GIĂNG 2: CHỨC VỤ ĐẦU TIÊN CỦA CHÚA GIÊ-SU TRONG XỨ GA-LI-LÊ VÀ GIU-ĐÊ

https://www.mediafire.com/file/yg7hsp2wm33jo0y/GI%25C4%2582NG_2.ogg/file

GIĂNG 2: CHỨC VỤ ĐẦU TIÊN CỦA CHÚA GIÊ-SU TRONG XỨ GA-LI-LÊ VÀ GIU-ĐÊ

Chức-vụ Đức Chúa Jêsus trong xứ Ga-li-lê và xứ Giu-đê

(Từ đoạn 2 đến đoạn 12)

Đám cưới tại Ca-na

1Cách ba ngày sau, có đám cưới tại thành Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, và mẹ Đức Chúa Jêsus có tại đó. 2Đức Chúa Jêsus cũng được mời đến dự đám với môn-đồ Ngài. 3Vừa khi thiếu rượu, mẹ Đức Chúa Jêsus nói với Ngài rằng: Người ta không có rượu nữa. 4Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hỡi đàn-bà kia, ta với ngươi có sự gì chăng? Giờ ta chưa đến. 5Mẹ Ngài nói với những kẻ hầu bàn rằng: Người biểu chi, hãy vâng theo cả. 6Vả, tại đó có sáu cái ché đá, định dùng về sự rửa sạch cho người Giu-đa, mỗi cái chứa hai ba lường nước. 7Đức Chúa Jêsus biểu họ rằng: Hãy đổ nước đầy những ché nầy; thì họ đổ đầy tới miệng. 8Ngài bèn phán rằng: Bây giờ hãy múc đi, đem cho kẻ coi tiệc. Họ bèn đem cho. 9Lúc kẻ coi tiệc nếm nước đã biến thành rượu (vả, người không biết rượu nầy đến bởi đâu, còn những kẻ hầu bàn có múc nước thì biết rõ), bèn gọi chàng rể, 10mà nói rằng: Mọi người đều đãi rượu ngon trước, sau khi người ta uống nhiều rồi, thì kế đến rượu vừa-vừa. Còn ngươi, ngươi lại giữ rượu ngon đến bây giờ.

11Ấy là tại Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, mà Đức Chúa Jêsus làm phép lạ thứ nhứt, và tỏ-bày sự vinh-hiển của mình như vậy; môn-đồ bèn tin Ngài. 12Sau việc đó, Ngài với mẹ, anh em, và môn-đồ Ngài đều xuống thành Ca-bê-na-um; và chỉ ở tại đó ít ngày thôi.

Đức Chúa Jêsus tại Giê-ru-sa-lem. – Những kẻ bán bị đuổi khỏi đền-thờ

(Ma-thi-ơ 21:12,13; Mác 11:15-17; Lu-ca 19:45,46)

13Lễ Vượt-qua của dân Giu-đa hầu đến; Đức Chúa Jêsus lên thành Giê-ru-sa-lem. 14Trong đền-thờ, Ngài thấy có người buôn-bán bò, chiên, bồ-câu, và có người đổi bạc dọn hàng ở đó. 15Ngài bện một cái roi bằng dây, bèn đuổi hết thảy khỏi đền-thờ, chiên và bò nữa; vãi tiền người đổi bạc và đổ bàn của họ. 16Ngài phán cùng kẻ bán bồ-câu rằng: Hãy cất-bỏ đồ đó khỏi đây, đừng làm cho nhà Cha ta thành ra nhà buôn-bán. 17Môn-đồ Ngài bèn nhớ lại lời đã chép rằng: Sự sốt-sắng về nhà Chúa tiêu-nuốt tôi.

18Các người Giu-đa cất tiếng thưa cùng Ngài rằng: Thầy làm như vậy thì cho chúng tôi xem thấy phép lạ chi? 19Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hãy phá đền-thờ nầy đi, trong ba ngày ta sẽ dựng lại! 20Người Giu-đa lại nói: Người ta xây đền-thờ nầy mất bốn mươi sáu năm, mà thầy thì sẽ dựng lại trong ba ngày! 21Nhưng Ngài nói về đền-thờ của thân-thể mình. 22Vậy, sau khi Ngài được từ kẻ chết sống lại rồi, môn-đồ gẫm Ngài có nói lời đó, thì tin Kinh-thánh và lời Đức Chúa Jêsus đã phán.

23Đương lúc Ngài ở thành Giê-ru-sa-lem để giữ lễ Vượt-qua, có nhiều người thấy phép lạ Ngài làm, thì tin danh Ngài. 24Nhưng Đức Chúa Jêsus chẳng phó-thác mình cho họ, vì Ngài nhận biết mọi người, 25và không cần ai làm chứng về người nào, bởi Ngài tự hiểu thấu mọi điều trong lòng người ta.

Amen. Amen.

Cảm ơn Chúa chúng ta học tới cái phép lạ thứ nhất mà Chúa Giê-xu đã làm. Chúa Giê-su mới bắt đầu ra chức vụ thôi, rồi có một cái đám cưới. Nhưng mà chúng ta thấy rằng người mẹ bắt đầu nắm quyền đứa con trai của mình. Bà ra lệnh nhưng Chúa Giê-xu cảm biết được, bà ra lệnh cho con của mình. Bà biểu, hóa rượu ra đi, làm cái gì, hết rượu rồi, con hóa rượu ra đi. Bà biết là con mình làm được. Bà mới ra lệnh, nhưng mà Chúa Giê-xu ngăn trở ngay lần đầu tiên. Chúng ta thấy được là Chúa đã đọc cái tâm tư của người mẹ của mình. Mẹ nào cũng muốn nắm quyền trên con của mình, biết rằng đứa con của mình không phải là người bình thường. Mẹ, bà Ma-ri biết. Con mình sẽ hoá rượu ra được đó. Bà mới ra lệnh, nhưng mà Chúa Giê-xu ngăn trở ngay. Hỡi đàn bà kia, ta với ngươi có sự gì chăng? Chúa Giê-xu không gọi mẹ bằng mẹ nữa. Ta với người có sự gì chăng. Chúa Giê-xu không vâng lời mẹ. Chúa Giê-xu lấy một cái quy quyền của cha mình ban cho là mình trên cơ của mẹ mình. Có nhiều người nói Chúa Giê-su làm như vậy là hỗn với mẹ mình, gọi mẹ mình:” Hỡi đàn bà kia.” Cái này là một cái công việc linh với linh, trận chiến giữa hai linh giới, thánh linh và tà linh.

Người mẹ bắt đầu biết mình là ngon lành lắm. Lần đầu tiên người mẹ biết rằng bữa nay là con mình sắp trổ tài rồi. Làm được phép lạ nghe. Con, người ta hết rượu rồi. Con làm cái gì đi. Cảm ơn Chúa là chúng ta thấy được Đức Chúa Giê-xu đọc được cái tư tưởng của mẹ mình có một cái linh cai trị con trai của mình. Chúa Giê-su là một người con trai rất là ngoan ngoãn và vâng lời mẹ. Nhưng mà đây là cái trận chiến linh với linh. Mẹ biết uy quyền của đứa con trai cho nên hạ giộng xuống ngay. Mẹ không có nói tại sao con gọi mẹ bằng bà kia. Mẹ biểu con làm cái gì là con phải làm chứ. Bà dịu xuống. Bà biết được. Chúa Giê-xu có Thánh Linh. Bà có cái linh cai trị con mình, cái linh làm mẹ. Bà dịu xuống liền. Bà nói với mấy người kia rằng:” Ngài biểu chi phải vâng lời nghe.”

Các bạn thấy. Các bạn mường tượng ra một cái cảnh. Một người mẹ với đứa con. Ngày xưa tôi đọc tôi không hiểu. Nhưng mà ngày hôm nay thánh linh mà mở mắt cho tôi biết những người mẹ muốn nắm quyền con trai của mình. Muốn nắm quyền tất cả những đứa con của họ. Nắm quyền chồng của mình luôn. Mà nếu chúng ta đề cao cảnh giác. Chúng ta nhìn thấy là một trận chiến của giới linh. Chúng ta phải giập tắt ngay. Không có để họ lấn lước. Nhưng mà phải lấy cái uy quyền của Chúa cho mình mà nói. Không có gây lộn. Không có giận hờn. Bởi vì bà Ma-ri phải nể uy quyền của con của mình. Bà là người mẹ mà có quyền rầy la đứa con của mình. Nhưng bà phải xìu xuống. Biết là mình đang lấn đất con của mình. Biết là mình đã muốn cai trị con trai của mình.

Cảm ơn Chúa là một câu nói nhỏ mà chúng ta thấy được một trận chiến giữa hai giới linh. Rồi Chúa Giê-xu tự nguyện làm chứ không phải người mẹ mình sai mìn làm. Chúa Giê-su thấy mẹ của mình Ok rồi. Chúa Giê-xu tự nguyện làm. Chứ không phải là tại vì mẹ mình sai mình mới làm được cái chuyện đó. Đứa con tự nguyện làm. Thành ra Ngài hoá nước thành rượu mà rượu ngon số 1. Rượu người ta là rượu dở. Mà cái này là rượu số 1. Những người uống rượu người ta biết rượu nào ngon rượu nào dở.

Các bạn ơi mình thì mình không phải là chuyên nghiệp nhưng mà không biết cái rượu nó có cái gì nhưng mà có nhiều chai rượu mấy ngàn đô la một chai. Có nhiều chai rượu rất là rẻ. Khoảng chừng 2-3 đô, 4-5 đô. Có nhiều chai rượu 4-5 ngàn đô. Có nhiều chai rượu 9-10 ngàn đô la. Người ta uống vô người ta biết được. Cái này Chúa quá rượu mà rượu số 1. Ngon nhất. Người ta đâu có biết là Chúa Giê-xu làm. Những người khách không biết nhưng mà những người mà đi múc rượu là họ biết. Tại vì cái thùng đó là cái thùng nước. Cái lu nước chứ đâu phải cái lu rượu. Nhưng mà họ kinh ngạc. Lần đầu tiên Chúa Giê-xu làm phép lạ lần thứ nhất. Chứng tỏ rằng Ngài không phải là con người bình thường cho những người thấy được là một cái người này không phải là người bình thường, một con người bình thường nhưng làm những việc phi thường. Có ai mà làm rượu nhanh như vậy không? Người ta phải làm từ đường rồi men rồi ủ mấy ngày rồi mới ra rượu. Cái này từ nước biến thành rượu trong vòng một tích tắc. Một cái tiếng nói của Chúa là nó biến thành rượu. Chúng ta phải thấy rằng Đấng Tạo Hóa là một cái Đấng Creator. Phán một tiếng thì ra cái gì muốn làm cái gì là chỉ phán một tiếng là có. Nước phải thành rượu là nước thành rượu. Biển đang có sống gió ba đào Chúa phán phải ngưng ngay là biển phải ngừng, phải dừng lại. Các bạn thấy Chúa của chúng ta là vậy.

Nhưng mà khi Chúa chưa về trời, Ngài nói chúng ta sẽ làm được những việc Chúa Giê-xu làm mà chúng ta còn làm trỗi hơn đó nữa. Ngày hôm nay tôi nghe có một số mục sư đã làm biến nước thành rượu được. Ở bên cái đảo gì, nghe nói cái đảo gì đó mà có một người mục sư làm tiệc thánh mà biến nước thành rượu được. Cái đó là nhiều người đã làm chứng và nói một cái chỗ đó đặc biệt có một người mục sư đã làm được những gì Chúa Giê-xu làm. Đó là một cái phép lạ mà con cái của Chúa có đức tin sẽ làm được tất cả những gì Chúa Giê-xu làm.

Mình là con của Đức Chúa Trời, Chúa Giê-xu cũng là con của Đức Chúa Trời. Mình đi trong Thánh Linh là có Đức Chúa Giê-xu ở với mình. Đức Chúa Giê-xu cùng đi với chúng ta và Chúa Giê-xu hành động. Chúng ta chỉ là cái công cụ. Khi chúng ta làm được việc gì thì đừng có lên mình kiêu ngạo và để sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Chúa của chúng ta đã lấy thân thể của chúng ta là cái đền thờ của Ngài, Ngài ngự trong chúng ta. Ngài hành động qua chúng ta.

Nhiều người rất khiêm nhường lúc ban đầu, một thời gian sau là quên rằng công việc đó là của Chúa làm. Họ bắt đầu lên mình kiêu ngạo. Tưởng đâu mình làm được là mất hết những ân tứ của Thánh Linh. Nhưng họ không biết vì sa tan tiếp tục cho họ làm được công việc như xưa nhưng bông trái xác thịt lòi ra ngay nếu nhìn kỷ sẽ thấy. Chúng ta phải luôn luôn nhớ rằng chúng ta là công cụ. Không hơn không kém. Như là một người thợ máy. Họ cầm cái công cụ đúng. Họ sửa chiếc xe được. Không có cái công cụ đúng. Cái tay của họ cùi luôn. Đưa một người thợ máy giỏi mà không có một cái công cụ để mà mở ốc, vặn ốc, làm này kia. Họ chỉ đứng đó nhìn mà bó tay. Chúng tôi không có công cụ, chúng tôi không làm gì được. Công cụ gì? Nói đi để mà tôi đi mua cho ông sửa giùm xe của tôi. Đi tìm cho đúng cái công cụ đó. Mấy người thợ máy mới mở được, mới sửa được chiếc xe cho nó chạy ngon lành.

Chúng ta là cái công cụ của Chúa mà chúng ta phải là cái công cụ đúng ở trong tay của Chúa. Chúng ta mới làm được công việc của Chúa. Còn chúng ta lên mình kiêu ngạo lấy sự vinh hiển của Chúa là cái công cụ này nó đã gãy rồi. Nó không còn được Chúa sử dụng nữa. Chúa muốn xài cũng không được nữa. Cái công cụ đó phải đúng. Nó phải ăn khớp với cái máy mới là sửa được. Chúng ta phải nhớ rằng chúng ta không là cái chi hết. Chỉ là một cái công cụ. Trong tay cái người thợ giỏi. Chúa Giê-xu là người thợ giỏi. Thánh Linh là người thợ giỏi làm. Chúng ta chỉ cần. Mà cái người thợ không có công cụ không làm được. Với hai người cộng lại mới làm được công việc. Thánh Linh không có làm được nếu không có công cụ. Mà có công cụ mà không có Thánh Linh cũng không làm được. Hai người hiệp một với nhau. Hiệp tác lại. Đồng một lòng một ý. Làm thì kết quả rất là tốt đẹp. Cảm ơn Chúa là chúng ta phải luôn luôn biết mình không ra chi hết là một công cụ nhỏ bé trong tay của Chúa Thánh Linh. Thánh Linh làm với chúng ta, Thánh Linh đi chung với chúng ta để làm những công việc lớn lao mà chúng ta sẽ làm. Nhất là cái môi miệng của chúng ta dâng cho Chúa Thánh Linh để Chúa Thánh Linh cai trị, để mà nói được những lời không ngoan đến từ Thánh Linh chứ không phải đến từ chúng ta. Công cụ vừa là môi miệng vừa là cái tâm, cái tâm của mình, con mắt của mình, cái miệng của mình, lỗ tai của mình. Tất cả mình dâng cho Thánh Linh của Chúa thì Thánh Linh làm công việc của Chúa qua đời sống của mình.

Cái người kia vừa hỏi mình cái câu hỏi gì? Cái đầu của mình, Thánh Linh trả lời ra. Đúng ăn khớp với những cái gì mà cái người đó đang cần và những câu trả lời rất là đúng. Nó hợp lý, nó hợp lẽ và nó là lời lẽ thật. Nó rất là đụng chạm. Còn chúng ta mà suy nghĩ là chúng ta không dám nói cái gì hết. Nói lời nói dè dặt, sợ làm người ta đau lòng, mất lòng. Đó là cái xác thịt của chúng ta. Nhưng lời của Chúa rất là đụng chạm.

Các bạn thấy trong những đoạn tới đây. Chúa Giê-xu vào thành Jerusalem. Ngài thấy những người đó lấy cái đền thờ làm một cái nơi buôn bán, làm một cái nơi làm business. Nhà thờ từ xưa cho đến nay cũng vẫn là một cái nơi làm kinh doanh. Cái này là hình bóng cho chúng ta. Ngày hôm nay chúng ta cũng là những người kinh doanh trong nhà thờ. Nếu mà Chúa Giê-xu mà hiện nay mà đi vào nhà thờ, Chúa Giê-xu cũng bện cây roi mà quất tơi bời hết.

Ngày nay chúng ta không thấy rõ nhưng mà trong nhà thờ nhiều người bị bệnh. Toàn là ung thư không các bạn. Rồi chết. Không biết tại sao. Cứ nghĩ là tôi sao mà tôi yêu Chúa quá. Tôi làm gì tôi cũng dâng đúng phần 10 cho Chúa. Tôi làm. Tôi đi nhà thờ không có sót buổi Chúa Nhật nào. Tôi lên tôi làm ca đoàn. Tôi hát. Tôi tôn danh Chúa. Tôi làm đủ thứ. Mà tại sao Chúa không chữa lành bệnh ung thư cho tôi. Than phiền trách Chúa. Người này chết ung thư. Người khác chết ung thư. Người khác chết ung thư. Rồi không chết ung thư thì chết Covid. Tại vì tại sao? Chúng ta nhìn lại. Chúng ta dùng đó là một nơi kinh doanh.

Chúa Chúa Giê-xu cũng bện cây roi mà quất tơi bời hết. Ngài đuổi hết thảy người trong đền thờ. Chiên bò, vảy tiền người đổi bạc và đổ bàn của họ. Các bạn biết một mình Chúa Giê -xu mà chống lại trong nhà thờ này bao nhiêu người. Các bạn biết một cái nhà thờ rất là lớn. Có bao nhiêu người? Một mình Chúa Giê -xu làm mà họ cã mấy chục người trong đó mà không ai dám cãi lại, chống lại Chúa Giê-su vì họ biết họ làm sai. Những cái linh đổi bạc. Những cái linh dơ bẩn trong nhà thờ, nó phải sợ, hải sợ Thánh linh của Chúa. Họ làm sai. Họ biết họ làm sai. Họ rất là sợ các bạn ơi. Họ muốn giết chúng ta đó. Mình nói thẳng. Mình nói đúng. Họ muốn giết chúng ta đó. Nhưng mà có Chúa bảo vệ chúng ta. Chúng ta đừng có ngại. Mà giúp đở cho những người đi thẳng lại. Đừng có đi công vẹo nữa.

Chúa phán cùng kẻ bán bồ câu rằng: Hãy cất bỏ đồ đó khỏi đây. Đừng làm cho nhà cha ta thành ra nhà buôn bán. Mong đồ nhớ lại rằng. Có lời chép rằng sự sốt sắng về nhà Chúa tiêu nuốt tôi. Sốt sắng. Làm cái gì? Làm đúng cho Cha của mình. Cha mình biểu gì. Mình phải nghe vâng lời. Mình không có sợ lòai người. Ngày nay có một số người đâu có dám làm. Họ thấy bao nhiêu người làm sai, họ không dám khuyên bảo. Đừng đoán xét người ta. Người ta có tội với Chúa chứ. Người ta có tội với mình đâu. Mình đừng đoán xét. Mình đâu phải là Chúa. Chỉ có Chúa Giê-xu làm được thôi. Mình không làm được.

Tôi từng nói chuyện với những người trong nhà thờ. Nói thẳng nói thật. Họ quở lại tôi rằng :” Không ai thương chị hết. Ngày cứ đi đoán xét người ta hoài. Miệng thì nói Chúa. Mà tối ngày đi đoán xét người ta. Ai làm cái gì sai thì cái miệng chị cứ nói. Chúa Giê-xu bị người ta đóng đinh cũng tại như vậy. Chúa Giê-xu làm được chứ mình không làm được. Mình là con người. Mình không phải là Chúa Giê-xu.” Họ cãi như vậy đó các bạn. Ngày kia Chúa sẽ đòi máu của họ nơi tay của mình đó. Ngày kia cãi với Chúa Giê-xu ở trên trời đi. Ngày kia đừng cãi với tôi hiện nay. Bạn cãi với tôi vô ích. Tôi nói thẳng cho bạn nghe để mà bạn hiểu. Còn bạn ngày kia. Bạn cãi trên thiên đàng. Bạn không có được vào cửa thiên đàng. Bạn cãi đó là trễ quá rồi.

Chúa Giê-su phán dạy: “Các người phải thánh vì Ta là thánh. Các người phải thánh trong mọi cách ăn nết ở.” Mình đọc kinh thánh là phải áp dụng đúng và làm theo. Họ cải là mình là con người không thể làm được. Chỉ có Chúa Giê-xu mới làm được mà thôi. Vậy mình mới tin Chúa Giê-xu. Chúa Giê-xu mới làm được cho mình. Chúa Giê-xu đã làm rồi. Mình không cần làm nữa. Cái miệng thì cứ cãi như thế. Đây là tà thuyết của nhóm Tin lành Ân điển rẻ tiền. Nó nhồi sọ không biết bao nhiêu người. Rất là thương các bạn ơi. Tôi nói bây giờ bạn đọc. Bạn dẹp hết tất cả những gì bạn học hỏi từ nhà thờ đi. Bây giờ bạn đọc kinh thánh. Bạn áp dụng. Bạn làm theo đi.

Họ trả lời như sau:” Thời buổi này mà sống như vậy là ai cũng bỏ mình hết trơn. Thời buổi này là thời buổi khác. Thời buổi ngày xưa là của Chúa Giê-xu khác. Thời buổi này là phải theo thế giới hiện đại. Người ta làm gì mình phải theo đó. Không là người ta khước từ mình đó. Người ta vứt mình vô thùng rác. Thà mình đi một mình với Chúa hơn là mình đi với đám đông. Họ sợ đi một mình các bạn. Chúa biểu mình phải đi theo. Đi vô nhà thờ phải thờ phượng Chúa. Nếu mà mình làm vậy là người ta đuổi mình ra khỏi nhà thờ. Không ai có cái can đảm để mà tự đi một mình với Chúa. Rất là nguy hiểm cho thế giới hiện nay của chúng ta. Cảm ơn Chúa là chúng ta là những người có can đảm để mà bước ra. Để mà đi theo Chúa. Để mà vạch một con đường mới cho những người khác. Để mà họ đi. Để mà họ được cảm nhận được một cái sự giao thông mật thiết giữa con người với Đức Chúa Trời. Họ chưa có cảm nhận được rồi họ sợ đi một mình với Chúa, họ cứ nói cái miệng.

Đây là một cái kinh nghiệm sống giữa con người với Đức Chúa Trời. Bạn kinh nghiệm sống được. Nếu mà bạn cảm nhận được Thánh Linh của Chúa ngự trong lòng bạn. Bạn không cần những người khác. Một mình bạn đi với Chúa bạn vẫn vui. Tại vì bạn chưa có nhận được. Bạn chưa có kinh nghiệm được. Con đường tôi kinh nghiệm được. Tôi chỉ cho bạn đi. Bạn không muốn đi. Thì ngày kia kết quả là bạn không được vào nước thiên đàng. Mình phải kinh nghiệm với Chúa. Mình phải trách nhiệm với linh hồn của mình. Không có nói là tôi đi với đám đông. Một mình tôi đi người ta chửi tôi phun miếng vô mặt tôi. Trước mặt Chúa linh hồn mình đi địa ngục đời đời. Mình nói như vậy được không? Trách nhiệm là của tôi. Linh hồn tôi là của tôi. Không ai có trách nhiệm cho linh hồn tôi được hết. Chúa không có chấp nhận những lời nói biện luận vô ích của mình.

Tôi muốn đi nhà thờ, tôi muốn theo Chúa. Nhưng mà ba má tôi cấm tôi, đánh đập tôi, không cho tôi đi. Ngày hôm nay tôi mới như vậy. Xin Chúa thương xót tôi đi, tha tội cho tôi đi. Tại vì cha mẹ tôi không cho tôi đi theo Chúa. Chứ không phải tại tôi, tôi muốn đi. Chúa không có chấp nhận các bạn. Hãy đi ra khỏi mặt ta, hởi lòai gian ác. Chúa gọi những người mà không theo Chúa là những người gian ác. Mặc dù mình không có làm gì gian ác. Nhưng là mình theo con quỷ, mình nghe lời con quỷ xúi giục, là mình là những người gian ác trước mặt Đức Chúa Trời.

Chúa Giê-xu nói phá đền thờ này đi trong 3 ngày ta sẽ dựng lại. Đền thờ của Chúa là thân thể của chúng ta đó. Chúa Giê-xu có thể dựng lại thân thể của chúng ta thành một con người mới. Chúng ta cứ để cho Chúa làm việc. Ngài sẽ tái tạo chúng ta từ một con người dơ bẩn xấu xa chỉ biết ham tiền, ham danh, ham quyền lợi, ham chức phận, ham bằng cấp cao, ham được địa vị cao trong xã hội, ham nhà lầu xe hơi. Cái đó là nói ra là người nào cũng có hết các bạn. Chính tôi cũng đã bị. Chúng ta là con người xác thịt là bị vướng vào hết. Nhưng mà được Chúa biến đổi thành một con người rất là lạ lùng. Mình coi những cái đó là zero hết. Mình là người trên cung trăng rất xuống. Tôi không còn trên thế gian này, tôi sống tạm bợ trên thế gian này thôi. Ngày xưa tôi cũng giống như các bạn. Tôi đã được Chúa biến đổi. Tôi là con sâu nhưng mà ngày hôm nay tôi là con bướm.

Bao nhiêu người muốn kéo chúng ta trở về con đường cũ. Bây giờ nếu mà chúng ta đã kinh nghiệm được Chúa rồi, chúng ta đã biết Chúa làm đền thờ của Ngài trong lòng chúng ta rồi. Chúng ta đã cảm nhận được một sự khác biệt rồi. Biểu chúng ta trở về làm con sâu nữa. Không, có ngu đâu mà chạy mà trở về. Tôi đâu ngu đâu. Con bướm mà nó biểu dụ gì, dụ mua tiền, đưa tiền mua những thứ dơ bẫn. Biểu nó trở về nó làm con sâu. Không, không. Nhưng mà bao nhiêu người họ chưa có được kinh nghiệm đó. Thấy tiền là mê muội. Làm cái gì cũng chịu. Họ bán linh hồn, họ cho quỷ sa tăn luôn nữa các bạn. Ký giấy đàng hoàng bán cho quỷ sa tăn để mà nó cho mình giàu có. Bán rồi là không lấy lại được. Chỉ có Chúa Giê-xu có quyền cứu họ ra khỏi cái hoàn cảnh đó được mà thôi.

Xin Chúa thương xót cho chúng ta biết địa vị của chúng ta như thế nào. Và chúng ta là những người có Chúa Giê -xu làm chủ và sống trong chúng ta. Ai trong phòng này là những người nào chưa có kinh nghiệm được. Chưa có Chúa Thánh Linh trong lòng như tôi nói. Thì đi tìm kiếm và dọn sạch lòng đi. Có hỏi những người đã nhận được xong. Như tôi. Tôi kể cho các bạn nghe. Con đường tự mình đi. Không ai đi giùm cho mình được. Không có ai mà có thể giúp cho mình được. Một mình. Con đường nó nhỏ chỉ có hai cái bàn chân mình đi được mà thôi. Không có người thứ hai. Kéo chồng mình đi còn không được. Cha mẹ kéo con không được. Huống chi mà đi theo đám đông. Các bạn suy nghĩ thử coi. Tôi trong nhà thờ tôi được cứu rồi. Ai nói bạn là bạn được cứu rồi. Ông mục sư nói mà tin Chúa Giê-xu thì được cứu. Rồi bạn bây giờ bạn tin Kinh Thánh hay bạn tin Chúa Giê-xu? Bạn có đọc Kinh Thánh chưa? Con đọc Kinh Thánh lào lào hết rồi. Con thường đọc nè. Có ghi dấu ghi dấu chỗ này này này. Con ghi hết trơn. Mà ngồi hút thuốc. Tôi nói. Chèn ơi bạn nói bạn là người tin Chúa. Bạn đọc hết Kinh Thánh mà bạn đang hút thuốc. Nói chuyện với tôi mà là người hút thuốc. Con hút chỉ chơi thôi chứ đâu con đâu có ghiền. Tại sao không bỏ? Đền thờ của Chúa mà mình đốt. Mình xông khói lên mủi lên miệng mà mình nói mình không ghiền. Mình bỏ được. Nhưng mà bỏ thử coi coi có được hay không. Chối lèo lèo các bạn. Xin Chúa thương xót cho chúng ta. Nói được thì phải làm được. Và phải kinh nghiệm một đời sống mới với Chúa. Cảm ơn các bạn.

Tôi sẽ kết thúc tại đây. Trong danh Đức Chúa Giê-xu con cảm ơn Ngài. Vì Ngài đã mở miệng con nói những lời đến từ Thánh Linh của Chúa. Cho chúng con nghe và chúng con được thay đổi làm theo những gì chúng con học hỏi. Và chúng con được ngày kia gặp được Cha trên nước Thiên Đàng. Cho chúng con được tạo dựng ra giống như hình ảnh của Chúa Giê-xu. Chúng con sẽ làm được những gì Chúa Giê-xu làm. Xin Ngài giúp cho chúng con được có một thân thể thay đổi. được có một thân thể thay đổi từ con sâu biến thành con bướm để chúng con được sống giúp ích cho nhà Cha và chúng con làm được công cụ quý giá trước mặt Ngài. Con cảm tạ ơn Cha.

Con cầu nguyện trong danh Đức Chúa Giê-xu Christ. Amen.