ơi, con làm gì sai? Chúa mới phán cho tôi rằng: Con phải biết vâng lời 100%. Không mắc cỡ, không làm cái gì mà ngại, trước mặt mọi người.

Mình còn có dám xưng Chúa Giê-xu cho mọi người xung quanh biết rằng mình là người của Chúa hay không? Mình làm khác hơn người ta. Người ta nhìn mình thấy lạ, hỏi: Sao mà bà ăn mặc gì lạ quá vậy? Tại tôi là người theo Chúa Giê-xu. Bao nhiêu người đi nhà thờ theo Chúa Giê-xu đầy đó. Bộ có mình bà sao? Sao mà không ăn mặc giống ai hết trơn? Tôi làm đúng Kinh Thánh. Ai không làm thì kệ. Tôi vẫn làm đúng Kinh Thánh. Chúa dạy sao, tôi làm như vậy.

Nếu mà đi vâng lời Chúa 100% thì các bạn cầu xin điều chi, Ngài sẽ ban cho chúng ta. Chúng ta không cần cầu xin mà chỉ cần ước cái gì là chúng ta có cái đó các bạn ơi. Không cần cầu xin. Chúng ta chỉ ước thôi: Ôi Chúa ơi, con ước gì con được có cái này. Thì Chúa sẽ cho chúng ta. Rất là lạ lùng. Hãy cầu xin, các ngươi sẽ được, hầu cho sự vui mừng của các ngươi được trọn vẹn. Chúa muốn chúng ta có sự vui mừng trọn vẹn. Thân thể chúng ta bệnh hoạn, chúng ta không vui mừng được. Mặt chúng ta u sầu, đau khổ. Khi mà chúng ta có một cái gì mà nó nhức nhối trong người, không vui được. Mặt của chúng ta phản ánh lại cái tâm linh của chúng ta. Rất là lạ lùng các bạn ơi.

Khi chúng ta đi đúng lời của Chúa, cái sự đau nó đến trong thân thể chúng ta chỉ một khoảnh khắc thôi, không có đau lâu. Tôi đi ra làm vườn, tôi nói: Ôi Chúa ơi, con nhức mỏi quá, con đau quá. Con bảy mấy tuổi mà không ai giúp trồng trỉa, làm vườn. Mấy cái cây nó dơ tùm lum mà để đó, rồi con phải đi ra dọn dẹp, rồi làm vườn. Đi vô nhà là khớp xương nó đau, mấy chân tay nó đau quá, đau quá Chúa ơi, con phải làm sao? Chúa bảo lấy dầu nóng, thoa lên cho nó giãn gân ra. Mới thoa dầu nóng vô một chút xíu, nằm nghỉ khỏe, hết đau. Cảm ơn Chúa. Làm cái gì nó đau. Cơ thể của mình lâu làm thì nó đau khớp xương, rồi nó đau, nó nhức. Nhưng mà nó không có lâu. Cảm ơn Chúa.

Các ngươi sẽ có hoạn nạn, nhưng hãy cứ vững lòng. Ta đã thắng thế gian rồi. Chúa đã hứa với chúng ta là những người xung quanh bắt bớ chúng ta. Con quỷ nó kiện cáo, nó đánh phá chúng ta. Nhưng chúng ta phải để Chúa là số một. Vì Chúa đã thắng thế gian rồi. Chúa ơi, con làm gì sai? Chúa chỉ cho con. Ngài đã thắng thế gian rồi. Ngài đã thắng mọi bệnh tật trong thân thể của con. Ngài không để cho con đau đớn. Có bao nhiêu người họ đau đớn, họ còn cảm ơn Chúa. Tôi được Chúa thử thách nhiều lần lắm nghe. Tôi bệnh bao nhiêu lần mà Chúa không cho tôi chết nghe, để tôi làm vinh hiển danh Chúa. Tại vì tôi không có than phiền, oán trách Chúa. Họ hãnh diện, họ khoe như vậy các bạn. Bao nhiêu người họ bệnh hoạn, họ oán trách Chúa. Còn tôi thì tôi bệnh hoạn, tôi cảm ơn Chúa. Tôi không có oán trách Chúa. Đó là một cái tin lành sai. Chúa không để chúng ta bệnh hoạn mà để cho chúng ta oán trách Chúa đâu. Chúng ta bệnh hoạn là vì thân thể của chúng ta phạm tội, tâm linh của chúng ta mất Thánh Linh của Ngài.

Điện lực đến từ Thánh Linh là một cái luồng điện. Nó sạc vào con người mình. Không có thiếu điện lực các bạn ơi. Các bạn chỉ cần mở cái tay lên mà đưa lên trời là nghe nó nóng hai cái bàn tay. Ngày xưa bàn tay tôi nó lạnh hoài, nó lạnh hoài. Nhưng ngày hôm nay, hai bàn tay của tôi nó lại nóng thật. Các bạn nhìn thấy hai bàn tay của tôi là nó nóng thật. Tôi giơ tay lên là có điện của Chúa chạy xuống thân thể của tôi. Nó khác hơn con người ngày xưa của tôi. Tại vì điện của Chúa muốn sạc chúng ta cũng như là cái battery mà nó sạc cái điện thoại của chúng ta. Như vậy, chúng ta hết điện rồi, chúng ta phải cắm sợi dây vô để nó sạc cái điện lại để cho có mà nói chuyện. Còn chúng ta thiếu điện lực của Thánh Linh. Tại vì chúng ta làm buồn Thánh Linh rồi, điện của Chúa đã ra khỏi chúng ta rồi. Chúng ta phải trở về và sạc điện lại từ Thánh Linh. Ngài muốn sạc cho chúng ta đầy đủ hết điện lực trong chúng ta trong lúc chúng ta đã đi xa cách Thánh Linh của Chúa.

Như là một cái cây nho, cái nhánh đã bị chặt ra khỏi cái gốc nho rồi. Tội lớn, tội nhỏ, tội gì không vâng lời Chúa. Tội nhỏ, tội lớn, tội nào cũng bằng nhau hết và làm buồn Chúa Thánh Linh. Chúng ta lo lắng cho đời này, lo cho con của mình quá cỡ. Con của mình nó thuộc về Chúa, Chúa biểu phải cắt đứt sợi dây đi. Đừng có để cái sợi dây rún nó kéo mình đi. Tiền bạc mất buồn. Con bệnh hoạn buồn. Không may hết tiền buồn. Tối ngày nó kéo chúng ta đi tùm lum hết. Chúng ta làm buồn Thánh Linh của Chúa.

Ngày mai nếu có ai nói tôi sẽ chết, tôi không cần biết. Hôm nay tôi vẫn nằm và ngủ bình an. Các bạn có làm được như vậy không? Nếu các bạn làm không được, có nghĩa là các bạn còn lo lắng, buồn phiền theo thế gian đời này. Hãy quăng hết tất cả. Chúa nói: Quăng hết đi. Ngài sẽ ban cho lại cho các bạn. Chuẩn bị tấm lòng đi, Ngài sẽ đổ phước xuống cho các bạn. Tấm lòng của bạn, tất cả mọi sự đều do tấm lòng của chúng ta mà ra.

Xin Chúa thương xót cho chúng ta nhìn lại chúng ta. Đừng có nhìn xung quanh chúng ta, nhìn lại chúng ta. Đừng có nhìn con cái chúng ta. Đừng có nhìn những người xung quanh chúng ta. Bao nhiêu người lo đi cứu người khác mà không cứu mình được. Chúa đã cảnh báo rồi: Các ngươi cứu người khác được mà các ngươi không cứu mình được. Ôi xin Chúa cho chúng ta biết cái lời cảnh báo đó. Chúa ơi, cho con cứu con được trước tiên, để rồi con mới đi cứu những người khác được. Xin Chúa cho chúng ta biết cảnh tỉnh và biết rằng chúng ta không cứu ai được. Chúng ta chỉ cứu được chúng ta mà thôi. Nhìn lại và xin Chúa cho chúng ta cứu chúng ta trước tiên. Đừng có ham đi cứu người khác mà không cứu mình được.

Tôi xin kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu, cảm tạ Cha vì Ngài đã mở miệng con nói được những lời đến từ Thánh Linh của Ngài. Xin Cha cho chúng con biết nhớ và làm theo, áp dụng. Đừng để chúng con nghe lỗ tai bên này rồi qua lỗ tai bên kia. Xin Cha cho chúng con biết nhìn xem Chúa. Đừng nhìn xem đời này. Đừng nhìn xem những người xung quanh chúng con. Đừng đi tìm những người thế gian mà phải tìm kiếm Chúa hết lòng. Cảm tạ Cha vì những bài học quý giá hôm nay. Xin Thánh Linh của Chúa cho chúng con, gìn giữ chúng con những lời này. Thánh Linh của Chúa cho chúng con, gìn giữ chúng con những lời này để chúng con cho đến ngày chúng con gặp được Chúa Thánh Linh và được Chúa Cha, được Chúa Con và được Thánh Linh trên nước thiên đàng.

Chúng con cảm tạ ơn Cha bởi bài học hôm nay. Trong danh Đức Chúa Giê-xu con xin dâng cho Cha những lời cầu xin. Amen.