HỒI KÝ PHAN THÁNH KHIẾT

HỒI KÝ PHAN THÁNH KHIẾT

  • THỜI THƠ ẤU (1950-1964)

Tôi đã được sinh ra trong một hoàn cảnh khá đặc biệt (1951), mẹ tôi quê ở Biên Hòa, vốn đã có một đời chồng và ông đã qua đời trong thời kỳ chiến tranh, bà có một con gái. Lúc ấy bà phải làm với đoàn trường tiền (làm đường), di chuyển trên quốc lộ 13 từ Biên Hòa lên đến Bến Cát. Tại Bến Cát, đoàn trường tiền đã thuê nhà ông bà nội tôi để tạm trú trong thời gian làm đường ở đây, ba tôi lúc ấy cũng vừa mất vợ (người vợ bị bệnh vừa qua đời), ông bà chưa có con. Ba tôi (đã tin Chúa) đã cảm động mẹ tôi và xin ông bà cưới mẹ tôi, nhưng vì mẹ tôi là người ngoại đạo nên bà nội (đã tin Chúa) nói ba tôi làm chứng cho mẹ, chừng nào mẹ chịu tin Chúa mới được cưới. Sau đó, mẹ tôi đã tin Chúa và ông bà nội đã cưới mẹ cho ba. Tôi đã ra đời trong bối cảnh mẹ tin Chúa theo ba và ba cũng là một tín đồ rất yếu đuối. Ba mẹ lúc ấy sống chung với ông bà nội.

Khi mẹ tôi có mang tôi vài tháng, sự xung đột quá căng thẳng xảy ra giữa bà nội và mẹ khiến cho mẹ tôi bị khủng hoảng, nên đã nghĩ đến việc không muốn sinh ra tôi, việc ấy khiến cho mẹ đã lén uống mấy chén rau răm thật đậm đặc với mục đích là trục bào thai ra tương đối hợp pháp, nhưng kỳ diệu thay Chúa đã gìn giữ tôi thật lạ lùng giống như câu KT trong Ê-sai 46:3 “…..Ta đã gánh vác các ngươi từ trong lòng mẹ, cho đến chừng các ngươi già cả, đầu râu tóc bạc, Ta cũng sẽ bồng ẵm các ngươi nữa. Ta sẽ bồng ẵm và giải cứu các ngươi”, rồi lần khác mẹ tôi vốn rất nóng tính, bà giận ba tôi việc gì đó bà đã nhảy xuống giếng với động cơ là trục bào thai ra…Cảm tạ Chúa đã gìn giữ tôi lạ lùng… Vài tháng sau đó, sự xung đột giữa bà nội và mẹ càng ngày càng căng thẳng nên khi tôi ra đời được khoảng 2 tháng tuổi, bà nội giận dữ với mẹ vì một việc gì đó khiến bà đã đuổi mẹ tôi đi, mẹ tôi quá buồn nên bỏ tôi mà đi, đang bú sữa mẹ, bà nội đã cho tôi uống sữa đặc thay cho dòng sữa mẹ nên tôi đã bị tiêu chảy nhiều ngày chỉ còn da bọc xương, người tín đồ bên cạnh nhà ông bà nội thấy tình trạng tôi quá suy kiệt nên năn nĩ bà nội cho ba tôi bồng tôi đi kiếm mẹ, bà nội đã đồng ý cho ba tôi bồng tôi đi về quê ngoại (Biên Hòa) tìm mẹ tôi, và tôi đã được phục hồi từ ngày ấy (tất cả những sự việc trên do mẹ tôi kể lại cho tôi)…

Khi lớn lên, gia đình tôi đã ở vùng quê và chiến tranh thật căng thẳng (chiến khu D ở quận Bến Cát tỉnh Bình Dương), có đêm phải ngủ trong hầm, có khi đang trên đường đi học (bằng xe đạp vì trường cách nhà 3km), tôi nghe một tiếng nổ thật to phía trước cách khoảng 15-20m, khói đen bốc lên mù mịt, tôi chỉ biết lật đật dừng xe đạp lại và quăng xe bên đường rồi kiếm một cái mương khô hay vùng đất nào thấp nằm sát đất vì tiếng đạn 2 bên (quốc gia và cộng sản) bắn nhau rất nhiều, nằm yên đó có khi chờ khoảng 1-2g sau mới dứt tiếng đạn, tôi lồm cồm bò dậy, lắng nghe yên tĩnh rồi, đạp xe đi tiếp, tôi đã nhìn thấy rất nhiều người lính chết nằm 2 bên đường… những cảnh ấy vẫn còn trong tiềm thức tôi!! Rồi có những đêm tôi đang học bài dưới ánh đèn dầu, có tiếng gõ cửa, mở ra thấy mấy anh Cộng Sản, mấy anh bảo ba tôi ra đường phụ đấp những mô đất với nhiều người trong khu xóm, họ đặt một trái mìn trong mô đất đó với ý định ngày mai khi lính quốc gia đi ngang bị trở ngại, họ phải phá mô thì mìn nổ cho lính quốc gia chết, nhưng ngày mai những người lính quốc gia đi đến, họ lại kêu dân làng ra phá mô đất, biết bao lần ba tôi đã thoát chết vì phá mô bị mìn nổ, nhiều người dân đã chết… những người cộng sản nầy vào nhà chúng tôi ban đêm và khuyên tôi nên vào rừng họ hứa cho tôi làm việc văn phòng vì tôi có trình độ văn hóa…, tôi sợ quá nên đã từ chối (nhờ tôi là nữ nên không bị bắt buộc như nam).

  • KHÚC QUANH QUAN TRỌNG TRONG CUỘC ĐỜI TÔI (1965-1967)

Đến năm 1965, vì tình hình chiến tranh quá căng thẳng nên trường học bị đóng cửa. Tôi phải nghỉ học gần tháng, tự nhiên bác tôi là Mục sư Phan Văn Hiệu, ông đang quản nhiệm HTTL.Vĩnh Long có nhắn tin qua một người quen (lúc ấy chưa có điện thoại) muốn gặp tôi ở bến xe Bình Dương chiều ngày hôm sau, chiều hôm sau đó tôi đã đi Bình Dương để gặp bác, lúc xe vừa quẹo vào bến xe, mắt tôi nhìn thấy bác đã đừng chờ ở đó…Gặp bác tôi hỏi liền: “Sao bác không về Bến Cát gặp ba con?” Bác nói: “Đoạn đường Bình Dương-Bến Cát có nhiều VC(Việt Cộng) quá nên bác sợ bị bắn vì bác trông giống Mỹ!), bác gặp tôi và hỏi: “Con còn đi học không?” Tôi đã trả lời: “Thưa bác, trường đã đóng cửa gần tháng nay vì tình hình chiến tranh quá căng thẳng.” Bác nói tiếp: “Đó là lý do bác về đây báo cho con biết là tháng sau bác sẽ được thuyên chuyển đến HTTL.Biên Hòa, con về xin ba má xuống ở với bác để tiếp tục đi học.” tôi vô cùng mừng rỡ (vì còn nhỏ 14t) nên chưa biết đó là sự thương xót mở đường của Chúa cho việc học của tôi (đó là khúc quanh vô cùng quan trọng cho cuộc đời tôi về phương diện tâm linh lẫn học vấn).

Thế là ba mẹ tôi đã đưa tôi đến Biên Hòa, tá túc nhà bác để tiếp tục đi học, tại đây tôi được tiếp cận với Lời Chúa, biết tập tành phục vụ Chúa qua việc quét dọn nhà thờ mỗi chiều thứ bảy và lau băng ghế nhà thờ mỗi sáng sớm Chúa Nhật, tại hội thánh Biên Hòa, tôi được theo học lớp Giáo Lý Báp-têm và được thánh lễ Báp-têm, cũng tại đây tôi được nhìn thấy gương sống đạo của bác, học Trường Chúa Nhật, sinh hoạt với ban thanh niên trong hội thánh (không có ban thiếu niên dù tuổi tôi ở lứa thiếu niên) học được 1 năm ở Biên Hòa, năm kế đến vì hoàn cảnh anh chị Lê Phước Nguyên (anh của Ms.Lê Hoàng Phu) là chồng của con gái thứ 5 (Ru-tơ) của bác tôi cần người giúp chăm sóc em bé cho chị đi học thêm tiếng Anh để chuẩn bị sang Mỹ với anh, nên bác tôi nói:

“Con có thể đi Saigon giúp chị Nguyên để chị đi học thêm tiếng Anh và tiếp tục đi học ở Saigon?”. Tôi chỉ biết vâng dạ với bác và đi đến Saigon.

  • NHỮNG THÁNG NGÀY THẬT CÔ ĐƠN Ở SAIGON (1967-1969)

Tại Saigon, năm 1967 tôi học lớp Đệ Tam Trường Trung Học Lê Bảo Tịnh, đây là một khúc quanh nữa trong cuộc đời tôi. Vì nhà anh chị Lê Phước Nguyên gần trường Trung học nầy và gần HTTL.Trương Minh Giảng, nên tôi đã có dịp sinh hoạt với thanh niên hội thánh ấy (16t là tuổi thiếu niên nhưng vì không có ban thiếu niên nên sinh hoạt với thanh niên), đó là năm tôi học Đệ Tam, trong lớp tôi được quen một cô bạn quê ở gần Đalạt, bạn tôi được ở trong ký túc xá (lần đầu tiên trong đời được nghe từ “ký túc xá”nên tôi hỏi bạn, ở ký túc xá như thế nào? Bạn tôi đã cho tôi biết ký túc xá là mình phải đóng tiền để họ nấu cơm cho mình ăn, ở trong ấy mình chỉ ăn và học thôi, không phải làm việc nhà như ở nhà. Ôn lại những chi tiết nầy tôi chỉ biết tạ ơn Chúa vô cùng vì Ngài biết trước chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai và đã sắm sẵn mọi điều cho tôi để đối phó, thật Ngài là Đấng Toàn Tri, sự việc đã xảy ra như sau:…

Sau vài tháng, bác gái xuống Saigon tìm tôi và nói: “Khiết ơi, con phải đi về vì ba con say rượu đòi phá nhà thờ Biên Hòa vì ông xuống thăm tôi mà không gặp được tôi!” (ba tôi rất thương nhớ tôi dù say xỉn nhưng rất thương con, ông xuống Biên Hòa mục đích là gặp tôi nên ông vô cùng tức giận vì bác đã đem tôi qua Saigon để giúp cho con của bác mà không cho ông biết), nên tôi phải đi về với bác. Về đến nhà thờ Biên Hòa, nhìn thấy ba nằm ngoài hiên nhà thờ, tôi thật đau lòng vì ông đang say rượu… lúc ấy khoảng 5g chiều, tôi nói với ba: “Ba vào nhà bác ngủ rồi sáng sớm mai, mình đi về Bếncát.” Ba tôi còn giận bác nên nhất định không vào nhà bác, bắt buộc tôi phải đi về cùng ba dù trời đã tối. Về đến Bình Dương, hết xe về Bến cát nên phải ngủ lại qua đêm nhà người quen, sáng về Bến cát sớm… Tôi bị nghỉ học vài ngày, lòng tôi vô cùng buồn và ao ước được đi học tiếp, tự nhiên Chúa khiến tôi nhớ đến câu chuyện bạn tôi kể về ký túc xá nên tôi thỏ thẻ với má tôi: “Má ơi, mình nói dối với ba là má cho con tiền đóng cho ký túc xá, bạn con ở trong đó chỉ ăn với học, không làm gì hết, con nghĩ chắc ba cho con đi học” vì tôi biết ba tôi rất thương tôi và hay chìu theo ý tôi, lý do ông không cho tôi đi Saigon vì ông không muốn tôi phải làm việc nhà như: nấu cơm, rửa chén, quét nhà…thế là má tôi nói với ba là má sẽ làm thêm kiếm tiền cho tôi ở ký túc xá và tôi với má đã nói dối ba suốt những năm tháng sau đó: đó là năm tôi học đệ tam, nhị và nhất.. Vì hoàn cảnh nghèo nên làm gì có tiền đóng cho ký túc xá, tôi vẫn trở xuống nhà anh chị Lê Phước Nguyên để làm việc nhà và được chị cho ăn cơm tiếp tục đi học, cảm tạ Chúa vô cùng vì Ngài ban cho tôi lòng ham thích học tập và siêng năng, chịu khó trong mọi hoàn cảnh.

Đến năm đệ nhị là năm chuẩn bị thi Tú Tài I, đầu năm đệ nhị tôi được nghe thông tin cho thi Trung Học Đệ Nhất Cấp Phổ Thông, vì tôi không dám tin là mình có thể đậu Tú Tài I, nên tôi dành 2 ngày ôn thi Trung Học (vì lúc tôi học Đệ tứ đáng lẽ thi Trung Học nhưng đã được Bộ Giáo Dục hủy bỏ), nên khi nghe được thi Trung Học lại, tôi liền ôn bài để đi thi, cảm tạ Chúa dù thời gian ôn bài rất ngắn, Chúa đã giúp tôi thi đậu Trung Học hạng Bình Thứ và tiếp tục học đệ Nhị để chuẩn bị thi Tú Tài I, đó là năm Mậu Thân (1968), tôi biết hoàn cảnh mình vô cùng nghèo khó nên tôi đã cố gắng học tập thật chuyên cần với ước mong có được bằng cấp Tú Tài I rồi tìm việc làm để giúp ba má, cám ơn Chúa tôi đã đậu được Tú Tài I cũng hạng Bình Thứ (nhờ cơ hội năm Mậu Thân chiến tranh dữ dội nên tiêu chuẩn điểm thi được hạ xuống), lòng vẫn còn ham thích học nên xin má cho học tiếp, má tôi nói: “nếu con tiếp tục ở nhà chị Nguyên được thì cứ tiếp tục.” tôi vốn Chúa cho tính siêng năng, chịu khó nên tôi sẵn sàng tiếp tục học lớp đệ nhất, sau đó chị Nguyên lên đường đi Mỹ và tôi ở với chị Thái Bình, hai chị em sống với nhau được vài tháng, bác tôi về hưu, nên hai bác và chị Thu Hương về sống chung ở căn hộ 316/3 Trương Minh Giảng – Q.3 Saigon (nơi ghi lại thật nhiều kỷ niệm trong cuộc đời tôi). Kể từ ngày ấy, tôi chỉ biết học, học, và học cho đậu được Tú Tài 2, vì Tú Tài 2 thời ấy vô cùng khó khăn vượt qua kỳ thi.

Trong suốt năm học chuẩn bị cho kỳ thi Tú Tài 2, có một sự kiện vô cùng lạ kỳ mà Chúa cho phép xảy ra để giúp tôi kỳ thi Tú Tài 2 năm ấy mà tôi không bao giờ quên được. Học được vài tháng, nghe các bạn nói là mình nên đi tập thể dục để thi thể dục cuối năm, nếu số điểm thi thể dục trên 10 điểm, số dư sẽ được cộng vào điểm thi Tú Tài 2, tôi nghe vậy nên cố gắng đi tập thể dục, chuyên cần tập luyện các bộ môn để thi như: ném tạ, leo dây, nhảy cao, chạy bộ…

Đến ngày đi thi, nhận được phiếu báo danh là sẽ thi ngày… tháng…năm 1969 (lâu quá nên tôi quên ngày tháng) ở sân vận động đường Phan Đình Phùng. Sáng sớm hôm ấy, tôi chuẩn bị chu đáo, ăn một chén cơm nguội cho no, xong cầm 2 tờ giấy bạc $5.000 để đi xe lam (mỗi bận là $5.000). Đến sân vận động, khi tôi bước vào nhìn thấy toàn nam học sinh, tôi bối rối vô cùng và hỏi thầy giáo: “Sao không thấy nữ mà chỉ có nam thôi vậy thầy?” Thầy nhìn tôi vô cùng ngạc nhiên, thầy hỏi tôi: “Em cũng đi thi thể dục hả? Em tên gì?” Tôi đáp: :Dạ, tên em là Phan Thánh Khiết, thầy hiểu ra là nha khảo thí đã xếp lộn tôi vào đây vì tên tôi giống như nam nên bị xếp thi chung với nam, thầy bảo tôi phải đi đến nha khảo thí (gần sở thú) để điều chỉnh rồi thi sau. Tôi bối rối quá chừng, vì trong túi tôi chỉ còn 5.000$ cho chuyến xe lam về, làm sao tôi có tiền đi đến Nha Khảo Thí, rồi đi về nữa! Bối rối quá đỗi, tôi đánh bạo hỏi một ông đang đứng trong sân vận động: “Chú ơi, chú có rãnh không? làm ơn giúp chỡ cháu đến Nha Khảo Thí để điều chỉnh tên cháu, vì cháu là nữ mà bị xếp qua sân thi của nam, mà cháu không có đủ tiền để đi đến đó!” Chú ấy là một người rất tử tế (Chúa sắm sẵn-sau nầy tôi mới hiểu điều nầy), chú ấy chẳng những chở tôi đến Nha Khảo Thí để điều chỉnh tên mà còn chỡ tôi về nhà và nói với tôi là hãy cho chú ấy biết ngày nào thi để chú đến giúp đỡ. Khi về đến nhà, trong túi vẫn còn $5.000, tôi vui mừng lắm có thuật cho chị Thu Hương (con gái út bác tôi) nghe câu chuyện vui đó. Đến ngày thi, tôi đến sân vận động, gặp chú ấy, chú nói cháu cứ vào thi đi. Tôi vào thi, cũng run lắm vì lần đầu tiên thi môn nầy. Tôi rất vụng về nên tôi nghĩ những môn thi không đạt điểm lắm đâu. Thi xong, chú ấy lại đề nghị chỡ tôi về và đãi tôi 1 tô hủ tiếu, khi về đến nhà chú ấy nói: “chúc cháu thi đậu Tú Tài 2 nhé!” Tôi chỉ cám ơn chú vì chú đã chỡ tôi 2 lần đi làm giấy tờ và đi về. Tôi nghĩ là sẽ không bao giờ gặp lại chú ấy nữa và quên chuyện ấy luôn… Đến ngày phiếu điểm thể dục về đến trường, các bạn nhận dùm tôi, các bạn reo lên: “Khiết ơi, sao mầy giỏi quá vậy, điểm của mầy là 16, còn tụi tao cao nhất chỉ là 14 thôi!” Tôi mới nhớ ra là chắc chú ấy đã thêm điểm cho tôi, vì chú ấy trong ban giám khảo! Thật Chúa đã dùng ai đó giúp đỡ tôi mà tôi không hay vì Ngài biết tôi không thể vượt qua kỳ thi Tú Tài 2 quá khó sắp đến. Thế là, điểm thể dục tôi dư được 6đ, nên được cộng vào kỳ thi Tú Tài. Đối với tôi, đây như là giấc mơ mà Chúa đã cho phép xảy ra để giúp cho chặng đường đi học nhiều gian truân…

Tôi đã uống những tách cà phê thật đậm để thức trắng đêm học bài, chuẩn bị cho kỳ thi sắp đến, không có ai bên cạnh nhắc nhỡ việc giữ gìn sức khỏe gì hết, nên sáng ngày đi thi, mà tôi đã thức trắng đêm để ôn môn Vạn Vật từ bài đầu đến bài cuối cho kịp giờ đi thi, dù đã thuộc rồi mà còn phải ôn lại vì đây là môn chính.

Cảm tạ Chúa, Ngài ban cho tôi trí nhớ tốt, nên tôi học thuộc bài như cháo (môn Vạn Vật, Triết, các bài giáo khoa về Vật Lý, Hóa Học, Toán Hình Học-Đại số…) nên khi vào thi tôi làm những câu giáo khoa rất tốt nhưng bài toán Vật Lý (hệ số 3 vì tôi đi ban B nên Vạn Vật và Lý Hóa là môn chính, hệ số 3), bài toán Vật lý tôi đã làm sai ngay kết số ban đầu nên sai hết bài toán, khi về tôi khám phá ra sự sai số nầy, tôi vô cùng buồn và nghĩ mình sẽ rớt thôi, tinh thần tôi chuẩn bị để thi kỳ 2 (lúc bấy giờ có kỳ thi thứ 2 cho ai thi rớt). Vì đinh ninh thi rớt nên tôi lo ôn lại bài. Tuy nhiên, khi nghe ở HTTL.Saigon có mở lớp Thánh Kinh Tiểu Học Đường (Khóa 1 học suốt thời gian 2 tuần), cảm tạ Chúa đặt trong lòng tôi thích học Kinh Thánh nên tôi liền ghi danh học. Tôi đi học suốt 2 tuần và một ngày trong 2 tuần đó, trên đường về tôi ghé trường Gia Long cùng với Ngọc Thu là bạn thân cùng đi học Kinh Thánh, để xem kết quả thi Tú Tài, dù nghĩ là rớt nhưng vẫn đi xem, tôi đã dò tên những học sinh đậu, dò lên xuống hai lần không thấy tên mình đâu hết nên tôi nói với người bạn thân cùng đi: “Thu ơi, tao thật đã rớt rồi.” Thu bạn tôi nói: “Để tao xem lại.” Thu vừa nhìn vào danh sách học sinh trúng tuyển Tú Tài 2, Thu reo lên: “Khiết ơi, tên mầy đây mà sao mầy không thấy hả!” Tôi vẫn chưa tin, tôi đến xem lại thì đúng rồi, tên tôi trên bảng trúng tuyển mà tôi in trí là rớt nên tôi không thấy, tôi đứng đó như trong chiêm bao…cảm tạ Chúa vô cùng, chắc chắn tôi đậu được là nhờ điểm thể dục mà chú ấy giúp tôi… Vài hôm sau, một tin vui khác lại đến với tôi, lớp Thánh Kinh Tiểu Học Đường kết thúc, lễ bế giảng diễn ra và tôi được Ms. hướng dẫn xướng tên là học viên đậu Thủ Khoa khóa học nầy. Lại một lần nữa, tôi như trong mơ, không tưởng tượng được những thành quả Chúa cho quá sự mong đợi của mình. Tạ ơn Chúa vô cùng.

Khi trở về nhà, bác tôi kêu tôi ra và nói: “Cháu làm bài giỏi lắm, các giáo sư khen cháu yêu mến Chúa và ham thích học lời Chúa nên khích lệ bác khuyên cháu nên dâng mình đi trường Kinh Thánh, bác sẽ đóng học phí cho cháu học suốt 4 năm để sau nầy đi ra hầu việc Chúa tốt lắm.” Điều nầy cũng đến với tôi quá sức bất ngờ, thực ra tôi rất ước ao được đi học Trường KT, được có người chồng hầu việc Chúa sau nầy giống như bác tôi, nhưng nhìn vào hoàn cảnh ba mẹ quá nghèo, ai sẽ nuôi ba mẹ nếu mình dâng mình cho Chúa (chưa đủ hiểu biết Chúa để bước đi bởi đức tin, cũng không biết đó là sự kêu gọi!!), tôi nói với bác: “Dạ thưa bác, con rất thích được đi trường KT, nhưng con phải về để xin phép ba mẹ con đã nhe bác.”

Khi tôi trở về Bến Cát, báo tin đậu Tú Tài 2, ba mẹ tôi rất vui và tôi xin đi trường KT, ba mẹ tôi không vui vì ông bà không biết Chúa nhiều, ông bà hy vọng cho tôi ăn học để sau nầy nhờ, tôi sẽ đi làm để nuôi ông bà. Tôi hiểu ý của ba mẹ nên tôi xuống lại Saigon và nói với bác điều nầy, nhờ bác kiếm việc làm giùm.

  • BẮT ĐẦU VÀO ĐỜI (1969-1974)

Trở xuống Saigon, nói với bác hoàn cảnh tôi không thể đi trường KT, xin bác tìm giúp cho tôi việc làm, bác đã đưa tôi đến Hội Hoàn Cầu Khải Tượng và xin ông Mục sư Cozart (Giám Đốc) cho tôi một việc làm, khi mục sư nhìn tôi ông ngạc nhiên và hỏi sao cô đi làm quá trẻ (18t) vậy? Vì mới học tiếng Anh nên tôi đã trả rất là khó khăn: “because… my parents…. Are… poor…” Ông đã nhận tôi vào làm việc vô điều kiện, sau nầy tôi biết được những người làm việc ở đó rất giỏi tiếng Anh, đọc nói thật lưu loát, tôi cảm thấy mặc cảm vô cùng và làm những công việc vặt trong văn phòng như: mang giấy tờ từ phòng nầy chạy qua phòng nọ, rồi xếp những thư gởi cho ân nhân bỏ vào phong bì…hay photo giấy tờ, in giấy tờ… sau đó tôi ghi danh ở Hội Việt Mỹ để học thêm tiếng Anh và học đánh máy, cám ơn Chúa là Hội Việt Mỹ cũng ở gần văn phòng Hoàn Cầu Khải Tượng nên cũng tiện sau giờ làm việc (5g) tôi đến đó học đến 7g tối về rất tiện…và Chúa cho tôi học được 4 lớp tiếng Anh Căn Bản và đậu được bằng Prophiciency của Hội Việt Mỹ 1971.

Nhìn lại quãng thời gian trên, tôi thấy có một sự sắp xếp của Chúa cho cuộc đời tôi rất rõ ràng, với hoàn cảnh như tôi không thể tiếp tục Trung Học chứ đừng nói đến Tú Tài, xin một chân thư ký thường cũng khó chứ làm sao được làm nhân viên của Hội Hoàn Cầu Khải Tượng (thời điểm nầy tiêu chuẩn làm việc ở đây phải thật giỏi tiếng Anh) vì đây là một Cơ Quan Từ Thiện Tin Lành liên hệ với Quốc Tế được tài trợ ở Mỹ, mọi giao dịch đều bằng tiếng Anh nên lương tháng rất cao, gấp đôi so với giáo sư Trung Học Đệ Nhị Cấp lúc bấy giờ… thật tất cả bởi ân điển Chúa ban, tôi thật không xứng đáng nhận được đặc ân nầy.

Một ngày kia, Mục sư Cozart kêu tôi ra và nói: “Con muốn đi học nước ngoài không? ta có thể cho con một học bổng để học ở Singapore?” Vốn bản chất nhút nhát, tôi liền lắc đầu và không dám nhận. Ông nói tiếp: “Con còn nhỏ quá, nên đi học đi, con cứ đi đến trường Đại học (khu Đại Học gần bên) gần đây học, ta sẽ cho con lương để giúp đỡ ba má.” Tôi cảm thấy không thể như thế được “làm sao không làm gì mà nhận lương!” nên tôi từ chối việc đi học, sau đó ông tiếp tục khuyến khích tôi nên đi học tiếp, cuối cùng tôi nói với ông là: “Tôi sẽ đi học nhưng xin cho tôi được làm việc ngoài giờ cho xong phần trách nhiệm của tôi tại văn phòng và ông đã đồng ý.” Tôi đã ghi danh ở Đại Học Văn Khoa: học Sử Địa 1 năm, Anh Văn 1 năm và Đại Học Luật Khoa học năm thứ 1. Cuối cùng tôi không đậu được năm nào cả, vì vừa học vừa làm nên không kết quả, sức khỏe lại có hạn…

  • GIAI ĐOẠN TÌNH YÊU & HÔN NHÂN

Đến năm 1970, tôi quen nhà tôi trong những buổi sinh hoạt của Đoàn Sinh Viên Tin Lành (nhóm hàng tuần hay trại sinh viên mỗi năm một lần). Chúng tôi quen nhau, tìm hiểu nhau, yêu nhau nhưng vì hoàn cảnh không thuận tiện, cuộc tình chúng tôi kéo dài trong 4 năm, tưởng chừng không thành được, cuối cùng Chúa đã hoàn tất cho chúng tôi thật lạ lùng, ngày đám hỏi của chúng tôi là 10.2.1974 và đám cưới là 14.12.1974.

  • GIAI ĐOẠN ĐẦY THỬ THÁCH TRONG HÔN NHÂN

Những ngày vui chưa hưởng trọn….ngày giải phóng đã đến (30.04.1975), chỉ 4 tháng rưỡi sau ngày cưới, biết bao thay đổi: tôi mất việc làm vì Hội Hoàn Cầu Khải Tượng thuộc vào tổ chức tôn giáo của Mỹ nên phải đóng cửa, nhà tôi phải đi dạy ở Sa đéc, mỗi tháng về thăm nhà 1 đêm thay vì trước đây về thăm nhà mỗi tuần 3 ngày. Lúc ấy tôi lại đang mang thai con gái đầu lòng, biết bao thử thách Chúa đã cho phép xảy ra cho tôi lúc bấy giờ, tôi thường tự nhủ là từ năm 1975 – 1985, cuộc đời tôi bao gồm 4 số O: O biết rõ Chúa, O chồng bên cạnh hay một bạn thân nào vì hoàn cảnh, O có kinh nghiệm gì trong trường đời, O có 1 đồng xu thu nhập. Không những 4 số O to lớn ấy bao quanh tôi, Chúa còn cho phép biết bao sĩ nhục, vu oan, tổn thương… xảy ra cho tôi đến nỗi tôi không còn đủ sáng suốt, khỏe mạnh để có những suy nghĩ tích cực, khôn ngoan nữa, thậm chí có lần tôi đã nghĩ đến chuyện tự tử vì một lý do duy nhất là suy nghĩ mình sống không ích lợi cho ai hết (vì tôi đã để cho những lời nói quá tiêu cực như: đồ hư, đồ thúi, đồ lười biếng…quanh tôi đi vào lòng tôi và tự dán cho mình một cái nhãn rất là tồi tệ “tôi sống làm gánh nặng cho người khác, cuộc đời tôi là vô giá trị…” vì trước khi bước vào hôn nhân tôi có ước mơ là trở nên người mang lại ích lợi cho gia đình chồng lẫn gia đình mình, nhưng hôm nay thực tế hoàn toàn ngược lại…tất cả những cảm xúc tiêu cực nầy đã đẩy tôi đến suy nghĩ tự tử! (trên đoạn đường ngắn từ chợ Hòa Hưng về nhà, tôi nhìn thấy một xe tãi đang chạy tới, tôi đã có ý định đâm đầu vào xe ấy để tự hủy mình, trước khi thực hiện việc nầy,tôi có nhớ đến nhà tôi nhưng tôi có suy nghĩ chắc anh ấy sẽ buồn lắm, nhưng mong thời gian sẽ được xoa dịu rồi anh ấy sẽ có một người vợ khác tốt hơn tôi, sẽ giúp cho mẹ anh và anh vui hơn nên tôi đã quẹo xe đạp ra đường và định nhào vào xe tãi (còn cách khoảng 10m)…Tạ ơn ĐCT, từ trên cao Ngài biết tôi không biết gì về Ngài hết, lại thêm cá tính khờ khạo, dại dột nên ma quỉ đã giục tôi đến suy nghĩ sai trật nầy, Ngài đã can thiệp bằng cách ngay lập tức Ngài nhắc tôi: “Con chết ai nuôi con gái đang nằm ngủ ở nhà?” Lời Ngài phán rất rõ và mạnh vào lòng tôi khiến tôi nhớ đến đứa con gái đầu lòng (Thảo Anh) mới 2 tháng tuổi (con gái ra đời ngày 20.9.1975, đúng vào dịp cả nước đổi tiền!), tôi lật đật quẹo xe vào trong lề (khủng hoảng quá đổi khiến tôi quên con gái yêu dấu của tôi), tôi liền ăn năn với Chúa và tiếp tục sống trong buồn đau, cô đơn, khóc thầm …..

Hai năm sau, chúng tôi có thêm 1 con trai (dù ngoài ý định vì hoàn cảnh quá nghèo khó), tôi nhớ lúc mang thai cháu thứ hai, có đêm tôi không thể ngủ được vì thèm một ly sữa đặc khuấy với nước sôi, cứ nhắm mắt lại là thấy ly sữa, tôi thức mãi đến nữa đêm, liền nhớ có quyển sách liệt kê các thức ăn tốt cho người mang thai có hình ly sữa, tôi vội vàng mở quyển sách ngay trang có hình ly sữa để nhìn, nhìn một chặp lạ lùng là cơn thèm giảm đi và tôi nằm xuống ngủ ngon, tối hôm sau trước khi lên giường ngủ, tôi mở trang sách có hình ly sữa để nhìn một chặp rồi đi ngủ, giấc ngủ đến với tôi liền, cảm tạ Chúa nhắc tôi cách nầy để trị cơn thèm sữa của bà bầu (hihi!). Lúc ấy, vì con đầu lòng hãy còn nhỏ (1t), tôi không thể làm gì để có tiền đi chợ (dù nhà tôi có lương nhưng nhà tôi cũng phải giữ một ít chi tiêu ở Sa-đéc và tiền xe đi lên, đi xuống thăm nhà, nên số tiền chúng tôi có rất ít, tôi còn nhớ mỗi ngày đi chợ tôi thường cầm một cái áo sơ mi, áo dài hay quần tây để bán mới có tiền đi chợ, nên bán quần áo xong là đi kiếm món gì rẽ nhất để mua cho gia đình ăn qua ngày. Tôi vẫn còn nhớ lúc có mang cháu thứ hai, tôi hay bị đói và thèm ăn lắm, nên tôi mua cua đồng và rau muống là 2 món rẽ nhất trong chợ lúc bấy giờ, về nhà tôi mượn chiếc nón sắt để giả cua đồng (lúc ấy không có máy xay cua như bây giờ), giả cua, lọc lấy nước nấu với rau muống và tôi ăn với mì sợi rất ngon (lúc ấy nhà nước bán bột mì thế gạo nên chúng tôi có thể đổi bột mì để lấy mì sợi), ngày nào cũng ăn cua đồng mà không ngán chút nào, nhờ vậy bây giờ con trai tôi hấp thu nhiều calcium nên hiện cháu rất cao (khoảng hơn 1m7 và răng tôi vẫn còn rất tốt dù hiện tại tôi đã gần 70t). Tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh Chúa lo liệu cho chúng tôi thật đầy đủ…

Bé thứ hai là một con trai (Quang Huy) ra đời (20.9.1977), cuộc sống càng khó khăn nhiều hơn, lúc ấy thức ăn rất khan hiếm, gạo cũng không có đủ, nhà nước bán hạt bobo thay gạo, sau đó là bột mì, rồi khoai mì, khoai lang… tôi ăn quá nhiều bobo nên cơ thể tôi bị nhiệt ảnh hưởng đến bào thai, khi cháu 1 tháng rưỡi vì sữa tôi lúc bấy giờ thiếu dinh dưỡng nên cháu bị suy kiệt và bị viêm phổi nặng, phải đến bệnh viện cấp cứu, điện tín cho nhà tôi ở Sa-đéc về thăm vài hôm, vì công tác nên nhà tôi phải trở xuống tỉnh. Một mình loay hoay trong bệnh viện thức đêm với con, con khóc suốt từ 9g tối đến 5g sáng, bác sĩ khám cũng không biết bệnh gì, dù suốt 1 tuần lễ cháu khóc như thế nhưng Chúa vẫn chữa lành cho cháu, đêm đầu tiên về nhà, tôi thử nói với má tôi: “Má mua dùm một hộp sữa đặc, quậy thêm cho bé một ít, cho bú thử xem cháu ngủ được không!” Bé bú bình sữa xong là ngủ một giấc thật dài, đúng là con tôi thiếu sữa từ lâu mà tôi không biết nên cháu bị ốm đói chỉ da bọc xương! Kể từ ngày ấy, tôi vơ vét hết những gì trong nhà có thể bán được, tôi mua thêm sữa đặc (hiệu Kim Cương rẽ hơn hiệu Ông Thọ nên phải mua hiệu Kim Cương), cám ơn Chúa bé Quang Huy bú sữa rất nhiều, 12 cử trong ngày (đêm cũng như ngày, cứ 2 tiếng đồng hồ là đến cử sữa của cháu, tôi còn nhớ là chỉ có một bình sữa duy nhất nên không thể làm thêm bình dự trữ, có bạn tôi là Kim Tuyến đến thăm, tặng thêm một bình sữa, tôi mừng quá vì ban đêm rất cực, nên tôi làm thêm 1 bình sữa quấn bằng khăn lông giữ ấm vì sau khi cháu bú xong, vệ sinh, súc bình sữa rồi làm sữa mất cũng khoảng 1g, vừa đặt lưng nằm xuống chưa ngủ, cháu đã dậy bú sữa cử kế tiếp rồi, thế nên có 2 bình sữa tôi đỡ vất vã hơn nhiều”, lúc ấy nhà tôi vẫn còn đi dạy ở Sa-đéc… theo chính sách nhà nước, nếu hộ nào khó khăn nhà nước sẽ duyệt cho mua 4 hộp sữa nếu có bé sơ sinh, thế là tôi làm đơn khai hộ khó khăn và được mua 4 hộp sữa mỗi tháng với giá nhà nước qui định (rẽ hơn ở chợ rất nhiều). Mỗi tuần cho cháu uống một hộp sữa đặc, vì lúc bấy giờ nhà chưa có tủ lạnh nên tôi phải khui hộp sữa đỗ hết vào hủ thủy tinh và đặt hủ ấy vào một cái tô thật lớn chứa nước cho sữa mát không bị hư, và mỗi ngày nấu nước cháu hay khuấy bột gạo lức Bích Chi (nhà tôi cung cấp vì Sa-đéc là nơi sản xuất bột gạo lức nầy), cho vào một ít sữa đặc hơi ngọt cho cháu bú (không có phân lượng gì hết!), cám tạ Chúa, cháu rất dễ ăn nên từ ngày ấy cháu rất mau lớn và khỏe mạnh ra…Đến năm 1979, nhà tôi được chuyển công tác về Saigon, dạy ở Quận 8. Khi nhà tôi được thuyên chuyển về Saigon, con gái đầu 4 tuổi và con trai 2 tuổi, cảm tạ Chúa gìn giữ tôi và các cháu vượt qua biết bao tai ương, bệnh tật…

SỰ TIẾP TRỢ DIỆU KỲ TỪ ĐỨC CHÚA TRỜI

  • Việc Chúa tiếp trợ cái Mùng và Máy Radio-Cassette để được học Lời Chúa và Bồi Linh.

Tôi còn nhớ có một lần rất đặc biệt vào khoảng năm 1980, tôi nhìn thấy cái mùng lưới mà chúng tôi đang dùng bị rách quá nhiều (mùng mua hồi đám cưới 12.1974 – 6 năm sau), lúc ấy tôi là thợ may nên tôi đã dùng vải thừa đủ màu để vá, nhìn thấy cái mùng vá đủ màu kỳ quá nên tôi đã đến chợ Tân Bình (nơi bán giá sỉ rẽ hơn những chợ khác) để hỏi giá cái mùng bao nhiêu mà thôi vì chúng tôi đâu có đủ tiền để mua (mùng giá 3000$), tôi trở về và cố gắng để dành từng ngày trong vài tuần có đủ 3000$, nhà tôi đã chở tôi bằng xe đạp đến chợ Tân Bình để mua cái mùng mới, lòng thật vui vì nghĩ tối nay sẽ có mùng mới cho cả nhà (hai vợ chồng và 2 con ngủ chung nhau trong 1 cái mùng). Khi đến chợ hỏi mua, người bán nói giá là 5000$ (giả cả lúc bấy giờ không ổn định, thường xuyên thay đổi), tôi bèn tiu ngỉu ra về nhưng lòng cũng bình an thầm nghĩ: “Chắc Chúa muốn mình tiếp tục vá cái mùng thì mình cứ tiếp tục vá mùng vậy!”(vì mỗi tối các con ngủ hay đạp mùng thường bị rách sau vài đêm), sau đó chừng khoảng 10 ngày, chúng tôi nhận được một phiếu báo quà từ nước ngoài, thật ngạc nhiên vì lúc bấy giờ cuộc sống quá căng thẳng khiến chúng tôi không hề nhớ ai ở nước ngoài hay gởi thư cho ai vì gởi thư đi nước ngoài giá tem là 10.000$, chúng tôi không thể gởi cho ai được lúc bấy giờ, cái mùng chỉ 3000$ mà phải để dành từng ngày lấy đâu mà gởi thư nước ngoài, nên chúng tôi không biết ai gởi quà cho chúng tôi nữa!

Đến phi trường Tân Sơn Nhất để lãnh thùng quà ấy, các nhân viên hải quan hỏi tên người gởi, tôi trả lời là không biết, thế là họ hỏi tôi có ai là bạn bè bà con ở Mỹ không?(vì phải trả lời đúng tên người gởi, họ mới cho tôi nhận thùng quà!) Tôi nói có, họ bắt tôi liệt kê tên hết những người bà con, bạn bè thân quen, họ nói cũng không phải tên người gởi, anh hải quan rất tử tế nói với tôi: “Chị hãy liệt kê tên những người bạn không thân cũng được.” Tôi nói: “tôi ở nhà thờ nên quen rất nhiều, tôi lại phải moi trí một lần nữa để liệt kê hết những tên những người trong hội thánh đã rời khỏi VN trước 1975 mà tôi không thân lắm, thật lạ lùng là Chúa dùng một người bạn không thân lắm gởi cho tôi thùng quà ấy đó là chị Trần Thị Quang Toàn nhưng chị lại nhờ chị Quang Phúc (vợ của Ms.Nguyễn Hữu Ái) gởi dùm. Các nhân viên hải quan cắt thùng ra để khám xét, tôi nhìn thấy cái mùng lưới màu xanh da trời nằm trên hết, nước mắt tôi chảy ra và lòng tôi cảm nhận được sự chăm sóc diệu kỳ của Thiên Chúa trên gia đình tôi thật lạ lùng, hơn thế nữa, giở cái mùng lên, một cái máy radio-casette hiệu JVC hiện ra, tôi cảm thấy như trong chiêm bao vì đây là món đồ mà tôi hằng mơ ước để nghe đài nguồn sống (vì tôi đã được Chúa yên ủi nâng đỡ qua những bài dưỡng linh của chị Hoàng Bích (vợ Ms. Nguyễn Bá Quang) và những bải giảng của Ms.Nguyễn Thỉ, Ms.Nguyễn Bá Quang mỗi khi đến nhà bạn tôi được nghe ké….nhưng tôi đâu dám mơ hay nói với ai vì đó là loại hàng rất mắc tiền ngay thời điểm đó! (khoảng hơn 1 lượng vàng). Ha-lê-lu-gia, ngợi khen Chúa Toàn Năng, Toàn Tri, Toàn Ái, chỉ có Ngài mới có thể làm được điều nầy cho chúng tôi, Ngài nhìn thấy sự khao khát trong lòng tôi ao ước được học Lời Chúa nên Ngài đã cảm động lòng bạn (dù không thân lắm) cách chúng tôi nữa vòng trái đất để đáp ứng đúng nhu cầu quí báu nầy cho chúng tôi… Nhưng khi làm thủ tục nhận hàng, hải quan nói tôi phải đóng thuế 2 chỉ vàng cho cái máy Radio-Cassette vì máy trị giá khoảng 2 lượng vàng, tôi nhìn trong thùng quà thấy có rất nhiều món có giá trị như: dầu gió Xanh, xà bông thơm của Mỹ (rất có giá lúc bấy giờ), bột ngọt, kem đánh răng Mỹ… tôi trở về nói với nhà tôi lén mượn của bà nội 2 chỉ vàng, lãnh xong, bán hết tất cả các món hàng trừ cái mùng và máy cassette, hy vọng mua lại đủ 2 chỉ vàng để trả lại cho bà nội, chúng tôi đã lén mượn 2 chỉ vàng của bà nội (vì nếu hỏi bà, chắc chắn không được), sau khi lãnh thùng quà về tôi đã để lại cái mùng và máy radio-casette, chúng tôi đã bán hết những món hàng đủ để dâng hiến và mua lại 2 chỉ vàng cất lại cho bà nội liền, thật tạ ơn Chúa vô cùng.

Chính nhờ chiếc máy radio-casette đó, chúng tôi được bồi linh, học lời Chúa trong khoảng thời gian mà hội thánh rất khó khăn (1980-1992), cảm tạ Chúa đã trang bị huấn luyện chúng tôi trở nên người hầu việc Ngài bằng cách diệu kỳ đó trong nhiều năm…..Sau đó, một thời gian khá dài, Quang Toàn có cơ hội về thăm gia đình ở VN, tôi đã hỏi sao Toàn biết tôi cần cái mùng và máy radio-casette mà gởi về vậy? Toàn rất kinh ngạc vì Toàn không hề biết tôi cần gì, Toàn nói chị ấy cũng không rãnh để đi mua quà cho tôi, chị ấy thoáng nghe tin tức là chúng tôi ở đây gặp khó khăn, lòng cảm động và nhờ người em gái đi mua quà gởi về cho tôi! Đấng chúng ta tin là Đấng Cao Cả, Toàn tri vĩ đại, chỉ một mình Ngài mới có thể biết và làm những điều lạ lùng đó thôi! Tôn ngợi Ngài, tạ ơn Ngài!

  • Việc đi bán chiếc nhẫn đính hôn để trả nợ

Khoảng năm 1990, lúc ấy quá khó khăn nên tôi phải mượn bạn một số tiền để lo sắm sách vỡ, quần áo cho các con đầu niên học, lúc ấy lại có một số khách trong nhà, tôi còn nhớ nhà tôi biết trong nhà không có gì ăn hết, ngay cả gạo mắm cũng hết mà lại có khách nên nhà tôi nói với tôi:

  • Làm sao để tiếp khách đây em?
  • Tôi mỉm cười nhớ câu KT và nói cho vui với nhà tôi: “Lời Chúa dạy là hãy ân cần tiếp khách, thì mình cứ ân cần tiếp khách đi anh..”, sau đó tôi lại mượn bạn tôi thêm một ít tiền nữa để mua những thứ cần…

Suốt tháng sau đó, ngày nào tôi cũng quì gối cầu nguyện xin Chúa tiếp trợ để tôi trả nợ vì rất sợ mắc nợ, tôi cũng nhớ là mỗi khi có nhu cầu gì Chúa thường tiếp trợ nên tôi tin là Chúa sẽ tiếp trợ thôi, nên ngày nào cũng kêu cầu như thế… Một ngày kia, tôi đi trong khu xóm nhà tôi, đi ngang qua chỗ mấy bà đang trò chuyện về giá của “hột xoàn”, tôi liền đứng lại hỏi: “Mấy bà biết hột xoàn 3ly3 (chiếc nhẫn đính hôn của chúng tôi) giá chừng bao nhiêu không? Bà ấy nói khoảng hơn chỉ vàng đó. Số nợ chúng tôi đang mắc với người bạn là đúng 1 chỉ vàng.

Tôi trở về nhà nói với nhà tôi:

  • Mình đã cầu nguyện hơn tháng nay, vẫn chưa thấy Chúa tiếp trợ, em mới biết giá hột xoàn khá cao, chiếc nhẫn đính hôn của mình có thể trả nợ đủ anh à! Hay mình bán để trả nợ đi anh. Nhà tôi cũng đồng ý.

Nhà tôi đã chỡ tôi bằng xe đạp ra chợ Hòa Hưng gần nhà để bán (vì gần nhà nên tôi không thay đồ, chỉ mặc bộ đồ ở nhà). Đến của hiệu vàng bạc gần nhà, người ta không chịu mua vì không có máy để xem thử hột xoàn thật không, họ bảo chúng tôi nên đi Sai gon để bán.

Vì mong bán được để trả nợ, nên tôi vội nói nhờ nhà tôi chỡ đi Saigon luôn, trên đường đi tôi nhìn lại bộ đồ đang mặc bị rách vá nhiều chỗ, lại dính lọ nghẹ (lúc ấy nấu bằng củi), trông dơ dơ nên tôi nhớ là có chị bạn trong hội thánh bán vàng ở chợ Vườn Chuối trên đường đi, tôi liền nói nhà tôi ghé lại chợ Vườn Chuối vì bộ đồ tôi đang mặc không lịch sự đủ để đi đến chợ Sai Gòn! Khi bước vào chợ Vườn Chuối, đến cửa hàng chị em tín đồ nầy, chị ấy liền kêu lên: “Chị Khiết đi đâu vậy? Tôi muốn kiếm chị mà không biết chị đang ở đâu?” (lúc ấy chưa có điện thoại bàn nên rất khó liên lạc nhau) Vì có người gởi quà cho chị đây!” Tôi sửng sờ như trong mơ, tôi hỏi: “Nguyệt (tên chị ấy) nói gì vậy? Tôi định nhờ Nguyệt mua chiếc nhẫn đính hôn của chúng tôi vì chúng tôi cần trả nợ!” Chị Nguyệt nói: “Có người gởi cho chị US$50, bây giờ chị lấy tiền hay vàng?” Tôi đã nhận được số tiền đủ để trả nợ ấy thật kỳ diệu tại chợ Vườn Chuối nhờ tôi mặc bộ đồ cũ, nếu tôi mặc bộ đồ sạch sẽ, lịch sự đã bị mất cơ hội kinh nghiệm sự tiếp trợ kỳ diệu của Chúa… Tôi hỏi Nguyệt là ai gởi vậy? Chị ấy nói quên rồi vì đã giữ số tiền ấy cả tháng nay… đúng tháng mà tôi cầu nguyện mỗi ngày cho sự tiếp trợ nầy, tôi đã chảy nước mắt và chỉ muốn quì xuống ngay chợ Vườn Chuối để tạ ơn Chúa thôi. Nhận tiền xong đi ra gặp nhà tôi, anh ấy cũng lo không biết bán được không vì đây cũng là chợ nhỏ thôi, anh ấy hỏi tôi:

  • Bán được không em?
  • Tôi gật đầu không nói nên lời, tôi chỉ nói: “Không cần bán nữa mà lại có đủ tiền trả nợ rồi anh, hãy đi về và quây quần gia đình để tạ ơn Chúa”

Chúng tôi chạy một mạch về nhà, gọi các con lại để cùng tạ ơn Chúa sự tiếp trợ kỳ diệu nầy… Mãi đến hôm nay, chiếc nhẫn đính hôn vẫn còn đây, Chúa cũng quý những kỷ vật của chúng ta nữa! Ngợi khen & tạ ơn Ngài…

Sau đó vài hôm tôi phải trở lại để hỏi tên ai gởi quà cho chúng tôi để gởi thư cám ơn, đó là bạn Thu Cúc ở Mỹ, ít năm sau Thu Cúc về kể lại chuyện ấy rất hay: Khi đi nhà thờ Thu Cúc gặp anh chị Nguyễn Đăng Minh vừa sang Mỹ (chương trình HO), Thu Cúc hỏi tình hình các bạn cũ ở VN, chị Đăng Minh đã kể một số trường hợp khó khăn trong đó có tên tôi, Thu Cúc nói khi nghe đến tên tôi, Thu Cúc cảm động và sờ trong túi có tờ $50.00 nên Thu Cúc đã gởi cho chị Đăng Minh, hồi nào chị có cơ hội gởi quà về gia đình ở VN thì gởi luôn cho tôi, nên Nguyệt là em chị Đăng Minh đã nhận được giữ cũng khá lâu vì không biết tôi ở đâu, chính Chúa đã dẫn dắt mọi sự để tôi đến chợ Vườn Chuối sáng hôm ấy, tôi nói vui với nhà tôi và các con, “Chúa dùng bộ đồ cũ, xấu xí nầy của mẹ để hoàn thành công việc kỳ diệu của Chúa nữa…”, thật Chúa chúng ta đang tin thật tuyệt vời, Ngài có thể dùng “mọi sự hiệp lại làm ích cho người yêu mến Ngài”.

Mỗi khi ôn lại, chúng tôi thật chỉ biết cúi đầu tạ ơn Chúa, đúng là Chúa bồng ẳm mình vượt qua giông tố bão bùng trong cuộc đời nầy kỳ diệu quá! Sự thiếu thốn về vật chất đối với tôi không làm tôi sợ hãi bằng sự đau đớn về mặt tinh thần, biết bao vu oan sĩ nhục, xua đuổi… Chúa cho phép tới tắp xảy ra cho tôi, nhiều lúc tôi chỉ biết khóc với Chúa…Khi con hơi lớn, tôi tìm cách xoay sở đủ thứ nghề để sinh sống: làm bánh tằm bưng bán dạo, bán rau má, bán cocktail, bán bún-chuối, ra chợ An đông để mua quần áo củ bán lại….

Đến năm 1980, con gái Thảo Anh 5t và con trai Quang Huy 3 tuổi, nhà tôi được chuyển về thành phố. Hoàn cảnh vẫn tiếp tục đầy dẫy những khó khăn, tủi nhục…

Những thử thách đức tin từ Chúa liên tục đến với tôi, rất tiếc lúc ấy tôi chưa hiểu được chân lý nầy, có thể dùng những câu Kinh Thánh trong 2 Sa-mu-ên 22:5-6 diễn tả được cảm xúc khủng khiếp trong những thử thách nầy: “Những lượn sóng của tử vong đã phủ bao tôi, Lụt gian ác chảy cuộc làm tôi sợ hãi; Những dây địa ngục đã vấn tôi, Lưới sự chết có hãm bắt tôi. Trong cơn hoạn nạn, tôi cầu khẩn Đức Giê-hô-va, tôi kêu la cùng Đức Chúa Trời tôi, ở nơi đền, Ngài nghe tiếng tôi, Tiếng kêu cầu tôi thấu đến tai Ngài.” II Sa-mu-ên 22:5-7

Hoàn cảnh vô cùng khó khăn nên chúng tôi kế hoạch thật kỹ, thế mà chúng tôi lại vỡ kế hoạch và có thai được khoảng 2 tháng và thai đã bị hư (lý do hư vì tôi quá suy kiệt không đủ máu để nuôi bào thai lúc ấy tôi chỉ 34-35kg và mặt mày xanh xao vì thiếu dinh dưỡng trầm trọng – 1980), sau 3 năm chúng tôi có thêm một bé nữa, bé nầy cũng có dấu hiệu giống bé trước bị sẩy thai, bác sĩ đã khuyên tôi nên nằm một chỗ để dưỡng thai, nhờ nằm một chỗ tôi được nghe đài Nguồn Sống, lúc ấy Ms.Nguyễn Bá Quang giảng về “Ân Điển”, nghe xong tôi cảm động ý nghĩa của từ Ân Điển Chúa quá chừng vì bấy lâu nay tôi chưa hiểu gì về Ân Điển, tôi liền đặt tay trên bụng và cầu nguyện: “Con cám ơn Chúa, hôm nay con được nghe Ms.giảng về Ân Điển, con hiểu và cảm động lắm vì Chúa yêu con trong khi con không xứng đáng được Chúa yêu, con nguyện xin Chúa cho bào thai được khỏe mạnh, con không biết baby là trai hay gái nhưng con hứa sẽ đặt tên cháu là Ân Điển và sẽ dâng cháu cho Chúa, nguyện Ngài sử dụng con của con. Amen”. Sau đó cháu Ân Điển ra đời bình an (10.6.1983), trước vài ngày cháu Ân Điển ra đời, tôi đã nhận được một thùng quà lớn (10kg) từ Mỹ, anh Phan Ứng Thời đã gởi cho thật bất ngờ vì tôi không có tiền nên chưa bao giờ gởi thư cho anh hết. Trong thùng quà đó, anh gởi biết bao thuốc bổ, sữa bột và nhiều hàng quí, chúng tôi có thể bán để chi tiêu cho những ngày cháu Ân Điển ra đời, thật đúng là ân điển từ Chúa đến với gia đình chúng tôi lạ lùng…

Rất nhiều lần Chúa tiếp trợ lạ lùng mà tôi không thể kể hết ra đây, thật “Sự ban cho của Đức Chúa Trời không xiết kể.” II Cô-rinh-tô 9:15

ĐƯỢC BIẾN ĐỔI NHỜ GẶP CHÚA (1988-1995)

Sau đó, có nhiều sự việc xảy ra, Chúa vẫn cho phép những đau đớn, đe dọa, sợ hãi… quấn chặt lấy tôi khiến tôi bị khủng hoảng quá đổi và tôi đã mất ngủ cả tháng. Một hôm tôi phải đến bệnh viện Chợ Rẫy để khám thần kinh vì tôi cảm thấy trong người không bình thường nữa. Bước vào phòng khám thần kinh, gặp bác sĩ, tôi khai bịnh, ông đã hỏi tôi:

  • Bà hãy nói thật cho tôi biết trong gia đình bà có một nan đề phải không?
  • Tôi trả lời: “Thưa bác sĩ, đúng rồi!”
  • Bác sĩ hỏi tiếp: “Bà có đạo gì không?”
  • Tôi đã trả lời: “Thưa có.”
  • Ông nói liền: “Bà hãy trở lại đạo của bà đi!”

Tôi nói “cám ơn bác sĩ” và vội vàng bước ra khỏi Bệnh Viện, nước mắt chảy dài, tôi cảm thấy xấu hổ vì Chúa đã dùng vị bác sĩ ngoại đạo nhắc nhỡ niềm tin của tôi với Ngài, tôi òa khóc và cứ lủi bước (dù lúc đi tôi mệt lắm phải đi bằng xích lô) nhưng khi về tôi không còn nhớ mình đang mệt gì hết, cứ lầm lũi đi, tôi vội đi sang bên kia đường rồi lủi vào bất cứ hẽm nào vắng người để khóc sướt mướt với Chúa, đi thật nhanh hướng về phía nhà ở đường Tô hiến Thành, tôi cảm nhận Chúa quá nhân từ với tôi, tuy tôi tin nhận Ngài, làm đủ mọi công tác trong nhà thờ, mọi người nhìn tôi như là một tín hữu ngoan đạo nhưng thực ra tôi không biết rõ Chúa gì hết, tất cả chỉ là hình thức, bề ngoài, tôi đã khóc ăn năn sướt mướt với Chúa sáng hôm ấy và ngay đêm đó (8.1988), tôi đã kêu lên với Chúa: “Chúa ôi, nếu Chúa có thật xin Ngài giải cứu con thoát khỏi những đe dọa, sợ hãi khủng khiếp nầy, con hứa dâng trọn cuộc đời còn lại con cho Ngài!”. Bởi ân điển Chúa đã cứu tôi lạ lùng trong đêm khuya đó bằng Lời Chúa và sự bày tỏ của Ngài thật diệu kỳ cho tôi là “Con là một tội nhân”. Sự bày tỏ nầy khiến tôi ăn năn những điều mà bấy lâu nay tôi không hề biết đó là tội: thí dụ như lòng cay đắng, buồn giận vì những tổn thương sâu sắc, sỉ nhục vu oan… bấy lâu nay tôi tự nghĩ là tôi buồn giận là phải vì tôi đâu muốn giận ai như thế nhưng vì họ đã sỉ nhục, vu oan tôi và mắng chửi, đuổi tôi nên tôi buồn, giận, cay đắng… nhưng nay Chúa bày tỏ cho tôi đó là tội và Chúa muốn tôi phải tha thứ như Chúa đã tha thứ cho tôi và tôi đã khóc ăn năn với Chúa – tôi chưa bao giờ khóc như thế nầy trong cuộc đời tôi (khóc ròng trong sung sướng gần 2g đồng hồ) – KHÓC TRONG SỰ BÌNH AN VUI MỪNG VÌ BIẾT CHÚA THA THỨ CHO TÔI – đó là năm tôi đúng 37 tuổi, dù tôi là người con gái “mít ướt” hay khóc lắm nhưng đó là lần đầu tiên tôi khóc trong sung sướng, càng khóc bao nhiêu, sự bình an vui mừng lại gia tăng trong tôi bấy nhiêu, những ngày sau đó mỗi khi tôi thấy những người làm tổn thương tôi, trước đây cay đắng họ bao nhiêu, bây giờ tôi cảm thấy yêu thương họ và biết ơn họ bấy nhiêu, tôi thật sự muốn đến ôm chầm họ và nói lời cám ơn vì nhờ họ tôi mới có một kinh nghiệm Tình Yêu và Quyền Năng của Chúa thật tươi mới và sống động như ngày hôm nay và tôi đã hứa nguyện dâng trọn đời sống còn lại, tôi hứa nguyện sống cho Chúa, dâng trọn cho Ngài những gì có thể được. Tôi đã ghi vào nhật ký: “Cám ơn Chúa đã giải cứu con sau 13 năm 4 tháng sống trong xiềng xích tội lỗi (12.1974 – 8.1988).

Kể từ ngày đó, ngày nào tôi cũng dành khoảng 1-2g để tương giao với Chúa thật ngọt ngào mỗi khi đọc Lời Chúa và thưa chuyện với Ngài, Chúa đã soi sáng tôi hiểu Lời Chúa từ ngày ấy, một buổi trưa kia, khi tôi đang cầu nguyện, tự nhiên tôi cảm nhận một đóm lửa đang cháy bừng từ đằng xa, đóm lửa tiến đến gần tôi thật nhanh, khi đến gần chiếm trọn tâm trí tôi như một khối lửa đang bùng cháy, tôi không cầu nguyện được nữa, tôi chỉ biết nói với Chúa: “Xin Chúa giải thích hình ảnh nầy cho con. Chúa đã êm dịu nhắc tôi trong Rô-ma 12:1 “Hỡi con, hãy dâng cuộc đời con như của lễ sống và thánh đang được thiêu trên bàn thờ cho Ngài”. Cảm tạ Chúa vô cùng, nhờ hình ảnh và Lời Ngài phán từ hôm ấy, Chúa đã giúp tôi càng sống đẹp lòng Chúa nhiều hơn mỗi khi đối diện những cám dỗ thử thách… Sau đó, Chúa đã đặt trong lòng tôi 2 từ “Phụ Nữ”, tôi nhớ đến các chị em quanh tôi, cùng trong hoàn cảnh nghèo khó, văn hóa phong kiến Á Đông, chắc chắn nhiều chị em cũng dễ bị khủng hoảng như tôi, nên tôi đã cúi đầu cầu nguyện: “Chúa ôi, con biết con là người nữ không có năng khiếu nói năng với người khác, xin Chúa giúp con biết nói như thế nào với những chị em đang có nan đề để đem lại sự an ủi, khích lệ, nâng đỡ chị em con…” Chúa đã nhậm lời cầu nguyện và đặt tôi vào lớp học môn Tư Vấn Cơ Đốc tại Singapore 8 năm sau đó như một phép lạ vì khi tôi xin hộ chiếu để đi Singapore, nhà nước không cấp hộ chiếu cho tôi đi Singapore, nhà tôi xin học bổng không được, và tôi còn trách nhiệm lo cho bà Nội và 2 con ở VN đang học đại học…(những phép lạ nầy được ghi lại trong trang NHỮNG PHÉP LẠ CHÚA LÀM). Sau khi tôi đã ăn năn hết những gì Chúa bày tỏ, Chúa ban cho tôi niềm vui và sự bình an lạ lùng, những giọt nước mắt SIÊU VUI MỪNG cứ tuôn tràn trên mắt tôi. Sáng hôm sau, tôi còn nhớ là tôi nói với nhà tôi: “Anh à, Chúa đã làm cho em một việc thật kỳ diệu: ‘Ngài đã đổi sự buồn rầu em thành sự khoái lạc, mở áo tang em và thắt lưng em bằng sự vui mừng.’Thi Thiên 30:11, nên em muốn làm một bữa ăn để tạ ơn Chúa đặc biệt.”. Vì lúc ấy chúng tôi còn nghèo lắm nên không có tiền để mua gì hết, tôi liền thịt con gà má tôi cho nuôi để ăn cơm vụn bị đỗ hay thóc lượm ra từ gạo… tôi đã làm thịt con gà để nấu món Mì Quảng mà nhà tôi thích, và mời cụ Mười Thùy (gần nhà) cụ là một trưởng lão trong hội thánh (Ba của chị Hoàng – bà ms Hồ Xuân Phú) đến để cầu nguyện cảm tạ Chúa vì Chúa đã giải cứu tôi khỏi khủng hoảng,đau buồn cực kỳ nầy…

Kể từ ngày ấy, lòng tôi thật bình an và vui lắm vì tôi đã hiểu tại sao Chúa cho phép những thử thách xảy ra nên tôi ngủ rất ngon (trước đó là mất ngủ liên tục có khi cả tháng…), dù ăn uống không có chất bổ dưỡng nhưng tâm linh đã được an bình nên sắc diện tôi trở nên vui tươi, hồng hào và lên cân đều đều (từ 34kg), mỗi tháng lên 2-3kg… Chúa đã giải cứu linh hồn tôi khỏi sự chết, thể xác tôi khỏi những bệnh tật (thiếu máu mạch vành tim, viêm phế quản, ho lâu ngày…), tinh thần tôi được vui tươi lạ lùng, hàng ngày tôi say mê đọc và suy gẫm Lời Chúa, thật “Lời Chúa làm tôi được sống lại”, tôi đạp xe đi nhà thờ hay đi công việc gì trước đây thật mệt mõi, buồn chán, nhưng bây giờ, tôi vừa đạp xe vừa hát ngợi khen Chúa, nhiều người quanh khu nhà tôi, họ ngạc nhiên hỏi: “Bà uống thuốc gì mà thấy bà hồng hào, lên cân vậy?” tôi chỉ tay lên trời và nói với bà hàng xóm: “Thuốc của tôi trên kia kìa..” Tôi bắt đầu làm chứng về Chúa cho nhiều người từ lúc đó, đến nỗi công an biết tôi là “chứng đạo viên” nên đã ghi tên tôi vào hồ sơ đen, không được cấp hộ chiếu đi ra nước ngoài (lời chứng xin hộ chiếu ghi phần sau), kể từ ngày ấy coi như tôi không còn buồn tủi nữa mà lòng vui mừng lạ lùng dù hoàn cảnh vẫn y nguyên, tiếp tục trong cảnh nghèo đói và tiếp tục nghe những lời đầy sỉ nhục, vu oan, nhiếc mắng…Cảm tạ Chúa thật nhiều, vì chỉ có Ngài mới biến đổi tôi lạ lùng như thế nầy, chỉ có Tình Yêu Agape của Ngài đã chiếm hữu tôi ….. Niềm Vui từ Thiên Thượng không dứt trong tôi, lần đầu tiên tôi biết Cười Từ Trong Lòng là như thế nào…

Tôi còn nhớ rất rõ trên chặng đường từ nhà (gần chợ Hòa Hưng) đến HT.Tô-hiến Thành, đây là chặng đường tương đối vắng và hai bên đường toàn cỏ hoang, khung cảnh không có gì là vui tươi hết, mà sao trong lòng tôi cảm nhận một niềm vui không tả xiết, mỗi khi tôi đạp xe đến nhà thờ, miệng tôi luôn ngợi ca Thiên Chúa và Tình Yêu của Ngài một cách ngọt ngào, sung sướng và nếu như tôi phải dừng xe để mua gì hay có việc gì gặp ai, tôi luôn tìm cách để chia xẻ với họ về tình yêu của Chúa đang tràn ngập trong lòng tôi.

Nghề nghiệp tôi lúc bấy giờ là thợ may trong xóm nghèo, tôi được người bạn tốt, cô ấy đã dạy may miễn phí cho tôi (chị Phú Thành – con Ms.Trần Trọng Thục), nếu học may là tôi không có khả năng tài chánh lúc bấy giờ và tôi đã bắt đầu tập may bằng cách nói với những người quanh xóm đưa vải tôi may thực tập không lấy tiền công, vì tôi quá nghèo không có tiền để mua vải để thực tập. Cám ơn Chúa dù trong thời gian thực tập, hàng có thể bị hư nhưng Chúa thương xót, Ngài giúp tôi không may hư đồ của ai mà trái lại may khéo khiến cho nhiều người đòi trả tiền công nữa, tôi không dám nhận tiền công vì biết mình không xứng đáng nhận tiền ấy, thế là các chị em ép tôi lấy ít tiền chỉ, nút. Sau một thời gian ngắn, những khách hàng bắt đầu ép tôi lấy tiền công, Chúa đã chúc phước thật nhiều cho tôi trong thời gian hành nghề may, vừa may quần áo, vừa bán bún (mỗi sáng nhà tôi đến chợ Hòa Hưng chở một giỏ bội bún chừng 20-25kg, để phía trước nhà cho tôi bán lẽ lại, tôi cũng mua thêm vài nãi chuối bán thêm…).

Trong thời gian ấy, chúng tôi kinh nghiệm được sự thương xót và tiếp trợ của Chúa rất nhiều lần. Vì vừa làm việc nhà, vừa may nên tôi phải thức khuya, dậy sớm mới có thì giờ đủ để may kịp cho khách (Chúa cho khách đặt hàng khá nhiều), tôi còn nhớ suốt 6 năm ấy, mỗi đêm 30 Tết, đúng giờ giao thừa tôi mới may xong món hàng cuối cùng cho khách nên phải hẹn khách chịu khó đến lấy hàng sau giờ pháo giao thừa, giao hàng xong là hơn nữa đêm rồi, tôi mới bắt đầu may cho 2 con 2 bộ đồ mới để sáng mùng 1 mặc đi nhà thờ, tôi may đến 3-4g sáng, rồi nằm xuống chừng 2-3 tiếng đồng hồ, lại phải dậy sớm để đơm nút và chuẩn bị thức ăn sáng cho gia đình… Dù thật vất vả nhưng lòng tôi vui vô cùng vì tin chắc Chúa đang ở cùng mình và Ngài biết rỏ mọi nhu cầu của cuộc đời mình…. Có những lúc gia đình có nhu cầu đặc biệt như đầu niên học hay có khách trong nhà, dĩ nhiên mức thu nhập của chúng tôi rất ít, chỉ vừa đủ chi tiêu đơn giản mỗi ngày, nếu có nhu cầu đặc biệt Chúa luôn tiếp trợ đúng lúc qua bạn bè trong nước hay bà con, bạn bè nước ngoài (dù chúng tôi không hề nói những khó khăn nầy với ai cả! những phép lạ nầy được ghi lại trong chương NHỮNG PHÉP LẠ CHÚA LÀM)

NHỮNG GIAI ĐOẠN CHÚA DẪN DẮT TRONG SỰ ĐƯỢC KÊU GỌI VÀ PHỤC VỤ CHÚA

  • Bắt đầu cộng tác với Hội Thánh qua việc dạy Kinh Thánh cho Thiếu Nhi…

Tại hội thánh TMG (1966-1969), tôi đã được tập tành phục vụ Chúa trong ban thiếu nhi, tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên trong đời tôi được anh Phạm Xuân Nghĩa (con cụ Ms.Phạm Xuân Tín là trưởng ban thiếu nhi mời dạy thiếu nhi, tôi từ chối liền vì nghĩ là mình không có khả năng dạy các em, anh Nghĩa đã khích lệ tôi và đưa cho tôi quyển tài liệu “Cuộc đời ông Phao-Lô –chừng khoảng 10 trang”, lòng rất muốn được làm gì đó cho Chúa nhưng bản tánh nhút nhát không dám nhận lời, anh Nghĩa đã nhiều lần nói: “Chị đừng sợ, chị chỉ cần đọc quyển tài liệu nầy rồi kể chuyện lại cho các em thôi”. Vì lòng cũng muốn được dự phần hầu việc Chúa nên tôi đã nhận lời, cầm quyển tài liệu về, tôi đã học thuộc lòng từ trang đầu đến trang cuối, đến Chúa Nhật, lần đầu tiên tôi đã dạy các em như là trả bài vậy đó: tôi cho các em (khoảng 10) ngồi vòng tròn và tôi đứng giữa, đọc một hơi từ trang đầu đến trang cuối, lòng run lắm đến tháo mồ hôi…hình như anh Nghĩa có âm thầm theo dõi tôi dạy thế nào! Anh ấy vẫn kiên nhẫn tạo nhiều cơ hội tôi được dự phần với ban thiếu nhi như: dạy Trường Chúa Nhật cho các em, dạy các em làm thủ công, dạy KT cho nhóm thiếu nhi ngoại đạo tại nhà tín hữu…

  • Ý Tưởng về Phòng Đọc Sách và Thư Viện cho Hội Thánh
  • Cũng tại HT nầy, lần đầu tiên tôi có ý tưởng về một phòng đọc sách cho HT. Trong thời gian đó (1967), anh PXNghia đã tổ chức một phòng đọc sách cho thiếu nhi-thiếu niên giao cho bạn tôi là Phạm Ngọc Thu đặc trách, tôi còn nhớ Thu đọc sách rất nhiều và tôi ngưỡng mộ cô ấy biết nhiều sách và rất thông minh , giỏi trong phương diện sách vỡ…
  • Ý tưởng về phòng đọc sách nầy đã đi theo tôi cho đến 1997 (30 năm sau) lúc tôi ở Singapore, khi nghe thông báo của hội thánh có khóa học để tổ chức phòng đọc sách cho hội thánh, tôi ghi danh liền để học và sau đó được học thêm trong thư viện trường Kinh Thánh TTC hơn 1 năm (nơi nhà tôi đang theo học), và hiện được Chúa dùng trong thư viện của Viện Thánh Kinh Thần Học (2009-2020). Tôi muốn dâng lời tạ ơn Chúa và cảm ơn anh Phạm Xuân Nghĩa, Chúa đã dùng anh ấy đã gieo trong tôi ý tưởng tổ chức một phòng đọc sách cho hội thánh. (chi tiết trong chương NHỮNG PHÉP LẠ CHÚA LÀM)
  • Bắt Đầu Được Học Kinh Thánh Để Bắt Đầu Cho Chức Vụ
  • Năm 1991, cụ Ms.Phạm Xuân Tín đến TP.Hồ chí Minh mở lớp dạy KT thầm lặng tại HT.Hòa Hưng, thầy TĐ. Nguyễn Quốc Dũng biết chúng tôi khao khát học Lời Chúa nên thầy đã cho chúng tôi được theo học lớp nầy từ 1991-1992 và cụ Ms. Phạm Xuân Tín phát mỗi người một chứng chỉ, cụ nói: “chứng chỉ nầy tương đương một năm tại trường KT” (Trường Kinh Thánh tại Nha Trang đang bị đóng cửa) và cụ nói: “Thầy cô có thể đi chia xẻ thực tập được rồi đó!”. Tôi thầm nghĩ : “Chỉ nhà con mới đi chia xẻ thực tập, chứ con không bao giờ làm việc ấy được đâu cụ ơi!”, tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ đi chia xẻ vì tôi biết rất rỏ khả năng ngôn ngữ rất vụng về và bản tính nhút nhát nên làm sao tôi có thể nói trước nhiều người…
  • Cách Chúa Huấn Luyện Để Đi Chia Xẻ

Chúa biết tôi nghĩ gì và khả năng yếu kém của tôi nữa, nên Chúa đã cảm động chị Phạm Thị Son (con gái cụ Ms.Phạm Xuân Tín) nói với tôi:

  • “Khiết à, em đi chia xẻ cho ban Phụ nữ Lương Nhữ Học đi, vì các bà rất cần người giúp đỡ đó.”
  • Tôi trả lời chị Son liền: “Em không bao giờ làm việc ấy được đâu chị!”

Mấy hôm sau, chị Son gặp tôi, chị ấy lại nhắc lại việc giúp đỡ các bà ở HT. Lương Nhữ Học nữa, tôi tiếp tục từ chối, chị ấy nói:

  • Em giúp chị đi vì bây giờ chị cảm thấy yếu nên không đi được, tội nghiệp quí bà không ai giúp Lời Chúa cho họ.

Khi tôi nghe chị Son nói là sức khỏe chị kém tôi rất cảm động vì tôi rất yêu thương chị, biết ơn chị đã quan tâm nâng đỡ tôi rất nhiều trong những năm tháng qua, nên tôi nhận lời giúp chị Son liền, trong lòng vẫn lo không biết mình có làm được không! Về nhà, tôi cầu nguyện và suy gẫm lời Chúa. Lần đầu tiên tôi đến với ban Phụ Nữ HT. Lương Nhữ Học, lòng run lắm, khi đến giờ chia xẻ, tôi lên có một chị em đi lên với tôi để giới thiệu và thông dịch cho tôi (dịch sang tiếng Hoa), ồ! Tôi cảm tạ Chúa và vui mừng lắm vì tôi chỉ nói một câu ngắn, ngưng lại chờ thông dịch xong nói câu kế tiếp. Tôi rất vui vì chia xẻ theo cách nầy có đủ thời gian cho tôi suy nghĩ và chuẩn bị cho câu nói kế tiếp đó. Nhớ đến những điều nầy, lòng tôi vô cùng biết ơn Chúa vì Ngài biết rõ tôi rất dỡ nói năng, nhút nhát trước đông người nên Ngài đã dùng cách nầy để huấn luyện tôi trở nên người đi chia xẻ như hiện nay. Chúa đã dùng ban phụ nữ và hội thánh Lương Như Học (tôi được cô TĐ. Tô Ngân cho cơ hội chia xẻ cho giờ cầu nguyện sáng của hội thánh mỗi sáng sớm (5g30) thứ hai và ban Phụ Nữ 1 hay 2 tháng một lần. Ngài đã dùng cách nầy huấn luyện tôi trong 2 năm (1992-1994). Sau đó các ban nhóm hội thánh khác bắt đầu mời và tôi cũng dạn dĩ thêm chút chút dù tới bây giờ vẫn còn run lắm mỗi khi đứng trước ban nhóm chia xẻ (Lời bài hát vang dậy trong lòng tôi: Ngài biết rõ mỗi nhu cầu của đời sống tôi…). Cảm tạ Chúa vô cùng vì chúng tôi được học Lời Chúa giữa một hoàn cảnh khó khăn, đầy thử thách… và chúng tôi được Chúa sử dụng thật diệu kỳ…

  • Một Trong Những Người Được Tiếp Cận Computer Sớm Nhất

Khoảng năm 1990, sau khi nhà được sửa xong, có lẽ vì dọn dẹp quá cực nên thể xác tôi mệt mõi lạ thường và cảm thấy ngán may vá vô cùng dù trước đây tôi vô cùng thích thú mỗi khi ngồi trên máy may, tôi sợ rằng tôi lười biếng nên tôi đã cầu nguyện ngay khi ngồi trên bàn máy may: “Thưa Chúa, sao tự nhiên con ngán may quá, nếu con lười biếng xin Chúa tha tội cho con, xin Ngài phục hồi sự siêng năng hứng thú trở lại để con làm việc phụ với nhà tôi nuôi con (vì lương giáo viên của nhà tôi không đủ), còn nếu Chúa sắp dẫn con sang một nghề khác xin Chúa hãy mở đường cho con, vì con cảm thấy thật ngán may quá trong khi lúc trước rất là hăng hái và thích thú!!” Sau chỉ vài ngày, thầy TĐ.Nguyễn Quốc Dũng ở HT.Hòa Hưng đã đến nhờ tôi sửa quần tây, thầy hỏi thăm tôi thu nhập được bao nhiêu hàng tháng, tôi nói khoảng 200.000$, thầy bảo tôi đến giúp thầy quản lý phòng máy vi tính ở trong Trung Tâm Dạy Nghề Q.3 đường Vỏ Văn Tần và thu tiền Sinh viên thuê máy để thực tập, thầy sẽ cho tôi bằng số tiền ấy, tôi nhận lời liền vì đang chán may. Đó là khúc quanh mà Chúa chuẩn bị cho chuyến đi học ở Singapore 4 năm sau đó.

Tại phòng máy vi tính, đó là lúc mà computer mới được nhập vào VN (computer 286-màn hình trắng đen, chưa ai có thể mua computer được vì mặt hàng nầy rất mắc tiền và thời điểm đó học computer rất mắc tiền, 1 chỉ vàng khóa Tin Học Căn Bản), tôi ngồi đó mà nhìn các sinh viên đến thuê máy thực tập, tôi không hề biết gì hết về computer, cảm tạ Chúa có Gs. Đỗ Văn Nhơn, ông đang dạy tại trường đại học môn Tin Học, ông là người hùn vốn với thầy Dũng mở phòng máy vi tính nầy, nên Gs.Nhơn thường đến dạy các em sinh viên về Tin học căn bản, chương trình Dos, Word Perfect… tôi xin được học ké và làm được một ít trên computer, nhà tôi và các con cũng có cơ hội tiếp cận với computer trong thời điểm nầy (đây là thời điểm mà chỉ nhà giàu mới có thể học môn tin học, thật lạ lùng Chúa đãi chúng tôi là những người vô cùng nghèo lại được tiếp cận với môn học của nhà giàu!) Cảm tạ Chúa vì Ngài biết chúng tôi cần được trang bị sớm để đáp ứng nhu cầu học hành trong tương lai rất gần… Cũng tại phòng máy vi tính nầy, Chúa cho tôi có cơ hội đánh máy bài học Kinh Thánh sách Thi Thiên do Mục sư Hội Trưởng Đoàn Văn Miêng biên soạn, tôi thật sự rất cảm động và vui mừng được dự phần hầu việc Chúa với đầy tớ Chúa, một năm sau phòng vi tính bị đóng cửa vì bên ngoài các phòng máy vi tính khác, họ nhập computer 386 hoặc 486, màn hình màu và hiện đại hơn về nhiều nên phòng máy của chúng tôi bị đóng cửa vì không còn sinh viên đến thuê máy nữa! Thời gian ấy, tôi bị thất nghiệp một thời gian ngắn, sau đó thầy Truyền đạo Đoàn Trung Tín (con mục sư Hội Trưởng) đã mời tôi về cộng tác đánh máy tiếp ở văn phòng của ông ở An Đông (nơi Phòng Sách Tin Lành cũ – góc đường Sư Vạn Hạnh, gần chợ An Đông), tại đây tôi được cộng tác thầm lặng đánh máy những bài học Kinh Thánh cho chương trình Học Kinh Thánh Hàm Thụ, tài liệu Trường Chúa Nhật cho hội thánh do thầy Tín biên soạn và tài liệu học Kinh Thánh do mục sư Hội Trưởng biên soạn, thầy Tín giao tôi quản lý máy vi tính 486 màu. Một ngày kia, anh Nguyễn Hồng Chí (con trai Ms.Nguyễn văn Xuyến) quen thầy Tín đến chơi, anh nhìn thấy tôi đánh máy trên chương trình Dos, anh ấy nói:

  • Chị Khiết, chị đang ngồi trên máy 486 mà sao chị lại đánh máy trên Dos?
  • Tôi trả lời: “Tôi chỉ biết Dos thôi, còn chương trình nào để đánh máy được nữa?”
  • Anh Chí nói tiếp: “Còn chương trình Microsoft Word trên Windows hay lắm. Tôi sẽ đến giúp chị học những chương trình mới nầy.”

Anh Chí cũng là thầy dạy Tin Học, anh ấy đã đến giúp tôi biết thêm về Windows và Microsoft Word, thầy Đoàn Trung Tín thấy tôi có khả năng học Computer nên cho đi học khóa dàn trang sách Page Maker 5. để sau nầy tôi có thể giúp dàn trang sách cơ đốc thầm lặng cho hội thánh (tình hình lúc bấy giờ cấm ngặt hoàn toàn việc dịch, in ấn sách báo Cơ Đốc). Tôi cảm tạ Chúa vô cùng vì từng hồi từng lúc, Chúa có mở đường để tôi được phục vụ Chúa dù làm những việc nhỏ và âm thầm… Sau đó, tôi có cơ hội được đánh máy, dàn trang quyển “Cây Gậy Người Chăn Bầy I & II” cho Hội thánh chung, tôi vẫn còn nhớ cảm giác thật thích thú khi tôi đánh máy xong quyển Cây Gậy Người Chăn Bầy trên Microsoft Word, rồi tôi bấm vào phím chức năng chia những trang chữ thành 2 cột giống quyển KT, tôi vừa bấm xong, toàn bộ những trang sách tôi đánh máy trở thành 2 cột, nhìn thật đẹp giống như phép mầu xảy ra, sau đó tôi tìm một hình để gắn lên bìa sách cho đẹp và ý nghĩa, tôi đã lên mạng và tìm được hình “Người Chăn Chiên Tìm Được Chiên Lạc Rơi Trong Hố Sâu”, tôi rất thích thú và gắn hình đó vào sách…tôi vui lắm và tạ ơn Chúa cho tôi tiếp cận và học biết những phương tiện hiện đại rất sớm để có thể cộng tác âm thầm giúp cho hội thánh Chúa,…kể từ ngày ấy chúng tôi sống bằng phương tiện đánh máy, dàn trang sách nầy, tuy thù lao không bao nhiêu nhưng nhờ Chúa luyện qua những ngày cùng cực nghèo rồi nên cứ tiếp tục “liệu cơm gắp mắm”, cả nhà thật vui mà tạ ơn Chúa…

CHÚA MỞ ĐƯỜNG ĐI SINGAPORE NHƯ MỘT PHÉP LẠ

Đến năm 1993, có những người bạn của nhà tôi ở California, USA báo tin xin được một học bổng thần học cho nhà tôi ở Singapore, chúng tôi bàng hoàng khi nghe tin nầy. Chúng tôi bắt đầu cầu nguyện và mượn tiền để làm thủ tục hộ chiếu cho nhà tôi (100US$).

Nhiều khó khăn đã xảy ra cho việc làm mọi thủ tục để xuất cảnh đi học Kinh Thánh vì hoàn cảnh, nhà nước VN chưa thể chấp nhận việc nầy dễ dàng. Chính Chúa đã đặt trong lòng, trí nhà tôi sự khao khát học ngành khải đạo (tư vấn), Chúa cho có cơ hội nhà tôi đã chia xẻ điều nầy với một giáo sư khải đạo của trường thần học Singapore, không ngờ ông vừa là giáo sư trong trường thần học vừa là giám đốc một trung tâm khải đạo ở Singapore (Counselling & Care Center in Singapore) và giáo sư nầy đã mau chóng tiến hành mọi thủ tục để bảo lãnh nhà tôi đến Singapore để học ngành tư vấn (ngành tư vấn nhà nước cho phép). Thật kỳ diệu thay đường lối của Chúa mở cho nhà tôi qua môn học nầy, với nhà nước VN lúc bấy giờ, việc xuất cảnh học về Thần học là không thể chấp nhận nhưng với môn tư vấn (khải đạo) nhà nước đang mở rộng nên được chấp nhận dễ dàng….

Mọi sự được diễn tiến thật nhanh và lạ lùng trong sự tể trị của Chúa, nhà tôi đã lên đường đến Singapore ngày 20.06.1995. Tại phi trường Tân Sơn Nhất, tôi thầm nghĩ sẽ gặp lại nhà tôi sau 3 năm, dù rất buồn phải xa nhau thời gian dài nhưng tin đây là chương trình của Chúa, tôi cảm nhận được sự bình an vì chúng tôi tạm xa cách trong chương trình kỳ diệu của Ngài….

“Ý tưởng Ta chẳng phải ý tưởng các ngươi….”Thật, ý tưởng của DCT là chúng tôi không phải xa nhau 3 năm mà là chỉ 1 năm thôi! Vị giáo sư tư vấn trong trường thần học (giám đốc trung tâm tư vấn ở Singapore), ông chuyên dạy về tư vấn hôn nhân gia đình nên ông đã đề nghị với HT của ông giúp đỡ chúng tôi được thăm viếng nhau sau 1 năm học vì vợ chồng không nên xa cách quá lâu! DCT đã dùng vị giáo sư nầy để giúp tôi có cơ hội đi thăm nhà tôi.

Đây là giai đoạn Chúa làm nhiều điều lạ lùng cho chúng tôi, vì con trai út chúng tôi còn nhỏ (12t) và cá tính của cháu rất hiếu động (active) và cũng nhanh chóng bắt chước những điều xấu bên ngoài nên tôi đã cầu nguyện Chúa tiếp trợ để có thể dắt cháu cùng đi (vì chuyến đi thăm ít nhất là 1 tháng), nếu để cháu ở nhà sẽ không tốt cho cháu nên chúng tôi chờ đợi dịp Hè để dắt cháu cùng đi.

NHỮNG PHÉP LẠ CHÚA LÀM

  • VIỆC LÀM HỘ CHIẾU

Đầu năm 1996, tôi bắt đầu làm thủ tục để xin hộ chiếu (passport), lúc bấy giờ việc xin hộ chiếu không phải qua cơ sở ở Nguyễn Du với giá 200.000$ như hiện nay, nhưng phải thông qua các công ty du lịch với giá là 100US$ trong vòng một tháng. Nhưng vài ngày sau, tôi được công ty du lịch cho biết là trường hợp của tôi, nhà nước VN không cho phép cấp hộ chiếu, tôi hỏi lý do họ nói không thể cho biết (thời điểm đó các mục sư không được phép cấp hộ chiếu nhưng tôi chỉ là tín đồ nên tôi thắc mắc, không một lời giải đáp nào cho trường hợp tôi) nên việc xin hộ chiếu coi như không thực hiện được, tôi bàng hoàng không biết như thế nào. Về nhà, tôi tiếp tục cầu nguyện Chúa hướng dẫn việc nầy xem sao! Tôi chịu khó nộp thêm một công ty du lịch khác, vài hôm cũng được trả lời y như thế, tôi cũng không chịu thua, lần thứ ba nộp thêm một công ty du lịch khác, kết quả cũng giống nhau. Tôi gần như không còn hy vọng được đi thăm nhà tôi, tội nghiệp con trai út rất mong được đi thăm ba nhất là được đi máy bay, nhưng dường như không còn hy vọng nào!

Cả gia đình tôi cầu nguyện thật nhiều cho việc nầy, chắc chắn nhà tôi bên kia nghe tìn tức nầy cũng buồn và cầu nguyện Chúa mở đường cách nào đó thôi, nhìn vào hoàn cảnh thật không có chút hi vọng nào cho việc đi thăm nhà tôi….

Một hôm, có người bạn đề nghị dắt tôi đến Bộ Nội Vụ ở đường Nguyễn Văn Cừ để hỏi thăm lý do tại sao tôi không được quyền cấp hộ chiếu, người bạn nầy có quen một anh công an đặc trách tôn giáo trong thành phố, nên chúng tôi định đến hỏi thăm lý do tại sao tôi không được cấp hộ chiếu mà thôi.

Chúng tôi đã gặp anh công an và nói điều ao ước muốn biết lý do tại sao tôi không được cấp hộ chiếu, anh nầy hỏi tôi:

  • “Chị có phải là tín đồ Tin Lành không?”
  • tôi trả lời: “Phải”
  • anh ấy hỏi tiếp: “Chị có tin là ông Trời còn sống không?”
  • tôi đã nhanh chóng trả lời: “Thưa anh, DCT mà chúng tôi đang tin, Ngài sống đời đời, Ngài không những không bao giờ chết, mà còn yêu anh nữa đó, Ngài yêu thương mọi người trong trần gian và muốn cứu hết thảy mọi người”
  • anh vô cùng kinh ngạc câu trả lời của tôi, mặt anh nhăn nhó nói tiếp: “Chị nói tôi khó tin quá, vì DCT yêu thương nhân loại, DCT còn sống, tại sao DCT để cho tội lỗi và đau khổ lan tràn làm khổ con người quá nhiều như vậy?”
  • Lòng tôi vô cùng vui mừng khi anh thắc mắc điều nầy, tôi vội vàng nói: “Câu hỏi của anh rất hay, anh có thể cho phép tôi 1-2giờ để tôi giải thích điều nầy cho anh không?”
  • Anh nói :”Được, hôm nay tôi cũng rãnh!”
  • thế là tôi có một cơ hội tuyệt vời để giải thích Phúc Âm một cách chi tiết cho anh công an tại Bộ Nội Vụ, tôi cắt nghĩa về Chúa một cách chi tiết cho anh ấy sau hơn 1 tiếng đồng hồ.
  • anh vui mừng reo lên: “Tin Lành hay quá! đây là lần đầu tiên tôi được nghe Tin Lành một cách chi tiết, tôi ước gì mọi người trong trần gian nầy đều là tín đồ Tin Lành như chị thì thế giới nầy tốt biết chừng nào!”
  • Tôi vui mừng lắm vì phản ứng rất tích cực của anh đối với Phúc Âm, tôi có nói với anh: “Anh nói rất đúng, nếu mọi người trong trần gian đều là tín đồ Tin Lành như anh ao ước, đất nước sẽ không cần công an nữa, vì sẽ không còn cướp, bóc, giết chóc nhau… nữa, ngủ cũng không cần phải đóng cửa vì không có ăn trộm nữa đâu anh à!” và tôi có mời anh đến nhà thờ, sau đó anh bảo tôi: “Thôi chị về nhà đi, tối mai, mời chị đến nhà tôi, tôi sẽ cho chị biết lý do tại sao chị không được cấp hộ chiếu!”

Đêm kế tiếp, tôi đã đến nhà anh công an nầy, vừa bước chân vào nhà chưa kịp ngồi xuống là anh ấy hỏi tôi:

  • “Chị Khiết, ‘chứng đạo viên’ là gì vậy?”
  • Tôi đã cắt ý nghĩa từng từ “chứng: làm chứng, thuật lại những gì tôi biết hay kinh nghiệm – đạo: Thượng Đế: Ông Trời và viên: người”cho anh ấy và kết lại, “hôm qua, tôi là chứng đạo viên cho anh đó!”
  • Anh ấy mĩm cười và nói: “Như thế thì chứng đạo viên là tốt, hồ sơ của chị trong văn phòng ghi chị là chứng đạo viên nên chị không được phép xuất cảnh, bây giờ tôi hiểu rồi, tôi sẽ vào văn phòng giải thích cho mọi người hiểu chứng đạo viên là gì, còn chị về cầu nguyện cho việc xin hộ chiếu nhé, tôi sẽ cố gắng hết sức để lấy hộ chiếu cho chị nhưng tôi không dám hứa được hay không, chị nhớ cầu nguyện cho việc nầy” (trong suốt thời gian khoảng 1 tháng, anh công an đã nhắc tôi cầu nguyện 3 lần cho việc anh xin hộ chiếu cho tôi). Mọi chuyện xảy ra thật lạ lùng, đó là những sự thật tôi xin ghi lại đây để chứng minh cho việc Chúa đã làm cho gia đình chúng tôi. Sau gần 1 tháng, tôi đã nhận được hộ chiếu từ anh công an nầy miễn phí, anh ấy nói rằng: “Tôi biết chị là người tốt thật nên tôi chỉ muốn giúp chị thôi, không trả tiền phí gì cả và chị phải hứa với tôi là chị sẽ trở về VN, chứ đừng đi luôn nhé!” Tôi cám ơn anh ấy và nói: “Tôi chắc chắn sẽ trở về VN, vì Chúa đã kêu gọi tôi rất rõ ràng, Ngài muốn tôi rao giảng Phúc Âm cho người VN ở tại VN mà thôi”.

Tôi và con trai út đã lên đường đến Singapore vào một ngày trong tháng 6.1996, chúng tôi đi trong tinh thần đi thăm nhà tôi trong vòng tối đa là 1 tháng và sẽ trở về vì trước khi tôi rời VN, nhà tôi đã báo tin không xin học bổng cho tôi được như lòng chúng tôi mong ước!

NHỮNG PHÉP LẠ CHÚA LÀM TẠI SINGAPORE

VỀ SỰ TIẾP TRỢ TÀI CHÁNH

Phép Lạ Thứ I – Đi làm ở World Vision Singapore

Khi đến Singapore, được nhìn thấy sách trong thư viện trường Kinh Thánh, lòng tôi giống như ai khuấy động khiến tôi rất mong ước được ở lại để học Lời Chúa như đã từng ham thích học Lời Chúa trong quá khứ, vì lòng rất cảm động và ước mong được ở lại để học Lời Chúa cùng với nhà tôi, tôi đã quỳ gối cầu nguyện xin Chúa mở đường để tôi được ở lại vì nhà tôi có xin học bổng nhưng không được chấp thuận, khi tôi cầu nguyện tôi có nghĩ đến việc ước gì tìm một việc gì đó làm thêm (như quét đường phố Singapore, hay những việc vặt như làm vệ sinh nhà cửa, toilet, giặt ủi quần áo, may vá…..) chỉ mong sao có một ít tiền để chi cho tôi và con ở Singapore và giúp cho bà nội, ngoại và 2 con đang học đại học ở VN. Có một người bạn đã cho mượn một máy may và tôi rất vui vì nghĩ là Chúa đã mở đường để sửa quần áo cho sinh viên trong trường kiếm được chút ít chi tiêu….

“Ý tưởng Ta chẳng phải ý tưởng các ngươi…” một lần nữa, tôi lại được thêm một kinh nghiệm diệu kỳ về sự tiếp trợ tài chánh. Ngay trong thời gian 1 tháng thăm nhà tôi, một buổi chiều sau khi ăn cơm tối, nhà tôi ra sân trường chơi gặp được Hội Hoàn Cầu Khải Tượng Singapore (World Vision-HCKT) đang triển lãm những hình ảnh, nhà tôi bước tới để coi những hình ảnh đó, một nhân viên HCKT hỏi nhà tôi: “Anh từ nước nào đến?” (vì sinh viên trong trường KT từ rất nhiều nước khác nhau đến học), nhà tôi đã trả lời: “Từ VN”, anh nầy hỏi tiếp: “VN có hội HCKT không?”, nhà tôi liền trả lời: “Trước 1975, Hội Hoàn Cầu Khải Tượng đã có ở VN, nhưng bây giờ thì không còn, vợ tôi cũng có làm việc ở HCKT, và hiện vợ tôi đang đến thăm tôi đây”. Anh nầy nói tiếp: “Ồ, chị làm HCKT ở VN trước năm 1975 hả? Mời chị đến thăm văn phòng chúng tôi cho biết”. Nhà tôi lên phòng hỏi tôi có muốn đến thăm hội HCKT không? Tôi cũng chẳng tha thiết đi thăm vì HCKT Singapore khác hẵn VN, hơn nữa tôi cũng không quen ai ở đó hết, nên tôi trả lời: “Hôm nào rãnh anh dắt em đi chơi chứ cũng không cần thiết lắm”.

Một hôm, xong học kỳ nhà tôi được nghỉ nên rủ tôi đến HCKT Singapore thăm chơi vì nhà tôi có hứa với anh ấy sẽ đến thăm và văn phòng HCKT ngay phía sau trường Kinh Thánh (đi bộ chừng 7-10phút), trên đường đi, tôi có nghĩ là nếu phải đi bằng bus hay xe điện chắc tôi không đi đâu vì đâu có ai quen ở đó hơn nữa chúng tôi là những người nghèo tại nước người nên phải tiết kiệm từng xu, tôi cũng không hề nghĩ hay mong ước gì đến việc xin việc làm vì mình biết mình chỉ là một người hết sức tầm thường và thời gian tôi nghĩ làm ở HCKT VN cách nay là 21 năm rồi, biết bao thay đổi mà mình không biết nên hoàn toàn trong tôi không có ý tưởng là xin việc làm ở đây! Hơn nữa luật Singapore rất khắc khe, là một người ngoại quốc không được phép đi làm ở Singapore vì là bất hợp pháp, sẽ bị trục xuất trong vòng 24g và sẽ không bao giờ được nhập cảnh vào Singapore nữa nếu bị phát hiện, Nhưng khi vừa bước chân vào văn phòng, chúng tôi gặp ngay ông giám đốc.

  • Ông thật vui vẻ hỏi: “How long you worked for World Vision?” (Chị làm việc ở Hội Hoàn Cầu Khải Tượng bao lâu?). Đây là những câu nói như phép lạ nên tôi muốn ghi lại nguyên văn tiếng Anh mà ông giám đốc nói
  • Tôi trả lời: “Thưa ông, 6 năm”
  • Ông hỏi tiếp: “Which department you involved?”, (Chị làm ở phòng nào?)
  • Tôi trả lời: “Phòng bảo trợ” “Sponsorship Department”
  • Ông tiếp theo lời tôi nhanh chóng: “O, Sponsorship Department! There are a lot of things need help, Pls come to help!” (Ồ, Phòng bảo trợ! vậy mời chị đến đây giúp chúng tôi, vì hiện có nhiều việc cần giúp đỡ lắm!)
  • Tôi ngẫn ngơ khi nghe ông nói và tôi liên tưởng đến sự trả lời của Chúa cho tôi, nhưng tôi vẫn chưa dám tin câu trả lời của Chúa đến bất ngờ và quá sự cầu xin, suy nghĩ của tôi, mặt tôi ngẫn ngơ sao đó nên ông nhìn tôi nói tiếp:
  • “Don’t worry, I know how to protect you. Pls come here to help and every month we send the check to you through The Bible College under your husband’s name, you shall not be deported!” (Đừng lo, tôi có cách bảo vệ chị, cứ đến đây giúp đỡ, mỗi tháng chúng tôi sẽ gởi ngân phiếu thù lao qua trường kinh thánh dưới tên chồng chị, chị sẽ không bị trục xuất đâu!”

Nhà tôi và tôi vô cùng kinh ngạc về sự mở đường của Chúa quá lạ lùng, tôi nhìn quanh văn phòng bị khớp vì máy móc hiện đại, không biết mình có làm được gì không (Khoảng thời gian tôi làm HCKT ở VN cách nay là 21 năm, máy móc trong văn phòng nay thay đổi quá nhiều .…..)

Ông đã hỏi tiếp: “Every week, how many days you can come here to help us?” (Cô có thể đến giúp mấy ngày trong tuần?”

Tôi trả lời liền: “Hai ngày”. Vì lòng tôi đang khao khát được học Lời Chúa nên tôi nói liền không cần biết họ sẽ cho thù lao được bao nhiêu, đủ cho nhu cầu của chúng tôi không?(nuôi Nội, Ngoại và 2 con ở VN + tôi và con trai tôi ở Singapore). Chúng tôi ra về lòng vừa vui vừa lo vì không biết mình có giúp gì cho họ được không, chúng tôi cầu nguyện tạ ơn Chúa và xếp lịch học trong trường kinh Thánh 4 ngày đi học và đi làm 2 ngày mỗi tuần.

Ngày đầu tiên, tôi đến văn phòng với tâm trạng lo lắng làm sao! Chị nhân viên trong văn phòng giao cho tôi một văn thơ để đánh máy. Việc đánh máy thì tôi thành thạo nên không lo, nhưng chị bảo tôi sử dụng máy đánh chữ điện thật to và hiện đại, tôi hoảng sợ và đánh máy bị trật hoài vì không quen sử dụng, sợ đến nỗi toát mồ hôi dù ngồi trong phòng lạnh 23-24C, tôi cố gắng đánh máy đi đánh máy lại mấy lần mà vẫn bị trục trặc hoài vì không biết cách sử dụng bàn phím quá hiện đại đó, tôi phải nói dối là tôi bị bận nên xin phép về, để hôm sau làm tiếp… Tôi về nhà nói với nhà tôi là tôi sợ quá chắc không làm việc tiếp được đâu! Nhà tôi khích lệ: “Em ráng đi thêm một ngày nữa xem sao, nếu không được thì thôi!” Tôi nghe lời nhà tôi, bữa sau đến văn phòng lần nữa, kỳ nầy cô nhân viên bảo tôi xếp thư bỏ vào phong bì và dán tem, tôi thật sự mừng quá và cứ yên lặng làm cho đến hết giờ. Sau nầy tôi mới biết là có rất nhiều công việc khác nhau, tôi có thể giúp đỡ họ những việc nào có thể được… thí dụ như đánh máy trên computer với chương trình Page Maker 5. hay xếp thư bỏ vào phong bì & dán tem gởi cho ân nhân…., tôi làm việc tốt nên mọi người trong văn phòng tin cậy và quý mến giúp tôi từ từ sự sợ hãi trong tôi tan biến dần. Cảm tạ ân điển kỳ diệu của Chúa đã ở cùng tôi. (sau nầy tôi có thú tội việc nói dối với cô bạn trong văn phòng là ngày đầu tiên tôi đến cô đã giao cho tôi đánh máy nhưng vì tôi không biết sử dụng máy đánh chữ quá hiện đại nên tô đã nói dối với cô là bận không đánh máy tiếp được, cô ấy cười nói: “Tôi hiểu chị mà!”)

Thế là Chúa đã mở đường cho tôi được ở lại Singapore vừa học vừa làm việc để nuôi bà nội, bà ngoại và hai con ở VN. Cuối tháng họ gởi cho nhà tôi 1 check qua trường KT như lời họ nói là 280$Sin=US$200/tháng). Tôi gởi về cho con gái mỗi tháng US$100 (thời điểm ấy tương đối một gia đình có thể gói ghém 100US được) lo nuôi bà Nội và 2 con đi học Đại Học. Phần còn lại là US100, tôi dâng 2/10 cho Chúa như sự hứa nguyện, còn lại US$60, gói ghém cho tôi và con trai, nhà tôi có học bổng nên tương đối đủ. Cảm tạ Chúa vô cùng về phép lạ Ngài tiếp trợ nầy…

Phép Lạ Thứ 2 –

Nối kết lại với Bà Ms.Nguyễn Duy Xuân (cô Bảy, đã mất liên lạc 36 năm)

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, thấm thoát gần 1 năm ở Singapore, tôi thật sự thích thú khi bước vào lớp học, càng học tôi lại càng thích học hơn và khám phá ra mình còn quá dốt nên cần học hỏi thêm nhiều hơn nữa, vào thời điểm nầy có Ms.Hồ Xuân Phú (bạn thân của nhà tôi), trên đường về thăm quê hương từ Mỹ, ông đã ghé lại Singapore thăm chúng tôi, ông đã hỏi thăm tôi học ra sao? Tôi trả lời ngay lập tức theo cảm xúc thích thú học của mình: “Học thích quá anh ạ, ước gì có ai giúp em 200US bằng lương ở HCKT thì em sẽ không đi làm nữa để dành trọn thời gian đi học vì thời gian ở đây rất ngắn ngũi!” Trong phút chốc tôi đã diễn tả chính xác tâm trạng thích thú học lời Chúa của tôi chứ hoàn toàn trong lòng không có ý nhờ Ms.Phú kiếm học bổng hay vận động ai để giúp tôi tài chánh cả!…..

“Việc Chúa làm thật lạ lùng”, tôi chỉ nói lên tâm trạng tôi ngay lúc nói chuyện với Ms.Phú, sau đó tôi quên mất chuyện nầy, thế mà Chúa đã dùng Ms.Phú nối kết tôi với cô Bảy (em gái của ba tôi) đã mất liên lạc nhau hơn 30 năm, không những được liên lạc lại với cô trong nước mắt mà lại còn nhận được sự giúp đỡ của cô 200US$ mỗi tháng cho đến ngày trở về VN (khoảng 2 năm). Việc đã xảy ra như sau: sau khi tôi nói với Ms.Phú tâm trạng thích thú học hỏi của tôi, Ms.Phú đã đi về VN rồi ông sang Thailan để dự hội nghị, trong hội nghị ấy Ms.Phú có dịp gặp một giáo sĩ, ông nầy đang lo cho World Vison (HCKT) Đông Nam Á (con trai của giáo sĩ Fizsteven) Chúa khiến Ms.Phú nhớ lời tâm tình thật lòng của tôi nên nói lại với giáo sĩ nầy: “Có một nhân viên HCKT ở VN trước 1975, nay cô ấy đến Singapore, đang được HCKT Singapore giúp làm một ít việc để được đi học vì cô ấy không có học bổng, cô ấy rất thích thú học và đã nói: “ước gì có ai giúp US$200 để nuôi gia đình ở VN và cô ấy với con trai ở Singapore, thì cô ấy sẽ đầu tư cho việc học.” Vị giáo sĩ nầy nghe và cảm động hứa sẽ giúp tôi mỗi tháng 200US để tôi đi học. Sau đó vị giáo sĩ nầy lại dự một hội nghị khác và có dịp ngồi gần mục sư Phạm Quang Trực, giáo sĩ nầy lại kể cho Ms nầy nghe câu nói của tôi, Ms.Trực hỏi người đó là ai, tên gì? Khi nói tên tôi, vị mục sư nầy rất vui vì biết tôi đã đến được Singapore vì ông là con rễ của cô tôi, ông nói với vị giáo sĩ : “she is my cousin” (cô ấy là chị họ), thế là vị giáo sĩ bảo người mục sư bà con nầy nên giúp tôi. Thế là, câu chuyện tôi “thích thú học Lời Chúa” ở Singapore được người mục sư nầy đem về Mỹ, kể lại cho bà cô của tôi nghe (bà cụ Ms.Nguyễn Duy Xuân). Sau 36 năm xa cách (từ năm 1961), sau khi cô tôi về quê ở Bến Cát, thăm ba mẹ và từ giả để đi truyền giáo ở Nam Vang (cô dượng Bảy tôi là Ms.Truyền giáo – ÔB.Ms.Nguyễn Duy Xuân), sau đó vì tình hình chiến tranh ở Miên, ông bà phải đi sang Pháp, sau đó ông bà đã qua Mỹ và dượng tôi đã về với Chúa. Sau 36 năm xa cách, không liên lạc nhau được vì tình hình chiến tranh… Thình lình, cô tôi lại biết tin cháu gái của cô đang ngồi trong trường KT tại Singapore và có lòng thích thú học lời Chúa, nên cô tôi đã cảm động khóc rất nhiều và viết liền cho tôi một thư thật dài đầy tình cảm thương nhớ và cũng gởi kèm cho tôi một ngân phiếu 200US$ (khoảng thời gian khi tôi nói lên sự thích thú học lởi Chúa với Ms.Phú cho đến khi tôi nhận được thư cô tôi là 6 tháng) – lời tâm tình chân thật của tôi với Ms.Phú đi từ Singapore về VN rồi qua Thái Lan – Mỹ xong trở lại Singapore với kết quả là tôi được nối kết lại với người cô yêu dấu của tôi và mỗi tháng cô gởi cho tôi 200$US). Khi nhận được sự tiếp trợ nầy, khóa học Tư Vấn cũng vừa xong nên tôi có thể tiếp tục giúp ở HCKT để có thể giúp đỡ cho má và chị tôi ở trên quê.

Phép Lạ Thứ 3 – Học tổ chức Phòng Đọc Sách – Thư Viện

Lúc bấy giờ, chương trình học môn Tư Vấn của tôi đã xong. Một sáng Chúa Nhật, chúng tôi đi thờ phượng Chúa có nghe một thông báo là có một lớp dạy cách tổ chức một phòng đọc sách cho nhà thờ, chỉ học 2 buổi chiều thứ bảy, lệ phí 30$Sin. Tôi liền nói với nhà tôi: “Anh đóng tiền cho em đi học vì em thích làm công việc nầy cho hội thánh nhà mình (HT.Tô hiến thành)”. Nhà tôi cũng rất thích sách vở nên sau giờ nhóm, anh liền đóng tiền cho tôi học khoá phòng đọc sách nầy liền…..

Hai buổi chiều thứ bảy học về cách tổ chức phòng đọc sách qua thật nhanh, tôi cảm thấy chưa hiểu hết những nguyên tắc tổ chức vì thời gian học ít quá và thật ra những từ tiếng Anh về thư viện tôi cũng không hiểu hết, nhưng cám ơn Chúa cuối khoá, bà quản thủ thư viện trường Kinh Thanh TTC cũng là giáo sư huấn luyện hai ngày thứ bảy qua có nói một câu mà tôi hiểu được: “Tôi nghĩ các bạn cũng chưa thấu triệt những nguyên tắc tổ chức thư viện đâu vì thời gian học quá ít, nếu như các bạn muốn học thêm hãy đến thư viện TTC (trường KT mà nhà tôi đang học), tôi sẽ hướng dẫn cho các bạn trên thực tế sẽ dễ hiểu hơn”. Tôi vui mừng quá chừng vì đúng tâm trạng của tôi đang hoang mang, tôi liền giơ tay xin bà đến học thêm ở thư viện TTC liền, bà đồng ý.

Ngay thứ hai tuần sau đó, tôi đã đến thư viện để học thêm về cách tổ chức thư viện, cô nhân viên trong thư viện chỉ dẫn cho tôi và tôi đã làm tốt những gì họ yêu cầu nên cô nhân viên TV rất vui, tôi đến thư viện 2 ngày trong tuần, tuần kế đó bà quản thủ gọi nhà tôi và nói: “Nói vợ anh đến đây tôi có việc muốn gặp cô ấy”, khi nhà tôi về nói lại việc nầy, tôi cảm thấy hơi sợ là không biết những ngày qua tôi có làm gì sai, chắc sắp bị rầy, nên tôi đã chuẩn bị tinh thần nghe bà khiển trách mà thôi. Khi tôi vừa bước vào thư viện, được mời lên phòng bà Quản Thủ, bà rất vui vẻ nói: “Cô làm việc rất tốt nên chúng tôi mời cô cộng tác mỗi tuần 2 ngày và sẽ có thù lao cho cô”. Tôi ngạc nhiên quá đỗi, tôi vội vàng nói với bà: “Thưa bà, tôi rất cám ơn bà chỉ dẫn tôi cách tổ chức thư viện thật rỏ ràng và tôi rất sung sướng được học nghề ở đây, đáng lẽ tôi phải trả công bà chỉ dạy, tôi sẽ không thể nhận thù lao đâu, xin đừng trả tiền tôi gì hết!” Bà tiếp tục nói: “Đó là luật rồi, hễ sinh viên nào làm tốt thì trả công, cô đừng ngại, chúng tôi rất vui có cô đến giúp đỡ chúng tôi hàng tuần”. Thế là một lần nữa kinh nghiệm ân điển Chúa thật lạ lùng, được học một ngành mình thích thú mà lại được thù lao nữa. Cảm tạ Chúa vì sự ban cho của Ngài thật không xiết kể cho tôi là người không xứng đáng nhận. Mỗi tháng tôi lại được lãnh một ngân phiếu $Sin.280 = US$200 nữa. Lúc ấy thật tôi chỉ biết vui mừng vì được học tổ chức thư viện để phục vụ ở hội thánh địa phương trong tương lai như lòng ao ước mà thôi chứ không hề nghĩ đến việc Chúa sẽ dùng trong Viện Thánh Kinh Thần Học như hiện nay, nên khi Ms. Phó Viện Trưởng Phan Quang Thiệu gọi tôi ra làm công tác nầy cho thư viện Viện Thánh Kinh Thần Học tại Hồ Hảo Hớn – sau 10 năm từ khi trở về từ Singapore (1998-2009) lòng tôi ngập tràn vui sướng vì biết Chúa có chương trình sử dụng mình nên Chúa cho tôi có dịp được trang bị về thư viện tại Singapore… Ms.Thiệu nói sẽ gởi thù lao cho tôi mỗi tháng, tôi liền từ chối vì biết Chúa có chương trình dùng mình nên Chúa đã trang bị ở Singapore 10 năm trước đây, tuy tôi đã hết lòng từ chối nhưng Ms. Thiệu ép tôi nhận, tôi còn nhớ ông nói: “Không có bao nhiêu đâu cô Chiến, chỉ chút ít để cô đi xe buýt, uống nước thôi…”

Phép Lạ Thứ 4 – Giúp đỡ gia đình Ms.Gs. Neill Mims

Việc Chúa tiếp trợ tài chánh cho gia đình chúng tôi tại Singapore chưa hết, một ngày kia Ms.Phạm Xuân Bahnar Trung, bạn thân của nhà tôi (con trai Ms.Phạm Xuân Tín – Ms.Trung có vợ là bà Ms. người Đức và bà Ms đang quản nhiệm hội thánh cho người Đức ở Singapore nên anh chị cũng đang ở tại Singapore) đến đưa cho tôi số điện thoại của giáo sĩ Neill (người nầy là người Mỹ, đã từng là giáo sĩ với hội thánh Báp-tít ở VN khoảng năm 1995, ông có đến gặp tôi chỉ một lần lý do là ông chỡ một Ms. khác đến để chuyển thư của một người bạn ở Mỹ cho chúng tôi, ông biết tôi rất sơ giao, vì ông nói được tiếng Việt nên chúng tôi đã nói chuyện vui vẻ trong tiếng Việt trong kỳ gặp gỡ đó, tình cờ ông Neill gặp Ms.Trung trên xe buýt tai Singapore và qua câu chuyện ông Neill và Ms.Trung nói với nhau không biết sao Ms.Trung có nhắc đến tên tôi, ông liền nhờ Ms.Trung chuyển số điện thoại của ông cho tôi bảo tôi gọi ông, khi tôi gọi điện thoại theo như ông yêu cầu, ông đề nghị tôi đến dạy tiếng Việt cho ông. Tôi hứa sẽ đến thăm và nói chuyện sau chứ hiện tôi đang bận học.

Vài tuần sau, khóa học tư vấn chấm dứt, tôi đã đến thăm giáo sĩ Neil và đươc biết ông có nhu cầu chăm sóc em bé của ông bà mỗi tuần môt lần để ông bà đi phố mua hàng. Trong lòng tôi biết ơn Chúa vô cùng, nên khi nói đến việc giúp đỡ người hầu việc Chúa, tôi nhận lời liền và ông đã trả cho tôi Sin.$200 mỗi tháng dù tôi không dám nhận chỉ muốn giúp đỡ đầy tớ Chúa thôi. Nhưng ông bà vẫn ép tôi phải nhận số tiền nầy.

Thế thì qua 4 phép lạ Chúa làm cho gia đình chúng tôi, Ngài đã tiếp trợ cho gia đình chúng tôi mỗi tháng là:

  • bà Ms.Xuân, WV, TTC thư viện là US$600.00
  • Ms.Neill (Sin.$200) và tiền tiêu vặt trong học bổng của nhà tôi Sin.$150

Ngoài ra, một vài trường hợp đặc biệt để Chúa chúc phước về tài chánh thật lạ lùng cho gia đình chúng tôi mà tôi không bao giờ quên được như:

  1. Một ngày kia, một anh nhân viên trong hội HCKT Singapore đến đưa cho tôi một phong bì, tôi hỏi:
  • Gì thế anh? (dù làm việc chung trong văn phòng nhưng tôi chưa bao giờ nói chuyện nhiều anh ấy, chỉ chào hỏi xả giao mà thôi!)
  • Anh ấy nói: “Quà cho gia đình anh chị đó”
  • Tôi mở phong bì và thấy một ngân phiếu ghi $Sin.5000, tôi quá ngạc nhiên và bất ngờ nên tôi lắc đầu nói: “Tôi không dám nhận số tiền quá lớn như thế nầy!” và quyết định hoàn trả lại phong bì cho anh ấy (vì hoàn cảnh gia đình ấy không khá giả gì, chỉ một mình anh ấy đi làm – lương WV lúc bấy giờ từ $Sin.1000-1500 mà anh ấy phải nuôi vợ, hai con và cả cha mẹ nữa, nên tôi không nở nào nhận số tiền lớn ấy được.)
  • Anh ấy nói tiếp: “Chị nhận đi vì đó là từ Chúa, vì gia đình chúng tôi có cầu nguyện cho việc bán nhà và ước ao Chúa cho bán với giá… thì chúng tôi sẽ giúp đỡ anh chị, nhưng bây giờ Chúa cho bán hơn giá mong đợi nhiều và Chúa có cảm động chúng tôi giúp anh chị để sống khi trở về VN.” Anh ấy đã ép tôi phải nhận vì anh nói đó là từ Chúa.
  1. Hội Thánh có lớp học KT hàng tuần vào một tối trong tuần, vốn thích được học lời Chúa nên tôi ghi danh đi học, dù phải đi bằng xe buýt ban đêm, rồi đi bộ rất xa.. trong khóa học đó, có một chị em hỏi tôi từ nước nào đến, tôi nói từ VN, chị ấy nghe tôi từ VN nên mời tôi đến nhóm tế bào khu vực nhà chị ấy để chia xẻ tình hình ở VN và hội thánh ở VN ra sao, một ngày kia tôi đã đến với nhóm tế bào chị ấy tâm tình một ít về tình hình quê hương và hội thánh nhà, sau giờ tâm tình tôi có mời nhóm cùng ngợi khen Chúa bài thánh ca mà tôi thường hát ở nhà: “I don’t know about tomorrow?”(Tôi không biết ngày mai sẽ thế nào?) vì tâm trạng của chúng tôi không biết khi trở về VN sẽ được Chúa sử dụng thế nào, nên mời ban nhóm cùng hát và nhớ đến chúng tôi cầu nguyện cho. Sáng Chúa Nhật kế tiếp, sau giờ nhóm chị ấy mời vợ chồng và con chúng tôi đi ăn trưa, sau đó đưa chúng tôi về nhà với một valy thật to quần áo cũ và một phong bì tặng chúng tôi ($Sin.2000), sau đó đến lễ tốt nghiệp của nhà tôi, cũng chị ấy tặng thêm một phong bì nữa ($Sin.2000).

Chính nhờ những số tiền bất ngờ đó mà tôi đã tôi bảo các con ở VN kiếm một căn nhà nhỏ ở thành phố để đưa má và chị tôi xuống cho tiện việc theo dõi sức khỏe vì ở trên quê khi bệnh không có thuốc men lẫn bác sĩ …. Các con tôi đã tìm được 1 căn nhà nhỏ ở góc đường Trần Quí Cáp và Nơ Trang Long, giá 16 cây vàng (#US$8.000).

Những món quà từ thiên thượng (việc học Lời Chúa & tiếp trợ tài chánh) thật rõ ràng mà tôi ghi lại ở trên thật đúng như câu KT trong I Cô-rinh-tô 2:9 “…Ấy là sự mắt chưa thấy, tai chưa nghe và lòng chưa nghĩ đến. Nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu mến Ngài.”

Phép Lạ Thứ 5 – Việc Ân Điển ở lại Singapore để học Trung Học

Trước khi nhà tôi tốt nghiệp 1 năm, chúng tôi định kiếm một trường trung học nào đó cho con trai vào học tạm chờ đợi khi tốt nghiệp về luôn. Chúa lại mở đường cho con trai chúng tôi được ở lại Singapore để học Trung Học (đây là việc Chúa làm thật rỏ ràng vì chúng tôi chưa hề suy nghĩ hay chưa dám nghĩ đến việc cho cháu ở lại đây một mình vì cháu còn quá nhỏ -15t).

  • Chúa mở đường từ việc học tiếng Anh: một bà vợ giáo sư trong trường Kinh Thánh gọi cháu đến nhà để dạy tiếng Anh (chúng tôi không hề hỏi) vì bà ấy thấy cháu chơi với con trai của bà (đồng tuổi con trai tôi), rồi bà thương bà tự nguyện giúp dạy cháu chung với con trai bà môn Khoa Học (Science) lớp 5 – đó chính là môn cháu sẽ thi vào trường trung học ở Singapore.
  • Chúng tôi hỏi trường Trung Học ACS là trường của hội thánh bảo trợ cho nhà tôi suốt 3 năm học, định cho cháu học tạm chờ nhà tôi tốt nghiệp xong sẽ về luôn. Ông Ms đặc trách trường trung học đã tìm một giáo viên dạy Toán để kèm cho con tôi (miễn phí) trước khi thi vào trường nầy.

Rất nhiều phép lạ trong việc con trai tôi ở lại Singapore (tôi dùng từ phép lạ vì chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc nầy, cũng không xin ai hay hỏi ai chỉ xin cho con học tạm trong thời gian chương trình học của nhà tôi chưa hoàn tất, khi xong chúng tôi sẽ dắt cháu về vì tuổi cháu (15t) còn là thiếu niên rất dễ hư hỏng.

Chúng tôi đã hỏi trường Trung Học ACS là trường của hội thánh bảo trợ cho nhà tôi suốt 3 năm học, định cho cháu học tạm chờ nhà tôi tốt nghiệp xong sẽ về luôn. Ông Ms đặc trách trường trung học nói với nhà tôi: “anh chị cho cháu ở lại để chúng tôi huấn luyện cháu trở nên người hầu việc Chúa”, ms đã tìm đã tìm một giáo viên dạy Toán để kèm cho con tôi (miễn phí) trước khi thi vào trường nầy (vì trường nầy là trường điểm ở Singapore), suốt tháng con trai chuẩn bị thi, hầu như ngày nào tôi cũng quì gối cầu nguyện xin Chúa bày tỏ ý Ngài. Thế là tôi cầu nguyện và mong chờ kết quả là rớt vì tôi rất sợ để con tôi ở lại Singapore một mình ở lứa tuổi 15 (thiếu niên dễ bị hư hỏng), kết quả là cháu rớt kỳ thi ấy, tôi mừng lắm vì Chúa biết lòng lo lắng của tôi nên cho phép cháu bị rớt kỳ thi vừa qua.

Sau đây là những điều lạ lùng Chúa cho phép xảy ra xoay quanh việc con tôi ở lại Singapore như một phép lạ từ Chúa:

Khi đi nhóm, các chị em trong hội thánh hỏi thăm, tôi đã nói: “ý Chúa là cháu rớt rồi và tôi rất vui đem cháu về VN hơn là ở lại Singapore, họ đã không đồng ý với tôi là cháu rớt là ý Chúa, họ nói: “Trường nầy là trường điểm (Trường Trung Học ACS) của Singapore, ngay các em Singapore còn bị rớt, vì tiêu chuẩn điểm cao hơn trường trung học công lập bên ngoài, huống chi con chị là người Việt Nam, chị phải cho cháu thi vào trường công mới nói được đó là ý Chúa.” Tôi quyết liệt không bằng lòng lời đề nghị của họ là phải cho con thi lại ở trường công.

Chúa Nhật tuần sau, họ lập lại lời nói ấy và thuyết phục chúng tôi để cho cháu thi lại ở trường công! Và tôi cũng quyết liệt từ chối…

Đến Chúa Nhật tuần kế tiếp, họ lại tấn công tôi việc nầy (lần thứ ba), tôi đã nói với họ như sau với ý định là muốn họ chấm dứt nói đến chuyện nầy nữa mà thôi: “Bây giờ, là giữa niên học rồi, không thể xin đơn thi được nữa, xin đừng ép tôi nữa!” Người chị em đang nói chuyện với tôi, nhìn quanh và nói: “chị nói không xin đơn được thì tôi nhờ người xin cho chị nhé!” Chị ta nhìn quanh và gọi một anh đứng gần đó đến nói với anh ta: “Anh có thể xin đơn cho em trai nầy thi vào trường trung học đệ nhị cấp được không?” Anh ấy nói: “Được”, thật vô cùng bất ngờ cho tôi vì ngay lúc tôi nói câu trên ý định là ngưng sự ép của chị em nầy nhưng chính lúc ấy Chúa lại khiến anh chàng nầy đứng ngay gần đây (hội thánh hơn ngàn tín hữu, đó là giờ vừa tan nhóm, rất đông tín hữu đi ra, thế sao anh nầy lại đứng ngay đây! Hơn thế nữa, sau đó tôi được biết anh ấy là Thư ký của Bộ Giáo Dục Singapore, anh ấy quay qua tôi và nói: “Mai mời chị đến Bộ Giáo Dục”, tôi hết đường thối lui nên phải nói “vâng”, sáng mai tôi và nhà tôi đã đến Bộ Giáo Dục để nhận đơn thi cho con, anh ấy hỏi: “Anh chị định cho con học vùng nào?” Thật sự chúng tôi chưa hề nghĩ đến việc nầy nên không biết vùng nào để nói với anh ta, tự nhiên tôi chợt nhớ đến Ms.Phạm Xuân Bahnar Trung (bạn thân của nhà tôi) đang ở vùng Ang Mo Kio, nên tôi nói đại là vùng Ang Mo Kio, anh ấy đã điện thoại cho Hiệu Trưởng trường trung học ở vùng Ang Mo Kio, hỏi ngày nào thi, bà ấy cho biết ngay thứ tư tuần nầy sẽ thi. Tôi và nhà tôi ra về trong ngỡ ngàng, về đến phòng nói cho con trai Ân Điển biết, cháu rất lo vì từ ngày thi trước đến nay là 3 tháng rồi, cháu không hề học gì cả làm sao đi thi, tôi đã an ủi khích lệ Ân Điển: “Con yên tâm, mẹ hoàn toàn không có ý cho con thi nữa nhưng sự việc xảy ra ngoài sự suy nghĩ dự định của ba mẹ khiến mẹ nghĩ đến ý Chúa cho con.” Sáng ngày thứ tư, tôi đưa cháu đến trường thi bằng xe buýt, trên xe buýt tôi và Điển cầu nguyện dâng việc nầy cho Chúa, an ủi Điển: “Con đừng quá lo, nhận đề thi xong, con cầu nguyện rồi nhớ bài thì làm, không nhớ thì thôi, ba mẹ không rầy con đâu, cứ tin nơi Chúa đang dẫn dắt mọi điều.” …

Sau một tháng, nhận được kết quả thi là Ân Điển được đậu vào trường Trung Học và được tuyển vào lớp Chuyên nữa, thật quá lạ lùng đối với chúng tôi. Sau đó, chúng tôi có gặp Ms.Bahnar Trung nói lời xin lỗi và thuật lại cho anh ấy nghe mọi sự việc đã xảy ra về việc cho Điển thi vào trường trung học vùng Ang Mo Kio, Ms. Trung rất thông cảm với chúng tôi và nói: “Cứ chờ xem sao, rồi từng bước Chúa mở đường.” Chúng tôi thật vô cùng lo vì không biết rồi việc ăn ở của con mình sẽ ra sao?? Các chị em trong nhà thờ giục chúng tôi cho con thi hỏi xem kết quả rồi tự họ vận động tài chánh $5000 (chúng tôi không hề biết việc nầy). Luật của Singapore là một học sinh nước ngoài muốn học ở Singapore phải qua một kỳ thi tương đối khó và nếu đậu, phải đóng cho Bộ Giáo Dục Singapore (MOE – Ministry of Education) Sin$5.000, chúng tôi không hề biết việc nầy, tuần kế tiếp họ đã gặp chúng tôi và nói: “Chúng tôi xin lỗi thật nhiều vì chúng tôi đang khó khăn kinh tế nên giúp anh chị không đủ 5000, hiện chỉ được SIN$1.500, tôi nghe vậy rất mừng vì nếu họ không cho đủ tôi có thể đem con tôi về VN được, họ đưa tôi $1.500, tôi không nhận và nói với họ: “Cám ơn các chị em, số tiền không đủ là tôi đem con tôi về VN tôi bình an hơn.” Sau đó, có một chị em VN (cô Nga trong nhóm VN) hỏi thăm việc của cháu Ân Điển, nhà tôi kể hết mọi sự việc xảy ra cho chị ấy nghe và chị ấy lại kể cho người bạn Singapore để cầu nguyện thêm cho cháu. Ngay tối hôm ấy, người chị em Singapore nầy có buổi nhóm cầu nguyện khu vực tại nhà, chị ấy chia xẻ ra việc nầy chỉ để cầu nguyện cho con chúng tôi. Có một ông tín hữu trong nhóm đã nói: “Đúng là Chúa muốn tôi giúp em trai nầy, nói với gia đình họ là mai tôi sẽ đến giúp”. Sáng mai, đúng 8g ông ấy đã đến phòng của chúng tôi, đưa cho nhà tôi một ngân phiếu Sin$3.500 và kể cho chúng tôi nghe câu chuyện thật diệu kỳ như thế nầy, ông kể:

“Cách đây hơn một năm, tôi đã có một giấc mơ: tôi thấy một nơi thật bình an, vui vẻ, phước hạnh và một nơi rất khủng khiếp, ghê rợn… nên trong lòng tôi có ước ao được bước vào nơi bình an kia, ngay tức thì có tiếng phán với tôi: “Hãy tin Chúa Giê-xu, ngươi sẽ được ở nơi bình an đó”, tiếng nói thật mạnh mẽ đụng chạm lòng tôi nên tôi đã đánh thức vợ tôi dậy hỏi: “Em có biết chúa Giê-xu là ai không? Vợ tôi không biết, nên sáng mai tôi đến văn phòng làm việc hỏi các bạn trong công ty về Chúa Giê-xu, rất tiếc là không ai biết hết. Chỉ vài hôm sau, có người đến nói với tôi về Chúa Giê-xu, tôi đã cầu nguyện tin nhận Chúa liền và tôi đã kinh nghiệm hơn năm qua sự bình an, phước hạnh Chúa ban, rồi hơn tháng qua, lại một giấc mơ nữa đến với tôi: tôi nghe tiếng nhạc Thánh Ca, rồi có một người trao cho tôi một “big boy” (bé trai lớn) và nói “take care of him” (hãy chăm sóc bé trai nầy), tôi choàng tỉnh vì biết Chúa muốn tôi giúp một em trai nào trong hội thánh và lay hỏi vợ tôi: “em có biết em bé trai nào ở nhà thờ cần giúp đỡ không? Vợ tôi không biết, tôi đến nhà thờ hỏi có ai biết bé trai nào cần giúp đỡ không, cũng không ai biết suốt tháng qua… mãi đến hôm nay biết em trai nầy cần giúp đỡ tôi sẵn sàng giúp đây vì Chúa muốn tôi giúp em trai nầy.” Khi tôi nghe đến đây, tôi phải bước vào trong để ăn năn những vô tín còn lại trong tôi khi Chúa mở đường cho con tôi ở lại đây để học, Ngài đang chuẩn bị một tương lai tốt cho con tôi không những về phương diện học thức mà còn về phương diện tâm linh để cháu sớm kinh nghiệm Chúa một cách cá nhân và có một nền móng đức tin vững chắc nơi Ngài..”, thế mà tôi vẫn chưa có sự bình an trọn vẹn.

Việc Chúa mở đường cho con trai tôi chưa hết, chúng tôi lo nghĩ đến việc con trai sẽ ở đâu? Chúa làm tiếp tục qua sự việc sau: Một năm trước đây, trong một buổi sinh hoạt lớp học trong trường KT của nhà tôi, tôi và con trai cũng đến dự, chị bạn cùng lớp thần học với nhà tôi có nói với tôi trong một buổi sinh hoạt đó: “khi nào anh chị về VN, nếu để con trai ở lại chúng tôi sẵn sàng nuôi con trai cho.” Tôi vô cùng ngạc nhiên vì tôi chưa hề có ý tưởng đó hay nói gì với cô ấy, về nhà tôi hỏi nhà tôi anh có nói gì với cô Kim không mà sao cô ấy nói với em như thế. Nhà tôi cũng rất ngạc nhiên vì chưa bao giờ nói gì với cô ấy về con trai. Vì thế, sau khi việc thi của con trai đã xong, bây giờ không biết cho cháu ở đâu đây, nên tôi nhớ lại câu nói của chị nầy, tôi đã nói với nhà tôi, hay anh vào lớp hỏi lại cô ấy còn ý định cho con trai mình ở nhà chị ấy không. Chúng tôi có một buổi hẹn với chị ấy. Tôi đã có ý định là sẽ hỏi chị ấy có sẵn lòng giúp con trai tôi về mặt tâm linh không? vì cháu hãy còn quá nhỏ (15t), chưa kinh nghiệm Chúa rỏ ràng, nếu chị ấy hứa giúp thì tôi mới yên tâm để cháu ở lại Singapore, còn nếu chị ấy nói chị ấy quá bận công việc hội thánh không dám hứa thì tôi vẫn có ý định dẫn cháu về VN. Cảm tạ Chúa biết sự yếu đuối còn lại trong tôi nên khi đến gặp anh chị ấy, tôi chưa hỏi gì, chị ấy đã nói: “Chúng tôi hứa nuôi con trai anh chị, không những nuôi về thể xác thôi mà sẽ hướng dẫn cháu về mặt tâm linh nữa, anh chị đừng lo lắng gì, chúng tôi coi cháu như con ruột vì chúng tôi không có con.” Tạ ơn Chúa vì Ngài biết rõ nỗi lòng của chúng tôi. Anh chị ấy đã sắm những đồ đạc trong phòng như: giường ngủ, bàn học, tủ quần áo mới toanh, màu sắc rất đồng bộ, đẹp mắt và thương con trai chúng tôi quá chừng…Điều kỳ diệu là nhà anh chị ấy cũng ở vùng Ang Mo Kio mà chúng tôi trả lời ở Bộ Giáo Dục khi họ hỏi muốn con học vùng nào! Từ nhà anh chị ấy, con tôi chỉ đi một chuyến xe buýt khoảng 10-15 phút là tới trường, thật kỳ diệu sự sắp xếp của Chúa.

Sau đó chúng tôi phải đến Tòa Đại Sứ Việt Nam để tách hộ chiếu cho con trai (vì khi cháu đi Singapore với tôi, cháu chỉ mới 12t nên tên cháu cùng trong hộ chiếu của tôi). Tại Tòa Đại Sứ, chúng tôi được biết là họ đang gởi mua một máy in hộ chiếu mới, nên phải chờ khi nào có máy mới in hộ chiếu được, tôi cũng sốt ruột việc trở về VN với nhà tôi nên hỏi chờ họ “chờ đến bao giờ vậy anh?” Họ nói là: “Không thể biết chắc được, có thể 1,2,3…tháng”. Thế là sau khi nhà tôi tốt nghiệp, anh ấy phải về VN một mình, còn tôi và con trai ở lại tá túc nhà người bạn để chờ có hộ chiếu cho con rồi tôi mới được về VN.

Trong thời gian ấy, Chúa mở đường cho tôi đi Tây Đức và Hungary để dự một hội thảo về môn Tư Vấn Cơ đốc (đây là phép lạ của Chúa tôi sẽ kể chi tiết trong trang Những Chuyến Đi Âu Châu Bất Ngờ và Đầy Thú Vị). Sau chuyến đi ấy về, một sự việc thật đau lòng xảy ra là người chị em (cô Kim) tự nguyện nhận con tôi như con nuôi, thương con tôi vô cùng đó lại xua đuổi con tôi một cách đột ngột. Khi tôi vừa trở về từ Germany-Hungary, đêm hôm ấy tôi tá túc nhà Ms.Bahnar Trung với con trai, tôi gọi điện thoại thăm chị ấy, câu nói đầu tiên chị nói là:“Please move your son out of our house as soon as possible! – Xin dời con trai chị ra khỏi nhà chúng tôi càng sớm càng tốt!” Tôi thật bối rối và hỏi liền: “Con tôi đã sai trật điều chi trong nhà chị, cho tôi xin lỗi và đền bù lại nếu cháu có làm thiệt hại điều gì?” Chị ấy trả lời: “Your son is good boy, but you should move him out – Con trai chị rất tốt nhưng chị hãy đem con chị ra khỏi nhà tôi ngay!”, con trai tôi ngồi kế bên nhìn thấy sự sửng sờ của tôi, nó hỏi: “Có việc gì vậy mẹ?” Tôi muốn khóc nhưng ráng kềm chế vì sợ con biết sẽ buồn. Tôi bàng hoàng xin chị ấy một cái hẹn nhưng chị ấy không cho phép tôi gặp chị ấy. Qua ngày sau, tôi đến nhà chị ấy dọn hết đồ con ra và chị ấy không hề nói với tôi tiếng nào cả! Tôi chỉ biết cầm nước mắt và nín chịu mọi sự, lẳng lặng xách đồ con về nhà người bạn tá túc (cảm tạ Chúa dự bị một người bạn làm việc chung trong HCKT bảo tôi và con trai đến nhà chị ấy ở rồi tiếp tục cầu nguyện Chúa hướng dẫn thế nào!!) Những việc Chúa làm cho con tôi, Ngài đã tiếp tục làm thật lạ lùng. Tôi có một người bạn thân (người Singapore), tôi liền kể nỗi lo lắng nầy cho bạn để nhờ bạn cầu thay, người bạn nầy có một người chị em họ, nhà cô ấy kế bên trường con trai tôi học (Bowen Secondary School), người bạn tôi hỏi cho con tôi tạm trú với con trai chị ấy, và thông tin cho tôi biết là chỉ trả Sin$300.00 mỗi tháng tiền ăn và ở mà thôi, thế là ông Ms.hội thánh chúng tôi nhóm có hỏi thăm và tôi nói cho ông biết mọi sự diễn tiến như thế, ông liền cho biết hội thánh có quỹ giúp học sinh nghèo nên có thể giúp cho con trai tôi Sin.$300 mỗi tháng để đóng tiền ăn và ở tại nhà mới nầy. Thật kỳ diệu là ông Mục sư nầy cũng quen với người chị em cho con trai tôi ở trọ nên họ nói chuyện với nhau và trả tiền hàng tháng rất dễ dàng (người chị em nầy cũng là tín hữu), tạ ơn Chúa mọi sự, thật việc Chúa làm không ai ngăn trở được. (việc con tôi bị đuổi là do người chị em học cùng lớp với nhà tôi bảo lãnh con trai tôi có nghe một thông tin là tôi là người tham tiền, tìm cách ở lại Singapore để kiếm tiền (vì phải ở lại chờ tách hộ chiếu cho con trai, hội HCKT vẫn tiếp tục giúp đỡ chúng tôi bằng cách cho tôi làm việc trong thời gian nầy nên họ nghĩ là tôi sẽ ở lại Singapore luôn để kiếm tiền) mà lại giao con cho người khác nuôi nên chị em nầy rất thất vọng về tôi nên đuổi con tôi!! Thật đáng buồn nhưng tôi tin là Chúa cho phép mọi sự xảy ra cho chúng tôi để dạy chúng tôi bài học tin cậy Chúa, tha thứ, yêu thương…Cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh. (đó là bài học mà tôi đã học, đang học và sẽ học mãi cho đến khi gặp Chúa.). Tôi quá buồn nên chiều hôm ấy, tôi đi vòng quanh trong công viên để cầu nguyện gần nhà người bạn tôi và con trai đang trọ, tôi đã khóc với Chúa thật nhiều về việc lạ lùng hiện đang xảy ra cho con trai tôi và ảnh hưởng đến đạo đức của tôi nữa (người hầu việc Chúa mà tham tiền!). Cuối cùng Chúa có nhắc tôi câu KT Mathio 16:24 “Nếu ai muốn theo Ta, thì phải liều mình, vác thập giá mình mà theo Ta.”. Đây chính là lời sự sống Chúa dành cho tôi, Chúa đã giải thích cho tôi chiều hôm ấy “vác thập giá là chịu vu oan, sỉ nhục…”, đồng thời Ngài đã bày tỏ việc của con trai tôi Ngài có cách sẽ giải quyết cho nó. Thật, chính Chúa là Đấng mở lối, Ngài đã dự bị những người tốt ở Singapore đùm bọc con tôi từ ngày ấy, tôi không hề xin họ điều gì ngoại trừ nhờ họ cầu nguyện mà thôi. Rỏ ràng, ngày hôm nay (sau 22 năm con trai tôi năm nay là 37 tuổi, rất yêu mến Chúa, đã lập gia đình với một con cái Chúa, , học xong đại học, ngoài thì giờ đi làm, con còn hợp tác phục vụ Chúa với Hội Thánh Singapore (đây là hội thánh đã chăm sóc cháu suốt những ngày cháu học Đại học, các thanh niên trong hội thánh đã vào trường hàng tuần thăm viếng, an ủi, nâng đỡ các sinh viên cơ đốc bằng lời Chúa, và có những buổi học KT nhóm nhỏ với sinh viên…), con giữ nhiệm vụ đặc trách thanh niên trong hội thánh… Mọi sự Chúa làm thật lạ lùng cho việc con tôi ở lại Singapore, dường như các bạn Vietnam không tin đó là việc Chúa làm nên nói rất nhiều điều tiêu cực ảnh hưởng về đạo đức và uy tín của tôi, nhưng chính nhờ câu KT trên, tôi tiếp tục tiến bước trên thiên lộ lịch trình với Chúa vì tin rằng Chúa biết rất rõ lòng tôi như thế nào, cảm tạ Chúa vì được Ngài bênh vực và sử dụng đến hôm nay…Ngợi khen Chúa Toàn Năng, Toàn Tri, Toàn Ái…

PHÉP LẠ ĐƯỢC CHỮA LÀNH QUA TAI NẠN

CHẤN THƯƠNG SỌ NÃO (07.2000)

Một ngày trong tháng 7 năm 2000, chúng tôi đã đến phi trường Tân Sơn Nhất để tiển con gái đi học Kinh Thánh ở Singapore, sau đó chúng tôi bước sang phi trường quốc nội để đi đến Đà Nẵng để huấn luyện cho một số hội thánh môn Tư Vấn Cơ Đốc, sau khi huấn luyện xong (3 ngày), nhà tôi mượn một xe honda của Ms.Hòa chỡ tôi vào Hội An để thăm Ms.Phan Ân, trên đường về, nhà tôi đã tông vào con chó chạy bất ngờ qua đường khiến cả hai chúng ta bị ngã nhào.

Tôi ngồi phía sau nên bị ngã ngữa mạnh bị bất tỉnh, nhà tôi bị ngã về phía trước bị trầy xướt mặt. Người chung quang đã vây quanh giúp chúng tôi đến trung tâm y tế gần đó, nhưng vì tôi bị hôn mê sâu nên họ phải gọi xe cứu thương đưa vào Bệnh viện Đà Nẵng để chụp hình não.

Tại Bệnh Viện Đà Nẵng, chụp hình xong biết kết quả là tôi bị Chấn Thương sọ não, nứt xương trán, nứt xương hàm, hôn mê sâu 2 ngày rưỡi. Nhà tôi đã thông tin cho các Hội Thánh khắp nơi để cầu nguyện cho chúng tôi. Sau đó tôi tỉnh dậy, cảm thấy người khỏe nên khi bác sĩ đến thăm bệnh, tôi xin về Saigon vì biết nhà tôi đang bận nhiều công việc Chúa. Bác sĩ xem lại phim hình, bác sĩ vô cùng ngạc nhiên nói:

  • “theo hình ảnh trong phim, đáng lẽ bà phải hôn mê thật sâu, thật lâu hay co giật sao bây giờ lại tỉnh queo vậy? Chắc là không được về, để chúng tôi theo dõi thêm!” Chúng tôi ở lại thêm vài ngày, thấy cũng khỏe nên xin về Saigon, bác sĩ bảo nhà tôi:
  • “nếu ông muốn đem vợ ông về Saigon phải ký giấy chịu tránh nhiệm cho vợ ông trên đường về” Nhà tôi sau khi cầu nguyện với Chúa thấy lòng bình an nên ký giấy về, chúng tôi đã về lại Saigon và trở vào Chợ Rẫy để khám lại và về nhà để theo dõi tiếp (có một bác sĩ bạn của nhà tôi mỗi ngày ghé theo dõi), anh bác sĩ nói:
  • “Chị bị chấn thương sọ não, theo như phim hình, nếu đi máy bay lên cao có thể sẽ bị chạm thần kinh vì thần kinh đang rất yếu, mà sao thấy chị vẫn bình thường lạ quá!”

Tôi bắt đầu nói về tình yêu và quyền năng của Chúa cho anh bạn bác sĩ nầy mỗi lần đến thăm bệnh, vài hôm sau, miệng tôi bị méo, anh bác sĩ bảo tôi phải đi châm cứu. Chúng tôi đã đến châm cứu với một anh tín đồ gần nhà thờ Nguyễn Tri Phương, sau 1 tháng châm cứu miệng tôi trở lại bình thường, mỗi khi đi châm cứu trên xe taxi, tôi lại có dịp nói về Tình yêu và Quyền Năng của Chúa cho anh tài xế taxi (thời gian ấy mỗi khi tôi đọc KT và cầu nguyện, tôi cảm nhận Tình Yêu Diệu Kỳ của Chúa dành cho tôi lạ lùng lắm nên chỉ muốn chia xẻ cho ai đó chưa biết Ngài.) Suốt thời gian ấy, tôi chỉ gặp được vị bác sĩ và anh tài xế taxi, nên mỗi lần gặp 2 người nấy là tôi chia xẻ huyên thuyên về Phúc Âm cho họ.

Một buổi sáng nọ, nghe tiếng chuông, tôi ra mở cửa thấy 2 anh (bác sĩ và tài xế taxi) đến thăm chúng tôi cùng một lúc (không có hẹn trước gì hết). Tôi rất vui mừng chào họ: chào 2 vị ân nhân của tôi, mời vào nhà…

Tôi xuống bếp lấy nước mời khách và nói vui với nhà tôi: chắc hôm nay đánh trận cuối cùng đây anh! Bưng nước lên mời và tôi lại tiếp tục chia xẻ về Chúa nữa vì mỗi sáng tĩnh nguyện Chúa ban cho tôi lời sự sống nhảy nhót trong lòng tôi, tôi chỉ mong nói với ai đó thôi, nên đây là cơ hội để tôi tuôn chảy những gì Chúa đặt trong lòng tôi. Tôi đang say sưa chia xẻ, vị bác sĩ nói: “Chị Khiết ơi, tôi cảm thấy rất ấm lòng khi nghe chị chia xẻ.” Tôi nói liền: “Vậy là anh đã hiểu Tình Yêu của Chúa rồi?” Anh nói: “Tôi rất hiểu rồi, chị cắt nghĩa nhiều nên tôi rất hiểu.” Tôi hỏi tiếp: “Vậy anh sẵn sàng tiếp nhận Chúa chưa?” Anh ấy gật đầu, tôi quay sang anh tài xế taxi và hỏi: “Còn anh thì sao? Muốn tiếp nhận Chúa không?” Anh tài xế taxi cũng gật đầu, chúng tôi vô cùng vui mừng, cả 4 chúng tôi cùng quì xuống cầu nguyện tiếp nhận Chúa cho 2 anh ấy, đó là niềm vui lớn Chúa thưởng cho chúng tôi trong kỳ tai nạn nầy. Chưa hết, vị bác sĩ vừa tin nhận Chúa, hiện anh ấy đang làm việc trong trung tâm cay nghiện ma túy, một ngày kia anh ấy ra nhà chúng tôi mời chúng tôi vào trong trung tâm cay nghiện để nói về Chúa cho những người nghiện vì trung tâm họ có nghe rằng: “Chúa của đạo Tin Lành có thể giải cứu được người nghiện vì họ đã bất lực, cay xong cho những người nghiện về nhà, thời gian ngắn sau bị nghiện lại…”, nên chúng tôi có dịp vào đó để chia xẻ phúc âm, kết quả hơn mười em tin nhận Chúa ngay lần đầu, sau đó số người tin Chúa gia tăng khiến cho ông giám đốc trung tâm gọi tôi lên và nói: “Chị Khiết có đề tài nào khác không?” Tôi trả lời: “Chúng tôi chỉ có một đề tài duy nhất là “Chúa Giê-xu là Đấng Cứu Rỗi mà thôi! Nếu khi nào các anh còn mở cửa cho chúng tôi, chúng tôi chỉ chia xẻ đề tài nầy cho các em nghiện.” Ông giám đốc từ chối chúng tôi và chúng tôi bị ngăn trở từ đó…(có lẽ vì họ thấy nhiều em tin Chúa trong thời gian ngắn nên họ sợ cấp trên khiển trách!).

Sau đó, tôi được người anh chú bác (anh Phan Ứng Nghiệm) bảo lãnh tôi đi Mỹ để thăm bác tôi đó là cụ Ms.Phan Văn Hiệu là người đã bảo trợ tôi từ năm 15 tuổi để đi học và hướng dẫn tâm linh cho tôi. Tại tòa đại sứ Mỹ, trước khi phỏng vấn, tôi đã cầu nguyện:“Lạy Chúa, nếu Chúa biết nếu con có cơ hội thuật lại về Tình yêu và Quyền Năng của Ngài cho những tín hữu VN tại Mỹ để khích lệ họ tin cậy Chúa thì Chúa cho con phỏng vấn đậu, nếu Chúa thấy con không có cơ hội, xin Chúa cho con rớt phỏng vấn vì đi Mỹ vài tháng sợ mất thời gian Chúa cho con trên đất nầy hơn nữa bác con bây giờ chỉ sống thực vật vì quá già yếu nên con có thăm ông, ông cũng không nhận ra con, vì cuộc đời con bây giờ chỉ 1 ước ao duy nhất là: ‘Con sẽ chẳng chết đâu, nhưng được sống để thuật lại công việc của Đức Giê-hô-va.”

Kết quả là tôi đã được đậu phỏng vấn thật diệu kỳ vì nhân viên lãnh sự quán hỏi những điều mà tôi hoàn toàn không biết nhưng Chúa nhắc tôi ngay chính giờ phút đó, chính tôi cũng không biết là đúng hay sai, tôi chỉ nói những gì Chúa nhắc tôi thôi, thế mà đúng… khi đến Mỹ tôi nhất định không nói lại lời cầu nguyện của tôi cho ai, nhưng chính Chúa đã mở đường cho tôi đi 4 tiểu bang một cách diệu kỳ: California, Oklahoma, Texas và Virginia và có 18 cơ hội thuật lại kinh nghiệm Tình Yêu & Quyền Năng của Ngài cho rất nhiều người, mỗi lần nói đến Tình Yêu và Quyền Năng của Chúa, tôi không thể cầm được nước mắt (nước mắt trong vui mừng) vì biết rõ Ngài yêu tôi và Ngài có một chương trình tốt lành, kỳ diệu cho cuộc đời hèn mọn, không xứng đáng của tôi, vì thế tôi kinh nghiệm ân điển diệu kỳ của Ngài nên tôi khóc thật nhiều mỗi lần làm chứng… Nhưng đáng buồn thay, có một chị em ở Oklohoma về VN thuật lại cho những người tôi quen trong hội thánh là tôi sang Mỹ ‘khóc lóc xin tiền’, trước mặt Chúa tôi thấy tội nghiệp bà nầy hơn là ghét…Vì bà đã phạm tội vu oan cho tôi, đến hôm nay tôi cũng không biết tại sao bà nầy nói thế nữa, tôi chỉ biết giao phó cho Chúa, chính sự việc nầy khiến tôi rất sợ khi ai nói đến tiền tại Mỹ nên khi bị tai nạn (trong bài sau), các chị em bảo tôi ký giấy bảo hiểm sẽ có tiền bồi thường, tôi không chịu ký…

PHÉP LẠ CHO NHỮNG CHUYẾN ĐI HỌC VÀ HỘI THẢO

Như tôi thuật lại từ đầu, vốn xuất thân từ một gia đình thật nghèo khó, nên tôi và ba mẹ mong tôi học cho đến Tú Tài 2 là quá sức rồi, tôi nhớ thời gian ở trung học, tôi chỉ mơ là đậu được Tú Tài 1 là mừng lắm rồi vì thời ấy, thi Tú Tài rất khó. Vì thế tôi ráng đi thi Trung Học Đệ Nhất Cấp Phổ Thông khi vừa bước vào năm học Đệ Nhị chuẩn bị thi Tú Tài I vì sợ mình sẽ không vượt qua kỳ thi Tú Tài I (khi học Đệ Tứ, Trung Học Đệ Nhất Cấp bị hủy bỏ) để phòng khi Tú Tài I bị rớt! Cảm tạ Chúa, tôi đậu được Trung Học Đệ Nhất Cấp dù ôn bài trong 2 ngày, Tú Tài I (1968) và Tú Tài 2 (1969), tôi liền đi làm để phụ giúp gia đình vì ba tôi đang bệnh và mẹ tôi phải làm thuê rất nhiều…

Rất yên phận và thỏa lòng về con đường học vấn của mình, Chúa cho được như thế là quí lắm rồi, nên tôi không hề nghĩ đến việc học thêm đại học, lập gia đình sau 4 tháng là đất nước giải phóng nên phải đối phó cuộc sống, sinh & nuôi con suốt những năm tháng đầy dẫy thử thách, cảm tạ Chúa cho vượt qua bình yên.

Năm 1991, cụ Ms.Phạm Xuân Tín đến TP.Hồ chí Minh mở lớp dạy KT thầm lặng tại HT.Hòa Hưng, thầy TĐ. Nguyễn Quốc Dũng biết chúng tôi khao khát học Lời Chúa nên thầy đã cho chúng tôi được theo học lớp nầy, chúng tôi học suốt trong 2 năm (mỗi 3 tháng 1 đợt tuần lễ) và cụ Ms. Phạm Xuân Tín phát một chứng chỉ tương đương một năm tại trường KT (Trường Kinh Thánh tại Nha Trang đang bị đóng cửa). Cảm tạ Chúa vô cùng vì chúng tôi được học Lời Chúa giữa một hoàn cảnh khó khăn, đầy thử thách… chúng tôi chỉ học vào buổi tối vì ban ngày phải làm việc sinh sống.

Đến năm 1996 (27 năm sau đó) là năm tôi đặt chân đến Singapore, Chúa đã mở đường cho tôi học tại Trung Tâm Tư Vấn Cơ đốc được 1 năm, đồng thời học một vài môn trong trường Kinh Thánh, tôi ham thích học Lời Chúa nên có khóa học nào đặc biệt miễn phí là tôi ghi danh học liền, vì xin không được học bổng nên tôi chỉ học được một số môn Kinh Thánh mà thôi. Tôi rất vui và cảm tạ Chúa về việc học của mình tuy không có bằng cấp gì nhưng giúp tôi hiểu biết Chúa và Lời Chúa nhiều hơn, tôi thật sự thỏa lòng và cảm tạ Chúa luôn về sự mở đường của Ngài…

CƠ HỘI HỌC VÀ TỐT NGHIỆP CỬ NHÂN THẦN HỌC TẠI UCC BIBLE COLLEGE, CALIFORNIA (2002-2006)

Tôi thật sự không bao giờ dám mơ là được học trường Kinh Thánh vì điều kiện hoàn cảnh tôi không thể xảy ra được. Nhưng “Ý tưởng Ta chẳng phải ý tưởng các ngươi.” Lại một lần nữa, Chúa tiếp tục mở đường cho tôi vào năm 2002, tôi nhận được một email từ một tổ chức Hội Phụ Nữ ở Mỹ (Aglow Women International Association) mời tôi đi dự hội nghị Phụ Nữ Quốc Tế được tổ chức ở Indianapolis, Indiana, USA. Tôi thật vô cùng bất ngờ và ráng nhớ sao họ biết tôi, tôi phải moi trí nhớ thật lâu mới nhớ ra là tôi có gặp bà Joy Jones (một người trong ban điều hành hội Phụ Nữ nầy) trong một kỳ hội thảo về Phụ nữ trong kỳ hội đồng bồi linh của bà Anne Franklin (con gái của Ms.Billy Graham Franklin tại Singapore (năm 2000), vì khi Chúa thăm viếng tôi năm 1988, giải cứu tôi ra khỏi những nan đề xoay quanh cuộc đời người nữ nên Chúa đặt trong lòng tôi hai từ “Phụ Nữ” và Ngài cảm động tôi nên làm bất cứ điều gì ích lợi cho phụ nữ trong đất nước VN. Vì thế, tôi đã tham dự bất cứ chương trình nào về Phụ nữ, khi gặp được hội thảo Phụ nữ nầy tôi đã ghi danh tham dự liền chỉ mong học được gì bổ ích cho phụ nữ, tại đây tôi gặp bà Joy Jones (tôi không hề biết là là người trong ban điều hành tổ chức Phụ Nữ Quốc Tế nầy) bà có hỏi thăm tôi về bối cảnh khi tôi gặp Chúa thế nào và Chúa đã đặt điều gì trong lòng, tôi thật lòng trả lời những gì bà hỏi xong rồi quên đi, vì tôi nghĩ là bà là một tín đồ bên Mỹ đi dự hội thảo giống như mình.. thế nhưng Chúa đã dùng bà Joy mang tôi sang Mỹ, đi đến một tiểu bang mà tôi không hề biết ở đâu. Hội nghị được tổ chức vào tháng giữa tháng 9, nhà tôi biết trường Kinh Thánh UCC do Ms.Nguyễn Hữu Cương làm Viện Trưởng cũng có khóa học Mùa Thu (tháng 9) lúc đó cho sinh viên nước ngoài, nhà tôi bảo tôi nên đi sớm hơn ngày hội nghị và hỏi Ms.Cương xin học khóa Cử Nhân. Khi tôi đến Los Angeles, tôi điện thoại cho Ms.Nguyễn Hữu Cương liền và xin được tham dự khóa học, Ms. rất vui vẻ chấp thuận, hôm sau tôi được đưa đến trường, tạm trú trong trường và học luôn. Tạ ơn Chúa tôi được học một số môn Kinh Thánh (tôi rất vui vì có cơ hội tiếp tục học lời Chúa để hiểu biết thêm Kinh Thánh chứ không dám nghĩ đến việc học để được tốt nghiệp gì cả…), sau đó tôi đi dự hội nghị Phụ nữ ở Indianapolis, Chúa đã sắm sẵn cháu Hồng Bích (con gái Ob.Ms Nguyễn Lĩnh), hiện ở Indianapolish đón đưa tôi đến nơi dự hội nghị rất chu đáo, thật Chúa là Đấng Sắm Sẵn những điều kiện tốt lành nầy cho tôi như trong (Thi 121). . Tạ ơn Chúa…

Trở về lại Saigon, không ngờ là Ms.Cương có tổ chức những lớp học âm thầm ở VN, nhà tôi là một trong những giáo sư cho chương trình nầy nên tôi có điều kiện theo học tiếp tục cho đến khi xong chương trình cử nhân Thần học. Trong cơ hội đến California để tốt nghiệp Cử Nhân Thần Học (2006), có một việc lạ Chúa cho phép xảy ra mà tôi không thể không ghi lại ở đây. Chúng tôi có một ngày hội thảo tại trường trước ngày tốt nghiệp, sau buổi hội thảo, các bạn rủ đi thăm hội thánh của Ông Rick Warren, vốn rất ngưỡng mộ ông viết quyển sách “Sống Theo Đúng Mục Đích” nên tôi xin các bạn cho đi quá giang, xe đang chạy trên cao tốc, bổng nhiên nghe một tiếng “Đùng” thật to, sau vài giây một tiếng “Đùng” thứ hai kêu to nữa, tất cả mọi người trong xe cảm thấy rất đau nhói ngực, cô bạn ngồi gần tôi kêu lên: “Cô ơi, em muốn ngộp thở!” Tôi cũng cảm thấy rất nhói ở ngực như bị thương tích cũng ráng di chuyển sang chị em bên cạnh đặt tay cầu nguyện cho chị em đang mệt nhiều, các cửa xe mở ra và nhân viên xe cấp cứu đến bảo chúng tôi: “Don’t move!” (Không được chuyển động), họ đút băng ca vào bảo chúng tôi nằm lên, chúng tôi bàng hoàng mới biết là xe bị tai nạn vì xe phía trước bị ngưng bất ngờ nên các xe sau thắng không kịp nên tông đầu đít xe vào nhau, xe chúng tôi nằm ở xe thứ 3, đầu và đít xe bị móp nặng (tất cả xe đụng nhau là 4 chiếc), lúc đó chúng tôi chỉ biết thầm nguyện Chúa chữa lành vì không biết mình bị thương tích gì bên trong, cảm giác rất đau nhói khắp người (khoảng 5g chiều ngày 09.06.2006), khi vào bệnh viện, trong lúc nằm chờ đợi bác sĩ, tôi nhớ câu Kinh Thánh trong I Tês.5:8 “Phàm việc gì cũng tạ ơn Chúa, vì ý muốn DCT trong Đấng Christ đối với anh em là như vậy.” Tôi thầm nguyện “con tạ ơn Chúa là con chưa chết hay bất tỉnh vì con vẫn còn biết là con đang trong bệnh viện, tại đây chắc chắn con được chăm sóc rất tốt, sau khi chụp XQ nhiều phim, chờ đợi kết quả, thật tạ ơn Chúa là tôi không bị một chấn thương nào nguy hiểm cả, chỉ bị dội vì dây seat bell nên đau khắp người. Tối hôm ấy, cả người đau lắm rất khó nằm yên, các bạn bảo tôi ký giấy bảo hiểm để được bồi thường, tôi nói: “đâu có thương tích gì trầm trọng mà bồi thường, nên tôi không chịu ký.” (vì tôi nghe đến sẽ được bồi thường tiền là tôi sợ vì chuyến đi Mỹ năm 2000 được Chúa chúc phước tài chánh lạ lùng và bị người ta vu oan là tôi qua Mỹ xin tiền – phép lạ nầy được ghi lại trong chương Những Phép Lạ Chúa Làm), vì thế khi tôi nghe khi ký vào giấy bảo hiểm tôi sẽ có tiền, tôi sợ quá nên nhất định không ký làm các bạn trong phòng rất thắc mắc tại sao tôi như thế, nhưng tôi cũng không nói với ai biết lý do tại sao, cả đêm tôi không ngủ một tí nào, thỉnh thoảng ngồi dậy cầu nguyện Chúa hướng dẫn con việc nầy “con nên ký hay không hở Chúa?”vì các bạn nói: “Nếu chị không ký thì xe của chị bạn sẽ không được bồi thường!” Sáng ngày, tuy thân thể còn đau lắm, nhưng tôi cũng ráng đi ra ngoài tìm cửa tiệm mua thẻ điện thoại để gọi về nhà hỏi ý kiến nhà tôi, nhà tôi khuyên tôi nên ký vì đó là luật ở Mỹ, tôi vẫn chưa chịu ký, tôi hỏi thêm một người bạn thân tại Mỹ việc nầy và Ms. Nguyễn Hữu Cương cho người nhắn tin cho tôi “Khiết phải ký, nếu không ký vào giấy bảo hiểm, trường UCC phải trả tất cả phí hôm qua tại bệnh viện và phí bệnh viện ở đây cao lắm, trường không trả được đâu.” Thế là tôi phải ký vào giấy bảo hiểm, kỳ diệu thay Chúa biết nhu cầu của chúng tôi nên Chúa đã cho phép sự việc nầy xảy ra, sau đó tôi nhận được tin con trai tôi đang học ở Singapore cần một số tiền lớn để đóng (trên US$1000), chính món tiền bảo hiểm ấy (US$1.450) đã trang trãi được số tiền học cho con trai ở Singapore, halelugia, cảm tạ Chúa…Cả đêm không ngủ để cầu nguyện cho việc ký giấy bảo hiểm, sáng ngày tôi nhất định kiêng ăn tiếp tục để cầu nguyện cho việc nầy, đến khoảng 2g chiều, chúng tôi chuẩn bị đến nhà thờ để dự lễ tốt nghiệp, bụng đói, thân thể thật đau, tinh thần thật mõi mệt… lúc xếp hàng vào nhà thờ, tôi thấy một người bạn cũ, nhờ nói bạn ấy kiếm cho tôi hộp sữa để uống bổ lại sức vì chút nữa tôi phải trình bày cảm tưởng qua khóa học tại VN (Ms.Cương đã đề nghị), bạn ấy kiếm được sữa cho tôi thì tôi đã vào trong nhà thờ nên bạn ấy không đưa tôi được, tôi liền lấy chai nước có trong giỏ xách, tôi uống và thầm nguyện “xin Chúa bổ sức cho con và giúp con trình bày đúng theo ý muốn của Chúa. Nguyện Chúa được vinh hiển. Amen”. Sau đó, mọi nghi thức tốt nghiệp xong, tôi đã chia xẻ những trãi nghiệm với Chúa trong việc Chúa mở đường để học khóa học nầy thật ngọt ngào với Chúa. Cảm tạ Chúa (trường có cho tôi đĩa CD nầy). Mỗi khi tôi nghe lại, tôi luôn tạ ơn Chúa vì Ngài đã làm cho tôi những điều quá sự cầu xin và suy tưởng…

CƠ HỘI HỌC VÀ TỐT NGHIỆP HỌC CAO HỌC MỤC VỤ TẠI VIỆN THÁNH KINH THẦN HỌC CMA CALIFORNIA (2007-2008)

Năm 2007, tổ chức Aglow lại mời một lần nữa đi dự hội nghị phụ nữ ở Seattle, cũng như lần trước, họ tài trợ mọi chi phí, nên nhà tôi cũng nhắc tôi kỳ nầy em liên lạc với trường Kinh Thánh của Ms.Nguyễn Anh Tài xin học và có thể đi sớm hơn để tiếp tục học Cao học Mục vụ xem sao? Một tháng trước khi đi Seattle, cô Linda (đặc trách chương trình Bee ở VN), đến VN mời tôi và nhà tôi đến Thailan để tham dự hội nghị Chữa Lành Tổn Thương Nội Tâm, và tôi nói với cô ấy chắc tôi không đi được vì tôi phải chuẩn bị đi Mỹ, tôi đã liên lạc với phòng vé China Airlines để giữ vé đi Mỹ, một điều kỳ lạ xảy ra là không còn vé để tôi có thể đi sớm hơn chuẩn bị cho khóa học ở trường Ms.Nguyễn Anh Tài. Cuối cùng, cô Linda đã cười và nói: “Chúa muốn chị đi Thái Lan trước rồi về đi Mỹ vẫn còn kịp mà!” Tôi liên lạc các phòng vé khác cũng không đâu có vé cho tôi hết, nên bắt buộc tôi phải đi Thailan 1 tuần xong rồi mới đi Mỹ, Chúa chúng ta là Đấng Toàn Tri, Ngài biết rất rõ mọi nhu cầu của tôi trong tương lai nên Ngài khiến tôi đi Thái Lan trước khi đi Mỹ, tại Thái lan, tôi gặp được nhiều người trong khóa học và tự nhiên tôi nhớ việc tôi sẽ đi Seattle trong những ngày tới đây ở tiểu bang Washington là nơi tôi chưa từng biết và cũng không quen ai hết, nên tôi đánh bạo hỏi một bà người Mỹ tên là Mary trong lớp học: “Thưa bà, ở Mỹ bà ở đâu?” Bà nói: “Ở Seattle.” Tôi mừng quá, nói tiếp: “Nhà bà có gần phi trường không?” Bà nói: “Gần”. Tôi đánh bạo nói với bà: “Thưa bà, tháng sau tôi có một dịp đến Seattle để dự hội nghị Aglow, mà tôi không quen ai hết, tôi cũng không biết đường đi, nếu có thể bà giúp tôi dẫn đường từ phi trường đến chỗ tổ chức hội nghị được không?” Bà rất vui vẻ trả lời: “OK, tôi sẽ giúp cô, đừng lo!”…

Sau chuyến đi Thái lan về, chuẩn bị lên đường đi Mỹ. Sang đến Los Angeles, tôi liền tìm cách đến trường Kinh Thánh của Giáo Hạt Việt Nam Hoa Kỳ, Viện Trưởng là Ms.Nguyễn Anh Tài, ông nói: “Hiện khóa học đã bắt đầu 2 ngày rồi, bà có thể vào học liền.” Nhưng tôi cảm thấy áy náy vô cùng phải trình bày sự thật là: “Thưa Ms. Viện Trưởng, tôi rất tiếc là mua vé máy bay sớm hơn nhưng không được nên tôi đến trễ và điều kiện để tôi có thể sang Mỹ là nhờ một hội nghị Phụ nữ ở Seattle tài trợ vé máy bay, nên tôi đến đây để trình bày với ông là tôi có thể vào học trễ một tuần được không vì ngày mai tôi phải đến hội nghị ở Seattle?” Ms. Viện trưởng vô cùng tử tế với tôi, ông nói: “Ms.Gs.Nguyễn Thỉ đang dạy trên lớp, bà có thể liên lạc hỏi xem ông chấp nhận điều kiện của bà không? Nếu ông chấp nhận, tôi cũng chấp nhận.” Tôi ngồi trong phòng khách chờ giờ giải lao, thầm nguyện Chúa hướng dẫn cho việc học nầy. Đến giờ giải lao, tôi được gặp Ms.Nguyễn Thỉ và trình bày mọi điều cho ông. Cảm tạ Chúa, Ms.Nguyễn Thỉ vô cùng tử tế với tôi, không những đồng ý cho tôi học trễ một tuần mà ông còn cho tôi những bài tập trong tuần tôi vắng mặt để tôi có thể tự đọc tài liệu và làm bài ở nhà… Việc đi đến Seattle, như tôi đã đề cập ở trên là Chúa biết nhu cầu của tôi vì tôi không biết gì ở Seattle, nên Chúa đã chuẩn bị bà Mary tôi được gặp ở Thái lan, chính bà là người đón tôi ở phi trường, chở tôi đến nơi tổ chức hội nghị, sau đó chính bà là người đón tôi ra phi trường để về lại California, chưa hết, sau 2 năm học ở Viện Thần Học của Giáo hạt Việt Nam Hoa Kỳ, lễ tốt nghiệp cũng được tổ chức ở Seattle và chính bà Mary đã đưa đón tôi tại đó nữa, thật sự sắm sẵn của Đức Giê-hô-va thật kỳ diệu biết bao!

Sau khi học được một khóa Cao học năm 2007, nhưng chương trình học chưa xong, tôi không dám nghĩ đến việc học xong, vì điều kiện xong chương trình Cao Học phải đi Mỹ ít nhất 1 lần nữa, cho nên tôi không dám nghĩ là mình có điều kiện để đi Mỹ lần nữa. Tuy nhiên, tôi rất vui vì có cơ hội học lời Chúa lần nầy để trang bị thêm cho mình kiến thức Kinh Thánh, nên khi Ms. Giáo sư Lê Vĩnh Thạch dạy môn Giải Kinh, ông bảo ai muốn học tiếp khóa 2 môn học nầy, phải ghi danh ngay bây giờ và nhận 5 đề bài giải kinh về làm, khi trở qua phải xong 5 bài giải kinh theo yêu cầu. Tôi nghĩ là mình không bao giờ có điều kiện đi nữa nên không ghi danh cũng như không nhận 5 bài giải kinh. Học xong khóa tôi trở về VN rất vui, cảm tạ Chúa đã cho tôi có cơ hội quí báu được học thêm lời Chúa.

Trở về VN, đúng một năm sau tôi nhận được email của Ms.Giám Học Hồ Thế Nhân, ông mời tôi sang học tiếp một khóa nữa và được tốt nghiệp với điều kiện viết bài luận văn với chủ đề “Viết về sự kêu gọi cho bà vợ Mục sư trong bối cảnh Việt Nam”, nhà tôi khích lệ tôi nên đi, riêng bài luận văn tôi thật vui vì đó là những trãi nghiệm mà Chúa đã kêu gọi tôi trong một thời gian thật dài trong những năm tháng qua, thế là tôi phải liên lạc với người bạn để xin bản copy 5 đề bài giải kinh của Ms. Lê Vĩnh Thạch, chỉ trong vòng 1 tháng vừa làm 5 bài giải kinh và bài luận văn khoảng 70 trang, cảm tạ Chúa lúc ấy có bà Ms.Hùng (ở Bình Thuận) biết hoàn cảnh tôi quá bận rộn vì con gái tôi mới sanh cháu ngoại, bà nhìn thấy tôi vừa lo công tác phụ nữ vừa lo việc nhà…nên bà đem các em sắc tộc (hoàn toàn Chúa cảm động bà ms Hùng, tôi không biết bà nhiều nên chưa mở lời gì hết, điều nầy cũng là việc Chúa làm để giúp tôi hoàn tất khóa học tốt) trên vùng cao đến giúp việc nhà và giữ cháu ngoại dùm nên tôi mới có đủ thời gian để làm bài xong, 2g chiều thứ bảy tôi phải lên phi trường nên tôi cố gắng làm bài đến 12g trưa ngày thứ bảy đó (vì thứ hai là nhập học), nhờ nhà tôi ra ngoài in và đóng tập lại dùm, Tại phi trường tôi bị đình lại chuyến đi vì hộ chiếu tôi thiếu tiêu chuẩn, hộ chiếu chỉ còn thời hạn 5 tháng, đúng ra phải là 6 tháng (tôi không hề biết qui luật nầy), thế là tôi đã phải trở về để đổi hộ chiếu nghe nói là phải mất tuần lễ… Tôi phải gọi điện thoại sang Mỹ để trình bày với Ms.Giám học đến trễ vì phải đổi hộ chiếu mất khoảng 1 tuần, thật diệu kỳ là ông Ms.Giám học biết việc xin hộ chiếu có dịch vụ giúp chỉ 1 ngày cũng có nên ông đã nói việc nầy cho tôi biết,Với sự khích lệ của nhà tôi và ông cũng vừa lãnh lương công tác Hiệu đính Kinh Thánh lần cuối với số tiền kha khá nên ông giúp tôi mua vé máy bay và đổi hộ chiếu qua dịch vụ. Chiều thứ hai tuần kế tiếp tôi lấy được hộ chiếu và sáng thứ ba lên đường đi Mỹ, sang đến Mỹ là chiều thứ ba, vào lớp sáng thứ tư nên tôi chỉ trễ 2 ngày, Ms.Gs.Lê Vĩnh Thạch nói: “Tuy chị vào lớp trễ nhưng rất may là 2 ngày qua không có làm bài kiểm tra, hôm nay mới có bài làm.” Tôi chỉ biết thầm tạ ơn Chúa lo liệu mọi điều cho tôi kịp khóa học, tôi trình cho giáo sư 5 bài giải kinh theo yêu cầu và Luận Văn cho Ms.Giám Học. Tôi học thêm một tháng nữa, giáo sư giám học đã giúp tôi viết thêm luận văn một ít và cuối cùng tôi đã được tốt nghiệp Cao Học Mục Vụ tại Seattle (năm 2008) như một giấc mơ đẹp, tại Seattle lần nầy có bà Mary và chồng mới cưới đưa rước tôi và đã chiêu đãi tôi trên ngọn tháp cao nhất Seattle Needle Tower thật thú vị…Thật Chúa làm những điều quá sự cầu xin và suy tưởng của tôi…Tạ ơn Chúa vô cùng…

CHÚA CHO NHỮNG CHUYẾN ĐI ÂU CHÂU

BẤT NGỜ ĐẦY THÚ VỊ

  • HỘI NGHỊ TƯ VẤN CƠ ĐỐC Ở HUNGARY (1998)

Trong thời gian tôi học ở Trung Tâm Tư Vấn ở Singapore (1997), có một Mục sư người Đức đến học dự thính với mục đích thăm hỏi và quan sát tư vấn ở Á Châu ra sao, theo lời tự giới thiệu được biết ông là Mục sư Welmut Weiss Giám Đốc Trung Tâm Tư Vấn Cơ Đốc ở Tây Đức. Khi biết ông là người có vị trí cao trong xả hội tôi cảm thấy sợ (vốn xuất thân từ bối cảnh nghèo khó, lại thêm bản tánh nhút nhát nên tôi rất sợ tiếp xúc với những người giàu có hay địa vị cao), vì thế tôi hoàn toàn tránh chào, nhìn ông hay nói chuyện mỗi khi đến lớp, nhưng tôi hay nhìn lén ông vì ông trông ông rất giống bác tôi (Ms.Phan Văn Hiệu) là người tôi rất yêu mến, kính trọng và biết ơn vì Chúa dùng bác giúp tôi học hành và lập gia đình, trên hết là tôi được bác hướng linh cho cuộc đời tôi, bác đã qua đời rồi nhưng tôi rất nhớ bác, vì thế tôi thường lén nhìn vị Mục sư người Đức nầy khi ông không nhìn tôi cho đỡ nhớ bác tôi, học với nhau hơn tháng, một ngày kia ông nói: “xin chào cả lớp vì vài hôm nữa, tôi sẽ về Đức.” Tôi nghĩ sẽ không còn gặp ông nữa. Chỉ 2 hôm sau, trong trường Kinh Thánh của nhà tôi có buổi lễ lớn, đang ngồi trong nhà thờ với nhà tôi, nhìn sang bên phía nam sinh viên, tôi thấy ông Ms.người Đức nầy, tôi liền nói với nhà tôi: “Ông nầy có vị trí cao bên Đức nên em rất sợ, em tránh ông ấy nữa nhe anh!” Tan nhóm, tôi chờ ông đi ra lâu, tôi mới đi ra. Chúng tôi vào phòng ăn, vì có tiệc sau đó. Bước vào phòng ăn, tôi nhìn quanh, thấy ông ngồi ở phía nào là tôi đi thật xa chỗ ông ngồi để khỏi phải chào ông mà thôi vì tôi sợ gặp ông ấy. Tuy ngồi xa, nhưng tôi hay theo dõi ông, xem ông ra về chưa sau khi ăn xong, tôi cứ ngồi đó chờ ông đứng lên ra khỏi phòng ăn, hơn nữa giờ sau tôi mới đứng lên đi về để đừng gặp ông, trên đường từ phòng ăn ra sân trường, tôi lủi thủi đi thật nhanh vì giờ đó cũng khá trễ và sân trường đã vắng người, đang đi nhanh, nghe tiếng nói chuyện phía trước, nhìn lên thấy ông đứng ngay trước mặt, tôi rất ngạc nhiên vì hơn nữa giờ mà ông còn đứng đây đang nói chuyện với Ms.Trần Thanh Minh, tôi thực sự muốn quay ngược lại liền nhưng vì ông đã nhìn thấy tôi, nếu tôi làm thế thì quá bất lịch sự nên tôi phải chào ông: Good evening! (lời chào đầu tiên từ khi tôi biết ông trong lớp tư vấn), ông hỏi tôi liền:

  • Ông hỏi: “tại sao cô ở đây?”
  • Tôi trả lời: “Vì chồng tôi học ở đây.”
  • Ông nghe giọng tôi, ông hỏi tiếp: “Cô không phải là người Singapore sao?”
  • Tôi trả lời: “Thưa ông, tôi là người Vietnam.”
  • Ông nói: “Tôi đã từng thấy cô ở Trung Tâm Tư Vấn và tôi nghĩ cô là người Singapore nên tôi đã không nói chuyện với cô, giờ biết cô là người Vietnam tôi muốn nói chuyện với cô. Phòng của cô ở đâu?”
  • Thật sự tôi như người mất hồn vì nỗi sợ hãi chiếm hữu tâm trí tôi, tôi nhớ đến nhà tôi có trong phòng nên tôi dắt ông về giới thiệu với nhà tôi rồi tôi để cho 2 ông nói chuyện, chặp sau ông về và nói: “tôi sẽ trở lại thăm ông bà trước khi tôi về Đức.” và ông không hề nói ngày giờ gì hết (thời gian đó -1997 chưa có điện thoại di động, phòng chúng tôi ở cũng không có điện thoại nên ông không thể cho chúng tôi biết ngày nào đến thăm lần cuối). Sau đó vài hôm, ông lại đến thăm chúng tôi bất ngờ, lúc ấy nhà tôi đang đi học, tôi không biết ông đến nên tôi đang đỗ ra giữa phòng một đống quần áo cũ các bạn Singapore cho còn tốt (phòng nhỏ xíu nên đống quần áo chiếm hết phần ba phòng), tôi định lựa cái nào còn dùng được hay các con bên VN dùng được thì tìm cách gởi về (đó là thời gian ở VN phải mua quần áo cũ để mặc -1997), đang lựa quần áo, ông đến. Lại một lần nữa tôi mất hồn vì nhìn thấy ông, ông biết tôi hoảng hốt nên nói:
  • “Cho phép tôi ngồi 5-10’ rồi sẽ đi thôi, được không?”
  • Bất đắc dĩ tôi phải gật đầu, và nói: “Xin lỗi ông vì tôi không biết ông đến hôm nay nên tôi chưa dọn dẹp phòng đàng hoàng để tiếp ông.”
  • Ông nói: “không sao đâu!”
  • Ông nhìn vào đống quần áo, ông hỏi: “Cô đang làm gì đó?”
  • Tôi trả lời: “Tôi đang lựa những quần áo cũ các bạn cho để chúng tôi dùng và gởi về VN cho con, bà con chúng tôi.”
  • Ông thắc mắc hỏi tiếp: “Hoàn cảnh Vietnam ra sao mà người VN phải dùng những quần áo cũ nầy?” (vì Âu Châu quá giàu, dân ở đó đâu có mặc những đồ cũ như thế nầy khiến ông vô cùng ngạc nhiên)
  • Tôi đã trả lời ông: “Vì sau chiến tranh, hầu hết chúng tôi rất nghèo nên phải sử dụng đồ cũ người ta cho, tại VN chúng tôi còn phải mua những đồ cũ nầy nữa đó ông!”
  • Ông nói tiếp: “Gia đình cô làm sao sống trong những ngày ấy?”
  • Tôi có cơ hội làm chứng lại cho ông nghe những lần Chúa tiếp trợ cho gia đình thật kỳ diệu từ thuộc linh đến thuộc thể (như lời chia xẻ trong những trang trước đây), và chúng tôi sống qua ngày cho đến hôm nay. Nghe xong những lời làm chứng ơn phước Chúa.
  • Ông liền hỏi tôi: “Tôi muốn mời cô đi Đức, cô chịu đi không?”, tôi vô cùng kinh ngạc và nói liền: “Làm sao tôi có tiền để đi Đức”.
  • Ông nói: “Đừng nói đến tiền, cô cho biết chịu ĐI hay KHÔNG mà thôi!”
  • Trong tình thế đó tôi phải trả lời ông: “Tôi bằng lòng ĐI nhưng tôi không có tiền.”, lúc ấy nhà tôi vừa học xong về đến phòng.
  • Ông quay sang nhà tôi cũng hỏi y như thế: “Ông bằng lòng đi Đức không?”
  • Nhà tôi trả lời liền: “Đi nhưng chúng tôi không có tiền”.
  • Ông đứng lên nói câu cuối cho chúng tôi trước khi ra về: “Các bạn ở đây cầu nguyện, tôi về Đức vận động tài chánh để giúp các bạn sang Đức và Hungary để dự hội nghị tư vấn.”

Ông vừa rời khỏi phòng, chúng tôi phá lên cười (giống như nụ cười của bà Sara khi được thiên sứ báo tin bà sẽ có con trong năm tới!), thật không thể tin nỗi việc ấy có thể xảy ra, nên chúng tôi đã quên lãng và không cầu nguyện gì hết cho việc đi Âu Châu.

Sau đó, nhà tôi tốt nghiệp, còn con trai chúng tôi, Chúa lại mở đường quá kỳ diệu cho việc học Trung Học của cháu. Nhà tôi đã trở về Vietnam một mình trước. Trong thời gian ở lại để làm hộ chiếu cho con trai, chúng tôi không được phép ở trong trường nữa, nên chúng tôi phải dời đến tạm trú ở nhà người tín đồ trong hội thánh, họ sẵn lòng cho chúng tôi ở trọ. Tôi đã đến tòa lãnh sự Viêt Nam để hỏi thủ tục làm hộ chiếu cho con, họ đã trả lời là máy in hộ chiếu đang mua, nên phải chờ khi nào có máy mới in hộ chiếu được, họ cũng không cho tôi biết là bao lâu vì thời gian máy móc nhập cảng không xác định rõ ràng được. Cám ơn Chúa là Hội Hoàn Cầu Khải Tượng cảm thông với hoàn cảnh chúng tôi nên họ cho tôi làm việc tiếp mới có tiền chi tiêu cho thời gian ở lại (3 tháng) đến khi con tôi có hộ chiếu để tôi trở về VN, sau khoảng vài tuần, tôi nhận được thư mời được gởi từ Germany và Hungary đi dự hội nghị, họ gởi cho tôi qua hội Hoàn Cầu Khải Tượng Singapore làm cho các bạn trong văn phòng vô cùng kinh ngạc, chính tôi cũng rất kinh ngạc vì tôi đã quên việc nầy rồi, thế là các bạn giúp chỉ đường tôi đến tòa lãnh sự Đức và Hungary để xin visa, tôi đi đến đâu, thủ tục thật dễ dàng như là Chúa sắm sẵn mọi sự. Tôi điện thoại cho nhà tôi và nói: “Anh à, giấy tờ ông Ms người Đức đã gởi về đây đầy đủ, nên em đã đến tòa lãnh sự Đức và Hungary làm visa rất dễ dàng, chắc là Chúa có chương trình mình đi Âu Châu”. Tôi gởi thư mời cho nhà tôi về VN để làm visa, mọi sự tốt đẹp, chúng tôi cùng bay đến Mã Lai và lên cùng chuyến bay đi Tây Đức, mọi sự xảy đến với chúng tôi như một giấc mơ (9.1998)

Tại Tây Đức, đáp xuống phi trường Frankfutt, ông Mục sư ấy đã đón chúng tôi, sau đó mời về nhà ông ăn tối.

  • Tại nhà ông, ông đã hỏi tôi: “Bà có biết tại sao tôi mời bà sang đây không?”
  • Tôi trả lời trong bàng hoàng: “Thưa ông, tôi thật sự không biết và cũng không dám tin việc nầy có thể xảy ra, nên tôi chưa chuẩn bị xong bài để chia xẻ trong hội nghị nữa, xin lỗi ông.”
  • Ông hiểu tâm trạng tôi nên ông nói: “Tôi biết bà mà, vì thế tôi cho ông bà sang Đức để nghĩ ngơi 1 tuần rồi mới đi dự hội nghị ở Hungary, sau đó về lại đây nghĩ ngơi 1 tuần nữa, trong tuần lễ nầy bà cố gắng viết cho xong bài chia xẻ nhé! Lý do mà tôi mời ông bà sang đây là khi tôi nghe bà chia xẻ về cuộc sống ở VN sau chiến tranh, tôi cảm nhận được bà có thật nhiều hy vọng nơi Chúa (You have much Hope in the Lord), mà hội nghị chúng ta sẽ tham dự có chủ đề là “The Stories of Hope – Những Câu Chuyện của Hy Vọng”. Kỳ diệu thay, tôi nhớ lại từng hồi từng lúc, Chúa thật sự có tể trị trên mọi sự việc, ngay cả nỗi sợ hãi của tôi đối với ông mục sư nầy, vì sợ nên tôi mới trì hoãn trong phòng ăn đến khi mọi người về hết tôi mới ra về, mới được gặp ông, nếu tôi về sớm hơn có lẽ vì đông người không gặp ông ấy được! Rồi Chúa tể trị trong việc tôi đang soạn quần áo cũ, ông hỏi cuộc sống ở VN như thế nào mà phải mặc quần áo cũ như thế nầy (vì người Âu Châu họ quá giàu có, dư dật nên việc mặc lại quần áo cũ không bao giờ xảy ra đối với họ…) từ đống quần áo cũ đó, ông hỏi tôi về cuộc sống, rồi tôi đã kinh nghiệm sự tiếp trợ Chúa cho gia đình tôi những lúc nghèo đói như thế nào, tôi cứ thật lòng chia xẻ những kinh nghiệm Chúa tiếp trợ, nuôi gia đình cho ông nghe, rồi chủ đề của hội nghị là “Những câu chuyện của Hy Vọng”… những chi tiết nhỏ nhặt nầy được Chúa kết nối lại và khiến ông cảm nhận được chúng tôi chỉ biết hy vọng nơi Chúa mà thôi, và chủ đề của hội nghị lại đúng với những kinh nghiệm nầy, thế là việc lạ lùng nầy Chúa cho phép xảy ra cho chúng tôi như một giấc mơ… rất đáng buồn là sự thật là thế mà có một số bạn nghĩ là tôi ngoại giao rộng để xin đi Âu Châu, tôi thật sự thấy tội nghiệp những người bạn đã suy nghĩ tiêu cực về tôi như thế mà thôi, đó là việc lạ lùng Chúa đã làm đưa chúng tôi đến Âu Châu có dịp chúng tôi được chia xẻ những trải nghiệm nầy với các em học sinh trong trường Trung Học Cơ Đốc tại Tây Đức, khích lệ các em phục hồi lại tinh thần đọc & học Lời Chúa vì các em rất thờ ơ với Lời Chúa và không tham dự vào các giờ giáo lý của trường (theo lời vị hiệu trưởng), khích lệ các nhân viên chăm sóc những người bệnh nặng (cận tử) trong bệnh viện, nhắc họ sớm sớm nhận biết Chúa và tin nhận Ngài thật trước khi lìa đời, và nhiều cơ hội trinh bày về những kinh nghiệm nào khiến chúng tôi có hy vọng nơi Chúa… Halelugia, tạ ơn Chúa…

Thật, “Mọi sự hiệp lại làm ích cho những người yêu mến Ngài” Rô-ma 8:28

HỘI NGHỊ TRUYỀN GIÁO Ở LUÂN ĐÔN, ANH QUỐC (2003)

Năm 1995, Chúa cho tôi có cơ hội được cộng tác âm thầm với một số anh chị em làm quyển sách “Những Thắc Mắc Của Đời Sống” (Questions of Life tác giả là ông Nicky Gumble, ông cũng là người sáng lập ra Khóa học Alpha Course), chúng tôi tạ ơn Chúa và rất vui được dự phần làm những quyển sách Cơ đốc nầy cho hội thánh. Sau nhiều năm, có người tín hữu từ Scotland làm việc lại Vietnam, họ lại đi tìm chúng tôi vì họ rất yêu Chúa là rất thân với tổ chức Alpha Course, cô ấy đã từng học khóa học nầy và biết rất rõ quyển sách Questions of Life, khi cô ấy nghe là ở VietNam đã dịch quyển sách ấy, thế là cô nầy đi tìm ai là người làm quyển sách nầy ra tiếng Việt, Chúa khiến họ biết chúng tôi và tôi đã đưa cho họ đĩa Mp4 chứa quyển sách nầy bằng tiếng Việt vì họ muốn tài trợ để in thêm, và họ đã mời tôi đến Singapore để tham dự khóa học Alpha Course, tôi đã được đi Singapore theo học khóa học nầy, thấy nội dung khóa học rất hay nên tôi đã đề nghị có thể lồng tiếng Việt trong đĩa CD để phổ biến ở VN, tổ chức Alpha rất vui đồng ý liền, và tôi đã nhờ một Mục sư lồng tiếng Việt rất tốt (chương trình Alpha Course tiếng Việt hiện có trên mạng). Sau đó, họ lại mời tôi và nhà tôi đi đến Anh để học khóa Alpha Course với chính tác giả viết quyển sách trên. Như chiêm bao, chúng tôi cùng lên máy bay đến Luân Đôn, khi đến Luân Đôn, chúng tôi đùa với nhau là “chúng ta đang đi ‘lênh đênh’(London) như chiêm bao ở đây…” Thế là chúng tôi lại có dịp thứ 2 đến Âu Châu, nhìn xem được phong cảnh Âu Châu Chúa dựng nên thật xinh đẹp, mọi thứ rất văn minh hiện đại ở đây, nhưng hội thánh Chúa thì suy yếu hoàn toàn, con dân Chúa chỉ còn những ông bà lão ngồi trong nhà thờ, còn các bạn trẻ hầu hết ra ngoài đường… Chương trình Alpha Course khá tốt ở đây, Chúa dùng chương trình nầy đưa dắt nhiều bạn trẻ trở lại với Chúa, cảm tạ Chúa.

Ngoài những chuyến đi học thật lạ lùng, rồi những chuyến đi Âu Châu bất ngờ, Chúa còn mở đường diệu kỳ cho chúng tôi đến Singapore nhiều lần để học về chứng đạo, chăm sóc tân tín hữu, giúp đỡ cho người nữ…(có lần dự hội nghị truyền giáo do con gái của Ms.Billy Graham tổ chức), cũng đi đến Thái Lan, Cam Bốt, Indonesia, Mã Lai, và Mỹ… hầu hết những chuyến đi đều như phép lạ như tôi kể trên và có mục tiêu là được huấn luyện về truyền giáo, bồi linh phụ nữ hay làm chứng về Tình Yêu & Quyền Năng của Đức Chúa Trời trên cuộc đời tôi… Tạ ơn Chúa vì chỉ có một mình Ngài mới làm nên sự kỳ diệu nầy, cuộc đời tôi xuất thân từ cảnh nghèo khó, ngay cả trung học cũng không tin là có thể học xong, mà nay tôi được những đặc ân trên, tôi xin phép được mượn lời của Sứ đồ Phao lô trong I Cô-rinh-tô 15:10 “Nhưng nay tôi là người như thế nào, ấy là nhờ ƠN Đức Chúa Trời…”, tôi phải cúi đầu, cả lòng tôi tạ ơn Chúa, biết ơn Ngài và nguyện xin Chúa sử dụng tôi như thế nào theo ý Thánh của Ngài, những người chung quanh đã hiểu lầm một cách rất tiêu cực đối với chúng tôi, họ không thể hiểu được tấm lòng của tôi và nhà tôi và họ cũng không thể tin là Chúa làm những việc kỳ diệu như thế cho chúng tôi với mục đích là góp phần mở mang phát triển HT Ngài, dù sao chúng tôi vẫn tin rằng Chúa hiểu tấm lòng chúng tôi và Ngài nhìn thấy hết mọi điều, lúc đầu tôi rất buồn và bức xúc về sự hiểu lầm nầy nhưng suốt mấy chục năm qua, Chúa cho phép nhiều điều xảy ra để an ủi và dạy dỗ tôi nên ngày hôm nay tôi cúi đầu bình an giao phó mọi sự cho Chúa và tin rằng Ngài sẽ xét công bình cho chúng tôi và tôi luôn thầm nhủ câu Kinh Thánh sau để lấy sức bước tới trong Ân Điển Chúa:

“Phàm việc gì cũng tạ ơn Chúa, vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Giê xu Christ đối với anh em là như vậy.” I Tê-sa-lô-ni-ca 5:18.

Nguyện xin Chúa giúp tôi tiếp tục vượt qua những thử thách, trở ngại và mạnh tiến trên con đường Chúa đã vạch sẵn để hoàn thành xong những gì mà Ngài đã kế hoạch trên cuộc đời tôi. “Đức Giê-hô-va sẽ làm xong việc thuộc về tôi. Hỡi Đức Giê-hô-va, sự nhân từ Ngài còn đến đời đời; xin chớ bỏ công việc của tay Ngài.” Amen