BÀI SỐ 186: KIÊU NGẠO LÀ NHƯ THẾ NÀO?

BÀI SỐ 186: KIÊU NGẠO LÀ NHƯ THẾ NÀO?

1-KIÊU NGẠO LÀ TỰ TÔN MÌNH LÊN CAO HƠN NGƯỜI KHÁC:

Điều nầy dể cảm nhận nơi người kiêu ngạo vì họ tự tôn mình lên cao hơn người khác, khoe khoang, háo danh, háo thắng, v.v., làm gì cũng muốn ta nổi danh hơn những người khác. Cho mình là khôn, giỏi, tài nghệ hơn ai hết, không muốn học hỏi gì từ nơi người khác, nhưng học lóm thì hay lắm. Họ thường hay bắt phục người khác làm theo ý mình, mặc dù ý mình sai nhưng họ cũng tự bênh vực cho mình.

2-KIÊU NGẠO LÀ HẠ BỆ NHỮNG NGƯỜI CHUNG QUANH MÌNH, ĐẠP NGƯỜI KHÁC XUỐNG THẤP HƠN MÌNH.

Điều này khó cảm nhận được nơi người kiêu ngạo vì họ vẫn đứng yên trong thế giới của họ nhưng đạp những người chung quanh thấp hơn họ. Nói họ kiêu ngạo thì họ không chấp nhận và không thấy rằng họ đang trong tiến trình lên mình kiêu ngạo. Họ thường khinh khi người kém học thức hơn họ, phân biệt giai cấp thượng lưu, hạ lưu, v.v. Họ thường hay khinh dể những người nghèo khó, những người mồ côi, người góa bụa, người vô gia cư, v.v. Họ ghét những người không cùng chung chủng tộc như mình, kỳ thị màu da, thứ tiếng, v.v. Họ thường đặt một bức tường vô hình giửa họ và người mà họ hạ bệ thấp hơn họ. Họ không nhìn thấy nhưng người bị khinh khi cảm nhận được bức tường đó cứng khừ ngăn cách giửa họ và đối phương. Bức tường này làm cho họ khó tiếp xúc và giao thiệp với người xa lạ để đi truyền giáo.

3-KIÊU NGẠO LÀ HAY ĐOÁN XÉT NGƯỜI KHÁC, VẠCH LÔNG TÌM VÍT NHỮNG NGƯỜI CHUNG QUANH HỌ. HỌ CÓ CON MẮT CHỈ BIẾT NHÌN RA MÀ KHÔNG NHÌN VÀO CHÍNH MÌNH ĐỂ SỬA ĐỔI.

Những người này thường bị mọi người chung quanh xa lánh vì họ không có tình yêu thương mà cứ đoán xét tất cả mọi người chung quanh họ. Họ vạch lông tìm vít tất cả mọi người. Không ai sống vừa lòng họ hết. Mà nếu có ai nói họ biết sự thật về họ thì họ giận dử không chấp nhận những cái sai của họ để sửa đổi.

Những ai đã bị vướng vào linh kiêu ngạo thì rất là khó mà chịu ăn năn hầu được tự do hoàn toàn vì họ đã bị sa tan vào lòng và chiếm hữu phần tâm linh của họ rồi. Nếu họ biết để cao cảnh giác và biết mình đang kiêu ngạo thì có cách ăn năn tội lỗi theo cách 5 ngón tay hầu tự giải cứu mình ra khỏi ách thống trị của sa tan để sống một cách bình dân hòa đồng với mọi người. Họ biết kính Chúa yêu người thật sự, không còn là người Pha-ri-si nữa. Nếu họ không chịu ăn năn thì sau khi qua đời, họ sẽ bị quăng vào hồ lữa địa ngục đời đời cùng với sa tan vì chính nó đã bị linh kiêu ngạo trói buộc từ lúc ban đầu và không bao giờ nó chịu ăn năn.